- Xu
- 26,905
Chương 40. Vị Chân Thần xa lạ
Cánh cửa của điện Tổ Thần không mở ra theo cách thông thường. Nó tách ra như một vết nứt của thời gian, không tiếng động, chỉ có một luồng áp suất mang theo hơi lạnh nghìn năm tràn ra, khiến những sợi thần quang bao quanh lồng giam của Lam Linh rung lên bần bật như những dây đàn sắp đứt.
Từ trong cái bóng tối sâu thẳm và rực rỡ ấy, một bóng hình bước ra.
Lam Linh quỳ rạp trong vũng máu đen của chính mình, đôi môi rách nát mấp máy một cái tên đã thành lời nguyền. Nàng đã tưởng tượng ra hàng vạn kịch bản: Chàng sẽ tức giận vì nàng phạm thượng, chàng sẽ đau đớn vì thấy nàng tàn phế, hoặc chàng sẽ lạnh lùng xuống tay kết liễu nàng để bảo vệ tôn nghiêm. Nhưng không, thực tại còn tàn khốc hơn mọi nỗi đau vật lý mà nàng từng chịu đựng.
Thần Hi bước xuống từng bậc thềm ngọc. Chàng khoác trên mình bộ trường bào vàng kim mang họa văn từ thời hỗn mang, từng bước đi khiến mặt đất bạch ngọc khẽ rung động theo nhịp độ của thần lực. Mái tóc bạc của chàng xõa dài, không còn mang hơi ấm của gió Khê Nguyệt mà cứng cỏi, lấp lánh như bụi sao.
Chàng đứng đó, nhưng dường như chàng đang đứng ở một chiều không gian khác, nơi mà âm thanh và hơi thở phàm trần không thể chạm tới.
Lam Linh dùng con mắt đỏ ngầu duy nhất, bọc trong lớp máu và tro bụi, nhìn trân trối vào gương mặt ấy. Vẫn là đường nét ấy, vẫn là vầng trán ấy, nhưng đôi mắt đen của chàng đã hóa thành bạc trắng, thứ ánh sáng không có con ngươi, chỉ có một vùng tĩnh lặng mênh mông đang lướt qua quảng trường.
Ánh nhìn ấy đi ngang qua lồng giam, đi ngang qua hình hài nhầy nhụa, cụt tay, rách vai của Lam Linh. Không có một sự khựng lại. Không có một tia dao động. Chàng nhìn nàng như nhìn một hòn đá ven đường, hay đúng hơn, chàng nhìn xuyên qua nàng. Đối với một vị Chân Thần đã thức tỉnh, một phàm nhân chỉ là một "tạp âm" nhỏ bé trong bản nhạc vĩnh hằng của vũ trụ, một thực thể không xứng đáng để lọt vào nhãn thần.
"A... Mặc..."
Tiếng gọi bật ra từ cổ họng đã bị thần quang đốt cháy khét lẹt của Lam Linh. Nó không còn là tiếng người, nó là tiếng rít khàn đặc, thô bạo, mang theo tất cả sự nhục nhã và tình si của mười năm trời. Âm thanh ấy giống như một vệt bùn ném vào một bức tranh thánh khiết, lạc lõng đến tội nghiệp.
Thần Hi khẽ dừng bước. Chàng không ngoảnh lại ngay, chỉ có đôi lông mày tuyệt mỹ khẽ nhíu lại một nhịp rất nhỏ, như thể vừa nghe thấy một tiếng tạp âm phá vỡ sự tĩnh mịch của đất Thánh.
"Huynh trưởng, đây là thứ gì?"
Thần Hi hỏi, giọng nói phẳng lặng như mặt hồ đóng băng. Chàng không hỏi nàng là ai, chàng hỏi "thứ gì". Chàng thực sự nhìn nàng như một thực thể không xác định, một uế vật cần được định nghĩa để xử lý.
Hạo Thiên bước tới, đặt bàn tay bọc giáp bạc lên vai Thần Hi, một hành động khẳng định quyền kiểm soát của người anh trai:
"Nó là một tạp niệm cần được tịnh hóa mà thôi. Đừng để hơi thở của nó làm vẩn đục thần tâm của đệ."
Chàng khẽ đưa bàn tay thon dài ra, nhưng chưa kịp chạm vào lồng giam thì Hạo Thiên đã siết chặt vai chàng, kéo lại.
"Đừng chạm vào uế vật."
Thần Hi nhìn bàn tay của anh trai, rồi nhìn vào Lam Linh. Chàng rút tay lại, ánh mắt vẫn vô hồn như cũ.
"Tịnh hóa đi."
Ba chữ buông ra từ đôi môi mỏng của Thần Hi. Giọng nói của chàng không có tông độ, phẳng lặng như mặt hồ đóng băng, lạnh lẽo đến mức khiến huyết quản của Lam Linh như đông cứng lại. Chàng không hỏi nàng là ai, không hỏi tại sao nàng bò được lên đây. Chàng chỉ ra lệnh xử lý một đống rác rưởi làm bẩn quảng trường.
Lam Linh bỗng bật cười, một tiếng cười khan đặc kèm theo những ngụm máu bầm sủi bọt. Nàng dùng đôi bàn tay chỉ còn trơ xương bấu chặt lấy những nan lồng ánh sáng, mặc kệ thần lực thiêu cháy da thịt nàng phát ra tiếng xèo xèo.
"Chàng ... thật sự... không nhớ sao?"
Nàng dùng con mắt đầy máu nhìn thẳng vào chàng, hy vọng tìm thấy một chút run rẩy, một chút dấu vết của người đàn ông đã từng vụng về vá áo cho nàng.
Hạo Thiên đứng nhìn bóng lưng em trai mình, rồi nhìn vào Lam Linh đang nằm vật lộn trong đống máu thịt nát bấy bên trong lồng giam. Hắn đã thắng. Hắn đã dùng "Tẩy hồn thuật" thành công để trả lại một vị Chân Thần hoàn hảo cho Thần giới.
"Ngươi thấy chưa? Trong mắt hắn, ngươi giờ đây không bằng một hạt bụi. Huynh đệ ta vốn thuộc về vĩnh hằng, còn ngươi... chỉ là một vết nhơ đã bị xóa sạch."
Lam Linh nằm im. Nàng không còn thét gào, không còn gọi tên chàng nữa. Nàng trân trối nhìn theo bóng lưng vàng kim ấy tan dần vào trong linh quang của đài tế. Chàng không còn là chồng nàng. Chàng là một pho tượng đá tuyệt mỹ được xây dựng trên sự tàn sát những gì thuộc về "Người".
Đột ngột, khi Thần Hi bước lên bậc thang thứ chín của đài tế tự, cơ thể chàng khựng lại. Một tia máu đỏ rực thoáng hiện qua đôi mắt bạc trắng vốn vô hồn. Khối "nghịch lân" ẩn sâu trong ngực trái bỗng dưng rung mạnh lên một nhịp điên cuồng.
Cơn đau thấu cốt từ trái tim lan tỏa ra khắp tứ chi, khiến bước chân của vị Chân Thần chao đảo trong tích tắc. Chàng không quay đầu, nhưng chàng bỗng cảm thấy như có một vị đắng ngắt lan tỏa trong huyết quản.
Thần tính bảo chàng đó là tạp niệm. Nhưng bản năng sinh mệnh của chàng lại đang gào thét.
Lam Linh ở trong lồng giam, nhìn thấy bóng lưng ấy khựng lại, nàng khẽ mỉm cười qua làn máu. Nàng biết, dù họ có tẩy sạch não bộ của chàng, có gột rửa linh hồn chàng bằng thần lực, thì cái mười năm chăn gối, mười năm khổ cực ấy đã khảm vào xương tủy chàng rồi.
"A Mặc... ta sẽ dùng cái chết dơ bẩn nhất của mình... để khiến cái thần tính sạch sẽ kia của chàng phải vỡ vụn."
Từ trong cái bóng tối sâu thẳm và rực rỡ ấy, một bóng hình bước ra.
Lam Linh quỳ rạp trong vũng máu đen của chính mình, đôi môi rách nát mấp máy một cái tên đã thành lời nguyền. Nàng đã tưởng tượng ra hàng vạn kịch bản: Chàng sẽ tức giận vì nàng phạm thượng, chàng sẽ đau đớn vì thấy nàng tàn phế, hoặc chàng sẽ lạnh lùng xuống tay kết liễu nàng để bảo vệ tôn nghiêm. Nhưng không, thực tại còn tàn khốc hơn mọi nỗi đau vật lý mà nàng từng chịu đựng.
Thần Hi bước xuống từng bậc thềm ngọc. Chàng khoác trên mình bộ trường bào vàng kim mang họa văn từ thời hỗn mang, từng bước đi khiến mặt đất bạch ngọc khẽ rung động theo nhịp độ của thần lực. Mái tóc bạc của chàng xõa dài, không còn mang hơi ấm của gió Khê Nguyệt mà cứng cỏi, lấp lánh như bụi sao.
Chàng đứng đó, nhưng dường như chàng đang đứng ở một chiều không gian khác, nơi mà âm thanh và hơi thở phàm trần không thể chạm tới.
Lam Linh dùng con mắt đỏ ngầu duy nhất, bọc trong lớp máu và tro bụi, nhìn trân trối vào gương mặt ấy. Vẫn là đường nét ấy, vẫn là vầng trán ấy, nhưng đôi mắt đen của chàng đã hóa thành bạc trắng, thứ ánh sáng không có con ngươi, chỉ có một vùng tĩnh lặng mênh mông đang lướt qua quảng trường.
Ánh nhìn ấy đi ngang qua lồng giam, đi ngang qua hình hài nhầy nhụa, cụt tay, rách vai của Lam Linh. Không có một sự khựng lại. Không có một tia dao động. Chàng nhìn nàng như nhìn một hòn đá ven đường, hay đúng hơn, chàng nhìn xuyên qua nàng. Đối với một vị Chân Thần đã thức tỉnh, một phàm nhân chỉ là một "tạp âm" nhỏ bé trong bản nhạc vĩnh hằng của vũ trụ, một thực thể không xứng đáng để lọt vào nhãn thần.
"A... Mặc..."
Tiếng gọi bật ra từ cổ họng đã bị thần quang đốt cháy khét lẹt của Lam Linh. Nó không còn là tiếng người, nó là tiếng rít khàn đặc, thô bạo, mang theo tất cả sự nhục nhã và tình si của mười năm trời. Âm thanh ấy giống như một vệt bùn ném vào một bức tranh thánh khiết, lạc lõng đến tội nghiệp.
Thần Hi khẽ dừng bước. Chàng không ngoảnh lại ngay, chỉ có đôi lông mày tuyệt mỹ khẽ nhíu lại một nhịp rất nhỏ, như thể vừa nghe thấy một tiếng tạp âm phá vỡ sự tĩnh mịch của đất Thánh.
"Huynh trưởng, đây là thứ gì?"
Thần Hi hỏi, giọng nói phẳng lặng như mặt hồ đóng băng. Chàng không hỏi nàng là ai, chàng hỏi "thứ gì". Chàng thực sự nhìn nàng như một thực thể không xác định, một uế vật cần được định nghĩa để xử lý.
Hạo Thiên bước tới, đặt bàn tay bọc giáp bạc lên vai Thần Hi, một hành động khẳng định quyền kiểm soát của người anh trai:
"Nó là một tạp niệm cần được tịnh hóa mà thôi. Đừng để hơi thở của nó làm vẩn đục thần tâm của đệ."
Chàng khẽ đưa bàn tay thon dài ra, nhưng chưa kịp chạm vào lồng giam thì Hạo Thiên đã siết chặt vai chàng, kéo lại.
"Đừng chạm vào uế vật."
Thần Hi nhìn bàn tay của anh trai, rồi nhìn vào Lam Linh. Chàng rút tay lại, ánh mắt vẫn vô hồn như cũ.
"Tịnh hóa đi."
Ba chữ buông ra từ đôi môi mỏng của Thần Hi. Giọng nói của chàng không có tông độ, phẳng lặng như mặt hồ đóng băng, lạnh lẽo đến mức khiến huyết quản của Lam Linh như đông cứng lại. Chàng không hỏi nàng là ai, không hỏi tại sao nàng bò được lên đây. Chàng chỉ ra lệnh xử lý một đống rác rưởi làm bẩn quảng trường.
Lam Linh bỗng bật cười, một tiếng cười khan đặc kèm theo những ngụm máu bầm sủi bọt. Nàng dùng đôi bàn tay chỉ còn trơ xương bấu chặt lấy những nan lồng ánh sáng, mặc kệ thần lực thiêu cháy da thịt nàng phát ra tiếng xèo xèo.
"Chàng ... thật sự... không nhớ sao?"
Nàng dùng con mắt đầy máu nhìn thẳng vào chàng, hy vọng tìm thấy một chút run rẩy, một chút dấu vết của người đàn ông đã từng vụng về vá áo cho nàng.
Hạo Thiên đứng nhìn bóng lưng em trai mình, rồi nhìn vào Lam Linh đang nằm vật lộn trong đống máu thịt nát bấy bên trong lồng giam. Hắn đã thắng. Hắn đã dùng "Tẩy hồn thuật" thành công để trả lại một vị Chân Thần hoàn hảo cho Thần giới.
"Ngươi thấy chưa? Trong mắt hắn, ngươi giờ đây không bằng một hạt bụi. Huynh đệ ta vốn thuộc về vĩnh hằng, còn ngươi... chỉ là một vết nhơ đã bị xóa sạch."
Lam Linh nằm im. Nàng không còn thét gào, không còn gọi tên chàng nữa. Nàng trân trối nhìn theo bóng lưng vàng kim ấy tan dần vào trong linh quang của đài tế. Chàng không còn là chồng nàng. Chàng là một pho tượng đá tuyệt mỹ được xây dựng trên sự tàn sát những gì thuộc về "Người".
Đột ngột, khi Thần Hi bước lên bậc thang thứ chín của đài tế tự, cơ thể chàng khựng lại. Một tia máu đỏ rực thoáng hiện qua đôi mắt bạc trắng vốn vô hồn. Khối "nghịch lân" ẩn sâu trong ngực trái bỗng dưng rung mạnh lên một nhịp điên cuồng.
Cơn đau thấu cốt từ trái tim lan tỏa ra khắp tứ chi, khiến bước chân của vị Chân Thần chao đảo trong tích tắc. Chàng không quay đầu, nhưng chàng bỗng cảm thấy như có một vị đắng ngắt lan tỏa trong huyết quản.
Thần tính bảo chàng đó là tạp niệm. Nhưng bản năng sinh mệnh của chàng lại đang gào thét.
Lam Linh ở trong lồng giam, nhìn thấy bóng lưng ấy khựng lại, nàng khẽ mỉm cười qua làn máu. Nàng biết, dù họ có tẩy sạch não bộ của chàng, có gột rửa linh hồn chàng bằng thần lực, thì cái mười năm chăn gối, mười năm khổ cực ấy đã khảm vào xương tủy chàng rồi.
"A Mặc... ta sẽ dùng cái chết dơ bẩn nhất của mình... để khiến cái thần tính sạch sẽ kia của chàng phải vỡ vụn."
Chỉnh sửa cuối:

