Bạn được Trình Mỹ Ân mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
704 ❤︎ Bài viết: 412 Tìm chủ đề
Chương 40. Vị Chân Thần xa lạ

Cánh cửa của điện Tổ Thần không mở ra theo cách thông thường. Nó tách ra như một vết nứt của thời gian, không tiếng động, chỉ có một luồng áp suất mang theo hơi lạnh nghìn năm tràn ra, khiến những sợi thần quang bao quanh lồng giam của Lam Linh rung lên bần bật như những dây đàn sắp đứt.

Từ trong cái bóng tối sâu thẳm và rực rỡ ấy, một bóng hình bước ra.

Lam Linh quỳ rạp trong vũng máu đen của chính mình, đôi môi rách nát mấp máy một cái tên đã thành lời nguyền. Nàng đã tưởng tượng ra hàng vạn kịch bản: Chàng sẽ tức giận vì nàng phạm thượng, chàng sẽ đau đớn vì thấy nàng tàn phế, hoặc chàng sẽ lạnh lùng xuống tay kết liễu nàng để bảo vệ tôn nghiêm. Nhưng không, thực tại còn tàn khốc hơn mọi nỗi đau vật lý mà nàng từng chịu đựng.

Thần Hi bước xuống từng bậc thềm ngọc. Chàng khoác trên mình bộ trường bào vàng kim mang họa văn từ thời hỗn mang, từng bước đi khiến mặt đất bạch ngọc khẽ rung động theo nhịp độ của thần lực. Mái tóc bạc của chàng xõa dài, không còn mang hơi ấm của gió Khê Nguyệt mà cứng cỏi, lấp lánh như bụi sao.

Chàng đứng đó, nhưng dường như chàng đang đứng ở một chiều không gian khác, nơi mà âm thanh và hơi thở phàm trần không thể chạm tới.

Lam Linh dùng con mắt đỏ ngầu duy nhất, bọc trong lớp máu và tro bụi, nhìn trân trối vào gương mặt ấy. Vẫn là đường nét ấy, vẫn là vầng trán ấy, nhưng đôi mắt đen của chàng đã hóa thành bạc trắng, thứ ánh sáng không có con ngươi, chỉ có một vùng tĩnh lặng mênh mông đang lướt qua quảng trường.

Ánh nhìn ấy đi ngang qua lồng giam, đi ngang qua hình hài nhầy nhụa, cụt tay, rách vai của Lam Linh. Không có một sự khựng lại. Không có một tia dao động. Chàng nhìn nàng như nhìn một hòn đá ven đường, hay đúng hơn, chàng nhìn xuyên qua nàng. Đối với một vị Chân Thần đã thức tỉnh, một phàm nhân chỉ là một "tạp âm" nhỏ bé trong bản nhạc vĩnh hằng của vũ trụ, một thực thể không xứng đáng để lọt vào nhãn thần.

"A... Mặc..."

Tiếng gọi bật ra từ cổ họng đã bị thần quang đốt cháy khét lẹt của Lam Linh. Nó không còn là tiếng người, nó là tiếng rít khàn đặc, thô bạo, mang theo tất cả sự nhục nhã và tình si của mười năm trời. Âm thanh ấy giống như một vệt bùn ném vào một bức tranh thánh khiết, lạc lõng đến tội nghiệp.

Thần Hi khẽ dừng bước. Chàng không ngoảnh lại ngay, chỉ có đôi lông mày tuyệt mỹ khẽ nhíu lại một nhịp rất nhỏ, như thể vừa nghe thấy một tiếng tạp âm phá vỡ sự tĩnh mịch của đất Thánh.

"Huynh trưởng, đây là thứ gì?"

Thần Hi hỏi, giọng nói phẳng lặng như mặt hồ đóng băng. Chàng không hỏi nàng là ai, chàng hỏi "thứ gì". Chàng thực sự nhìn nàng như một thực thể không xác định, một uế vật cần được định nghĩa để xử lý.

Hạo Thiên bước tới, đặt bàn tay bọc giáp bạc lên vai Thần Hi, một hành động khẳng định quyền kiểm soát của người anh trai:

"Nó là một tạp niệm cần được tịnh hóa mà thôi. Đừng để hơi thở của nó làm vẩn đục thần tâm của đệ."

Chàng khẽ đưa bàn tay thon dài ra, nhưng chưa kịp chạm vào lồng giam thì Hạo Thiên đã siết chặt vai chàng, kéo lại.

"Đừng chạm vào uế vật."

Thần Hi nhìn bàn tay của anh trai, rồi nhìn vào Lam Linh. Chàng rút tay lại, ánh mắt vẫn vô hồn như cũ.

"Tịnh hóa đi."

Ba chữ buông ra từ đôi môi mỏng của Thần Hi. Giọng nói của chàng không có tông độ, phẳng lặng như mặt hồ đóng băng, lạnh lẽo đến mức khiến huyết quản của Lam Linh như đông cứng lại. Chàng không hỏi nàng là ai, không hỏi tại sao nàng bò được lên đây. Chàng chỉ ra lệnh xử lý một đống rác rưởi làm bẩn quảng trường.

Lam Linh bỗng bật cười, một tiếng cười khan đặc kèm theo những ngụm máu bầm sủi bọt. Nàng dùng đôi bàn tay chỉ còn trơ xương bấu chặt lấy những nan lồng ánh sáng, mặc kệ thần lực thiêu cháy da thịt nàng phát ra tiếng xèo xèo.

"Chàng ... thật sự... không nhớ sao?"

Nàng dùng con mắt đầy máu nhìn thẳng vào chàng, hy vọng tìm thấy một chút run rẩy, một chút dấu vết của người đàn ông đã từng vụng về vá áo cho nàng.

Hạo Thiên đứng nhìn bóng lưng em trai mình, rồi nhìn vào Lam Linh đang nằm vật lộn trong đống máu thịt nát bấy bên trong lồng giam. Hắn đã thắng. Hắn đã dùng "Tẩy hồn thuật" thành công để trả lại một vị Chân Thần hoàn hảo cho Thần giới.

"Ngươi thấy chưa? Trong mắt hắn, ngươi giờ đây không bằng một hạt bụi. Huynh đệ ta vốn thuộc về vĩnh hằng, còn ngươi... chỉ là một vết nhơ đã bị xóa sạch."

Lam Linh nằm im. Nàng không còn thét gào, không còn gọi tên chàng nữa. Nàng trân trối nhìn theo bóng lưng vàng kim ấy tan dần vào trong linh quang của đài tế. Chàng không còn là chồng nàng. Chàng là một pho tượng đá tuyệt mỹ được xây dựng trên sự tàn sát những gì thuộc về "Người".

Đột ngột, khi Thần Hi bước lên bậc thang thứ chín của đài tế tự, cơ thể chàng khựng lại. Một tia máu đỏ rực thoáng hiện qua đôi mắt bạc trắng vốn vô hồn. Khối "nghịch lân" ẩn sâu trong ngực trái bỗng dưng rung mạnh lên một nhịp điên cuồng.

Cơn đau thấu cốt từ trái tim lan tỏa ra khắp tứ chi, khiến bước chân của vị Chân Thần chao đảo trong tích tắc. Chàng không quay đầu, nhưng chàng bỗng cảm thấy như có một vị đắng ngắt lan tỏa trong huyết quản.

Thần tính bảo chàng đó là tạp niệm. Nhưng bản năng sinh mệnh của chàng lại đang gào thét.

Lam Linh ở trong lồng giam, nhìn thấy bóng lưng ấy khựng lại, nàng khẽ mỉm cười qua làn máu. Nàng biết, dù họ có tẩy sạch não bộ của chàng, có gột rửa linh hồn chàng bằng thần lực, thì cái mười năm chăn gối, mười năm khổ cực ấy đã khảm vào xương tủy chàng rồi.

"A Mặc... ta sẽ dùng cái chết dơ bẩn nhất của mình... để khiến cái thần tính sạch sẽ kia của chàng phải vỡ vụn."
 
Chỉnh sửa cuối:
704 ❤︎ Bài viết: 412 Tìm chủ đề
Chương 41. Sự thật về Tẩy hồn

Mật điện dưới đáy Thần điện Tổ Thần là một không gian bị nguyền rủa. Ở đây không có ánh sáng bạc của thiên giới, chỉ có những ngọn nến làm từ mỡ của yêu thú cổ đại, tỏa ra thứ khói xám xịt, cay nồng và đặc quánh mùi chết chóc. Tường đá ở đây quanh năm rỉ ra một thứ nước màu nâu đỏ, tanh tưởi vị rỉ sét.

Giữa điện, một khối tinh thạch hắc ám đang xoay tròn trên một trận pháp đầy những ký tự ngoằn ngoèo như những con giòi bò. Bên trong khối đá ấy, một mẩu linh hồn màu đỏ sẫm, trông như một trái tim bị lột trần, đang đập những nhịp phập phồng, yếu ớt nhưng dai dẳng.

Đó là "A Mặc". Hoặc chính xác hơn, đó là đống rác rưởi mà Hạo Thiên đã dùng cấm thuật để nạo vét ra từ cơ thể của em trai mình từ một năm trước.

"Vẫn chưa tan biến?"

Giọng của Hạo Thiên không vang, nó đục ngầu, nặng nề như tiếng đá tảng kéo lê trên mặt đất. Hắn đứng trước khối tinh thạch, bàn tay bọc giáp bạc siết chặt, những khớp xương kim loại rít lên ken két. Đôi mắt vàng kim của vị Chiến Thần lúc này không có lấy một chút thanh cao, chỉ còn lại sự hung hãn của một kẻ đang thất bại trước chính cuộc thí nghiệm của mình.

Trọng Dạ, kẻ canh giữ mật điện, một lão già với làn da khô héo như vỏ cây mục chậm rãi bước ra từ góc tối. Lão không quỳ, cũng không bái, đôi mắt đục ngầu nhìn chằm chằm vào khối đỏ sẫm đang đập kia, cười khùng khục:

"Ngài đã dùng đến "Tẩy Hồn Ấn" của Tổ Thần, dùng cả máu của chính mình để thanh tẩy... nhưng xem kìa, Hạo Thiên. Cái thứ phàm trần nhơ nhuốc này vẫn sống. Nó không phải là linh lực, nó là một loại kịch độc mang tên ký ức. Ngài càng nén nó chặt, nó càng bám rễ sâu vào cốt tủy của Chân Thần."

Hạo Thiên đột ngột vung tay. Một luồng thần lực vàng kim bùng nổ, đánh sầm vào khối tinh thạch khiến nó rung chuyển dữ dội, nhưng mẩu linh hồn đỏ sẫm bên trong vẫn không hề vỡ vụn. Hắn gầm lên, âm thanh chứa đựng sự nhục nhã tột độ:

"Tại sao? Ta đã xóa sạch những bữa cơm loãng dơ bẩn đó, ta đã đốt trụi cái mái tranh dột nát đó trong đầu hắn! Tại sao khi con mụ phàm trần kia gọi một tiếng "A Mặc", hắn lại khựng bước? Tại sao khối nghịch lân trong ngực hắn lại rung động đến mức suýt làm vỡ tan thần thể?"

Trọng Dạ đi vòng quanh khối tinh thạch, bàn tay gầy guộc như móng vuốt vuốt ve mặt đá lạnh ngắt:

"Vì ngài chỉ "tẩy" được phần hồn, chứ không "tẩy" được phần nợ. Ngài tưởng mười năm ở Khê Nguyệt chỉ là một cái chớp mắt của thần linh? Sai rồi. Với Thần Hi, mười năm đó là lúc ngài ấy thực sự "sống". Ngài đã dùng cấm thuật để khâu lại một linh hồn rách nát bằng những sợi chỉ dối trá. Ngài nén mười năm tình nghĩa kia thành một khối Nghịch Lân cắm ngay sát tim ngài ấy. Mỗi khi ngài ấy nhìn thấy con đàn bà kia, khối nghịch lân sẽ cựa mình, nó sẽ găm sâu vào da thịt ngài ấy như nghìn vạn mũi kim nung đỏ. Hạo Thiên, ngài không cứu em trai mình, ngài đang đóng đinh ngài ấy vào một chiếc giá hình phạt vĩnh cửu."

Hạo Thiên thở dốc, sát khí tỏa ra khiến những ngọn nến xung quanh tắt lịm. Hắn nhớ lại cái đêm Thần Hi bị đưa về. Khi đó, vị Chân Thần của vạn giới đang nằm co quắp trên nền đá, tay vẫn còn nắm chặt một chiếc trâm gỗ rẻ tiền, miệng lảm nhảm về một bữa cơm chiều chưa kịp ăn.

Chính tay Hạo Thiên đã bẻ gãy chiếc trâm đó. Chính tay hắn đã thi triển "Tẩy Hồn", dùng thần hỏa đốt cháy từng mảnh ký ức về cách A Mặc học nhóm bếp, cách A Mặc che ô cho Lam Linh dưới mưa. Hắn hận. Hắn hận đứa em trai tài hoa bậc nhất của mình lại cam tâm tình nguyện làm một kẻ phu quét lá cho một người đàn bà phàm trần. Với Hạo Thiên, đó là sự sỉ nhục vào dòng máu Tổ Thần.

Hắn muốn tạo ra một vị Thần hoàn hảo. Một kẻ không có trái tim, không có điểm yếu, chỉ có thiên mệnh và quyền lực tuyệt đối. Nhưng giờ đây, nhìn khối đỏ sẫm đang đập kia, hắn hiểu rằng mình đã tạo ra một quái thai. Một vị Thần mang trong mình một vết loét không bao giờ lành.

"Con mụ đó không thể sống lâu thêm được nữa." Hạo Thiên gằn giọng, đôi mắt vàng kim lóe lên sự tàn độc. "Ta sẽ để lồng giam tịnh hóa rút cạn máu của ả. Khi vật chủ của ký ức này tan biến, khối nghịch lân sẽ tự khắc héo tàn."

"Ngài lại sai rồi, Huynh trưởng của tôi." Trọng Dạ cười lạnh, giọng nói đầy sự mỉa mai. "Nếu ả chết ngay lúc này, cái tên "Lam Linh" sẽ hóa thành một vết sẹo vĩnh viễn trên đại đạo của Thần Hi. Ngài ấy sẽ không chỉ đau, mà sẽ hóa điên. Ngài có muốn thấy một vị Chân Thần nổi loạn, san phẳng Thần giới này chỉ để tìm lại một cái bóng không?"

Hạo Thiên im lặng. Hắn cảm thấy một sự bất lực trào dâng, thứ cảm giác mà một kẻ nắm quyền sinh tử vạn giới không bao giờ nên có. Hắn không dằn vặt vì thương xót em trai. Hắn dằn vặt vì nhận ra sự thanh cao của Thần tộc bỗng chốc trở nên rẻ rúng trước một chấp niệm phàm trần.

Mười năm chăn gối, mười năm khói bếp... tại sao nó lại nặng hơn cả vạn năm tu hành? Tại sao một vị Thần tối cao lại có thể bị đánh bại bởi một bát cháo loãng?

Hắn lại nhìn vào khối linh hồn màu đỏ. Nó vẫn đập. Đều đặn. Bền bỉ. Nó giống như một lời thách thức thầm lặng dành cho uy quyền của hắn.

"Ta sẽ không giết ả ngay lập tức." Hạo Thiên thu lại thần lực, giọng nói trở nên âm trầm, sâu hoắm. "Ta sẽ để ả sống để chứng kiến sự vô tình của Thần Hi. Ta muốn ả phải tự tay cắt đứt cái sợi dây liên kết nhơ nhuốc này. Khi ả tuyệt vọng, khi ả từ bỏ... thì khối nghịch lân kia mới thực sự biến mất."

Hắn quay lưng bước ra khỏi mật điện. Tiếng ủng sắt nện xuống sàn đá vang lên những tiếng cộp, cộp lạnh lẽo. Hắn đi về phía lồng giam của Lam Linh. Hắn cần phải hiểu. Hắn cần phải biết mười năm qua, người đàn bà kia đã dùng thứ bùa mê thuốc lú gì để có thể biến một vị Thần thành một kẻ nô lệ của tình cảm như thế.

Ngay khi bóng dáng Hạo Thiên khuất sau cánh cửa đồng, khối đỏ sẫm trong tinh thạch bỗng rực sáng lên một lần cuối. Một tiếng thì thầm khàn đặc, mang theo mùi của gió xuân Khê Nguyệt, vang lên yếu ớt trong không gian u ám:

"Linh... đợi ta..."

Đó là tiếng gọi của phần "Người" cuối cùng còn sót lại, đang bị giam cầm trong một cơn đau thấu tận linh hồn. Thần giới cao sang này, hóa ra lại là cái lồng giam vĩ đại nhất.
 
Chỉnh sửa cuối:
704 ❤︎ Bài viết: 412 Tìm chủ đề
Chương 42. Cuộc đối thoại trong bóng tối

Thần giới không có bóng đêm của nhân gian, thứ bóng tối mang theo mùi đất ẩm và tiếng côn trùng rỉ rả. Ở đây, khi linh quang bạc trắng từ các trụ thiên cột dịu đi, không gian chuyển sang một màu xanh xám lạnh lẽo, một thứ ánh sáng chết chóc như màu mắt của người chết trôi. Không khí tĩnh mịch đến mức tiếng máu khô bong ra khỏi lớp vải rách trên người Lam Linh nghe rõ mồn một, khô khốc như tiếng lá rụng vào mùa đại hạn.

Trong lồng giam bát giác, Lam Linh nằm co quắp. Nàng không còn ra hình người, chỉ là một khối thịt sẫm màu, loang lổ những vết cháy xém và dịch lỏng bốc mùi khét lẹt. Thần áp vẫn đều đặn nện xuống lồng ngực nát bấy của nàng những nhịp búa vô hình, ép những hơi thở tàn cuối cùng ra khỏi buồng phổi đã vôi hóa.

Một bóng đen cao lớn đổ dài lên lồng giam, che khuất chút ánh sáng xanh nhạt nhòa còn sót lại. Hạo Thiên đứng đó, trường bào xám sẫm hòa vào bóng tối nhạt nhòa của quảng trường. Hắn đứng sừng sững, đôi bàn tay chắp sau lưng siết chặt đến mức những khớp xương kêu lục cục. Hắn nhìn nàng bằng ánh mắt của một kẻ cầm quyền đang quan sát một vết nứt dơ bẩn trên một bình ngọc quý vạn năm.

"Ngươi đã dùng thứ uế tạp gì để bôi bẩn nó?"

Thanh âm của Hạo Thiên không vang, nó đục ngầu và lạnh căm như tiếng băng nứt dưới đáy vực. Hắn không có sự tò mò của kẻ phàm trần; hắn chỉ muốn hiểu cái "trọng lượng" nào đã khiến một vị Chân Thần vốn dĩ phải ngồi trên đài cao lại cam tâm tình nguyện sa lầy vào vũng bùn nhân thế.

Lam Linh khẽ động đậy. Một mỏm xương vai nàng quẹt vào nan lồng ánh sáng, phát ra tiếng xèo xèo rợn người. Nàng không rên rỉ, nỗi đau này đã trở thành một phần của cơ thể nàng. Nàng chậm rãi, cực kỳ chậm rãi, ngước con mắt đỏ quạch tơ máu lên nhìn hắn.

Nàng bật ra một tiếng cười khàn đục, nghe như tiếng đá mài vào sắt gỉ giữa đêm trường:

"Chàng chỉ học cách nhóm lửa. Các ngươi có biết nhóm lửa không? Củi mùa mưa thì ẩm, khói hun vào mắt đỏ hoe, cay đến chảy nước mắt... Chàng quỳ rạp dưới đất, hai má phồng lên thổi phù phù vào cái bếp lò nát bằng đất sét... chỉ để nướng cho ta một củ khoai sượng. Một vị Chân Thần... bị khói bếp làm đen nhẻm mặt mày... ngươi thấy có buồn cười không?"

Hạo Thiên nhíu mày, một luồng sát khí bùng lên khiến linh quang xung quanh chao đảo:

"Nực cười! Hắn cầm kích khai thiên, tay không nhuốm bụi trần vạn kỷ. Ngươi bắt hắn quỳ dưới bếp lò dơ bẩn đó chỉ để phục vụ một cái miệng phàm trần sao? Đó là sự sỉ nhục vào dòng máu Tổ Thần!"

"Sỉ nhục?" Lam Linh rít qua kẽ răng đầy máu. "Ngươi gọi việc chàng che ô cho ta dưới mưa Khê Nguyệt là sỉ nhục sao? Đêm đó mưa như trút nước, mái tranh dột nát không ngăn nổi một giọt mưa. Chàng không dùng thần lực, chàng chỉ dùng một chiếc ô rách bằng giấy dầu... đứng chắn cho ta cả một đêm dài. Vai chàng run lên vì lạnh, môi chàng tím tái vì gió mùa đông... Lúc đó chàng mới biết đau, mới biết lạnh. Và lúc đó... chàng mới thực sự thấy mình đang sống, chứ không phải một pho tượng đứng trên đài ngọc nhìn xuống chúng sinh với đôi mắt trống rỗng như ngươi."

Hạo Thiên tiến lại gần một bước, uy thế từ người hắn tỏa ra khiến lồng ánh sáng co rút lại, ép chặt vào lưng Lam Linh làm những vết thương mới lại toác ra, máu tươi rỉ xuống nền bạch ngọc:

"Ngươi nghĩ những thứ thấp hèn, những thứ vật chất mục nát đó là tình yêu? Hắn có thể hô mưa gọi gió, có thể khiến cả vạn vật quỳ lạy dưới chân. Tại sao hắn phải chịu đựng cái mùi khói lò hôi hám và cái lạnh hèn mọn đó?"

"Vì ở đó... chàng được là một con người." Lam Linh nhìn thẳng vào đôi mắt vàng kim của Hạo Thiên, không một chút run rẩy.

"Ở đây, các người không biết đau, không biết lạnh, không biết mùi vị của một bát cháo loãng khi đói là thế nào. Chàng thích cái sẹo trên tay khi chẻ củi cho ta hơn là cái thần ấn lấp lánh trên trán. Cái sẹo đó là thật... còn cái nơi này của các người... chỉ là một hầm mộ bằng ngọc lộng lẫy mà thôi."

Hạo Thiên lặng đi. Lời của Lam Linh không cao siêu, nó thô thiển, nhầy nhụa và đầy mùi vị nhân gian, nhưng nó lại đâm trúng vào cái khoảng trống hoác trong tim hắn. Hắn nhớ lại Thần Hi của vạn năm trước, một đứa em trai thiên tài nhưng chưa bao giờ biết cười, chưa bao giờ biết nếm vị của một giọt nước mắt. Và hắn nhớ lại Thần Hi của ngày hôm nay, kẻ đã khựng bước chỉ vì một tiếng gọi khàn đặc.

Sự bàng hoàng của Hạo Thiên không phải là sự thấu hiểu, mà là một sự kinh tởm tột độ. Hắn kinh tởm vì một vị Thần mạnh nhất vạn giới lại có thể bị đánh bại bởi một bát cháo loãng, bởi một chiếc ô rách. Hắn cảm thấy sự thanh cao của mình bị xúc phạm bởi những chi tiết tầm thường đó.

"Ngươi nghĩ mình thắng sao?" Hạo Thiên gằn giọng, giọng nói rung lên vì phẫn nộ. "Ta sẽ không để ngươi chết nhanh. Ta muốn ngươi đứng đây, nhìn sự vĩnh hằng này mài mòn cái chấp niệm dơ bẩn của ngươi từng ngày một. Ta muốn ngươi thấy, mười năm khói bếp của ngươi sẽ tan biến như một hơi thở giữa hư không trước Thiên mệnh của Thần tộc."

Hắn quay lưng đi, bước chân nặng nề nện xuống nền ngọc, mỗi tiếng động đều mang theo sự tàn nhẫn của một bạo chúa đang cố che đậy sự bất lực của chính mình.

Lam Linh nằm lại trong bóng tối nhạt nhòa, hơi thở lịm dần giữa mùi máu và khói khét. Nàng đã nói xong những gì cần nói. Nàng không cần Hạo Thiên hiểu, nàng chỉ cần gieo vào lòng hắn một hạt giống của sự nghi ngờ, rằng chính sự "thanh cao" của hắn mới là thứ mục nát nhất ở đây.

Nàng nhắm mắt, trong đầu không có quảng trường bạch ngọc lạnh lẽo, mà chỉ hiện lên hình ảnh A Mặc đang quỳ bên bếp lửa, đôi mắt đỏ hoe vì khói bếp, nhìn nàng mỉm cười vụng về: "Linh, khoai chín rồi, lại đây ăn thôi."

Nàng sẽ giữ lại hơi ấm đó, cho đến khi cái thần tính lạnh lẽo kia thực sự vỡ vụn dưới chân nàng.
 
Chỉnh sửa cuối:
704 ❤︎ Bài viết: 412 Tìm chủ đề
Chương 43. Giọt máu trên bạch ngọc

Thần giới không có gió, cũng chẳng có lấy một hạt bụi phàm trần để làm mờ đi sự sạch sẽ đến tàn nhẫn của quảng trường Tổ Thần. Những luồng linh khí bạc trắng lững lờ trôi sát mặt đất bạch ngọc, chậm chạp phủ lên lồng giam của Lam Linh một lớp sương giá mỏng mảnh. Lam Linh nằm đó, một khối thịt rách nát, xám xịt, hơi thở đứt quãng như sợi tơ nhện treo trước miệng vực. Thần áp từ nan lồng vẫn đều đặn nện xuống buồng phổi vôi hóa của nàng những cú đòn vô hình, ép ra những tiếng khò khè đục ngầu vị máu.

Từ phía hành lang lát ngọc phía Tây, Thần Hi bước tới.

Chàng lướt đi trong một sự tĩnh mịch tuyệt đối, tách biệt hoàn toàn với vạn vật. Tà áo trường bào dệt từ nắng trời rủ xuống, phẳng lặng không một nếp gấp, lướt qua những vệt máu khô của Lam Linh mà không thèm vướng bẩn. Gương mặt chàng đẹp như một pho tượng tạc từ băng tinh ngàn năm, đôi mắt bạc trắng không chứa đựng bất kỳ hình bóng nào, kể cả chính bản thân chàng. Chàng đi qua lồng giam của Lam Linh như đi qua một khoảng hư không vô nghĩa.

Lam Linh dùng chút tàn lực cuối cùng từ linh hồn đang tan rã, cắm những đầu ngón tay chỉ còn trơ xương bọc trong lớp da cháy sạm vào nan lồng ánh sáng. Tiếng thịt da cháy xèo xèo vang lên khô khốc, nhưng nàng không còn cảm giác. Nàng chỉ có một mục đích duy nhất, một chấp niệm cuối cùng để không tan biến vào cát bụi.

"A... Mặc..."

Tiếng gọi nhỏ đến mức chỉ như một hơi gió rít qua kẽ răng đầy máu bầm. Nhưng ngay khoảnh khắc âm thanh ấy chạm vào không gian thanh sạch của Thần giới, nó giống như một giọt mực đen rơi xuống mặt hồ tịnh khiết.

Bước chân của Thần Hi đột ngột khựng lại.

Chàng đứng sững giữa quảng trường, lưng thẳng tắp như một thanh kiếm cắm xuống đất đá. Chàng không khuỵu ngã, cũng không ôm ngực bi lụy. Sự phản phệ của khối Nghịch Lân không diễn ra theo cách phàm trần. Nó là một sự sụp đổ cấu trúc từ bên trong.

Cấm thuật "Tẩy Hồn" mà Hạo Thiên dày công gia cố bỗng chốc rạn nứt. Ký ức mười năm không hiện về bằng hình ảnh hay âm thanh, mà nó hiện về thành một cơn đau sinh học tàn khốc. Thần Hi ngửi thấy mùi khói bếp cay nồng xộc thẳng vào đại não, cảm thấy vị ngọt của củ khoai nướng sượng trên đầu lưỡi, và hơi ấm của một bàn tay thô ráp, nứt nẻ vì gió lạnh đang nắm chặt lấy tay mình.

Những thứ đó, đối với một vị Chân Thần, là kịch độc.

Đôi mắt bạc trắng vốn tĩnh lặng như mặt hồ vĩnh cửu của Thần Hi bỗng chốc vẩn đục. Những tia máu đỏ li ti bắt đầu rỉ ra từ khóe mắt, chậm chạp lăn xuống đôi gò má nhợt nhạt như những vệt chu sa trên nền sứ trắng. Chàng đứng im, nhưng toàn bộ thần thể đang run rẩy dưới áp lực của sự giao tranh giữa thần tính lạnh lẽo và nhân tính nóng hổi.

Phụt.

Thần Hi khẽ ho một tiếng, một vũng máu đỏ rực, đặc quánh và nóng hổi phun ra từ lồng ngực, nhuộm đỏ một mảng lớn nền bạch ngọc ngay dưới chân chàng. Thần huyết rơi xuống đá trắng phát ra tiếng xì xào ghê người, tỏa ra thứ hào quang u uất, đối lập gắt gao với sự tịnh khiết giả tạo của quảng trường.

Đó là thứ ô uế nhất Thần giới từng thấy, nhưng lại là thứ duy nhất "sống" giữa một rừng thần linh bất tử.

"A Mặc... nhìn... ta..."

Lam Linh thào thào, mắt nàng sáng rực lên một cách điên dại, bất chấp lồng ngực đang bị thần quang nghiền nát.

Thần Hi chậm rãi xoay người. Đôi môi chàng run rẩy, một giọt máu còn vương trên khóe miệng khiến gương mặt thánh khiết thường ngày bỗng chốc trở nên thê lương và tà mị. Chàng nhìn vào lồng giam, nhìn vào đống máu thịt nhầy nhụa mang tên Lam Linh. Trong giây phút ấy, thần tính lùi bước, nhường chỗ cho một nỗi thống khổ của người đàn ông tên A Mặc. Chàng không gọi tên nàng, nhưng ánh mắt ấy đã nói lên tất cả: Chàng đã thấy nàng, đã nhớ ra cái mùi khói bếp rách nát kia.

"Đủ rồi!"

Một tiếng quát lạnh căm dội xuống từ không trung, mang theo uy áp khiến cả quảng trường rung chuyển.

Hạo Thiên xuất hiện. Hắn không mang theo sự giận dữ của một người anh, mà mang theo sát khí của một vị bạo chúa thấy món binh khí hoàn mỹ của mình bị vấy bẩn. Hắn không nhìn Lam Linh, đôi mắt vàng kim của hắn chỉ chăm chằm nhìn vào vũng máu đỏ rực trên nền bạch ngọc, bằng chứng cho sự thất bại nhục nhã của thuật Tẩy Hồn.

Hạo Thiên bước tới, một tay giữ chặt lấy bả vai Thần Hi. Sức mạnh của vị Chiến thần khiến những đốt xương của em trai mình phát ra tiếng rắc rắc khô khốc.

"Mang ngài ấy về Tổ Thần điện. Dùng tịnh hóa thủy tẩy rửa cho đến khi không còn một giọt máu uế tạp nào trong huyết quản. Nếu cần, hãy dùng đến Thần Hỏa để đốt cháy mọi tạp niệm trong linh đài!"

Thần Hi bị lôi đi, gót chân chàng kéo lê trên nền đá, để lại một vệt máu dài mờ nhạt. Chàng không vùng vẫy, nhưng bàn tay trắng muốt, thon dài kia vẫn vô thức đưa về phía sau, ngón tay co quắp như muốn chạm vào vũng máu đang dần bị ánh sáng tịnh hóa xóa sạch. Chàng không còn là một vị thần cao ngạo, chàng là một kẻ mất hồn đang bị tước đoạt nốt chút hơi ấm cuối cùng.

Hạo Thiên đứng lại trước lồng giam, bóng hắn đổ dài che khuất hoàn toàn tầm mắt của Lam Linh. Hắn nhìn xuống nàng, giọng nói như tiếng băng nứt giữa đêm trường:

"Ngươi nghĩ mình thắng sao? Mỗi lần ngươi gọi tên hắn, là một lần ngươi đâm vào tim hắn một nhát kiếm. Mỗi lần hắn nhớ lại, thần căn của hắn sẽ đứt đoạn. Ngươi càng ngoan cố, hắn càng chóng tàn. Nếu ngươi thực sự muốn hắn sống để làm một vị thần, thì hãy câm miệng mà chết đi cho sạch sẽ."

Hắn phất tà áo, một trận gió lốc cuốn đi tất cả dấu vết của thần huyết trên bạch ngọc. Quảng trường lại trở về vẻ trắng tinh khôi, lạnh lẽo và chết chóc như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Lam Linh nằm gục, miệng mấp máy không ra tiếng. Nàng nhìn vào khoảng không nơi vũng máu vừa biến mất. Chàng đã chảy máu. Chàng đã đau. Với nàng, vũng máu đỏ trên nền ngọc trắng kia chính là lời hồi đáp của A Mặc, là minh chứng rằng tình yêu của họ mạnh hơn cả sự tịnh hóa của trời đất.

Nàng nhắm mắt lại, mặc cho sương giá của Thần giới bắt đầu đóng băng những vết thương hở. Nàng sẽ đợi. Đợi cho đến khi giọt máu đó thấm thấu qua lớp bạch ngọc, lật đổ cả cái điện thờ thối nát này.
 
Chỉnh sửa cuối:
704 ❤︎ Bài viết: 412 Tìm chủ đề
Chương 44. Kỷ vật tầm thường

Điện Tổ Thần không có gió, chỉ có sự tĩnh mịch đặc quánh của linh khí vạn năm. Trên sập ngọc tủy buốt giá, Thần Hi nằm im lịm. Toàn thân chàng chìm trong một lớp tịnh hóa thủy trong suốt, thứ nước thánh này đang thẩm thấu qua từng lỗ chân lông, âm thầm gột rửa những "tạp chất" cuối cùng của kiếp phàm trần. Nhưng, sâu trong linh đài vốn dĩ phải sạch trong như gương, một vết nứt đã xuất hiện, âm thầm và rùng rợn như vết rạn trên một khối băng vĩnh cửu.

Thần Hi mơ.

Cơn mơ của một vị thần không có thiên hà lấp lánh, không có vạn giới quỳ lạy. Chàng thấy khói. Thứ khói xám xịt, khét lẹt của củi mục bị ẩm, thứ khói ám vào quần áo phà ra mùi của sự nghèo nàn. Chàng thấy đôi bàn tay mình, đôi bàn tay vốn để nắm giữ thiên mệnh giờ đây đen nhẻm, móng tay đóng đầy bùn đất, đang vụng về thổi vào đốm lửa leo lét trong cái bếp lò đất sét sứt mẻ.

4Và rồi, mùi hương ấy xộc tới. Một mùi hăng nồng, đắng ngắt đến khé cổ của Tuyết Liên Xà đang được nướng cháy trên chảo gang. Đó là mùi của dược liệu rẻ tiền, mùi của những sinh mệnh thấp kém chỉ sống được vài mươi năm rồi tan thành cát bụi. Vậy mà, trong cơn mê sảng, mùi hương ấy khiến ngực trái chàng thắt lại, một cơn đau thực thể xé toạc buồng phổi, khiến chàng không thể thở nổi.

Chàng choàng tỉnh.

Ánh sáng bạc trong điện lạnh lẽo như sương muối. Thần Hi đưa tay lên vuốt ngực, cảm giác vị thuốc đắng ngắt vẫn còn vương lại trên đầu lưỡi, thật đến mức nôn nao. Chàng nhìn xuống đôi bàn tay trắng muốt, thon dài của mình, rồi lại nhìn vào khoảng không. Hạo Thiên đã rời điện để gia cố kết giới phương Bắc, nơi những khe nứt thời gian đang đe dọa Thần giới.

Thần Hi đứng dậy. Bước chân chàng nện xuống nền ngọc khẽ khàng nhưng mang theo một trọng lực kỳ lạ. Chàng không dùng thần lực để lướt đi; chàng muốn cảm nhận cái lạnh buốt của đá ngọc thấm qua gan bàn chân. Chàng bước ra khỏi điện, đi về phía quảng trường nơi tà niệm mang tên Lam Linh đang bị giam giữ.

Tại quảng trường, Lam Linh chỉ còn là một bóng đen rúm ró, nhỏ bé đến tội nghiệp giữa cái lồng giam bát giác lộng lẫy. Nàng nghe thấy tiếng bước chân. Đó không phải là nhịp điệu thong dong của Chân Thần, mà là nhịp điệu nặng nề, xáo trộn của một người đàn ông đang lạc lối.

"Chàng... đến rồi..."

Giọng nàng không còn là tiếng người. Nó giống như tiếng hai mảnh gỗ khô cọ vào nhau, nghe rợn cả sống lưng.

Thần Hi đứng trước nan lồng. Chàng nhìn nàng bằng một sự hoang mang tột độ. Trong mắt chàng, nàng không phải là một nữ nhân, mà là một tấm gương vỡ phản chiếu một phần đời mà chàng không thể gọi tên.

Lam Linh run rẩy đưa bàn tay chỉ còn là lớp da bọc lấy xương qua khe hở của nan lồng. Trong lòng bàn tay nàng là một mảnh ngọc bội vỡ vụn. Nó đục ngầu, thô nhám, chẳng có lấy một chút linh khí hay hào quang. Đó là thứ đá hạ phẩm mà bọn phu phen ở nhân giới hay dùng để làm đồ trang sức rẻ tiền, giá chẳng đáng một xu.

"A Mặc... ngọc vỡ rồi... ta không giữ được cho chàng..."

Thần Hi nhìn mảnh ngọc. Chàng thấy trên mặt đá có hai chữ "Bình An" được khắc bằng những nét thô kệch, vụng về, nét khắc của một kẻ chưa bao giờ cầm dao khắc, nhưng đã dồn hết sức lực để hy vọng.

Ngay khoảnh khắc đầu ngón tay Thần Hi chạm vào bề mặt nhám xịt của mảnh ngọc, một luồng điện kịch liệt chạy dọc sống lưng chàng, khiến thần căn rung chuyển.

Rắc.

Không phải mảnh ngọc vỡ thêm, mà là lớp phong ấn trong não bộ chàng bị nứt toác.

Ký ức không tràn về như một dòng suối êm đềm; nó đâm vào chàng như những mảnh sành. Chàng thấy mình đứng dưới cơn mưa tầm tã ở Khê Nguyệt, tay cầm chiếc ô giấy rách nát, một bên vai ướt đẫm vì mải che cho người phụ nữ đang ho sù sụ bên cạnh. Chàng thấy mình dùng những ngón tay vốn có thể dời núi lấp bể để tỉ mẩn mài dũa miếng ngọc rẻ tiền này dưới ánh đèn dầu leo lét, chỉ để đổi lấy một nụ cười của nàng.

Một sự biến đổi kinh hoàng diễn ra trên cơ thể Chân Thần. Dưới lớp da trắng trẻo, mịn màng kia, những vết chai sần mờ ảo bắt đầu hiện lên ở lòng bàn tay và các đầu ngón tay. Đó là những vết chai của mười năm cầm rìu chẻ củi, mười năm gánh nước thuê, mười năm làm một phàm nhân tên A Mặc.

"Hự..."

Thần Hi gập người xuống, hai tay bấu chặt lấy nan lồng ánh sáng bất chấp thần lực tịnh hóa đang thiêu cháy da thịt chàng phát ra tiếng xèo xèo. Những mảnh ký ức ghép lại thành một bức tranh tàn khốc: Chàng thấy Hạo Thiên bẻ gãy mảnh ngọc này ngay trước khi lôi chàng đi, thấy Lam Linh gào khóc giữa vũng máu nhân gian, thấy chính mình đã quay lưng lại với người vợ đã cùng mình chia sẻ từng bát cháo loãng.

Mùi Tuyết Liên Xà nướng cháy lại nồng nặc trong tâm trí. Vị đắng đó, giờ đây chính là vị của sự phản bội.

"Ta... nhớ ra rồi..."

Giọng chàng không còn phẳng lặng. Nó vỡ vụn, chứa đựng sự thống khổ của một sinh linh vừa bị lột da để phơi bày sự thật. Chàng nhìn Lam Linh qua làn nước mắt nóng hổi, thứ nước mắt phàm trần đầu tiên của một vị thần sau vạn năm cô độc.

"Ngươi nhớ ra cái gì?"

Thanh âm uy nghiêm như thiên lôi dội xuống từ đỉnh đầu. Hạo Thiên đứng đó, chiến kích trong tay rít lên những tiếng kim loại xé gió. Gương mặt vị Chiến Thần tái đi vì phẫn nộ xen lẫn một nỗi sợ hãi không tên. Hắn không ngờ một mảnh đá vụn tồi tàn lại có thể phá tan cấm thuật của Tổ Thần.

Hạo Thiên vung tay, một luồng thần lực tàn nhẫn đánh sầm vào tay Thần Hi, hất văng mảnh ngọc bội vào bóng tối của quảng trường.

"Thần Hi! Đệ có biết đệ đang làm gì không? Đệ là đại diện cho vầng thái dương, là tôn nghiêm của Thần giới! Tại sao đệ lại cam tâm tình nguyện vì một mảnh đá mục nát này mà tự bôi bẩn thần hồn?"

Hạo Thiên bước tới, túm lấy cổ áo em trai mình, mạnh đến mức khiến những sợi thần quang trên áo bào Thần Hi rách toạc:

"Nhìn chung quanh đi! Đây mới là nơi đệ thuộc về! Cái túp lều rách kia, bát cháo loãng hôi hám kia chỉ là một vết nhơ trong cuộc đời vĩnh hằng của đệ! Ta đã cứu đệ ra khỏi vũng bùn đó, tại sao đệ lại muốn bò trở lại?"

Thần Hi chậm rãi ngẩng đầu. Đôi mắt bạc trắng giờ đây đã bị phủ kín bởi những tia máu đỏ rực như chu sa. Chàng nhìn anh trai mình, nhưng ánh mắt ấy không còn sự kính trọng, chỉ còn lại một sự đoạn tuyệt lạnh lẽo đến mức khiến Hạo Thiên phải rùng mình.

Chàng đưa bàn tay đang bốc khói vì bị thiêu cháy lên, chỉ vào những vết chai mờ ảo đang hiện rõ trên lòng bàn tay:

"Huynh trưởng... huynh gọi mười năm đó là vết nhơ... nhưng đó là mười năm duy nhất ta được sống như một sinh mệnh. Huynh tẩy sạch ký ức trong đầu ta, nhưng huynh không tẩy được những vết chai này trong xương tủy."

Chàng nắm chặt bàn tay lại, thần lực từ người chàng bỗng chốc bùng phát một cách cuồng bạo. Không phải thứ thần lực bạc trắng thanh khiết, mà là một luồng sức mạnh hỗn mang, mang theo hơi thở của đất cát, của khói bếp và của nỗi đau vạn kiếp.

"Huynh đã bẻ gãy ngọc bội của ta một lần..." Thần Hi bước một bước về phía trước, đối diện với mũi chiến kích sắc lạnh của anh trai. "Nếu huynh dám chạm vào nàng ấy một lần nữa... ta sẽ khiến cái Thần giới sạch sẽ đến tàn nhẫn này phải bồi táng cùng với sự thanh cao của huynh."

Hạo Thiên khựng lại. Lần đầu tiên trong đời, hắn thấy sợ hãi đứa em trai vốn dĩ luôn tĩnh lặng như mặt nước hồ. Hắn thấy trong mắt Thần Hi không phải là một vị thần, mà là một gã phu quét lá đang điên cuồng bảo vệ gia đình mình.

Mảnh ngọc bội vỡ nằm im lìm trong kẽ đá xa xa, đục ngầu và rẻ tiền, nhưng nó vừa mới hoàn thành một nhiệm vụ mà không thần khí nào làm nổi: Nó đã giết chết một vị Chân Thần, để hồi sinh một con người tên A Mặc.
 
Chỉnh sửa cuối:
704 ❤︎ Bài viết: 412 Tìm chủ đề
Chương 45. Sự tức giận của Hạo Thiên

Chính điện Tổ Thần rộng thênh thang, bốn phía tạc bằng đá trắng vạn năm nhưng lúc này lại hẹp đến mức khiến kẻ đứng bên trong cảm thấy ngộp thở. Không gian không có gió, nhưng những dải lụa thần treo trên xà điện lại đứng im phăng phắc, đông cứng lại như bị đóng băng bởi một thứ uy áp vô hình.

Hạo Thiên đứng trên đỉnh cao nhất của chín bậc thềm ngọc. Hắn không mặc chiến giáp, chỉ khoác một chiếc trường bào đen sẫm thêu hình mặt trời lặn bằng chỉ bạc. Hắn đứng đó, tay chắp sau lưng, bóng đổ dài xuống mặt sàn bạch ngọc, che khuất cả bóng dáng của Thần Hi đang đứng phía dưới. Đôi mắt vàng kim của vị Chiến thần lúc này không có lửa, chỉ có một sự trống rỗng đến tàn nhẫn, thứ ánh nhìn của một kẻ coi chúng sinh là quân cờ và thiên mệnh là lẽ sống duy nhất.

"Đệ đã chạm vào nó."

Giọng Hạo Thiên cực thấp, không vang, nhưng nó dội thẳng vào linh đài của Thần Hi như một nhát búa nện vào chuông đồng.

Dưới thềm điện, Thần Hi đứng lặng. Tà áo bào vàng kim của chàng đã rách nát, vấy bẩn bởi bụi bặm và máu khô từ những vết thương chưa kịp khép miệng sau buổi hành hình hôm trước. Đôi bàn tay vốn dĩ chỉ để cầm quyền trượng cai quản thiên địa, lúc này đang run rẩy siết chặt mảnh ngọc bội vỡ vụn. Dưới lớp da trắng muốt của một vị thần, những vết chai sần thô kệch hiện lên rõ mồn một như một sự sỉ nhục dành cho dòng máu Tổ Thần.

Hạo Thiên bước xuống một bậc thềm. Cả chính điện rùng mình phát ra tiếng rắc khô khốc từ những cột đá chống trời.

"Ta đã dùng mười ngày mười đêm để tẩy sạch tà niệm trong hồn đệ. Ta đã dùng nước thánh từ đỉnh Thiên Sơn để gột rửa những vết nhơ nhầy nhụa của cõi phàm. Vậy mà đệ... lại vì một mảnh đá mục nát, vì một người đàn bà sắp tan thành tro bụi, mà tự tay xé toạc cấm thuật của ta sao?"

Hạo Thiên dừng lại ở bậc thềm thứ năm, ánh mắt hắn dừng lại trên đôi bàn tay đầy vết chai của em trai mình. Hắn nhếch môi, nụ cười mang theo sự khinh miệt tột cùng:

"Nhìn đôi bàn tay đệ đi, Thần Hi. Nó vốn để nắm giữ sinh sát vạn giới, giờ lại đầy những vết sẹo hèn mọn của một kẻ phu quét lá, một gã nhóm bếp rẻ tiền. Đệ có biết lời nguyền của Mẫu thân khắc trên bia đá Hỗn Mang không? Chân Thần động tình, vạn giới hóa tro. Đệ muốn vì mười năm khói bếp, vì bát cháo loãng dơ bẩn đó mà bắt hàng tỉ sinh linh phải bồi táng cùng cái thứ tình cảm hạ cấp của đệ sao?"

Thần Hi chậm rãi ngẩng đầu. Đôi mắt bạc trắng của chàng lúc này không còn tĩnh lặng như mặt hồ, mà rực lên những tia máu đỏ của sự phẫn nộ và chấp niệm. Chàng không quỳ, dù áp lực từ thần uy của Hạo Thiên đang ép xuống vai chàng nặng tựa nghìn tòa đại sơn, khiến xương khớp trong người phát ra tiếng gãy vỡ âm trầm.

"Vạn giới... trật tự..."

Thần Hi thốt ra từng chữ, giọng nói khàn đặc nhưng bén ngót như lưỡi dao cắt qua không gian:

"Huynh trưởng, huynh bảo vệ vạn giới, hay huynh đang bảo vệ cái ngai vàng lạnh lẽo này? Huynh gọi mười năm ở Khê Nguyệt là vết nhơ, nhưng... mười năm đó là lần duy nhất ta cảm thấy mình đang thực sự sống. Ta biết đau khi trời lạnh, biết ấm khi nhóm bếp, biết xót xa khi thấy người mình yêu rơi lệ."

Chàng bước lên một bước, đối diện trực diện với ánh nhìn vàng kim của anh trai:

"Còn vạn năm ở cái nơi này, ta là cái gì? Một vị thần vô cảm ngồi trên đài cao để chúng sinh bái lạy? Một món binh khí hoàn hảo để huynh sai khiến? Nếu cái trật tự mà huynh tôn sùng được xây dựng trên việc nạo vét ký ức và bóp nghẹt tình thâm... thì cái trật tự đó có ý nghĩa gì?"

Hạo Thiên vung tay. Một cái tát bằng thần lực thực thể đánh sầm vào mặt Thần Hi, khiến chàng văng ra xa, va mạnh vào cột trụ đá khiến ngọc thạch vỡ vụn.

"Câm miệng!"

Hạo Thiên bước xuống bậc thềm cuối cùng, mỗi bước chân đều mang theo sát khí đặc quánh khiến ánh sáng trong điện tắt lịm. Hắn đứng trước em trai mình, cúi xuống nhìn kẻ đang lấm lem máu và bùn đất:

"Đệ đang nói lời của một con quỷ phàm trần, không phải lời của một vị Thần. Ta đã rèn giũa đệ thành mặt trời của chúng sinh, không phải để đệ quỳ dưới chân một người đàn bà phàm trần mà khóc lóc. Đệ nghĩ tình yêu của đệ là cao thượng sao? Không, nó là sự ích kỷ. Vì một bát cháo nóng, đệ sẵn sàng để kết giới sụp đổ, để ma tộc tràn vào tàn sát nhân gian sao?"

Thần Hi tựa lưng vào cột đá, tay vẫn giữ khư khư mảnh ngọc bội dù lòng bàn tay đã bị thiêu cháy bởi thần lực của Hạo Thiên. Chàng nhìn thẳng vào mắt anh trai mình, một sự thương hại đột ngột hiện lên trên gương mặt chàng:

"Huynh trưởng... huynh nắm giữ vạn giới trong tay, nhưng huynh lại là kẻ đáng thương nhất ở đây."

"Huynh có quyền năng vô hạn, nhưng huynh chưa bao giờ biết mùi vị của khói bếp, chưa bao giờ biết cảm giác được một người chờ đợi khi đi làm về muộn."

"Huynh gọi đó là sự thanh cao, ta gọi đó là sự chết chóc."

Hạo Thiên khựng lại. Hắn thấy lồng ngực mình nghẹn lại vì một sự nhục nhã chưa từng có. Một vị thần đứng đầu vạn giới lại bị một kẻ phu quét lá thương hại? Hắn thấy mình như bị lột trần, mọi uy quyền gầy dựng vạn năm bỗng chốc trở nên rẻ rúng trước những vết chai trên tay Thần Hi.

Hắn nghiến răng, sát khí bùng lên làm cả chính điện rung chuyển dữ dội, những vết nứt lan rộng trên nền đá trắng.

"Được. Nếu đệ chọn làm người, ta sẽ cho đệ nếm trải cái giá của việc làm người."

Hạo Thiên quay lưng đi, giọng nói trở nên lạnh lẽo như băng giá dưới đáy vực:

"Người thì sẽ biết mất mát, biết bất lực. Ta sẽ không giết đệ, cũng không tẩy hồn đệ nữa. Ta sẽ để đệ đứng nhìn ả bị nghiền nát từng mảnh linh hồn tại Trảm Thần Đài. Để xem lúc đó, mảnh ngọc bội vỡ của đệ có cứu nổi ả khỏi thiên lôi không. Ta muốn đệ phải sống với cái ký ức đó, để đệ hiểu rằng: Ở Thần giới này, tình cảm chính là hình phạt tàn khốc nhất."

Thần Hi đứng lặng giữa điện, mảnh ngọc bội trong tay vỡ thêm một nhát. Chàng biết, từ giây phút này, chàng và Hạo Thiên không còn là anh em, mà là hai thế giới đối lập. Một kẻ bảo vệ cái trật tự vô hồn, và một kẻ đi tìm sự sống giữa đống tro tàn của ký ức.

Chàng nhìn theo bóng lưng của Hạo Thiên, bàn tay đầy vết chai nắm chặt lấy mảnh đá thô nhám. Chàng sẽ không để nàng chết. Nếu Thần giới này cần một sự hy sinh để giữ vững trật tự vô tình của nó, thì chàng sẽ là kẻ đầu tiên lật đổ cái trật tự đó xuống bùn đen.
 
Chỉnh sửa cuối:
704 ❤︎ Bài viết: 412 Tìm chủ đề
Chương 46. Hư Vô Kiếp – Tiếng chuông tử thần

Hạo Thiên đã thu kích quay lưng đi, để lại một lời tuyên cáo lạnh lẽo về cái giá của việc "làm người". Nhưng ngay khoảnh khắc bóng lưng đen sẫm của vị Chiến thần vừa khuất sau dãy cột trụ, Thần giới vốn dĩ tĩnh mịch bỗng chốc rùng mình. Không phải một cơn địa chấn phàm trần, mà là một sự rạn nứt từ tận gốc rễ của không gian.

Tiếng chuông Tổ Thần đột ngột rung lên. Nó không vang vọng thanh thoát như lệ thường, mà phát ra những tiếng oong oong đục ngầu, nặng nề như tiếng búa nện vào một khối sắt gỉ. Mỗi nhịp chuông là một lần linh khí xung quanh điện Tổ Thần bị rút cạn, tạo thành những luồng lốc xoáy vô hình rít gào qua các kẽ đá.

Ở rìa cực Bắc của Thần giới, bầu trời bạc trắng bỗng nhiên toác ra.

Thứ xuất hiện không phải là mây đen hay sấm sét, mà là một vùng trống rỗng. Nó không có màu sắc, không có ánh sáng, cũng chẳng có bóng tối. Đó là sự "không tồn tại". Những dãy núi tuyết vĩnh cửu, những cung điện được xây bằng tinh thạch nghìn năm, hễ chạm vào vùng trống rỗng ấy liền biến mất tăm tích. Không có đổ nát, không có khói bụi; chúng chỉ đơn giản là bị xóa sổ khỏi thực tại như một nét mực bị lau đi trên mặt bàn gỗ.

Hư Vô Kiếp đã đến. Và nó đến để đòi lại nợ từ những kẻ tự xưng là bất tử.

***

Bên trong chính điện, Hạo Thiên khựng bước. Hắn quay phắt lại, đôi mắt vàng kim co rút khi nhìn thấy mảng rìa Thần giới đang bị cái miệng vực không màu sắc ấy gặm nhấm. Hắn nhìn sang Thần Hi, kẻ vẫn đang đứng lặng giữa điện với mảnh ngọc bội vỡ trong tay.

"Nó đến rồi." Giọng Hạo Thiên không còn sự uy nghiêm bạo chúa, chỉ còn lại sự khô khốc của một kẻ nhận ra cái ngai vàng của mình sắp tan thành hư ảo.

Bên ngoài điện, tiếng kêu khóc của những vị tiểu thần bắt đầu vang lên, nhưng rồi im bặt ngay lập tức khi họ bị vùng trống rỗng nuốt chửng. Sự im lặng của Hư Vô còn đáng sợ hơn vạn tiếng gào thét. Thần giới, nơi tưởng như vĩnh hằng giờ đây hiện nguyên hình là một cái xác lộng lẫy đang thối rữa trước quy luật của thiên địa.

Hạo Thiên nhìn chằm chằm vào Thần Hi, giọng nói trở nên điên cuồng:

"Thần Hi! Đệ nhìn đi! Đây là cái giá của việc đệ động lòng phàm! Đệ là Chân Thần, đệ nắm giữ sức mạnh Hỗn Mang khởi thủy. Chỉ có đệ mới vá lại được vết rách kia! Mau định thần, dùng thần lực của đệ để chặn đứng Hư Vô lại ngay lập tức!"

Thần Hi không trả lời. Chàng đứng đó, nhưng cơ thể đang trải qua một sự hoại tử kinh hoàng.

Mỗi khi chàng cố gắng ngưng tụ thần lực bạc trắng để đáp lại tiếng chuông báo tử của Thần giới, khối Nghịch Lân trong lồng ngực lại co thắt như bị một bàn tay sắt bóp nghiến. Ký ức mười năm ở Khê Nguyệt không còn là những thước phim chậm, nó hóa thành một cơn bão thực thể. Mùi khói bếp cay nồng, mùi thuốc Tuyết Liên Xà hăng hắc bỗng chốc đặc quánh lại, chen vào giữa những dòng kinh mạch thần thánh của chàng.

Thần lực trong người Thần Hi không còn chảy xuôi. Nó bị vón cục lại, chuyển sang một màu xám xịt của tro tàn. Chàng cảm thấy xương tủy mình như bị nung đỏ rồi lại bị đóng băng ngay lập tức. Nhân tính mang tên A Mặc đang gào thét bên trong lớp vỏ thần tính, tạo ra một sự xung đột sinh học tàn khốc.

Phụt.

Thần Hi gập người, một ngụm thần huyết đặc quánh trào ra, nhỏ xuống đôi bàn tay đầy vết chai. Chàng nhìn vết máu của chính mình, nó không còn rực sáng hào quang, mà đục ngầu, nhầy nhụa vị nhân gian.

"Ta... không làm được."

Giọng chàng khàn đặc, mỗi chữ phát ra đều mang theo hơi thở của một kẻ đang hấp hối. Chàng nhìn vào đôi bàn tay thô ráp của mình, rồi nhìn về phía Hạo Thiên:

"Huynh trưởng... huynh bảo ta cứu vạn giới này sao? Huynh bảo ta bảo vệ cái nơi đã xích người phụ nữ của ta vào lồng, bảo vệ cái trật tự đã coi mười năm hạnh phúc của ta là một vết nhơ dơ bẩn?"

"Đệ điên rồi!" Hạo Thiên lao tới, túm lấy cổ áo Thần Hi, lắc mạnh. "Hàng tỉ sinh linh ngoài kia đang tan biến! Nếu đệ không ra tay, cả đệ và con mụ trong lồng giam đó cũng sẽ biến thành không khí! Đệ muốn ả chết không một mảnh hồn sao?"

Thần Hi bật cười. Tiếng cười vỡ vụn, chua chát:

"Nếu cả thế giới này biến mất... thì ít ra, mười năm khói bếp của ta cũng sẽ không bị huynh gọi là u uế nữa. Ít ra, nàng sẽ không còn phải chịu đau đớn trong cái lồng của huynh."

Chàng nhìn ra phía quảng trường, nơi vết rách Hư Vô đang lan đến gần. Lam Linh vẫn nằm đó, nhỏ bé và rách nát giữa những cột sáng đang lung lay. Sự bất lực của Thần Hi lúc này không phải là tâm lý, mà là vật lý. Thần căn của chàng đang bị chính tình kiếp gặm nhấm từng tấc một. Một vị thần biết yêu không thể điều khiển được sức mạnh Hỗn Mang vô tình. Chàng giống như một lò lửa đang tự thiêu rụi chính mình.

Hạo Thiên bàng hoàng lùi lại. Hắn nhìn thấy những vết chai trên tay Thần Hi đang chuyển sang màu đen kịt, thần lực từ người em trai phát ra không còn màu bạc mà là một màu xám đục ngầu như bùn đất. Hắn nhận ra, sự tàn độc của cấm thuật Tẩy Hồn và sự cứng nhắc của Thiên đạo đã biến vị Chân Thần mạnh nhất thành một quái thai không thuộc về phe nào.

"Đệ... đệ đã tự hủy hoại mình rồi." Hạo Thiên thào thào, sự sợ hãi cuối cùng cũng hiện rõ trên mặt.

Đúng lúc đó, một chấn động kinh hoàng hất văng cả hai. Một phần mái điện Tổ Thần sụp xuống, nhưng không có gạch ngói rơi vỡ, chúng tan biến ngay khi vừa chạm đất. Hư Vô đã chạm đến bậc thềm điện.

Thần Hi lảo đảo đứng dậy. Chàng không nhìn anh trai mình thêm một lần nào nữa. Chàng nhìn về hướng quảng trường, nơi Lam Linh đang bị hút về phía vùng trống rỗng.

Chàng cảm nhận được khối Nghịch Lân trong ngực đang đập những nhịp cuối cùng của sự sống phàm trần. Sự thức tỉnh của tình kiếp đã cướp đi quyền điều khiển thần lực, nhưng nó lại cho chàng một thứ sức mạnh khác, sức mạnh của sự tuyệt vọng.

"Ta sẽ đi."

Thần Hi bước chân trần lên đống vụn vỡ đang tan biến dần. Mỗi bước chân của chàng để lại một vệt máu đỏ tươi trên nền đá xám xịt.

"Nhưng không phải cứu Thần giới của huynh. Ta đi để kết thúc cuộc dối trá vạn năm này."

Chàng lướt đi, mái tóc bạc trắng tung bay giữa làn gió hư vô lạnh buốt. Chàng lao về phía vết rách không gian, nơi Lam Linh đang mỉm cười đón chờ sự tan biến.

Hạo Thiên đứng lặng giữa điện thờ đang sụp đổ nửa phần. Tiếng chuông Tổ Thần đột ngột im bặt, không phải vì ngừng rung, mà vì cái gác chuông đã bị xóa sổ hoàn toàn khỏi thực tại. Không gian bỗng chốc sụp xuống một đoạn lớn. Thần giới giờ đây chỉ còn là một hòn đảo nhỏ bé giữa đại dương hư vô mênh mông và tàn nhẫn.

Thần Hi đứng trước rìa của sự tan biến. Chàng nhìn xuống đôi bàn tay đầy vết chai tay của mình, rồi nhìn vào khối Nghịch Lân đang rỉ máu trong lồng ngực. Chàng nhận ra, cách duy nhất để cứu nàng, cách duy nhất để ngăn chặn thảm họa này, không phải là dùng thần lực vô tình, mà là dùng chính cái "nhân tính nhơ nhuốc" này để lấp đầy khoảng trống của thiên địa.

Chàng sẽ vá trời bằng chính máu thịt phàm trần của mình.
 
Chỉnh sửa cuối:
704 ❤︎ Bài viết: 412 Tìm chủ đề
Chương 47. Sự thật về hạt giống sự sống

Vực thẳm Hư Vô không có tiếng động, nó chỉ có sự im lặng đến rợn người của việc xóa sổ. Thần Hi lao vào vùng không gian đang tan rã ấy, tà áo bào vàng kim rách mướp bay lồng lộng giữa làn gió của sự diệt vong. Chàng tìm thấy Lam Linh giữa những khối đá vỡ nát của quảng trường. Nàng không còn bị nhốt, bởi thần lực của Hạo Thiên đã bị hư vô gặm nhấm đến mức tan rã trước cả khi thiên lôi kịp giáng xuống. Chàng bế thốc thân hình nhẹ hẫng, rách nát của nàng, gieo mình xuống một khe nứt sâu hoắm dẫn vào lòng đất, nơi tọa lạc của Tàng Thư Các thượng cổ.

Đây là nơi duy nhất Thần giới chưa bị hư vô xâm lấn, bởi nó được bảo hộ bởi tàn cốt và hơi thở cuối cùng của Tổ Thần đời trước.

Không gian bên dưới đặc quánh mùi của đá ẩm, giấy mục và một thứ mùi vị cổ xưa của những bí mật bị đóng đinh vạn năm. Những giá sách bằng gỗ kiến mộc đen thẫm đứng lù lù như những hàng binh sĩ chết đứng trong bóng tối. Thần Hi đặt Lam Linh xuống một bục đá xám xịt bám đầy rêu mốc. Chàng không dám nhìn vào khuôn mặt nàng, vì mỗi lần nhìn, chàng lại thấy sự hèn nhát của chính mình hiện rõ trong đôi mắt đục ngầu vì đau đớn kia.

Lam Linh ho, mỗi tiếng ho đều bật ra những mẩu máu bầm đen. Nàng đã không còn phân biệt được thực tại. Trong cơn mê sảng của một kẻ sắp chết, nàng vẫn quanh quẩn bên mái tranh nghèo ở Khê Nguyệt. Thần Hi siết chặt nắm tay, những vết chai tay thô ráp của mười năm cầm rìu chẻ củi tấy lên, đau buốt như có hàng nghìn cây kim đâm vào. Chàng quay người, bước về phía bục đá trung tâm, nơi đặt một khối thần sa bám đầy bụi thời gian.

Chàng dùng đôi bàn tay "nhơ nhuốc" của mình gạt phăng lớp bụi dày bám trên bản bút kí của Tổ Thần đời trước. Những dòng cổ tự hiện ra, không rực rỡ hào quang, mà sâu hoắm, sắc lẹm như được khắc bằng một nỗi hận thù hoặc một nỗi sợ hãi tột cùng.

"Vạn vật từ hư vô nảy nở, rồi cũng sẽ tan vào hư vô. Thiên đạo là vòng lặp vô tình, nhưng sự sống lại là một tai nạn hữu tình."

Thần Hi đọc, lồng ngực chàng phập phồng theo từng con chữ.

"Hạt giống sự sống (Sinh Mệnh Chủng), mảnh vá duy nhất cho kẽ hở của thiên địa khi vạn giới mục nát không thể cầu khẩn mà có. Nó chỉ kết tinh từ kẻ mang dòng máu Chân Thần khi bước vào Tình kiếp cực hạn. Tình càng sâu, mầm càng lớn. Tình đến mức chết đi sống lại, hạt giống mới đủ sức nở hoa để lấp đầy vực thẳm."

Chàng khựng lại. Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, đóng băng cả máu trong huyết quản. Chàng đọc tiếp, những dòng chữ phía sau nhỏ dần, run rẩy như được viết trong lúc tuyệt vọng nhất:

"Hỡi hậu thế, ta lập ra giới luật vô tình, ta muốn các ngươi lạnh lẽo để không bao giờ trở thành "vật tế". Khi hạt giống nở hoa, kẻ mang nó sẽ hóa thành bụi mịn, dùng toàn bộ nguyên thần để vá trời. Ta muốn con ta được trường tồn, dù sự trường thọ đó là một hầm mộ cô độc vĩnh hằng."

Tiếng cười của Thần Hi vang lên giữa Tàng Thư Các, khô khốc và điên dại.

Hóa ra là vậy. Hóa ra tất cả cái sự "thanh sạch" của Thần giới, cái sự tàn nhẫn của Hạo Thiên, và cả cấm thuật Tẩy Hồn khốn kiếp kia... đều bắt nguồn từ một lòng trắc ẩn ích kỷ của Mẫu thần. Bà không muốn con mình chết để cứu thế giới. Bà muốn con mình làm một pho tượng đá vĩnh cửu, không biết yêu, không biết đau, để trốn tránh cái thiên mệnh nghiệt ngã của một "vật tế".

Hạo Thiên biết. Hắn biết mười năm ở Khê Nguyệt đã gieo vào ngực em trai mình một hạt giống tử thần. Hắn điên cuồng muốn giết Lam Linh, thực chất là đang cố gắng nhổ bỏ cái mầm mống hy sinh ấy trước khi nó kịp nở hoa. Hắn muốn bảo vệ em trai bằng cách biến chàng thành kẻ máu lạnh nhất thiên gian.

"Huynh trưởng... huynh cứu ta theo cách này sao?" Chàng thì thào, ánh mắt dại ra nhìn vào khoảng không.

Thần Hi nhìn xuống ngực trái mình. Qua lớp trường bào rách nát, chàng thấy một luồng sáng màu xanh nhạt, không phải màu bạc của thần lực cao sang, mà là màu xanh của những mầm non vươn lên từ bùn đất. Nó đang đập nhịp cùng với trái tim chàng. Hạt giống đó đã nảy mầm từ những bát cháo loãng nàng nấu, từ hơi ấm của nàng dưới mái tranh dột, và từ những giọt nước mắt nàng đã rơi khi chàng tặng nàng mảnh ngọc bội rẻ tiền kia.

Mẫu thân muốn chàng vô tình để được sống mãi.

Nhưng bà không hiểu, vạn năm làm thần vô tri chưa bao giờ khiến chàng thấy mình thực sự tồn tại bằng mười năm làm một phàm nhân bị coi là nhơ nhuốc.

"A Mặc... đừng bỏ ta..."

Tiếng gọi của Lam Linh kéo chàng về thực tại. Chàng quay lại, quỳ xuống bên bục đá, nâng bàn tay chỉ còn lớp da bọc xương của nàng lên áp vào mặt mình. Nước mắt chàng rơi xuống, nóng hổi, thấm vào những vết thương rỉ máu trên tay nàng.

"Linh à, ta hiểu rồi." Chàng thào thào, giọng nói vỡ vụn thành trăm mảnh.

"Mẫu thần muốn ta sống lâu... nhưng bà ấy không biết rằng, nếu không có nàng, vạn năm trường thọ đó chỉ là một cuộc hành hình kéo dài mà thôi. Một vị thần không biết đau, thì khác gì một tảng đá lát đường cho vạn giới giẫm lên?"

Bên trên, tiếng sụp đổ của điện Tổ Thần vang vọng xuống lòng đất như tiếng sấm rền. Hư Vô đã đến rất gần, bụi bẩn rụng xuống như mưa, che mờ cả những trang cổ thư. Thần Hi biết, thời gian của mình đã cạn. Chàng nhìn Lam Linh, đôi mắt đỏ rực tơ máu giờ đây chỉ còn lại một sự dịu dàng tột độ, thứ dịu dàng của kẻ đã quyết định bước vào cõi chết.

Sự thật về Hạt giống sự sống không phải là một đặc ân của thần thánh, nó là một bản án tử hình mang tên Tình Yêu. Chàng là kẻ bị chọn, không phải bởi thiên đạo vô tình, mà bởi trái tim chàng đã lỡ nhịp vì một người đàn bà bình thường nhất thế gian.

"Bình an..." Chàng lặp lại hai chữ khắc trên mảnh ngọc bội vỡ đang nằm im lìm trong kẽ đá. "Lần này, ta sẽ không để ai cướp mất bình an của nàng nữa. Dù là mẫu thần, dù là Hạo Thiên, hay dù là cả cái thiên đạo thối nát này."

Chàng đứng dậy, ôm lấy Lam Linh. Luồng sáng xanh trong lồng ngực chàng đột ngột rực lên, xua tan cái lạnh lẽo u ám của Tàng Thư Các. Chàng không tìm lối thoát ra khỏi Thần giới, chàng đi về phía tâm bão của Hư Vô Kiếp, nơi sự tan biến diễn ra mãnh liệt nhất.

Chàng sẽ dùng chính cái nhân tính bị coi là u uế này, dùng chính hạt giống mà mẫu thần hãi hùng, để tạo ra một con đường sống cho người đàn bà của mình. Nếu Thần giới cần một kẻ vá trời bằng máu, thì kẻ đó phải là một con người tên A Mặc, chứ không phải vị thần Thần Hi vô cảm kia.
 
Chỉnh sửa cuối:
704 ❤︎ Bài viết: 412 Tìm chủ đề
Chương 48. Quyết định của Chân Thần

Tàng Thư Các rung chuyển lần cuối cùng rồi đổ sụp. Thần Hi bế Lam Linh bước ra khỏi đống vụn vỡ của những trang cổ thư mục nát. Chàng không dùng thần lực để bay, mà bước từng bước chậm rãi trên nền đá lạnh lẽo của quảng trường Tổ Thần. Phía trước, ranh giới giữa thực tại và Hư Vô đang lở loét như một vết thương nhiễm trùng trên cơ thể Thần giới. Những cột trụ chống trời bằng ngọc thạch chạm vào vùng "không màu sắc" kia liền tan chảy, không rơi xuống một hạt bụi, chỉ đơn giản là bị xóa sổ.

Hạo Thiên đứng đó, tay cầm nửa cây kích gãy, tóc tai rũ rượi. Vị Chiến thần nhìn thấy em trai mình bước ra với đôi bàn tay đầy vết chai sần đang siết chặt lấy người đàn bà rách nát kia, ánh mắt hắn run rẩy một cách hèn mọn.

"Đệ đã đọc nó rồi đúng không?" Giọng Hạo Thiên khàn đặc, đầy vẻ ghê tởm lẫn sợ hãi. "Đệ thấy chưa? Mẫu thân không sai! Tình cảm là kịch độc! Nó đang ép đệ phải tự mổ bụng mình để cứu lấy cái thế giới này! Đệ là Chân Thần, đệ không thể chết vì một con sâu cái kiến như ả!"

Thần Hi dừng lại cách mép vực Hư Vô chỉ ba bước chân. Chàng đặt Lam Linh xuống một phiến đá còn sót lại. Chàng không nhìn anh trai, mà nhìn xuống đôi bàn tay mình, đôi bàn tay mười năm qua đã cầm rìu chẻ củi, gánh nước, và dũa mảnh ngọc bội rẻ tiền cho người phụ nữ này.

"Huynh trưởng, huynh bảo vệ quy luật, còn đệ bảo vệ thứ mà quy luật của huynh đã vứt bỏ."

Thần Hi thào thào, giọng nói không có chút uy nghiêm nào của thần thánh, nó đặc quánh vị của khói bếp Khê Nguyệt. Chàng quay sang nhìn Hạo Thiên, ánh mắt đỏ rực tơ máu khiến vị Chiến thần phải lùi lại một bước:

"Huynh coi mười năm của đệ là u uế, coi nàng là rác rưởi. Nhưng huynh biết không? Chính cái sự u uế đó đã giúp đệ hiểu rằng: Thần chỉ có quyền năng để cai trị, nhưng Người mới có sức mạnh để hy sinh. Trong vạn giới mà huynh đang cố thủ, nàng chỉ là một hạt cát. Nhưng trong mười năm phàm trần của đệ, nàng là thiên đạo duy nhất."

Hạo Thiên định lao tới, nhưng một luồng áp lực từ khối Nghịch Lân trong ngực Thần Hi bùng lên, hất văng hắn ra xa. Sức mạnh này không phải màu vàng kim thanh khiết, nó mang màu xanh của mầm non và màu đỏ nồng của máu thịt, thứ sức mạnh "ô tạp" mà Thần giới luôn khinh rẻ.

Chính lúc này, hơi ấm mỏng manh từ lồng ngực Lam Linh thấm qua lớp trường bào rách nát, chạm vào trái tim đang rạn nứt của Thần Hi. Đó là mảnh ghép cuối cùng. Mười năm nợ tình, mười năm ân nghĩa, tất cả kết tinh lại thành một ý chí sắt đá.

"A..."

Thần Hi gầm nhẹ một tiếng, đôi bàn tay đầy vết chai tay đâm thốc vào lồng ngực trái của chính mình.

Rắc.

Tiếng xương sườn gãy vỡ vang lên khô khốc giữa sự im lặng đến rợn người của Hư Vô. Không có hào quang vạn trượng của AI viết, chỉ có máu đỏ tươi của một sinh mệnh thực thụ đang phun ra, nhuộm đỏ cả phiến đá dưới chân Lam Linh. Chàng nghiến răng, cơ mặt co giật vì đau đớn tột cùng, tự tay lôi ra từ trong lồng ngực mình một khối cầu thịt đỏ rực đang run rẩy, bao phủ bên ngoài là những mầm xanh non nớt đang vươn vòi hút lấy thần huyết.

Đó là Hạt Giống Sự Sống, kết tinh từ mười năm làm phu quét lá, từ bát cháo loãng nàng nấu và từ nỗi hận thù vạn năm của Thần tộc.

Hạo Thiên quỵ xuống, đôi mắt vàng kim trợn trừng nhìn em trai mình tự tay xẻ thịt lột da. Hắn thấy Thần Hi không còn là một vị thần cao sang, mà là một gã đàn ông điên cuồng đang dùng tính mạng để đánh cược với trời đất. Sự cao ngạo của Chiến thần bỗng chốc tan nát trước sự thô bạo của nhân tính.

"Cầm lấy..." Thần Hi thào thào, máu rỉ ra từ khóe miệng. Chàng ném mảnh ngọc bội vỡ vào lòng Lam Linh, rồi dùng chút thần lực hỗn mang cuối cùng đẩy nàng về phía sau lưng Hạo Thiên.

Chàng nhìn anh trai mình lần cuối, nụ cười méo mó hiện lên trên gương mặt đầy máu:

"Đại huynh, huynh nói đúng, tình là kiếp. Nhưng không có kiếp, Thần cũng chỉ là một hòn đá trường tồn vô nghĩa. Đệ thà làm phế vật có lòng, còn hơn làm vị thần có ngai vàng nhưng tâm đã chết."

Ngay lúc đó, bầu trời Thần giới bị xé toạc hoàn toàn. Những vệt đen của Hư Vô như những con rắn độc lao tới, nuốt chửng những mảng màu vàng kim cuối cùng. Không gian rít lên một tiếng xé vải kinh hoàng.

Thần Hi không nhìn lại. Chàng nắm lấy hạt giống đang đập nhịp trong lòng bàn tay đầy máu. Chàng biết, chỉ cần bước vào tâm bão kia, chàng sẽ tan biến vĩnh viễn, không có luân hồi, không có ký ức, không có một tia thần thức nào sót lại trong lục đạo. Chàng sẽ thành tro bụi để vá lại cái lỗ hổng mà Thiên đạo đã tạo ra.

Chàng nhìn Lam Linh lần cuối. Nàng vẫn đang mê sảng, miệng khẽ gọi "A Mặc".

"Chờ ta..."

Chàng thì thầm một câu mà chính chàng biết là dối trá, rồi quay người lao thẳng về phía vực thẳm đang lở loét. Bóng lưng chàng nhỏ bé giữa sự diệt vong của vạn giới, nhưng đôi bàn tay đầy vết chai ấy vẫn nắm chặt lấy hy vọng duy nhất của chúng sinh.

Bên sau lưng chàng, Hạo Thiên chết lặng. Vị Chiến thần nhìn vết máu của em trai kéo dài trên nền đá, nhìn những mầm xanh từ hạt giống đang bắt đầu lan tỏa. Lần đầu tiên, hắn nhận ra cái "thanh sạch" mà hắn hằng bảo vệ thực chất chỉ là một nghĩa địa lộng lẫy, còn cái sự "u uế" của Thần Hi mới thực sự là khởi nguồn của sự sống.
 
Chỉnh sửa cuối:
704 ❤︎ Bài viết: 412 Tìm chủ đề
Chương 49. Vũ điệu của ánh sáng cuối cùng

Trung tâm của Vực Thẳm Hư Vô không có gió, không có âm thanh, chỉ có một áp lực khổng lồ chực chờ nghiền nát mọi thực thể thành hư không. Giữa cái hố đen đặc quánh và tĩnh lặng đến điếc đặc ấy, Thần Hi lao tới như một đốm lửa tàn đang cố cưỡng lại bóng đêm vĩnh cửu.

Chàng không còn cảm thấy cái lạnh của hư vô đang gặm nhấm da thịt, bởi lồng ngực trống rỗng sau khi tự tay móc tim ở chương trước đã khiến mọi giác quan trở nên tê liệt. Chàng dừng lại ở điểm giao thoa, nơi thực tại đang bị băm vằm ra từng mảng. Phía sau chàng là Thần giới đang tan rã, phía trước là hư không vô tận.

Thần Hi nhìn xuống đôi bàn tay mình lần cuối. Những vết chai tay của mười năm làm phu quét lá không tan biến theo kiểu hào quang; chúng rã ra như bùn khô gặp nước, hóa thành những hạt bụi màu xanh thẫm. Chàng mỉm cười, một nụ cười méo mó trên gương mặt đã bắt đầu nứt nẻ như gốm sứ bị nung quá lửa.

"Mẫu thần... người muốn ta trường thọ để làm đá kê chân cho thiên đạo vô tình. Nhưng hôm nay, ta chọn làm tàn tro để sưởi ấm cho một nhành cỏ dại."

Chàng thào thào, âm thanh bị nuốt chửng ngay khi vừa phát ra khỏi cổ họng. Rồi chàng dang rộng hai cánh tay đã bắt đầu trơ xương.

Không có tiếng nổ long trời lở đất. Chỉ có một sự bùng nổ của Sinh Mệnh lực đầy mùi tanh nồng của huyết mạch và mùi hăng hắc của bùn đất nhân gian.

Toàn bộ thần lực Hỗn Mang tích tụ vạn năm, hòa quyện cùng cái tình kiếp "u uế" của mười năm phu quét lá, bắt đầu tuôn trào ra khỏi lỗ hổng nơi trái tim chàng. Nhưng luồng sức mạnh này không dùng để hủy diệt; nó là sức mạnh của sự khâu vá.

Quá trình "Hóa Đạo" bắt đầu bằng sự tàn khốc tột độ.

Cơ thể Chân Thần của chàng không tan biến nhẹ nhàng như khói mây. Da thịt chàng rách toác ra từng mảng, kinh mạch bị rút ngược ra ngoài như những sợi dây thừng đẫm máu. Xương tủy chàng vỡ vụn, hóa thành hàng tỉ tỉ mảnh tinh thể xanh ngắt, lấp lánh nhưng sắc lẹm. Những sợi kinh mạch và tinh thể ấy mang theo hơi ấm cuối cùng của lồng ngực phàm nhân, bắt đầu len lỏi vào những vết nứt li ti của không gian đang vặn xoắn.

Thần Hi không chết theo cách thông thường. Chàng đang tự dệt chính mình vào cái xác của vũ trụ.

Chàng dùng gân máu làm sợi chỉ, dùng thần thức làm kim khâu. Những sợi chỉ xanh ngắt ấy đan xen vào nhau, chồng chéo lên những mảng đen kịt của Hư Vô, găm chặt vào những mảng thực tại đang lở loét để níu giữ chúng lại. Chàng dùng đôi mắt mình để làm ánh lân tinh soi sáng bóng tối, dùng hơi thở cuối cùng để thổi bùng sức sống cho những mảng đất đá vừa bị xóa sổ.

Đây là một vũ điệu của sự tan rã thực thụ. Chàng xoay mình giữa tâm bão, mỗi vòng xoay là một phần linh hồn bị tước bỏ để đắp vào lỗ hổng của thiên địa. Cánh tay chàng hóa thành những dải lụa xanh che chắn cho Cửu Trùng Thiên; đôi chân chàng hóa thành nền móng cho những ngọn núi vừa bị san bằng.

Cơn bão Hư Vô gầm rít kinh hoàng, nó cố nuốt chửng lấy sự xâm thực của sự sống. Nhưng những sợi chỉ xanh của Thần Hi như những rễ cây cổ thụ bám sâu vào vách đá, bất chấp sự tàn phá, chúng vẫn kiên cường lấp đầy những khoảng trống vô nghĩa.

Sự giải thoát của chàng không đến từ cái chết, mà đến từ việc hoàn tất. Chàng đã trả xong nợ cho thiên đạo bằng thần lực, và trả xong nợ cho Lam Linh bằng sinh mệnh.

Trong giây phút cuối cùng, khi ý thức của chàng sắp tan rã hoàn toàn vào vạn vật, Thần Hi thấy mình lại đứng dưới mái tranh nghèo ở Khê Nguyệt. Nắng chiều vàng vọt hắt qua khe cửa, Lam Linh đang ngồi nhóm bếp, khói cay nồng mắt. Nàng ngẩng đầu lên, dùng vạt áo quẹt mồ hôi trên trán, mỉm cười gọi:

"A Mặc, về ăn cơm thôi."

Chàng mỉm cười đáp lại, nhưng không bằng lời nói, mà bằng một giọt lệ thần cuối cùng rơi xuống giữa tâm bão. Giọt lệ ấy không tan biến, nó mang theo toàn bộ tinh hoa của mười năm khổ hạnh và yêu thương, hóa thành Hạt giống của sự sống đầu tiên nảy mầm trên đống tro tàn của Thần giới.

Ánh sáng bùng lên lần cuối cùng, rực rỡ và gay gắt như một tiếng thét xé lòng, nuốt chửng hoàn toàn bóng tối của Hư Vô. Khi ánh sáng ấy dịu đi, trung tâm của vực thẳm chỉ còn lại một sự tĩnh lặng tuyệt đối.

Không còn Hư Vô rít gào, cũng không còn vị Chân Thần Thần Hi cao ngạo đứng trên đỉnh phù hoa. Chỉ còn lại một bầu trời mới được khâu vá chằng chịt, lấp lánh những vệt sẹo xanh lục mờ ảo như một chứng tích vĩ đại của kẻ đã dám chết vì yêu. Những vệt sẹo ấy sẽ mãi mãi nằm lại đó, trên bầu trời Thần giới, nhắc nhở Hạo Thiên và vạn thần về một kiếp người mang tên A Mặc.

Thần Hi đã biến mất, nhưng hơi ấm của chàng giờ đây nằm trong từng ngọn gió lướt qua tai Lam Linh, trong từng nhành cỏ dại nảy mầm dưới chân Hạo Thiên. Chàng đã hóa thành vạn vật, dệt nên một lồng giam dịu dàng bao bọc lấy người phụ nữ mình yêu, để nàng được sống giữa một thế giới không còn bị Hư Vô đe dọa.
 
Chỉnh sửa cuối:

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back