3,298 ❤︎ Bài viết: 323 Tìm chủ đề
Chương 99

- Dũng, con biết con đã làm sai điều gì không hả?

Mẹ gọi tôi vào nhà, cầm sẵn một cây roi mây trên tay. Đây là lần đầu tiên bà đánh tôi. Lúc đó, tôi cũng quá nhỏ để hiểu mình đã làm sai điều gì, chỉ biết rằng đối với một đứa trẻ học lớp năm, hành động của tôi là đúng đắn.

- Cô ấy là vợ mới của bố, nghĩa là dì hai của con. Dù cô ấy có thế nào đi nữa thì con cũng không được lên giọng cãi tay đôi với cô ấy như thế!

- Nhưng cô ta bắt con phải nghe lời, trong khi con còn chẳng sống chung với cô ta một ngày nào!

Và mẹ đã đánh vào mông tôi vài cái sau câu nói đó. Tôi không khóc. Mẹ đánh không đau như tôi tưởng. Sau này, tôi mới biết bà cũng ghét "người đàn bà" đó, nhưng trước mặt tôi, bà vẫn muốn tôi tỏ ra tôn trọng. Và trước mặt "người đàn bà" đó, dù không thích nhưng mẹ vẫn phải nể tình.

- Mình là con sâu, con kiến trong xã hội, trong khi họ có đủ quyền lực để đứng trên mình. Thà sống hèn trước mặt họ còn hơn giữ cho bản thân cao thượng và sau này chịu thiệt! - Mẹ nói.

Tất cả những sự khiêm nhường, khép nép của mẹ đều có lý do của nó. Thế hệ của mẹ không hay thể hiện bản thân ra ngoài mà mỗi bước đi đều tính toán cẩn trọng như thể chỉ cần xảy chân một chút là rơi vào đường chết. Có lẽ, tôi không thể sống theo triết lý đó được, nhưng tôi luôn nhìn lên và nể phục cách sống của mẹ suốt nhiều năm. Nếu mẹ vùng lên, nếu không hạ mình chịu đánh đập thì chắc bọn người vô nhân tính kia đã giết chết mẹ từ lâu rồi.

Mẹ sống một phần là vì mẹ và chín phần là vì tôi. Hồi nhỏ, mỗi lần tôi phải đi đâu xa thì người ở nhà lo lắng, liên tục điện thoại hỏi thăm tình hình của tôi luôn là mẹ. Có những lúc, tôi thấy phiền vì hành động đó, nhưng tôi dần hiểu cho mẹ khi đứa con duy nhất của mình không ở gần mình.

Hồi cả lớp tôi được đi dã ngoại ở Kinh Sơn, tôi quên không mang theo điện thoại. Mẹ là người duy nhất gọi điện liên tục cho cô chủ nhiệm trong suốt chuyến đi. Rồi khi ăn trưa, bạn học cũng ngỡ ngàng khi hộp của tôi luôn đầy ắp món. Mỗi đứa đều muốn xin một ít, nhưng chẳng thể biết rằng đằng sau hộp cơm đó là những khoảng thời gian mẹ phải bỏ công sức nấu nướng, xếp vào hộp để đưa tôi mang đi dã ngoại. Cũng bằng nấy đồ ăn, nhưng nếu không phải của mẹ thì mọi thứ chỉ ở mức trung bình.

Thế nên tôi đã thề sẽ không để yên cho bất kì ai động tới mẹ dù chỉ là một lời mỉa mai. Tôi đã từng suýt đấm một đứa bạn ở sân bóng vì nó đem chuyện bố mẹ tôi ly dị ra để đùa cợt. Nếu lúc đó không có Quân ngăn lại, có lẽ tôi đã làm to chuyện đến mức phải có phụ huynh tới giải quyết.

- Sao mày nóng thế, nó chỉ đùa thôi mà! - Quân nói với tôi sau khi trận bóng kết thúc.

- Đùa? Mày có thấy đứa nào lôi bố mẹ ra làm trò đùa không?

- Thì tại cái thằng đó xưa nay quen "để mồm miệng đi chơi xa" mà. Ngoài miệng thì nó trêu chọc vậy thôi, chứ trong lòng nó vẫn thương những đứa có hoàn cảnh như mày lắm!

- Tao đã nói rồi, tao sẽ không tha cho đứa nào động tới mẹ tao dù nửa lời, không cần biết nó là đứa như nào.

Cũng kể từ hôm đó, dường như được Quân ghé tai trước, không có bất kì đứa nào đề cập tới chuyện nhạy cảm của gia đình tôi. Kể cả lúc đến nhà gặp mẹ tôi, chúng nó cũng coi như bố tôi không tồn tại. Và tôi thầm cảm ơn vì đã không ai còn nhắc tới chuyện đó.

- Chị Hoa sướng thật đấy, có mỗi một đứa con trai mà lúc nào cũng được việc, chẳng bù cho hai đứa con trai của em. Quả nhiên là ông trời có mắt, một người hiền lành như chị lại sinh được mụn con hiếu thảo, tháo vác. Thế này thì chị còn gì phải lo nghĩ nữa?

Một người bạn làm nghề buôn trong chợ trong một lần đến nhà tôi chơi đã khen mẹ tôi và vô tình tôi đã nghe thấy được. Điều ấy làm tôi sướng như ở trên mây, nhưng cũng chưa bao giờ tôi lấy việc có hiếu với mẹ ra làm thành tích cả. Trái lại, tôi coi đó như nghĩa vụ mà một người con phải làm. Nếu không yêu mẹ, không nghe lời mẹ thì tôi còn biết phải nghe lời ai đây?

Mẹ khẽ vuốt từng đám tóc lởm chởm của tôi. Đêm đã tàn. Ở dưới cái hầm bí mật này chỉ có tôi và mẹ. Chúng tôi kể cho nhau nghe tất cả những câu chuyện của quá khứ và hiện tại. Mỗi câu chuyện của mẹ là một miền đất xa xôi. Mỗi lời kể của mẹ chứa đựng cả một kho vàng, và tình yêu mẹ gửi gắm đến tôi là thứ lấp lánh sáng rực cả bầu trời đêm. Thời gian, không gian ngoài kia như tụ lại một điểm, và mặt đất là thứ gì đó tôi không còn cảm nhận được nữa.

- Mẹ, cho phép con được nói câu này được không?

- Con cứ nói đi!

- Con yêu mẹ! Con yêu mẹ nhiều lắm, yêu hơn cả những điều đẹp nhất trên đời. Nếu ai có bảo con sến súa con cũng chịu. Chỉ cần được ở bên mẹ mãi mãi, cuộc đời con sẽ không còn lạc lõng vô hướng nữa. Mẹ mãi là điểm dừng chân của cuộc đời con. Con xin mẹ, mẹ đừng rời bỏ con mẹ nhé!

- Mẹ cũng yêu con! - Bà hôn lên trán tôi. - Mẹ sẽ không rời con mà đi đâu. Mẹ hứa sẽ mãi ở bên Anh Dũng bé bỏng, con yêu của mẹ.

Cả căn hầm như sáng rực lên giữa lờ mờ những ánh đèn. Thời gian ngưng đọng lại. Khi mở mắt ra, tôi biết trời đã sáng.
 
Chia sẻ bài viết
Từ khóa: Sửa

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back