1 ❤︎ Bài viết: 1 Tìm chủ đề
101 0
Tên truyện: Con quỷ em ngược duyên ngược số

Tác giả: Kim

Thể loại: Tình cảm, lãng mạn


55074583217_881d659515_o.png

Giới thiệu:

Ngày nó vừa tròn ba tuổi, tôi bắt đầu thay dì làm vú em cho nó.

Nó lên lớp 1, tôi trở thành xe ôm kiêm vệ sĩ cho nó vô điều kiện.

Năm nó tám tuổi, từ lâu nó đã biết tôi là con nuôi của dì dượng, và giờ đây nó còn phát hiện ra tôi với nó không cùng huyết thống anh em. Kể từ ấy, càng lớn nó càng tỏ ra nhõng nhẽo và muốn tôi phải chiều chuộng nó nhiều hơn trước.

Năm nó lên mười; tôi chuyển vô nội thành ở với cậu mợ để học cấp III và gặp được mối tình đầu hồn nhiên trong trẻo. Để rồi mỗi dịp hè về, tôi lại bị nó giận hờn mỗi khi vô tư nhắc tên hay định kể cho nó nghe những chuyện vui giữa tôi với người ta.

Năm nó mười ba tuổi, tôi công khai với mọi người chuyện tình cảm của tôi và em. Mọi người ai cũng ủng hộ. Duy nhất chỉ có mình nó phản đối. Nó giận tôi, đòi từ mặt tôi.

Cuối năm đó, tôi gặp tai nạn ngay trong ngày mối tình sâu đậm tan vỡ, phải nằm điều trị gần hai tháng trời, ăn Tết luôn trong viện. Nó là người cam chịu thiệt thòi nhiều nhất để luôn ở bên săn sóc cho tôi. Vậy nhưng tôi vì cố chấp tình cảm với em đã vô tâm bỏ mặc, chẳng một chút đoái hoài tới tấm lòng đáng quý như ngọc như vàng của nó.

Qua năm sau, nó lên mười bốn. Vừa ra viện, tôi tệ tới mức không một lời chào hay một lời cảm ơn. Vì muốn quên đi nỗi đau tình cũ nên tôi bỏ ra Hà Nội thi lại và học đại học, để rồi quên luôn quãng đời thơ ấu đã từng có nó đồng hành ở bên tôi, trong khi hình bóng của người con gái đã phản bội tôi lại không ngừng đeo đẳng tâm trí.

2012 - Sau bảy năm xa quê, tôi mang theo ám ảnh quá khứ, cùng với nhỏ bạn chơi thân thời cấp III trở về Sài Gòn để khám bệnh, cũng là dịp để tôi thăm lại gia đình, bạn bè, và dĩ nhiên có cả nó. Tưởng đâu những chuyện xưa nó đã quên, vậy mà..
 
Chỉnh sửa cuối:
1 ❤︎ Bài viết: 1 Tìm chủ đề
Chương 1​

Lẽ ra tôi đã không có chuyến đi này, đúng hơn là tôi chưa xác định. Tôi chưa muốn quay về chỉ vì tôi vẫn chưa thể quên được em.

Nhưng mãi về sau tôi mới biết, hóa ra định mệnh với em vẫn luôn an bài cho tôi những trái ngang mà cuộc đời tôi vấp phải. Và chuyến đi này là hành trình dài mà tôi bắt buộc phải thực hiện, để hoàn tất những gì tôi vẫn còn nợ người, nợ cả chính mình từ quá khứ tôi đã từng muốn quên.

Nam Bộ, Thành phố Hồ Chí Minh, 2012.

Hôm đó là một ngày đầu tháng 3, đang mùa nắng ở Sài Gòn, sau khi khám xong và cùng nhỏ bạn thân quay lại nhà nhỏ, tôi liền thu dọn hành lý để về Hóc Môn.

Từ đầu tới cuối, hai đứa vẫn vừa làm vừa nói chuyện. Nhỏ phụ tôi mang đồ ra ngoài chờ xe tới, tiếp tục nhắc tôi phải giữ lời hứa là sẽ vô đây dự sinh nhật của nhỏ. Nhỏ nói bữa đó sẽ có điều đặc biệt dành cho tôi. Nhỏ khuyên tôi đừng nên chối từ. Kỳ thực tôi không bị hấp dẫn bởi món quà đặc biệt mà nhỏ hẹn, tôi chỉ muốn đáp lại lòng tốt mà nhỏ đã giúp tôi nên tôi mới nhận lời thôi. Chứ thâm tâm tôi vẫn biết, hôm đó trong nhóm mấy đứa chơi chung ngày xưa sẽ có một người mà tôi không nên chạm mặt.

- Nhiên á?

- Ừm. Chắc bữa đó sẽ có Nhiên nữa đúng không?

- À, không, không có. Nhiên nó kêu nó mắc dạy lớp ôn thi rồi nên hổng có tới được. Khánh cứ yên tâm đi nghe.

Nếu vậy thì tốt. Hên tôi kịp nhớ ra, kẻo tới hồi sẽ khiến đôi bên cùng khó xử.

- Nhưng mà Khánh nè.

- Ừ, sao Ánh?

- Tới bây giờ Khánh vẫn chưa quên được hả?

Đây là lần thứ hai nhỏ hỏi tôi chuyện này, chỉ là cách hỏi có khác đi. Dường như nhỏ vẫn luôn quan tâm tới chuyện tình cảm của tôi trong khi rõ ràng nhỏ..

- Nè, cái này Ánh muốn chia sẻ chân tình với Khánh thiệt đó. Bảy năm vẫn cứ một mình vậy, Ánh cảm giác là Khánh chưa có quên được đâu đúng hông?

- Không, Khánh quên từ lâu rồi.

- Nếu vậy sao Khánh không muốn gặp Nhiên?

Hừ, đáng ra ngay từ đầu nhỏ đừng nên đề cập tới nó. Vốn dĩ tôi luôn muốn quên, nhưng chính nhỏ cứ tìm cách khơi lại làm tôi phải thêm bận lòng.

- Có những chuyện khó nói lắm. Căn bản là bữa đó Khánh không muốn vì Khánh mà ngày đặc biệt của Ánh lại mất vui thôi.

Tôi nói vậy, không biết nhỏ đang nghĩ gì mà nét mặt bỗng trầm tư, nhìn tôi ngập ngừng. Chuyện cũ của tôi; nhỏ biết, thậm chí có thể biết rõ là đằng khác. Cho nên từ khi hai đứa nối lại liên lạc qua Facebook với nhau, nhỏ đã luôn động viên tôi bằng những lời cảm thông rất nhẹ nhàng, đầy thiện ý và thành thực. Đó cũng là lý do tôi tin tưởng nhỏ, không ngại sẻ chia câu chuyện của tôi với nhỏ.

- Thôi, Ánh hiểu rồi. Mà xe cũng tới rồi kìa Khánh. Đi đường mạnh giỏi nghe!

- Ừ, bái bai Ánh nghen. 11 giờ trưa Chủ nhật tuần sau đúng không? Bữa đó chắc chắn Khánh sẽ tới.

- Ời! Nhớ nha! Ánh chờ tin Khánh lắm đó!

Tôi phụ bác tài cất đồ rồi lên xe và đóng cửa lại để vẫy tay chào nhỏ. Nhỏ cũng vẫy tay, mỉm cười đáp lại, nhưng sao ánh mắt như thấp thoáng nét buồn mà tôi đã từng vô tình bắt gặp mỗi khi nhỏ ẩn ý về chuyện cũ của tôi.

Ngay từ đầu, nhỏ là người chủ động nhắn tin cho tôi trước. Nhỏ đã hỏi thăm tôi rất nhiều, về cuộc sống, học tập và bạn bè, cả công việc. Cứ vậy chừng nửa năm, nhỏ có chuyến du lịch cùng ba mẹ ra Hạ Long chỉ để gặp tôi, cùng tôi ôn lại những chuyện cũ (theo lời mẹ nhỏ nói). Và nhỏ đã khuyên tôi trở về khám bệnh khi thấy vết sẹo tấy đỏ bất thường trên vai tôi, với lý do nhỏ có người thân là bác sĩ da liễu, nhỏ sẽ nhờ cô của nhỏ khám cho tôi tận tình. Thậm chí khi hai đứa xuống tới nơi, nhỏ lập tức thu dọn đồ đạc trong phòng của đứa em trai để cho tôi mượn, giúp tôi khỏi mất thời gian tìm thuê khách sạn ở bên ngoài.

Quả thực lòng tốt hiếm có và nhiệt thành của nhỏ, mãi cho tới bây giờ tôi vẫn chưa thể nào hiểu hết được. Rốt cuộc vì điều gì? Hà cớ gì nhỏ lại dành mối quan tâm đặc biệt đó cho tôi? Trong khi hai đứa tôi chưa bao giờ và có lẽ sẽ không bao giờ bước qua nổi ranh giới giữa hai người đã từng là bạn chơi thân với nhau thời trung học.

Tạm biệt nhỏ để tiếp tục hành trình mới trong chuyến đi đã dự định, tôi nhờ bác tài chạy xe thẳng về xã Tân Thới Nhì của huyện Hóc Môn.

Lúc ấy trời đã xế chiều, hoàng hôn đỏ sậm đang dịu dàng rưới mật nắng, không còn chói chang gay gắt như buổi giờ; làm hai mắt tôi thấy dễ chịu ghê. Ngồi trong xe, lặng nhìn qua ô cửa, tôi cảm giác nắng chiều ở Sài Gòn đang gợi nhắc cho tôi nhớ về những tháng ngày khi tôi còn gắn bó đường đời với mảnh đất quê tôi. Năm năm ở Quảng Ninh và Hà Nội, hai năm ở Trung Quốc đại lục với bốn mùa xuân hạ thu đông, tôi gần như quên hẳn nỗi háo hức mong chờ từng trận gió mát rượi sau cơn dông giữa tiết trời oi ả của hai mùa nắng mưa quê mình. Giờ được quay lại, tôi có hơi bỡ ngỡ. Sài Gòn thay đổi nhiều quá. Chẳng phải do thời tiết, khí hậu hay đường sá phố phường; mà bởi tâm hồn tôi nay đã khác, trầm tĩnh và lý trí hơn, không còn những suy nghĩ hấp tấp bồng bột như thời niên thiếu đó nữa. Có lẽ vì vậy mà bầu không khí hối hả bận rộn của Sài Gòn trong mắt tôi giờ đây cũng trở nên nhẹ nhàng và yên tĩnh hơn theo dòng suy tư khi tôi đang lục tìm từng mảnh ký ức buồn vui của những ngày xưa cũ.

Tìm một hồi, tôi bỗng thấy lòng mình bâng khuâng, cái cảm giác nhớ thương khó tả lắm.

Tuổi thơ "lầy lội" của tôi gắn liền với những hàng cau, vườn trầu chạy dọc theo các lối nhỏ, với những dòng kênh dài um tùm môn nước xẻ qua đồng ruộng và nếp sống dân dã của mọi người ở huyện Hóc Môn. Phần lớn kỷ niệm vui nhộn, hài hước, dễ thương của tôi cùng với lũ bạn và mấy đứa em tôi đều ở đó hết. Nhưng nơi khiến tôi phải nhớ tới nhiều nhất lại là những cung đường góc phố đông đúc tấp nập bên trong Sài Gòn này. Một nỗi nhớ đầy ám ảnh, day dứt, kết tinh biết bao phiền muộn, tới tận bây giờ vẫn chưa thể nguôi; chỉ bởi mối tình tuổi hoa phượng đầy cay đắng đã lấy đi của tôi quá nhiều tâm tư và ý chí. Cũng chính vì nó mà cuộc sống êm đềm của tôi thay đổi kể từ khi tôi quyết định chạy trốn thật xa khỏi nó, tới mức có thời gian tôi thấy Hà Nội vẫn chưa đủ giúp tôi quên đi hình bóng đen tối ở trong lòng nên phải tìm cách rời bỏ cả đất nước mình để du học bên tận xứ Trung.

Nhưng thôi, tạm thời tôi chưa muốn nhớ lại câu chuyện về nó làm gì, vì kết thúc của nó chẳng được tốt đẹp. Nếu bây giờ tôi kể cho anh em nghe, anh em cũng sẽ buồn lây với tôi thôi. Trong khi hiện giờ tôi muốn giữ cho lòng mình thanh thản, để tâm trạng tôi luôn vui vẻ khi được trông thấy những người thân yêu của tôi ở quê là ba tôi, ông anh con bác hai, bốn người nhà chú thím, cả gia đình dì dượng, rồi gia đình cậu mợ và có thể là lũ bạn "Trời đánh thánh đâm" chơi thân với tôi thời cấp II nữa.

Mặc dù có nhà cậu mợ tôi đang ở trong Sài Gòn, cậu là anh trai của mẹ tôi, cũng là người lớn tuổi nhất trong số bà con thân thuộc hiện tại (do bác hai tôi đã hy sinh hồi Chiến tranh biên giới Tây Nam và bác dâu tôi vì thương nhớ thành bệnh nên sau đó cũng mất) ; nhưng ba mới là người quan trọng với tôi hơn cả, nên tôi nghĩ mình phải về quê với ba trước, ừm, cho nó phải đạo.

Nói về ba tôi, từ sau khi mẹ và anh hai tôi qua đời, ba bị trầm cảm, chỉ ưa sống một mình. Có thời gian ba tìm tới cửa thiền để mong cởi bỏ hết những tội nghiệp và chướng duyên đi, rồi cởi bỏ luôn cả trách nhiệm thay mẹ tôi nuôi nấng tôi chớ. Tôi không trách ba tôi. Ba là thương binh hạng 2/4 từ sau chiến dịch lật đổ chế độ diệt chủng của Khmer Đỏ, bị mất một tay phải và con mắt phải nên gần như mất hết khả năng lao động. Thành thử tự lo cho ba đã khó, huống hồ còn phải lo cho tôi từ cái ăn tới giấc ngủ mỗi ngày. Nhưng sau này lớn lên tôi mới hiểu; còn trước đó tôi quá nhỏ nên không hiểu được tại sao ba tôi lại làm vậy, chỉ đoán ba quá đau buồn nên mới đi tu thôi; vả chăng tất cả anh em họ hàng thân thuộc đã nhận chung tay chăm sóc tôi rồi, nên tâm hồn vô tư của tôi thuở ấy không nghĩ ngợi gì tới quyết định kỳ quặc của ba tôi hết.

Thế là từ đó tới tận hôm nay, ý tôi muốn nói từ cái hồi mẹ và anh hai tôi mất lận á, ba tôi cứ sống một mình vậy. Dĩ nhiên ba vẫn giữ liên lạc và hỏi thăm tôi đều đều, nhưng tôi chưa nghe lần nào ba kêu than rằng ba cảm thấy buồn chán vì lẻ loi cô độc. Bởi thế, hồi còn ở quê, tôi ít khi về với ba, ngoại trừ hôm nào làm giỗ anh hai và mẹ; còn dịp nghỉ hè, nghỉ lễ hay thậm chí là ngày Tết, tôi hầu như ở nhà chú thím hoặc dì dượng. Tại ở bển, cuộc sống của tôi được thoải mái hơn; chứ nếu ở với ba tôi, ba hay đi lắm, phần lớn ba dành thời gian để học đạo trên chùa, mà bầu không khí trang nghiêm tịch mịch ở chùa tôi không hợp, lại còn phải ăn chay nữa, nên tôi chẳng muốn lên chùa theo ba tôi.

Tôi nhờ bác tài đưa tôi về tận nhà. Bấy giờ đã chiều muộn, dọc đường hai bên người ta lên đèn hết trơn rồi mà nhà tôi thì vẫn chưa thấy xíu xiu ánh sáng nào hắt qua khe cửa. Nom cái bộ này, dễ chừng ba tôi lại đi đâu đó uống trà đàm đạo với mấy người bạn cũ hoặc đang tu tâm ở chùa có khi. Tôi vốn dự trù tới khả năng ba tôi đi vắng, nên nãy ngồi trên xe cũng có gọi trước cho ba coi thử, nhưng máy bận. Thành thử tôi phải về nhà kiếm ba coi sao. Giờ như vầy..

- Ủa? Ai đó? Tới kiếm bác ba Hưng hay gì vậy mấy anh mấy chú ơi?​
 
Chỉnh sửa cuối:
1 ❤︎ Bài viết: 1 Tìm chủ đề
Chương 2

A, hình như thằng em bên hàng xóm thì phải.

- Thằng Hoàng đó đúng không? Anh Khánh nè!

- Ế! Anh Khánh đó hả? Trời ơi! Mới về luôn hở anh?

Trùng hợp ghê, tôi cũng đang tính qua mấy nhà trong xóm tìm hỏi, mà gặp nó ở đây nên tiện hỏi thăm ba tôi luôn. Tôi vẫn mong ba đang chơi trong xóm để đêm nay cùng ba chuyện trò tâm sự; nhưng nó bảo ba đang tầm sư học đạo ở trên Lâm Đồng lận, chắc cận ngày giỗ của mẹ và anh hai thì ba tôi mới về.

* * * Dạ, bác đi được hơn tháng rồi đó anh.

- À. Mà ba anh hồi hổm có được khỏe không?

- Anh khỏi lo, bác khỏe re à. Mà giờ anh.. Chắc là không có chìa khóa vô nhà đâu đúng không? Vậy qua nhà em ở tạm vài hôm cũng được, có gì từ từ gọi cho bác về sau.

- Ờ thôi, giờ anh qua bên dì anh luôn kẻo người ta đang chờ. Để ít bữa nữa làm giỗ anh hai với mẹ anh thì anh về đây chơi, nghen.

- Dạ. Ê mà khoan! Hổng ấy anh trả tiền cuốc cho bác tài đi, em mới về, cũng đang rảnh á, để em chở anh qua đó, nhân tiện anh em mình nói chuyện xíu cho vui, ha?

Cái này..

- Đi! Đi! Được á! Lâu lắm rồi mới gặp lại mà, để em vô lấy nước với nón bảo hiểm cho anh!

Nó chưa nói hết câu đã dựng xe để chạy biến vô trỏng; làm tôi chẳng kịp nghĩ nhiều, cũng phải theo lời nó luôn.

Nói thiệt là không riêng gì nó, ở xóm tôi, ai cũng tốt bụng nhiệt tình như vậy hết; nên tôi không có khách sáo. Sống từ nhỏ quen rồi, mọi người đối xử với nhau tình thương mến thương lắm nghe. Mà đó mới là người cùng xóm thôi đó, chứ anh em bà con của tôi còn tốt với tôi gấp mấy nữa.

Nhớ hồi xưa khi ba tôi lên chùa ở và nhờ cậy anh em họ hàng chăm sóc nuôi nấng tôi, mọi người không ai có một lời than phiền hay khó chịu gì. Mỗi gia đình dù không trực tiếp nuôi tôi thì ít nhiều cũng góp công góp của.

Thuở ban đầu, chú thím tôi là người nhận nuôi tôi. Ngặt vì khả năng kinh tế của chú thím có hạn, lại đang phải nuôi ông anh con bác hai tôi và nhỏ em đầu lòng trong khi thím chuẩn bị sinh thằng út nên mới nhượng tôi cho cậu mợ. Cậu mợ cũng muốn nuôi tôi. Bởi tuy đã có ba chị gái nhưng nhà rất khá giả, lại không có con trai và thương cho hoàn cảnh của cha con tôi lắm; nên mém nữa là tôi được vô Sài Gòn từ sớm làm con nuôi cậu mợ rồi. Vấn đề là hồi đó cô út cũng muốn nuôi tôi luôn. Cô tính không lấy chồng, nếu nhận tôi làm con nuôi thì ít nhất cô cũng được làm mẹ của một đứa cháu cùng máu mủ. Vậy là tôi lại về ở với cô út. Được thời gian, chừng đâu nửa năm hay mấy tháng chi đó, cô bất ngờ thay đổi ý định, đem lòng thương một người bây giờ là dượng đằng nội của tôi. Hai người lấy nhau, nhưng sau khi cưới thì cô phải ra ở với chồng ngoài Hà Nội, và dượng cũng đã đồng ý đưa tôi ra ngoải sinh sống.

Ờ, mém nữa là tôi thành người Hà Nội từ bé rồi chớ, nhưng không. Ba tôi, chú tôi, rồi cậu và dì tôi đều không chịu; cả ông anh con bác hai tôi nữa, ổng thương tôi lắm, không muốn để tôi đi. Lúc bấy giờ, mọi người không ai muốn cô dượng đưa tôi đi xa vậy; đơn giản vì tương lai tôi phải có trách nhiệm với ba, với phần mộ của mẹ và anh hai ở trong này. Sau một ngày bàn định, mọi người cùng thống nhất để tôi ở lại quê sống với dì dượng tôi. Dì tôi cũng thương tôi lắm, dù lúc đó dì mới sinh con em của tôi nhưng vẫn muốn nuôi thêm tôi cho nhà cửa vui vầy.

Thế là từ đó, tôi ở với dì dượng suốt mười năm, lâu nhất, hao cơm tốn của nhiều nhất, cũng hành tội dì dượng phải chăm sóc cho tôi mỗi khi tôi đau bệnh vất vả nhất luôn. Bởi vậy nên hôm nay tôi muốn ưu tiên thăm dì dượng kế sau ba tôi khi ba vắng nhà, cho dù nhà chú thím chỉ ở ngay xóm bên cách nhà ba tôi chưa đầy cây số, thành thử..

- Nè, anh uống đi! Nước chanh dây mẹ em mới pha đó. Cây nhà trồng luôn nghe, hổng có thuốc men gì trơn trọi.

À, nó ra rồi.

- Ờ, anh xin miếng.

- Cha ơi! Lâu lắm hổng thấy anh về, tưởng anh thương cô nào ở ngoải rồi tính làm rể Hà Nội luôn chớ.

- Có đâu mày ơi! Ra ngoải anh chỉ lo học với lo làm thôi, yêu đương gì nổi. Mà mày có học đại học không hay đi nghĩa vụ rồi ở nhà kiếm việc làm luôn đó?

- Dạ, em tốt nghiệp 12 xong đi nghĩa vụ luôn anh, giờ thì ở nhà phụ ba mẹ buôn bán rồi. Còn anh về chơi hay làm gì, có lâu không? Cuối năm em cưới vợ á.

- Ơ ngon! Nhưng sợ anh không kịp ăn cưới mày quá, anh về được có mấy bữa.. Ờ.. Để làm giỗ mẹ với anh hai thôi à.

Quên, mém nữa nói hớ là tôi về để đi khám bệnh.

- Tiếc ghê! Thôi không sao, mai mốt có dịp về, em mời anh bữa cơm thân mật bù lại hen!

- Được luôn mày!

Vì đã trễ nên tôi uống vội cho hết ly nước chanh dây rồi đội nón bảo hiểm để hai anh em đi luôn, cũng không quên gửi quà Quảng Ninh kèm lời chào trước tới cả nhà nó. Nó cười xòa, đánh tay tôi, kêu tôi quà cáp khách sáo quá, rồi phụ tôi đưa va-li lên xe. Mà nom cái kiểu này..

- Có ổn không hay để anh kêu bác tài quay lại? Chứ anh sợ cái va-li nó cồng kềnh quá làm mày..

- Yên tâm, ba cái này với em dễ không mà. Lên đi anh, mình đi lẹ cho anh tới nơi còn tắm rửa ăn uống xong nghỉ ngơi nữa hén.

Ừm, thì tin tưởng nó một chuyến vậy. Rồi, đi thôi.

Lúc hai anh em ra ngoài đường, tôi dòm lại trong xóm thấy bóng người lác đác, nếu không muốn nói là vắng hoe mặc dù các nhà vẫn có ánh sáng đèn. So với ngày xưa thì tôi cảm giác mấy đứa trang lứa tôi và thằng em này hình như đã không còn ở quê mấy nữa. Vậy mà đúng thiệt.

- Xóm mình giờ đi hết rồi anh. Người đi học, người đi làm xa, không mấy ai ở nhà làm ruộng. Đất ruộng với đất vườn giờ cho mướn nhiều lắm. Toàn người miền ngoài vô mướn hợp đồng dài hạn không à, còn người quê mình thì bỏ đi xuất khẩu lao động hoặc làm trong thành phố, nghĩ cũng ngộ ghê.

- Vậy chị Lựu với út Lan nhà mày thì sao?

- Chị hai em đi lấy chồng trong nội thành rồi, bé út nó cũng đang học cao đẳng ở trỏng, nhà còn có mình em thôi. Mà không, nguyên cái xóm mình giờ còn đúng mỗi mình em thôi á. Mới Tết vừa rồi nè, thằng Huân bên nhà chú tư Hiệp là đứa cuối cùng ở lại lâu nhất, nó rủ em đi chơi lần cuối để ra Giêng nó qua Nhật ớ anh. Tụi thằng Hậu thằng Tín thì đi lâu lắc rồi, anh thì khỏi nói, đám anh Trung anh Hải với mấy anh nữa cũng làm trong nội thành, tụi con Hòa với mấy đứa đầu xóm thì lấy chồng bên xã khác. Túm lại giờ còn em bơ vơ một mình, trên thì toàn cô dì chú bác cậu mợ, dưới có mấy đứa nhóc loi nhoi. Hên cái cũng có con vợ sắp cưới để hai đứa còn đi chơi với nhau, chứ không là buồn tẻ lắm.

- Vậy hả? Ủa mà vợ mày là đứa nào? Nghe cái điệu này chắc hổng phải con nhỏ.. Nhỏ gì.. Nhỏ Thúy! Nhớ rồi, bên xóm bên. Chắc hổng phải nó đâu đúng không?

Nó cười giòn:

- Vợ em người bên Bình Chánh á; chớ con nhỏ đó nó dữ như bà chằn, ai dám rước nó đâu anh. Hồi nhỏ chơi với nhau vui vậy thôi chứ em hổng thích nó. Em là em thích cái chị.. Ủa không phải, lộn, ý là em thích kiểu con gái giống như cái chị gì bồ anh hồi xưa á. Chu cha! Chỉ hiền dễ sợ, lúc nào cũng dịu dàng nhỏ nhẹ hết trơn, còn chịu thương chịu khó chứ không phải dạng tiểu thư làm biếng như vẻ ngoài của chỉ. À mà có cái này em hơi thắc mắc xíu. Sao hồi đó hai người chia tay uổng vậy?

Thiệt tình cái thằng, giờ lại tới lượt nó nổi hứng đi lôi chuyện này ra chi không biết.

- Thôi, chuyện xưa rồi, bảy năm rồi đó, hỏi chi?

- Tại em thấy tiếc cho anh chị quá. Dòm hai người đẹp đôi lắm luôn. Với lại ớ, hồi anh đi Hà Nội chừng mấy bữa, chỉ có qua đây kiếm anh nè. Nghe mọi người kêu là chỉ chờ để gặp anh tận hai ngày lận, chỉ khóc quá trời. Ai dòm cũng thấy tội chỉ dữ lắm, mà hỏi cái gì chỉ cũng không chịu nói, chỉ nói là muốn gặp anh thôi.

Muốn gặp tôi?

- Ủa thiệt hở mày?

- Dạ, em nói thiệt mà. Chỉ cứ năn nỉ ỉ ôi mọi người để hỏi anh ở đâu. Cái mọi người kêu là nghe nói anh ra Hà Nội học rồi mà chỉ không tin chứ. Tới khi ba em chạy lên chùa kêu bác ba Hưng về, bác nói chuyện nửa ngày với chỉ thì chỉ mới vô nội thành lại. Từ sau không còn thấy chỉ tới đây nữa.

Hừ, lẽ ra ngay từ đầu đừng nên tới làm cái gì hết. Tôi không ngờ trên đời lại có người mặt dày vô liêm sỉ tới mức như vậy.

- Hồi đó mọi người không biết, cứ nghĩ là anh hết thương chỉ hay quen người khác rồi nên bỏ chỉ đi; sau nghe bác ba Hưng nói do hoàn cảnh anh chị không phù hợp để tới với nhau nên phải chia tay thôi. Mà dòm chỉ khóc, mẹ với chị hai em thương lắm luôn kìa.

Nghe nó kể, tôi lại thấy thương cho mẹ và chị hai nó hơn, vì mẹ và chị hai nó thương không có đúng người.

- "Nước mắt cá sấu" đó mày ơi! Đáng thương với tội nghiệp cái con khỉ khô gì mà mẹ với chị hai mày phải mủi lòng vậy!

- Ủa? Bộ hai người có mâu thuẫn xích mích gì ghê gớm lắm hả?

Thoạt đầu tôi định nói; nhưng nghĩ lại, tôi thấy không nên.

- Không phải anh không tin tưởng mày hay như nào, mà tại mày sắp cưới vợ, anh không muốn để mày ác cảm với mất niềm tin vô tụi con gái nên thôi, tốt nhất là mày đừng nghe chuyện của anh làm gì.

- À! Chậc! Em hiểu rồi, chắc vì vậy mà anh mới bỏ ra Hà Nội đúng không?

- Ừ, không cần nghĩ ngợi đâu. Đó là do anh kém phước nên mới vậy, chứ đầy người họ tới với nhau êm thắm mà. Anh cũng mong hai đứa bây hạnh phúc bền vững lắm đó, nghen!

- Hì! Em cám ơn! Tiếc ghê! Giá mà anh dự đám cưới tụi em được thì hay quá trời quá đất!

- Ờ thì.. Cuối năm bây cưới hả? Nếu sắp xếp được thì anh về, còn không cũng đừng giận anh nghe.

- Dạ! Được luôn anh! Ây mà giờ đi đâu tiếp nữa? Nãy giờ nói chuyện em quên hỏi anh đi đường nào luôn mới hài chớ.

- Đây, thẳng ra quốc lộ đi rồi anh chỉ cho.

- Ô-kê con dê.​
 
Chỉnh sửa cuối:
1 ❤︎ Bài viết: 1 Tìm chủ đề
Chương 3​

Trời bắt đầu nhá nhem tối, đường ở quê tuy không rộng rãi nhưng được cái khá vắng vẻ, hai anh em tôi vừa đi vừa trò chuyện, cứ thế chạy một lèo ra quốc lộ 22 rồi quẹo phải hướng về phía trung tâm huyện.

Ban đầu tôi tính đi đường nhỏ trong kia cho gần, mắc cái ở trỏng đã tối lại vắng quá. Hồi nhỏ, tôi hay đạp xe đi đi về về giữa nhà dì dượng với nhà ba tôi, trỏng chỉ toàn đường đất hẹp chạy dọc theo bờ kênh và băng qua những cánh đồng vừa dài vừa rộng, nhiều đoạn gồ ghề lởm chởm, giờ chẳng biết người ta đã nâng cấp lên chưa; nhưng quan trọng là tôi sợ xa quê lâu ngày, cảnh vật ít nhiều thay đổi, tôi không còn nhớ rõ đường đi lối lại, gặp thêm trời tối, lỡ đâu chỉ bậy cho thằng em nó đi lòng vòng thì vừa mất công vừa mất thời gian nên thôi, cứ quốc lộ đi cho dễ.

Chỉ hơi khó khăn một chút là từ quốc lộ 22 quẹo vô đường Dương Công Khi, tôi không tìm thấy chỗ quẹo tiếp theo ở ngay quãng đường vắng có sân banh mà tụi tôi hay chơi hồi nhỏ. Bảy năm rồi, chắc người ta đã cắt đất dựng nhà nên tôi không nhận ra được nữa. Phải sau khi tôi nhắc tới cái dấu mốc đó qua lời than thì thằng Hoàng nó mới vòng xe lại và báo một tin cho tôi biết, ờ, là nó biết hai thằng đã đi qua từ lúc nãy mà vì hai anh em mải mê bàn chuyện ma cỏ về ba cái nghĩa địa nằm quanh miễu Bà Linh Sơn Thánh Mẫu nên tôi không có để ý.

- Nè! Anh thấy chưa? Nó vẫn ở đây mà.

- Trời mẹ! Làm anh tưởng chớ! Giờ mày cứ chạy thẳng vô đó xong anh chỉ tiếp cho.

Nghĩ cũng nản ghê. Ban ngày đi còn đỡ, đây lại buổi tối, trong khi quê tôi giờ ít nhiều đã có thay đổi nên quả thực hơi khó để cho tôi tìm đường. May mắn là xóm này vẫn giữ nguyên phần lớn nhà cửa và cây cối, kể từ khúc này tôi vẫn có thể nhận ra con hẻm chạy vô nhà dì dượng. Đó! Kia rồi! Vẫn hàng cau xen mấy gốc dừa chạy dọc một quãng ngắn hai bên con đường nhỏ, hên quá trời quá đất! Cuối cùng cũng tới nơi!

- Ây ây! Dừng được rồi, để anh xuống.

- Dạ rồi, vậy anh vô đi nghen. Chắc em về luôn kẻo ba mẹ chờ cơm.

- Ừm, anh cám ơn nhiều hén. A! Quên! Nón nè!

Tôi đưa lại nón bảo hiểm, hẹn gặp nó vào hôm tôi về phụ ba làm giỗ cho mẹ và anh hai. Sau tiếng chào cùng với tiếng xe của nó vừa đi khỏi, tôi mang theo hành lý vô nhà dì dượng, vẫn giữ im lặng cho tới khi đứng ở trước sân và thận trọng quan sát coi dì đang ở đâu mà sao..

- Ủa?

- Ủa?

Ây da! Ai đây ta?

- Trờ.. Trờ.. Trời ơi! Mèn đét ơi! Anh.. Anh là anh Rô nè?

- Ờ.. Anh.. Đúng rồi.. Ủa chứ em là..

- Ui trời ơi! Đúng anh Rô rồi! Anh Rô về thiệt rồi trời ơi!

Ế! Tôi còn chưa kịp hỏi con nhỏ đó là ai thì nó đã chạy gấp vô nhà, tới nỗi quăng bừa cả dép ở đó mới hài chớ.

- Ba mẹ ơ-ơ-ơi! Anh Rô vừa mới về nè ba mẹ ơ-ơ-ơi!

Cái gì? Ủa té ra nhỏ đó là con quỷ em nhà dì dượng tôi năm xưa đây sao trời đất ơi? Giờ nó lớn rồi trông khác quá, tôi nhận không ra được luôn!

- Ủa ủa? Đâu? Đâu?

- Dạ ảnh đang ở trước sân á!

- Rô ơ-ơ-ơi! Rô-ô-ô! Trời ơi thằng Rô của dì đâu rồi?

Là tiếng gọi đầy mến thương tha thiết của dì tôi vọng ra từ nhà trong, có lẽ dì cũng bất ngờ và vui mừng lắm, tôi biết mà. Bởi tôi cũng vậy, không bất ngờ nhưng tôi rất mừng khi được gặp lại dì tôi.

Tôi đứng chờ sẵn trước cửa, tay buông khỏi va-li, cười hớn hở và chào thiệt lớn với dì. Đột nhiên dì dừng bước ở đó, ánh mắt như đau đáu nỗi nhớ mong, cứ đứng yên nhìn tôi một chập, rồi lấy mu bàn tay che miệng có lẽ để kìm tiếng khóc đang chực phát ra. Hẳn là dì rất xúc động. Lúc tôi vừa kịp nhìn thấy ngấn nước trên khóe mắt của dì dưới ánh đèn thì dì đã bước tới thiệt lẹ ôm chầm lấy tôi, nghẹn ngào từng tiếng:

- Đúng thằng Rô của dì đây rồi! Dì lại được thấy thằng Rô của dì đây rồi! Trời ơi Rô ơi!

Tôi cũng vòng tay ôm lại dì, nghe mà thương ghê! Chắc dì đã nhớ tôi dữ lắm, cũng thương và lo cho tôi nhiều lắm. Tôi biết lâu nay dì vẫn luôn quan tâm lo lắng cho tôi trong suốt thời gian tôi không còn ở với cô dượng để học đại học ngoài Hà Nội. Bây giờ, sau bao tháng ngày xa cách, dì vẫn vậy, vẫn yêu thương tôi hệt như đứa con ruột của dì. Chỉ bằng cái ôm thật chặt, thật lâu, lại đầy ấm áp cùng với tiếng khóc rấm rứt như muốn giải tỏa hết nỗi nhớ day dứt của dì thôi, tôi đã thấy được hình dung của tôi hơn bảy năm qua trong tâm trí của dì.

- Dì ơi, đừng khóc nữa. Con vẫn lành lặn với khỏe mạnh để về thăm mọi người mà, có bị cái gì đâu.

Dì đẩy tôi ra, thúc nắm tay vào ngực tôi mấy cái, trách móc:

- Thiệt tình cái thằng khỉ! Mày á! Đi chi mà đi biền biệt chẳng có chịu về thăm ba, thăm cậu mợ chú thím với dì dượng rồi mấy chị mấy em gì hết! Có biết lâu nay mọi người nhớ mày lắm hông?

Dì trách xong, chắc lại thấy không nỡ hay vì cái ôm ban nãy chưa đủ làm cho dì thỏa niềm mong nhớ, nên dì lại ôm chặt lấy tôi, khóc tiếp. Thương dì, tôi không cản nữa, chỉ đứng yên cho dì vừa ôm vừa thăm người tôi mập ốm thế nào, giống như ngày xưa dì vẫn thường làm mỗi khi tôi từ trong Sài Gòn về quê lại, còn không ngừng than với tôi rằng tôi đã khiến cho dì phải lo lắng và nhớ thằng cháu dễ thương này của dì xiết bao. Tôi cười hì, còn chưa kịp giải thích lý do không thể liên lạc hay về quê ăn Tết và thăm mọi người thường xuyên thì dì đã giữ lấy hai tay tôi, bắt tôi đứng thẳng lưng cho dì ngắm nghía:

- Im cho dì coi! Chu cha ơi! Thằng Rô của dì giờ nom chững chạc quá đi chớ! Mà bữa nay ốm hơn xí lại ra nét đàn ông thiệt ớ nghen!

- Hì. Bảy năm đi xa trải đời nó phải khác chứ dì ha?

- Ờ thiệt á! Dòm phong trần dữ bây! Mà đi đường có mệt không đó?

- Dạ, con bình thường à.

- Ừa! Thôi vô nhà nghỉ ngơi lúc rồi sửa soạn tắm rửa để ăn cơm luôn đi. Nay mày về mà không báo trước làm dì chẳng biết để chuẩn bị chi hết, giờ có cái gì thì ăn tạm cái đó rồi mai dì mua đồ ăn về nấu cho ăn tha hồ nghe!

- Không sao đâu dì, đó giờ con vẫn dễ ăn mà.

Rồi dì lau vội nước mắt, cứ ôm riết lấy tay tôi, cười cười nói nói, kéo tôi vô nhà. Trông dì vui mừng khi gặp lại tôi mà tôi cũng thấy lòng ấm áp dữ. Nói thiệt là tôi cảm động với dì tôi quá.

- Đi! Vô đây! Cha ơi cái thằng! Mà sao tự nhiên làm dì bất ngờ ghê á chớ! Hôm bữa nghe cô út mày nói chuyện, cả nhà cứ nghĩ mày lại không được về ăn Tết, ai cũng rầu hết trơn. Vậy mà giờ..

- Thì con muốn chơi ú òa cho mọi người bất ngờ mà, nên mới lựa dịp giỗ mẹ với anh hai để về quê thăm mọi người nè.

- Thằng khỉ! Mày ớ nghe! Làm dì mừng tới nỗi muốn xỉu luôn chứ ở đó mà chơi ú òa với dì! Ủa mà Bống đâu rồi? Bống ơi! Lên phụ anh cất đồ đi con!

Tôi nghe nó "Dạ-ạ-ạ!", nhưng nào có thấy cái mặt nó đâu. Nhớ lại lúc nãy nhìn nó lạ lạ, có trắng trẻo hơn nhiều so với trước, còn để tóc dài và uốn đuôi gợn sóng nữa; làm tôi cũng tò mò nên theo chân dì xuống nhà bếp tìm nó, thì nó trốn đâu mất tiêu rồi.

- Bống ơi! Trời đất cái con nhỏ này! Hổng lẽ anh về thăm mày mà còn bày đặt mắc cỡ nữa hả?

Rồi, nom cái bộ này chắc nó tính trốn để bày trò quỷ trêu tôi đây thôi chứ mắc cỡ cái gì nó. Lớn lên cùng nó từ nhỏ tôi biết nó quá mà.

- Rô mới về đó hả con? Đi đường có mệt không?

- A, con chào dượng! Dạ, con bình thường á.

- Ờ, cứ ngồi chơi đã. Cái phòng tắm trên lầu bị hư vòi sen rồi mà dượng chưa có kịp thay, nên chờ dượng xíu rồi vô tắm để lát ăn cơm cho khỏe nghe.

- Dạ.

Dì dượng cứ bảo tôi nghỉ ngơi vậy chứ, làm sao mà tôi ngồi không rồi chờ dì làm cơm cho tôi ăn sẵn được; nên trước tiên tôi phải cất va-li và ba-lô hành lý lên phòng cái đã, lẹ lẹ để còn xuống phụ dì đứng bếp.

- Dì ơi, con cất đồ lên phòng được không?

- Thì được mà! Dì dượng vẫn để dành phòng đó cho mày về chơi đó; chứ bé Chép nó còn nhỏ xíu à, chưa có dám ở riêng một phòng đâu.

Bé Chép?

- Ây! Đúng rồi, quên chớ! Dì nhắc làm con mới nhớ tới nó á. Ủa chứ nó đâu dì?

- Nó qua nhà nội chơi rồi. Ông bà nội cưng nó còn hơn cưng trứng nữa, cứ mấy bữa nhớ nó quá lại kêu dì dượng đưa nó qua chơi.

- À. Mà tính ra con bé cũng vô lớp 1 rồi dì ha?

- Ời. Mới lớp 1 mà lanh quá trời quá đất, còn dạn hơn con chị nó mới ghê. Mai mốt nó về lại, mày thử chơi với nó đi là mày biết mùi à.

- Hơ! Hồi đó con mới được gặp nó đúng một lần lúc dì mới sinh, nó còn nhỏ xíu, có xíu xiu vầy nè; giờ thấy con chắc nó tưởng chú nào tới chơi quá.

- Giỡn! Hổng có đâu! Con quỷ Bống nó nhắc mày miết, nó kể về mày như kể chuyện cổ tích cho em nó nghe hoài luôn, còn cho coi hình của mày nữa; nên dì đoán là nó vẫn nhận ra mày á. Hổng ấy trưa mai mày rảnh không, nó tan học rồi mày đi với dì rước nó cho vui hén?

- Dạ, được á dì. Vậy mai con chở dì đi nghen.

- Ừa. Thôi lên cất đồ đi rồi xuống đây cho dì hỏi thăm xíu coi. Mày đi mút chỉ cả bảy năm làm dì nhớ mày quá trời luôn ớ!

- Hì, dạ.

Tôi mang hành lý lên lầu, lúc này để ý mới thấy trên tường chốc chốc lại bắt gặp những miếng hình dán của cặp đôi Tom và Jerry, trong khi trước đây chúng đều là con mèo Kitty do quỷ em nó giành chỗ không cho tôi dán hình anh em Sôn Gô-ku và Ca-đíc. Thoáng tôi nghĩ bụng mà thấy mắc cười chớ: Chắc hẳn quỷ em nó đã được nếm trải cái cảm giác vừa ấm ức vừa bất lực của tôi hệt như nó từng đối xử với tôi hồi còn nhỏ. Hờ hờ, cũng tội.​
 
Chỉnh sửa cuối:
1 ❤︎ Bài viết: 1 Tìm chủ đề
Chương 4​

Ây cha! Đây rồi, căn phòng năm xưa dì dượng sắp xếp cho tôi, nằm phía bên này cầu thang so với phòng của con quỷ em Bống ươn Bống thúi. Tôi gọi nó là quỷ Bống ươn với quỷ Bống thúi đơn giản vì nó chuyên bày trò quỷ để phá tôi, lại rất láu cá và lỳ lợm, y chang câu "Cá không ăn muối cá ươn [..]"; trong khi tôi không làm gì được nó nên hồi nhỏ hay gọi nó như thế cho đỡ bực mình, chứ khai sinh thì tên của nó là Nguyệt, ờ. Nói về căn phòng này, hồi xưa từ khi tôi vào Sài Gòn học thì không ai ở, dượng sắp xếp lại nó thành nơi làm việc của dượng, tiện mỗi khi tôi về chơi Tết hay nghỉ hè thì vẫn ngủ nghỉ được trên đây. Dượng là đàn ông con trai mà tính gọn gàng ngăn nắp lắm; thành ra tôi chẳng phải bận tâm tới việc dọn dẹp thứ gì cả, chỉ cần để tạm hành lý ở trong đó, lấy đồ sạch mang theo để lát đi tắm rồi xuống phụ dì nấu cơm thôi.

- Dì ơi, còn làm cái gì nữa không để con phụ cho nè?

- Thôi cứ ngồi nghỉ đi, có em nó phụ với dì là được rồi. À mà khát không thì lấy nước uống đi con, trong tủ lạnh có mấy lon Cô-ca đó, hay nước cam em nó mới làm cũng được.

- Dạ. Mà Bống đâu hở dì? Sao nhắc tới nó nãy giờ mà con không thấy đâu hết vậy ta?

- Bống ơi! Bống à! Quỷ lắm rồi đó nghe! Bộ mắc cỡ với anh thiệt luôn hay gì mà trốn hoài vậy?

Hơ, nó vẫn làm thinh chớ. Con nhỏ đúng ngộ. Thôi thì kệ nó, đàng nào tôi cũng muốn giúp dì một tay mà, nên xắn quần xắn áo để lao vô bếp phụ dì.

Thế rồi như lúc nãy đã hẹn, dì hỏi thăm tôi đủ thứ, dì quan tâm tôi nhiều lắm luôn. Nào là tôi ở ngoải có được thoải mái không, rồi thời gian bên Trung Quốc có bị người ta bắt nạt, người ta kỳ thị xa lánh, hay việc ăn uống hằng ngày của tôi ra sao, bạn bè và thầy cô, cả chuyện học hành, công việc của tôi liệu có được tiến triển thuận lợi. Đương nhiên là cuộc sống ở nơi đất khách quê người thiệt chẳng dễ dàng, đặc biệt là hai năm tôi du học theo chương trình trao đổi sinh viên và học chuyển tiếp của trường tôi với trường Đại học Mỏ và Công nghệ Trung Quốc, ít nhiều sẽ có những khó khăn, mà phần lớn là khó khăn trong thời gian đầu, sau này quen dần thì cũng ổn.

Vốn dĩ năm đầu tiên tôi ra Hà Nội ở với cô dượng để ôn tập thi lại đại học, mọi thứ sinh hoạt và tiện nghi đầy đủ nên tôi cũng dễ hòa nhập vào môi trường mới. Qua năm thứ hai tôi đậu đại học rồi, tôi chuyển vào ký túc xá ở luôn cho tiện. Phần vì nó gần trường; phần vì có bạn bè ở trong đó sẽ giúp nhau học tập tốt hơn; phần vì tôi ngại con nhỏ em nhà cô dượng lắm, nó y chang con quỷ em nhà dì dượng tôi luôn nè, suốt ngày đòi chọc phá tôi, thiệt tôi không hiểu sao hai đứa nó lại có chung cái sở thích oái oăm đó mới nản chứ. Mà thôi, chuyện về con nhỏ em nhà cô dượng để sau này có dịp thì tôi kể, còn bây giờ chưa cần thiết. Đại loại nó là một phần nguyên nhân khiến tôi không muốn ở chung với cô dượng nữa, kể cả khi tôi đã học xong và đi làm, cô dượng có gợi ý kêu tôi ở chung cho đỡ tốn kém thì tôi cũng quyết định đi xin việc ở tận Quảng Ninh.

Và cái quyết định ở riêng đó chính là lý do gián tiếp khiến tôi gặp tai nạn, vào một ngày đen đủi, ngay trong phòng trọ chỉ có một mình, để rồi hôm nay buộc phải phá bỏ kế hoạch xa quê trường kỳ hòng kiểm tra vết sẹo khá lớn từ hậu quả của nó liệu có nguy hiểm gì tới tính mạng hay không. Nhưng cuối cùng, thực tế lại không đến nỗi nghiêm trọng như tôi tưởng tượng. Tất nhiên tôi không nhắc xíu xiu nào về nó, bởi tôi không muốn dì và mọi người phải lo lắng nghĩ ngợi cho tôi. Hầu hết tôi chỉ kể cho dì nghe những chuyện vui, chuyện lạ tôi được chứng kiến ở miền ngoài, cả ở bên Trung nữa, cùng với thành tích học tập và công việc hiện tại của tôi để dì yên tâm thôi.

* * * I cha! Thằng Rô của dì giỏi quá hén! Lấy được bằng đại học ở trường đó là ngon á chớ giỡn đâu!

- Dạ, cũng trầy trật lắm á dì. Với được cái là thầy cô ở đó dạy chất lượng nữa.

- Ờ. Mà giờ đang làm việc ở ngoải, mày có thấy ưng không? Nếu không ưng thì về đây đi, có chỗ cho mày làm luôn nè.

- Dạ thôi, con tính làm lâu dài ở ngoải. Tại con thấy ổn, con cũng quen với cuộc sống ở đó rồi.

- Ủa vậy mai mốt ba mày thì sao?

- Nếu được thì con rước ba ra đó ở luôn, còn nếu ba không chịu thì con mới về đây lại.

- Chịu hay không chịu gì? "Trẻ cậy cha, già cậy con", lỡ mày muốn ở ngoải luôn thì ổng cũng phải đưa mồ mả thằng Khang với mẹ mày ra đó theo mày chứ biết làm sao được.

- Dạ thì.. Thì cũng được mà dì. Ở đâu cũng là đất nước mình thôi.

Tôi nói xong câu đó, nghe giọng của dì hơi buồn thì phải:

- Cái đó tùy mày muốn. Cuộc sống của mày mà, dì đâu có quyết thay mày được. Ủa rồi đợt này về có lâu không, hay làm giỗ xong là ra ngoải lại?

- Dạ, xong giỗ là con ra.

Rồi sợ nói thêm sẽ làm dì buồn và nhớ, nên tôi lảng liền sang chuyện bếp núc, hỏi dì món này món kia nấu như thế nào để tôi phụ.

- Thôi được rồi, để đây cho dì. Đi tắm đi, dượng ra từ nãy rồi đó. Xong mình còn ăn cơm.

À cũng phải. Nãy hai dì cháu đang nói chuyện, dượng có nhắc tôi rồi mà tôi cứ "Dạ!" để đó, giờ thì nên đi tắm thôi chứ nhây hồi lại phiền cả nhà chờ cơm nữa.

- Vậy con đi tắm nghen.

- Ừ đi đi!

Lúc tôi bước vô phòng tắm lại nghe dì í ới bên ngoài:

- Bống ơi! Trời ơi trời! Ba nó coi thử kêu giùm tui con quỷ Bống ở đâu với! Hổng biết nay nó bày đặt bày điều mắc cỡ với anh cái gì hay sao á? Ba nó ơi!

- Rồi rồi! Chờ ba xíu!

Sau tiếng kêu như kêu đò Thủ Thiêm của dì ở dưới bếp, vẫn chỉ có tiếng dượng tôi hình như đằng trước sân mà không hề nghe tiếng quỷ em nó đáp ở đâu cả. Nghe dì cứ gọi nó hoài, tôi bắt đầu tin là nó mắc cỡ rồi trốn tôi thiệt. Con nhỏ đúng ngộ ghê.

Nhớ hồi xưa, từ khi chưa học lớp 1 thì tôi đã ở chung nhà với nó, hai anh em cách nhau năm tuổi; nên với tôi, nó luôn nhỏ xíu như một đứa nhóc tì. Tới ngày tôi rời Sài Gòn ra Hà Nội ôn thi lại và học đại học; nó chừng mười ba mười bốn, cũng gọi là thiếu nữ rồi nhưng chưa có lớn phổng; tôi vẫn coi nó như đứa nhóc loi nhoi, vừa đen vừa lem luốc vì phải làm ruộng và hay nghịch ngợm. Mãi hôm nay, sau thời gian dài vắng mặt, gặp lại nó khác xưa nhiều quá, tôi có hơi bất ngờ, mới đầu cũng chưa quen. Chắc cảm giác của nó lúc này cũng thế, nên thấy tôi về nó ngại.. Ủa nhưng tôi có lớn hơn hay già đi đâu mà nó chưa quen để rồi ngại nhỉ? Chẳng biết.

- Không thấy nó đâu hết mình ơi!

- Ủa? Nãy nó còn quanh quanh ở ngoải mà?

- Ai biết đâu! Tui coi khắp vườn rồi hổng thấy, hay giờ phải ra ruộng kiếm hở ta?

- Trời ơi! Mệt với con quỷ này ghê á trời! Mắc cỡ thì cũng vừa vừa thôi chứ, hổng lẽ nó tính trốn anh nó tới mức bỏ cơm bỏ nhà đi luôn nữa đây?

- Thì gái lớn nó hay mắc cỡ. Thôi cứ kệ nó đi, lát hồi nó hết là tự khắc về thôi à.

Ừm, nghĩ cũng đúng, con gái lớn hay mắc cỡ. Mặc dù biết con em này của tôi là đứa lỳ như trâu, dai hơn đỉa; nhưng tâm lý chung của con gái thì chắc là nó vẫn có.

Tới đây, hẳn nhiều ông sẽ thắc mắc vì sao nó lại mắc cỡ với một thằng anh họ, thì vấn đề nó như này nè:

Tôi với nó mang tiếng là anh em bà con vậy thôi chứ thực ra không có huyết thống gì ráo, một nửa đằng ngoại cũng không. Chẳng phải vì nó là con nuôi của dì dượng, mà bởi dì vốn không có quan hệ thân thích gì với mẹ tôi.

Năm xưa khi nhà ngoại tôi còn ở bên Campuchia, gặp thời kỳ Khmer Đỏ đang diệt chủng người Việt mình ở bển, ai cũng phải bỏ lại đất đai nhà cửa để tìm đường trốn về Việt Nam mình hết. Gia đình của dì bị chúng nó giết hại, chỉ còn dì với một người chị gái được ông bà ngoại tôi cứu sống và cưu mang che chở. Ngặt vì giai đoạn đó Khmer Đỏ quyết tâm bài Việt dữ quá, tản quân truy lùng khắp nơi, ông bà ngoại tôi cùng với dì ba và dì út do bị thương nặng nên đành chung số phận, chỉ còn cậu hai đưa được mẹ tôi và hai chị em dì tiếp tục bỏ trốn. Lúc gần tới biên giới, cứ tưởng là xong với chúng nó rồi, hên sao có bộ đội mình giúp đỡ mới chạy thoát thân.

Từ đó, vì nhớ ơn nhà ngoại tôi nhiều lần cứu mạng, chị gái của dì đem lòng thương cậu tôi nên chính là mợ của tôi bây giờ, còn dì thì xin nhận cả nhà ngoại tôi như người thân ruột thịt, để rồi sau này và cho tới hôm nay cũng vậy, dì coi tôi như đứa cháu cùng máu mủ. Thành thử tôi với con quỷ em nhà dì cũng coi nhau như anh em họ ngoại luôn; thậm chí, có những lúc tôi cảm giác hai đứa tôi còn thân hơn thế nữa, gần cỡ anh em cùng cha cùng mẹ.

Ờ, mà đó là trước đây, chứ giờ tôi không chắc. Bởi nếu nó coi tôi là anh nó thiệt thì nó đâu có mắc cỡ với tôi làm gì.

Nhưng hồi sau mới biết, cả tôi và dì dượng đều đoán trật lất. Nói thiệt chớ, cái mặt nó mà biết mắc cỡ thì tôi cũng xin đi bằng đầu cho mấy ông coi. Thoạt tiên ai cũng tưởng nó trốn tôi, mà nào có phải. Té ra nãy giờ nó đi bắt ốc về làm món để đãi thằng anh này của nó. Chu cha! Ốc ruộng thì ngon hết nước chấm rồi, nó là thứ mà tôi thích nhất, làm món nào tôi cũng mê.

Lúc đó tôi nghe dì dượng rầy nó vì cái tội đi đâu không nói làm ba mẹ lo tìm, bỗng dưng lại thấy thương nó ghê chứ bộ. Nó thanh minh vì nhớ ra anh Rô thích ăn ốc xào sả ớt nên mới vội đi mà không kịp nói với ai, là nó thương anh ở xa quê lâu năm không được ăn món ruột. Đó, là nó thương anh Rô của nó đó nghe. Tôi nghĩ bụng chớ, hồi nay nó lớn rồi nên tính tình chắc cũng thay đổi, biết suy nghĩ và biết quan tâm hơn, đâu như ngày xưa toàn nhõng nhẽo đòi tôi phải làm cho nó hết cái này tới cái nọ.

Vì cảm kích việc làm đầy tình thương mến thương của nó dành cho tôi; nên vừa tắm xong, tôi tính ra tìm nó để phụ tay và hỏi thăm trò chuyện. Ê mà ngộ! Hình như nó vẫn mắc cỡ với tôi thiệt hay sao á? Ờ. Rõ ràng nó vừa nói cái gì với dì hay dượng ở ngoài sân giếng đằng sau nè, mà tới khi tôi ra gọi tìm thì nó liền trốn biệt tôi luôn.

- Ủa Bống ơi! Bộ mày sợ anh nó ăn thịt hay gì mà trốn hoài vậy con?​
 
Chỉnh sửa cuối:
1 ❤︎ Bài viết: 1 Tìm chủ đề
Chương 5​

- Hổng phải! Mẹ kêu ảnh lên phòng khách đi, cho con vô nhà con tắm! Nãy con bị trượt chân té á, người ngợm dơ hết trơn rồi!

- Ủa cái đó bình thường chứ có gì đâu mà mày ngại?

Có vẻ như không thuyết phục được dì, nó liền chuyển qua tôi:

- Anh! Anh lên phòng khách đi, hay ra sân luôn cũng được, để em vô nhà lấy đồ em tắm!

Nghe cái giọng nó năn nỉ mà tôi cũng thấy mắc cười.

- Vậy giờ anh quay mặt vô bếp được không? Mày cứ vô đi, anh không dòm đâu. Để anh ở đây phụ mẹ chứ thêm món ốc này hơi bị lâu á.

- Dạ, nhớ đừng có quay mặt lại đó nghe! Em mà thấy anh liếc liếc dòm dòm cái gì là tối nay anh coi chừng với em đó!

- Rồi, yên tâm.

Tôi cứ mặc kệ nó, chỉ lo chăm sóc cái nồi ốc cho dì để dì thay tôi dọn cơm. Lúc sau ốc luộc đã chín đều, tôi lại cùng dì khều lấy ruột để làm món xào sả ớt. Vì chế biến vội, chưa kịp ngâm ngám chi hết trơn, nên hai dì cháu phải làm kỹ, chỉ lấy phần đầu thôi, còn khúc phía trong gần như bỏ hết.

Bấy giờ dượng chờ cơm hơi lâu hay sao đó nên tranh thủ đi mua bia và ít mồi nhậu rồi, chắc tối nay dượng đòi tôi làm bạn nhậu của dượng đây. Nhân đang nhắc tới cái vụ thèm bia của dượng, tôi hỏi thăm dì sức khỏe của dượng thế nào, là bệnh gan của dượng đã khá hơn chưa. Ngày xưa khi còn trẻ, dượng tôi hay rượu lắm, nên gan bị tổn hại, phải kiêng một thời gian dài. Sau này dượng có quay lại uống nhưng cũng ráng tiết chế, sợ nghiện như hồi trước nên không đụng tới rượu nữa, chỉ lâu lâu làm chút bia cho đỡ thèm thôi.

* * * Ời, cho nên lát có uống cũng đừng ham quá, hai dượng cháu mỗi người nửa lon cho vui là được rồi con nghe.

- Dạ.

Từ chuyện của dượng, tôi lại hỏi thăm tình hình của dì và hai nhỏ em ở nhà ra sao. Dì thì vẫn vậy, sức khỏe và công việc vẫn tốt, không có thay đổi gì nhiều ngoại trừ năm ngoái vườn ớt bị bệnh dữ quá, chữa không kịp, gần như mất trắng luôn; nhưng nhờ công việc của dượng gặp nhiều thuận lợi nên các mặt thu chi nhìn chung khá ổn, thành thử chuyện học phí của hai đứa em tôi cũng không bị ảnh hưởng gì.

- Dạ. Bé Chép thì không nói rồi, chứ Bống nó học trong đó mà không được ở ký túc xá thì chi phí cũng căng ớ dì hơ?

- Không con, cũng bình thường; tại nó học nghề thôi à. Cỡ nó mà học đại học được cũng phước!

- Ủa? Sao hồi con nghe nó khoe là đậu cả hai nguyện vọng luôn mà?

- Nó nói dóc mày cho đỡ quê thôi chứ nó đâu có đậu trường nào đâu.

- Trời! Làm con tưởng chớ! Nhưng cũng tội nó ghê chứ bộ! Học giỏi vậy mà không đậu trường nào thiệt luôn á hả?

- Hời ơi! Tội cái gì nó! Ngay từ đầu nó đâu có thích học đại học đâu, nó thích học nghề nên nó cố tình thi rớt để dì dượng khỏi trách nó thôi chứ có gì đâu mà tội.

- À. Quỷ này coi bộ lắm trò dữ hen. Ủa mà giờ nó đang học nghề gì hở dì?

Đột nhiên dì cười:

- Nghề ăn bám chứ còn nghề gì nữa.

Nghe cái điệu này thì chắc là dì chỉ đang giỡn chơi thôi nên tôi hỏi lại cho rõ. Ừm, thế là dì nói thiệt, nó đang học đại học ở trường Khoa học Xã hội và Nhân văn đúng như nguyện vọng của nó, cũng đúng với cái năng khiếu văn chương của nó luôn.

* * * Ừa, lần đó nó đậu mà nó mừng quá trời quá đất, nó đi khoe từ đầu xóm tới cuối xóm luôn ớ mày biết hông, thậm chí mấy dì bán quán cóc mà nó hay ăn hàng ở ngoài quốc lộ cũng biết nó đậu đại học nữa kìa. Nói hổng ấy chứ nhiều lúc nghĩ đúng sợ với cái mỏ của nó thiệt ớ mày ơi.

- Hờ, con cũng nghĩ giống dì á. Ủa mà nó học có ổn không dì ha?

- Ời, cũng tạm được. Túm lại là nó vẫn ôm thành tích về nhà để lấy số má với con em nó đều đều, nên dì dượng cũng yên tâm. Chỉ có năm đầu cô nàng chưa quen là hơi trầy trật xí, chớ quen rồi thì ổn.. À từ từ, có cái này để dì nói mày nghe.

- Dạ?

Lúc đó dì hạ giọng nói nhỏ, còn khều tay tôi như thói quen ngày xưa dì vẫn hay làm vậy mỗi khi muốn chia sẻ với tôi điều gì; nên tôi cũng theo phản xạ đứng xích lại gần hơn và hơi cúi đầu thấp xuống một chút để nghe dì nói:

- Ờ. Mới năm rồi nó được sinh viên loại giỏi nè, xong dượng kêu thưởng cho chiếc xe Lead mới ra hồi đầu năm để đi học mà nó không chịu, cứ đòi để dành tiền đó mai mốt ra Quảng Ninh chơi với anh Rô thôi. Tới tháng 9 nhập học, Honda nó ra tiếp mẫu Vision đẹp lắm, nom kiểu dáng cũng hợp với nữ, làm dì ưng quá trời, cái rồi dì bàn với dượng mua cho nó. Vậy mà nó vẫn không chịu chớ, nhất quyết để dành tiền ra ngoải chơi mấy tháng với mày luôn. Đó, nên có gì mày coi rồi khuyên nó giúp dì dượng với nghe. Chứ cái chân nó hay đi mà suốt ngày mượn xe của bạn, biết là xăng mình đổ, hư mình sửa, nhưng cũng ngại phiền hà người ta chứ đúng hông?

- Dạ, để dịp nào anh em nói chuyện rồi con khuyên nó cho.

- Ời. Học thì cũng được, mà đầu óc toàn lo chuyện đi chơi không à. Nghĩ sao? Bằng đó tiền mình đầu tư vô chiếc xe, mai mốt có cái phương tiện để đi làm, nó là tài sản lâu dài bền vững; chứ ba mươi triệu mà nướng vô chuyến du lịch mấy tháng thì uổng phí quá đi chớ, đúng không con?

- Dạ. Dì nói cũng đúng.

- Chứ chi nữa! Nên dì mới biểu nó lớn cái đầu mà hổng có biết nghĩ xa gì trơn trọi. Y chang một đứa con nít hăm mốt hăm hai tuổi thiệt ớ mày.

Thấy dì có vẻ đang muốn phàn nàn về nó, nghĩ cũng tội; nên tôi lập tức lái sang mặt tích cực của nó để dì vơi đi:

- Chắc tại em nó chỉ lo ăn với học thôi á dì, nên mấy cái đó nó chưa có nghĩ tới, sau này từ từ nó chín chắn lại là nó sẽ hiểu thôi à. Ơi mà tính ra Bống nhà mình cũng giỏi ghê chứ bộ. Hồi tụi con học 12 cũng có nghe tiếng của trường Xã hội Nhân văn này á, được sinh viên loại giỏi đâu có phải xoàng đâu, toàn nhân tài văn chương chữ nghĩa tương lai của đất nước không đó chứ.

Ai dè:

- Nhưng mà mệt lắm con ơi! Giỏi gì hổng giỏi đi giỏi ba cái trò văn thơ đó làm dì nản với nó quá trời quá đất luôn ớ.

- Ủa sao vậy dì? Em nó học giỏi cái đó sau này đi viết báo hay làm biên tập viên với phóng viên cho đài truyền hình quốc gia cũng được lắm á chứ giỡn!

- Thì cũng được, ư mà đó là chuyện của tương lai như nào chưa biết; chứ bây giờ là dì thấy mệt với nó rồi đó. Đây mày thử nghĩ coi, cái mỏ nó đã nói nhiều rồi còn hay cãi nữa, mà nó cãi hổng có phải kiểu ngang ngạnh ngổ ngáo gì đâu nhưng nó toàn lôi văn chương thơ phú ra cãi thâm cãi thúy không hà. Dì nghe mà nhức cái đầu với nó thiệt; nên hầu như lần nào dì cũng phải nhịn nó cho nó bớt nói đi, chớ không tới hồi dì phải nhai Panadol thay cơm vì nó luôn á mày hiểu hông.

À à, hèn chi! Tôi cũng công nhận với dì là.. Ây, bất chợt nghe tiếng tằng hắng của nó đằng sau làm cả hai dì cháu tôi phải ngoái đầu lại. Lúc đó cái mặt nó xị xuống nhìn chăm chăm tôi và dì, còn bệu cái mỏ lên hờn dỗi chớ:

- Con nghe hết rồi đó nghen! Hai người nói xấu gì con đó?

Dì tôi đáp lại nó tỉnh queo:

- Ủa? Mày xấu sẵn rồi thì mẹ cần chi phải nói nữa.

Đó, là dì tôi nói ớ nghe, không có phải tôi à. Thế mà tự nhiên nó bước tới nhéo tôi một cái; cũng nhẹ thôi, nhưng đủ làm tôi phải ngoái đầu thắc mắc với nó. Nó không đáp, liền vòng tay ôm tôi từ phía sau, rồi ghé đầu lên vai tôi cười hi hi mới khó hiểu chứ kìa?

- Cái gì nữa đây má?

- Đừng! Im cho em ôm xí coi!

- Nè, mày lại tính giở trò gì với anh đó hả con?

- Dạ có gì đâu. Lâu lắm rồi hổng gặp, con nhớ ảnh quá nên ôm xí cho đỡ nhớ thôi chứ bộ.

Trời! Nó mà cũng bày đặt biết nhớ tôi nữa hả? Nói thiệt là cái vụ ôm tôi từ phía sau thì hồi nhỏ nó hay làm nũng vầy rồi nên tôi không lạ gì nữa, ư mà cái giọng điệu với lời lẽ sến súa như này thì lần đầu tiên nó giở trò với tôi luôn đó.

- Anh ơi! Anh!

- Chi?

- Em chờ anh bảy năm rồi ớ, nhớ anh muốn chết! Nhớ anh lắm luôn ớ ờ ơ!

Gì nữa? Có thiệt không vậy trời?

- Mày ớ nghe, coi chừng làm anh sợ rồi nó trốn mày luôn chứ không phải mày trốn nó nữa đâu á.

- Hí hí! Con ôm chắc lắm, từ giờ ảnh là của con rồi, ảnh muốn trốn cũng hổng trốn được đâu.

Má ơi! Cái giọng của nó nghe đã đủ làm cho tôi hoang mang rồi, đây nó còn hôn lên vai tôi một cái phát ra tiếng mới khiếp chớ.

- Thôi! Tha anh giùm đi! Mày làm như anh là người yêu của mày không bằng á.

- Ê! Hổng có được kêu người yêu bằng "mày" đâu nghe! Kêu lại cho em!

Thiệt chứ! Cái con quỷ này bữa nay cà chớn dữ ta? Giỡn vầy là thấy không vui rồi đó. Tôi đang tính hỏi lại nó cho rõ ràng thì dì đã đánh vô người nó một cái, vừa cười vừa cản như muốn giỡn theo nó luôn:

- Thôi nghen! Mẹ nói là không có được giỡn quá trớn đâu ớ nghen!

- Dạ, thì hông giỡn nữa. Nhưng mà anh ơi! Anh! Em hỏi anh cái này nè.

- Rồi, vụ gì nữa?

- Dạ, trả lời em chân tình nghe. Vậy chứ bảy năm đi biền biệt, anh có nhớ em xí nào hông đó?

Thiệt tình! Nó làm tôi xiên trật con ốc luôn á trời. Tôi nghĩ bụng chớ, trốn nó còn hổng kịp, nếu quên được nó chắc tôi cũng mừng.

- Không.

Ờ, tôi đáp gọn lỏn, xạo nó cho vui, cứ như kiểu từ lâu tôi đã quên mình có một đứa em quỷ sứ là nó rồi vậy.

- Cái gì hở? Không nhớ em thiệt luôn?

- Ủa thì mày có gì đâu để anh nhớ.

Dòm cái mặt chù ụ một đống của nó khi nó ló đầu lên nhìn tôi, tôi có ráng nín cười cũng không được. À, nhân tiện vụ này, đầu tôi nó vừa nhảy số, tôi phải tranh thủ trêu nó trước khi nó kịp bày trò phá tôi tiếp. Thế là tôi quay qua phía dì, tấu hài kể lại chuyện lúc nãy:

- Ơ mà dì biết không? Nãy á, con về gặp nó ở sân, con còn không nhớ nổi cái mặt nó luôn kìa. Con cứ tưởng nhỏ Thắm hay nhỏ nào trong xóm qua chơi, đang tính hỏi tầm này trễ rồi sao chơi hoài vậy, chưa chịu về cho nhà người ta cơm nước nữa, bộ hổng lẽ muốn ở lại ăn chực luôn hay gì, thì nó đã chạy.. A! Ui da!

Mèn đét ơi! Lần này nó nhéo đau quá trời quá đất!

- Quá đáng! Đã không nhớ người ta thì thôi, còn không thèm nhận mặt em mình nữa chứ!

Ê, có vậy thôi mà nó đánh vào lưng tôi mấy cái, xong hậm hực quay bước bỏ đi luôn kìa?

- Nè! Giận thiệt hả?

- Hổng thèm!

Ơ? Con nhỏ này! Bữa nay sao khó tính vậy ta? Nó làm tôi phải buông con ốc ra để đuổi theo coi..

- Kệ nó. Tánh nó con nít xưa giờ mà, mình làm cái này lẹ đi để còn ăn cơm nữa con.​
 
Chỉnh sửa cuối:
1 ❤︎ Bài viết: 1 Tìm chủ đề
Chương 6​

Nghe lời dì, tôi đành kệ nó thiệt. Mà hồi sau món ốc được làm xong, dượng cũng về tới, cơm canh vậy là đủ, cả nhà tập trung lại để ăn, chỉ thiếu mỗi mình nó. Tôi nom cái bộ này là trót làm nó giận thiệt rồi, nên phải xuống nước dỗ dành nó thôi chứ biết sao.

- Bống ơi! Anh giỡn chơi có xíu mà mày làm thấy ghê quá! Vô ăn cơm đi con!

- Ủa nó đi đâu vậy cà?

- Đang ở ngoải á. Gái đứa chi lớn xác rồi mà hở ra cái là giận lẫy không! Thấy mệt!

- Dạ thôi, để con ra đó dỗ em nó. Dì dượng cứ ăn trước đi rồi hai anh em con vô liền.

Dì dượng kêu tôi cứ mặc kệ, mà tôi không có nỡ. Nghĩ lại cũng do tôi làm nó tủi thân, ừm, tôi đoán thế; vì nó nói nó nhớ tôi, trong khi tôi thì tỏ ra không hề coi trọng nó chút xíu nào, tới nỗi gặp lại cũng không nhận ra nó nên nó mới giận.

- Bống ơi! Đâu rồi? Vô ăn cơm đi em!

Tôi mở cửa để ra sân giếng. Nó vẫn đứng đó quay lưng về phía tôi, chẳng hề đả động. Hình như nó đang khóc hay sao mà tôi thấy nó vừa thoáng đưa tay lên mặt để lau vội nước mắt thì phải. Trời, hổng lẽ tôi làm nó tổn thương tới mức này sao chứ?

- Ê bồ-tèo! Nói vậy mà giận anh thiệt luôn hả?

Tôi tiến lại, ngó nghiêng dòm thử, rồi vỗ vỗ nhẹ lên vai nó, hỏi thăm coi sao. Nó lắc mình, ý gạt tay tôi ra. Tôi ráng dày mặt tới gần hơn, cũng tìm lời dỗ ngọt cho nó chịu:

- Thôi, Bống ngoan của anh, không có giận nữa nè, giận là cái mặt xấu lắm đó. Vô nhà với anh, đi, vô ăn cơm kẻo đói, chớ hồi đứng đây muỗi nó hôn cho lại sưng phù mặt lên nữa.

Vậy mà nó hất tay tôi ra, lời nặng tiếng nhẹ:

- Hổng thèm! Anh có coi người ta là cái gì đâu mà giờ còn Bống Bống với Bang Bang ngọt xớt dị!

- Đâu! Sao lại không coi ra gì được? Anh vẫn nhớ Bống của anh mà, nên trước khi về anh còn mua quà cho Bống nữa đó. Nhưng phải vô ăn cơm với cả nhà đi đã, rồi lát anh đưa. Đi!

Không biết cái món quà tôi vừa hứa hẹn với nó liệu có hiệu quả xíu nào không mà nó im một lúc, xong dỗi tiếp:

- Ghét cái mặt anh! Người ta thì mong anh nhớ anh quá chừng, còn quan tâm anh nên mới lặn lội đi bắt ốc về cho anh ăn; vậy mà cái bụng dạ anh chẳng có nhớ gì tới người ta hết, vừa gặp lại còn tưởng chị Thắm qua chơi nữa chứ, có khác nào trong đầu anh suốt bảy năm nay chỉ có chị Thắm mà hổng thèm có người ta hông?

À.

- Thôi, anh giỡn, anh giỡn á, ừm, anh không có nghĩ vậy.

Nhớ hồi nhỏ, tôi hay vuốt tóc xoa đầu để dỗ nó mỗi khi nó giận, giờ lôi ra áp dụng thử coi sao. Thế là nó lại im lặng, hồi sau cũng chịu lên tiếng:

- Giỡn hổng có vui mà cũng đòi giỡn! Nghĩ sao giỡn kiểu đó, làm em rầu gì đâu!

Ầy dà, bắt đầu dịu giọng vầy là hơi nguôi nguôi rồi đây; nên tôi càng làm tới, tích cực dỗ dành. Gì chứ tính nó tôi thừa hiểu, dễ giận mà cũng dễ vui lắm, năm nay tính ra cũng hai mươi mốt tuổi đầu rồi mà còn như con nít á, nhìn thương quá cơ.

- Ừ, anh xin lỗi, nãy anh giỡn thôi mà. Cũng tại hồi nay Bống lớn rồi nom khác quá nên mới đầu anh nhận không ra thiệt. Anh cứ tưởng hoa khôi của huyện tới chơi chứ, có ai dè là con Bống ươn Bống thúi của anh đâu.

Ấy! Má ơi! Rõ ràng tôi vừa nịnh nó xinh như hoa khôi của huyện đó nghe, thế mà nó vẫn quay sang nhéo tôi một cái đau ghê á trời!

- Bống ươn Bống thúi nè! Anh nói ai ươn với thúi? Hả? Hả?

- Ây ây! Thơm! Bống thơm! Ui da! Không phải! Bống của anh thơm mà!

Trời má ơi! Hú hồn! Lần này nó chỉ lườm tôi một cái:

- Anh đó nghe! Coi chừng em á! Hôm nay em ghim anh rồi đó.

- Rồi rồi, anh chừa, anh không dám nữa. Đi! Vô ăn cơm kẻo tới hồi ba không ưng là ba lại la cho.

Tôi ôm vai dỗ dành nó, kéo vô nhà. Giờ nó mới chịu đi theo tôi. Ơi mà không, nó liền nhảy tót lên lưng tôi, đòi tôi phải cõng nó đi mới nản thiệt ấy chớ.

- Trời! Nữa hả?

- Thì ai biểu anh không chịu nhớ em! Từ giờ á, em sẽ làm cho anh phải nhớ em tới già thì thôi!

Thiệt tôi cũng đến thua nó luôn ớ. Hồi nó còn nhỏ thì không nói làm gì, bây giờ nó lớn tướng rồi vẫn còn bắt tôi cõng như cái thời nó mới lên cấp II?

- Bống ơi! Mẹ cũng bó tay với mày luôn đó! Ba nó coi kìa! Anh nó vừa về tới nhà là nó bày trò ăn hiếp anh rồi thấy không. Chẳng có biết thương anh gì hết trơn vậy?

- Thôi hai đứa lẹ lên. Ăn xong cả nhà mình đi dạo cho mát rồi về ngủ cái nè.

- Dạ!

May có tiếng nói của dượng, nó mới chịu buông tha tôi để mau vô ăn cơm cùng cả nhà. Nhưng mà trời đất, tôi chưa có được nó tha hẳn cho đâu. Tới lúc vô ngồi ăn, nó bắt tôi phải hầu nó chớ; nào là ăn bớt phần cơm cho nó vì nó sợ mập, rồi gắp đồ ăn cho nó, bóc cho nó cái càng ghẹ, còn chấm muối đút cho nó ăn luôn, ủa? Hồi nhỏ nó nhõng nhẽo làm nư với tôi vầy thì không sao; chứ giờ nó lớn rồi, đâu thể như cái thuở còn xíu xiu đó được. Thiệt lắm lúc tôi nghĩ, không biết cái kiểu của nó như vầy thì liệu có phải nó tính đòi tôi đang từ anh họ ngoại chuyển sang làm người yêu của nó thiệt không đây?

- Trời ơi trời! Mày để cho anh nó còn ăn ngon miệng nữa với nghe Bống!

- Thì ảnh lột cho ảnh với con cùng ăn mà, con có giành hết phần đâu.

- Thôi để ba lột cho Bống của ba nè. Rô ăn đi con, để dượng lột cho em nó.

- Thiệt á! Riết rồi mày biến anh mày thành người yêu của mày luôn đó nghe!

- Xí! Cái mặt ảnh ai mà thèm! Chẳng qua con đang tập làm quen trước cho ảnh để mai mốt ảnh săn sóc chị dâu của con thôi chứ bộ!

Ờ! Chẳng thà vậy đi! Thôi thì mỗi lần nó đòi, tôi đành chiều nó cho nó bớt trái chứng với tôi trong mấy ngày tới cũng được.

Ăn xong, con nhỏ nó nói tôi phụ nó dọn rửa để hai anh em chuyện trò tâm sự. Dì thì chiều tôi, kêu tôi lên lầu sắp xếp đồ đạc vô tủ, rồi bài trí lại phòng ốc tùy theo ý thích của tôi nếu muốn; còn lại chén bát nồi niêu xoong chảo các thứ thì cứ để dì với nó lo liệu cho. Tôi biết thế, nhưng không nỡ; nên tôi đành trái lời dì. Cũng giống như hồi trước còn ở với dì dượng, hai anh em tôi vẫn chia nhau làm việc nhà, đâu có sao đâu. Lần này về lại sau thời gian dài xa cách, tôi nghĩ mình cũng nên dành thời gian ở bên cạnh dì dượng và nhỏ em nhiều hơn; thành thử đồ đạc tôi cứ mặc kệ đó, vẫn phụ dì và nó lau rửa dọn dẹp.

Có một cái, phải nói thiệt với mấy ông là tôi với con em duyên nợ này.. Cũng không biết giữa tôi và nó có duyên hay có nợ gì với nhau không, mà dù là trước đây hay bây giờ gặp lại thì đều y chang vậy hết. Vắng mặt nhau không sao, chứ giáp mặt nhau một cái là nó cứ bám dính lấy tôi như đỉa để tìm đủ trò quỷ phá tôi bằng được.

Đây, mấy ông coi vầy nè. Rõ ràng tôi với nó mỗi đứa một việc; nó thì rửa chén và lau bếp, tôi thì lau bàn với quét nhà lau nhà. Ờ, thế mà nghe, chẳng biết là vô tình hay cố ý mà lần nào hễ tôi vừa làm xong, quay qua quay lại đã thấy bàn ăn với sàn nhà tùm lum bọt xà-bông rửa chén. Tôi có thắc mắc, là thắc mắc thôi đó, xưa giờ hầu như lúc nào tôi cũng nhỏ nhẹ với nó (tất nhiên trừ khi nó chọc điên tôi trước) chứ không có tỏ vẻ trịch thượng đàn anh, rằng tại sao nó không thể làm cẩn thận hơn để tôi khỏi phải theo sau nó làm lại. Thế mà nó lý sự với tôi vầy:

- Thay vì anh làm xong trước em, sao không chịu khó chờ em làm xong rồi anh hãy làm, như vậy anh đâu cần phải theo sau em để làm lại nữa đâu, đúng hông?

Thiệt chứ nói thế cũng nói được? Ôi mà thôi, với nó là được hết á. Và thực ra cái câu này nó đã nói nhiều lần với tôi hồi còn nhỏ rồi nhưng tôi quên, giờ nó nhắc lại thì tôi mới nhớ. À, tôi cũng nhớ luôn là nó còn đang ghim tôi cái vụ lúc nãy ớ nghe, nên nó mới phá tôi vậy.

Mà chưa hết, nó còn nhiều trò quỷ khác nữa.

Đây mấy ông coi. Tôi lên phòng cắm sạc điện thoại; nó tắt đèn, đóng cửa rồi khóa trái nhốt tôi luôn. Tôi kêu nó mở; nó đố tôi giải nghiệm hệ phương trình x y của nó, ra đáp án đúng thì nó mới mở cho tôi. Nói thiệt là trời mẹ, tôi van xin nó không được, cuối cùng đành phải lôi giấy với viết ra để ngồi giải nghiệm cho nó luôn đó. Mà đã vậy nó còn chơi quả song kiếm hợp bích sin cos với căn bậc hai mới mệt ghê! Cũng hên là tôi còn nhớ nên giải đúng, lúc ấy nó mới chịu tha cho.

Ủa đâu, chưa, được vậy tôi cũng mừng.​
 
Chỉnh sửa cuối:
1 ❤︎ Bài viết: 1 Tìm chủ đề
Chương 7​

Trước khi cả nhà đi dạo, tôi ra sân thượng phụ dì phơi quần áo, nó cũng ra phụ theo. Xong mấy ông có biết nó làm gì không? Nó móc được cái nào là máng liền cái đó lên cổ áo tôi, làm cái cổ áo thun dễ co giãn của tôi bị lôi trĩu xuống trông nó kỳ cục hổng có ra làm sao hết. Rồi nó còn bày trò nghịch ngợm, thò tay bứt bứt cái sợi lông dài nhất mọc giữa ức tôi nữa chớ. Tôi dòm nó, không có một chút xíu nào bằng lòng, ra ý cho nó thôi liền cái trò quỷ đó đi. Vậy mà không, nó kênh mặt lên nhìn tôi kiểu "Em thích vậy đó, anh tính làm gì em nè?", còn lè lưỡi trêu ngươi tôi rồi máng tiếp cái móc khác làm áo tôi nó đang từ cổ tròn mà muốn thành xẻ ngực luôn mới đáng thương thiệt chứ. Tôi cố tình tỏ thái độ khó chịu với nó; nhưng vẫn nhẹ nhàng đẩy tay nó ra và thắc mắc tại sao nó không máng hẳn lên cây xà treo đồ thì nó lại lý sự:

- Thì em chuyền qua cho anh máng lên mà tay anh không rảnh nên em mới máng đỡ thôi chứ bộ.

- Ủa sao cái xà nó lù lù trước mắt đó mày không máng lên luôn, còn chuyền qua anh chi nữa?

- Anh cao hơn em mà.

- Trời! Dì coi! Rõ ràng nó dư sức với tới luôn á dì thấy không?

Tôi nói tới cỡ đó rồi đó; thế mà nó bày tiếp cái trò ôm tôi từ sau lưng, nhõng nhẽo vầy chớ:

- Ơ hu hu! Nhưng em lúc nào cũng là con Bống bé nhỏ của anh hết, anh phải làm mấy cái đó cho em!

- Thì đó là hồi trước mày nhỏ nên anh mới phải thay mày; chứ giờ tự làm được hết rồi, cao hơn cả mẹ luôn rồi còn bé với nhỏ cái gì nữa má?

- Em hông biết! Em cứ thích làm con Bống bé nhỏ dễ thương của anh thôi!

- Tía má ơi! Mày mà bé nhỏ dễ thương giùm cho anh thì anh cũng mừng! Bé nhỏ dễ thương cái gì mày? Bé mà "bé hạt tiêu" thì có!

- Thì đúng ời! Em là cô bé hạt tiêu, "[..] Bé cay bé đắng bé xiêu lòng người". Ca dao đã dạy rồi mà đúng hông mẹ? Hi hi!

A chu cha! Tự nhiên nó ôm cổ tôi rồi nhảy tót lên lưng tôi, làm tôi phải theo phản xạ vừa cúi người vừa quàng tay ra sau để cõng nó chớ. Thiệt tôi mắc mệt với cái đồ quỷ em này ghê á trời! Nhìn dì cười khổ vì nó mà tôi cũng thấy thương cho tôi nữa. Hổng biết hình như tôi nợ nó từ kiếp trước cái gì hay sao ớ ta?

- Thôi Bống nè, mày có thể nào đừng hành tội anh nữa được không? Anh chỉ cần mày..

- Ủa thì anh vừa kêu em là bé hạt tiêu mà, giờ chứng minh là anh đúng đi.

- Thôi được rồi, thì anh sai. Vậy khỏi cần phải chứng minh nữa đúng không?

- Sai thì xin lỗi em đi, rồi em mới xuống.

Thế là tôi đành xin lỗi nó để nó chịu buông tha cho tôi. Ai dè nó xuống rồi vẫn cố ôm cổ tôi để giữ lại:

- À nhưng khoan đã, hổng có xin lỗi bằng miệng mà xong được với em đâu nghe. Em vẫn còn nhớ cái vụ lúc nãy em ghim anh á, nên gộp hai cái làm một, chứ xin lỗi suông thì dễ cho anh quá. Giờ phải chơi bằng hành động cho anh chừa.

- Hành động gì?

- Mai dậy sớm chở em đi học.

Đó, nữa kìa mấy ông. Vầy sao tôi chịu nổi? Chắc chắn là mai tôi không thể dậy sớm được vì hiện giờ tôi đang thiếu ngủ lắm luôn, chẳng qua vì ngày đầu tiên về quê lại nên tôi chưa muốn kết thúc cuộc hội ngộ với nhà dì dượng chỉ ngắn ngủi như thế này.

- Ủa chứ bây giờ anh còn lựa chọn nào khác không?

- Dạ hông, hết rồi. Một là mai chở em đi học, hai là giờ cõng em xuống dưới kia.

- Không làm cả hai cái có được không?

- Hông!

- Sao lại không được? Anh có phải thằng hầu con ở của mày đâu.

- Nhưng anh là anh của em.

- Ủa anh của mày thì làm sao?

- Lại còn hỏi làm sao nữa? Chứ anh không nhớ trong cuốn Tiếng Việt lớp 2 có cái bài "Làm anh" của nhà thơ Phan Thị Thanh Nhàn kêu là ớ hở:

"Làm anh khó đấy

Phải đâu chuyện đùa

Với em gái bé

Phải 'người lớn' cơ.

Khi em bé khóc

Anh phải dỗ dành

Nếu em bé ngã

Anh nâng dịu dàng

Mẹ cho quà bánh

Chia em phần hơn

Có đồ chơi đẹp

Cũng nhường em luôn

Làm anh thật khó

Nhưng mà thật vui

Ai yêu em bé

Thì làm được thôi
".

- Đó thấy hông? Làm anh là phải yêu chiều nâng niu em gái như dị mới đáng mặt chớ.

Đúng thiệt tình! Y chang dì tôi nói hồi nãy luôn! Bao năm rồi cái con quỷ này nó vẫn vậy, hở ra là nói chuyện bằng văn thơ được liền.

- Ừ thì làm anh khó đấy. Lên đây anh cõng chứ mai anh dậy không nổi đâu.

- Hi hi! Em dễ lắm, sao cũng được nè.

- Ủa thì mày có phải cực thây cái gì đâu mà biểu khó với dễ. Thiệt anh cũng sợ mày rồi đó.

- Đứng cho chắc nghe, để em chuẩn bị nhảy lên á. I cha!

Hừ, tới nước này thì chỉ còn biết tự trách tôi tại sao lại đi làm anh của nó làm chi để từ nhỏ tới tận bây giờ vẫn luôn phải "Ngậm bồ hòn [..]" chiều lòng nó. Lúc ấy chắc dì cũng hiểu được cái tình cảnh của tôi, nên mới trách nó một câu nửa chơi nửa thiệt vầy:

- Vui gì vui cũng bớt bớt lại đi nghe đồ quỷ! Mày hổng có thương anh gì hết trơn ớ!

Nó ngồi tót trên lưng tôi, ôm cổ tôi lắc qua lắc lại như chơi đùa thú cưỡi của nó, coi bộ hả hê đắc chí lắm chớ, còn thản nhiên đáp lời dì:

- Ai biểu mẹ con hổng thương? Con là con thương ảnh nhứt! Lúc nào con cũng thương ảnh hết!

Thương á? Nghe nó nói mà tôi không phục. Thiệt chứ! Nghĩ sao hành tôi vầy mà nó bảo thương tôi? Ngay đến dì cũng đồng tình với tôi luôn kìa:

- Thôi mày xạo quá mợi! Thương mà bắt anh nó cõng mày leo trèo cầu thang cứ như thằng hầu ở đợ không vậy! Đó mà kêu là thương cái gì trời!

- Ủa không, tại vì mẹ chưa biết, chứ con thương ảnh thiệt mừ. Đúng hông anh?

- Không. Ui da!

- Chán anh ghia! Anh phải nói là "có" chớ, tại em thương anh thiệt mờ. Anh có biết em thương anh nhiều như thế nào hông?

- Không biết. Mà đúng ra là không có để cho anh thấy nó như nào luôn á.

- Ai biểu anh vậy. Em thương anh tới nỗi mà ớ hở:

Thương anh mấy núi cũng trèo

Mấy sông cũng lội mấy đèo cũng qua,

Thương anh có ngại chi xa

Bắc - Nam cách trở lòng ta vẫn gần.

Thương anh tu chí chuyên cần

Bao đêm trằn trọc bao lần nhớ nhung,

Thương anh trắc trở long đong

Thủy chung son sắt chờ mong người về.

Bảy năm giữ trọn lời thề

Tơ hồng Nguyệt Lão vẫn đề tên anh,

Bỗng nay ước nguyện sớm thành

Hỏi người đã chịu duyên lành với em?

Ui trời má! Cái gì nữa vậy trời? Nó dạo nguyên một tràng tới đó, làm dì tôi phải buông mớ đồ ra để tựa vai vào tường ôm bụng cười ngất với nó luôn. Mà nghĩ cũng khó đỡ ghê với quỷ em này thiệt! Tôi không hiểu sao mà nó lại có thể.. Đúng là cái đầu của nó.. Sao mà nó.. Nó..

- Ủa gì dợ? Sao mẹ với anh cười ghê quá dợ? Hở?

Má ơi! Rồi nó cười theo hai dì cháu tôi luôn mấy ông, nhưng chắc vì nghĩ tôi đang coi thường hay chế giễu nó nên mấy ngón tay nó vẫn ráng cấu tôi một cái đau như bị vuốt mèo cào.

- Dì! Sao dì không cản nó lại đi? Á ui da!.. Chứ cứ để nó như vầy..

- Ha ha ha! Thôi nghen!.. Mẹ nói là.. Đủ lắm rồi đó nghen!

Hổng ấy chứ.. Nói thiệt là tôi cũng không thể nào nín cười được với cái trò văn thơ cua trai này của nó đâu. Mãi tới khi nó bắt đầu hậm hực hờn dỗi với tôi, tôi mới đành phải bấm bụng chịu đau để trấn áp từng sợi dây thần kinh giải trí trong người tôi lại, đặng cho nó nguôi bớt. Ây da! Hết rồi, may quá. Dì tôi cũng đang quay về với mớ đồ, mà sao nét mặt dì giống như vẫn chưa tiêu thụ hết vitamin hài từ con quỷ em vậy ta? Thế nên tôi phải cố gắng tự nhắc mình không được nhìn về phía dì, còn tự đánh lạc hướng tâm trí tôi bằng cách hỏi nó bài thơ vừa rồi của ai, có phải do nó sáng tác không hay là nhờ bạn mà nghe cũng hay hay đó chứ.

- Hời ơi! Ngoài em ra còn "Ai trồng khoai đất này?" nữa!

- Ủa mày tự nghĩ ra thiệt hả?

- Tất nhiên là em tự sáng tác rồi! Nghĩ sao? Đủ trình đi thi Học sinh giỏi Văn cấp huyện mà hổng lẽ mấy cái tép riu này hổng làm được? À quên, trừ hai câu đầu của ca dao ra thì khúc sau là em tự sáng tác chớ. Nó là kết tinh của biết bao chân tình mà em dành cho anh đó, em phải thương anh dữ lắm mới thở ra được những vần thơ vừa hay vừa dạt dào cảm xúc tới cỡ vậy ớ nghe.

Hừm, thơ thì cũng tạm, ư mà ý tứ thì không có ổn đâu nghen. Lúc này tôi sợ dì không ưng nên mới tìm cách biến lời tỏ tình nửa chơi nửa thiệt của nó thành trò tấu hài luôn cho dì khỏi phải nghĩ ngợi:

- Ừ thì hay, nhưng hơi bị "trật khớp" rồi nha em. Lúc đầu thì kêu thương anh mày nên sẵn sàng trèo đèo lội suối, tự nhiên khúc sau lại ngồi im một chỗ chờ anh về là sao? Thương kiểu gì mâu thuẫn vậy?

Thế là nó cãi:

- Ủa cái đó là người ta bật đèn xanh cho anh thôi chứ bộ, là ớ hở: Người ta thương anh, chấp nhận anh, người ta báo cho anh biết như vậy để anh tự lo mà trèo đèo lội suối tới kiếm người ta đi chớ. Nghĩ sao? Bộ hổng nghe ông bà ta dạy cái gì hả? Làm trâu thì phải đi tìm cọc chứ sao lại bắt cọc đi tìm trâu? Cũng bởi vì cọc nó có chân đâu mà nó đi được.

- Ờ. Rồi đó là cái cọc, chứ mày có chân mà?

- Dạ! Em có chân, nhưng em là con gái! Ông bà xưa ví con gái tụi em là cọc, con trai tụi anh là trâu; hiểu chưa chàng? Bao đời nay đã làm trâu thì phải chủ động đi tìm cọc, đó là chân lý rồi, hổng có được cãi! Chính thầy em cũng dạy tụi em như vậy; giờ anh cãi em tức là anh cãi luôn cả thầy, mà "Cãi thầy [là] núi đè" đó biết hông?

Má, tôi chưa biết liệu sẽ bị núi đè như nào, chứ trước mắt là thấy có cái sao quả tạ bự chà bá nó đang đè trên lưng.. A! A!

- Đau anh!

- Nè! Khùng nó vừa thôi nghe! Tự nhiên đi cắn anh là sao con quỷ?

- Ảnh cứ bắt bẻ chọc tức con kìa! Còn cười khi dể con nữa chứ, ghét! Đã vậy con làm thêm mấy cái nữa, nhân tiện oánh dấu chủ quyền luôn.

Trời ơi trời! Nữa hả?

- Thôi nghen! Để yên cho anh nó còn đi kiếm bồ. Mày làm riết rồi người ta tưởng mày bồ nó là mẹ xử mày á. Bộ tính lấy anh mày thiệt luôn hay gì mà suốt ngày cứ đòi làm cọc để chờ nó hoài vậy?

A, tới đây nó có vẻ hơi sợ thì phải, lập tức chối ngay với dì tôi bằng cái giọng nửa tủi thân nửa hờn dỗi vầy chớ:

- Có đâu, con giỡn chơi thôi, con đợi người khác. Chứ như cái mặt ảnh còn khuya con mới thèm!

Được! Tôi ủng hộ nó lắm luôn!

- Ờ! Anh cám ơn! Vậy ráng lẹ lẹ kiếm cái thằng đó về cho có người dỗ dành, có người bới cơm, có người lột càng ghẹ đút cho ăn, có người đưa rước, có người cho mày tha hồ bày mấy cái trò quỷ, hen! Để dăm ngày chục bữa tới anh còn được sống yên ổn với m.. A! Cắn anh hoài mậy?

- Ủa tại sao em phải kiếm? Rõ ràng là có người quá ư hợp với em ở đây rồi mờ, đúng hông mẹ?

Nó vừa nói vừa cười hi hi, còn cúi xuống hôn vờ lên má tôi một cái mới khiếp chứ. Thiệt tôi cũng sợ cái vía đã lỳ như trâu lại còn dai như đỉa này của nó luôn ớ. Giờ là tôi bất lực với nó rồi đó. Mà nom cái bộ của dì cứ vừa làm vừa cười vì trò quỷ của nó như vầy thì chẳng biết là dì có thực tâm cản nó giùm tôi không nữa đây, hay hổng chừng dì còn ngầm ủng hộ nó cưa đổ tôi để gả nó cho tôi không biết? Mèn ơi! Tự nhiên thấy lòng bất an quá trời.

- Đồ quỷ mày đó nghe. Ám anh hoài.

- Hi hi! Con thương ảnh nhứt mừ, hổng ám sao được. Anh hơ!

Nghe cái điệu cà chớn của nó, thiệt tôi mong nó đừng có thương tôi luôn.​
 
1 ❤︎ Bài viết: 1 Tìm chủ đề
Chương 8​

Chập hồi, khi dì phơi đồ xong, cả nhà mới bắt đầu chuyến đi dạo đã được lên kế hoạch là ra tận quốc lộ 22 để quỷ em tôi nó được nhâm nhi mấy món ăn hàng mà nó thích. Ngó lại lúc đó mới hơn 8 rưỡi; tầm này ở trong Sài Gòn người ta còn vui chơi nhộn nhịp dữ lắm, ở quê tôi thì vắng hơn nhưng cũng chưa gọi là trễ. Trời còn nóng mà, không khí ở đây lại trong lành dễ chịu, nên mọi người thích ra ngoài thả bộ hóng gió. Cái thú vui giản đơn này nó đã thành thói quen rồi; vừa đi dạo vừa trò chuyện, ta nói nó thư giãn gì đâu.

À, nhưng đó là thư giãn với người ta thôi, chứ riêng tôi thì tôi không chắc. Bởi vì một khi đã đi cùng con quỷ em cà tửng cà tưng này thì mọi sự cố sẽ luôn rình rập bên tôi bất cứ lúc nào nó hứng. Mà nản một cái là tôi có biết lúc nào nó hứng lên đâu. Nói không phải ngoa chớ.. Đi chơi với nó mà nhiều khi cứ nơm nớp như hồi còn đi học phải cầu khấn tổ tiên phù hộ cho thầy cô đừng kêu lên trả bài cũ ớ kìa.

Và không sớm thì muộn, cái điều tôi lo cũng tới, y chang!

Thay vì nó cứ nói chuyện bình thường với tôi giống như dì dượng đi, ừ, đàng này không, nó không thích thế. Đúng thiệt đó giờ nó vẫn vậy, nó thích nói chuyện kiểu giật gân với tôi mới chịu nghe. Từ việc nó cứ hỏi tôi hết cái này tới cái nọ, về những kỷ niệm thơ ấu của hai anh em mà nó muốn rằng tôi phải-còn-nhớ, rồi cảm nhận của tôi về nó thời điểm đó và hiện tại có giống nhau không, hay nó trong suy nghĩ của tôi bây giờ đã thay đổi. Chu cha! Nó hỏi nhiều lắm. Nhưng hễ câu nào tôi nói không đúng ý nó là nó sẽ nhéo tôi một cái đau má ơi, làm tôi phải căng não suy nghĩ để trả lời. Rằng trong mắt tôi thì nó là đứa con gái xinh xắn, học giỏi, khéo tay, vừa ngoan lại vừa đảm đang việc nhà, nó gần như là toàn diện, xứng đáng được nhiều thằng theo đuổi. Đó, thế là nó vừa đi vừa ôm tay tôi, rân rân cười nói, tỏ ra dịu dàng với tôi hẳn, chắc để bù đắp cho tôi mấy cái nhéo đau như mèo cấu ban nãy và líu lo kể cho tôi nghe những sự kiện quái gở đã xảy ra trong xóm nghĩa địa gần đoạn đường mà cả nhà vừa đi qua.

Tới hồi mấy ông biết không? Lúc đó tôi đang bị chú ý bởi câu chuyện sặc mùi tháng 7 âm lịch của nó, tôi phải công nhận là cái miệng nó giỏi kể chuyện lắm nghe, nó kể hấp dẫn gì đâu á trời, làm tôi cũng tin chớ. Ai ngờ nó nhân khi tôi đang bị phân tâm, liền hù tôi bằng cái trò thình lình mở giọng ghi âm tiếng gào thét ghê rợn trong điện thoại của nó ngay bên tai tôi làm tôi hết hồn luôn ớ thiệt. Trời má! Tôi nhập tâm tới mức cứ tưởng có ma đằng sau tôi á mấy ông, nên mới bị giật mình lao xuống ruộng, để rồi được dịp cho nó tha hồ cười giễu tôi. Nói hổng ấy chứ.. Dòm cái kiểu của nó sao mà.. Tôi tính hợp sức với dì để cùng la nó một trận; nhưng nó liền tỏ ra hối lỗi và quan hoài tới tôi, còn mở đèn pin điện thoại để rọi đường, xong vươn tay kêu tôi nắm lấy cho nó kéo lên; thành thử tôi cũng có nguôi bớt. Dè đâu.. Cái này tôi xin thưa là nó cố tình chơi tôi tiếp nghen! Nó giả bộ bị tôi lôi xuống trong khi nó đã có lòng tốt muốn kéo tôi lên để dì tôi không la nó nữa. Trời mẹ, lúc đó tôi còn chưa kịp nghĩ ra ý đồ của nó, mà nó đã mè nheo với tôi rồi, xong đòi tôi phải cõng nó lên để bắt đền tôi chớ. Thiệt tôi cũng đến bó tay với mấy cái trò quỷ của nó luôn!

-.. Hông chịu đâu! Ai mướn anh lôi em té theo anh chi?

- Mày chơi chiêu thì có! Anh lôi mày hồi nào?

- Hổng biết! Anh phải cõng em lên! Hông em méc ba bây giờ á!

- Nè mấy đứa! Có lên được không đó?

- Dạ! Ba mẹ cứ đi trước đi! Tụi con đang lên!

Tôi mặc kệ nó, cứ trèo lên trước. Vậy mà nó níu tôi lại, rồi ôm cổ tôi để nhảy lên lưng tôi, bắt tôi phải cõng. Tới mức này mà quẳng nó xuống lại thì kiểu gì tôi cũng đang đúng trở thành sai, thành ra tôi đành cõng nó lên luôn cho rồi.

- Í í! Từ từ để em xỏ lại dép đã!

- Lẹ lên! Mày phiền lắm rồi đó nghe mậy!

- Ê! Hổng có được lớn tiếng với em đâu nghe! Người ta dễ bị tổn thương lắm chứ giỡn!

- Ờ! Phải chi cái mặt trâu đỉa của mày mà cũng biết tổn thương thì lại đỡ cực cho anh quá!

- Khoan, từ từ bình tĩnh, nghe em nói đã nè. Ông bà xưa dạy rồi: "Chim khôn kêu tiếng rảnh rang - Người khôn nói tiếng dịu dàng dễ nghe", có biết chưa? Em là em thấy anh..

- Rồi rồi rồi! Biết rồi! Thì thôi anh không có cộc với Bống nữa. Anh xin lỗi Bống.

- Đó! Vậy!

Hừ, nghĩ mà quạu ghê với cái đồ quỷ em này. Đất ruộng mùa khô ở khúc bên đây nó không có chịu cứng hẳn như đất vườn giùm cho, mà đặc quánh như mạch nha vừa chín tới, thụp chân xuống một cái là như dán keo luôn. Vậy mà giờ nó còn bắt tôi dịu dàng trong khi phải cõng trên lưng cái con heo gần nửa tạ chỉ vì một lý do quá ư trời ơi đất hỡi?

- Được chưa?

- Ô-kê con dê. À, khúc mương bên kia còn nhiều nước kìa, mình qua đó rửa chân đi anh.

- Ôm cho chắc nghe, lỡ anh té mà làm rớt là anh không có biết đâu đó.. A! Đau! Đau!

- Anh dám? Em mà té một cái là tối nay anh khỏi về nhà với em ớ nghe bồ-tèo!

- Rồi rồi, biết rồi; nhưng tại mày nhéo mới làm anh té á. Ây! Rọi qua đây cho anh đi cái con này!

Đúng thiệt tôi cũng hết nước nói với nó. Đang yên đang lành, nó gây chuyện, xong giờ tôi phải gánh hậu quả thay cho nó luôn. Mà chưa, có vẻ như vầy với nó là chưa đủ; nên sau khi rửa chân rồi, nó đòi tôi phải tiếp tục cõng nó cho tới lúc nào chân nó ổn lại. Tôi không chắc nó có giả bộ đau chân để gạt tôi không nữa, nhưng giờ nó bảo vậy thì tôi biết từ chối làm sao. À, cũng hay được một cái, kể từ lúc đó là nó tỏ ra ngoan hẳn, cứ ghé đầu xuống vai tôi để chuyện trò tâm sự rất tình cảm và nghiêm túc, không còn bày trò để phá tôi như hồi giờ.

- Anh ơi.

- Hửm?

- Người anh ốm đi nhiều đó. Bộ ở ngoải ăn uống không hạp hả?

- Đâu, cũng bình thường mà. Chẳng qua anh phải lo học với lo công việc nhiều quá nên ốm đi thôi.

- Thiệt hông? Hay vì chuyện yêu đương nên mới ốm?

- Nghĩ sao? Ra ngoải anh chỉ lo học với lo làm, ra trường rồi bù đầu tối mắt tối mũi; thời gian nghỉ ngơi còn phải chắt chiu nữa kìa, hơi sức đâu mà yêu đương chi cho mệt.

- Vậy là đó giờ anh hổng có thương ai luôn?

- Ừm.

Tới đây, tự nhiên nó cười hi hi cái gì đó, rồi siết vòng tay đang ôm cổ tôi chặt hơn để hỏi tôi:

- Anh, nhưng mà em hỏi nè. Cái này em hỏi thiệt, anh phải trả lời chân tình cho em biết với nghe.

- Rồi, có bao giờ mày hỏi mà anh giấu mày cái gì đâu.

- Dạ. Vậy chứ bảy năm rồi anh đã quên được chỉ chưa?

Thiệt tình, hỏi gì không hỏi, nó lại hỏi đúng cái chuyện không nên nói. Sau nhỏ Ánh, lúc nãy thằng Hoàng nhà dì hai Phụng mới nhắc thêm một lần là tôi đã thấy không vui rồi, giờ tới lượt nó nữa. Kỳ thực lòng tôi không có muốn nhớ lại một xíu xiu nào về chuyện đó hết, bởi nó là mối tình tôi đã thất bại đầy cay đắng với em - người con gái mà tôi từng thương hết lòng hết dạ.

- Anh! Sao dợ? Sao tự nhiên hổng nói gì hết trơn?

- Anh quên rồi.

- Thiệt hở?

- Ừm.

Tôi nói xạo nó, như muốn xạo cả tôi luôn, vì chính bản thân tôi cũng đang mong mình quên đi nhưng tới hôm nay tôi vẫn chưa thể.

- Dạ. Vậy càng tốt. Người nào làm cho mình phải buồn, phải đau khổ thì đừng dính dáng tới làm gì nữa anh hơ. Nên kiếm cái người mà thực lòng yêu thương mình, biết quan tâm, biết lo lắng cho mình á, còn một lòng một dạ chung thủy với mình nữa. Gặp được người đó thì tình yêu của mình dành cho người ta nó mới xứng đáng.

Hơ, đồ quỷ này bữa nay lớn rồi tự nhiên nói chuyện triết lý ghê ta. Chẳng biết nó học ai mà cũng có lúc thốt ra được mấy lời như đọc ra từ sách vở vậy.

- Mày nói thì dễ, chứ kiếm được người như vậy khó lắm em ơi.

- Í nè! Không khó đâu, tại em biết có một người như vậy á. Bảy năm rồi người ta vẫn chờ anh kìa.

Ê! Chẳng biết sao tự nhiên nó nói câu đó làm tôi thấy bất an chứ. Ờ, tôi không muốn nghe nó gọi tên đứa con gái đó ra đâu, vì tôi đang linh cảm một điều mà tôi không hề muốn.

- Thôi! Đừng nói!

- Ủa sao dợ? Anh chê người ta nên không muốn biết là ai luôn hả?

- Không, anh có biết là ai đâu mà chê hay không chê, chẳng qua anh không muốn nghe thôi.

- Sao lại không muốn nghe?

- Sao trăng gì! Mày mà nói ra là anh bỏ mày lại đây khỏi cõng mày theo luôn đó!

Chắc nó cảm nhận được thái độ của tôi qua câu nói vừa rồi nên nó mới chịu im. Mà rồi cuối cùng nó vẫn cố nói lại:

- Dạ, thì thôi em không nói. Nhưng mà anh ơi!

- Gì nữa?

Tới khúc này là tôi bắt đầu thấy lo rồi, thiệt, tôi lo cái đứa mà nó vừa nói..

- Em nhớ anh!​
 
1 ❤︎ Bài viết: 1 Tìm chủ đề
Chương 9​

Má ơi! Thấy chưa? Tôi lo đâu có sai đâu! Nghe cái giọng như thiết tha này của nó, rõ ràng nó đang nghiêm túc với tôi chứ không phải kiểu đùa giỡn như khi nó ôm tôi ở phòng bếp, hay khi nó làm bài thơ trêu vui để úp mở tình cảm của nó dành cho tôi. Nói thiệt với mấy ông là tôi không có tình cảm gì với nó ngoài tình anh em họ, hay thậm chí có lúc tôi coi nó như đứa em ruột của tôi luôn kìa, nên tôi chưa bao giờ nghĩ sẽ có ngày tôi và nó lại trở thành người yêu của nhau chứ đừng nói là muốn cưới nó làm vợ.

- Anh ơi! Anh à! Em nhớ anh muốn chết luôn ớ!

- Thôi! Mày làm thấy ghê mậy!

- Em nói thiệt! Từ hồi anh ra ngoải, em nhớ anh nhiều lắm á. Hổng có anh ở nhà, em chẳng biết chơi với ai.

Vì muốn ngăn cản nó mà không phải trực tiếp nói lời từ chối làm nó tổn thương; nên từ đây trở đi, tôi cố tình giả ngơ như thể không hiểu được ý nó luôn cho lành:

- Thôi đừng có xạo nữa mợi! Bạn mày nhiều gấp mấy bạn anh mà kêu không có ai để chơi hả?

- Thì nhiều, nhưng chẳng có đứa nào làm em thấy vui bằng anh hết.

- Nè, bớt bớt giùm anh, hén! Mày làm vậy rồi không thấy tội cho thằng Khoai hở em?

- Ủa mắc mớ gì tội?

- Nghĩ sao không tội? Nó bồ mày mà mày không lo nhớ nó lại đi nhớ a..

- Ủa gì trời? Ai biểu anh ổng là bồ em? Em nói với anh hồi nào?

- Hơ! Hồi đó hai đứa bây với nhau như nào thì cần gì ai nói nữa, anh có phải con nít đâu.

- Ê! Hổng có à nghen! Chừng nào em lên tiếng xác nhận thì mới tính. Với lại hồi đó người ta còn nhỏ xíu, chơi bạn thấy vui thì cứ chơi thôi chứ đã biết cái gì đâu mà bồ nọ bồ kia hở trời.

- Ờ! Thế giờ lớn tướng vầy rồi đã biết chưa?

- Dạ biết thì biết, cái đó tất nhiên rồi. Nhưng giờ em hổng thích có bồ nào hết, em chỉ thích chơi với anh Rô của em thôi. Hi hi!

Thiệt chớ, nghe cái điệu của nó mà tôi cũng sợ nó luôn.

- Thôi, con lạy má, má làm ơn tha cho con giùm cái má ôi.

- Sao đó? Bộ hổng thích chơi với em hả?

- Mày thấy mày ám anh chưa đủ hay sao mà còn nghĩ anh thích chơi với m.. A! A! Đừng! Đau anh!

- Anh nói ai ám anh? Hả? Nói lại thử coi!

- Thôi đừng mà! Anh thả mày xuống bây giờ ớ nghe đồ quỷ!

- Anh dám? A! Lại còn nói em đồ quỷ nữa chứ! Quỷ nè! Thích quỷ hông? Thích hông?

Trời ơi trời! Tôi chẳng hiểu tại sao nó có mỗi cái trò cấu véo con nít đó thôi mà làm tôi hãi quá trời quá đất! Tới nước này là tôi không có nhịn nó nữa, tôi phải vùng lên thôi! Thế là tôi thả ngay cặp giò của nó xuống, vừa giữ mấy ngón tay vũ khí của nó, vừa cù nhột nó tới tấp để nó phải buông tôi ra cho tôi chạy. Há há! Gì chứ môn chạy nhanh này có chăng đầu thai làm con trai thì nó mới giỏi bằng tôi. Tôi gần bắt kịp dì dượng ở phía trước rồi mà tiếng la của nó vẫn còn xa tít đằng sau lận.

-.. Cái đồ đáng ghét kia! Đứng lại cho em! Đứng lạạại!

- Ây! Coi chừng ma nó dí á! Chạy lẹ lên!

- Nèèè! Đừng tưởng em sợ! Anh có chạy ra Hà Nội mới thoát được em thôi ớ nghe! Đứng lại đó cho eeem!

- Hú u! Hú u! Có cái gì bên nghĩa địa đang bay qua kìa Bống ơ ớ ờ ơi!

- Hông biết đâu! Chờ em với! Em sợ ma lắm hu hu hu!

Và chuyến đi dạo bất ổn của tôi với con quỷ em này chỉ tạm dừng.. Ờ, là tạm dừng thôi đó nghe, tạm dừng bởi nó tình cờ gặp lũ bạn chơi chung cũng đang ăn hàng ở ngay quán cóc trên vỉa hè quốc lộ mà mấy đứa tụi nó thường xuyên họp nhóm. Ta nói thiệt, đúng kiểu như ngày xưa nghe nhạc mà dò được cái tần số Hz radio á mấy ông. Nó vừa trông thấy đám bạn ở đó, lập tức bỏ mặc tôi và dì dượng đứng bên đây để chạy tới góp mặt luôn. Chẳng biết rồi nó có nhớ là nó vừa xin dì mua cho hai xiên cá viên chiên cùng với một cái bánh tráng nướng để nó nhâm nhi không nữa.

- Ê nè! Rồi có ăn không đó?

- Dạ có chớ! Lát mẹ kêu anh Rô đem qua cho con với nghe!

Nữa hả trời? Riết rồi tôi không biết tôi là anh hay em nó luôn. Ôi mà hai cái vai đó tôi đều thấy không giống, tôi nghĩ mình giống như con sen thằng bếp của một đứa tiểu thư nhõng nhẽo là nó thì đúng hơn.

- Rô ăn cái này không con? Dì mua mấy cái ăn cùng với em cho vui cũng được nè.

- Hì, dạ thôi. Con không quen ăn hàng.

Nói là không quen thì cũng không hẳn. Ngày xưa khi còn nhỏ, tôi có ăn kha khá lần rồi, cái này là vì hoàn cảnh xô đẩy, sau dần tự nhiên nó thành thói quen bất đắc dĩ luôn mấy ông. Lý do hả? Thì tại con quỷ em tôi nó mê ăn hàng lắm. Mỗi cuối tuần tôi chở nó đi học về là nó đòi tôi ghé dọc ghé ngang để ăn hết cái này tới cái nọ; nỗi mà mấy ông có tin được không, nhiều bữa nó ăn hàng xong là về nhà khỏi cần cơm nước chi hết ráo, ờ. Mà vấn đề ở chỗ là nó muốn thưởng thức được nhiều món nên không bao giờ ăn hết, mỗi thứ chỉ ăn một ít rồi nhờ tôi ăn giùm phần còn lại; lúc đó chẳng lẽ tôi bỏ? Cứ như vậy, năm này qua năm khác, riết rồi cái mỏ tôi cũng quen ăn hàng theo nó luôn. Chỉ tới khi tôi lớn hơn chút xíu, tầm lớp 8 lớp 9, sức hút từ cái vẻ dễ thương và nét nữ tính của tụi con gái đủ làm lu mờ những hương vị ngọt bùi tuổi thơ bên trong mấy món quà vặt thì tôi mới bỏ được thói quen ăn hàng. Với lại, con trai mà ăn hàng là bị tụi con gái chê cười á, nên tôi..

- Anh ơi! Xong chưa đó?

Ủa? Con quỷ em tôi nó quay lại kìa.

- Mẹ thấy bạn mày cả đám nên kêu dì tư làm thêm mấy cái nữa. Chờ xíu đi, dỉ làm sắp xong rồi.

- À, hí hí! Mẹ yêu của con chu đáo ghia.

- Thôi thôi! Mẹ lại biết tỏng mày đi rồi. Cái đồ quỷ chỉ giỏi nịnh.

Nhìn cái kiểu lấy lòng người lớn của nó mà tôi cũng thấy mắc cười theo dì tôi chứ. À, nhân tiện, tôi hỏi nó sao không ở đó chơi với bạn mà lại qua đây làm gì, bộ phá anh chưa đủ xong qua phá mấy đứa tụi nó nên mới bị đuổi đúng không. Thì nó giải thích:

- Hổng phải, tụi nó kêu em rủ anh qua đó chơi luôn cho vui nên em mới lại kéo anh đi nè.

Nghe nó nói, tôi bất giác ngó sang thì thấy mấy con nhỏ cũng đang nhìn tôi, còn khều tay cười nói với nhau cái gì mà..

- Thôi, anh không đi đâu. Mấy đứa tụi mày toàn con gái, lại là bạn của mày thì anh chơi cái gì ở bển mà còn kêu anh qua chi?

Nó ôm tay tôi, vừa kéo vừa nằn nì:

- Thì biết là bạn em, nhưng hồi xưa anh cũng có chơi với tụi nó hết rồi mà. Đi!

- Ê từ từ! Hai đứa chờ lấy đồ qua đó ăn nghe, để ba mẹ đi trước.

- Dạ. Vậy ba mẹ cứ đi dạo đi, xong lát hồi quay lại đây tụi con về chung với ba mẹ.

Ủa trời? Nó với dì bàn định, còn tôi thì không được quyết cái gì luôn. Thế là nó ôm riết lấy tay tôi, không cho tôi đi theo dì dượng. Hồi sau dì chủ hàng làm xong mấy cái bánh tráng nướng, nó hí hửng nhận lấy rồi kéo tay tôi đi, khi qua tới nơi còn cười hớn hở rào đường vầy chớ:

- Tụi bây thông cảm nghen! Thanh niên mới lớn còn nhiều mắc cỡ, tao phải dỗ miết mới dám qua á; nên có gì thì cũng tem tém bớt lại thôi chứ đừng làm quá mà ảnh sợ.

Đó, mấy ông có nghe nó vừa nói cái gì không? Đúng thiệt, chỉ cần nó hứng lên là mọi lúc mọi nơi nó đều có thể phá tôi bất chấp hình thức luôn đó; làm mấy nhỏ kia được phen cười rúc rích với nhau mà tôi cũng thấy hơi bị ngại ớ kìa.

- Mày giỡn hoài mậy! Người ta cũng phong trần gió sương bao năm rồi còn kêu mới lớn?

- Nó mà! Đó giờ có khi nào đi với ảnh mà nó để cho ảnh yên thân được đâu.

- Hi hi! Tụi em chào anh Khánh nghen!

- Ờ.. Anh chào mấy chị em.

Tôi đáp lại lịch sự, tiến tới và khéo léo nhìn qua một lượt nhóm bạn của nó mà ban nãy nó bảo vốn không xa lạ gì với tôi. Hờ, là nó nói thôi chứ tôi đâu có chắc, vì tôi thấy đứa nào cũng lạ lạ. Trong bốn đứa này thì không có đứa nào là tôi có cảm giác mình đã từng gặp rồi, ngoại trừ một con nhỏ..

- Anh, ngồi đây nè.

- Ừ, anh cám ơn.

- Anh Khánh ăn hay uống gì hông để tụi em kêu? Nay tụi em mời.

- À không, tụi em cứ tự nhiên đi, anh ngồi đây chơi với mấy chị em được ời.

- Hì, dạ.

- Ế ế! Có bánh tráng!

- Quỷ Nguyệt Chằn bữa nay ngon dữ bây! Đãi tụi tao thiệt đó hả?

- Đãi đằng gì! Bữa sau mua lại cho tao ăn á chứ ở đó mà đãi!

- Giỡn chơi thôi. Nè nè tụi bây, mỗi đứa một miếng. A! Cho anh Khánh với kìa!

Tôi định không ăn, vì tôi đâu có ham. Nhưng mấy nhỏ đưa tận tay rồi, không nhận thì khó coi quá; nên tôi cũng ăn miếng để có lý do ngồi đây cho đỡ kỳ cục khi không biết nói chuyện gì thôi.

- Lâu lắm rồi mới gặp, anh Khánh còn nhớ tụi em hông đó?

Con nhỏ ngồi bên cạnh hỏi trúng cái điều tôi đang nghĩ luôn, vô tình làm tôi cũng hơi bối rối. Bất giác, tôi dòm lại một lượt cả bốn đứa để tìm kiếm chút xíu hy vọng rằng tôi có thể trả lời được phần nào cho nhỏ. Mà có vẻ như..

- Rồi, nom cái bộ này là ổng hông nhớ nổi đứa nào trong đám tụi mình hết luôn nè.

- Hời ơi! Tao mà ổng còn tưởng bà Thắm trong xóm qua chơi chứ ở đó mà đòi ổng nhớ tụi mày!

À, cũng phải, giống như con em tôi thôi; giờ mới gặp lại, làm sao tôi nhận ra ngay được chứ.

- Ờ thì.. Tại giờ tụi em lớn rồi, thay đổi nhiều quá, đứa nào cũng trắng hơn, xinh hơn, với lại hôm nay đi chơi nên có trang điểm nhẹ đúng không? Ừm, đó, thành thử anh đâu có nhận ra được. A từ từ, có nhỏ này anh dòm thấy quen quen. Hình như em là..​
 
1 ❤︎ Bài viết: 1 Tìm chủ đề
Chương 10​

Con nhỏ ngồi đối diện nhìn tôi, tỏ ra háo hức lắm. Tôi thấy quen vậy thôi chứ thực sự không nhớ nổi là ai, đang tính quay qua hỏi con quỷ em tôi coi như nào thì nhỏ liền xua tay cản lại:

- Í í! Tụi bây đừng nói! Để coi ảnh nhớ được tao hông?

Tôi nhìn lại nhỏ lần nữa.. Hừm, thì cũng hơi quen, mà tôi vẫn không nhớ ra thiệt.

- Anh chịu á. Anh chỉ nhớ có mấy đứa là nhỏ Quyên, nhỏ Huyền, ờ.. Rồi nhỏ Diệp với hai chị em sinh đôi Sương - Sa..

Và dĩ nhiên là tôi nhớ chưa có đủ, nên chắc vì vậy mà sau đó con nhỏ ngồi bên cạnh tôi mới lên tiếng:

- Hết chưa đó chàng?

- Anh nhớ được có nhiêu đó à.

- Trờ quơ! Chán thiệt với chàng luôn! Cái người quan trọng nhất thì hổng nhớ, đi nhớ mấy đứa tào lao tụi em làm gì?

Người quan trọng nhất á? Là ai ta? Mà đám bạn của con quỷ em thì có đứa nào quan trọng với tôi đâu nhỉ? Chẳng biết.

- Nè, anh ráng nhớ lại thử coi. Còn đứa nào nữa hông?

- Ráng mà nhớ ớ nghe! Hông thôi là có người rầu dữ lắm á!

- Thiệt chứ! Người ta thì nhớ anh gần chết mà anh hổng nhớ nổi cái tên hay cái gì của người ta là rồi đó, cạn kiệt lời, sa mạc lời, hổng còn gì để nói luôn.

Mấy con nhỏ vừa nói xong; quỷ em tôi nó liền ghé vào người tôi, ôm tay tôi để giở cái trò mè nheo mếu máo với tôi vầy chớ:

- Tất nhiên là rầu dữ rồi! Nãy tao rầu mà tao khóc hết bữa cơm luôn ớ tụi bây!

- Ủa cái gì dợ? Ai nói mày đâu mà bày đặt xía vô chi?

- Ờ á! Cái mỏ dòm thấy gớm chưa kìa!

Thế là nó làm mặt bực tức với đám ấy, xong phụng phịu với tôi:

- Anh! Anh công khai mối quan hệ của tụi mình đi, kẻo hồi em hổng có danh phận gì hết trơn, em tủi thân chứ bộ!

Đúng cái trò của nó làm tôi mắc cười.

- Ủa thì trước giờ ai người ta cũng đều biết mày là em của anh rồi còn công khai cái gì nữa má?

Tôi còn chưa kịp nói hết câu thì mấy con nhỏ đã tranh nhau đánh tay đá chân vào người nó vì cái tội chuyên bày trò.

- Đó! Mé cái con quỷ này! Suốt ngày cặp kè với thằng Thiện mà giờ còn tính cưa cả anh Khánh nữa hả?

- Cặp kè cái gì? Tụi tao chơi với nhau trong sáng sòng phẳng ớ nghe! Tao với ổng chỉ là bạn thôi đó!

- Bạn? Thấy gớm!

- Ờ! Bạn mà một câu hai câu cứ xưng hô thân mật với người ta là Khoai với Bống, còn tính đòi làm em dâu chị Lương luôn mới ghê! Á! Á!

- Em dâu cái con khỉ mày! Kêu tao làm chị dâu họ của chỉ thì tao làm chứ làm em dâu thì còn khuya đi nghe!

- Ế tụi bây thấy chưa? Đòi làm chị dâu họ của chị Lương luôn kìa! Nói hổng chừng lâu nay nó thích anh Khánh thiệt chứ hổng phải thằng Thiện đâu đó!

- Chớ chi nữa! Suốt ngày làm thơ ngóng chàng ở tuốt luốt ngoài Hà Nội luôn mà biểu!

- Ờ! Sến quá trời quá đất!

- Ha ha ha!

- Thôi bây bớt giỡn! Cái mặt ảnh chắc tao thèm!

Hơ hơ, tôi mong nó làm vậy dữ lắm á.

- Hí hí! Giỡn chơi thôi! Anh Rô của em là nhứt! Lúc nào em cũng thích anh Rô của em hết ớ! Hổng có anh nào so được với anh Rô của em đâu!

Nữa, nó vừa nói câu kia xong đã quay qua nịnh tôi rồi. Thiệt tôi cũng sợ nó luôn.

- Thôi nghen! Quỷ Nguyệt làm ơn bớt bớt giùm đi nghen! Riết mày làm tụi tao đang hỏi ảnh cái vụ kia nãy giờ mà mém quên rồi đây nè.

- Đúng ồi á! Mày để im cho ảnh nhớ coi cái đứa quan trọng nhất ở đây.. Không! Không có phải mày nghe! Không có phải mày!

- Tao! Ngoài tao ra không có con nào quan trọng với ảnh hết ớ! Bởi vì tao với ảnh sinh ra là để dành cho nhau, hai đứa tụi tao mới là cặp đôi hoàn hảo!

- Cái gì? Hoàn hảo á hả? Ảnh mà đi với mày là thành cặp đôi hoàn cảnh thì có!

- Trời ơi mày nói y chang tao nghĩ luôn á trời!

- Thiệt chớ! Tao cũng thấy nó "hoàn cảnh" cho ảnh lắm luôn!

- Ha ha ha!

Tôi kệ mấy đứa nó cãi lộn, tôi đang nhớ tới một cái tên. Thực ra thì mấy đứa tụi nó với tôi chẳng có đứa nào là quan trọng hết, ừm; nhưng cũng đành thôi chứ biết sao giờ, cứ trả lời cho mấy ẻm vui đi vậy. Trúng thì trúng, mà không trúng thì thôi, có chết ai đâu.

- Nè, là nhỏ An đúng không?

Tôi vừa nói xong, mấy nhỏ đó cười.

- Dạ, đúng nó trong nhóm tụi em rồi, mà chưa phải cái người quan trọng thôi.

À, vậy còn một cái tên khác tôi cũng vừa nhớ tới. Tầm này thì cứ liệt kê thôi chứ cần gì phải suy nghĩ nhiều chi cho mệt.

- Là nhỏ Trang hả? Đúng không?

- Hời! Lạy ba luôn!

- Thế thì nhỏ Hương rồi?

Cha! Vẫn trật lất. Nên tôi lại nghĩ tiếp, mà kiểu này chắc đành bó tay, không thể nhớ thêm được nữa. Bởi hồi nhỏ, cái nhóm chơi chung với con quỷ em tôi tụi nó đông má ơi, thiệt, chừng đâu phải mười mấy hai mươi đứa chứ chẳng ít. Số đó có đứa tôi quen biết, có đứa tôi chỉ nghe tên, có đứa tôi chỉ thấy mặt, thậm chí có đứa tôi chưa gặp mà cũng chưa nghe tên bao giờ, chỉ biết là có nằm trong nhóm đó vì tôi từng nghe quỷ em nó kêu đi cắm trại với hội bạn thân và nó phải tính toán số đồ ăn nước uống mang theo cho những hai mươi mấy đứa lận, ờ.

Mặc dù nhóm đông vậy nhưng tụi nó chơi với nhau bền lắm nghe. Không biết giờ như nào chứ hồi đó là bền lắm. Chắc cũng vì tụi nó học chung lớp, lại cùng sinh hoạt chung một đội trong các hoạt động tập thể của trường và của huyện. Thêm nữa, những vụ cấy hay vô mùa gặt, rồi làm vườn, vân vân mây mây; tụi nó thường chia thành từng tổ đi đổi công cho nhau luôn, xong cuối buổi còn ở lại nấu nướng ăn cơm và ngủ nghỉ tại nhà của đứa đó, vui lắm. Chưa kể tụi nó còn có một hoạt động mà tôi thấy khá là ấm áp và nghĩa tình; đó là tụi nó dành dụm tiền lì xì nuôi heo đất để mỗi khi cần giúp đỡ một đứa bạn gặp khó khăn về chuyện học tập, hoặc người ngoài mà tụi nó có thể giúp được là tụi nó góp lại để giúp. Còn mấy cái nữa nhưng tôi không nói ra ở đây được, tại nó liên quan tới chuyện riêng tư của tụi con gái. Tôi không có biết là chuyện gì đâu, tôi từng hỏi nhưng con quỷ em nó giấu tôi luôn mà.

-.. Vậy là anh bó tay rồi đó hả?

- Ừ, anh bó tay á. Còn lại anh không có nhớ ra thiệt.

- Hây dà! Vậy là hết nước cứu luôn!

Tới đây, mấy nhỏ đồng loạt làm bộ buồn bã tiếc nuối: Nào là ngồi khoanh tay trước ngực và ngước mặt nhìn xa xăm, rồi thì ngả người vịn vai nhau giả trò thương khóc, còn thêm kiểu gục đầu và chống tay ôm trán như bất lực, mỗi đứa một dáng điệu nhưng cùng thở dài than vãn làm tôi cũng thấy mắc cười với cái màn tấu hài của tụi nó.

- Thôi! Buồn thì cũng phải chịu thôi người ơi!

- Nghĩ thấy thương thiệt chứ! Ảnh mà hổng nhớ thì chứng tỏ là người ở trong lòng ảnh chẳng hề có một xíu xiu nào quan trọng rồi! Hức hức!

Mấy nhỏ vừa than trách thay cho đứa nào đó mà tôi cũng không biết là đang có mặt ở đây hay không, thì con quỷ em tôi nó liền đánh vào tay tôi một cái để giở trò cũ tiếp chớ:

- Đáng ghét! Té ra trong lòng anh đang nghĩ tới con nào nên mới không coi trọng em đúng hông?

- Ê cái đồ quỷ! Tụi tao có nói mày đâu mà bày đặt nhột ở đây hả?

Thế rồi nó lại ôm riết lấy tay tôi, khư khư như giữ của không bằng:

- Hớ hơ! Giờ tui thích vậy đó. Mấy người có bày trò ma trò quỷ gì đi nữa cũng hổng có chia rẽ được tình cảm mặn nồng son sắt của hai đứa tụi tui đâu à.

Má ơi thiệt! Cái giọng của nó tôi nghe sao mà sến dã man!

- Thôi được rồi, kệ con quỷ đó đi, nói với nó chỉ tổ mắc mệt chớ làm được gì. Giờ vô lại việc chính. Vậy là rõ hết rồi he. Trong lòng anh Khánh không có người đâu đó, đừng có chờ ảnh làm gì nữa mà uổng hoài sắc xuân nha người!

Tôi cứ nghe mấy nhỏ bâng quơ gọi "người" mà chẳng biết được là nhỏ nào, tự nhiên lại thấy tò mò nên mới phải hỏi thử coi đó là ai.

- Thôi đi ba! Ba không màng tới người ta thì thôi còn hỏi. Cũng phải để cho người ta giữ giá nữa chớ.

- Không phải, thì anh chỉ muốn xin lỗi thôi. Là ai trong mấy đứa tụi em hả?

- Không! Cái mặt ba ai mà thèm!

- Ủa đâu, chắc có mình con quỷ Chằn nó thèm thôi chứ tụi em hổng có.

- Không có luôn nghe! Tao là tao chê à! Ờ! Tao chêêê!

- Mé con quỷ này! Lật nhanh còn hơn người ta lật bánh tráng á thiệt!

- Xớ!

Đó, cái mỏ nó thì trề thiệt là dài ra kêu chê tôi, mà đi đâu cũng cứ bám riết lấy. Nãy tôi còn tưởng nó ngồi bên kia mà khi tôi kéo ghế ngồi bên này là nó liền chạy qua ngồi bên cạnh, một tay thì ôm tay tôi hệt như người ta giữ của, một tay thì xé bánh ăn ngon lành tỉnh bơ.

- Ê! Mà hồi nãy anh kêu tên ra cũng trúng hết được mấy đứa tụi em luôn đó, giờ thử dòm lại coi có nhận ra được tụi em là đứa nào trong mấy cái tên đó hông.

- Ờ há! Tụi mình tào lao vậy mà coi bộ đối với ảnh còn ấn tượng hơn cái người kia ha!

- Đúng ời! Ít ra ảnh còn nhớ được tên của tụi mình; chứ đâu như ai kia đâu, tới cái tên mà ảnh còn chẳng thèm nhớ mới đáng thương ghê chứ bộ!

- Thôi! Đừng nói nữa, kẻo hồi đêm nay nó mà khóc ướt gối giường tao là tao kêu mấy đứa tụi bây qua giặt lại cho tao á!

Hừm, nghe mấy nhỏ nói vậy, hẳn cái đứa đang được nhắc tới cũng phải có mặt ở trong đây. Nhưng tôi lại không cảm thấy bất cứ dấu hiệu nào đáng ngờ; vì nhìn qua mấy nhỏ, chẳng đứa nào đang tỏ ra buồn bực hay giận dỗi với tôi hết. À, có con quỷ em tôi.. Ôi mà thôi kệ nó, khỏi tính nó đi, bởi nó là cái đứa trái chứng trái gió bất chấp thời tiết luôn mà.

- Được chưa nè tụi bây? Để giờ cho anh Khánh ảnh dòm mặt đoán từng đứa nghe. Rồi nếu mà ảnh đoán được đứa nào á, là bữa nay đứa đó khỏi trả tiền, cứ quy hết cho cái đứa mà đáng ra ảnh phải nhớ đó. Được hông được hông?

- Trời ơi quá được luôn!

- Hơ hơ! Nhưng mà tội cho nó ấy chớ. Chơi vầy sát thương gấp đôi ớ nghen, đã không được người thương nhớ tới rồi còn phải trả thêm tiền cho "tình địch" nữa mới đau nè.

- Kệ nó! Ai mướn nó bày ra cái trò này để kêu mấy đứa mình tới thử lòng ảnh chi, giờ nó phải chịu.

Thiệt, nhìn mấy đứa nó bày trò phá nhau mà tôi cũng thấy nể, bảo vầy hèn chi con quỷ em tôi lại sống dai được với cái đám bạn trời ơi đất hỡi của nó.

- Rồi rồi! Chơi đi! Chơi đi! Trước tiên có đứa nào xung phong hông?

- Tao! Tao! Để tao!

À, là con nhỏ ngồi ngay kế bên tôi.

- Từ từ, chờ em xí. Để em cột lại tóc với chùi bớt son đi đã, chứ để vầy khác xưa quá sợ anh dòm em tới mai cũng chưa chắc nhớ ra em luôn.​
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back