Con nhỏ ngồi bên cạnh hỏi trúng cái điều tôi đang nghĩ luôn, vô tình làm tôi cũng hơi bối rối. Bất giác, tôi dòm lại một lượt cả bốn đứa để tìm kiếm chút xíu hy vọng rằng tôi có thể trả lời được phần nào cho nhỏ. Mà có vẻ như..
- Rồi, nom cái bộ này là ổng hông nhớ nổi đứa nào trong đám tụi mình hết luôn nè.
- Hời ơi! Tao mà ổng còn tưởng bà Thắm trong xóm qua chơi chứ ở đó mà đòi ổng nhớ tụi mày!
À, cũng phải, giống như con em tôi thôi; giờ mới gặp lại, làm sao tôi nhận ra ngay được chứ.
- Ờ thì.. Tại giờ tụi em lớn rồi, thay đổi nhiều quá, đứa nào cũng trắng hơn, xinh hơn, với lại hôm nay đi chơi nên có trang điểm nhẹ đúng không? Ừm, đó, thành thử anh đâu có nhận ra được. A từ từ, có nhỏ này anh dòm thấy quen quen. Hình như em là..
Tôi vừa nói vừa nhìn con nhỏ ngồi đối diện. Nhỏ nhìn đáp lại tôi, coi bộ háo hức lắm. Tôi thấy quen vậy thôi chứ thực sự không nhớ nổi là ai, đang tính quay qua hỏi con quỷ em tôi coi như nào thì nhỏ liền xua tay cản lại:
- Í í! Tụi bây đừng nói! Để coi ảnh nhớ được tao hông?
Tôi nhìn lại nhỏ lần nữa.. Hừm, thì cũng hơi quen, mà tôi vẫn không nhớ ra thiệt.
- Anh chịu á. Anh chỉ nhớ có mấy đứa là nhỏ Quyên, nhỏ Huyền, ờ.. Rồi nhỏ Diệp với hai chị em sinh đôi Sương - Sa..
Và dĩ nhiên là tôi nhớ chưa có đủ, nên chắc vì vậy mà sau đó con nhỏ ngồi bên cạnh tôi mới lên tiếng:
- Hết chưa đó chàng?
- Anh nhớ được có nhiêu đó à.
- Trờ quơ! Chán thiệt với chàng luôn! Cái người quan trọng nhất thì hổng nhớ, đi nhớ mấy đứa tào lao tụi em làm gì?
Người quan trọng nhất á? Là ai ta? Mà đám bạn của con quỷ em thì có đứa nào quan trọng với tôi đâu nhỉ? Chẳng biết.
- Nè, anh ráng nhớ lại thử coi. Còn đứa nào nữa hông?
- Ráng mà nhớ ớ nghe! Hông thôi là có người rầu dữ lắm á!
- Thiệt chứ! Người ta thì nhớ anh gần chết mà anh hổng nhớ nổi cái tên hay cái gì của người ta là rồi đó, cạn kiệt lời, sa mạc lời, hổng còn gì để nói luôn.
Mấy con nhỏ vừa nói xong; quỷ em tôi nó liền ghé vào người tôi, ôm tay tôi để giở cái trò mè nheo mếu máo với tôi vầy chớ:
- Tất nhiên là rầu dữ rồi! Nãy tao rầu mà tao khóc hết bữa cơm luôn ớ tụi bây!
- Ủa cái gì dợ? Ai nói mày đâu mà bày đặt xía vô chi?
- Ờ á! Cái mỏ dòm thấy gớm chưa kìa!
Thế là nó làm mặt bực tức với đám ấy, xong phụng phịu với tôi:
- Anh! Anh công khai mối quan hệ của tụi mình đi, kẻo hồi em hổng có danh phận gì hết trơn, em tủi thân chứ bộ!
Đúng cái trò của nó làm tôi mắc cười.
- Ủa thì trước giờ ai người ta cũng đều biết mày là em của anh rồi còn công khai cái gì nữa má?
Tôi còn chưa kịp nói hết câu thì mấy con nhỏ đã tranh nhau đánh tay đá chân vào người nó vì cái tội chuyên bày trò.
- Đó! Mé cái con quỷ này! Suốt ngày cặp kè với thằng Thiện mà giờ còn tính cưa cả anh Khánh nữa hả?
- Cặp kè cái gì? Tụi tao chơi với nhau trong sáng sòng phẳng ớ nghe! Tao với ổng chỉ là bạn thôi đó!
- Bạn? Thấy gớm!
- Ờ! Bạn mà một câu hai câu cứ xưng hô thân mật với người ta là Khoai với Bống, còn tính đòi làm em dâu chị Lương luôn mới ghê! Á! Á!
- Em dâu cái con khỉ mày! Kêu tao làm chị dâu họ của chỉ thì tao làm chứ làm em dâu thì còn khuya đi nghe!
- Ế tụi bây thấy chưa? Đòi làm chị dâu họ của chị Lương luôn kìa! Nói hổng chừng lâu nay nó thích anh Khánh thiệt chứ hổng phải thằng Thiện đâu đó!
- Chớ chi nữa! Suốt ngày làm thơ ngóng chàng ở tuốt luốt ngoài Hà Nội luôn mà biểu!
- Ờ! Sến quá trời quá đất!
- Ha ha ha!
- Thôi bây bớt giỡn! Cái mặt ảnh chắc tao thèm!
Hơ hơ, tôi mong nó làm vậy dữ lắm á.
- Hí hí! Giỡn chơi thôi! Anh Rô của em là nhứt! Lúc nào em cũng thích anh Rô của em hết ớ! Hổng có anh nào so được với anh Rô của em đâu!
Nữa, nó vừa nói câu kia xong đã quay qua nịnh tôi rồi. Thiệt tôi cũng sợ nó luôn.
- Thôi nghen! Quỷ Nguyệt làm ơn bớt bớt giùm đi nghen! Riết mày làm tụi tao đang hỏi ảnh cái vụ kia nãy giờ mà mém quên rồi đây nè.
- Đúng ồi á! Mày để im cho ảnh nhớ coi cái đứa quan trọng nhất ở đây.. Không! Không có phải mày nghe! Không có phải mày!
- Tao! Ngoài tao ra không có con nào quan trọng với ảnh hết ớ! Bởi vì tao với ảnh sinh ra là để dành cho nhau, hai đứa tụi tao mới là cặp đôi hoàn hảo!
- Cái gì? Hoàn hảo á hả? Ảnh mà đi với mày là thành cặp đôi hoàn cảnh thì có!
- Trời ơi mày nói y chang tao nghĩ luôn á trời!
- Thiệt chớ! Tao cũng thấy nó "hoàn cảnh" cho ảnh lắm luôn!
- Ha ha ha!
Tôi kệ mấy đứa nó cãi lộn, tôi đang nhớ tới một cái tên. Thực ra thì mấy đứa tụi nó với tôi chẳng có đứa nào là quan trọng hết, ừm; nhưng cũng đành thôi chứ biết sao giờ, cứ trả lời cho mấy ẻm vui đi vậy. Trúng thì trúng, mà không trúng thì thôi, có chết ai đâu.
- Nè, là nhỏ An đúng không?
Tôi vừa nói xong, mấy nhỏ đó cười.
- Dạ, đúng nó trong nhóm tụi em rồi, mà chưa phải cái người quan trọng thôi.
À, vậy còn một cái tên khác tôi cũng vừa nhớ tới. Tầm này thì cứ liệt kê thôi chứ cần gì phải suy nghĩ nhiều chi cho mệt.
- Là nhỏ Trang hả? Đúng không?
- Hời! Lạy ba luôn!
- Thế thì nhỏ Hương rồi?
Cha! Vẫn trật lất. Nên tôi lại nghĩ tiếp, mà kiểu này chắc đành bó tay, không thể nhớ thêm được nữa. Bởi hồi nhỏ, cái nhóm chơi chung với con quỷ em tôi tụi nó đông má ơi, thiệt, chừng đâu phải mười mấy hai mươi đứa chứ chẳng ít. Số đó có đứa tôi quen biết, có đứa tôi chỉ nghe tên, có đứa tôi chỉ thấy mặt, thậm chí có đứa tôi chưa gặp mà cũng chưa nghe tên bao giờ, chỉ biết là có nằm trong nhóm đó vì tôi từng nghe quỷ em nó kêu đi cắm trại với hội bạn thân và nó phải tính toán số đồ ăn nước uống mang theo cho những hai mươi mấy đứa lận, ờ.
Mặc dù nhóm đông vậy nhưng tụi nó chơi với nhau bền lắm nghe. Không biết giờ như nào chứ hồi đó là bền lắm. Chắc cũng vì tụi nó học chung lớp, lại cùng sinh hoạt chung một đội trong các hoạt động tập thể của trường và của huyện. Thêm nữa, những vụ cấy hay vô mùa gặt, rồi làm vườn, vân vân mây mây; tụi nó thường chia thành từng tổ đi đổi công cho nhau luôn, xong cuối buổi còn ở lại nấu nướng ăn cơm và ngủ nghỉ tại nhà của đứa đó, vui lắm. Chưa kể tụi nó còn có một hoạt động mà tôi thấy khá là ấm áp và nghĩa tình; đó là tụi nó dành dụm tiền lì xì nuôi heo đất để mỗi khi cần giúp đỡ một đứa bạn gặp khó khăn về chuyện học tập, hoặc người ngoài mà tụi nó có thể giúp được là tụi nó góp lại để giúp. Còn mấy cái nữa nhưng tôi không nói ra ở đây được, tại nó liên quan tới chuyện riêng tư của tụi con gái. Tôi không có biết là chuyện gì đâu, tôi từng hỏi nhưng con quỷ em nó giấu tôi luôn mà.
* * * Vậy là anh bó tay rồi đó hả?
- Ừ, anh bó tay á. Còn lại anh không có nhớ ra thiệt.
- Hây dà! Vậy là hết nước cứu luôn!
Tới đây, mấy nhỏ đồng loạt làm bộ buồn bã tiếc nuối: Nào là ngồi khoanh tay trước ngực và ngước mặt nhìn xa xăm, rồi thì ngả người vịn vai nhau giả trò thương khóc, còn thêm kiểu gục đầu và chống tay ôm trán như bất lực, mỗi đứa một dáng điệu nhưng cùng thở dài than vãn làm tôi cũng thấy mắc cười với cái màn tấu hài của tụi nó.
- Thôi! Buồn thì cũng phải chịu thôi người ơi!
- Nghĩ thấy thương thiệt chứ! Ảnh mà hổng nhớ thì chứng tỏ là người ở trong lòng ảnh chẳng hề có một xíu xiu nào quan trọng rồi! Hức hức!
Mấy nhỏ vừa than trách thay cho đứa nào đó mà tôi cũng không biết là đang có mặt ở đây hay không, thì con quỷ em tôi nó liền đánh vào tay tôi một cái để giở trò cũ tiếp chớ:
- Đáng ghét! Té ra trong lòng anh đang nghĩ tới con nào nên mới không coi trọng em đúng hông?
- Ê cái đồ quỷ! Tụi tao có nói mày đâu mà bày đặt nhột ở đây hả?
Thế rồi nó lại ôm riết lấy tay tôi, khư khư như giữ của không bằng:
- Hớ hơ! Giờ tui thích vậy đó. Mấy người có bày trò ma trò quỷ gì đi nữa cũng hổng có chia rẽ được
tình cảm mặn nồng son sắt của hai đứa tụi tui đâu à.
Má ơi thiệt! Cái giọng của nó tôi nghe sao mà sến dã man!
- Thôi được rồi, kệ con quỷ đó đi, nói với nó chỉ tổ mắc mệt chớ làm được gì. Giờ vô lại việc chính. Vậy là rõ hết rồi he. Trong lòng anh Khánh không có người đâu đó, đừng có chờ ảnh làm gì nữa mà uổng hoài sắc xuân nha người!
Tôi cứ nghe mấy nhỏ bâng quơ gọi "người" mà chẳng biết được là nhỏ nào, tự nhiên lại thấy tò mò nên mới phải hỏi thử coi đó là ai.
- Thôi đi ba! Ba không màng tới người ta thì thôi còn hỏi. Cũng phải để cho người ta giữ giá nữa chớ.
- Không phải, thì anh chỉ muốn xin lỗi thôi. Là ai trong mấy đứa tụi em hả?
- Không! Cái mặt ba ai mà thèm!
- Ủa đâu, chắc có mình con quỷ Chằn nó thèm thôi chứ tụi em hổng có.
- Không có luôn nghe! Tao là tao chê à! Ờ! Tao chêêê!
- Mé con quỷ này! Lật nhanh còn hơn người ta lật bánh tráng á thiệt!
- Xớ!
Đó, cái mỏ nó thì trề thiệt là dài ra kêu chê tôi, mà đi đâu cũng cứ bám riết lấy. Nãy tôi còn tưởng nó ngồi bên kia mà khi tôi kéo ghế ngồi bên này là nó liền chạy qua ngồi bên cạnh, một tay thì ôm tay tôi hệt như người ta giữ của, một tay thì xé bánh ăn ngon lành tỉnh bơ.
- Ê! Mà hồi nãy anh kêu tên ra cũng trúng hết được mấy đứa tụi em luôn đó, giờ thử dòm lại coi có nhận ra được tụi em là đứa nào trong mấy cái tên đó hông.
- Ờ há! Tụi mình tào lao vậy mà coi bộ đối với ảnh còn ấn tượng hơn cái người kia ha!
- Đúng ời! Ít ra ảnh còn nhớ được tên của tụi mình; chứ đâu như ai kia đâu, tới cái tên mà ảnh còn chẳng thèm nhớ mới đáng thương ghê chứ bộ!
- Thôi! Đừng nói nữa, kẻo hồi đêm nay nó mà khóc ướt gối giường tao là tao kêu mấy đứa tụi bây qua giặt lại cho tao á!
Hừm, nghe mấy nhỏ nói vậy, hẳn cái đứa đang được nhắc tới cũng phải có mặt ở trong đây. Nhưng tôi lại không cảm thấy bất cứ dấu hiệu nào đáng ngờ; vì nhìn qua mấy nhỏ, chẳng đứa nào đang tỏ ra buồn bực hay giận dỗi với tôi hết. À, có con quỷ em tôi.. Ôi mà thôi kệ nó, khỏi tính nó đi, bởi nó là cái đứa trái chứng trái gió bất chấp thời tiết luôn mà.
- Được chưa nè tụi bây? Để giờ cho anh Khánh ảnh dòm mặt đoán từng đứa nghe. Rồi nếu mà ảnh đoán được đứa nào á, là bữa nay đứa đó khỏi trả tiền, cứ quy hết cho cái đứa mà đáng ra ảnh phải nhớ đó. Được hông được hông?
- Trời ơi quá được luôn!
- Hơ hơ! Nhưng mà tội cho nó ấy chớ. Chơi vầy sát thương gấp đôi ớ nghen, đã không được người thương nhớ tới rồi còn phải trả thêm tiền cho "tình địch" nữa mới đau nè.
- Kệ nó! Ai mướn nó bày ra cái trò này để kêu mấy đứa mình tới thử lòng ảnh chi, giờ nó phải chịu.
Thiệt, nhìn mấy đứa nó bày trò phá nhau mà tôi cũng thấy nể, bảo vầy hèn chi con quỷ em tôi lại sống dai được với cái đám bạn trời ơi đất hỡi của nó.
- Rồi rồi! Chơi đi! Chơi đi! Trước tiên có đứa nào xung phong hông?
- Tao! Tao! Để tao!
À, là con nhỏ ngồi ngay kế bên tôi.
- Từ từ, chờ em xí. Để em cột lại tóc với chùi bớt son đi đã, chứ để vầy khác xưa quá sợ anh dòm em tới mai cũng chưa chắc nhớ ra em luôn.
Chuẩn bị xong, nhỏ ngồi im cho tôi nhìn.. Ủa, là tôi và nhỏ cùng ngồi im để nhìn nhau mới đúng. Má ơi! Cái bộ này thấy nó khó đỡ gì đâu á kìa; làm không riêng gì hai đứa tôi, mà cả đám tụi nó cũng phải mắc cười luôn chứ.
- Tụi mày im hết coi! Nhất là con quỷ Diệp á! Cái mặt mày dòm đã mắc cười rồi thì đừng có..
- Trời ơi trời! Cái mỏ mày làm lộ nó mất tiêu rồi còn đâu!
- Thiệt tình ấy chớ! Tự nhiên giựt mất cơ hội ăn chùa của tao! Mé mày!
- Í í! Quên! Quên! Xin lỗi!
A! Nhờ con nhỏ này mà lộ một đứa, ngon!
- Không biết đâu! Đền cho tao đi! Không lát nữa mày tính tiền cho tao á!
- Ư hư hư! Tao quên thiệt! Quen miệng nên lỡ thôi! Tao cam đoan từ giờ sẽ im lặng, hổng có kêu đứa nào nữa hết. Được chưa?
- Thôi cái đó lát tính sau đi, giờ làm lại cho anh Khánh đoán tiếp chứ ảnh đang chờ kìa.
Kỳ thực cũng không cần phải làm lại, vì tôi đã ngờ ngợ ra con nhỏ này là ai rồi.
- Em là Sương hay Sa nè, đúng không?
Nhỏ cười hi hi:
- Cha! Anh nhận đúng mặt rồi đó; nhưng hoặc Sương hoặc Sa thôi nghe, làm sao em có hai tên được.
- À ừ.. Vậy là..
- Từ từ, đừng gấp, dòm em rồi nhớ cho thiệt kỹ đi. Sương hay Sa nè?
- Ê! Không có được nhép miệng để nhắc bồ đâu nha mậy!
- Ủa người ta liếm môi thôi, làm gì căng dữ dị trời.
- Lát nữa liếm, giờ cứ khép cái mỏ mày lại cho tụi tao.
- Khép hẳn luôn đi, đó, đúng ồi.
Hừm, tôi cũng muốn giúp nhỏ lắm, mà kiểu này không biết có giúp được không. Thôi thì..
- Sương hả?
- Hụ! Trật rồi chàng ơi! Thiệt đúng nhà có mỗi hai chị em mà cái đầu của chàng lúc nào cũng nghĩ tới bả hết ớ, biểu sao chàng nói trật tên tui!
Trời ơi trời.
- Có đâu! Anh đoán đại á, chứ anh không phân biệt được.
Vậy mà con nhỏ nó không chịu cho tôi đâu kìa:
- Thôi thôi! Lại xạo nữa ồi nè! Không phân biệt được mà sao hồi đó suốt ngày chàng tia chị tui ác quá, hổng có trật qua tui được miếng nào hết trơn! Thiệt tao nói bây nghe chứ ngoại trừ mấy hôm đầu mới gặp kể từ lần tụi tao đi thăm con quỷ Nguyệt nó bị bệnh, còn lại về sau tao để ý hổng có lần nào mà ảnh tia trật bà Sương qua tao hết luôn bây. Tao không biết tại sao ảnh có thể dòm ra được hai chị em tao khác nhau chỗ nào, bất kể là tao chơi kiểu tóc giống y chang bả, bận quần áo của bả, còn đi quả dép Hello Kitty cùng với bả luôn nhưng ảnh vẫn biết đứa nào chị đứa nào em mới tài thiệt chứ. Tới mức mà tao chỉ có thể tự hiểu là do ảnh thích bả nên ảnh mới có thể tia trúng bả một cách thần kỳ tới cỡ đó thôi.
- Í! Vậy là hồi đó anh Khánh có thích quỷ Sương thiệt hả?
- Gì chứ? Sao anh lại thích nó mà hổng chịu thích em?
- A! A! Đau anh!
- Im! Im! Cứ bình tĩnh! Đây để tao kể bây nghe cái vụ này của ảnh, giờ nhớ lại vẫn còn thấy nó hài gì đâu ớ chèn.
- Rồi rồi! Kể đi kể đi!
- Ời nghe! Lần đó gặp hôm trời mưa lớn, đường lầy với trơn nên hai chị em tao phải dắt bộ xe về nhà chứ hổng đứa nào dám chở; xong chắc là ảnh đi rước con quỷ Nguyệt rồi thấy tụi tao vậy, hồi sau ảnh rượt theo kêu tao tự đạp xe, còn ảnh chở bả để cùng về cho lẹ. Tụi tao ngại phiền ảnh nên tính từ chối, nhưng chưa kịp thì ảnh đã bồng bả lên xe ảnh rồi. Mà ảnh bồng đúng người chớ, cho dù là hai đứa tao đang trùm áo mưa gần kín mặt nghe bây. Thiệt ảnh làm tao thấy nể á! Tao vẫn không hiểu tại sao mà ảnh có thể nhận ra được bả bất chấp vậy luôn kìa. Cái rồi bây biết sao hông? Ảnh kêu tao để ảnh đi trước dò đường cho tao đi sau khỏi bị lầm phải chỗ trơn trợt. Tao mới kêu là tao quen đường hơn nên để tao đi trước. Ảnh không chịu, cứ vừa đi vừa ngoái đầu dòm tao như kiểu sợ tao bị té vậy ớ; làm bà Sương bả thấy bất an sao đó nên cứ ngồi sau nhắc ảnh lo dòm đường đi. Ảnh tự tin nói với tụi tao ảnh là tay lái lụa số một ở cái huyện này, dù có bịt mắt lại thì ảnh vẫn chạy ngon lành như ăn kẹo, quan trọng là ảnh sợ tao bị té thôi, ha. Xong cái hai đứa tao nghe mà lo chớ, thiệt tụi tao lo lắm luôn! Vì đường về nhà tụi tao mùa mưa nó y chang mặt ruộng đang bừa dở á, đã vậy còn men theo bờ kênh với bờ ruộng nữa, tụi bây dư sức biết rồi, sẩy tay sẩy chân một cái là làm bạn với cua cá cóc nhái như chơi chứ giỡn đâu. Thành thử khi ba đứa tao mò về tới bờ kênh là bà Sương bả ngồi sau nhắc miết nhưng ảnh không có chịu nghe, còn ra vẻ với tụi tao là ảnh chạy xe rất đỉnh, xong lạng lách thể hiện với tụi tao chớ. Ờ, rồi chuyện gì tới nó cũng tới thôi. Xe ảnh trợt bánh lao xuống kênh thiệt, làm ướt mèm sách tập với mình mẩy bà Sương luôn mới thảm chứ. Cuối cùng tao phải..
- Ha ha ha!
- Tao cũng nghi cái kết quả đó rồi mà!
Thiệt tình cái con nhỏ này. Nhắc chuyện gì không nhắc lại đi nhắc cái chuyện đáng xấu hổ đó ra làm tôi ngại má ơi.
- Vậy đó. Tao dòm ảnh với bả lao xuống mà tao giựt mình mém nữa té theo chứ bây. Cuối cùng tao phải mò xuống phụ ảnh nhấc cái xe để kéo bả lên, chớ bả bị kẹt chân dưới sình nom mà thương quá trời quá đất.
- Tao nhớ rồi! Hồi đó con quỷ Sa-tăng nó kể cho nguyên đám mười mấy đứa nghe luôn mà thiếu ba đứa này với tụi quỷ Trâm quỷ Bông thôi.
- Coi bộ vui quá ha! Giá mà tụi mình được chứng kiến cái cảnh đó của ảnh thì hay biết mấy!
- Ủa nhưng tao thấy anh Khánh đỉnh thiệt mờ. Ở trong hoàn cảnh đó đâu mấy ai dám làm như ảnh đâu, đúng hông?
- Ờ! Đỉnh vậy mà anh Khánh hơ!
- Đúng ời! Cái đó là người ta chỉ đang chuyển làn xe từ đường bộ xuống đường thủy thôi, hai chị em bây hổng có hiểu ý gì trơn trọi.
- Ha ha ha!
- Trờ quơ, chuyển làn kiểu đó thì ngay tới cái đứa thương ảnh nhất trên đời cũng muốn tế sống ảnh nữa. Nghĩ sao? Ảnh thì khỏe như trâu mộng rồi, lại chỉ ướt quần áo thôi nên hổng sao hết. Còn bà Sương mới cực kìa. Bà vốn yếu nên về nhà một cái là bệnh đo giường cả tuần phải nghỉ học, đã vậy còn báo hại tao phải lo đốt củi hong khô sách tập cho bả mất hai ngày mà vẫn không có cứu được mấy cuốn tập đáng thương của bả, thành ra tao phải mua tập mới rồi giúp bả chép lại bài muốn liệt cái tay tao luôn ớ. Đó! Nên từ cái vụ đó mà hai chị em tao ghim ảnh tới bây giờ luôn đó.
- Hơ hơ! Cho chừa cái tội! Ai biểu làm hổng được mà cứ ham lấy le với gái chi không biết nữa!
- Mà nghĩ thấy tội bả chớ. Hồi đó tụi mình mới học lớp 4 thôi nghe; ảnh thích bả, bả biết á; mà chắc bả cũng thích ảnh nên hổng có bắt đền hay trách móc cái gì hết, chỉ im im tự chịu một mình. Cũng được cái là ảnh có tâm, chịu tới tận nhà thăm nom xong đền cho bả mấy cuốn tập với mấy cây kẹo kéo nên tao hổng có nói cho mẹ quỷ Nguyệt biết. Chứ thử không vậy coi, tao chơi tới bến với ảnh luôn cho ảnh chừa.
Hờ, tôi nghe cái giọng này thì đúng là con nhỏ Sa thiệt rồi. Hai chị em nó sinh đôi giống nhau nhưng chỉ ở ngoại hình thôi, chứ tính tình thì khác hẳn. Nhỏ Sương mềm mỏng có phần hơi yếu đuối, còn nhỏ này thì cứng cỏi và tinh quái hơn.
- Cái đó cũng bình thường mà. Như con quỷ này nè, hồi mới lớp 2 nó đã thích cái thằng gì ngồi kế bên nó đó, mà tới hồi lên lớp 3 tụi nó ngồi khác chỗ là hết thích thôi.
À, mấy nhỏ đang nói cái vụ tôi và con nhỏ Sương thích nhau trong khi một đứa mới lớp 4 còn một đứa thì lớp 9. Thực ra cái này nó mơ hồ lắm. Tôi không chắc con nhỏ Sương nó có thích tôi không, và thích là thích theo nghĩa như thế nào; nhưng ít nhiều tôi cũng cảm nhận được là nhỏ có quý mến tôi thiệt. Ừm. Hồi đó tôi học lớp 9, cảm xúc của tôi đã hơi hơi chín rồi, nên tôi thừa nhận là có thích nhỏ vì cái nét dễ thương và dịu dàng của nhỏ. Ư mà thích vui vậy thôi chứ không có gì đặc biệt. Thì bởi nhỏ còn bé xíu mà, những biểu hiện của nhỏ chưa đủ nữ tính để hấp dẫn tôi giống như mấy đứa con gái lớn hơn ở trong xóm hay tụi học cùng lớp với tôi chẳng hạn. Thành thử hồi đó tôi không có thể hiện gì quá trớn với nhỏ hết, tôi chỉ hay cho nhỏ me xoài cóc ổi mà tụi tôi hái trộm được và làm cái này cái kia để bù đắp cho nhỏ những khi nhỏ bị nhỏ Sa này ăn hiếp thôi à.
- Thôi mày ơi, hổng dám đâu, nhỏ xíu mà biết cái gì trời.
- Ờ, đúng thiệt.
- Ủa mà Sa nè, chị Sương hôm nay mắc làm cái gì nên không đi với em hả?
- Dạ. Bả đang có nguy cơ bị nợ môn nên phải ở nhà cày cuốc cho nghiêm túc lại ớ anh, bởi tại bả cũng sắp thi cuối kỳ ời.
À à, nghe qua thì tôi cũng đoán mấy nhỏ vẫn đang tiếp tục theo đuổi cấp học cao hơn ở trong thành phố, nên hỏi thăm coi sao. Ừm, tôi mừng vì mấy ẻm đều đang học đại học hoặc cao đẳng, lại đúng ngành yêu thích, nó sẽ giúp ích cho tương lai của mấy ẻm nhiều hơn về sau này. Chứ ở quê tôi, con gái mà tốt nghiệp phổ thông xong nghỉ học thì đa số là lấy chồng rồi ở nhà làm vườn hay làm ruộng thôi; nếu may mắn gặp nhà kinh doanh buôn bán thì đỡ, còn thuần nông là vất vả lắm.
- Thôi được rồi, vậy là quỷ Sa-tăng bữa nay vẫn phải trả đó. Giờ tới lượt con quỷ.. Í í! Mém quên!
- Đó nghe! Còn tao với con quỷ này nữa, giờ tụi bây phải im lặng hết, hổng có mướn kêu tên đâu nghe chưa, để ảnh cứ đoán xong đứa nào trước là tới lượt đứa còn lại thôi.
- Ô-kê con dê. Vậy anh Khánh đoán con quỷ này trước đi.
Tôi nhìn sang phía con nhỏ ngồi đối diện. Nhỏ bắt chước nhỏ Sa vừa làm, cũng chùi bớt son môi và để lại kiểu tóc mà nhỏ cho rằng sẽ giúp tôi dễ nhớ ra nhất. À, hay thiệt, lần này thì tôi nhận ra luôn.
- Em là Huyền nè, đúng không?
- Hi hi! Dạ đúng ồi. Nãy anh kêu dòm em thấy quen, em cứ tưởng anh sẽ nhớ ra được con em gái kết nghĩa này chớ, ai dè..
Tôi cười trừ, biết nói làm sao. Trong nhóm thì con nhỏ này rất hay cười và dễ tính nhất, giọng nói cũng nhỏ nhẹ và dễ thương nữa.
Lúc đó nghe nhỏ cùng với quỷ em tôi thay nhau kể lại câu chuyện cũ thì tôi mới nhớ. Có lần nhỏ bị mấy thằng con trai lớp trên giở trò bắt nạt, quỷ em tôi thương bạn nó quá, về nhà mà khóc giùm nhỏ luôn. Thế là bữa sau tôi đi rước quỷ em tôi về, nhưng cố tình đi theo nhỏ để canh chừng đám đó. Và rồi y chang, đúng như dự tính. Tôi chạy tới túm được một thằng, nạt cho quần nó ướt sũng. Nó khóc lóc xin tha tội. Tôi đe nó một chập rồi cũng thả nó. Chắc nó về thuật lại với đám kia nên sau này nhỏ cũng được yên thân. Nhỏ cảm ơn tôi rối rít, từ đó xin nhận tôi làm anh kết nghĩa để tôi bảo kê cho nhỏ, đổi lại nhỏ sẽ giúp hai anh em tôi tha hồ được đọc ké
truyện tranh ở cửa hàng cho thuê truyện của người bác trong thị trấn mà không phải mất một xu nào.
Nói thiệt thì thuở ấy tâm hồn con nít của tụi mình chỉ cần nhiêu đó thôi là đủ, truyện tranh với hoạt hình, đứa nào cũng mê tít. Bởi vậy nên cái kho truyện "miễn phí" ở nhà người bác của nhỏ nó giống như thiên đường của hai anh em tôi luôn á mấy ông. Anh em nào sinh cùng lứa với tụi tôi vào thập niên 80 hay nửa đầu 90 của thế kỷ trước chắc cũng biết. Nào
Đôrêmon nè,
Dũng sĩ Hesman với
7 viên ngọc rồng nữa nè, rồi
Dấu ấn rồng thiêng,
Vua trò chơi,
Cô tiên xanh,
Đường dẫn đến khung thành,
Subasa,
Bác sĩ quái dị,
Ninja loạn thị,
Siêu quậy Teppi, cả
Thám tử lừng danh Conan hay
Những cuộc phiêu lưu của Lucky Luke với
Một nửa Ranma nữa.. Nhiều lắm. Thành thử có thời gian hễ tới Chủ nhật là tôi lại chở quỷ em tới rủ nhỏ đi đọc truyện ké. Ừ thì đôi khi cũng thấy lương tâm hơi cắn rứt vì mình coi cọp; nhưng thôi, tiền quà vặt của hai anh em tôi chỉ đủ cho quỷ em nó ăn hàng mỗi cuối tuần, thêm nữa ở đó có nhiều truyện hay quá nên tôi mặc kệ, coi cọp chút xíu có chết ai đâu.
- Đó, chuyện nó như vậy đó, mà giờ chắc ảnh quên béng luôn rồi ớ bây.
- Hời ơi! Ngay tới chuyện với con quỷ.. Í í! Quên! Quên nữa! Ngay tới chuyện với cái đứa quan trọng nhất ở đây mà ảnh còn không nhớ thì đòi gì ảnh nhớ tới mày!
Nghe mấy đứa tụi nó cứ nhắc hoài làm tôi cũng bắt đầu thấy tò mò ghê chứ bộ. Cuối cùng tôi lại phải dày mặt để gặng hỏi lần nữa nhỏ đó là ai, mà mấy ẻm vẫn không chịu nói.
- Thôi nghen! Cái mặt ba là dễ phụ bạc người ta lắm á! Nhớ hồi ba gặp tai nạn thập tử nhất sinh, ngoài con quỷ Nguyệt này với chị Lương ra còn có nó tới ngủ lại trong viện để trông chừng cho ba luôn đó! Vậy mà lâu nay ba đâu có thèm đoái hoài gì tới nó đâu!
Ủa có nữa hả? Lần tôi gặp tai nạn thập tử nhất sinh? Tôi nhớ vụ đó chứ, cái hố đen trong bước ngoặt cuộc đời tôi luôn mà. Nhưng ngoài nhỏ Bắp nhà chú thím và con quỷ em tôi ra thì đúng là tôi không hề biết lại còn có nhỏ bạn nào của nó cũng tới trông nom săn sóc cho tôi thiệt.
- Nè, là nhỏ nào á, sao hồi đó không ai nói gì cho anh biết hết trơn vậy?
Tôi quay qua hỏi nó; thì nó nhéo hờn tôi một cái, trả lời kiểu đánh đố với tôi vầy:
- Trời! Nghĩ sao? Anh tự hỏi anh đi chứ! Lúc đó cái đầu anh ngoài chỉ ra anh còn biết tới ai nữa đâu mà nói! Ngay tới em là đứa thức đêm thức hôm vì anh nhiều nhất nè; anh còn không thèm một lời cám ơn, vừa ra viện cái là bỏ vô Sài Gòn, được chừng nửa tháng anh liền ra Hà Nội, cũng không thèm về ăn Tết, chỉ gọi điện chúc tào lao mấy câu với mọi người xong từ đó mất dạng luôn thì ai mà kịp nói cái gì nữa!
Vậy hở? Đúng là tôi không biết. Hừm, giờ tự nhiên biết rồi, lòng tôi lại thấy áy náy làm sao; bởi người ta tốt với mình mà mình vô tâm không màng tới, cũng không một lời cảm ơn, giờ thì như thế này. Cho dù tôi không chắc mấy đứa tụi nó nói thiệt hay giỡn, rằng con nhỏ đó nhớ mong tôi trong khi tôi thì ngược lại; nhưng tôi nghĩ mình nên xin lỗi và cảm ơn cho nó tử tế một chút, chứ còn cứ trơ cái mặt ra vậy cũng khó coi.
- Hay như vầy đi. Tụi em gửi lời cám ơn với xin lỗi của anh tới ẻm..
- Không nghe! Cái đó anh tự đi mà giải quyết!
- Đúng ồi! Anh con trai mà chơi gì chơi kỳ dợ? Phải lo mà nhớ tới người ta, rồi đi kiếm người ta, xong cám ơn với xin lỗi đàng hoàng mới đáng mặt chớ.
- Phải đó! Anh làm vậy thì nó mới thành tâm được.
Ừm, mấy nhỏ nói cũng đúng. Nhưng khó cái là giờ tôi có biết nhỏ đó là đứa nào đâu. Tôi hỏi tụi nó mà tụi nó không nói, hỏi tới con quỷ em tôi thì nó cũng im luôn.
- Thôi bây giờ nghe, anh nhớ ra được cái con quỷ kia đi, tự khắc anh nhớ ra được nó á.
- Ủa vậy hả?
- Ờ đúng đúng! Còn cái con này anh chưa đoán nè.
- Ây! Như vậy là nhỏ Quyên đúng không? Vì nhỏ Diệp đây rồi thì còn lại là..
- Không! Chi dễ dị ba! Quỷ Quyên nó đi lấy chồng rồi, đâu ra mà còn ngồi đây cho ba tán dóc với nó nữa. Con quỷ này khác á, nãy ba còn chưa có nhớ ra được tên nó đâu.
Ầy, làm tôi cứ tưởng. Thế là tôi nhìn sang con nhỏ. Nhỏ cũng chống tay lên bàn và kê cằm nhìn tôi lại, cái mặt tỉnh queo rõ hài hước chớ. Hồi nãy lúc tôi nhìn con nhỏ Sa và Huyền, hai đứa nó có vẻ mắc cỡ với tôi, cả con nhỏ Diệp cũng vậy; mà riêng con nhỏ này là nó chẳng có thẹn thùng hay xấu hổ chi hết ráo, ờ. Đó, nhỏ còn nghiêng đầu nghiêng mặt, mỉm môi nháy mắt rồi kê cằm lên bàn tay để tạo dáng làm duyên nữa chứ. Càng lúc nhỏ càng tỏ ra dạn dĩ và tự tin khi đối diện với tôi nghe.
- Trời ơi bây ơi! Coi nó đang làm cái trò quỷ gì đó hở bây ơi?
- Nó mà! Đam mê khó bỏ còn nói chi nữa.
- Nè, cơ hội cuối cùng cho anh đó, nên phải ráng mà tận dụng đi biết chưa chàng.
Thiệt tình, cơ hội gì thì cơ hội chớ, tôi nom kiểu này là không nhớ ra được con nhỏ ngồi bển là ai luôn chứ đừng nói tới chuyện sau đó nhớ tiếp được cái đứa mà tụi nó đang đòi tôi phải nhớ.
- Rồi, coi bộ ảnh không nhớ nổi rồi.
- Thì ai biểu con quỷ này nó dậy thì xong biến hình dữ quá chi.
- A! Khoan khoan! Mày lột mắt kiếng đi đã, rồi phải búi cái tóc của mày lên thành cái nùi giẻ cho nó lúa lúa giống như hồi xưa nè, đó, thì họa chăng ảnh mới nhớ ra được.
- Ráng lên anh! Nhớ được con quỷ này là anh nhớ ra quỷ kia luôn đó.
Ủa thiệt hả ta? Nhưng tôi nghe nhỏ Huyền nó nói mà thấy mông lung quá, vì tôi vẫn không nhớ ra được con nhỏ này là nhỏ nào.
- Anh chịu. Đúng là anh không nhớ ra được thiệt.
Tôi vừa nói xong, nhỏ liền giở bài:
- Thôi! Nãy giờ tụi nó giỡn chơi á, chứ em bạn mới của tụi nó mà. Anh không biết em đâu, làm sao anh nhớ em là ai được. Mà em cũng hổng có biết anh luôn, hôm nay em mới gặp anh lần đầu thôi đó.
- À! Hèn chi!
Vậy mà nãy giờ mấy đứa tụi nó cứ thách đố tôi không, làm tôi..
- Nhưng em mới kết bạn với con quỷ Nguyệt nhà anh hồi anh đi Hà Nội tính lui lại sáu năm thôi à. Hồi đó tới nhà nó chơi với học nhóm, em có gặp ông anh bà con kết nghĩa của nó rồi. Ổng hơn tụi em năm tuổi, mồ côi mẹ, mất cả anh hai, ba lên chùa ở nên ổng phải ở với dì dượng. Tính ổng tốt lắm, trí nhớ cũng tốt nữa, lại thông minh nên ổng học giỏi; mắc cái ham chơi, cũng rất là quậy, nhất là giỏi bày trò với đám bạn của ổng để phá mấy đứa tụi em nè. Còn bề ngoài ớ hở, bề ngoài thì dòm ổng ngố ngố mà kiểu hai lúa chân chất sao á, chứ hổng có phải lãng tử đãng trí hay quên như anh đâu. Ủa nhưng anh ơi, bảy năm anh ra ngoải ăn cái gì mà bữa nay anh đẹp trai quá dợ? Dòm anh y chang cái anh người yêu ở thì tương lai gần của em luôn ớ anh!
Má ơi! Nhỏ làm một tràng tới đó, cả đám tụi nó ghé vai nhau che miệng cười khinh khích mới khó đỡ ghê ấy chớ.
- Mé con quỷ này! Bớt bớt lại giùm coi! Ảnh đẹp trai thì cũng là của tao á nghe chưa!
- Thiệt chứ! Ôm cua gì khét lẹt dị má! Ôm cua xong đòi cua con trai nhà người ta luôn hông!
- Ha ha ha! Cái tật đó giờ hổng có chịu chừa mà!
- Đúng ồi á! Tém tém lại Phương ơi! Mày.. Í chết! Quên!
Ây! Đúng rồi! Y chang tôi vừa nghĩ tới!
- Trời ơi trời! Ai biểu mày đó?
- Đúng thiệt cái con quỷ Sa ớ nghe! Nãy giờ làm lộ tên hai đứa rồi á!
- Chứng tỏ là nó cố tình! Lát nữa để nó tính tiền cho hai đứa tao luôn đi!
Hờ, nhìn nhỏ Sa đang rối rít thanh minh và hối lỗi với tụi nó mà tôi cũng thấy tội; nên mới gỡ gạc lại cho ẻm chút xíu, rằng kỳ thực không cần ẻm nói thì tôi cũng nhận ra rồi, vì trong mấy đứa tụi nó chỉ có mình con nhỏ Phương mới dám đi trêu đám con trai tụi tôi bằng cái giọng đó thôi.
- Thì hồi đó nè, thằng Cường bạn anh bị nhỏ Phương chọc quê cho một trận mà nó phát ngại đỏ mặt luôn ấy chớ. Hồi đầu thấy nhỏ Phương cũng dễ thương, nó tính làm quen để cưa cẩm thiệt; cái rồi mấy thằng biểu nhau, cứ tưởng con nhỏ mới lớp 7 còn rụt rè, dễ ăn lắm chứ, dè đâu, từ đó nó chừa luôn.
- Hơ hơ! Quỷ Phương coi vậy mà dữ dằn quá mậy.
- Ê! Ảnh kể chưa hết đâu nghe tụi bây! Chính ảnh bày trò á! Ảnh kêu cái đám bạn "Trời đánh thánh đâm" của ảnh tới phá tao trước đó chớ! Tao biết mà tao niệm tình con quỷ Nguyệt nó hay chỉ bài cho tao thôi nghe, chứ hông thôi là ảnh xong với tao ời. Vậy mà ớ hở, ảnh chưa có chịu biết điều cái gì hết, ảnh còn im im bày đủ trò phá tao tiếp chớ, chắc tính rửa hận cho mấy ông bạn của ảnh hay gì không bằng. Nè! Tụi bây thử nghĩ coi ảnh chơi vầy có chịu nổi hông? Có lần tao với tụi quỷ Hương đi làm cỏ lúa về ngang qua khúc kênh chỗ đám con trai đang tắm, lúc đó tao hổng biết cái mặt ảnh cũng đang ở đó đâu, nếu biết là tao chẳng ngu gì mà đứng lại kiếm chỗ rửa chân rồi. Thế là đùng một cái, ảnh từ đâu lao tới ôm tao nhảy ùm xuống kênh làm người tao ướt hết trơn luôn bây. Mà hôm đó trời nực nên tao hổng có bận.. Ấy. Thiệt tao ngại má ơi! Mà ảnh kéo tao xuống xong là lặn ra chỗ khác chớ, tụi quỷ Hương nó méc rồi vẫn cứ chối phăng cho được. Cuối cùng ảnh cũng phải đưa tao mượn áo để tao quây lại cho đỡ ngại á. Ơi mà chưa hết. Ảnh còn.. Đó! Kìa! Bây coi cái mặt ảnh kìa! Còn cười nữa chứ! Coi có dễ quạu hông?
- Không! Không! Anh xin lỗi! Tại em kể chuyện nghe nó hài thôi.. A! A! Đau!
- Đáng oánh lắm nè! Cái tội suốt ngày đi phá mấy con bạn em làm tụi nó tới kiếm em để mắng vốn hoài luôn chớ! Nhất là con quỷ Phương á tụi bây, tao nghe nó than mà tao cũng thương nó nữa! Rồi cả con quỷ Hằng với quỷ Diệp này cũng từng là nạn nhân của ảnh luôn chứ đâu.
- Ờ đúng á! Nhớ có lần tao với quỷ Hằng quỷ Hoài đi lấy quà Quốc tế Thiếu nhi về nè, cái rồi ngang qua chỗ mấy ảnh đang bắt lươn bắt cá hay gì hổng biết, xong bị ảnh chặn đường lại hỏi thăm. Ờ đó, là "bị" chứ với cái anh này là hổng có bao giờ mà "được" với ảnh hết nghe bây, xong ảnh kêu cho ảnh coi thử quà gì. Rồi nghe, ảnh cũng coi coi cái gì đó tụi tao hổng có để ý, tại lúc đó tụi tao bị mấy anh bạn của ảnh kêu lại khoe mớ giỏ cua cá vừa bắt được. Mà mấy ảnh cũng ra vẻ tốt bụng lắm chứ, hỏi tụi tao có lấy về ăn không để mấy ảnh sớt cho. Tụi tao không lấy; thì tại nghĩ sao, có ít xỉn mà cũng bày đặt sĩ gái chi không biết nữa. Tới hồi tụi tao về, ảnh trả lại quà vô cặp cho tụi tao. Lúc đó tụi tao chưa biết cái gì hết trơn, mãi khi về tới nhà rồi lấy ra mới hết hồn vì ảnh bỏ con lươn vô trỏng á. Trời đất quỷ thần ơi! Tụi bây thử nghĩ mà coi, gặp quả bất ngờ đó ai mà không sợ, làm ba đứa tao xỉu dọc xỉu ngang luôn chứ kìa! Sau nghĩ lại mới biết té ra mấy ông bạn ảnh làm vậy chỉ để đánh lạc hướng tụi tao cho ảnh đổi quà ớ nghe. Tụi tao tức á, qua tận nhà đòi lại mà ảnh trốn đâu mất tiêu rồi. Cuối cùng con quỷ Chằn nó phải đền quà của nó cho tụi tao luôn.
- Trời! Anh lầy cỡ đó luôn ớ hở anh Khánh?
- Ha ha ha! Đúng là "Quýt làm cam chịu" mà.
- Ời! Biểu sao bị quỷ Nguyệt Chằn nó trị cho, cũng đáng đời chàng lắm đó!
- Ê đây nè! Tụi quỷ Diệp cũng giống tao luôn nè, tao cũng từng bị ảnh chơi ba cái trò đó đây! Mà ảnh toàn thả mấy con gớm ghiếc không á nghe; hết cóc rồi nhái, cả sâu, nhện, gián với trùn nữa chứ.. Má ơi! Nhất là con quỷ gián á, nó là quái vật ngoài hành tinh luôn rồi chứ hổng có phải ở Trái Đất này nữa! Vậy mà nghĩ sao ảnh đi bỏ nó vô tóc tao, làm tao về tao gội đầu cả tiếng đồng hồ cũng chưa hết được cảm giác ghê tởm với nó. Thiệt ta nói nhiều lần tao sảng hồn vì mấy cái trò khùng điên của ảnh mà tao giận lắm luôn!
- Nữa! Coi bộ anh Khánh khoái bày trò phá quỷ Phương quá ha.
- Chắc hồi đó chàng cũng thích nó chứ gì?
Không, cái này tôi không có biết. Chỉ nhớ là hồi đó trêu mấy con nhỏ thấy vui nên cứ trêu thôi.
- Đó! Dòm cái mặt ổng cười cười là nghi lắm.
- Xộ ôi! Ổng cười tụi bây nãy giờ luôn ớ.
- Đáng ghét! Suốt ngày ở bên cạnh em mà đầu óc thì toàn tăm tia mấy con bạn của em là sao dị hả?
- A! Ui da! Không có! Không có mà!
- Thôi bây bớt giỡn. Thích là phải như tụi thằng Vĩnh rồi thằng Lâm kia kìa. He! Thích là ớ hở, chiều chuộng người ta, nâng niu người ta, giúp đỡ người ta, còn bày mọi cách lấy lòng người ta cho kỳ được thì mới kêu là thích; đàng này tụi bây nghĩ coi ảnh toàn chơi ba cái trò làm cho tao khổ sở điêu đứng không mà thích cái gì trời?
- Ủa sao hồi tao nhớ mày kể với tụi quỷ Hằng là ảnh từng gởi thư tình cho mày đó còn gì.
- Ê! Mày nói làm tao mới nhớ á! Đúng thiệt chứ! Để tao nói bây nghe cái vụ đó ảnh làm tao cay gì đâu mà nó cay! Hồi đó tụi mình mới nghỉ hè lớp 5 thôi, có lần đi chơi chung với nhau nguyên đám vầy nè, cái rồi ảnh viết thư cho tao, mà viết cái kiểu vừa ướt át vừa cà chớn, kêu tao ở trỏng là "em iu" luôn mới gớm chứ kìa, xong ảnh nhét vô túi quần tao lúc nào tao hổng biết. Tới hồi chị hai tao mang đi giặt, rủi sao lại moi ra đọc được, bả liền mang đi méc ba tao mới chết tao chớ. Má ơi! Tao nói thiệt là cái cây chổi lông gà bình thường nó chỉ để quét mạng nhện thôi nghe, nó rất chi hiền lành với lương thiện; nhưng một khi nó đã nằm trong tay ba tao là nó quyền năng hệt như cây Thiết Bảng của Tề Thiên luôn á. Mà hôm đó tao kêu oan hổng được, cuối cùng bị oánh tận mười hai nhát chổi hổng có trật nhát nào hết, đúng bằng mười hai dòng thư oan nghiệt ổng viết cho tao luôn ớ tụi bây!
- Ha ha ha ha! Đúng là oan nghiệt mà!
Trời mẹ! Cái này là tôi không cố tình đâu mấy ông, nhưng mà con nhỏ kể lại nghe nó khó đỡ quá, tôi ráng nín cười lắm mà không có nổi. Đó! Cả mấy đứa tụi nó đều gục đầu lên vai nhau cười như nắc nẻ luôn chứ đâu riêng gì tôi đâu.
- Ôi trời ơi! Tao cười tao chết quá bây ơi!
- Thiệt tình! Tui cũng lạy ba luôn đó!
- Ờ! Hèn chi quỷ Phương nó ôm hận với ảnh tới bây giờ vẫn chưa có hóa kiếp được.
- Ủa mà sao mày biết là ảnh gởi cho mày?
- Thì tao nghi, tao linh cảm á; vì tao biết ngoài ổng ra hổng có ai mà nghĩ được cái trò.. Thiệt là cái trò.. Phải nói là mấy cái trò của ổng nó nguuu chi mà ngu dã man! Báo hại tao nhiều phen trầy trật với ổng thiệt chớ! Thì bởi vậy, tao dính chiêu của ổng nhiều quá tới nỗi quen luôn mà, nên tao mang cái lá thư đó qua nhà con quỷ Nguyệt để lấy tập của ổng rồi mở ra so nét chữ đó chứ. Thế là rồi, đúng ổng luôn!
- Ây! Hồi đó trước khi vô lại nội thành là anh có tặng em hộp chì màu để xin lỗi rồi mà vẫn chưa hết giận hả?
- Cái gì? Nghĩ sao tự nhiên anh đi lấy của con quỷ Nguyệt tặng em, tới hồi em lôi ra vẽ chung với nó xong bị nó đòi lại kia kìa! Em còn chưa nói cái vụ đó anh làm hai đứa tụi em hiểu lầm nhau rồi nghỉ chơi mất cả tuần ớ nghe!
A chết! Quên!
- Trời ơi trời! Đúng sợ ổng thiệt ấy chớ!
- Ha ha ha! Chơi lầy quá đó nghe anh Khánh nghe!
- Đúng rồi á! Mày nhắc cái tao cũng mới nhớ ra hồi đó vì ổng lấy nó mà tao khóc ròng mấy ngày trời, tao cứ tưởng nó bị rớt trên đường nên chạy tới chạy lui kiếm lòi con mắt mà hổng muốn về nhà luôn. Ủa nhưng sao Tết năm đó bị hai đứa mình cho một trận rồi mà ổng vẫn không nhớ được ta? Hay là giờ phải cho ổng thêm trận nữa hén?
- Thôi! Thôi! Anh chừa rồi! Anh biết lỗi rồi!
Kỳ thực tôi quên mất là hồi đó tôi nghịch ác với mấy ẻm tới mức này, giờ nghĩ lại cũng thấy vài phần ân hận thiệt. Có cái, không ngờ tụi nó nhớ dai quá trời mấy ông; chứ với tôi, chỉ cái gì tôi thấy cần thiết hay quan trọng thì tôi mới nhớ, còn lại tôi không có bận tâm.
- Hổng ấy chứ chuyện qua lẩu lầu lâu rồi mà nhớ chi nhớ dai dữ vậy má?
- Trờ quơ! Anh giỡn toàn ba cái trò thảm họa không mà giờ kêu em hổng nhớ sao được? Tao nói thiệt với tụi bây, ảnh là ảnh phá tao rất nhiều lần; mà ớ hở, bây giờ không nhớ được tao là ảnh cố tình giả bộ hổng nhớ chứ tao tin chắc hồi đó tao là cái đứa bị ảnh nhắm tới để bày trò nhiều nhất. Vậy chứng tỏ trong đầu ảnh hầu như lúc nào cũng phải nghĩ tới tao chứ đúng hông?
- Đúng ồi. Này là giả bộ chắc luôn ồi.
- Hơ hơ! Coi cái mặt ổng xạo chưa kìa.
Thiệt tình. Tôi cũng đến câm nín với tụi nó. Nhưng mà nghe con nhỏ Phương này nó nhắc lại chuyện cũ sao mà thấy mắc cười ghê.
- Nè, nữa nghe, chưa có hết với ảnh đâu. Đây tụi mày thử nghĩ coi, tao vẫn còn nhớ như in cái vụ này. Nhà tao thì xa, phải đạp xe qua nhà con quỷ Nguyệt giữa trời nắng là tao muốn thở bằng tai tao luôn á, mà có lần đúng tầm tháng 3 này nè, nắng là nắng há họng cóc nhái như phơi rạ ngoài đồng ớ nghe bây, mà ảnh chơi gài sên xe tao chứ, bắt tao phải dắt bộ về mệt má ơi! Đúng thiệt! Giỡn chi mà giỡn ác thấy sợ!
- Ủa tao nhớ mày kể hồi đó ảnh có đón đường để sửa sên rồi chở mày về, xong còn cho mày bịch xoài bao tử với muối Hảo Hảo coi như chuộc lỗi rồi mà?
- Ơ thì.. Thì đúng ời! Nhưng ảnh vẫn không chịu thừa nhận là ảnh làm nên tao tức mà tao nói dị á! Được hông?
- Ủa được hay không mắc mớ chi hỏi tao, hỏi anh Khánh mới phải chớ.
- Đó, giờ quỷ Phương nó như vầy thì có được không hở anh Khánh?
- Ờ được được. Riêng Phương thì cái gì cũng được với anh hết ớ.
- Trời ơi! Dòm cái mặt ảnh mà tao cũng mắc cười với cái đôi này luôn á thiệt.
- Ha ha ha!
- Hớ! Còn nhiều vụ nữa, thiệt tao nghĩ mà tao ức lắm kìa! Nhưng thôi, tao là tao có cái tánh bao dung thương người, nên nói thì nói vậy chứ tao hổng có nỡ trả đũa lại ảnh.
- Ủa chứ hổng phải hồi đó mày cũng thích người ta nên mới bao dung hả?
- Cái gì? Thích á? Xí! Cái mặt ổng ai mà thèm!
- Vậy giờ có thèm hông? Nói lẹ để biết đường còn có đứa khác nó thèm nữa nè.
Nữa hở trời? Chẳng lẽ hồi đó ba cái trò ngu của tôi mà cũng gây thương nhớ cho con nhỏ này được hở ta? Tôi không biết, và có thể mấy nhỏ kia chỉ đang giỡn chơi. Nhưng tôi thấy nhỏ cứ ngồi im ru, còn ngơ ngác nhìn đi đâu đó như cố tình không nghe câu hỏi sau cùng của con nhỏ Diệp; làm cả đám mấy đứa tụi nó được phen cười rúc rích với nhau để trêu ghẹo nhỏ chớ. Rồi lúc sau không hiểu sao nhỏ quay sang gọi tôi bằng cái giọng ngọt như mía lùi vầy:
- Anh Khánh ơi! Giờ cho tụi em hỏi anh cái này nghen!
- Ê ê! Mày hỏi chứ hổng có phải tụi tao đâu nha con quỷ!
- Đúng luôn ớ! Cái mặt nó chuyên đi hỏi ba cái chuyện khó đỡ gì đâu không mà cứ thích lôi cả đám vô chi hông biết à.
- Rồi, vậy thôi tao hỏi xong mà ảnh trả lời là tao có quyền ứng cử luôn nghe, tụi bây không có được xía vô đâu đó.
- Hớ hơ! Ai thèm tranh với mày đâu trời.
Nhỏ có vẻ chẳng màng tới mấy đứa bạn, lại chống tay lên cằm, cười cười nhìn tôi mất vài giây rồi mới chịu lên tiếng:
- Nào giờ anh vẫn đang một thân một mình đúng hông?
Tôi cười, cũng thẳng thắn thừa nhận với nhỏ. Thế là nhỏ cười hi hi; mặc kệ con quỷ em tôi nó đang phản đối kịch liệt rằng tôi với nó cộng lại là đủ hai mình rồi, không thể thêm mình nào được nữa.
- Quỷ Nguyệt im đi coi! Để chị mày nói chuyện với ảnh! Anh ơi, trong cái đám này em là đứa duy nhất chưa có bồ đâu á.
- Ê! Bậy nghen!
- Ờ! Tụi tao cũng đang còng lưng lo đèn sách thấy bà luôn chớ yêu đương bồ bịch cái gì mà đồn bậy ra cho người ta hiểu lầm vậy hả?
- Tao hổng có biết, giờ tao chỉ cần biết là tao chưa có bồ.. Mà con quỷ này xích ra mày! Còng lưng lo đèn sách thì từ sau thấy trai tự biết đường mà né ra đi nghe! Đáng ra chỗ này phải là của chị mày ngay từ đầu luôn rồi á!
Nói thiệt là giờ tôi không biết phải xử trí sao với cô nàng này luôn á mấy ông. Thôi thì tốt nhất là "Tâm bất biến giữa dòng đời vạn biến" đi cho nó lành. Lúc ấy nhỏ Phương vừa lôi nhỏ Sa đứng dậy đòi đổi chỗ, xong ngồi sát lại với tôi là ngay lập tức con quỷ em tôi nó vươn sang ngăn cản:
- Ê con quỷ! Mày tính làm gì đó?
- Ha ha ha! Nó chuẩn bị cưa anh Khánh của mày chứ làm gì.
- Mé mày con kia! Né ra! Né ra! Ảnh là của tao nghe chưa mậy!
- Ủa sao dợ? Sao tự nhiên nổi đóa lên dợ? Ảnh chưa có người yêu, tui cũng chưa có bồ; giờ tui đẹp tui có quyền kiếm bạn trai trước chứ bộ, hớ hớ!
- Chộ ôôôi! Thấy gớm! Cái mặt mày xí hoắc! Ai mà thèm!
- Phương! Phương! Đeo mắt kiếng vô! Lẹ!
À đúng rồi, con nhỏ này đeo mắt kính vào một cái là nhìn xinh hơn hẳn, bất chấp mái tóc vẫn còn buộc kiểu thôn quê giản dị. Chắc ẻm cũng tự nhận thức được lợi thế này nên sau khi nghe nhỏ Huyền nhắc, ẻm lập tức đeo kính rồi xõa lại mái tóc đã được uốn đuôi nhẹ sóng để bày trò lấy số má với tôi, còn ôm tay tôi và ghé đầu lên vai tôi để tỏ ra thân mật tình tứ nữa chớ.
- Ê tụi bây dòm thử coi hai đứa tao có đẹp đôi hông?
- Trời ơi đẹp hơn con quỷ Nguyệt Chằn nhiều!
- Đã vậy tên ảnh còn khớp tên lót của mày là Khánh Phương luôn mới ghê!
- Í í! Khớp tên lót là hợp hả? Vậy tao là Khánh Huyền nè!
- Tụi mày ớ nghe! Tao quạu thiệt á! Chị mày đây Khánh Nguyệt còn chưa lên tiếng thì thôi chứ đã tới lượt tụi bây hả?
Mặc kệ con quỷ em tôi nó đang nổi quạu chẳng biết thiệt hay giỡn; mấy đứa nó vẫn cười trêu, còn nhỏ Phương thì thản nhiên nói chuyện với tôi rất là mật ngọt:
- Anh, hổng ấy mai đi chơi với em nghe? Rồi nếu mà hai đứa mình hợp nhau á, anh tên Khánh, còn em tên Phương; mai mốt anh thích đặt tên cho mấy bộ gen của tụi mình là Lập hay Quốc.. Ái da! Đau! Đau tao cái con quỷ!
- Mé mày! Thích Lập Phương với tao không? Tao nắn cái đầu mày thành hình lập phương luôn cho mày chít!
- Í da! Giỡn chơi! Giỡn chơi mà!
- Ha ha ha! Được lắm á Phương! Lập Phương với Quốc Khánh là ảnh với mày đẹp đôi nhất cái huyện này luôn rồi ớ!
Trời ơi thiệt! Tôi cũng sợ cái đám bạn của con quỷ em tôi lắm luôn! Nó đã nhây với lầy rồi, hôm nay gặp lại con nhỏ Phương này còn dạn và lầy hơn nó gấp mấy nữa.
- Ơi nè! Hai anh em có muốn về với ba mẹ chưa hay ở chơi thêm xí nữa đó?
- Dạ!
A, dì dượng tôi quay lại rồi, nhờ thế mà nhỏ Phương mới được con quỷ em tôi nó buông tha cho. Nhưng hai đứa nó vẫn còn nhây tiếp khi con nhỏ đòi quỷ em tôi phải kêu hai tiếng chị dâu vì tương lai sắp tới tôi và nhỏ sẽ làm đám cưới chớ.
- Sao? Đang chơi vui như vầy chắc chưa muốn về đâu đúng hông?
- Dạ, ba mẹ cứ về trước đi, lát tụi con về sau.
- Ờ, vậy mấy đứa ngồi chơi đi nghen.
- Dạ! Tụi con chào chú! Tụi con chào cô!
Ây, nhưng bây giờ tôi muốn về rồi. Vì tôi buồn ngủ quá, nên dù có hơi bất lịch sự thì cũng phải nói với quỷ em để cùng về thôi.
- Hay mình về luôn đi, cho dì dượng khỏi phải dòm cửa.
- I! Đang vui mà!
- Mới 10 giờ 10, hay chơi thêm xí nữa đi anh Khánh? 10 rưỡi người ta dẹp quán rồi mấy đứa tụi em cũng về luôn.
- Ờ.. Mấy đứa thông cảm giùm anh nghe, tại anh thấy buồn ngủ á. Hôm qua anh vừa thức làm báo cáo để bù thời gian xin nghỉ phép rồi, nay anh lại dậy sớm để thu xếp công việc với ra sân bay liên tù tì luôn mà chưa được nghỉ ngơi lúc nào hết, nên anh cũng hơi mệt thiệt.
- À! Biểu sao nãy dòm cứ thấy chàng mấy bận ríu mắt.
- Hi! Tụi em vô ý quá! Xin lỗi anh Khánh nghen!
Tôi nói xạo thôi, chứ thực ra tôi thiếu ngủ là do trằn trọc lo nghĩ quá nhiều trong những ngày chuẩn bị cho ca phẫu thuật.
- Vậy thôi, tụi mình cũng về đi! Rồi hôm nào rảnh rảnh lại hẹn nhau về quê chơi với anh Khánh nữa, xong lựa coi tới nhà đứa nào đó nấu ăn hay đi cắm trại ngoài đồng chắc vui á.
- Í í! Hổng ấy tới nhà nó đi?
- Nó nào?
- À! Con quỷ đó chứ gì?
- Đúng ời. Cho ảnh có cơ hội lần cuối coi có nhớ ra được nó không.
- Ủa là tới nhà con nhỏ mà nãy tụi em kêu anh phải nhớ đó hả?
- Dạ, thì nó chứ ai. Hồi xưa chàng nhận lời làm gia sư môn Toán cho nó suốt mấy năm trời mà giờ hổng nhớ nổi nó thì đúng bó tay với chàng luôn rồi đó.
Ủa?
- Khoan khoan! Cái đó là.. Ý là.. Em vừa nói tới thằng nhóc Thành đó đó hở Sa?
Hơ? Tôi vừa hỏi xong, tự nhiên cả đám mấy đứa tụi nó nhìn nhau cười khúc khích. Thiệt tôi không hiểu có gì đáng cười ở đây luôn.
- Trờ quơ! Giờ vẫn còn có người nghĩ nó là con trai kìa!
Gì?
- Ủa chứ hổng lẽ nó là con gái?
- Ủa chớ nó chưa nói gì với anh luôn hả?
- Nói gì là nói gì?
- Hồi đó nó kêu với tụi em là nó tỏ tình với anh rồi mà? Cái lần anh bị tai nạn sắp được ra viện đó.
À!
- Không phải! Má ơi! Nghĩ sao hai thằng đực rựa với nhau mà tỏ tình cái gì trời! Ý là hồi đó anh không hiểu sao tự nhiên nó hỏi anh câu.. Đại loại nếu nó là con gái thì anh có thích nó không. Nhưng anh không có trả lời nó được. Thì nó là con trai mà, giờ hổng lẽ biểu nó chui lại vô bụng mẹ nó để mẹ nó nặn thành con gái? Thêm nữa hồi đó nó với tụi em còn nhỏ xíu, mới lớp 8 thôi, dù nó là con gái thiệt thì anh cũng đâu thể nào nhận lời với nó được chớ.
- Ủa sao hồi tụi em mới lớp 5 anh đã viết thư tình cho con quỷ Phương này rồi?
- Cái đó là anh chọc Phương cho vui thôi. Chứ ẻm còn nhỏ vậy, đừng nói là ba ẻm, ngay tới dì dượng anh cũng làm gỏi anh luôn chứ để yên sao được.
- Vậy giờ con quỷ đó nó lớn rồi đó, nếu anh thích nó thì cũng đâu có sợ bị ai cấm đoán nữa đâu đúng hông?
- Thôi, mấy đứa cứ giỡn hoài. Nó con trai mà sao kêu anh thích nó được chứ.
- Nhưng nó con gái thiệt mà.
Hừ, nhây ghê.
- Cái đó anh không biết. Anh chỉ biết chính nó tự nhận nó là con trai, ngay cả cái vẻ ngoài của nó cũng không ai nghĩ nó là con gái được. Chưa kể nó toàn thích chơi mấy trò của tụi anh không à, rồi cách ăn cách nói, dáng đi dáng đứng với chơi đùa của nó cũng không hề giống với tụi em. Thậm chí hồi đó nó còn tắm kênh chung với tụi anh nữa kìa, đâu có ngại ngùng hay mắc cỡ cái gì đâu. Thành thử khi nghe nó hỏi câu đó đó, tự nhiên anh thấy nó kiểu.. Túm lại là anh sợ nó lắm. Giờ mà biểu gặp nó là anh ngại, anh không có muốn.
- À. Hèn chi nó cứ than với tụi em là hổng biết sao càng ngày anh càng xa lánh nó.
- Ừm. Nên thôi, mấy đứa thông cảm giùm anh nghe. Nếu bữa đó tụi em muốn tới nhà nó chơi thì cứ đi với nhau đi, chứ anh không có đi chung với tụi em được. À! Mà cũng đừng ai nói cho nó biết anh mới về quê nghen, mắc công tới hồi nó đòi kiếm anh là mệt với nó lắm á.
- Anh yên tâm, tụi em cam đoan sẽ không để cho anh phải dòm thấy cái bản mặt của thằng Thành "Ranma" đó thêm một lần nào nữa đâu.
- Ờ, đúng đúng, anh cám ơn.
- Dạ, nếu không tới nhà nó nữa thì giờ mình hẹn nhau ở nhà quỷ Huyền hay quỷ Hoài cũng được nè.
- Ê! Hay tới nhà tao đi? Có gì để tao ra mắt ảnh với ba mẹ tao luôn!
- Mé mày!
- Á ui da! Không phải! Giỡn! Giỡn mà! Á! Á!
- Đứng lại!
- Thiệt tình hai con quỷ đó.
- Nói hổng chừng quỷ Phương nó cũng thích anh Khánh thiệt đó nghe bây.
- Dám đâu! Nó chọc quỷ Chằn thôi à. Mà kệ hai đứa nó đi, để bàn tiếp cái vụ nãy. Ủa sao ta? À, cỡ chiều thứ Bảy tới tụi em lại về quê chơi á, anh Khánh ở có lâu hông, tụi mình làm một bữa hén?
- Thứ Bảy tới hả? Hôm đó anh vô nội thành thăm bà con mất tiêu ời.
- Ờm.. Vậy nếu tiện thì bữa nào anh vô trỏng ghé chỗ trọ tụi em chơi luôn hén. Mấy đứa tụi em trọ chung nhà hết luôn nè, rồi tụi mình làm bữa cho tưng bừng..
Ây da!
- Ủa gì dợ?
- ê!
Hình như tôi vừa va trúng ai thì phải.. Không, là người ta va trúng tôi mới đúng, vì tôi đang đứng im một chỗ mà.
- Bực bội thiệt chứ! Có mắt dòm hông dợ?
Là một đứa con gái, tuổi chắc cũng cỡ cỡ mấy đứa quỷ em tôi. Tôi không hiểu sao tôi là người bị nhỏ va trúng nhưng nhỏ lại nổi cộc với tôi vậy. Lúc tôi vừa quay qua định hỏi thì thấy nhỏ lườm tôi một cái rồi bỏ đi với dáng điệu..
- Á ui da!
- Ê! Có mắt dòm không đó?
- Dạ! Em xin lỗi! Xin lỗi!
Trời mẹ! Đúng y chang! Ta nói gặp quả báo nhãn tiền là có thiệt luôn mà, làm tôi cũng thấy mắc cười theo mấy đứa em này khi chứng kiến cái cảnh ngớ ngẩn vừa rồi của nhỏ luôn chớ. Chắc nhỏ có vấn đề gì về tầm nhìn hay sao mà mới vừa đụng vô tôi xong giờ lại đá trúng cái lon nước của người ta đang ngồi gần đó. Thiệt tình.
- Cười cái gì? Bộ mấy người thấy vui lắm sao mà cười?
Ơ? Cái con nhỏ này khó chịu ghê mậy!
- Thôi kệ đi, chắc nó mới bị bồ đá nên quạu đó.
- Ờ, người chi mà kỳ cục hết sức hà.
Nữa! Tự nhiên con nhỏ đó đi được một đoạn rồi lại ngoái đầu hầm hầm lườm tôi cái gì không biết. Tôi đâu có kiếm chuyện với nhỏ đâu ta?
- Nè, ngó vậy mà cũng trễ rồi đó, tụi mình về đi.
- Ủa hai đứa kia đâu ồi?
- Tụi nó đang tính tiền bên kia kìa.
- Vậy thôi, tụi em chào anh Khánh nghen. Mai mốt có dịp tụi mình họp nhau nữa hén.
- Ừ, mấy chị em về cẩn thận.
- Lâu lâu gặp lại ảnh ôn chuyện cũ thấy hài ghê chứ bộ.
- Ủa mà tụi em đi đêm tối vầy có ổn không? Rủi như gặp mấy thằng âm binh cũng rầy lắm đó.
- Tụi em có mang côn phòng thân mà, anh đừng lo. Với lại có con quỷ Đông Phương "Thất Bại" ở đây rồi, nó giỏi võ lắm nên hổng thằng nào dám đụng tụi em đâu.
Nhắc tới nhỏ Phương, tôi lại thấy áy náy với nhỏ. Ừm, giờ nghĩ kỹ mới nhận ra hồi đó tôi cũng hơi quá trớn thiệt. Tính ra tôi làm cho nhỏ phải chịu nhiều thiệt thòi á, mà coi bộ nhỏ không có oán trách gì tôi ngoài mấy lời chọc vui ban nãy khiến tôi chợt nghĩ, liệu có khi nào nhỏ thích tôi thiệt không hay chỉ giỡn chơi như lời nhỏ vẫn nói.
- Phương ơi xong chưa?
- Chờ xí! Sắp xong ời!
Con nhỏ còn đang tính tiền cho cả nhóm, tôi gọi quỷ em và nhân tiện chào nhỏ để về luôn. Nhưng khi hai đứa tôi vừa đi được một đoạn lại nghe tiếng gọi của mấy con nhỏ đang í ới:
- Ủa?
- Ê! Quỷ Phương đi đâu ớ mậy?
- Tao về nhà chồng tao chứ đi đâu nữa! Chồng ơi! Chờ em với! Hi hi hi!
Làm hai anh em tôi phải ngoái lại coi, thì té ra con nhỏ đang hí hửng đuổi theo đòi đi với tôi thiệt luôn kìa?
- Trời ơi trời! Mày tính theo ảnh về nhà luôn đó hả quỷ kia?
- Chằn ơi đuổi nó về cho tụi tao với!
Hơ, cái này thì quá là đương nhiên với con quỷ em tôi rồi, khỏi chờ mấy nhỏ đó cầu cứu.
- Mé con quỷ! Cút mày! Đừng để tao nổi khùng lên là mai khỏi đi học luôn á nghe chưa!
- Không! Né ra! Mày đừng có mà hỗn với chị dâu.. Ái da!
- Dâu nè! Tao bứt từng trái chứ dâu với tao nè!
- Thôi về lẹ đi Phương! Ngủ mai còn vô trỏng đi học nữa!
- Hu hu! Đừng mà! Sao mấy người nỡ chia rẽ hai đứa tui dị chớ?
- Mày lầy nó vừa thôi chứ Phương ơi! Đang ở ngoài đường á!
- Cút mày! Cái thứ quỷ dai hoi!
- Anh ơi! Chiều thứ Bảy tới em về quê rồi tụi mình đi chơi nghen! Nhớ anh nhiều lắm đó!
Tội ghê, cuối cùng nhỏ phải chịu thua con quỷ em tôi để qua với tụi nhỏ Huyền. Dòm điệu bộ của mấy đứa nó thì lần này tôi lại nghĩ con nhỏ chỉ đang cố tình cù nhây để chọc ghẹo quỷ em tôi thôi, chứ kỳ thực ẻm không có tình cảm gì đặc biệt với tôi hết. Ừm, cũng được, vậy sẽ tốt cho nhỏ hơn.
- Bống ơi! Về đi em, trễ á!
- Dạ! Í í chờ em! Chờ em!