Mãi đến sau này, tôi mới hiểu, tình yêu bền vững là hai bên đều biết cố gắng.
Tôi yêu một chú bộ đội, ngày hắn ra quân lên đường nhập ngũ, tôi cùng gia đình hắn đi tiễn. Lúc đó, hắn ôm lấy tôi, thủ thỉ: "Hai năm tiếp theo, anh không thể ở bên cạnh, nhưng mong em hãy nhớ, trái tim anh luôn hướng về em. Những khó khăn, mệt mỏi mà em phải chịu trong hai năm tới, anh sẽ dùng cả đời còn lại bù đắp cho em." Tôi biết hắn đang khóc, nước mắt hắn rơi xuống cổ tôi. Tôi cố ôm chặt hắn, hốc mắt ửng đỏ, cổ họng nghẹn ngào, nước mắt không tiếng động rơi xuống. Hắn yêu thương hôn lên trán tôi. Ánh mắt sâu thăm thẳm nhìn tôi, có lẽ cả đời này tôi mãi không thể quên được ánh mắt đó của hắn. Hắn lên xe, tôi lặng người nhìn chiếc xe lăn bánh, hắn đi rồi, trái tim tôi bất chợt trống trải. Cứ thế, tôi òa khóc như một đứa trẻ, mẹ hắn khóc ôm lấy tôi, vỗ về tôi như hồi còn nhỏ.
"Không sao, nó da dày thịt béo, không chịu thiệt đâu."
Tôi há miệng, muốn nói gì đó, nhưng cổ họng bị nghẹn ứ.
Sau đó, tôi cùng bố mẹ hắn về nhà, mẹ hắn hỏi tôi: "Con có muốn ngủ một chút không, trông mặt con phờ phạc quá!"
"Vâng ạ." Tôi đi vào phòng, nằm trên giường, nhìn bức ảnh tốt nghiệp của tôi và hắn, chợt nghĩ, không có hắn tôi nên làm gì. Tôi nghiêng đầu, nhìn ra cửa sổ, rồi thiếp đi lúc nào không hay.
* * *
Một tuần sau, tôi quyết định
đăng ký một lớp tiếng học tiếng Hàn. Cứ thế, cuộc sống của tôi bước sang một trang khác. Mỗi ngày tôi đều chìm đắm trong sách vở, bố mẹ hắn thấy tâm trạng tôi đã ổn, cũng vui vẻ hơn. Cả nhà dần thích nghi với việc vắng tiếng cười của hắn. Còn tôi vẫn thấy hơi trống trải, thú thật chưa bao giờ tôi xa hắn lâu đến vậy.
"Hai ông bà già chúng ta thì thôi, thằng Thành nó chưa bao giờ xa con lâu như vậy, mấy hôm nay mắt sưng hết cả lên, để hôm nào Thành gọi về bố mách nó." Bố hắn vừa cười vừa nói với tôi như vậy.
Mẹ hắn bưng chén gà hầm để xuống bàn, vuốt tóc tôi, bảo: "Ăn chén cháo này để lấy sức mà giải thích với nó." Tôi đỏ hết cả mặt.
Tối thứ bảy, hắn gọi về, tôi nhấc máy. Đầu dây bên kia truyền đến một khoảng im lặng. Tôi cũng không nói gì. Ngàn lời muốn nói đến bên miệng lại thôi. Tôi nghĩ, nghe tiếng hít thở của hắn thôi cũng đủ khiến tôi hạnh phúc rồi. Im lặng một lúc, hắn mở lời: "Gấu trúc, nhớ anh không?"
Tôi chớp mắt, biết bố đã nói với hắn tôi khóc sưng mắt. Tôi giả vờ dỗi: "Xin hỏi ai đấy ạ?"
Hắn cười giòn tan: "Chồng của em."
Trong lòng thì ngọt như mật, nhưng ngoài miệng vẫn phải cố lạnh lùng: "Xin lỗi anh nhận nhầm người rồi, em có người yêu rồi."
"Ừ, người yêu em chắc đẹp trai lắm nhỉ."
Tôi lên giọng: "Xời, sao hôm nay phét thế hả?"
"Ồ, nhận ra người yêu mình rồi à? Anh mới đi có một tuần thôi mà ai đó đã quên luôn giọng anh rồi kìa!"
"Vâng! Người yêu em mà, em có ngốc đâu mà không nhận ra." Tôi hắng giọng, nghiêm túc hỏi: "Anh ở có quen không?"
Thế mà hắn lại ngả ngớn trả lời tôi:
"Không có em nên hơi là lạ!"
Tôi vờ nghiền ngẫm: "Lạ là lạ thế nào?"
"Ăn không ngon, ngủ không yên."
Tôi biết hắn nói thật, hắn ở nhà được tôi chiều quen miệng, sợ là cơm trong quân đội hắn ăn không quen.
"Không ngủ được thì em hát cho anh nghe nha."
"Ừ!" giọng nói hắn trầm thấp hẳn. Có lẽ, hắn đang rất mệt.
"Anh ngủ rồi hay vẫn thức, có ai ngồi nghe những lắng lo. Nghe bài ca anh mới viết, lại thương anh bao ưu phiền. Con đường dài anh cứ bước, yêu anh thì lặng lẽ bước theo. Không làm cho anh nghĩ suy, tổn thương cũng không rời đi." Từ ống nghe bên kia truyền đến tiếng hít thở đều đều. Tôi biết hắn lo tôi ở nhà buồn, nhưng tôi càng sợ hắn mệt. Hắn luôn như vậy, trước mặt tôi, cười cười nói nói. Có lẽ, chúng tôi hiểu ý nhau tới mức không cần phải nói ra. Giọng nói hắn có lực hơn cũng mệt mỏi hơn. Hắn không nói, nhưng tôi vẫn biết, mấy ngày đầu huấn luyện mệt mỏi vô cùng. Anh tôi kể, mấy ngày đầu không quen, cả người đau nhức, bị phạt nhiều hơn ăn cơm. Hốc mắt nóng lên, nước mắt lại chảy ra, tôi trùm chăn khóc. Lúc đó, tôi không biết, người ở đầu dây bên kia đã mở mắt ra, lặng lẽ nghe tôi khóc.
Khóc mệt, tôi thiếp đi, dường như tôi nghe thấy hắn nói: "Ngủ ngon! Anh yêu em." Lúc tôi tỉnh dậy, thấy màn hình điện thoại đã tắt, mở khóa, màn hình hiển thị cuộc gọi 20 phút. Tôi đoán, máy hắn hết tiền rồi. Vì hôm nay là chủ nhật, tôi ngồi dậy, xuống phụ bố mẹ hắn mở cửa hàng.
Cuộc sống không có hắn cứ trôi qua vô vị như vậy. Mỗi ngày, tôi đi học rồi qua nhà hàng phụ giúp bố mẹ hắn. Ngày qua ngày trôi nhanh, mới đó mà được một tháng rồi, trong một tháng này, tôi chỉ gặp được chú bộ đội của tôi 3 lần. Hôm nay, hắn gọi về cho tôi, nói đơn vị hắn cho người nhà vào thăm. Tôi vui vẻ hỏi hắn: "Anh cần gì em mua vào cho?"
"Anh ấy à?"
"Ừ!"
"Anh cần em."
Nụ cười trên mặt tôi càng rộng hơn. Tôi lại dính thính của hắn nữa rồi. Trước mắt hiện ra cái dáng vẻ vuốt cằm ngả ngớn của hắn. Tôi hờn dỗi: "Tại trong đó, không có gái cho anh nhìn chứ gì? Xì."
"Điêu, người đâu mà điêu!" Hắn oan ức hỏi.
"Người yêu anh! Được không?"
"Ồ, người yêu anh mà điêu, thì do anh làm sai rồi." Tôi thực sự không chịu nổi hắn sến sẩm như vậy. Ngày trước thì dính người, đi xa thì miệng như bôi mật.
"Vậy em tự chuẩn bị nhá, không hợp ý thì đừng có chê đó."
"Ừ, người yêu anh chuẩn bị, cho dù đó là quần rách anh cũng mặc nữa."
Không biết ai mới là người nói điêu nữa. Hai tay tôi ôm mặt, nằm sấp trên giường. Nhỏ bạn thân ngồi đưa lưng về phía cửa sổ, khoanh tay, miệng nhai kẹo, chậc chậc cảm thán:
"Hai đứa tụi mày thật là! Tao cũng cạn lời luôn."
Tôi lườm nó, nói với Thành: "Ừ, em đi chuẩn bị đây, bye bye, moa!"
"Thùy à, tụi mình đi chợ thôi, let's go!"
Nó trợn trắng mắt: "Nhìn mày kìa, người yêu mày gọi một cuộc mà mày như uống siêu tăng lực vậy. Thật mất mặt!"
"Thì người yêu tao là Number One mà."
"Nữa! Xin mày tha cho tấm thân già của tao."
Tôi cùng Thùy đi phố, hắn không có gì cần mua, nên tôi chỉ mua một ít đồ ăn vặt cho hắn. Nói là ít, nhưng hai đứa tôi cũng rất vất vả vận chuyển đống đồ đó về nhà. Tối, mẹ tôi gọi về, hỏi tôi dạo này học hành thế nào. Mẹ hắn ngồi bên cạnh, nói: "Lan à, mày cứ yên tâm đi, con dâu tao nó không thua kém ai đâu."
Mẹ tôi cười ha hả: "Năm sau tao về, tụi mình đi hẹn hò."
Trong bụng tôi biết thừa, hai bà mẹ này chuẩn bị bỏ hai ông bố để đi du lịch đây mà. Tôi không nói gì, im lặng nghe hai mẹ nói chuyện.
Tới ngày thăm hắn, tôi không ngủ nổi, trằn trọc cả đêm. Sáng sớm, tôi âu sầu phát hiện, mắt tôi có quầng thâm rồi. Nếu để hắn biết, kiểu gì cũng cốc đầu tôi. Thế là, tôi đánh phấn mắt, thoa chút son môi. Hắn không thích tôi trang điểm. Nói là, trang điểm nhiều không tốt cho da, trước mặt hắn chỉ cần để mặt mộc là được. Tôi mở tủ quần áo, lấy một chiếc quần âu ống rộng, một áo phông trắng, thêm một chiếc túi màu đen. Ngắm mình trong gương, thấy đã vừa lòng, tôi đi ra xe. Ngoài sân, anh hai tôi đang hì hục bưng đồ lên xe.
"Này heo, em mang gì cho thằng nhóc đó mà nhiều thế? Lúc anh đi bộ đội có thấy mày tốt với anh như vậy đâu?"
"Lúc ấy em còn nhỏ, làm gì có tiền mà mua?"
Anh hai lườm tôi: "Lươn chúa!"
Tôi cười hì hì ôm lấy anh hai: "Anh đang ghen tị với anh Thành đấy à?"
"Anh mày thèm!"
Tôi bĩu môi, buông tay anh hai, nói:
"Chu choa, cái thùng này nặng quá, anh bê hộ em nhé."
Anh hai tôi cáu lên, mắng: 'Chồng mày hay chồng anh mà mày sai anh hả. "
" Thì em rể anh mà. "
" Mày chỉ biết lấy thằng nhóc đó thôi, ra đường đừng nhận anh là anh mày. "Anh hai vừa giận dỗi lầm bầm vừa bưng thùng đựng đồ ăn lên xe." Làm anh mày mà không khác gì nô dịch ấy. Anh chiều mày quá, riết mày quen, mày leo lên đầu anh ngồi. "
Tôi cũng sợ ông anh hai này luôn, cả ngày cứ hờn với dỗi. Tôi vào nhà, bưng chén chè tôi làm tối qua, hai tay nâng lên dâng cho anh hai.
" Mời anh hai yêu quý của em ăn chè, vất vả cho anh rồi. "
Anh hai khẽ hừ" Coi như mày còn chút lương tâm. "
Trên đường tới đơn vị của hắn, tôi cảm giác trái tim mình sắp ngừng đập, giống như cái cây sắp chết héo thì gặp nước vậy. Vào chốt, đưa chứng minh thư ra, làm thủ tục xong, chia nhau mỗi người xách một ít đồ. Đợi trong sân một lát, tôi thấy một bóng xanh sải bước chạy về phía tôi, tay hắn quẹt nước mắt, lao đến ôm chầm lấy tôi, khóc như một đứa trẻ. Tôi vừa khóc vừa cười. Cười tướng chạy hắn y như lúc nhỏ bị mẹ hắn đuổi đánh. Khóc vì hắn gầy hơn, đen hơn, nhưng đôi mắt lại sáng rực lên. Chỉ là tính trẻ con quá, hắn ôm tôi khóc mãi, rõ ràng lúc nói chuyện điện thoại hắn rất bình tĩnh. Tôi vỗ nhẹ lưng hắn, ý bảo phía sau còn có người nhìn, hắn ngẩng đầu nhìn sau đó buông tôi ra, ôm lấy bố mẹ hắn. Anh hai tôi chậc chậc hai tiếng nói:" Đàn ông mà khóc! "
Tôi thúc tay vào bụng anh ấy:" Bộ lúc đi thăm ai ôm em khóc chảy nước mắt nước mũi hả. Ít nhất, anh Thành không chảy nước mũi. Bây giờ anh còn mặt mũi đi cười người khác? "
Anh tôi một tay ôm bụng, ai oán nói:" Ai u, cùi chỏ của mày sao cứ hướng ra ngoài vậy hả? Anh là anh ruột mày đấy! "
Tôi không trả lời, hắn vẫy tay với tôi, tôi đi qua. Hắn nắm lấy tay tôi, dẫn mọi người đi vào chỗ nghỉ. Đó là một cái chòi nhỏ, ông anh hai của tôi lại lên tiếng khen:" Đơn vị cậu đãi ngộ tốt thật đấy! Đồ ngốc mới không biết hưởng. "
Hắn nheo mắt nhìn anh tôi, không nói gì, tôi cũng lười để ý. Hai người này từ nhỏ đến lớn đều như vậy.
Hắn há miệng ăn miếng cam tôi bóc, nhướng mày nhìn anh tôi. Anh tôi giãy nảy lên:" Thái độ gì đấy, cẩn thận tôi không gả em gái cho cậu đấy! "
Tôi lườm anh hai, anh ấy tủi thân im lặng. Nụ cười trầm thấp phát ra từ cổ họng hắn. Giọng khàn khàn, đáp:" Xin lỗi, anh rể! "
Mẹ hắn nhìn anh ấy, nói:" Thế bác cũng không gả con Thùy cho con nha. "
Anh ấy luống cuống:" Ơ kìa, con chỉ nói đùa thôi bác, bác đừng để bụng. "
Mẹ hắn khẽ hừ:" Ai lại đi đùa chuyện này. "
Cái Thùy lườm anh hai, không góp vui.
Tôi nhéo tay hắn. Giọng hắn anh ách, đá.
" Vâng, bọn con chỉ đang đùa thôi mẹ. "
Bố hắn quay qua hỏi:" Thấy quen chưa? "
Mọi người đều nhìn hắn.
" Quen rồi ạ, mới vào huấn luyện mệt không tả nổi. Giờ quen rồi, vào bộ đội nó khác hẳn. Chăn nuôi, trồng trọt, huấn luyện, kín cả ngày. Mệt mà vui. "
" Mới vào bị phạt nhiều, chỉ cần một người trong tiểu đội ngủ quên thôi, là cả tiểu đội bị phạt theo. Lúc đầu thấy tức lắm, chứ sau này ra quân lại ôm nhau khóc. "Anh hai tôi hoài niệm kể.
" Ừ, bị phạt còn nhiều hơn ăn cơm. Được cái vào bộ đội yên bình lắm. "Hắn mơn trớn lòng bàn tay tôi." Chỉ là không có nhiều thời gian gọi về nhà. "
Tôi nắm lấy tay hắn, không tiếng động an ủi. Ăn uống xong, hắn dẫn cả nhà đi tham quan trung đoàn. Vào đây, cảm giác yên bình đến lạ, bỏ đi náo nhiệt bên ngoài, trồng rau nuôi cá, tự cung tự cấp. Trước đây tôi cũng từng đi thăm anh hai tôi, nhưng bây giờ nó lại có một cảm giác khác. Trong đầu tôi chợt lóe lên suy nghĩ, nếu sau này mệt mỏi thì hai đứa về trồng rau nuôi cá. Tôi nhỏ giọng nói với hắn:" Sau này già rồi, chúng ta về trồng rau đi. "
Hắn gõ đầu tôi, thì thầm bên tai:" Được, nghe lời vợ hết. "
Tôi ngượng ngùng cúi mặt, nhìn dàn cây su su dưới nước. Hắn vuốt tóc tôi, ánh mắt cũng nhìn về nơi đó. Hắn than vãn" Cơm em nấu vẫn là nhất, anh ăn su su phát sầu luôn! "
Biết hắn nói xạo, nhưng vẻ mặt hắn khiến tôi không nhịn cười nổi. U oán và xanh rờn. Không khác gì cây su su cả!
" Còn em vì nhớ anh mà rầu rĩ không vui. "
Hắn lườm" Nhớ anh, mà anh gọi về không nhận ra? "
Lại nữa rồi! Có cần nhớ dai như vậy không?
Tôi giả vờ thở dài:" Nếu bây giờ có gì đó chơi thì vui nhỉ? "
" Ai da "Tôi vuốt cái mũi bị hắn nhéo." Anh chỉ biết bắt nạt em thôi. "
" Đi, dẫn em đi chơi. "
Hắn đưa tôi đến một cây cầu gỗ được cột dây cố định ở hai đầu, nói:
" Chơi cái này vui lắm! "
Hắn làm mẫu, đứng lên đi từ đầu đến cuối, không hề ngã xuống. Tôi háo hức lắm, vịn vai hắn leo lên. Cây cầu lắc qua lắc lại, hất ngã tôi, may mà có hắn nhanh tay đỡ lấy. Nếu không tôi đã được đất mẹ ôm ấp rồi. Thử mấy lần đều ngã, hắn giơ tay lên:" Nào, công chúa mời! "
Tôi nắm lấy tay hắn, thấp thỏm đi từng bước. Lần này, tôi đi xong cây cầu gỗ rồi. Bố mẹ hắn cũng ra tới đây, cái Thùy cười ngặt nghẽo ôm lấy tôi, nói:
" Ê mày, hồi nãy ở trong chuồng heo anh Hoàn bị heo ủi á. Mấy con heo thích anh mày lắm! Haha! "
Anh hai tôi chống hông, thở hổn hển đáp:" Anh đây đi đến đâu cũng được yêu quý. Em không cần ghen tỵ. "
Nó cười không dứt, phe phẩy tay:" Thôi, em không ghen tỵ đâu, anh yên tâm. "Cả nhà cười, khiến anh hai tôi đỏ hết cả tai.
Bố hắn gật gù:" Ở đơn vị luyện tập vài năm cũng tốt. Bộ đội là môi trường tốt nhất. "
Mẹ hắn phụ họa" Cái Khuê cứ để mẹ chăm, đảm bảo không gầy mất tí thịt nào. "
Tôi ho khù khụ, hắn vỗ nhẹ lưng tôi, nói:" Cám ơn mẹ! "
Cả nhà trở về chòi nhỏ, nghe hắn kể chuyện huấn luyện trong quân đội. Tôi chăm chú nghe, đôi mắt nhìn khuôn mặt hắn. Cái đầu nấm của hắn bị cắt rồi, kiểu đầu cua này cũng hợp với hắn lắm. Nhìn góc nghiêng càng thêm cuốn. Vậy mà hắn còn phàn nàn với tôi về cái đầu của hắn. Tôi chống cằm nhìn hắn, bàn tay hắn nắm lấy tay tôi, khều nhẹ. Cảm giác ngứa khiến tôi phải đan tay vào tay hắn. Tôi nghĩ, phải nghe hắn kể cả đời cũng được nữa. Hắn đi bộ đội, thật sự không có nhiều thời gian dành cho tôi, lén gọi điện cho tôi mấy lần. Đều phải chui xuống gầm giường, vào chuồng heo. Thời gian học tập, huấn luyện, ăn nghỉ đã mười mấy tiếng rồi. Ngày cuối tuần được gọi về nhà. Thật sự, hắn rất cố gắng tìm thời gian gọi về nhà. Nghĩ nghĩ, trái tim tôi lại rầu rĩ rồi. Tôi không muốn xa hắn, nhưng hắn có nghĩa vụ của mình. Tôi lại không muốn chối bỏ nó. Có lẽ, yêu đất nước là một phần trong cuộc sống của chúng ta đi. Đôi khi xa nhau lại giúp ta hiểu nhau hơn, biết trân trọng nhau hơn. Tôi cho hắn một cái ôm tạm biệt, vẫy tay rồi ra về. Tôi biết hắn vẫn đang nhìn theo, nhưng tôi không nghoảnh đầu lại. Tôi sợ mình không kìm nổi mà chạy tới ôm hắn khóc. Lên xe tôi tựa đầu lên cửa sổ, nhìn những núi đá lướt ngang qua. Thật hy vọng thời gian cũng trôi qua nhanh như vậy.
Cuộc đời tôi, bước sang một trang không có hắn đi cùng. Tôi sáng học tiếng, tối học võ. Không phải không quá sức, nhưng đam mê lớn nhất của tôi là học võ.
Tôi chống cằm nghiêm túc nghe cô giảng, bỗng giật mình rụt tay lại vì có người thúc nhẹ vào tay tôi. Một gói bánh quy xuất hiện dưới ngăn bàn. Cô bạn cùng bàn nhỏ giọng hỏi tôi:" Ăn không? "
Tôi cúi đầu, lấy một miếng bánh quy bỏ vào miệng. Mấy đứa phía sau cũng thò tay qua, mỗi đứa mỗi miếng. Bịch bánh quy đáng thương đúng chỉ còn cái vỏ, mà tôi đáng thương vì chỉ ăn được 2 miếng. Thế là mấy đứa lại rủ nhau góp tiền rồi cử một đứa đi mua đồ ăn. Loay hoay thế nào lại là tôi đi mua. Tôi mặc áo khoác, đứng lên xin cô ra ngoài. Cô giáo nhìn tôi một lát, gật đầu để tôi ra ngoài. Tôi bẽn lẽn đi ra khỏi lớp, chạy ra khỏi lớp, ghé vào tiệm tạp hóa bên cạnh. Mua hai bịch quẩy, một gói bim bim, thêm bịch xúc xích. Cắn một lỗ nhỏ cho xì hết hơi, rồi bỏ vào áo khoác, quay trở về lớp. Cả tiết mấy đứa tụm lại ăn vặt, rì rầm thảo luận. Tám chuyện trên trời dưới đất tới tận lúc ra về còn tám.
" Khuê à, đi chơi không? "
" Không được, tao phải về đi học võ rồi. "
" Mày đi học võ để đánh chồng hả? "
Tôi khựng người, trong đầu nghĩ đánh hắn thì làm gì có cửa thắng. Nhưng nếu hắn đứng yên cho tôi đánh thì sao nhỉ. Dù sao thì thương cho roi cho vọt mà.
" Ừ, đánh hắn quỳ xuống xin tha thì thôi. "
Nhỏ bạn cùng bàn tựa đầu lên vai tôi, than thở:" Ai da, sau này có người bảo vệ rồi tao rồi.'
Hoàng cũng hùa theo, nói: "Chị đại, sau này nhớ bảo kê cho tụi em." Tôi gõ đầu Hoàng, ngón trỏ đẩy đầu nhỏ Hiền ra, sửa lại áo khoác: "Tụi mày đi chơi đi, tao đi trước."
Tới lớp học võ, tôi gặp thầy dạy võ, thầy nhìn tôi với ánh mắt tìm tòi.
"Em là học sinh mới?"
Thầy đang chê tôi lùn. Cảm thấy tôi yếu đuối, không hợp với tập võ. Tất nhiên, đây là chuyện sau này thầy say rượu tâm sự với tôi.
"Vâng!"
Thầy vuốt cằm, vẫy tay gọi cậu nhóc đang tập trong góc phòng.
"Huy, qua đây!"
Cu cậu lật đật chạy qua: "Có chuyện gì vậy thầy?"
"Đưa bạn học sinh mới này đi thử đồng phục rồi tham khảo các bạn khác tập luyện."
Huy nhìn tôi, khẽ gật đầu chào hỏi. Cu cậu tầm 14 tuổi, để đầu nấm, khóe miệng có hai lúm đồng tiền, sống mũi cao, môi trái tim cộng thêm vẻ ngoài trắng trẻo nữa. Đúng là đủ giết chết triệu con tim phụ nữ. Tiếc rằng tôi có một người yêu 360 độ không góc chết rồi. Thật sự rất nhớ hắn. Trông gà hóa cuốc, nhìn một cậu bé cũng ngỡ là hắn. Tôi nắm chặt tay. Cũng gật đầu với cậu. Cậu dẫn tôi đi chọn cỡ đồng phục. Rồi qua phòng bên xem mọi người luyện tập. Khung cảnh bên trong khiến tôi ngỡ ngàng, mười mấy người, trai có, gái có, đang đánh nhau túi bụi. Khóe miệng tôi giật giật, mấy người này đang làm trò hề đấy à? Đánh kiểu gì mà hai bên xoay vài vòng còn chưa xông vô đánh? Hai người đánh nhau trong góc là sao vậy? Không ai tới cản hả?
Huy ngượng ngùng gãi đầu "Chị à, mọi người chỉ đang giỡn thôi, giờ giải lao mà!"
"À.." tôi không biết nói gì nữa, hình như tôi vào sai chỗ rồi.
Cậu khẽ hắng giọng hô: "Mọi người trật tự đi, có học sinh mới đến này."
Thế giới giống như ngừng lại, mọi người dừng tay nhìn ra cửa, duy chỉ có hai người đang đánh nhau trong góc vẫn tiếp tục. Mọi người nhìn tôi, rồi nhìn hai người trong góc. Một cô gái dáng người cao gầy đi qua, nhấc chân tách hai người đó ra.
"Có thôi đi không, có người mới kìa."
Hai người đàn ông nhìn ra, lúc này tôi mới thấy rõ gương mặt của họ. Một người đàn ông để tóc húi cua, nước da ngăm đen đang thở phì phì từng ngụm. Người còn lại thì để râu, dáng người hơi mập. Huy lên tiếng giới thiệu:
"Hai sư huynh chỉ đang thi đấu thôi, không phải có thù oán gì đâu." Chỉ vào hai người đó "Đây là anh Toản, chị có thể gọi là Toản lào, còn đây là anh Vinh, mọi người hay gọi là anh ấy Vinh Râu."
Tôi hơi cúi đầu "Chào mọi người, em là Ngọc Khuê."
Chị gái hồi nãy bước đến, hỏi: "Bé à, em bao nhiêu tuổi rồi?" "Em 19 rồi ạ!"
"Hóa ra còn đang đi học!"
Huy hắng giọng "Mọi người nghiêm chỉnh lại đi, thầy sắp quay lại rồi."
Lập tức, mười mấy người tản ra, đứng thành hàng ngay ngắn. Anh Vinh cười ha hả: "Khuê à, em qua chỗ đó đứng đi, lát nữa tập luôn."
Tôi "Dạ!" một tiếng. Đi qua, đứng trong hàng ngũ, mấy phút sau thầy dạy võ quay lại. Vẻ mặt nghiêm nghị nhìn cả lớp.
"Hôm nay lớp mình có thêm học sinh mới, Huy, Hà, Hùng, ba người các em tập cho người mới xoạc chân đi."
"Dạ!" Ba người hét rõ to. Trong lòng tôi cảm thán, đi theo mấy người đó đến mép tường. Lưng tựa vào tường, hai chân dang rộng ra hai bên, chị Hà và Huy giữ hai chân tôi, từ từ đẩy sát vào tường. Anh Hùng giữ chặt bả vai không cho tôi nhúc nhích. Cái cảm giác đó thật sự rất thốn. Hai chân kéo giãn qua hai bên, cả người như bị xé rách vậy, tôi "á" thật to, bàn tay bắt lấy tay anh Hùng, bấm chặt móng tay vào cánh tay anh. Tiếng kêu thê thảm của tôi cứ vang vọng khắp căn phòng, không khác gì con heo bị chọc tiết cả.