Giờ trong đầu Giai Tuệ lúc này chẳng có gì ngoài ý nghĩ duy nhất: Lục Hoành quá gần cô rồi!
Giai Tuệ hoảng thật rồi! Đây là lần đầu tiên cô nhìn Lục Hoành ở khoảng cách gần đến như vậy đó!
Lục Hoành thật ra đã thổi xong từ lâu thế nhưng Giai Tuệ vẫn cứ mở to mắt nhìn anh nên anh không kìm lòng mà giữ tư thế này lâu hơn chút nữa.
A, lông mi của Tuệ Tuệ vừa dài vừa cong nữa. Đôi mắt vừa to lại vừa đẹp.
Trời ạ! Giai Tuệ đáng
yêu quá đi!
Lục Hoành cười nhẹ:
- Cậu cứ nhìn tôi như vậy làm tôi hơi ngại đó.
Giai Tuệ giật bắn mình, hoảng hốt đẩy Lục Hoành ra, miệng lắp bắp nói:
- Xin.. xin lỗi..
Nếu chú ý kĩ thì sẽ thấy vành tai Giai Tuệ đang đỏ lên một cách bất thường.
Mà đương nhiên Lục Hoành cũng đã phát hiện ra rồi.
Đáng yêu quá đi mà. Lục Hoành cười khẽ.
Chợt anh chuyển mắt xuống đôi bàn tay nhỏ nhắn của người đối diện.
- Cậu đang cầm gì vậy?
Giai Tuệ hoảng loạn giấu chiếc túi ra sau lưng:
- Không, không có gì, gì hết. - Sau sự việc hồi nãy, cô sao dám nói đây là phần cô mua riêng cho Lục Hoành chứ. Lỡ cô vô tình để lộ suy nghĩ của mình thì sao?
Ánh mắt Lục Hoành càng thêm dịu dàng:
- Mua cho tôi sao?
Giai Tuệ mím môi không đáp.
Tim Lục Hoành mềm nhũn, nhẹ nhàng cầm lấy chiếc túi từ tay của Giai Tuệ:
- Cảm ơn nhé.
- Không, không có gì.
Một người im lặng, một người mỉm cười. Giữa họ đã dần dần có một hương vị chỉ riêng họ mới biết.
Ở bên kia đường, có một cô gái với mái tóc dài được cột gọn qua một bên vai đang nhìn chằm chằm về hướng tiệm thịt nướng đối diện, trong mắt toàn là vẻ không cam lòng.
Đoạn cô nàng cầm điện thoại, gọi cho một ai đó.
- Là tôi. Các người có rảnh không?
* * *
- Được rồi. Bài học hôm nay các em có gì không hiểu không?
- Dạ không ạ!
- Vậy lớp nhớ về nhà làm bài tập đầy đủ. Tan học đi.
Đợi giáo viên thong dong bước ra khỏi lớp, Bách Châu liền không nhịn được mà nằm ườn ra bàn:
- Mệt chết tui rồi! - Bách Châu cảm thấy bản thân phải ăn thật nhiều mới có thể học được tiết tiếp theo đó.
- A Mộc, cậu hiểu gì hông? - A Mộc hay Vạn Thi Mộc, bàn cùng bàn của Bách Châu.
Cậu chàng ngơ ngác nhìn Bách Châu:
- Hở?
Bách Châu ngay lập tức thấu hiểu, vỗ vai cậu bạn cùng bàn của mình:
- Không sao, tớ cũng vậy.
Nói xong, cậu quay ra đằng sau nơi hai con người hiếu học đang tọa trấn:
- Hai cậu hiểu bài không? Lão Thường giảng nhanh quá, tui chẳng theo kịp.
Bách Châu hỏi xong, Giai Tuệ từ đống tập vở chất cao như núi ngẩng đầu lên, không mặn không nhạt đáp lời:
- Chẳng phải hình học thì vẽ hình ra là hiểu rồi à?
Ý là: "Lão Thường chẳng cần giảng, tôi vẫn hiểu", Bách Châu tự hiểu.
Cậu chờ mong quay sang người còn lại.
Lục Hoành thoải mái xoay bút, tùy ý đáp:
- Cũng ổn, đề này cũng chưa đến nỗi.
Ý là: "Với trình của tôi thì dăm ba cái đề này chẳng là gì." Bách Châu đau khổ hiểu ý.
Cuối cùng cậu đúc kết, hai con người này đã nằm ngoài phạm vi của loài người rồi.
Giai Tuệ hiếm khi tốt tính, hỏi:
- Cậu không hiểu à?
Bách Châu cười trong nước mắt, lắc đầu.
- Ồ. - Cô lại cúi đầu làm bài tập tiếp.
Ể? Vậy thôi đó hả. Ít nhất cậu cũng phải an ủi tui hay gì đó chứ!
Lục Hoành bật cười.
- Chiều nay có muốn đi ôn bài chung không? Dù gì cũng sắp tới kì thi rồi mà.
- Thật không? - Hai mắt Bách Châu sáng lấp lánh.
- Giả đó.
Bách Châu thật muốn lật bàn mà.
- Hai cậu cứ đi đi. Hôm nay tôi có hẹn rồi. - Giai Tuệ vừa thu dọn tập sách vừa nói.
- Chẳng phải hôm nay cậu không có giờ học thêm sao? - Lục Hoành khó hiểu.
- Tớ không học thêm. Tớ có hẹn với bạn. Hôm nay cậu cũng không cần đưa tôi về đâu. Tôi tự đi được rồi. - Nói rồi, Giai Tuệ tạm biệt hai người ra về.
Lục Hoành nghe xong có chút ngoài ý muốn. Quả thật đây là lần đầu tiên anh nghe nói Giai Tuệ có bạn khác ngoài hai người.
Bách Châu như thấu hiểu nỗi niềm của Lục Hoành, đi đến vỗ vai anh.
- Đi thôi nào. Giai Tuệ cũng đâu phải có mình chúng ta.
Lục Hoành im lặng.
Cũng phải, 4 năm rồi, Giai Tuệ cũng đâu thể nào mãi chỉ có một mình anh. Có điều, sự thật này khiến anh chẳng dễ chịu chút nào.
***
- Tuệ Tuệ ở đây! - Vu Hạ Kỳ vừa nhìn thấy Giai Tuệ liền điên cuồng vẫy tay với cô.
Giai Tuệ liền nhanh chóng bước tới.
Giai Tuệ vừa ngồi xuống, Hạ Kỳ đã vội vàng đưa menu cho cô xem.
- Cậu mau gọi món đi. Quán này có nhiều đồ ngon lắm đó.
- Gọi tôi nước lọc là được rồi.
Giai Tuệ nói xong liền gọi phục vụ, Hạ Kỳ hoảng hồn, kịp thời ngăn lại.
- Trời ạ, cậu vô quán cafe mà gọi nước lọc dễ bị tẩy chay lắm đó. Cậu hông tính để quán người ta kinh doanh à? Nghe lời tớ đi, chịu khó nhìn menu rồi gọi món gì khác đi.
Giai Tuệ cau mày khó chịu nhưng vẫn thỏa hiệp
- Được rồi. Vậy cậu có đề xuất gì không?
- Tớ hả? Nước uống thì tớ nghĩ cậu nên uống các loại nước ép nè. Nếu cafe thì nên thử late, khá ổn. Ở đây có món trà vải siêu ngon nữa đó. Còn đồ ngọt thì cậu thích chocolate mà nhỉ? Bánh ngọt chocolate của chỗ này hơi bị ngon.
- Ưm.. thế thì cho tớ một ly trà vải. Một phần bánh chocolate số 2 đi.
- Oki.
Gọi món xong, Giai Tuệ nhanh chóng lôi tập vở ra, bắt đầu nhiệm vụ của mình.
- Được rồi, giờ thì vào việc chính. Mục tiêu tớ đặt ra cho cậu là ít nhất phải lọt vào top 15 của lớp và tiến bộ ít nhất 30 hạng trên toàn trường..
- Ngưng ngưng. Top 15 của lớp? Tiến bộ 30 hạng toàn trường? Cậu đề cao tớ hơi quá rồi đó!
Giai Tuệ nhìn cô, có chút không biết phải làm sao.
- Lớp cậu còn chưa đến 30 người, chưa kể còn đồng hạng vô số kể. Lọt vô top 15 mà cậu còn không làm nổi thì đừng có mong chờ gì về việc chuyển lớp. Còn nữa, đợt kiểm tra vừa rồi cậu hạng 216 đúng chưa? Từ hạng 216 đến hạng 150 chỉ chênh lệch 0.5 thôi đó!
Vu Hạ Kỳ hoàn toàn câm nín, ngoan ngoãn lấy tập vở ra nghe giảng bài.
Giai Tuệ có chút đau họng. Giai Tuệ không phải là kiểu người hay nói nhưng cứ nói chuyện với Hạ Kỳ cô lại không kìm được mà hoạt động cơ miệng nhiều hơn bình thường một chút.
Thức uống nhanh chóng được làm xong và mang lên. Giai Tuệ nhấp thử một ngụm trà vải. Ấm vừa đủ, còn nghe vị chua nhẹ của vải nữa. Khá ngon đó chứ.
- Được rồi, môn xã hội chỉ cần học bài là được nên tôi sẽ chỉ ôn các môn tự nhiên và ngoại ngữ. Ok không?
- Oki hết ớ. Cậu nói gì cũng đúng.
- Vậy bắt đầu ôn từ Tiếng Anh trước đi. Môn này cậu còn cơ hộ cứu vãn được.
Giai Tuệ giảng bài rất dễ hiểu, không thích dài dòng, chỉ giảng những ý quan trọng, vừa đủ với trình độ của Hạ Kỳ.
Từ năm 2, khi lần đầu học nhóm chung, Hạ Kỳ đã phát hiện ra rồi. Tuy Giai Tuệ có vẻ xa cách nhưng lúc giảng bài lại cực kỳ kiên nhẫn. Thế nên Hạ Kỳ vẫn luôn sống chết đòi Giai Tuệ kèm mình học cho bằng được.
Cả hai đang say mê trong thế giới tri thức thì một âm thanh leng keng vang lên, cửa của quán cafe mở ra, hai thân ảnh bước vào. Ngay lập tức, chàng trai cao gầy đã thành công khiến Vu Hạ Kỳ rời mắt khỏi sách vở.
- Tuệ Tuệ, cậu mau nhìn! Anh chàng kia đẹp trai chết đi mất!
Giai Tuệ chẳng thèm ngẩng đầu, qua loa đáp.
- Í, hình như là đồng phục trường mình. Soái ca này thuộc trường mình ư? Á, cậu ấy đang đi về phía này kìa! Tớ chết mất!
Vu Hạ Kỳ liên tục nói khiến Giai Tuệ có chút bực bội. Cô ngẩng đầu lên định mắng cô nàng một trận thì một giọng nói khác đã vang lên trước.
- Giai Tuệ? Cậu ở đây sao?
Giọng nói quen thuộc, ngữ điệu quen thuộc. Giai Tuệ quay đầu lại.
Quả nhiên..
- Lục Hoành.. cả Bách Châu nữa, hai người học nhóm ở đây à?
- Ừm đúng òi, tui nghe mấy bạn trong lớp giới thiệu, quán này bán đồ ngon lắm! - Bách Châu hào hứng nói.
Lục Hoành ngạc nhiên một hồi lâu, lúc này mới mở miệng:
- Đây.. là bạn cậu sao?
- Ừm.
Hạ Kỳ nghe đến mình thì nhanh chóng giới thiệu.
- Xin chào, tớ tên là Vu Hạ Kỳ, học lớp 9/8, là bạn nữ thân nhất với Tuệ Tuệ tính đến thời điểm hiện tại. Rất vui được làm quen.
Lục Hoành cũng cười đáp lại:
- Tôi là Lục Hoành, bạn thân kiêm bạn cùng bàn của Giai Tuệ.
- Còn tui là Bách Châu, ngồi trên Giai Tuệ!
- Wow, vậy hai người đều chơi thân với Tuệ Tuệ hở? Tuyệt thật, vậy mà tớ ngồi chung với Giai Tuệ tận 2 năm mà chẳng nghe cậu ấy kể gì cả.
- V.. Vậy sao.. - Lục Hoàng có chút ngạc nhiên. Giai Tuệ chẳng nói bất cứ điều gì ư? Về hai người bọn họ?
Hạ Kỳ đang nói đến vui vẻ thì bỗng Giai Tuệ ngắt lời.
- Hạ Kỳ, cậu có tính học nữa hay không?
- Hả? À, có. - Hạ Kỳ vội vàng ngồi xuống.
Lục Hoành im lặng nhìn Giai Tuệ.
Anh biết Giai Tuệ cố tình, cô ấy đang muốn lảng tránh.
Giai Tuệ đang né tránh anh. Vô cùng rõ ràng.
Lục Hoành cười, nhẹ nhàng nói lời tạm biệt rồi kéo Bách Châu qua bàn khác ngồi.
Đợi hai người họ đi rồi, bờ vai cứng còng của Giai Tuệ mới thả lỏng ra một tí.
- Nè chẳng phải, bọn họ là bạn thân của cậu ư? Sao trông cậu có vẻ khó chịu vậy? - Hạ Kỳ tò mò hỏi nhỏ.
Giai Tuệ chỉ lạnh mặt đáp:
- Không phải việc của cậu. Lo làm bài cho xong đi.
Cô thở dài. 4 năm, cũng đủ để tất cả quay về điểm xuất phát rồi. Cô đã không còn thể vô tư trò chuyện với họ như những năm đầu nữa. Đã chẳng thể thân thiết với họ như trước nữa rồi.
Ở bên kia, Lục Hoành vẫn nhìn chăm chăm vào Giai Tuệ, ánh mắt đen kịt chẳng biết đang suy nghĩ điều gì.
- Lục Hoành này, sao cậu cứ nhìn bên đó mãi thế.
Lục Hoành chỉ đáp một câu không đầu không đuôi:
- Khó khăn lắm mới cậy mở được, chưa kịp lấy ngọc đã mất luôn trai.
- Hở? - Bách Châu đầu đầy dấu chấm hỏi nhìn Lục Hoành
- Chẳng có gì cả. Mau làm bài của cậu đi. - Lục Hoành thu lại tầm mắt, tiếp tục nhìn vào những con chữ
- Ồ. Mà lạ ghê? Sao Giai Tuệ chẳng kể bạn cô ấy nghe về chúng ta nhỉ? -Bộ não nhỏ bé không cho phép Bách Châu suy nghĩ sâu xa hơn.
- Cậu ấy đang sợ.
- Sợ? Sợ cái gì cơ chứ? - Bách Châu khó hiểu.
- Sợ tất cả những thứ cậu ấy đang có đều là giả dối.
4 năm rốt cuộc đã làm thay đổi bao nhiêu thứ nữa đây.