Nhìn con heo bẩn thỉu trong vài giây - Phượng Mặc Vũ quyết định hít thở sâu trước và bình tĩnh lại.
Kết quả - - hít sâu cái khỉ mốc nha! Thiếu chút nữa thối chết! Nơi này cũng quá bẩn thỉu đi! Chuồng heo à?
Quả thực phát rồ!
Rốt cuộc kẻ thần kinh nào thiếu đạo đức đến vậy? Đem ta ném vào chuồng heo?
Con mẹ nó! Chờ ta ra ngoài nhất định sẽ xử lý kẻ não tàn kia!
Nàng thử di chuyển thân thể mình.
"Đau.." Cơn tê dại truyền tới khiến nàng thở gấp, phì phò kiểm tra kỹ cơ thể mình.
Quần áo rách bươm, không phải quân trang bộ đội đặc chủng, mà là trang phục
cổ đại.
Nàng toàn thân đều bị thương, cử động khẽ cái liền đến cả mặt cũng đau, vết thương không giống do vụ nổ hình thành, càng giống vết đòn roi hơn!
Chẳng lẽ bởi vì nàng là quân y bộ đội đặc chủng, cứu người bị thương đủ nhiều, tích đủ công đức, cho nên trong nháy mắt máy bay nổ tung, ông trời ban đặc ân, cho nàng sống lại thêm lần nữa?
Đúng lúc này, nàng nghe được tiếng bước chân lén lút tới gần..
Phượng Mặc Vũ bất động thanh sắc, chỉ nhìn thấy một nữ tử, lợi dụng ban đêm, lẻn tới chuồng heo.
Nghĩ đến những vết thương trên người nguyên chủ, Phượng Mặc Vũ tạm thời giả chết để xem nữ tử kia muốn làm gì.
Chỉ thấy kẻ kia mở chuồng heo, mạnh mẽ kéo nàng ra khỏi, vừa kéo vừa chửi rủa:
"Ai kêu ngươi đối nghịch với tiểu thư chúng ta? Đáng chết!"
Mắng xong còn hung hăng đá nàng
Chết tiệt, thật đau!
Phượng Mặc Vũ đột nhiên mở mắt, nhìn chằm chằm kẻ kia.
Dưới ánh trăng, ánh mắt nàng sắc bén như ưng.
"A.." nữ tử kia kêu lên một tiếng, "Thì ra kẻ đần độn này chưa chết?"
Phượng Mặc Vũ cười lạnh, nụ cười lộ ra tia khát máu, cực kỳ âm trầm như địa ngục Tu La:
"Đã chết, nhưng Diêm Vương nói ta dương thọ chưa tận, cho ta hoàn dương, có thù báo thú, có oán báo oán nha."
"Ngươi.." nữ tử kia sợ tới mức lùi lại hai bước, sau đó thân thể dừng lại, dường như hạ quyết tâm, đột nhiên rút chủy thủ từ trong tay áo ra: "Nếu đã như vây, ta thay tiểu thư giết ngươi diệt khẩu!"
Phượng Mặc Vũ liếc mắt nhìn ra, kẻ này chỉ sợ công phu không tồi.
Mắt thấy chủy thủ kia sắp cắt vào động mạch, mà nàng toàn thân trên dưới, nội ngoại thương cộng lại, thực sự không phải đối thủ của nàng kia.
Phượng Mặc Vũ đột nhiên cảm thấy bên hông có cảm giác quen thuộc.
Cơ hồ la bản năng, nàng liền sờ xuống eo mình.
Nguyên bản hành động này chỉ là phản ứng trong tiềm thức, Phượng Mặc Vũ không ôm chút hy vọng nào, chính là nàng lại chạm phải khối sắt lạnh lẽo, nháy mắt kinh hỷ vạn phần!
Kỳ quái, vật nàng yêu thích nhất ở thế kỷ 21 cũng đã theo nàng đến đây.
Không chút chần chừ, nàng toàn lực rút nhanh nó ra, nhắm ngay đối phương! Bóp cò!
"Bang!" một tiếng động lớn, mùi thuốc súng tràn ra không gian.
Mà trên trán kẻ muốn giết Phượng Mặc Vũ xuất hiện lỗ lớn, màu từ đó phun ra.
Nàng kia ngã thẳng ra sau, trước khi chết dùng ánh mắt khó tin nhìn chằm chằm Phượng Mặc Vũ, như thể thấy ác quỷ bò ra từ địa ngục.
"Thay ta chào Diêm Vương, nói ta cảm ơn hắn"
Phượng Mặc Vũ cười lạnh, gương mặt bình tĩnh nhìn nàng kia chậm rãi ngã xuống.
Mà trong tay nàng, là một khẩu súng lục quân sự CZ100 bảy tấc!
Vũ khí lạnh hoàn toàn không thuộc về thời đại này!
Đang lúc nàng lo lắng, làm thế nào khẩu súng lục này lại theo mình, súng đột nhiên biến mất một cách khó hiểu!
Tình huống này là như nào?
Kẻ nào đang chơi nàng sao?
Tại sao khẩu súng nàng yêu thích lại biến mất?
Trong lúc tràn ngập thắc mắc, nàng cảm nhận được thân thể có chút kỳ lạ, trong đầu bỗng dưng xuất hiện một hình ảnh hư ảo!
Nàng dường như thấy một nam nhân!
Nam nhân một thân quần áo như lửa, nụ c ười khát máu trên khóe miệng, tóc dài búi gọn bằng viên đá quý màu đỏ.
Lông mi hẹp dài cong cong, con ngươi đen pha chút sáng chói của viên hồng ngọc.
Khuôn mặt đẹp tựa thần, như Tu La tắm hỏa mà sinh.
Phượng Mặc Vũ có chút sững sờ, nàng sống đến giờ chưa từng gặp qua nam nhân đẹp như vậy..
Hắn là ai?
Phượng Mặc Vũ chưa kịp hỏi, Tu La mỹ nam môi mỏng khẽ mở:
"Nữ nhân, người đến rồi, phải không?"
Phượng Mặc Vũ sửng sốt, ảo giác còn có thể nói chuyện?
Chưa kịp kinh ngạc, ảo ảnh liền tiếp tục:
"Nữ nhân, ngoan ngoãn chờ! Ngươi không được chết trước khi bản giáo chủ tìm được ngươi!"
"Cũng không được nhìn nam nhân khác!"
"Càng không được gả cho bất luận kẻ nào khác!"
Phượng Mặc Vũ mờ mịt, vừa định hỏi rõ ràng --
Nam nhân trong ảo giác liền biến mất!