Tôi và anh đã quen nhau được tròn bốn năm kể từ năm lớp mười ấy. Anh là một anh chàng soái boy của lớp 10A1 lớp chọn của trường còn tôi thì chỉ là một cô nàng nấm lùn. Tôi không xinh đẹp lại còn không nỗi bật như anh và điều đó làm tôi tự ti. Còn một bí mật nữa là tôi cô gái nhiều không này đã thầm thích anh từ lâu, có lẽ là rất rất lâu rồi.
Còn nhớ cái lần tôi tỏ tình với anh, dù đã quyết tâm nhưng tôi vẫn thấy sợ. Sợ anh từ chối, sợ anh nói chúng tôi chỉ là bạn bè và hơn cả điều đó là tôi mất đi quyền được gần anh.
"Phong!" _ tôi lấy hết can đảm để gọi anh ra gặp mặt, nhớ lại tôi vẫn cảm nhận được nhịp đập từ trái tim mình. Anh quay đầu nhìn tôi đôi mắt to tròn mới đẹp làm sao nhưng cũng có lẽ khi yêu ai thì người tình trong mắt hóa Tây Thi.
"Tôi có điều muốn nói..'Tôi thích cậu' thích lâu lắm rồi.. tôi không mong cậu sẽ thích tôi.. nhưng.. nhưng tôi muốn dù câu trả lời là không thì chúng ta mãi là bạn."
Nói xong không đợi cậu ấy trả lời, tôi đã chạy đi thật xa. Vì tôi sợ, sợ câu trả lời ấy. Cho đến một ngày.. và đó cũng là bốn tháng sau.
Tôi là Trần Chân Chân, một cô gái học lực bình thường và hôm nay là một ngày đặc biệt, là ngày đầu tiên đến trường của tôi cũng có thể lại gặp được cậu ấy. Nhưng biển người mênh mông liệu chúng tôi có duyên không.
"Trần Chân!" _ chợt có tiếng ai đó gọi tôi, là giọng một người mà trong mơ tôi cũng nghe thấy, đó là cậu ấy Diệp Phong.
"Tại sao cậu có thể không chịu trách nhiệm về lời tỏ tình của mình vậy chứ. Tôi đồng ý."
Cậu ấy đang nói gì vậy, cậu ấy đồng ý ư, đồng ý ư, nhưng đồng ý chuyện gì nhỉ.. lẽ nào.. thôi mình không nên tự đa tình. Tôi mở tròn to đôi mắt nhìn cậu.
"Cậu.. cậu.."
"Tôi không nói lại lần nữa đâu nên cậu cố nghe cho rỏ..'TÔI NÓI LÀ TÔI ĐỒNG Ý LỜI TỎ TÌNH'." _ cậu ấy đánh gãy lời tôi và nói xong liền bước đi. Tôi vẫn ngơ ngác chưa tiếp thu hết điều đó.
Người ta nói điều trùng hợp nhất trên đời là crush trở thành người yêu mình.. và bây giờ tôi rất hạnh phúc.
"Đứng đó làm gì.." _ cậu ấy quay lại nhìn tôi và kéo tôi đi.
"A.. nhưng mà đi đâu."
"Lấy xe về."
"Nhưng mình không đi xe.."
"Xe tôi."
"À.. ừ đi thôi"
Và thế là đó là ngày đầu tiên chúng tôi yêu nhau, hôm đó Phong đèo tôi và tôi rất hạnh phúc.
Chuyện tình chúng tôi cứ thế ngày càng phát triển, trở thành một đôi đũa lệch đúng nghĩa và lệch về mọi thứ nhưng tôi không
buồn vì luôn có cậu ấy ở bên.
Năm đó là cuối cấp..
"Nấm lùn, cậu định thi gì vậy?" _ Phong hỏi tôi, khi đó anh đang đèo tôi về nhà.
"À, mình học cũng không giỏi nên mình sẽ theo thiết kế vì mình thấy vẽ cũng không khó. Mình vẽ đẹp mà. Còn cậu?"
"Tôi không biết nữa." _ cậu ấy luôn vậy, trong mắt tôi cậu ấy rất tốt nhưng hình như tình yêu tôi dành cho cậu nhiều hơn một tí là phải, ai bảo tôi là người tỏ tình chứ. Tôi hỏi tiếp cậu ấy.
"Cậu định nộp trường nào vậy, tôi.. tôi muốn cùng cậu sống chung một thành phố.." _ và càng muốn trong tương lai sống chung một nhà với cậu nhưng đó chỉ là suy nghĩ của tôi thôi.
"Đến nhà rồi, chiều lại gặp nhau nhé." _ cậu ấy luôn lẫn tránh tôi mỗi khi tôi hỏi đến vấn đề này.. tôi không hiểu tại sao nhưng tôi chỉ muốn được ở bên cậu ấy thôi mà.
Trước đêm
đăng ký trường cậu ấy đã nhắn đến tôi một tin nhắn, nó làm tôi khóc suốt đêm..
"Nấm lùn đáng yêu nhất của mình.. Mình yêu cậu nhiều lắm.. nhiều hơn cậu yêu mình.. Mình không muốn tụi mình phải sớm xa nhau nhưng không thể.
Chân Chân à, em từng hỏi anh muốn chọn trường nào nhưng lúc đó thật sự anh không thể trả lời được vì lựa chọn không phải là anh quyết định. Em hãy chọn một tường mà mình thích nhé. Anh không thể ở bên được rồi, ít nhất là năm năm. Anh phải đi du học mỹ và không có quyền từ chối. Ngày mai là ngày điền nguyện vọng e hãy chọn trường e thích. Anh biết em thích trường ở đại học kiến trúc thành phố A.
Có lẽ những lời này khi gặp anh không thể nói.. Tháng sau anh phải bay rồi và điều này là bí mật ngoại trừ em- người anh yêu.
Có thể chờ anh được không.."
Cậu ấy nói là chúng tôi phải xa nhau năm năm ư, làm sao tôi có thể chịu được đây.
Người ta nói xa mặt cách lòng, vậy liệu tôi và cậu ấy sẽ cố được năm năm không. Tôi rất rất yêu cậu ấy..
Điều gì đến cũng sẽ đến thôi.. một năm sau kể từ ngày anh đi và cũng là ngày kỷ niệm bốn năm chúng tôi quen nhau. Tuy giờ đây tôi vẫn là nấm lùn nhưng đã trổ mã xinh hơn một tí xíu.
"Cậu có ở đó không"
Vẫn không có ai trả lời mặc dù nút xanh đang hoạt động. Tôi lại nhắn tiếp.
"Hôm nay là ngày 3/8 đó, cậu còn nhớ là ngày gì không!" _ tin nhắn gửi đi mà mãi lâu lâu sau mới có một tin nhắn trả lời.
"Gì? Tôi rất bận, nói chuyện sau." _ niềm hân hoan hạnh phúc của tôi khi chờ đợi cậu ấy trả lời bao nhiêu thì giờ thất vọng bấy nhiêu. Tôi làm phiền cậu ấy ư, sao cậu ấy lại quên hôm nay chứ, ngày kỹ niệm bốn năm chúng tôi yêu nhau. Tôi đã khóc rất nhiều.
Nhiều tiếng sau đó tôi nghĩ chắc có lẽ lúc nãy cậu ấy bận việc nên mới nhắn vậy. Gọi điện quốc tế rất tốn phí nhưng tôi mặc kệ cứ gọi cho cậu ấy, vì tôi nhớ, nhớ rất nhiều.
Chuông vang ba tiếng và có tiếng bắt máy, chưa kịp lên tiếng thì một giọng nữ từ bên kia vang lên..
"Alo, là ai vậy, anh phong đang bận và tôi là bạn gái của Phong có việc gì có thể nói với tôi.." _ dường như tôi không thể nghe thêm được điều gì ngoài câu nói của cô gái ấy "Tôi là bạn gái của Phong".. bạn gái ư? Tôi tự hỏi vậy tôi là cái gì, là cái gì đây.. Nước mắt rơi, tôi vội cúp máy mà không nói thêm điều gì cả.
"" "..." ______ Ở bên kia______" "..."
"Alo! Alo ai vậy sao gọi mà không nói gì cả.. lạ thật."
"Ai gọi vậy" _ tiếng chàng trai lên tiếng.
"Có người tìm anh.. nhưng lại không nói gì.. cúp máy rồi, lạ thật." _ cô gái đáp.
Anh đến và xem cái số kỳ lạ ấy, có một tin nhắn mới gửi đến từ số máy kia.
"Em đã từng hỏi anh, anh yêu em nhiều hay em yêu anh nhiều. Anh đã nói sai, có lẽ em đã yêu anh nhiều hơn vì vậy em là kẻ thua cuộc. Nhưng em muốn anh biết em cầm lên được thì bỏ xuống được. Chúc anh và cô ấy hạnh phúc. Người tỏ tình là em và người chia tay cũng phải là em."
Tôi đã thật cố gắng mới viết ra được lời đó. Tôi yêu anh nhiều lắm, trái tim đau như cắt nhưng thà đau ngắn còn hơn đau dài. Thà nói ra còn hơn cứ nuôi vọng tưởng là anh vẫn yêu tôi.
"Có lẽ trái tim em sẽ không mở cửa một lần nữa, nhưng em rất muốn cảm ơn anh- chàng trai đã cho em biết yêu một người là như thế nào, đã cho em một thanh xuân tuyệt vời trong cuộc đời.
Mãi yêu anh- Chân Chân"