Kiệt sinh ra trong một gia đình nghèo, hằng ngày cậu vừa đi học và đi làm, tiền lương nhận được thường thì cậu dùng để đóng học phí, còn dư thì cậu sẽ đưa cho bố mẹ. Mỗi ngày cứ lặp đi lặp lại khiến cậu không còn cảm giác gì với cuộc sống, mọi thứ luôn rất nhàm chán trong mắt cậu, nhưng lại có một điều khiến cậu rất hạnh phúc đó chính là mỗi ngày nhìn thấy nụ cười của ba mẹ mình và cậu nghĩ sẽ chẳng có nụ cười nào đẹp được như vậy.
Khi Kiệt học cấp hai, do tính cách trầm và ít nói nên cậu có rất ít bạn bè, cậu chỉ có duy nhất một người bạn thân và người bạn đó tên là Thiện. Gia đình Thiện cũng giống gia đình Kiệt, hai chàng trai chơi chung từ khi còn nhỏ nên rất hiểu tính cách của nhau, nếu Kiệt là người luôn giấu mọi tâm sự không muốn trải lòng với ai thì Thiện là người ngược lại, cậu rất hoạt bát nên đôi khi lại khiến Kiệt cảm thấy khó chịu. Hai người học cùng một lớp và cũng đi làm chung một chỗ làm, ở chỗ làm thì Kiệt chỉ luôn tập trung vào công việc còn Thiện thì luôn pha trò, một lần do không chịu nỗi những trò đùa của Thiện nên Kiệt đã hỏi người bạn mình bằng giọng rất khó chịu.
- Có bao giờ mày chịu ngồi im và thôi những trò đùa giỡn nữa không?
- Không được đâu, nếu như vậy thì mỗi ngày trôi qua của tao chán lắm - Thiện trả lời với một nụ cười.
Kiệt không nói gì nữa liền chú tâm vào công việc, cậu thầm nghĩ giá như mình có một phần tính cách của Thiện thì mỗi ngày trôi qua của mình chắc sẽ thú vị lắm, nhưng mà khổ nổi mình không thể làm theo được như Thiện.
Vẫn như thường ngày khi kết thúc công việc thì trời đã tối, hai cậu bạn thân đi chung trên một con đường về nhà, Thiện luôn kể hết những chuyện mình trải qua trong ngày cho Kiệt nghe, bề ngoài thì tỏ ra dường như Kiệt chẳng hề quan tâm đến, nhưng thật ra thì bên trong cậu vẫn luôn chăm chú nghe những gì bạn mình kể. Cậu biết ước mơ của bạn mình là mua một ngôi nhà thật lớn cho bố mẹ và yêu một cô gái mình yêu, và dường như đó cũng là ước mơ của cậu. Bỗng nhiên Thiện hỏi cậu rằng:
- Mày có ước mơ nào không?
- Ước mơ hả? - Cậu trả lời với một nụ cười thầm và rồi im lặng
Tuy cậu không nói ra ước mơ của mình nhưng Thiện cũng ngầm hiểu được và Thiện vẫn tiếp tục hỏi
- Thế mày có đam mê gì không?
- Đam mê à! Tao chỉ muốn kiếm thật nhiều tiền - Kiệt trả lời
- Tao không biết rằng có bao giờ mày tự nhàm chán chính mày không nữa? - Thiện hỏi và kèm theo sự thở dài
Kiệt không nói gì hết chỉ im lặng, cậu mong về nhà thật chỉ để nhìn thấy ba mẹ mình, với cậu một ngày có khiến cậu mệt mõi đến cỡ nào thì khi về đến nhà nhìn thấy ba mẹ mình vui cười thì mọi sự mệt mõi trước đó điều tan biến.
Khi về đến nhà, vẫn như mọi ngày cậu nhìn ba mẹ như muốn cho mọi người biết mình đã về sau đó cậu đi thẳng đến bàn học và ngồi học ngay lập tức. Cậu ngồi học là thế nhưng trong đầu vẫn còn suy nghĩ đến những câu hỏi mà Thiện đã hỏi mình, cậu thầm nghĩ liệu trên đời này còn điều gì khác có thể khiến mình vui. Cảm thấy mình đang không tập trung học cậu cố thôi nghĩ về nó, nhưng những suy nghĩ ấy như đang đánh nhau trong đầu cậu khiến cậu không hề tập trung được. Hết cách, cậu ra khỏi bàn học, tìm đến cây đàn đang được để ngay trên giường của cậu, cậu cầm lấy cây đàn đi ra trước nhà, nhưng trước khi đi ra cậu có đi ngang qua phòng ngủ ba mẹ để xem họ đã ngủ hay chưa, khi biết ba mẹ mình đã ngủ cậu đi thẳng ra cửa nhà. Cậu ngồi ngay trước cửa và nhìn lên bầu trời, tiếng đàn cậu đánh ngân vang lên, những suy nghĩ trước đó liền dịu đi ngay khi cậu vừa cất tiếng hát, cậu thường đàn như vậy vào mỗi tối, cậu hát những bài hát của những nhạc sĩ thời xưa, hát về
tình yêu và hát về nỗi buồn. Tuy cậu cố tình hát và đàn rất nhỏ để ba mẹ không nghe thấy nhưng ba mẹ cậu vẫn nghe được, họ thường dùng những lời hát của cậu để dễ dàng vô giấc ngủ. Cậu không hề hay biết giọng hát và tiếng đàn của mình đã giúp cho ba mẹ của cậu có những giấc ngủ rất ngon.
Thời gian trôi qua, chỉ còn vài ngày nữa cậu sẽ vào cấp ba, cậu sẽ tiếp xúc với môi trường mới và những con người mới nhưng với cậu điều đó khá bình thường. Thiện thì khác, cậu bạn thân của Kiệt vẫn như ngày nào cậu cảm thấy hào hứng với môi trường mới mình sắp học, ngay cả lúc đang làm việc thì Thiện vẫn luôn nói về điều đó với Kiệt, với tư cách là một người bạn thân thiết của Thiện, Kiệt chỉ biết chịu trận và ngồi nghe Thiện huyên thiên. Và ngày nhập học cuối cùng cũng đến.