Trương Mông liền cười nhạo một tiếng: "Nguyệt Tú, cậu không phải cũng bị sốt đến mơ hồ luôn đấy chứ?
" Nguyệt Nhi, cậu về nhà nghỉ ngơi mấy ngày cho khỏe đi! ". Chu Bằng cũng là một bộ dáng không tin.
Dịch Tư Xa không nói chuyện, chỉ là cười nhẹ, vẫy vẫy tay tạm biệt.
Nguyệt Tú đương nhiên biết lúc này bọn họ sẽ không tin tưởng mình, cô cũng chỉ là căn cứ theo tư tưởng chủ nghĩa nhân đạo nên mới cảnh tỉnh bọn họ một chút.
Lý Khiết Vũ cùng Nguyệt Tú một đường trở về ký túc xá, Đại học G là đại học quý tộc bậc nhất của thành phố G, điều kiện ở ký túc xá cũng rất tốt, là hai người ở một gian có hai phòng.
Trong trò chơi đề cập rất ít tin tức về gia đình của nữ chính, nữ chính là con lai Trung - Pháp, còn có một anh trai cùng cha khác mẹ, cha mẹ nữ chính hàng năm định cư ở nước Pháp, anh trai cùng nữ chính không ở cùng thành phố.
Cơm nước, tắm rửa xong xuôi thì trời hoàn toàn tối hẳn. Nguyệt Tú bị lạnh cả ngày thần kinh cũng thoải mái hơn một chút, mới vừa sốt cao xong nên thân thể vẫn là có chút hữu khí vô lực. Tâm tình khẩn trương khi đột nhiên bị xuyên vào trò chơi cũng làm Nguyệt Tú lập tức giống như quả bóng cao su bị xì hơi, nằm xoài trên trên giường.
Bước vào cái hố của trò chơi tử vong tận thế, Nguyệt Tú không biết cứ chơi như vậy thì bản thân sẽ bị đánh rớt ở chỗ nào. Bất quá cũng may cô cũng là người đã từng chơi qua 3 lần, còn hơn là hoàn toàn chưa biết gì về trò chơi này.
Sau khi tự an ủi chính mình, cô liền nặng nề đi vào giấc ngủ.
Ngày hôm sau tỉnh lại, cô nói với Lý Khiết Vũ thân thể không thoải mái nên không đi học.
Nguyệt Tú nhìn vào trong ngăn tủ quần áo vẻ mặt run rẩy, tất cả đều là âu phục hoa lệ, tràn đầy váy ren hồng nhạt, váy bồng gì đó. Là một người suốt ngày chết dí ở nhà chơi trò chơi, đối với những loại quần áo như thế này, cô không biết nói lời nào cho tốt.
Đánh giá người trong gương, trò chơi thiết kế nữ chính đương nhiên một thân tập trung ngàn vạn sủng ái. Lúc chơi thử cô liền cảm thấy hình tượng của nữ chính thật mềm mại. Sau khi biến từ 2D thành 3D, Nguyệt Tú rất khó bảo đảm cô sẽ không ngắm mình đến ngây ngẩn.
Vì là con lai, cô có mái tóc đen nhánh xoăn tự nhiên dài đến eo, làn da không giống màu da của người Châu Á, trắng nõn như sứ lại có vẻ hồng hào. Dáng người cao gầy, thon dài hơi giống một bé gái nhỏ, hàng mi cong dài nhấp nháy, lại thêm đôi mắt như biết nói, đôi môi anh đào tinh xảo hồng nhuận ướt át như bôi mật làm người ta say mê..
Khó trách nữ chính thích toàn là âu phục, ngoại hình như vậy mà mặc những bộ âu phục hoa lệ sẽ không mất đi vẻ đẹp mà ngược lại trông càng giống như búp bê phương Tây.
Lại nói tiếp, hình tượng của nữ chính với dung mạo nguyên bản của Nguyệt Tú có ba phần tương tự, chỉ là tô điểm thêm từng điểm ngũ quan của Nguyệt Tú cho xinh đẹp hơn. Chị Đồng Đồng nhất định lại là lười đến nỗi lấy hình tượng người thật để sửa thành nhân vật giả tưởng. Thật đáng buồn, cô lại chính là cái người thật có sẵn kia.
Lựa chọn một bộ váy ngắn thiết kế đơn giản để thay. Dựa vào hướng đi của cốt truyện sắp tới sẽ là tận thế nên Nguyệt Tú muốn đi chuẩn bị một ít vật tư.
" Gì chứ? "
Trên cổ tay là một vòng tay bằng vàng có hoa văn hình hoa sen tinh xảo. Cái này không phải là cô vẫn luôn đeo trên tay à? Mẹ cô nói đây là do bà cố của cô lưu lại như đồ vật gia truyền. Cái vòng tay này cũng xuyên vào trong trò chơi với cô luôn sao?
Ý niệm vừa chuyển đến, trước mắt cô là một mảnh hỗn độn, mông lung. Sương mù màu trắng nhìn không thấy điểm cuối. Ở trong này Nguyệt Tú lại không có bất luận cảm giác không khỏe nào, ngược lại cảm thấy toàn thân thoải mái. Ước chừng không gian này rộng khoảng mười mét vuông. Vòng tay không gian! Thì ra đồ gia truyền của cô thật đúng là một bảo bối..
Không quá suy nghĩ chuyện này rốt cuộc như thế nào, có cái vòng tay này trong lòng Nguyệt Tú an tâm hơn một chút, ít nhất có thể co đầu rút cổ ở trong không gian, chắc sẽ không chết được.
Lái xe đến một siêu thị lớn ở gần trường đại học, Nguyệt Tú mua mấy xe lớn thực phẩm, quần áo giữ ấm, dụng cụ cắt gọt phòng bếp.. Lúc sắp xếp đồ vật, nhân viên tính tiền của siêu thị kinh ngạc há to miệng. Bất kể ai nhìn thấy một cô học sinh với bộ dáng nhỏ bé đột nhiên mua nhiều đồ như vậy thì đều sẽ cảm thấy ngạc nhiên.
Giám đốc Siêu thị tràn đầy ý cười tiến về phía cô hỏi có cần họ hỗ trợ hay không. Ở siêu thị tiêu phí năm sáu vạn đương nhiên sẽ được miễn phí phục vụ. Nguyệt Tú nghĩ đến cha mẹ của nữ chính đã mua cho cô mấy căn nhà để ở, vì thế liền viết địa chỉ đưa cho giám đốc siêu thị để họ vận chuyển đến địa chỉ đó.
Lại đi dạo mấy vòng gần, tìm được tiệm thuốc mua rất nhiều dược phẩm, băng vải.
Trở lại trường học, còn thừa bốn ngày, hay là dứt khoát xin nghỉ luôn?
Không biết mua nhiều đồ như vậy vật trong không gian có đủ chỗ để hay không? Rốt cuộc không gian chỉ rộng có mười mét vuông, bất quá nếu còn dư ra thì cô cất ở trong nhà, đến lúc tận thế tới cô một mình ngây ngốc ở trong nhà có khi lại càng tốt ấy chứ.
Nguyệt Tú bắt đầu nhớ lại màn thứ hai của cốt truyện.
" Nguyệt Nhi. "
Đột nhiên một bóng đen chắn ở trước mặt cô, người đó có một mái tóc ngắn màu nâu, tóc mái rủ xuống, đeo mắt kính gọng vàng. Anh ta mặc một chiếc áo sơ mi trắng, quần vải dài, đôi mắt híp lại mang theo nhàn nhạt ý cười, quanh thân tản mát ra hơi thở văn hóa.
" Hôm cắm trại thật là ngại quá, nghe Dịch Tư Xa nói em sinh bệnh, đều là do anh không tốt. "Cố Thiếu Đình đẩy đẩy mắt kính, vẻ mặt tự trách," Lý Khiết Vũ nói hôm nay em xin nghỉ không đi học, có phải còn không khỏe hay không? "
Nguyệt Tú ngây người hai giây, thật sự chỉ có hai giây, ai bảo hình ảnh này mang tính đả kích vậy chứ.
Xã đoàn trưởng xã đoàn nghiên cứu tinh thiên văn tinh tượng Cố Thiếu Đình, là nam chính hàng thứ nhất cần phải công lược. Hình tượng tuấn dật nho nhã, thư hương thế gia, từ lúc nữ chính mới vào xã đoàn đã đối với nữ chính chăm sóc có thừa. Làm nam chính của trò chơi bề ngoài tất nhiên là không cần phải nói, ngay cả đối với Nguyệt Tú, người hoàn toàn vô cảm với mắt kính cũng bị kinh diễm hai giây.
Bởi vì có lẽ là mắt kính không hợp với khẩu vị của Nguyệt Tú nên nhân vật này Nguyệt Tú vẫn luôn không có công lược, ấn tượng đối với anh cũng dừng lại ở trên cái tóm tắt đơn giản của trò chơi.
" Sao lại có bộ dáng thất thần như vậy? "Cố Thiếu Đình thấy Nguyệt Tú vẫn luôn không phản ứng, vươn tay quơ quơ trước mắt cô, lo lắng hỏi.
Nguyệt Tú đột nhiên hoàn hồn:" À, không sao, tại em chưa khỏe thôi, không có việc gì! "
" Vậy là tốt rồi. "Cố Thiếu Đình nhẹ nhàng thở ra," Thứ hai tuần sau buổi tối có sao băng, muốn tới xã đoàn hay không? Anh mượn được chìa khóa sân thượng nhà thiên văn rồi. "
Thứ hai tuần sau còn không phải là cái ngày chết chóc đã đoán trước sao, mưa sao băng kia chính là căn nguyên gián tiếp dẫn đến bùng nổ Z virus, đó nguyên bản là gien ẩn tiềm tàng trong cơ thể con người, thông qua thiên thạch sao băng kích phát ra biến dị, trở thành Z virus.
Z virus bùng nổ nhanh chóng lan ra, diện tích sao băng to lớn thúc đẩy nhân loại trên toàn thế giới dị biến, toàn bộ trong không khí đều là Z virus.
Đối với một số người miễn dịch với vi rút trong không khí sẽ trở thành những người số sót, những người còn lại bị cảm nhiễm vi rút trở thành tang thi. Người sống sót nếu bị tang thi cắn hoặc là cào bị thương đều bị biến thành tang thi.
Trong số những người sống sót còn có một bộ phận rất nhỏ có thể trong lúc bị vi rút xâm nhập mà kích phát ra
dị năng, từ đó sẽ miễn dịch với vi rút của tang thi cấp thấp hơn.
Đầu óc đang mải nghĩ đến bối cảnh giả thiết khi tận thế đến, Nguyệt Tú nhìn nhìn Cố Thiếu Đình trước mắt còn đang chờ đợi cô trả lời, khẽ cười nói:" Ừm, đến lúc đó xem thế nào đã. "
Cố Thiếu Đình đưa Nguyệt Tú đến phòng nghỉ dưới lầu, Nguyệt Tú nhìn bóng dáng Cố Thiếu Đình dưới ánh mặt trời tấm tắc khen ngợi. Hình tượng nhân vật trong trò chơi không tính là bắt mắt lắm biến thành hiện thực thật là lóa mắt, vạn nhất gặp gỡ nhân vật mà mình thích nhất không biết trái tim cô có thể nhảy ra hay không nữa.
Vừa nghĩ đến đó, trước mắt một màn máu đỏ, cảnh tượng trước khi chết ở vòng ba lại hiện ra trước mắt: Bị buộc chặt ở trên giường sắt, không có chút tự do, trên người không có một chỗ nào lành lặn, ngày qua ngày, chỉ có thể nhìn thấy bên ngoài qua song cửa nhỏ.
Nguyệt Tú vội vàng vỗ vỗ khuôn mặt, có tiền đồ một chút được không? Đây không phải là trò chơi trình yêu, ở trong này nam chính đều sẽ hắc hóa!
Kêu cơm hộp đến ký túc xá, Lý Khiết Vũ còn chưa trở về, hẳn là ăn cơm ở bên ngoài.
Nguyệt Tú cho Cố Thiếu Đình một câu trả lời lấp lửng như vậy, đây cũng là chuyện tốt duy nhất khi trò chơi biến thành hiện thực rồi đi, sẽ không chỉ có hai cái lựa chọn đi hoặc là không đi.
Kỳ thật cô không có nghĩ đến việc muốn đi hay không, căn cứ định luật cự tuyệt tất cả lời mời của nam chính không muốn công lược, nhân vật số 1, 2, 3 gì đó cô đều sẽ từ chối hết.
Lại tưởng tượng đến bộ dáng trở mặt của mấy nhân vật kia, Nguyệt Tú bất đắc dĩ thở dài, nếu nói đến khả năng không bị hắc hóa nhất trong số mấy nam chính chắc có lẽ là Cố Thiếu Đình, liệu ôm cái đùi này có ổn hay không đây?
Chớp mắt lại qua một ngày.
Hôm nay là ngày giao hẹn với giám đốc siêu thị giao hàng tận nhà, Nguyệt Tú sáng sớm liền lái xe trở về biệt thự nhỏ ở ngoại ô thành phố thành phố G, diện tích cây xanh rất lớn, phòng ốc mật độ thấp, không khí cũng tươi mát hơn nhiều.
Chờ một lát, nhân viên giao hàng đã tới, Nguyệt Tú kinh ngạc mấy cái thùng giấy lần lượt được đưa vào, lúc ấy cũng không cảm thấy mua nhiều đến thế, gần như chiếm toàn bộ phòng khách.
" Đây là biên lai, tiểu thư ngươi nhìn xem có thiếu cái gì hay không. "Giám đốc nghiệp vụ của siêu thị nhanh nhẹn lấy ra biên lai, đưa danh thiếp qua." Bất cứ lúc nào cũng có thể gọi điện cho tôi."Nguyệt Tú nhận lấy danh thiếp, ký biên lai, gật gật đầu.
Đóng cửa lại, đau đầu xoa xoa thái dương, bắt đầu sắp xếp lại đồ mới được đưa tới.
Quả nhiên vòng tay không gian không thể chứa được nhiều đồ như vậy, cô để lại một số thứ trong phòng chứa đồ, số còn lại đều sắp xếp gọn gàng ở trong không gian.
Cô thí nghiệm qua, tốc độ của thời gian trong không gian so với bên ngoài đại khái chậm hơn mấy chục lần, vật phẩm tươi mới bỏ vào trong còn có công dụng giữ tươi.
Lại mở ra một cái thùng, bên trong có chút gạo, bột mì gì đó, trong một góc cư nhiên còn có hạt giống hoa, trái cây và một số đồ vật kỳ quái, còn có mấy túi lớn thức ăn cho chó, mèo. Nguyệt Tú xấu hổ, lúc ấy lòng nóng như lửa đốt, cứ mua mua mua, cảm thấy có khả năng dùng đến là mua hết.
Tạm thời đem đồ đạc đặt ở trong không gian xong, Nguyệt Tú duỗi người, lười nhác ngáp một cái, mấy thứ này đủ cho cô sống thật lâu. Nguyệt Tú đột nhiên có loại ý nghĩ mình cứ trong biệt thự lười biếng, hưởng thụ cũng có thể là một cảm giác rất tốt.
Vọt vào phòng tắm tắm rửa một cái, thay áo ngủ khô mát, toàn thân thoải mái nói không nên lời, quăng người xuống chiếc giường lớn mềm mại, vùi vào gối đầu, Nguyệt Tú nhanh chóng gửi tin nhắn cho Lý Khiết Vũ nói bởi vì trong nhà có việc gấp nên nghỉ mấy ngày, lại gọi điện cho thầy giáo xin nghỉ.
Cuối cùng ở liên hệ với Cố Thiếu Đình, gửi tin tức nói trong nhà có việc không đi xem sao băng được, xin lỗi.
Cuối cùng vẫn là quyết định không ôm đùi nam chính. Đương nhiên rồi, đối với nam chính mà mình hoàn toàn hiểu gì về anh ta thì chính mình hiện tại thoạt nhìn mới giống đùi đúng không.
Với những lựa chọn rối rắm tiếp theo trong trò chơi có thể làm phát sinh chuyện gì không tốt hay không cô vẫn không biết trước được, rốt cuộc trong trò chơi cũng không được ở trong biệt thự hạng nhất như thế này, bất quá sau khi cân nhắc kĩ, Nguyệt Tú cảm thấy nơi này thực an toàn.
Trong lúc Xem sao băng lần đầu tiên xuất hiện nguy hiểm, nhà thiên văn cũng là nơi có người ra vào thường xuyên, khi tang thi biến đổi không phải là bị vây quanh sao. Hơn nữa trong tận thế khó phân biệt nhất chính là nhân tâm. Ván thứ hai Nguyệt Tú chính là bị mất mạng ở đây.
Ở trong biệt thự thì không giống như thế, có ăn có uống, gì cũng không cần lo, điều duy nhất đáng lo chính là không thể dự tính được những tai họa ngầm.
Đối với Nguyệt Tú mà nói, so với việc lo lắng có phát sinh tai họa ngầm hay không thì không bằng trước mắt an toàn tránh được một kiếp đã, tran với lo lắng hay không sẽ phát sinh tai họa ngầm không bằng trước an toàn tránh được này một kiếp, được một lần tính một lần.
* * *
Ngoài cửa sổ không trung tối đen như mực, thi thoảng có vài tiếng gầm nhẹ nghẹn ngào từ nơi xa truyền đến, Nguyệt Tú vùi mình trong chăn chơi trò chơi. Ở trong trò chơi mà chơi trò chơi, vẫn là rất không thể tưởng tượng được.
Nguyệt Tú nhếc miệng cười cười, sau khi lưu điểm, cô mặc áo khoác, ghé vào bên cửa sổ hướng ra ngoài nhìn xung quanh, cố gắng mở to hai mắt nhìn một mảnh đen tuyền không thấy rõ cái gì, Nguyệt Tú càng cảm may mắn vì mình đã lựa chọn trốn trong nhà.
Nếu là lúc này cô đang xem sao băng vậy thì không biết đã chết như thế nào rồi.
Thật ra không cần phải lo lắng cho Cố Thiếu Đình bọn họ, hào quang nam chính so với cái gì cũng đều cường đại hơn.
Ở trong phòng khách rửa sạch quả táo để ăn, lại kiểm tra bên dưới cửa sổ. Mấy ngày trước cô đã dùng gỗ gia cố lại cửa sổ một lần, cửa chính cũng là cửa chống trộm kiên cố, rất khó mà phá được.