Monica không bao giờ bước vào một cuộc họp khi chưa nắm chắc phần thắng.
Cô đã xem lại bản báo cáo tài chính ấy không dưới năm lần. Không phải vì nghi ngờ năng lực của mình, mà vì cô hiểu rõ một nguyên tắc sống còn: Sai lầm có thể sửa, còn bất cẩn thì không.
Những con số được cô ghi nhớ trong đầu. Từng dòng, từng mốc thời gian, từng chữ ký.
Nếu Josh phủ nhận, cô có đường phản biện.
Nếu anh ta vòng vo, cô biết phải ép ở đâu.
Còn nếu anh ta im lặng.. Càng tốt.
Josh là cấp trên của cô, trưởng phòng Kiểm toán của Big4, người đã đào tạo Monica từ ngày đầu bước vào nghề. Chính anh ta từng dạy cô rằng báo cáo tài chính không chỉ là giấy tờ. Nó là một dạng quyền lực mềm.
Những con số không biết nói dối. Chúng chỉ cần được sắp xếp đủ khéo để trông "lành mạnh" hơn thực tế. Ai hiểu luật chơi có thể hợp thức hóa gần như mọi thứ: Che giấu rủi ro, làm vừa lòng người có quyền. Miễn là không chạm đến ngưỡng khiến Ban Ngành đặt câu hỏi.
Josh hiểu điều đó. Monica cũng vậy.
Và khi nhìn vào bản báo cáo của Tập đoàn Y, cô biết rất rõ ai đứng sau những chỉnh sửa ấy.
Josh - người đã vạch ra ranh giới vừa đủ để không bị phát hiện.
Monica khép hồ sơ lại. Vẻ ngoài vẫn bình thản, nhưng đầu óc đã bắt đầu tăng tốc. Cô sẽ không bỏ qua cơ hội này.
Đây không phải chuyện đúng hay sai. Chỉ là phép tính lợi ích.
Nhưng cô không vội tố cáo. Người hấp tấp sẽ chết trước khi kịp nói hết sự thật. Monica chờ thời điểm thích hợp.. Đến khi mọi bằng chứng đủ để kéo Josh xuống và mở đường cho chính mình.
****
Cánh cửa phòng họp khép lại phía sau lưng Monica.
Âm thanh nặng nề vang lên, như muốn nhấn mạnh rằng kể từ khoảnh khắc bước qua nó, cô đã không còn đường lui.
Phó tổng giám đốc ngồi sẵn ở đầu bàn. Ánh mắt ông ta bình thản, nhưng trong ánh sáng trắng lạnh của đèn trần, sự bình thản ấy không hề dễ chịu. Vài gương mặt quen thuộc của ban lãnh đạo rải rác quanh bàn họp, yên lặng như những bức tượng đá.
Rồi cô thấy Josh.
Anh ta ngồi bên phải phó tổng giám đốc, tư thế thư thái, hai tay đan hờ trước mặt. Josh không nhìn cô, nhưng dường như lại thấu rõ mọi chuyển động, mọi nhịp tim của cô.
Monica khựng lại đúng một nhịp.
Không đủ lâu để bị gọi là thất thố, nhưng đủ để một cảm giác chột dạ mơ hồ dâng lên. Sự xuất hiện của Josh không nằm trong dự tính. Cô vốn nghĩ cuộc họp này chỉ nên có ban lãnh đạo mà thôi.
Rất nhanh sau đó, Monica tự điều chỉnh lại. Cô kéo ghế, ngồi xuống. Lưng thẳng. Hai bàn tay đặt gọn trên mặt bàn.
Dù anh ta có mặt hay không, bản chất cuộc họp này vẫn không thay đổi.
Số liệu đã bị can thiệp. Và cô đã chọn không làm ngơ.
"Chúng ta bắt đầu." Phó tổng giám đốc nhìn quanh, giọng ôn tồn đến mức vô cảm.
Màn hình bật sáng. Báo cáo tài chính của Tập đoàn Y hiện lên - quen thuộc đến từng dòng. Monica đã nhìn nó đủ lâu để biết chỗ nào nên sáng, và chỗ nào không nên hoàn hảo đến mức đáng ngờ.
"Cô Monica," Ông ta nói "Là cô yêu cầu cuộc họp này?"
"Vâng."
"Và điều bất thường cô đề cập.. Là những hạng mục này?"
"Đúng." Giọng Monica dứt khoát. "Một số chỉ tiêu đã được điều chỉnh theo hướng có lợi cho khách hàng, vượt quá giới hạn của nguyên tắc độc lập kiểm toán."
Không khí trong phòng trĩu xuống.
Một vài người đổi tư thế. Có tiếng xầm xì, nhưng không ai lên tiếng chất vấn.
Phó tổng giám đốc gật đầu, như thể câu trả lời đã nằm sẵn trong kịch bản.
"Phần điều chỉnh này." Ông ta nói "Đã được phê duyệt ở cấp ban điều hành."
Monica hơi sững lại.
Cô quay nhanh về phía Josh theo phản xạ, nhưng anh vẫn nhìn thẳng màn hình, bình thản, không dao động.
"Việc phê duyệt đó không được ghi nhận trong thỏa thuận hai bên." Cô nói. "Và nó đang đi ngược lại tôn chỉ làm việc của công ty."
Lần này, Josh lên tiếng.
"Em đang nhìn báo cáo với tư cách kiểm toán viên." Giọng anh chậm rãi. "Nhưng đừng quên, chúng ta cũng chỉ là một công ty dịch vụ. Yêu cầu của khách hàng luôn được xem xét trong mức độ chấp nhận được."
"Anh từng dạy tôi.." Monica đáp, cao giọng, như cố ý gợi lại một bài học vỡ lòng. "Rằng số liệu luôn phải trung thực."
Josh cong môi, ánh mắt lướt qua Monica, không dừng lại nhưng đủ để cô cảm nhận sự giễu cợt trong đó.
"Anh cũng từng dạy em rằng số liệu phục vụ cho người có quyền diễn giải nó. Hình như em rất thành thạo điều này mà nhỉ."
Monica không đáp ngay. Nụ cười lịch thiệp vẫn giữ trên môi, chỉ có ánh mắt lạnh đi vài phần.
Josh vừa đá đểu cô trước mặt ban quản trị - một cú vỗ mặt công khai.
Cô nuốt xuống lời phản bác đang chực trào.
Vì anh ta không sai.
Ngay lúc đó, phó tổng giám đốc chuyển slide.
"Nhân tiện." Ông nói. "Chúng tôi cũng muốn trao đổi thêm một vấn đề."
Màn hình dừng lại ở những bức ảnh chụp từ xa.
Quán cà phê. Nhà hàng. Monica đang ngồi đối diện một người phụ nữ. Một gương mặt mà trong căn phòng này, không ai không nhận ra. Là giám đốc Công ty Z.
Phòng họp xôn xao trong chốc lát.
Lúc này, Monica lên tiếng. Không vội vàng. Không căng thẳng. Giọng cô đều và rõ, như thể đang trình bày một hạng mục quen thuộc trong báo cáo.
"Khách hàng có nhã ý muốn gặp riêng tôi để trao đổi công việc. Quyền tự do cá nhân.. Chắc không vi phạm nội quy công ty chứ?"
Phó tổng giám đốc nhìn cô.
"Chúng tôi không nói là vi phạm."
"Vậy thì.." Monica ngắt lời. "Xin hỏi việc công ty phơi bày đời tư của tôi trước ban điều hành là có ý gì?"
Phó tổng giám đốc hơi nghiêng đầu. Ngón tay ông nhịp nhịp lên mặt bàn, như đang cân nhắc.
"Trong ba tháng, cô gặp đại diện Công ty Z với tần suất đáng chú ý. Đặc biệt, trong bối cảnh cô đang chịu trách nhiệm kiểm toán độc lập cho họ. Và tháng sau, Tập đoàn Y sẽ tiến hành thu mua công ty này."
Monica gật đầu. Hàm ý ấy, cô hiểu rõ hơn bất kỳ ai trong căn phòng.
Nếu là người khác, có lẽ cô đã đập bàn và gọi thẳng đó là vu khống. Nhưng lúc này, đối thủ của cô không chỉ là một cá nhân.
Là Josh.
Là phó tổng giám đốc.
Là cả ban quản trị đang ngồi trước mặt.
Cô cần bình tĩnh hơn bao giờ hết.
"Thưa phó tổng giám đốc, hàm ý của ngài, tôi nghĩ mình cũng đã hiểu."
"Nếu ban điều hành đang ám chỉ việc thông đồng, tôi đề nghị đưa ra bằng chứng cụ thể. Còn nếu không, tôi không thấy lý do cuộc họp này phải rẽ sang hướng ấy."
Không ai lên tiếng.
Một vài ánh mắt hướng về phó tổng giám đốc, chờ đợi.
"Chúng tôi đang đánh giá rủi ro." ông nhún vai. "Và hiện tại, cô là một rủi ro."
Josh vẫn im lặng nhưng ánh mắt anh lại chưa từng rời khỏi cô học trò cũ, như thể đang kiên nhẫn theo dõi một vở kịch đã biết trước hồi kết.
Và chính sự im lặng ấy khiến Monica bất an hơn bất kỳ lời buộc tội nào.
Cô đã bên cạnh Josh đủ lâu để hiểu:
Khi anh ta im lặng triệt để, nghĩa là con bài tẩy đã nằm sẵn trong tay.
Slide tiếp theo hiện ra.
Một bản báo cáo khác. Tên khách hàng:
Công ty Z.
Cái tên bật lên trên màn hình. Tim Monica hẫng đi một nhịp. Trong mắt cô thoáng qua một tia gì đó.. Quá nhanh để gọi tên, rồi biến mất.
Những con số trải dài, tròn trịa, gọn gàng đến mức hoàn hảo.
Một sự hoàn hảo quen thuộc. Quen như những buổi tối kéo dài hơn giờ làm việc. Những cuộc gặp không cần ghi vào lịch. Những tách cà phê - nơi hai chữ cảm ơn luôn được nói bằng những cách khác nhau.
Nhưng lần này, chúng không đứng một mình.
Những vòng khoanh đỏ chồng lên từng bảng số.
Những dòng chú thích lạnh lùng cắt ngang các chỉ tiêu.
Những bảng so sánh trước - sau xếp ngay ngắn, phơi bày từng sai lệch nhỏ như những vết mổ chính xác đến tàn nhẫn.
"Báo cáo này không đúng." Monica lên tiếng. "Khi tôi ký, số liệu không như vậy."
Phó tổng giám đốc không đáp ngay. Ông lật sang trang ghi chú bên cạnh, chậm rãi, bình thản.
"Chữ ký là của cô," Ông nói. "Và dữ liệu được trích xuất trực tiếp từ hệ thống."
"Có chỉnh sửa sau đó." Monica đáp. Giọng cô nhanh hơn bình thường, dù vẫn giữ được sự vững vàng. "Tài khoản của tôi có thể đã bị sử dụng."
Phó tổng giám đốc ngẩng lên.
"Mỗi tài khoản đều có mật khẩu riêng," Ông nói. "Do chính người dùng thiết lập."
"Chúng tôi không nghi ngờ hệ thống."
Ánh mắt ông đặt lên Monica, lâu hơn một nhịp cần thiết.
"Chúng tôi chỉ đánh giá con người."
Một khoảng lặng ép sát xuống căn phòng.
Trong khoảnh khắc ấy, nụ cười thanh lịch của bà Giám Đốc công ty Z hiện lên trong trí nhớ Monica. Luôn đúng mực, lịch sự, kèm theo câu nói nhẹ như không:
"Chỉ là một chút thiện chí thôi, em xử lý giúp chị cho trọn vẹn nhé."
Cô hít một hơi.
"Thưa phó tổng giám đốc, nếu đây là sự nghi ngờ ngài dành cho tôi, tôi đề nghị một cuộc kiểm tra độc lập. Với bên thứ ba."
Phó tổng giám đốc phẩy tay.
"Không cần thiết."
"Có những việc." Ông nói chậm rãi. "Khi đào sâu thêm, hậu quả sẽ không dừng lại ở một quyết định nhân sự."
Ông liếc sang Josh. Một cái liếc nhanh, đủ để Josh hiểu mình đang được trao quyền lựa chọn.
"Đã đến lúc anh nên tỏ rõ lập trường của mình rồi, Josh."
"Chuyện người của anh, anh tự xử lý đi."
Monica quay sang Josh.
Trong khoảnh khắc ấy, cô chợt hiểu ra, muộn màng nhưng đủ rõ. Cuộc họp này chưa bao giờ được mở ra để phán xét anh ta. Ngay từ đầu, người bị gọi tên không phải Josh.
Là cô.
Bản báo cáo, những con số, những nghi vấn, chỉ là con đường đã sắp đặt từ trước. Josh chưa từng bị đặt lên bàn cân. Anh chỉ đứng đó, im lặng, nhìn cô đi hết từng bước, như thể ngay từ đầu anh đã biết kết cục sẽ thuộc về ai.
Khi mọi người rời đi, căn phòng chỉ còn lại Monica và Josh.
"Từ đầu anh chưa từng nói ban quản trị cho phép sửa số liệu." Giọng cô hạ xuống. Lớp bình thản dùng suốt cuộc họp rạn ra, để lộ cơn giận mắc nghẹn bên dưới.
"Cũng chưa từng nói với tôi.. Công ty đang điều tra tôi."
"Anh cố ý chơi tôi, đúng không?"
Josh tựa người ra ghế. Vẻ thản nhiên vẫn còn đó, nhưng vai anh không còn thả lỏng như trước.
"Em gọi đó là chơi," Anh nói. "Tôi gọi đó là một phép thử."
Monica bật cười. Nhưng nét cười lại không chạm đến mắt.
"Phép thử rất hay." Cô nói. "Dùng nó để biết tôi đáng giá bao nhiêu trong mắt anh."
Josh nhìn cô. Không còn giễu cợt, cũng không toan tính. Ánh mắt anh trĩu xuống, cay đắng như kẻ đã cược tất cả và biết mình không còn đường lui. Bàn tay siết chặt trên bàn, căng cứng trong giây lát.
"Không. Chỉ để biết em chọn gì."
Một khoảng lặng phủ xuống giữa hai người. Máy lạnh thổi ra hơi lạnh đều đều. Ở góc phòng, kim đồng hồ tích tắc chậm rãi, như tiễn đưa những gì từng tồn tại giữa họ.
"Và em đã chọn quyền lực." Anh nói tiếp. Không phải kết tội. Gần như là xác nhận điều anh từng sợ.
Monica không phản bác.
Josh cười khẽ, như tự giễu chính sự tự tin trước đó của mình.
"Em biết không?" Anh nói. "Nếu em không phản tôi.. Chuyện báo cáo của Công ty Z, tôi đã sẵn sàng gánh hết phần dơ bẩn đó."
Câu nói rơi xuống nhẹ như không. Nhưng Monica cảm thấy như có thứ gì đó bóp chặt tim mình.
Anh nhìn cô rất lâu, như đang tìm một điều ngay cả anh cũng không dám gọi tên.
"Monica.. Em từng thật lòng với tôi chưa?"
Cô im lặng. Chỉ cần một lời nói dối, mọi thứ có thể còn cứu vãn. Cô biết mình nói ra được. Nó không khó. Và dù Josh không tin, nhưng chắc chắn sẽ cho cô một đường lui.. Nhưng nếu mở miệng, cô sẽ phải cúi đầu. Mà cô không muốn cúi đầu trước anh lần nào nữa.
Cô ngẩng lên, nhìn thẳng vào anh. Từng chữ tuôn ra lạnh lùng đến tàn nhẫn:
"Chưa từng."
Josh nhắm mắt lại, rất nhanh.. Đủ để khoảnh khắc dao động gần như không tồn tại.
"Tôi hiểu rồi." Anh nói. "Em đi đi."
Monica quay lưng. Cánh cửa đóng lại phía sau cô. Hành lang chỉ còn tiếng gót giày vang lên và một khoảng trống lạnh lẽo.
Tobe continue..