Kiều Tịch hỏi: "Hấp thu như thế nào?"
Nói xong, cô liền thấy trên mu bàn tay hiện ra một cái icon, hình dạng giống với biểu tượng pin của di động, pin nhỏ có một chút màu vàng, bên cạnh biểu hiện con số: 0.01%.
Kiều Tịch chớp chớp mắt, cô phát hiện trên bàn tay Lục Hoặc vậy mà cũng có icon pin nhỏ: "Lục Hoặc cũng có?"
Bạo Phú nói với cô: "Đây là năng lượng, màu vàng đại biểu cho năng lượng chính, màu đen là năng lượng phụ."
Kiều Tịch thấy năng lượng trên tay Lục Hoặc biểu hiện 20% kim năng lượng*, dư lại 80% đều là hắc năng lượng*.
(*: Đáng lẽ là năng lượng vàng/đen nhưng đọc có vẻ không hay nên mình để như cũ)
"Chủ nhân, kim năng lượng của Lục Hoặc đang dần dần chuyển hóa thành hắc năng lượng, hắc năng lượng càng ngày càng nhiều, kim năng lượng sẽ biến mất, nếu cứ như vậy người sẽ không có biện pháp sống tiếp. Cho nên, chủ nhân cần phải tiêu trừ hắc năng lượng trên người Lục Hoặc."
Quả nhiên, trên thế giới này không có thứ gì miễn phí.
"Tiêu trừ như thế nào?"
"Về sau chủ nhân sẽ biết." Bạo Phú ngượng ngùng nói cho Kiều Tịch, nó là người mới tạm thời cũng không biết.
Huynh đệ Bá Vương nói cho nó, ở trước mặt chủ nhân không hiểu cũng phải giả vờ là hiểu, bằng không sau này sẽ bị chủ nhân ghét bỏ, về sau phải đói bụng, nó không hy vọng thường xuyên bị đói giống như Phú Quý.
Kiều Tịch: "Ta hấp thu kim năng lượng của Lục Hoặc, đối với anh ta có ảnh hưởng gì không?"
Bạo Phú ngoan ngoãn trả lời: "Chủ nhân yên tâm, sẽ không có bất luận ảnh hưởng gì đối với Lục Hoặc. Người càng tới gần Lục Hoặc, tốc độ hấp thu kim năng lượng càng nhanh, còn nếu vượt quá 1 mét sẽ không hấp thu được."
Điều này có nghĩa là Kiều Tịch phải ở bên cạnh Lục Hoặc trong vòng 1m.
Lục quản gia mở miệng: "Thiếu gia, Kiều tiểu thư tìm người."
Lục Hoặc ngồi trên xe lăn, khuôn mặt lạnh lùng.
Kiều Tịch chủ động tiến lên cùng anh chào hỏi: "Lục Hoặc, xin chào tôi tên là Kiều Tịch."
Đôi mắt đen xinh đẹp, sạch sẽ, thanh thấu của anh an tĩnh nhìn về phía cô, Kiều Tịch nhớ tới cảnh bệnh phát sau khi say rượu ngày hôm qua.
Lúc ấy cô đang đau, phát hiện sau khi tới gần anh trái tim cô sẽ không bị co rút đau đớn nữa, cô ham thoải mái, không chỉ ngồi trên người Lục Hoặc, thân thể còn không kiêng nể gì mà cọ cọ anh.
Kiều Tịch da mặt dày, cũng có chút ngượng ngùng: "Ngày hôm qua tôi say rượu, liên lụy anh bị phạt, thật sự rất xin lỗi."
Lục Hoặc ngữ khí rất nhẹ: "Xin lỗi có ích gì?"
Kiều Tịch biết xin lỗi quả thật vô dụng, cô nhẹ giọng nói: "Tất cả vết thương trên người của anh đều là do tôi gây ra, tôi có thể bồi thường."
Lục Hoặc cự tuyệt: "Không cần."
Đối phương lạnh lùng, thái độ lãnh đạm, không dễ tiếp xúc.
Kiều Tịch cũng không để ý, ánh mắt cô dừng trên mặt anh.
Da Lục Hoặc rất trắng, vệt đỏ trên mặt cực kì chói mắt, cổ anh, thậm chí là xương quai xanh cũng có vết thương, vệt đỏ dài cơ hồ hoàn toàn đi vào cổ áo.
Rất rõ ràng, Lục lão gia tử đối với Lục Hoặc- đứa cháu trai này cũng không có hạ thủ lưu tình.
"Lục Hoặc, anh còn chưa bôi thuốc?" Kiều Tịch kinh ngạc.
Nghe vậy, Lục quản gia mới chú ý tới Lục Hoặc quả thật không có bôi thuốc.
Sau khi giải quyết chuyện ngày hôm qua của Lục Hoặc, Lục lão gia tử trở lại yến hội, những người khác cũng vội vàng chiêu đãi khách khứa, căn bản không có người nhớ tới việc phải đưa thuốc cho Lục Hoặc.
Lục quản gia nhanh mở miệng nói: "Thiếu gia, tôi đi lấy thuốc." Nói xong, ông bước nhanh ra khỏi căn phòng nhỏ.
Lục Hoặc nhìn về phía Kiều Tịch: "Cô có thể đi rồi."
Kiều Tịch làm bộ không nghe ra sự lạnh lẽo trong giọng nói của anh, một giờ mới có thể hấp thu 1% năng lượng, cô ở bên cạnh Lục Hoặc lâu một chút, thời gian sống sẽ nhiều hơn một ít.
Lục Hoặc tựa như một cái cục sạc đang giúp cô nạp điện, cô làm sao sẽ nguyện ý rời đi dễ dàng.
Kiều Tịch lắc đầu: "Hôm nay tôi tới là để xin lỗi với anh, hiện tại cái gì tôi cũng chưa làm nên không thể cứ rời đi như vậy được, nếu không lòng tôi sẽ áy náy chết."
Kiều Tịch lừa anh, tuy rằng cô cảm thấy có lỗi với anh nhưng đảo mắt cô liền sẽ vô tâm vô phổi mà quên mất chuyện này.
Lục Hoặc thần sắc đạm bạc: "Cô áy náy chết, cùng tôi không liên quan."
Không lâu sau, quản gia đã cầm thuốc đi vào: "Hoặc thiếu gia, đây là thuốc mỡ trị ngoại thương (1). "
(1) : Vết thương ngoài da
"Ừ."
Lục quản gia còn có việc phải làm, ông đưa thuốc cho Lục Hoặc rồi nhanh chóng rời đi.
Trong phòng lại trở nên an tĩnh.
"Lục Hoặc, tôi có thể giúp anh bôi thuốc." Kiều Tịch đang lo không có cớ ở lại, bây giờ cơ hội đã đến.
Cô chớp chớp mắt, trong mắt tất cả đều là sự chân thành: "Anh không nhận lời xin lỗi của tôi, tôi có thể làm gì đó coi như bồi thường."
Lục Hoặc nhìn cô, như đang nghe được câu chuyện buồn cười môi mỏng xinh đẹp hơi giương lên: "Cô giúp tôi?"
Kiều Tịch thành khẩn gật gật đầu: "Trên mặt, trên cổ anh đều có thương tích, tôi có thể giúp anh." Lục Hoặc vì cô mới bị thương, cô tất nhiên phải giúp anh.
Quan trọng nhất chính là Lục Hoặc bị thương ít nhất mấy ngày mới có thể khỏi, cô có thể mượn cơ hội này để tiếp cận anh!
Kiều Tịch nhân cơ hội tiến lên, tới gần Lục Hoặc, thanh năng lượng của cô lập tức tăng lên một chút.
Kiều Tịch nháy nháy đôi xinh đẹp, giọng nói mềm nhẹ, phảng phất còn mang theo cả cẩn thận: "Tôi chỉ muốn bồi tội với anh, bôi thuốc xong tôi sẽ rời đi, bảo đảm không làm phiền."
Môi mỏng Lục Hoặc cong lên giống như muốn làm việc ác, anh cố ý vứt tuýp thuốc mỡ trên mặt đất: "Tùy cô."
Kiều Tịch nhặt thuốc mỡ lên, đối với việc có thể sống tiếp, chút chuyện làm khó dễ này không đáng kể chút nào.
Cô nói với Lục Hoặc: "Ở đây không có tăm bông, tôi đi rửa tay trước."
Vừa vào phòng tắm, Kiều Tịch phát hiện năng lượng trên mu bàn tay đều biến mất, quả nhiên vượt qua 1 mét sẽ không thể hấp thu năng lượng của Lục Hoặc.
Nhìn quanh cô thấy trong phòng được trang bị một cái bồn tắm siêu to, cơ hồ chiếm đi một nửa diện tích.
Bạo Phú tức giận bất bình: "Chủ nhân, Lục Hoặc đối với người thật quá đáng."
Kiều Tịch không để ý chút nào: "Muốn từ trên người khác đạt được cái gì, nhất định phải trả giá."
Cô rửa tay xong liền chạy nhanh trở về bên người Lục Hoặc, thanh năng lượng lại lần nữa xuất hiện.
Bóp thuốc mỡ trên đầu ngón tay, Kiều Tịch cong lưng kề sát vào Lục Hoặc. Hai người khoảng cách rất gần, cô có thể nhìn thấy rõ ràng chính mình trong mắt Lục Hoặc.
Kiều Tịch đã sớm soi gương, bộ dáng nguyên chủ cùng cô trước kia rất giống nhau, màu da tuyết trắng, ngũ quan đẹp đẽ tinh xảo, làm người ta liếc nhìn một cái đã khiến tim loạn nhịp. Điểm khác biệt chính là đôi mắt nguyên chủ hơi tròn, có loại cảm giác vô tội, trong sáng, dịu dàng, nhìn thoáng qua đã khiến lòng người rạo rực.
Kiều Tịch cố ý cười cười với anh, đôi mắt cong thành hình trăng non cực kì xinh đẹp.
Lục Hoặc mặt vô biểu tình mà nghiêng mặt đi.
"Anh đừng nhúc nhích a." Đôi tay Kiều Tịch giữ lấy mặt anh, chuyển hướng về phía mình.
Cô gái vừa rửa tay xong, lòng bàn tay mềm mại hơi lạnh.
Lục Hoặc lập tức căng thẳng, đôi mắt đen nhánh lạnh lùng liếc mắt nhìn Kiều Tịch một cái: "Buông tay."
Kiều Tịch nhìn ánh sáng kim năng lượng so với vừa rồi càng rõ hơn, từ 0.02% trực tiếp biến thành 0.05%, cô có chút bất ngờ, là bởi vì cô chạm vào mặt Lục Hoặc, cùng anh tiếp xúc thân mật sao?
Kiều Tịch luyến tiếc mà buông tay ra: "Vậy anh không được lộn xộn."
Đầu ngón tay dính thuốc mỡ nhẹ nhàng đặt trên mặt Lục Hoặc, Kiều Tịch cực kỳ ôn nhu thoa đều thuốc mỡ.
Thuốc mỡ lạnh lạnh, đầu ngón tay cô cũng lạnh, Lục Hoặc mím chặt môi, vẻ mặt không vui.
"Tôi làm đau anh à?" Kiều Tịch thu hồi tay, thanh năng lượng đã biến thành 0.1%.
Lục Hoặc cười lạnh: "Đúng vậy."
Anh vừa nói xong, Kiều Tịch lập tức trợn tròn mắt, chỉ thấy trên đỉnh đầu anh mọc ra một chồi xanh nhỏ, chỉ có hai mầm lá cây.
Kiều Tịch kinh ngạc, cô nhanh hỏi Bạo Phú: "Trên đỉnh đầu Lục Hoặc là cái gì?"
Bạo Phú nghi hoặc: "Chủ nhân, trên đầu Lục Hoặc có cái gì sao?"
Kiều Tịch chớp chớp mắt, mầm cây trên đỉnh đầu Lục Hoặc đã biến mất, chẳng lẽ cô xuất hiện ảo giác?
Trên cổ, xương quai xanh của Lục Hoặc cũng có vết thương, tay cô dính thuốc mỡ bôi lên, lo làm đau anh, Kiều Tịch còn cố ý giảm bớt lực độ.
Sắc mặt Lục Hoặc càng ngày càng trầm xuống.
"Có còn vết thương khác không?" Kiều Tịch hỏi anh.
Nhìn thanh năng lượng đã đến 0.3%, tuy rằng hơi ít nhưng cô vẫn rất vui vẻ.
Dựa theo trạng thái khi không tiếp xúc để đạt được 0.3% năng lượng cần 0.3 giờ, cũng chính là 18 phút, nhưng hiện tại chỉ cần cùng Lục Hoặc tiếp xúc thân mật là có thể tăng tốc, trước sau mới chỉ mấy chục giây.
Thấy ánh mắt Kiều Tịch sáng lên, Lục Hoặc liếc nhìn cô một cái, ngay sau đó các ngón tay thon dài của anh bắt đầu cởi cúc áo.
Kiều Tịch có chút sững sờ: "Anh đang làm cái gì?"
Lục Hoặc không biết xấu hổ: "Cởi quần áo."
Cúc áo từng cái bị cởi bỏ, cổ áo sơ mi trắng rộng mở, lộ ra cổ, yết hầu, xương quai xanh tình xảo, xuống chút nữa là cơ ngực rắn chắc, rõ ràng là khuôn mặt trong sáng xuất trần, giờ lại nhiều thêm vài phần yêu nghiệt.
Lục Hoặc cởi sơ mi trắng.
Lúc này Kiều Tịch mới thấy cánh tay anh, còn có bả vai một mảng sưng đỏ ứ tím, hiển nhiên là bị đánh rất nặng.
Đáy mắt cô nhiều hơn vài phân tội lỗi, lực độ cũng vì thế mà càng nhẹ nhàng.
Lục Hoặc nhíu mày, chỉ cảm thấy nơi Kiều Tịch chạm qua thật ngứa, như là bị kiến cắn một ngụm.
Anh cụp mi mắt, không lên tiếng.
Kiều Tịch lén lút đánh giá thiếu niên trước mặt.
Tóc mái hỗn độn rũ ở trên trán, giữ lông mày mang theo sự ngây ngô, có thể do hàng năm đều ngốc trong nhà, màu da Lục Hoặc trắng bệch, càng tăng thêm vài phần cảm giác thiếu niên.
Lồng ngực anh rộng lại cường tráng, vòng eo thẳng tắp, thân thể thon chắc, mang theo vài phần ốm yếu.
Ai, thật đúng là một vẻ đẹp mê hoặc người khác.
Ánh mắt Kiều Tịch dời xuống, dừng trên hai chân anh, dựa theo tỉ lệ thân thể nếu Lục Hoặc có thể đứng lên, vóc dáng nhất định rất cao.
Cô nhớ rõ Bạo Phú nói cô có thể chữa khỏi hai chân cho Lục Hoặc, cũng không biết có phải hay không.
"Đẹp không?" Thanh âm trầm thấp vang lên, Lục Hoặc mặc lại áo, ngón tay thon dài trắng nõn thong thả ung dung cài cúc áo.
Nhìn lén bị phát hiện, Kiều Tịch cũng không cảm thấy xấu hổ, cô thẳng thắn thành thật gật gật đầu: "Đẹp."
Anh lớn lên hoàn toàn phù hợp với gu thẩm mỹ của cô.
Môi mỏng Lục Hoặc cong lên: "Cô nói thân thể tàn phế đẹp?"
Kiều Tịch sửng sốt, ngay sau đó cô rất nhanh phản ứng lại: "Người khác tôi không rõ lắm, nhưng ở trong mắt tôi anh rất đẹp."
Đôi mắt đen nhánh của Lục Hoặc nhìn chằm chằm cô.
Lúc này, Lục quản gia tới: "Kiều tiểu thư, Kiều tiên sinh cùng Kiều phu nhân chuẩn bị rời đi."
Kiều Tịch gật gật đầu, cô nói với Lục Hoặc nói: "Tôi phải đi về." Cô đã hấp thu 3% kim năng lượng, tương đương với việc có thể sống thêm 9 giờ.
Lục Hoặc không lên tiếng.
Kiều Tịch cũng không ngại, cô chủ động vẫy vẫy tay với anh: "Ngày mai tôi lại đến giúp anh bôi thuốc."
Lục Hoặc lạnh giọng cự tuyệt: "Không cần, cô chân tay vụng về, chỉ biết làm đau tôi."
Dứt lời, mầm cây nhỏ trên đỉnh đầu anh lại xông ra.
Kiều Tịch: .
Lúc này cô xác định chính mình không có hoa mắt: "Bạo Phú, ngươi thật sự không nhìn thấy hai mảnh lá cây trên đầu Lục Hoặc sao?"
Bạo Phú dùng sức nhìn chằm chằm Lục Hoặc, cũng không có nhìn ra cái gì: "Cái gì cũng không có."
Kiều Tịch đảo mắt nhìn lại thì thấy mầm cây đã biến mất, cô cảm thấy rất ngạc nhiên.
Sau khi Kiều Tịch rời đi, bên trong căn phòng trở nên an tĩnh như cũ, không khí vẫn còn sót lại hơi thở ngọt ngào của cô gái.
Lục Hoặc mím chặt môi, anh chán ghét loại hương vị này.
Trên đỉnh đầu, mầm cây lại lặng lẽ lộ ra.
Trên đường trở về, Kiều mẹ hỏi Kiều Tịch về vết thương của Lục Hoặc.
"Anh ấy bị thương rất nặng, lúc con đi xem, Lục Hoặc mặt tái nhợt như kiểu có thể ngất đi bất cứ lúc nào." Kiều Tịch khuếch đại thương thế Lục Hoặc: "Lục gia cũng không coi trọng Lục Hoặc, bọn họ không hề quan tâm, không ai lấy thuốc cho anh ta."
Kiều mẹ tính tình hiền lành, chuyện Lục Hoặc pà do bà sai, nghe được con gái nói bà không khỏi áy náy.
"Con tính toán trước khi vết thương của Lục Hoặc khỏi hẳn, mỗi ngày sẽ đi chiếu cố anh ấy." Hôm nay hấp thu một chút kim năng lượng, thọ mệnh của cô chỉ còn lại chưa đến ba ngày, cô cần phải ở bên cạnh Lục Hoặc.
"Mẹ có thể tìm người đi chiếu cố nó, cũng không cần con tự mình đi." Kiều mẹ luôn luôn
sủng con gái, làm sao có thể để cô đi chiếu cố người khác, hơn nữa Kiều Tịch bị sủng sinh kiêu, căn bản không biết chăm sóc người khác.
"Mẹ, Lục Hoặc là vì con mới bị phạt, con sẽ tự mình gánh vác trách nhiệm." Kiều Tịch kiên trì.
Ngồi bên cạnh, Kiều ba rất vui mừng: "Con trưởng thành, cũng đã trở nên hiểu chuyện rồi."
Kiều mẹ thở dài, cuối cùng vẫn gật đầu đồng ý.
"Đúng rồi, hôm nay Tích Tích sẽ chuyển đến nhà của chúng ta."
Kiều mẹ vuốt mái tóc dài đen mượt của Kiều Tịch, nhẹ giọng dặn dò: "Cha mẹ Tích tích đều không còn nữa, mẹ cũng đáp ứng người ta phải chiếu cố nó, tiểu Tịch, mẹ hy vọng về sau hai đứa ở chung phải hòa thuận, con không được khi dễ nó."
Con gái bị bà nuông chiều hỏng rồi, trước kia khi Tích Tích đến nhà chơi, tiểu Tịch đều sẽ bắt nạt nó đến khóc.
Nghe vậy, ánh mắt Kiều Tịch chợt loé, cô nhớ rõ nữ chủ Triệu Vũ Tích dọn đến Kiều gia mấy ngày trước khi nguyên chủ qua đời.
Sau khi nguyên chủ mất, cô ta thừa hưởng tất cả của nguyên chủ, thân phận thiên kim Kiều gia, còn có sự sủng ái của cha mẹ Kiều, thậm chí là tài sản Kiều gia.
Kiều Tịch ngoan ngoãn đáp lại: "Mẹ, người yên tâm, con sẽ cùng chị họ ở chung vui vẻ."
Xe trở lại Kiều gia.
"Tích Tích sao lại đứng ở cửa?" Thanh âm nghĩ hoặc của Kiều mẹ vang lên.
Kiều Tịch nhìn ra ngoài xe, chỉ thấy một bóng dáng mảnh khảnh đứng ngoài cổng lớn, đối phương mặc một cái váy màu vàng nhạt, thanh tú động lòng người.
Làm nữ chủ, giá trị nhan sắc của Triệu Vũ Tích tất nhiên sẽ online, quan trọng nhất là cô ta có ba phần giống Kiều Tịch, nếu không cũng sẽ không trở thành thế thân Kiều Tịch.
Kiều Tịch đột nhiên nghĩ đến Lục Hoặc, đối phương thích Triệu Vũ Tích, cuối cùng còn vì Triệu Vũ Tích mà chết.
Cô nhíu nhíu mày, chuyện này không thể được, Lục Hoặc chết, cô cũng sẽ chết.
Kiều Tịch gọi Bạo Phú: "Triệu Vũ Tích có bàn tay vàng, nếu đoạt đi Lục Hoặc, ta sẽ thế nào?"
Bạo Phú kiêu ngạo: "Chủ nhân, người có kim năng lượng, không cần sợ, cái bàn tay vàng gì đối với người cũng đều không có hiệu quả."