CAD 1992

CAD 1992
102 ❤︎ Bài viết: 0 Tìm chủ đề
6338 4
TÔI ĐÃ GIẢM CÂN NHƯ THẾ NÀO? - PHẦN 1

240099100_246137397366999_7806397519750921216_n.jpg


Vào ngày này của gần hai năm trước, tôi vẫn là một cô gái vô tư với cân nặng của mình.

Thầm nghĩ ai bầu bì mà không mập?

Ai sinh con rồi lại không sồ xề xấu xí?

==>> Thôi kệ, miễn con khoẻ, chồng thương là đủ rồi. Cần gì xinh đẹp, cần gì phải giảm cân cho mệt!

Ờ, đúng ha.. "Đâu cần phải vắt óc cố tâm Giảm Cân trong khi đã có chồng?" - Một suy nghĩ ươm mầm cho sự lười nhát buông thả của bản thân, không biết rằng Xinh Đẹp là một dạng Tài Sản trời cho của phụ nữ!

Ngay cả đến xinh đẹp mà bạn cũng không muốn làm thì đời bạn, xin lỗi tôi hơi nặng lời.. Khó mà lên được, biến cố sắp đến rồi đấy! ^^

Khi bạn ra chợ mua rau, chọn thịt, bắt cá.. Bạn có chọn những đồ ngon, tươi, đẹp không? Vậy thì sao bạn lại muốn bản thân xuề xòa với ngoại hình?

Và GIẢM CÂN để xinh hơn cũng là một điều tất yếu, là nhu cầu hợp lẽ của mọi phụ nữ!

Giảm Cân không chỉ để đẹp hơn mà còn vì Sức Khoẻ của bạn. Những căn bệnh về tim mạch, huyết áp, mỡ máu.. Sẽ không tìm đến bạn.

Bạn có thể nghĩ "đầy đặn" mới tốt nhưng ranh giới giữa sự đầy đặn và "tròn mũm mĩm" nó khác nhau xa!

Cơ thể bạn nặng nề hay không, mệt mỏi thường xuyên như thế nào, bạn hiểu rõ..

Bản thân đã từng cán mốc đến 60kg trong khi chiều cao chỉ mét 53 thì đúng là thảm họa. Nhưng cái sai ở đây là tôi không nhận ra mình đang xấu đi mà lại hài lòng với cái xấu để rồi sau khi tan vỡ hôn nhân, tôi lại lọ mò đi tìm lại bản thân. Tuy muộn nhưng còn hơn không!

Bạn đừng lầm tưởng việc giảm cân để trở nên xinh đẹp là cho ai đó xem, vì ai đó muốn.. Nô.. nô.. hãy xinh đẹp vì bản thân bạn, vì tương lai bạn và vì bạn thật sự yêu quý bản thân mình, khao khát trở thành phiên bản hoàn hảo nhất sẽ giúp bạn hứng khởi bước chân vào cuộc chiến giảm cân trong tâm thế thoải mái của người chiến thắng!

Giảm cân thành công là bạn đã chiến thắng bản thân mình.. đừng chần chừ nữa, ngay ngày mai tiến hành GIẢM CÂN nào!

* * *

TÔI ĐÃ GIẢM CÂN NHƯ THẾ NÀO? - PHẦN 2

Thật ra điều bạn cần để có thể giảm cân thành công là Động Lực! Động lực càng lớn thì thành công càng nhanh, không chỉ áp dụng cho Giảm Cân mà là trong hầu hết mọi trường hợp đều như thế!

Đối với phụ nữ, nhất là những người đã và đang bỏ quên bản thân vì chồng con gia đình thì động lực để tìm lại bản thân hầu như không có.

1f449.png
Họ bị kéo xa khỏi hiện thực rằng họ đang xấu đi, mập lên và ngày càng tự ti.. điều đáng buồn ở đây là họ đang phủ định sự thật này, họ không dám thừa nhận và lờ đi nhanh chóng cái suy nghĩ rằng mình nên đẹp, phải đẹp và có quyền đẹp!

1f449.png
Họ bị cái gánh mang tên "cơm áo gạo tiền" đè nặng đến ngạt thở. Đáng tiếc, thanh xuân phụ nữ có hạn và vô chừng còn đàn ông thì thường vô tâm trước người đầu ấp tay gối.

Quan niệm "phụ nữ lấy chồng rồi làm đẹp cho ai xem" đã như con virus ăn mòn vào não bộ, khiến người phụ nữ cam chịu và hi sinh một cách mù quáng.

Trở lại vấn đề GIẢM CÂN, động lực lớn nhất mà đến giờ này tôi cảm nhận và chứng minh tồn tại ở nhiều người đó là THẤT TÌNH!

Hãy yêu sâu đậm và rồi chia tay, bạn sẽ ốm đi nhanh chóng!

Phương án này hoàn toàn hiệu quả nhưng có phần tiêu cực về cảm xúc và có khi nguy hại cơ thể vì bạn sẽ hay nhịn ăn, uống nhiều rượu bia, mất ngủ, khóc nhiều, stress nặng, không tập trung làm được việc khác.. Giai đoạn này sẽ qua nhanh thôi, nhưng khá là đau đớn tâm hồn! ^^

267b.png
Một phương án khác tích cực hơn nhưng đòi hỏi quyết tâm cao hơn mà tôi đã tự mình kiểm chứng:

- Chạy bộ, chạy bộ và chạy bộ..

Mỗi ngày dành ra khoảng 1h để chạy. Bạn không cần chạy liên tục, hãy đi bộ xen kẽ để tránh quá sức nhé!

- Gập bụng tầm 30 cái.

- Nhảy tự do trên nền nhạc tự chọn.

Trên youtube có nhiều bài tập nhảy dễ dàng cho người mới bắt đầu. Bạn cũng có thể tập các bài tập giãn cơ, siết cơ.. Đều rất hữu ích cho việc giảm cân.

- Chú ý khẩu phần ăn của bạn.

Hạn chế tối đa nước ngọt có ga, trà sữa, các món chiên dầu. Hạn chế đường. Hãy ăn nhiều rau củ trái cây. Uống nhiều nước.

- Uống mật ong + chanh ấm vào buổi sáng trước khi ăn 15p. Chú ý: Hãy uống nước ấm trước để tránh việc bị đau bao tử nhe.

- Tập trung vào một điều gì đó mới mẻ.

Bạn nên thử sức với những điều mới lạ, tâm trạng phấn chấn hơn và tập trung hơn. Điều này sẽ giúp bạn bớt đi cảm giác "buồn miệng" vì bạn đang khá là bận rộn rồi mà! ^^

Phía trên là những điều tôi làm để giảm cân (60->45kg)

Hi vọng sẽ giúp ích được cho các bạn đang có ý định giảm cân mà không biết bắt đầu từ đâu!

Chúc các bạn thành công!

* * *

Hôm nay mình up chủ đề này vì đợt giãn cách xã hội hơi lâu và chắc là sẽ có nhiều bạn cần. Hihi.
 
Chỉnh sửa cuối:
102 ❤︎ Bài viết: 0 Tìm chủ đề
Như bạn thấy đó. Hôm nay tui đã bắt đầu trau chuốt hơn cho những gì mình bỏ vào bụng, học cách yêu bản thân và củng cố thêm tri thức qua việc đọc sách!

228834319_235753961738676_6711458897921248931_n.jpg


Quay trở lại thời gian 4 tháng trước đây, cơ thể và tâm trí tôi bị dày vò ngược đãi bởi áp lực công việc mới, hòa nhập tập thể mới cùng với việc bắt đầu khoảng thời gian giãn cách xã hội ở SG từ đầu tháng 7.

1f4cc.png
Bạn biết tôi đã đối xử với bản thân mình như thế nào không?

Tôi chạy theo công việc một cách mù quáng, bất chấp. Tôi quên rằng tôi cũng cần nghỉ ngơi, giải trí và một vài giây phút được là chính mình. Sếp tôi kì vọng vào tôi, bản thân tôi có cái Tôi quá lớn nên cũng tự áp cho mình một cái nồi áp suất lên đầu!

Cộng hưởng thêm vào là việc làm online tại nhà 24/24, các mối quan hệ bạn bè yêu đương dần trở nên mệt mỏi. Tôi thậm chí đã rất khó chịu và cau có rồi block khi đối phương rep tin nhắn quá 24h.

Thêm vào nỗi đè nặng việc kinh tế để nuôi con, tình hình dịch bệnh ngày càng căng.. Bạn biết gì không, có ngày tôi đã tự tát vào 2 má của mình để có thể tập trung lại vào công việc.. Mọi thứ trống rỗng khi tôi không xác định được hiện giờ mình đã trở nên như thế nào?

Có những ngày ăn qua loa, không ngon không dở không đẹp không xấu. Có những ngày cày khuya dậy sớm..

Có lẽ đây là cái giá của thành công như người ta thường bàn nhưng giá thì cũng có loại A loại B, loại có thuốc hay tự nhiên.. Và tôi đang tự ĐẦU ĐỘC chính mình!

Rồi tôi quyết định gặp chuyên gia tâm lý, đó là khi tôi nhận ra mình đã không thể kiểm soát tâm trí mình sau 4 tháng luyện trong nồi áp suất cường độ cao.

Tôi biết có nhiều bạn ở đây đã từng gặp khó khăn hơn, áp lực hơn.. Tôi cũng biết có những bạn hiện tại đang trong khủng hoảng như tôi và loay hoay không biết làm cách nào để có thể lại thông thoáng trong suy nghĩ.

Một điều thú vị ở đây là nếu lịch hẹn với chuyên gia vào 16h ngày hôm sau thì ngay tối hôm trước, vô tình tôi đã tự tìm ra lối thoát cho chính bản thân mình. Tiền thì chuyển khoản trước rồi nhưng thôi không sao, mai biết đâu gặp chuyên gia lại học hỏi thêm nhiều điều. Hihi.

1f449.png
Trở lại vấn đề, tối hôm đó tôi đã tự tìm ra lối thoát cho tâm hồn mình bằng cách gì?

1f340.png
Đầu tiên tôi xin sếp cho nghỉ 3 ngày để chỉnh lại tâm lý.

1f340.png
Lướt Youtube tôi vô tình nghe và xem được clip về Luật Hấp Dẫn và hiểu là khi bạn Tiêu Cực thì sẽ thu hút càng nhiều những điều Tiêu Cực và ngược lại.

Và rồi tôi nghĩ về những áp lực mình đang có, những mong muốn của mình và khóc một cách vui vẻ!

Bạn không đọc nhằm đâu, là khóc một cách vui vẻ.. Khóc vì nhìn lại mình đang như thế nào, tại sao mình lại bị như thế này và khi bạn nhận ra.. Tin tôi đi, bạn sẽ khóc trong vui sướng!

1f340.png
Sau đó tôi lại tiếp tục được nghe và hiểu về cách ngồi Thiền cho tâm trí nhẹ nhàng. (Xem được từ clip nói về luật hấp dẫn).

Và cuối cùng là tự nhận ra được: BẤT CỨ VẤN ĐỀ NÀO CŨNG LÀ DO BẢN THÂN MÌNH!

Tôi học lại cách yêu bản thân bằng việc chăm chút cho sức khoẻ, nhan sắc và bồi bổ thêm bộ não bằng những cuốn sách được giới thiệu.

Tôi cũng chấp nhận việc mình không giỏi hơn ai nhưng mình có điểm Đặc Biệt.

Nếu tôi thật sự giỏi thì không cần phải chứng tỏ hay cố tỏ ra làm gì.. Người khác tự có mắt nhìn, tự có đánh giá.

Tôi cũng hiểu Tích Cực và Tiêu Cực đều sẽ tồn tại song song nhau. Thay đổi góc nhìn một chút và học cách chấp nhận việc đó xảy đến với mình là có lý do và bản thân mình chính là nơi tạo điều kiện cho việc đó hay người đó xuất hiện trong cuộc sống mình.

Ngưng hờn dỗi, ngưng đổ thừa và tập yêu bản thân. Mệt thì nghỉ ngơi rồi tiếp tục. Đừng như tôi, cố quá mém xíu thành quá cố luôn!

1f602.png


Đôi lời gửi đến các bạn đang bị bất ổn về tâm lý tâm trạng các kiểu trong thời gian giãn cách này.

Hãy cho tinh thần của bạn ăn những món ăn "bổ dưỡng" nhé. Mãi yêu.

CAD 1992 chúc bạn vui và giảm stress khi đọc qua bài này nhé.
 
102 ❤︎ Bài viết: 0 Tìm chủ đề
bellflower-6532224_960_720.jpg


Thèm cái mùi CÔNG TY..

Hồi lâu tui cứ nghĩ là đi làm mệt mỏi lắm, ở nhà chắc thoải mái vui sướng hơn..

Hồi lâu tui cứ nghĩ SG ồn áo quá, tĩnh lặng lại chút chắc nhẹ nhàng dễ chịu hơn..

Hồi lâu tui cứ nghĩ công ty có nhiều quy định quá, tự làm ở nhà chắc vui vẻ thích thú hơn..

* * * Và rồi, điều tui mong ước đã đến:

25b6.png


25b6.png
CHỈ THỊ 16 GIÃN CÁCH XÃ HỘI

203c.png


Hời ơi, bạn biết gì hong? Tui thèm cái mùi công ty dã man!

- Thèm những buổi sớm tấp nập kẹt xe trên đường đi làm, thèm cái cảm giác hồi hộp chờ đợi hôm nay bạn cùng "tim" sinh hoạt chủ đề gì?

- Thèm những buổi thảo luận, chơi trò chơi lấy tiền của SẾP mà Sếp tui vẫn cứ vui vì bị tụi tui "móc túi" quài!

1f602.png


- Thèm những hôm đi trễ, bị phạt rồi được dịp làm Model bỏ ống heo tạo dáng chụp hình các kiểu.

- Thèm cảm giác nghỉ trưa mà đứa này chọc đứa kia mếu cho khỏi ngủ!

- Thèm những lúc đi gặp khách hàng mà bị leo cây rồi về mếu máo méc đồng bọn để rồi nhận câu

1f449.png


"Người Sao Khách Vậy"

1f923.png


- Thèm luôn mấy lúc ngu ngơ xử lý tào lao, được nghe Sếp "ca" cho bài ca không quên!

263a.png


- Thèm luôn những khoảnh khắc rình mò đồng nghiệp sơ hở để chụp hình rồi lâu lâu up vô group chung cho có đề tài nấu cháo!

263a.png


Và đặc biệt là THÈM cái cảm giác CHÚC MỪNG đồng đội có thêm HỢP ĐỒNG!

Thèm thêm những ngày off cùng nhau cà phê chém gió, lăn lê bò trường tại nhà Đội Trưởng!

Ôi thôi, tui thèm từng con mực, từng hớp bia.. Mà ý lộn, tui quên.. tui phá mồi thôi quý dị.. Hong biết bia bọt là gì đâu à nhen!

1f923.png


Rồi hết chỉ thị 16 là đùng cái tới 16+ luôn! :)

Trời ơi, sét đánh ngang tay cũng không bằng ngày mai lại ở nhà tu luyện!

1f602.png


Rồi tui quên luôn cảm giác mang giày cao gót, quất đôi má hồng, bận thêm bộ vest đủng đỉnh lên công ty đi ký hợp đồng là như thế nào rồi luôn quý dị ơi.. (Giờ tui vẫn kí mà tui kí online.. Hehe)

Hong biết mấy bạn đồng nghiệp của tui sao chớ tui chuẩn bị cái tinh thần rồi, mai tui rủ "Tim" tui nhậu online luôn cho nó máu, còn bia với mồi ở đâu thì tui hong có biết!

Ờ, tui dị đó.. Chịu hong chịu cũng chịu!

2764.png


Còn bạn, bạn có nhớ cái mùi công ty cùa mình hong? Cùng bình luận chia sẻ nhé! ^^

* * *

Cám ơn bạn đã dành thời gian đọc bài tâm sự của CAD 1992 nhé. Chúc bạn có một ngày thật nhiều niềm vui nha.
 
102 ❤︎ Bài viết: 0 Tìm chủ đề
240779377_247748503872555_3731579265235878725_n.jpg


1f4cc.png
Gửi đến anh trai mặc áo trắng chạy xe đen (quên nhìn bảng số luôn òi) LỜI CÁM ƠN CHÂN THÀNH BẰNG CẢ TRÁI TIM NÀY!

2665.png


Chuyện là sáng nay con bé bị lên cơn: Ngồi mãi mà không nặn ra được chữ, cứ ngáp ngắn ngáp dài, đầu óc thì quay quay.. Híc, em không chơi đá nhưng #nghiện_cafe thì em có!

1f62d.png


Sau một hồi đắn đo, con bé quyết định là đi bộ ra ngoài trong sự ngó nghiêng để tìm kiếm một ly cafe đen đá ít đường trong hồi hộp. Sợ xe nào đi qua hốt 2 triệu thì căng.

1f605.png


Đi qua vài căn nhà im ắng thì thấy từ xa có anh mặc áo trắng lái xe từ từ hỏi người dân xung quanh là tìm mua NƯỚC ĐÁ (thật ra là anh tìm THUỐC LÁ mà em lãng tai quý dị ơi, nhục vãi!

1f605.png


1f602.png
)

Cái máu nhiệt tình của em nó lại nổi lên, em nói: Anh ơi, chỗ khu em có, em chỉ cho.. Xong anh hỏi lại:

- Em đi đâu, kiếm mua gì?

Em kêu em kiếm cafe, ảnh hỏi em uống cafe đen được không? Ảnh chỉ ly cafe mới mua chưa uống treo ngoắc ngoẻo trên xe, ui thực ra là em để ý cái ly cafe đen đầy ú ụ đó từ đầu rồi quý dị.. Em giả bộ chỉ đường chứ định hỏi ảnh chỗ mua thôi!

1f60b.png


1f449.png
Nghe hỏi câu "Em uống được không?" Là em GẬT ĐẦU CÁI RỤP liền. Nghĩ bụng: Thời tới rồi Dung ơi, có cafe uống rồi! Há há..

Và câu chuyện sau đó là anh chở em về khu em mua thuốc lá nhưng chỗ em lại không có loại anh cần mà anh còn bị mất một ly cafe nữa mọi người. Xu ghê..

1f923.png


1f923.png


1f923.png


Câu chuyện sẽ có hậu hơn khi em hỏi tên hay xin zalo anh để trả lại ly cafe hay thêu dệt câu chuyện mộng mơ giữa cô nàng nghiện cafe và anh chàng nghiện thuốc lá.. Nhưng KHÔNG, hẳn là em chỉ quan tâm ly cafe trên tay thôi nên ngay cả tên họ anh là chi em cũng không biết, sdt anh là gì em cũng quên xin.

Thôi, kiếp này coi như nợ nhau ly cafe anh nhé, anh zai ở đường HỒ NGỌC CẨN!

1f602.png


1f602.png


1f602.png


* * *

Feedback: Cafe ngon mà hơi đắng!

1f60b.png


#CAD_1992

[ SG 27-08-2021] - MÙA GIÃN CÁCH THỨ N
 
Last edited by a moderator:
102 ❤︎ Bài viết: 0 Tìm chủ đề
1f4cc.png
ĐỪNG KẾT HÔN CHỈ VÌ TUỔI TÁC!

240623169_247903933857012_2556210338559522003_n.png


270d.png
1/ Bây coi lấy vợ cưới chồng gì đi chớ nay cũng ba mươi có lẽ rồi đó. Ế rồi, mốt già ai lo!

Đây đây, chỉ vì cái câu nói này mà bao nhiêu người khổ bởi cái việc thúc giục của người khác khi bản thân họ chưa sẵn sàng nghĩ đến chuyện kết hôn. Lúc độc thân thì ai cũng hối gả hối cưới, đến khi sống với nhau không hạnh phúc thì có ai chịu dùm họ không? Họ - những người trong cuộc, cố gắng sống vì hai chữ "miệng đời"!

Làm ơn, dẹp ngay tư tưởng dựng vợ gả chồng chỉ vì sự đùm bọc lúc tuổi già sức yếu. Lỡ sống với nhau mà không yêu nhau, không hợp nhau rồi bỏ nhau thì ai là người Khổ? Con cái, bản thân họ sẽ là người hiểu rõ nhất, chúng ta chỉ là những kẻ ngoài cuộc, nhìn vào sẽ thấu được bao nhiêu?

Từ bao giờ hôn nhân trở thành tiêu chuẩn đánh giá chung giá trị của một con người? Thất bại trong hôn nhân hay không kết hôn là cuộc đời họ không trọn vẹn, không hạnh phúc?

NO.. NO.. Kể cả có hay không có hôn nhân thì họ vẫn có thể hạnh phúc. Mỗi người có tiêu chuẩn cảm nhận riêng, quan điểm sống riêng, đừng dùng quan niệm của thế hệ trước mà áp lên thế hệ này. Nếu hôn nhân thuận lợi, hai con người xa lạ đến với nhau một cách tự nguyện bằng tình yêu và trách nhiệm thì đó là thiên đường, còn nếu hôn nhân chỉ là trách nhiệm, lời hứa thì đó là nơi cầm tù với những song sắt vô hình.

Điều gì xảy ra nếu bạn cưới một người chỉ vì đến tuổi lập gia đình, rồi sau đó bạn lại gặp được một người khác khiến bạn rung động bằng tình cảm lứa đôi? => Bi Kịch thưa quý vị!

Ở thế giới hiện tại, thời đại 4.0 ta có rất nhiều sự lựa chọn trong các mối quan hệ. Hôm nay bạn chia tay còn chưa kịp buồn thì ngày mai đã có người đến an ủi, bù đắp cho bạn. Tình cảm ở thời hiện đại nhanh đến chóng đi. Việc kết hôn đòi hỏi sự gắn kết cả đời, là khi bạn hoàn toàn hài lòng với con người này, bạn không còn có ý định tìm hiểu hay thích thú ai khác ngoài kia, là khi dù có bao nhiêu người tán tỉnh bạn, hứa hẹn yêu thương bạn thì bạn cũng chỉ muốn người này và đối phương cũng hài lòng về bạn, cũng muốn gắn kết cùng bạn - chỉ duy nhất mình bạn mà thôi.

Giữa bao nhiêu lựa chọn, anh vẫn chọn em. Giữa bao nhiêu cám dỗ, em vẫn chọn anh. Đơn giản, dễ hiểu.

270d.png
2/ Bây coi thầy chưa? Tuổi tụi bây không có hợp.

Hoặc: Tao coi thầy thấy con bé này hợp với mày nè, cưới về làm ăn lên, cưới nhanh kẻo lỡ!

Ủa.. alo.. gì dạ ba? Hôn nhân là chuyện của hai người, đi hỏi ý kiến người thứ ba chi vậy?

Rồi tình cảm mấy năm ròng, bao nhiêu khó khăn khổ sở cùng nhau cố gắng chỉ vì một lời nói là bay theo cơn gió ha gì?

Mấy bạn nam nha, yêu con gái nhà người ta mấy năm, cái thanh xuân cũng mòn hết nửa mà đi nghe lời ông này bà kia chia tay thì tui nói thiệt lý do chỉ có một chữ: CHÁN!

Vì chán rồi nên mới chia tay, chứ còn yêu không ai chọn rời đi, kể cả lời thầy bói!

Còn mấy bạn nữ lấy chồng cũng không cần đi xem, lúc các bạn tìm hiểu nhau, người ta đối xử bạn như thế nào thì bạn là người cảm nhận rõ nhất. Phải không? Thử thách nhiều vào, vượt qua được nghĩa là yêu. Không vượt qua được thì là tình yêu chưa đủ để đến hôn nhân. Đừng theo lời ai cả, bản thân bạn, cái tâm của bạn đủ sáng để cảm nhận mà.

Mắt thấy - tai nghe còn chưa chắc là thật thì đừng dựa vào vài ba câu nói của ai khác mà tự ép mình vào một bước ngoặc quan trọng của cuộc đời.

1f4aa.png
Tự nguyện đến với nhau, chưa chắc sẽ đi được hết đến cuối đời nhưng ít ra bạn sẽ không phải hối hận vì:

"Ngày Xưa tao nghe lời ông A bà B nên giờ mới.. như thế này!"

1f449.png
Tóm lại: Hôn nhân, KHÔNG VỘI.

Hãy kết hôn khi cả hai đã thật sự sẵn sàng!
 
102 ❤︎ Bài viết: 0 Tìm chủ đề
CHUYỆN TÌNH TUỔI 18 - KHÔNG THẤT VỌNG NHƯNG CHẲNG THỂ ĐỢI MONG

240782272_249587867021952_1726727432018409572_n.jpg


Tôi bỗng nhớ giai điệu du dương nhẹ nhàng trong bài Xe Đạp của ca sĩ Thùy Chi trình bày.. Một thứ tình cảm trong veo, gây bao thương nhớ - Là cảm giác lần đầu biết luyến lưu, lần đầu biết đợi mong và những chiều ngồi sau xe đạp đón đưa nhau về.. Phải, tình yêu tuổi học trò luôn đem đến cho ta mộng mơ và những hoài niệm!

Bạn còn nhớ chứ, cái lần đầu tiên được ai đó tỏ tình, đôi mắt nhìn nhau say đắm rồi bất chợt thẹn thùng quay mặt đi để rồi chỉ một lát sau, ta lại bắt gặp ánh mắt đối phương đang nhìn mình và giật mình thản thốt khi phát hiện ra đã bị bắt gặp.

Yêu đương - luôn là một gia vị không thể thiếu trong cuộc sống và tình yêu thuở thiếu thời còn trên giảng đường là thứ tình cảm đáng yêu và chân phương nhất. Lúc ấy bạn sẽ không phải nghĩ những chuyện tương lai hay thậm chí là ngày mai ăn gì? Bánh mì trứng ốp la trước cổng hay là cơm tấm trước nhà?

Tuổi 18 đẹp làm sao khi mà chuyện tình yêu được vun vén bằng những lời ghẹo trêu của bạn cùng lớp, từ những cái nhìn cười mỉm của thầy cô.. Mãi về sau này, tôi tin là bạn vẫn còn nhớ cô gái năm ấy cùng bạn hái hoa phượng xếp thành hình con bươm bướm, ép vào quyển vở cùng những lời hẹn ước yêu thương trong cuốn nhật ký chia tay lớp 12.

Bạn và cô ấy, đã từng nói những lời lâu dài về sau, mơ về ngôi nhà và những đứa trẻ. Hai bạn cùng hẹn nhau thi đậu đại học rồi ra trường tìm việc, ổn định một tý sẽ tính chuyện trăm năm. Hai bạn nắm tay nhau đi qua những thăng trầm chông chênh của tuổi mới lớn.. Có những giận hờn tưởng chừng xa nhau nhưng rồi lại chọn tha thứ và nhìn nhau như thuở ban đầu!

Câu chuyện trên thật đẹp bạn nhỉ, nhưng đó là khi chúng ta chưa trưởng thành, chưa nếm trải thất bại của đau đớn cuộc đời, là khi những cám dỗ vẫn chưa bủa vây lấy bạn và người kia..

Tôi cũng từng có một chuyện tình năm 18 tuổi thật đẹp.

Có một cậu bé năm ấy, dong dỏng người cao, hay chở tôi đi học về bằng chiếc xe đạp cũ.. Những buổi học thêm chung, cùng nhau ăn ổ bánh mì nhỏ và cười nói khúc khích. Lúc đó cả thế giới trong tôi dường như chỉ có cậu. Cậu ấy cũng dành mọi sự ưu tiên cho tôi.

Chuyện tình cứ thế: Có những giận hờn vì tuổi trẻ nông nỗi và rồi hôm sau lại như chưa có giận hờn nào từng tồn tại. Cậu ấy không cố tình tổn thương tôi còn tôi thì quá nhạy cảm để có thể không nghĩ ngợi.

Thời gian trôi và cả hai cùng thi đại học, cậu ấy học tốt hơn, đậu ngay năm nhất vào một trường khá nổi tiếng ở Sài Gòn. Và đúng như bạn nghĩ: Tôi rớt cái bẹp! Cậu ấy đã ở bên an ủi và cổ vũ tôi rất nhiều về vấn đề thi lại vào năm sau.. Biết ơn vì thời gian khó khăn này vẫn còn có nhau.

Nhưng cũng kể từ đây câu chuyện yêu xa bắt đầu..

Một người ở phồn hoa đô thị, một người ở quê hương huyện làng.. Chúng tôi đã có những buổi chờ cơm nhau dù cả hai đang cách nhau mấy trăm cây số!

Cậu ấy cũng từng vì tiết kiệm 5.000đ để đang ký phút gọi cho tôi mà bớt đi phần ăn sáng của mình. Mọi thứ ban đầu luôn đẹp và đáng để ta hoài niệm.

Chuyện tình vẫn cứ thế trôi, trong khi tôi vẫn hi vọng về một cái kết đẹp thì dần xuất hiện nhiều rạng nứt.

Bạn biết đó, tuổi mới lớn chỉ biết yêu là yêu. Đâu nghĩ được chuyện tương lai xa cần cố gắng gì, phải có gì trong tay.. Còn cậu ấy thì đã ở Sài Gòn hoa lệ một thời gian, cơm áo gạo tiền, cám dỗ, nhận thức, môi trường, việc học và việc làm.. mọi thứ kéo chúng tôi ngày càng xa nhau.

Tôi không hiểu cho cậu ấy, cậu ấy cũng không còn kiên nhẫn cảm thông cho tôi..

Đến một ngày lời chia tay được thốt ra vì những hờn trách ghen tuông của tôi là quá đáng với cậu.

Cái cách mà chúng tôi xa nhau là vì hai chữ không hợp.

Cũng như bao người khác, tôi dằn vặt bản thân trong nhiều ngày, cũng đã từng bỏ qua hết chút tự tôn còn lại mà níu kéo nhưng kết quả thì bạn biết rồi đó.. Sau này cậu ấy cưới vợ và cô dâu không phải là tôi, tôi cũng đã có chồng và chú rể cũng không phải cậu ấy. Lời hứa năm 18 nghe cho vui tai nhưng làm sao có thể vượt qua thời gian?

Câu chuyện đã trôi qua gần 10 năm, ngồi đây kể lại tôi chỉ thấy đây là một chuyện tình đẹp chứ không còn cảm giác đau khổ hay uất ức như thời đôi mươi. Bạn biết không, tuổi trẻ chúng ta sẽ có những trải nghiệm, một trong số đó là tình yêu. Bạn cũng không cần phải đặt nặng vấn đề yêu ai thì sẽ lấy người đó, hàng ngày có rất nhiều chuyện tình bắt đầu nhưng cũng không ít những câu chuyện tan vỡ.

Hãy mạnh dạn cho nhau một cơ hội nhưng cũng đừng quá ủy mị đau thương khi chẳng may phải kết thúc.

Nhất là chuyện tình năm 18 tuổi - rất đẹp, rất thơ nhưng cũng đừng mơ mộng quá nhiều.

Có những việc ngày hôm nay bạn gửi gắm vào đó bằng tất cả hi vọng thì ngày mai khi tỉnh dậy, nỗi thất vọng sẽ dìm bạn đến tận cùng.

Vậy nên, yêu thương bản thân mình một chút và hãy tự nhủ rằng:

LÀ TÔI CHO PHÉP TÌNH YÊU CÓ CƠ HỘI LÀM TÔI VUI chứ không phải TÔI VÌ TÌNH YÊU MÀ HỦY HOẠI BẢN THÂN MÌNH!

Nếu bạn đã từng có một cuộc tình đẹp, đừng cố gắng quên nó đi, vì chuyện tình này xứng đáng được ghi nhận. Nhưng cũng đừng vì quá khứ đã qua mà bỏ lỡ những câu chuyện tình yêu sau này..

Bạn và tôi, chúng ta ai cũng có những chuyện tình năm 18 - chúng thật đẹp nhưng cũng đã khép lại từ lâu.

Mong cho những ai vẫn đang còn nắm tay từ năm 18, hãy trân quý đôi bàn tay ấy vì chắc hẳn đối phương và bạn đã phải dũng cảm rất nhiều mới còn có nhau ngày hôm nay.

Chúc cho mối tình năm 18 của tôi, của bạn sớm tìm được bến đỗ an lòng.

* * *

Năm mười tám, tuổi vừa tròn đẹp lắm,

Nét xuân thì ôm ấp một tình yêu,

Buổi ngóng trông, em lỡ hẹn một chiều

Mà đợi mãi, chẳng thể nào tìm lại

Người đi rồi, tâm hồn này hóa dại

Thế là xa, xa mãi một câu thề..

[ SG 30-08-2021]

Nguồn: CAD 1992
 
102 ❤︎ Bài viết: 0 Tìm chủ đề
Bạn biết cô đơn là gì không?

240699089_249721107008628_2113869468933989530_n.jpg


Là khi bạn khó khăn lắm mới tìm được một ly cafe ngon nhưng lại càng khó khăn hơn khi chẳng thể tìm lấy một người ngồi xuống cùng uống..

Bởi vì cái sở thích kì quái là con gái mà uống cafe đen đá ít đường mà dường như ít khi tìm được bạn đồng đạo.

Các bạn gái thì cùng lắm sẽ là cafe sữa, bạc xỉu..

Các bạn nam nếu có thể ngồi cùng thì vài hôm lại không đi đến đâu..

Ở cái độ tuổi này, già không ra già, trẻ không ra trẻ. Cái duy nhất mà tôi có và tự tin là có nhiều, phải chăng là những đổ vỡ, trải nghiệm và bài học rút ra từ những vết xe đổ ấy!

Tôi luôn chọn những điều đơn giản vì tôi biết cuộc sống này đủ phức tạp rồi.

Mỗi một lần nhìn lên bầu trời, áng mây, gió.. Tôi vẫn tự hỏi:

"Liệu.. vài năm sau, mày sẽ trở thành người mà mày muốn hay kẻ mà mày ghét?"

Tình yêu.. ở tuổi này, giai đoạn này, biết rõ là không phù hợp nhưng tôi vẫn cần tình yêu để có thể chill cùng con chữ!

Hôm nay trời lại mưa,

Đứng từ lan can ban công phòng trọ, tôi cảm nhận được từng cơn gió như muốn thổi bay đi những ý niệm mệt nhoài của tuổi trưởng thành..

Mọi thứ như mới hôm qua, vào mười năm trước, cũng có cô gái đang háo hức đếm từng chiếc máy bay lượn lờ trên đầu mình.. Vậy mà hôm nay, cô gái ấy lại cảm thấy mình như muốn bay đi mất giữa Sài Gòn bộn bề bị kẹt lại với hai chữ CÔ ĐƠN!

* * *

[ SG 30-08-2021]

https://www.facebook.com/hashtag/ca...ycuhLLGy7vlPPo2jPGOAhp9oiN1ittSQ&__tn__=*NK-R #CAD_1992
 
Last edited by a moderator:
102 ❤︎ Bài viết: 0 Tìm chủ đề
1f525.png
CÓ LÝ DO GÌ ĐỂ LÀM BẠN VỚI https://www.facebook.com/hashtag/ng...6fy4af1hfGSj8lLag03-dzZVJC_qpEGQ&__tn__=*NK-R #NGƯỜI_YÊU_CŨ?

241012397_250331686947570_7039543063631665995_n.jpg


Đề tài này không quá Hot nhưng nó luôn thường trực trong các mối quan hệ.

Một thắc mắc chưa bao giờ mất: Tại sao lại làm bạn với NYC?

Quan điểm cá nhân: Nếu cả hai có thể làm bạn với nhau sau chia tay thì chỉ có rơi vào hai trường hợp:

1. Cả hai chưa từng tồn tại cái gọi là tình yêu thật sự.

Nghe hơi sai sai nhưng đó là sự thật. Làm sao bạn có thể làm bạn với một người đã từng làm tổn thương bạn?

Bạn thật sự có quên được tình cảm đã trao cho nhau mà có một tình cảm bạn bè đơn thuần về sau này?

Và rồi bạn có đủ mạnh mẽ để nhìn đối phương tay trong tay với tình mới?

Và rồi khi bạn bước đến với người sau, có chắc người cũ của bạn sẽ không đau khi nhìn thấy?

Chỉ có thể là đoạn tình cảm của bạn và người kia chưa từng đến mức được gọi là tình yêu thật sự.

2. Một trong hai người, hoặc cả hai vẫn luôn nghĩ và quan tâm đến đối phương.

Nôm na là vẫn còn tình cảm với đối phương. Không đủ dũng cảm để rời xa họ mãi mãi. Đôi khi chia tay chỉ đơn giản là vì không chịu được tính nhau chứ không hẳn là vì hết yêu nhau!

Bạn vẫn âm thầm vào xem story, cập nhật những thông báo về tình cảm, cuộc sống của đối phương hàng ngày - lặng lẽ vào xem, thở phào yên tâm rằng họ vẫn ổn và đi ra. Không dấu vết, không like, không cmt và đương nhiên cũng không block. Chỉ cần họ ổn là bạn ổn.

Và rồi đến ngày một trong hai bạn có người mới, lúc này có nên tiếp tục cùng nhau đồng hành làm bạn hay dứt khoác cho trái tim được yên bình?

Đối với mình mà nói, nếu chia tay nghĩa là không nên xuất hiện vào cuộc sống nhau nữa. Và vì mình chưa bao giờ muốn cùng nhau làm bạn, trở thành bạn nên việc kết thúc một mối tình nghĩa là chấm dứt một mối duyên đã hết nợ. Sòng phẳng, nhẹ nhàng. Mình có thể tìm đến một bến bờ khác mà không sợ đối phương nhọc lòng, đối phương cũng tự do bước tới nơi gọi là phù hợp hơn mà không lo mình buồn.

Hai người chia tay, bốn người hạnh phúc, không ai nợ ai!

VÀ..

Nếu bạn đã có Người Yêu Mới thì mong bạn hãy nghĩ cho cảm nhận của người đến sau này một chút - Đừng liên lạc với Người Yêu Cũ (NYC).

Đó là sự tôn trọng đầu tiên để bắt đầu một mối quan hệ nghiêm túc và lâu dài!

Cụm từ NYC sẽ luôn là cái gai giữa các cặp đôi.

Và nếu người yêu mới của bạn đang còn liên hệ, dây dưa với NYC mặc kệ bạn có tỏ thái độ không vui hay giận hờn thì điều bạn cần làm hiện giờ là xem xét lại sự nghiêm túc của mối quan hệ này.

Việc đối phương có NYC là hoàn toàn bình thường, việc bạn giận dỗi không vui khi đối phương có liên hệ với NYC cũng là bình thường, NHƯNG.. việc người ta biết bạn không vui mà người ta vẫn chọn làm thì có gì đó bất thường ở đây rồi!

Hãy ngồi lại với nhau, nói rõ quan điểm, thống nhất quy tắc để cuộc tình của các bạn không có bất cứ cái gai hay khoảng cách nào bạn nhé!

Chúc người cũ và người mới luôn hạnh phúc, chỉ là đừng hạnh phúc theo cách "Cùng Nhau".

* * *

Nguồn: CAD 1992
 
Last edited by a moderator:
102 ❤︎ Bài viết: 0 Tìm chủ đề
TRƯỞNG THÀNHNGÂY THƠ, BẠN CHỌN ĐIỀU GÌ?

240926172_252306660083406_5438196909382756243_n.jpg


Vẫn nhớ ngày trước, khi mà nụ cười trên môi còn tươi và vô tư lắm. Hoài niệm mãi, nhớ mãi về cô bé năm nhất ngây thơ và hay nô đùa.

Ngây thơ, đôi khi là một đặc ân mà ta chỉ cảm nhận được khi đã mất đi.

Đến một độ tuổi nhất định cùng với những trải nghiệm đủ, bạn - dù muốn hay không cũng sẽ phải trưởng thành!

Và đương nhiên trưởng thành rồi thì không thể Ngây Thơ được nữa!

Hỏi rằng có tiếc không?

Trả lời: Có!

Hỏi rằng: Có đáng không?

Trả lời: Đáng!

Bạn sẽ đánh đổi nụ cười để không phải rơi những giọt nước mắt không xứng đáng.

Bạn sẽ đánh đổi sự ngây thơ để có được sự phân biệt đúng sai khi trưởng thành.

Khi bạn ngây thơ, mọi thứ trong cuộc đời 80% là màu hồng cánh sen - đẹp đẽ và hoa mỹ.

Khi bạn trưởng thành, hầu hết những gì bạn cảm nhận và nhìn thấy đã chuyển sang tím lịm tìm sim dù đôi khi có chút ánh xám! ^^

Đừng lo, không phải là bạn đang tiêu cực hơn mà là bạn đang phân biệt rõ ràng hơn mọi thứ. Không lẫn lộn, không vẽ vời.

Nhìn thẳng vào thực tế mà nói, có những lúc chúng ta nên ngây thơ nếu có thể để tránh nhìn quá rõ những sự thật không nên thấy. Thế nhưng ranh giới giữa ngây thơ và giả vờ ngây thơ nó rõ ràng đến nỗi việc cún con thì không thể biết bay vậy. Cái gì khó quá thì bỏ qua đi bạn.

Chấp nhận việc mình đã đến lúc phải trưởng thành, nhìn rõ mọi việc để có thể quyết định mọi thứ một cách chính xác nhất có thể là một điều đúng đắn.

Đừng cố níu giữ sự ngây thơ, nó không hề tốt trong xã hội này.

Khi còn được ngây thơ, hãy tranh thủ tận hưởng bởi khi đã mất đi rồi thì cái thực tại sẽ khiến bạn đôi lúc ngỡ ngàng.

Có một số người lâu ngày gặp lại sẽ nói với bạn: Nay nhìn mày khác thế, không như lúc trước nữa?

Đừng lo, không hẳn là họ đang nói về ngoại hình của bạn đâu mà có khi là họ đã nhận ra sự thay đổi bên trong bạn. Bạn - đã không còn ngây thơ như trước đây nữa rồi.

Một điều dù muốn dù không, bạn nhất định sẽ trưởng thành. Nếu sự ngây thơ là vẻ đẹp trong trẻo hút mắt của một món ăn thì sự trưởng thành là chất lượng, vị đặc trưng của món ăn đó. Người ta không thể mãi nhìn ngắm một món ăn, chắc chắn phải nếm thử. Và bạn, chắc chắn phải trưởng thành.

Đọc đến đây thì đừng vội vã trưởng thành nếu chưa đến lúc. Người ta gọi đó là hội chứng "chín ép"! Giống như trái cây vậy, nếu chưa đủ độ già thì cố ép cho chín sẽ không có vị ngon đúng nên có.

Bạn không cần phải vội, đủ nắng hoa sẽ nở và đủ trải nghiệm ta sẽ đủ trưởng thành.

Tản mạn một chiều mưa

[ SG 03-09-2021]

Nguồn: https://www.facebook.com/hashtag/ca...ZmHSwEbA0tKMbJ-LoFPgyBCUA3VpUXAw&__tn__=*NK-R #CAD_1992
 
102 ❤︎ Bài viết: 0 Tìm chủ đề
1f525.png
HỒI KÝ ĐI ĐẺ - PHẦN 1

241338928_254652066515532_4175746880369469944_n.jpg


Nếu ai đó hỏi tui: Đời này, mày sợ nhất là cái gì?

Tui sẽ không ngần ngại trả lời: Đi đẻ lần 2!

Đây là chuỗi bài viết tui đã hứa với các bạn đọc và xin lưu ý, đặc biệt lưu ý là bạn nào yếu tim, không thích kịch tính thì hãy lướt qua bởi vì tui sẽ miêu tả tất cả một cách chân thực nhất có thể, và cũng bởi vì đây là CÂU CHUYỆN ĐỜI TUI.

* * *

Như các bạn cũng đã biết, trai lớn lấy vợ - gái lớn gả chồng là một chuyện hết sức bình thường và cái vụ cưới xong làm một, hai, ba bốn năm đứa cũng là chuyện gần như là đương nhiên rồi. Ai chưa có em bé hay không có ý định có em bé thì khúc này đọc chơi thôi nghen, tui lười cãi khúc này lắm, cứ cho là vậy đi cho có cái để nói tiếp nè..

Xuân hạ thu đông chưa qua hết bốn mùa, khi mà chiếc lá cuối cùng còn chưa rụng xuống thì.. tui đi đẻ!

Vào một ngày đẹp trời, sáng ngủ dậy, tui phát hiện mình bị ra máu hồng (chỉ một ít) và kèm theo là nhức mỏi xương sống nhiều hơn thường ngày. Tui cũng không biết mình bị gì, đợt đầu mà mấy bạn, còn non và xanh lắm. Tui liền gọi cho mẹ chồng tui (lúc đó), mẹ chồng tui nói là không sao, vài ngày nữa mới đẻ! ^^

Tui yên tâm, không gọi hỏi lại mẹ ruột. Khúc này mới gọi là "em thật sự ngu ngốc"! Haha.. Thôi, chưa đẻ thì mình đi ăn sáng, tung tăng tiếp, dù sao đẻ là phải đau bụng vỡ ối đồ còn mình thì không có gì. Ăn xong thì tui nhờ chồng tui (lúc đó) chở tui trên con xe quen thuộc vào bệnh viện A (giấu tên nha, tại về sau không hài lòng dịch vụ lắm) để khám thai định kỳ. Hôm đó là ngày khám định kỳ của tuần thai thứ 36. Thông thường thì đến 39-41 tuần sẽ sinh, tùy vào cơ địa của mỗi bà mẹ.

Tui còn nhớ là tui vừa đeo túi đồ, vừa cầm xấp giấy tờ và vác một cái bụng nặng hơn 10kg (tui từ 45kg tăng lên 60 kg nha các bạn) loay hoay tìm khu vực khám các chỉ số.. Bạn sẽ thắc mắc chồng tui đâu sao không xách phụ hén? Hì hì, đâu phải tự nhiên mà tui mở ngoặc khúc trên đâu chèn. Từ ngày tui đi đẻ là tui bắt đầu chuỗi ngày Single Mom tươi đẹp mà tui hông hay hông biết gì luôn. Sau này có dịp tui kể cho nghe, giờ quay trở lại câu chuyên đi đẻ nè!

Đến số thứ tự, tui bước vô phòng khám. Tui hỏi chị bác sĩ:

"Sáng nay em có ra tý máu hồng nhạt, có sao không chị?"

Chị ấy tá hỏa: "Trời, em lên bàn nằm lẹ, lát chị qua coi liền!"

Khổ thân, đến tận tuần thai thứ 36 con bé mới biết "Khám Trong" là gì!

(Khúc này mấy bạn google cho lẹ nha chứ tui hỏng dám kể! ^^)

Sau khi khám, chị phán với tui 1 câu:

EM ĐI NGAY ĐẾN KHU HẬU SẢN - MỞ 3 PHÂN RỒI!

Tui kiểu: Ủa, dụ gì vậy chị? Tự nhiên qua khu đó chi? Mở 3 phân là sao? Mở 10 phân mới đẻ mà! À, ý là trong đầu tui đang nảy số mấy câu vậy chớ tui cũng hong dám hỏi, thấy mặt tui ngơ ngơ ngu ngu, chị bác sĩ dễ thương mới nói nhỏ nhẹ: EM SẮP ĐẺ RỒI!

Như bừng tỉnh trong cơn mơ, tui ước gì mình nghe sai hay nghe lầm gì đó chứ hai đứa đi khám thai sao giờ thành đi đẻ? Mới 36 tuần. Là sinh non?

Tui cố gắng bình tĩnh (mặt hơi có triệu chứng mếu nhẹ) :

"Chị ơi, con em mới 36 tuần, có sao không chị? Rồi giờ cần bao nhiêu tiền làm thủ tục vậy chị?"

May mắn là chị bác sĩ khá dễ thương, nhỏ nhẹ hết sức chỉ dẫn tui. Chị nói là không sao, 36 tuần hơi bé nhưng nhìn các chỉ số cũng tạm ổn. Không đến mức quá nhỏ cân, may là dinh dưỡng vô bầu chứ không vô em quá nhiều.

Sẵn chỉ các bạn chưa có bé: Bầu thì sẽ có hai dạng, lúc bầu thường thì các mẹ được bồi bổ nhiều, có những người những loại thực phẩm bổ sung nhưng cơ thể mẹ lại hấp thụ phần hơn nên mẹ tăng cân nhiều và bé trong bụng lại ít lên ký, và ngược lại. Phần chế độ dinh dưỡng thai kỳ các bạn phải nghiên cứu kỹ nhé, để trường hợp lỡ có sinh non như mình cũng không bị thiếu cân em bé.

Trước khi ra khỏi phòng khám, chị y tá dặn thêm tui:

"Em nhớ giả bộ đau nhiều vô cho người ta cho em lên bàn đẻ chứ nhìn mặt em bình thường quá, người ta cho ngồi chờ rồi đẻ rớt luôn đó!"
PACMAN.png


Thiệt tình là lúc đó tui kiểu chưa chấp nhận được sự thật, mà cũng không thấy dấu hiệu đau bụng như người ta thường kể..

Rồi tới khúc ra báo tin cho chồng (lúc đó) mới dui nè: Anh ơi, đi đẻ!

Tui nói bằng giọng điệu hết sức nhỏ nhẹ như thể tui đang sợ mình vừa làm điều gì sai! Haha, lúc đó sao tui hiền dữ thần?

Chồng tui kiểu: Nhà bao việc, giờ còn đẻ? Anh đang mệt mà em đi đẻ?

Ờ chắc tui alo bằng số máy nhánh trong bụng, gọi con tui ra chơi với tui cho đỡ buồn đó, chắc tui muốn đẻ liền? Dui.. 

Xong tui báo số tiền cần chuẩn bị và kêu chồng tui về nhà lấy đồ đạc cần thiết quay vào lại nhanh với tui. Ở đây thì tui sẽ phải đi làm thủ tục hồ sơ trước một mình!

Nói thêm là mẹ tui ở quê, chưa lên chăm được. Gọi mẹ chồng thì bà kêu phải đi làm, chưa xin nghỉ được.

Cái thời khắc mà tui cầm xấp giấy tờ, một mình ngồi tại băng ghế chờ bệnh viện lạnh ngắt, tui cảm giác được hình như cái lạnh không chỉ ngoài da thịt mà còn ở trong con tim này nữa. Tay tui bắt đầu run rẩy, tui bắt đầu sợ, những ám ảnh về câu chuyện đi đẻ đau như thế nào, đẻ thường đẻ mổ ra sao, sau này sẽ bị gì, có những người vì sinh khó mà đi luôn.. Tui Sợ, thật sự rất hoang man mà lúc đó, tại bệnh viện, tui chỉ có một mình!

Cầm điện thoại lên bấm những con số quen thuộc, đầu dây bên kia:

"Alo.. Dung hả con? Mẹ nghe nè.."

Nước mắt tui bất đầu rơi..

* * * Còn tiếp, phần 2.

* * *

https://www.facebook.com/hashtag/ho...nagpWb3fLnkdL8N_4byImIt9BasHYEtA&__tn__=*NK-R #hoikydide

Nguồn: CAD 1992 #CAD1992

Tác Giả: Cao Dung

[ SG 07-09-2021]
 
Last edited by a moderator:
102 ❤︎ Bài viết: 0 Tìm chủ đề
1f525.png
HỒI KÝ ĐI ĐẺ - PHẦN 2

241302164_255646233082782_7051019286431710949_n.jpg


* * *

Tui cố nén nước mắt vào trong, nếu không có mặt ở đó thì chắc chẳng ai có thể nhận ra tui đang khóc!

Giọng tui bắt đầu lạt đi, thỏ thẻ vào điện thoại:

"Mẹ.. (im lặng 3 giây).. giờ con đẻ, con phải nhập viện liền bây giờ, mở 3 phân rồi!"

Đầu dây bên kia mẹ tui thoáng bất ngờ, nghe không rõ, hỏi đi hỏi lại có chắc không? Tui nói là con vô bệnh viện khám thai, sáng nay ra huyết hồng nhạt thì bác sĩ bắt buộc vào làm thủ tục sinh rồi!

Mẹ hỏi: "Con gọi chị sui chưa?" - Ý là mẹ chồng tui á.

Tui: "Dạ rồi nhưng mẹ chồng con nói là bận đi làm không vào được!"

Mẹ tui nói là mẹ không chắc rằng có thể lên liền vì báo gấp quá không thể thu xếp ngay được. Nhà tui sống bằng nghề buôn bán nhỏ, chỉ có hai vợ chồng già cùng con chó nhỏ trông cửa, nếu mẹ đi thì phải bắt xe xa mà chưa chắc ở quê có xe giờ đó, rồi công việc buôn bán nữa.. Tui cũng hiểu nhưng lòng vẫn tủi thân lắm các bạn. Cố kiềm nén dạ thưa rồi cúp máy vào làm thủ tục cho xong!

Chồng (lúc đó) chưa vào và tiền thì không đủ để tạm ứng cho bệnh viện, họ nói muốn sinh dịch vụ thì phải đóng tiền ngay còn không thì đẻ kiểu nhà nước, giường đông và không có bác sĩ kèm! Từ đầu tui cũng đã tìm hiểu và muốn đăng kí gói sinh dịch vụ rồi nên quyết định ngồi chờ chồng (lúc đó) vào. Vừa ngồi vừa lo sợ đẻ rớt thì khổ!

Mà đâu phải ngồi không đâu các bạn, phải thay đồ sản phụ nha. Làm sáng nay tui ăn bận đẹp đẽ, giờ thấy ghê hà. Thôi kệ, phép vua còn thua lệ làng, theo quy định thôi!

Và.. Tui lại "được" khám trong trong lúc chờ.. Bác sĩ khám lúc này hỏi tui có cơn đau nào chưa?

Ngay lập tức tui nhớ lại lời chị kia dặn: "Đau, em đau lắm bác sĩ ơi.. nó từng cơn quặn quặn luôn.. ui da.." (hít hà đồ ghê lắm) ! ^^

Xong vị bác sĩ lúc này từ tốn hỏi lại đúng 1 câu: "Em đau bao lâu 1 cơn?"

Ôi trời, không lẽ giờ em đi nói là em có đau cơn nào đâu mà em biết thì chắc bị đuổi về đẻ gốc dừa luôn! Tình huống này tui chưa kịp nghĩ ra, ú ớ hồi tui kêu 15 phút 1 cơn. Sự im lặng của bác sĩ làm tui hiểu tui lại sai rồi! Lát sau tui mới biết thế nào là đau và chính xác là đau bao nhiêu phút một cơn nha quý vị.. Nói xạo mà không có căn cứ, tui nể tui ghê! Hehe

Rồi cũng đến lúc nhập viện sau khi xong thủ tục. Vui lắm các bạn ơi, người chồng lúc này của tui nói rằng anh ta phải đi làm! Đi làm ngay khi vợ chuẩn bị lên bàn đẻ?

Còn chưa biết là sinh thường hay sinh mổ, lỡ cần chữ ký người thân lúc nguy cấp thì như thế nào ta? Nghĩ tui cũng không dám nghĩ!

Nhưng hay cái là tại thời khắc sắp bước vào "Cửa Sinh là Cửa Tử" ấy thì tui vẫn tin, tui tin là anh ta nói thật, tui tin là chủ người ta khó nên không thể xin kể cả khi vợ công nhân mình đi đẻ cũng không được nghỉ.

Lạ lùng hơn là tui còn cổ vũ anh ta ráng làm kiếm tiền nuôi con, tui tự đi sinh một mình được, thấy tui dũng cảm ghê hok? Tâm lý ghê chưa? Ôi tui nể tui ghê các bạn, ngây thơ hết phần thiên hạ! Thế mới có những câu chuyện bi hài về sau..

Quay trở lại với việc vào phòng sinh, tui được thay dép của bệnh viện, đeo dây tay và yêu cầu bỏ hết tư trang bên ngoài, kể cả điện thoại cũng không được mang theo và phải ngồi xe lăn, có y tá đẩy đi.

Y tá nhìn tui hỏi kiểu khó hiểu:

"Người nhà chị đâu?"

Ờ.. người nhà tui đâu ha, hình như tui không có người nhà lúc này!
1f642.png


Thấy sự lưỡng lự trong ánh mắt để tìm kiếm câu trả lời sao cho hợp lý của tui, nếu tui nói người nhà bận thì cũng khó hiểu, ai lại bận khi vợ/ con họ đẻ? Nói không có thì cũng không phải.. Cuối cùng tui nói lát họ vô sau!

Mà kì thực là lúc này tui cũng không biết là ai sẽ vô, và vô lúc nào, tui chẳng dám trông mong gì từ ai khác ngoài bản thân mình. Hơn nữa tui cảm thấy mình vẫn đang rất khỏe, không đau đớn như những sản phụ khác, tui tự tin là mình sẽ sinh khỏe re, mẹ tròn con vuông, không phải lo các vấn đề khác. Được cái tui luôn lạc quan, hoặc là chưa nhìn ra được sự khủng khiếp về sau của câu chuyện đi đẻ, tất cả chỉ mới bắt đầu..

Cô y tá nhìn bằng một ánh mắt mà có lẽ mãi về sau tui vẫn không thể quên.. đó là ánh nhìn của sự thương hại, chút cảm tình, chút xót thương và xen lẫn sự khó hiểu!

Có lẽ phần vì cảm thông cùng cảnh phụ nữ với nhau nên cô ấy phá lệ cho tui đem điện thoại vào. Cô ấy dặn tui giấu kĩ, để người khác thấy là cổ bị trách phạt, tui biết ơn vô cùng vì lúc này chỉ còn cái điện thoại làm bạn!
1f642.png


Giờ mới thấm câu mẹ tui hay nói:

"Đàn ông đi biển có đôi,

Đàn bà đi đẻ mồ côi một mình!"

Tui cũng hiểu lúc đó điện thoại trên tay không còn đơn giản là một phương tiện giải trí lướt web, chụp hình.. mà nó chính là phương thức liên lạc về gia đình nếu tui thật sự có mệnh hệ gì lúc sinh em bé.

Ví dụ như: Báo Tử chẳng hạn!
1f642.png


* * * Còn tiếp, Phần 3
 
102 ❤︎ Bài viết: 0 Tìm chủ đề
1f525.png
HỒI KÝ ĐI ĐẺ - PHẦN 3

241704102_257016939612378_72326680657395301_n.jpg


Giờ ngồi đây viết lại mấy khúc gay cấn tui mới chợt nhận ra mình may mắn vãi linh hồn, hôm đó mặc dù đi đẻ bất ngờ nhưng mà hên nhe quý dị, hên sao mà cái điện thoại yêu dấu vẫn có pin đầy ú ụ. Chứ không thì lỡ em có mệnh hề gì chắc trời không biết quỷ không hay. Lúc lên bàn đẻ là trí nhớ em bay cao bay xa lắm rồi, không nhớ nổi số điện thoại ai đâu mà gọi!

Rồi dô nghen, phần này hơi kịch tính nên cho phép em sai chính tả để tăng phần cảm xúc hén! ^^

1.. 2.. 3.. Dô tiếp phần 3 nè:

Sau khi được sự cho phép (trong lén lút) của chị y tá, tay tui cầm chặt chiếc điện thoại và bắt đầu tập trung tinh thần chuẩn bị cho con đường gian nan phía trước: ĐI ĐẺ!

Chị y tá đẩy xe cho tui từ dưới lên trên thang máy, tui còn nhớ thang máy chuyên dụng để vận chuyển bà bầu hay sao mà bự với rộng hơn bình thường rất nhiều, hay là tại bệnh viện thì thang máy sẽ rộng hơn ở chung cư nhỉ? Lúc đó đầu óc tui còn rảnh rang, tâm trạng còn hưng phấn để suy nghĩ mấy cái vấn đề vậy luôn!
1f642.png


Lên tầng, đến khu vào các giường sinh thì khác với tưởng tượng của tui là sẽ có phòng đẹp đẽ sang chảnh (tại mình đăng ký chọn dịch vụ mà), nhưng không thưa quý vị. Phòng cũng bình thường, và phòng sinh thì không có cửa! Okey, khúc này từ từ nghen, nhắc lại: Phòng sinh thì không có cửa và các chị em cứ yên tâm là vô tới khu đó thì không ai còn tâm trạng dòm ngó chúng ta nữa, tất cả sẽ chỉ tập trung vào những âm thanh như: RẶN ĐI, HÍT SÂU VÔ, LẤY HƠI.. Đại loại kiểu vậy, à quên, còn tiếng la thất thanh của các chị em ta nữa, hòa vào nhau nghe như dàn đồng ca mùa hạ!

Để kể một cách chi tiết cho dài ra thêm ít chương. Hehe, đùa thôi, kể chân thật, không thêm bớt miếng nào nhe, nếu có thì cũng kệ đi, ai quan tâm đâu mà. Haha.. Cái khúc mà tui được đẩy vô phòng á, thì phòng tui là thứ 4, nghĩa là từ ngoài vô tui đi qua 3 phòng. Cảm xúc của tui lúc đó nó diễn biến dần đều như thế này:

- Phòng đầu tiên: Ủa sao im ắng quá ta, chưa thấy ai la, hay đẻ không đau, do mình tưởng tượng với nghe nhiều quá? Mình cũng không đau nè..

- Phòng thứ 2 (dramma hơn) : Nghe tiếng thở dốc, không thấy la luôn.

Chú ý hơn, cũng kiểu nhiều chuyện á nên tui ngó vô dòm coi, mà ngó có được 3 giây thôi nha tại chị y tá đẩy xe lẹ lắm, tui mới thấy là có chị kia bụng to gấp đôi tui, đang dạng chân nằm thở, đầu tóc rũ rượi, yếu ớt, kế bên có vị bác sĩ ngồi thủ thỉ cổ vũ vì có vẻ chị này rặn mãi không ra, sợ đuối hơi thì toang.

Tui có nghe thoáng qua là: Em biết em rặn bao lâu rồi không?

Chị kia trả lời yếu ớt: Dạ từ sáng!

Lúc đó là tầm đâu đó 11h trưa. Bác sĩ mới nói:

"Em mà cứ không nghe lời, tự ý rặn mà rặn không đúng cách bé không ra là ngạt con, em mệt mà con cũng mệt luôn. Rồi giờ nghe lời bác sĩ, đếm 1-2-3 là rặn nghe chưa?"

Chị kia gật đầu.. Tới khúc gật đầu là chiếc xe lăn của tui qua tới phòng tiếp theo nhưng sau lưng thì tui nghe tiếng la thất thanh của chị lúc nãy:

Á.. Á.. á.. á..

Có vẻ ca này khó, mà có đau đến vậy không ta? Tui vẫn đang thắc mắc tại sao tui vẫn chưa đau?
1f642.png


- Phòng thứ 3: Tui không nhìn kịp vì bận với mớ bồng bông suy nghĩ trong đầu mình là đau hay không đau? Thật khó hiểu!

- Phòng thứ 4: Là phòng tui nè! Yeahhh.. Được lên đẻ rồi háo hức ghê, đẻ mà không đau thì còn gì bằng mí bạn ơi! ^^

Há há. Mãi sau này tui mới hiểu tại sao người ta lại có câu: Trước bão lớn thì mặt biển thường lặng im! Mày sai rồi Dung ơi..
PACMAN.png


Cũng may là lúc đó tui chưa hỏi chị y tá: Ủa sao em không đau, có vụ nào đẻ mà không có đau luôn không chị? => Chắc câu chuyện của tui sẽ được chỉ truyền miệng thành "Trường Ca Đi Đẻ" làm trò cười cho cả bệnh viện về sau luôn!
1f642.png


* * *

Sau khi đến phòng thì lại được thay đồ, lúc này là "tơ huơ" nửa phần dưới luôn. No underwear nha! Không đồ lớn đồ nhỏ gì hết, khúc dưới chỉ đơn giản là một cái miếng lót, phía trên là một tấm vải lớn phủ lên, hai chân buộc phải để đúng cái thế cho tiện em bé chui ra. Mọi người có thể google tìm: "BÀN ĐẺ" rồi chọn hình ảnh, tìm đến khúc giường inox trắng là cái mà tui đã nằm á! Chính nó. Vừa lạnh vừa cứng dù có một miếng lót mỏng của bệnh viện ở dưới.

Hehe. Đọc bài của tui hơi cực, phải google đồ nữa, thông cảm nghen, tại tui hỏng biết miêu tả sao cho giống. Rồi tiếp nè:

Lúc này là hơn 11h trưa. Tui chỉ nhớ mang máng thôi nghen, đẻ xong thì cái não rớt ở bệnh viện luôn rồi. Cái khúc vô thì y tá có ghi giờ vô rồi ghim truyền nước biển cho tui, lúc đó tui còn tính kêu khỏi tại tui đâu có thấy yếu gì đâu mà phải truyền chi cho tốn, nhưng mà nghĩ lại chắc có lý do, vô đó là như cá nằm trên thớt luôn, ai kêu gì làm đó, hó hé là bị nạt liền, sợ lắm. Đi đẻ hỏng sợ mà sợ bị nạt!
1f61b.png


Xong hết thủ tục thì tui nằm đó, chênh hênh một mình, à không, có một chị kia vô trước tui, bụng cũng gấp đôi tui luôn, tại tui cũng thuộc bầu gọn nên nhìn bụng ai tui cũng thấy khá to hơn mình. Tui nằm một mình líu lo chờ, còn chị này thì vô trước tui 2 tiếng, đang đau đớn dữ dội, chị la còn nhiều hơn chị ở phòng số 2 á, chị này la kiểu hét luôn:

"Bác sĩ ơi.. em đau quá, chết em.. bác sĩ ơi, cứu em.."

Thật ra không chỉ mình chị này la như vậy đâu, ai ở đây khi đau cũng gọi bác sĩ kiểu vậy hết mà bác sĩ kiểu: Chưa đâu, mới đau thôi, chưa đẻ liền đâu.. Lâu lâu có một hai người tạt qua, thò thò thọc thọc vào bên trong rồi phán là mở mấy phân rồi, thường là mở 10 phân mới đẻ! Chưa mở đủ thì cứ nằm đó la, rên, khóc gì một mình, à còn có bạn cùng phòng là tui!

Bị réo tên nhiều quá, có anh bác sĩ nọ vừa cười vừa nói:

"Tui mệt mấy chị quá, lúc sướng có réo" Bác Sĩ ơi "không mà giờ nằm đây kêu tui quài! Ai ăn bắt tui chịu?"

Nghe xong khúc này tui vừa mắc cười cũng vừa bực bực, nhủ bụng: Lát mà có đau tui cũng không thèm gọi ông, tui gọi y tá!

Tui nằm chờ thì cũng 15phút sau vẫn không thấy đau đớn gì. Lấy điện thoại ra, chụp hình cánh tay vô nước biển, gửi đồng loạt cho mấy con bạn thân. Báo tình hình là: Tụi bây ơi, nay tao đi đẻ nè.. Dui lắm, đang ở bệnh viện một mình luôn, tụi bây thấy tao ghê hok? Há há..

Rồi bắt đầu rep inbox đã tay luôn, được cái bạn bè thương. Đứa nào cũng sốt sắng hỏi han. Tui còn nhớ có đứa còn xin phép nghỉ vô với tui mà không được. Rồi có con vợ (thương lắm, bé này giờ đã là vợ người ta rồi), lúc đó kiểu bạn bè thân thiết nên gọi vợ chồng cho thân mật, cô vợ ngang hông này bắt hẳn người yêu (sau là chồng mẻ á) qua chở từ bình thạnh tốc hành qua Quận 5 vô bệnh viện chờ tui đẻ liền luôn nha. Nhưng tiếc là sếp chỉ cho nghỉ có 1 tiếng nên lúc tui còn chưa đẻ thì mẻ phải về làm tiếp, mà phòng đẻ của tui không có đăng kí cho người nhà vô coi đẻ nên là ẻm cũng không thấy mặt tui lúc đó luôn. Thương ghê, gửi lời cám ơn cô vợ bé nhé!

Rồi quay trở lại nè, tui chờ đến 30 phút sau vẫn chưa đau luôn quý vị, coi điên không? Ở nhà chăn ấm nệm êm không chịu đi vô đây nằm giường lạnh ngắt bấm điện thoại chơi. Rồi biết chừng nào đẻ?

Chờ đến mỏi mòn thì tui buồn ngủ. Máy lạnh mát, không gian yên ắng (thật ra là đã quá quen với những âm thanh rặn đẻ rồi nên tui kệ được) khiến tui thiu thiu vào giấc mơ trưa.. Đang sắp vào giấc chiêm bao mộng đẹp thì chị nằm bàn kế bên la lên:

"Bác Sĩ ơi.. Tiêm giảm đau cho em.. Em chịu hết nổi rồi, đau quá, chết em.."

Okey, theo yêu cầu của em, 1 phút 30 giây sau là một cô y tá xuất hiện cùng một ống tiêm size XXL trên tay. Thề với các bạn là lần đầu tiên tui thấy một cái ống tiêm mà cái mũi kim của nó bự đến vậy, bằng kim loại, óng ánh đến lạnh người. Tui chợt liên tưởng đến ống tiêm heo, không biết cái nào bự hơn?

Y tá kêu chị kia nằm nghiêng qua bên, vén áo và bắt đầu tiêm trực tiếp vào sống lưng!

Chính mắt tui nhìn thấy cái ống kim đi sâu vào trong rồi rút ra.. Mặt tái méc, tui quay vô tường coi như không thấy gì. Mô phật, tui không sợ tiêm nhưng cái cây tiêm đó thì tui sợ!

Tui nghe tiếng bước chân đi lại gần phía mình, chị y tá hỏi tui:

"Em tiêm giảm đau không?"

Tui thẳng thừng: "Dạ không chị, em chịu được, có gì em gọi sau!"

Okey.. Sau khi chị kia được tiêm giảm đau, thì có lẽ như suy nghĩ của tui, chị ấy và các bạn đang đọc, chắc là sẽ hết đau hoặc bớt đau đúng không?

Đúng rồi, nó vẫn đau nha!
1f642.png


Không hiểu vì lý do cơ địa hay do thuốc hay do cái gì mà cái mũi tiêm lúc nãy không khiến chị này bớt đau. Chị vẫn không ngừng kêu gào. Y tá lại nói có thể do cơ địa nên thuốc không tác dụng mấy hoặc tác dụng chậm!

Rồi xu cà na luôn, tui càng xác định tui thà chịu đau chứ không tiêm. Một mũi đó dao động 1-2 triệu! Và theo như tui tìm hiểu từ trước thì về sau, khi tuổi tác cao, những người phụ nữ lúc sinh bị tiêm giảm đau ở cột sống sẽ bị ảnh hưởngnghiêm trọng về xương khớp. Trái gió trở trời sẽ đau nhức liên miên, trị mãi không khỏi. Trường hợp này, tui từ chối tiêm dù có giảm được đau hay không.

Đang lơ mơ chuẩn bị vào giấc mộng bồng lai thì chợt có cái gì đó xuất hiện.. Ý.. Ui.. Da.. ủa sao hơi nhói nhói đau đau chỗ bụng ta?

Mà đau như đau bụng đi nặng vậy? Hay là mình chưa đi WC sáng? Có khi nào ị đùn ở đây thì quê lắm nha..

Thôi ráng ngủ chút, đang thiu thiu thì.. Úi.. da.. Ủa hình như đau hơn lúc nãy chút, phải đau đẻ hong ta? Nhưng nếu đau như vậy thôi thì sao người ta la quá trời la vậy? Đau như thế này thì mình chịu được. Tự trấn an nha.

Lúc đầu là những cơn đau nhẹ và thưa thớt, nhưng về sau những cơn đau ngày càng nhiều và gần nhau hơn, đương nhiên mức độ nặng cũng cấp số nhân.. ui vẫn nhớ đỉnh điểm có cơn đau khiến tui phải la lớn thành tiếng và kéo dài! Má ơi, đến cái lúc mà nó đau thì đúng kiểu tui la như chưa từng được la luôn, mấy y tá bác sĩ phòng khác lật đật chạy qua hỏi ai la? Ai la mà dữ vậy rồi thăm khám coi tui đẻ chưa?

Và bạn đoán xem, vẫn chưa mở thêm nha! Nằm và la thôi!
1f642.png


Tới cái khúc đau này thì tui cũng không biết diễn tả sao cho mấy bạn cảm nhận được hết, nó đau mà kiểu đau quặn và từng cơn, liên tục. Bạn sẽ được ngưng đau 1, 2 phút để thở và rồi lại đau tiếp. Cơn đau sau như kiểu cộng dồn của các cơn đau trước cộng lại.. Kinh Khủng!

Nhưng lạ là tui vẫn chưa vỡ ối, thế là chị bác sĩ nọ tiến lại và thò bàn tay bé bỏng của chị vào trong người tui và tui nghe một cái "Bóc", cảm giác như đang có một thác nước tuôn ra từ người mình, chảy ào ào xuống vậy.. Bụng tui nhẹ đi hẳn nhưng em bé thì vẫn chưa ra mà tui lúc này chỉ mới mở 5 phân!

À có một điều này vui lắm nè các bạn, các bạn dù đau đến mấy nhưng KHÔNG ĐƯỢC LA nha! Y tá nói nếu bạn dùng sức để la thì lát sẽ không còn sức để rặn và em bé trong bụng cũng sẽ mệt theo bạn! Nghe đến khúc em bé cũng mệt theo thì tui đành ngậm chặt miệng, nghiến răng để tránh la thành tiếng, tổn hại con.

Và cũng không biết từ lúc nào, tui mất nhận thức vì đau.

Nếu ai đó dùng dao cắt da thịt tui chắc tui cũng không nhận ra đâu. Toàn thân chỉ có một cảm giác duy nhất là những cơn đau đang ào ạt kéo đến mỗi lúc một dày và nặng hơn!

Tại sao tui lại so sánh với việc cắt da thịt ở đây?

Vì sau khi sinh xong, đến tận tối khuya tui mới chợt thấy lạ là tại sao trên bắp chân tui lại có chi chít những vết thương rướm máu đang khô dần? Suy nghĩ hồi lâu tui mới biết thì ra là lúc oằn mình với những cơn đau, tui đã tự dùng tay mình bấu vào đùi để ngăn việc la thành tiếng!

Thì ra không ai đẻ mà không đau các bạn ạ, tin tui đi, tui kiểm chứng rồi..

* * * Còn tiếp phần 4.

* * *

Nguồn và ảnh bài viết: CAD 1992
 
102 ❤︎ Bài viết: 0 Tìm chủ đề
1f333.png
ĐỘNG LỰC LÀ GÌ?

241788515_257619976218741_3748017877520894566_n.jpg


Người ngoài nhìn vào sẽ nghĩ động lực của tôi và cô công chúa bé bỏng đang ở nhà chờ mẹ, là hình ảnh cha mẹ tóc đã bạc đang mong chờ ngày tôi quay về an cư lạc nghiệp với hai chữ ỔN ĐỊNH theo đúng quy chuẩn xưa nay..

Nhưng không, đối với tôi, động lực lớn nhất lúc này là sự thành công của bản thân mình.

Và các bạn biết đó, chúng ta thường hay nghĩ rằng mình làm điều này điều kia vì người này người nọ, để rồi sau đó vì đây không phải là điều thật sự mà bạn ước ao mong muốn nên bạn không có động lực thật sự để làm!

Hãy làm điều mà bạn khao khát đến mức cảm giác được nếu thành công với điều này bạn sẽ hạnh phúc bao nhiêu, nếu chẳng may thất bại bạn sẽ bắt đầu lại lần nữa, lần nữa, lần nữa.. như thế nào?

Thất bại rồi làm rồi thất bại rồi lại làm và.. mỉm cười khi đây đúng là điều bạn muốn có được! Nếu ngay khi thất bại một việc gì đó mà bạn chọn từ bỏ thì có nghĩa đây chưa hẳn là ĐỘNG LỰC thật sự của bạn!

Tôi biết tuổi đời của mình đang ở lưng chừng, ba mươi là độ tuổi chỉ mới nghe thôi cũng tạo cho người ta cảm giác già nua và lỗi thời so với các bạn đời cuối 9x hay đầu 10x.

Đúng vậy, tôi không phải là gen Z, tôi cũng không còn nhiều thời gian để quẩn quanh thử nghiệm xem cái nào hợp với mình và buông bỏ khi nản lòng. Cái tôi cần là động lực và thực hiện. Và đúng là tôi đang sống chết với cái nghề viết lách này.

Nếu một ngày bạn phải quyết định từ bỏ một công việc đem lại thu nhập lên đến bốn mươi triệu một tháng để chọn một công việc với thu nhập khởi điểm đâu đó ba triệu một tháng thì tôi e là phải do dự đắn đo rất nhiều.

Người ta gọi tôi là kẻ khờ, không biết thức thời hay thậm chí là ngu muội.. Rất nhiều lời lẽ và suy nghĩ trái chiều về tôi, sau lưng và trước mặt. Tôi chỉ mỉm cười. Làm sao ai đó có thể hiểu được cái mà bạn hiểu, nhìn được cái mà bạn thấy?

Động lực của bạn là gì, bạn đâu cần phải kể lể cùng ai. Nhìn nhận mọi việc khách quan, xem xét tình hình và chủ động trong mọi tình huống.

Bạn sẽ chỉ có thể làm việc một cách hăng say điên cuồng khi bạn nhìn thấy được kết quả sẽ có và động lực thúc đẩy về phía sau.

Bạn cũng chỉ cần nhắm thẳng mục tiêu trên con đường phía trước mà thẳng tiến. Nếu có một việc khiến bạn vui vẻ mỉm cười chấp nhận làm từ 4h30 sáng đến 23h tối thì đó chính là đam mê!

Và Động Lực chính là dòng suối nguồn nuôi sống Đam Mê của bạn. Hãy giữ cho nó luôn chảy mỗi ngày trong tim, bạn nhé!

* * *

Nguồn ảnh và bài viết: CAD 1992
 
102 ❤︎ Bài viết: 0 Tìm chủ đề
1f30a.png
VÌ TA KHÔNG BIẾT ĐÓ LÀ LẦN GẶP CUỐI NÊN ĐÃ KHÔNG KỊP TRÂN TRỌNG!

241803438_258088636171875_1417570924252581159_n.jpg


Dịch đến, Covid trở lại.. Bạn còn nhớ cuộc gặp cuối của hai người chứ?

Có phải, lúc ấy bạn đã nghĩ lần sau gặp lại bạn sẽ khiến cô ấy cười nhiều hơn vì một món quà nhỏ nhắn dễ thương..

Có phải lần ấy, bạn đã nghĩ sự hờn giận vu vơ kia thật phiền phức, lần sau bạn sẽ không thèm dỗ nữa..

Có phải bạn đã nghĩ, hôm sau gặp lại thì mọi hiểu lầm sẽ tan biến nên giờ cứ mặc kệ và lạnh lùng quay bước..

Có phải bạn đã không nhìn kỹ gương mặt ấy, không kịp lắng nghe nhiều hơn những câu nói vu vơ của đối phương..

Đâu ai biết, ngày mai ta không thể gặp nhau!

Đâu ai ngờ, về sau chẳng thể hẹn thêm lần nữa!

* * *

Có những người cứ nghĩ là cả đời sẽ không xa nhưng rồi chỉ vài ngày không gặp, cả hai đã chẳng ai nói với ai lời nào.

Tôi từng có những cuộc gặp bắt đầu nhưng không hiểu từ lúc nào đã kết thúc. Tôi cứ nghĩ là lần sau sẽ khác, còn người ta thì nghĩ tôi vẫn ở đó mà chờ nên cũng chẳng quan tâm chút cảm xúc nhỏ bé thoáng qua.

Đã bao lần ta bỏ lỡ cơ hội bày tỏ chỉ vì nghĩ rằng sẽ có LẦN SAU? Đã khi nào bạn nghĩ nếu lúc này - ngay bây giờ mà bạn không thể hiện thì sẽ chẳng thể có thêm lần nào nữa!

Chúng ta cứ ung dung nghĩ rằng mọi thứ vẫn ở đó, chờ đợi nhưng đâu ai hiểu mọi vật đều vận động, di chuyển và đổi dời. Chẳng ai có thể đợi mãi một người. Giây phút hiện tại - Sự Trân Trọng là điều ta nên thể hiện.

Có những việc xảy ra rồi thì chẳng thể sửa, có những người lướt qua rồi thì chỉ có thể ngắm nhìn từ xa. Đâu ai biết trước được ngày sau người với người từ người thương trở thành kẻ lạ?

Nếu được trở lại ngày ấy - cái hôm mà hai người gặp nhưng chẳng muốn nhìn nhau lúc chia tay, bạn có muốn thay đổi ít nhiều?

Bạn có muốn nhìn người ấy lâu hơn một chút, cảm nhận hơi ấm từ cái ôm thật chặt và dịu lại những cảm xúc giận hờn..

Nếu có thể trở lại hôm ấy, bạn có muốn nói nhiều hơn thay vì sự im lặng suốt quãng đường đi?

Nếu biết ngày sau ta không còn có nhau bên đời, liệu người có biết trân trọng "câu chuyện" này, thêm một chút..

* * *

Đừng buồn cũng đừng tiếc.. Vì ngày đó chúng ta đã không biết trân trọng giây phút cuối cùng ấy, nên giờ đây chúng ta cũng không xứng đáng gặp lại nhau thêm một lần nào.

* * *

Nguồn bài viết và hình ảnh: CAD 1992
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back