Nhiều người không biết hắn, nhưng Tương Du biết hắn, hắn chính là Phượng Tử Âm, vị đệ đệ cùng cha khác mẹ của Tương Du, kẻ tưởng như đã vùi thây biển lửa cả ngàn năm trước.
Tương Du trầm mặc, kẻ trước mắt là đệ đề cùng cha khác mẹ với hắn, có lẽ cũng là tộc nhân Phượng tộc duy nhất tồn tại cùng hắn. Tương Du siết chặt thanh đao Thanh Hỏa, nhìn kĩ Phượng Tử Âm, nhẹ giọng nói:
- Phượng Tử Âm, ngươi thân là phượng hoàng, niết bàn thành Thần, nên thuận theo Thiên ý, bước vào tiên tịch, trở thành Thần tiên, bảo vệ chúng sinh, hà cớ tước bỏ tiên tịch, đọa
Yêu, gây họa chúng sinh? Ngươi đây là muốn đối đầu Thiên tộc, phản bội Phượng tộc?
Các vị Thần quan Thiên giới, không ít người thấy Chiến thần đã lên tiếng, liền bắt đầu khuyên nhủ:
- Phượng công tử, ngươi niết bàn thành công, đó là chuyện vui của Phượng tộc, sao ngươi lại từ bỏ Tiên tịch, ngươi đáng ra nên giống như Chiến thần, trở thành thần tiên, phổ độ chúng sinh, thế mới là đúng.
- Đúng vậy, Phượng công tử, ngươi bồng bột rồi, ngươi vẫn nên là tự xóa bỏ Yêu khí, trở về thân thể Phượng hoàng đi, ngươi đi sai đường rồi, quay đầu là bờ.
Phượng Tử Âm vẫn đững im không nhúc nhích, Yêu khí vẫn mạnh mẽ lượn lờ quanh thân thể hắn, vạt áo đỏ thẫm lượn lờ trong không trung, gió thổi lên làm rung nhẹ chuông bạc, khẽ vang lên lanh lảnh. Hắn nhếch mép cười, đuôi mắt hẹp dài kéo lên một đường yêu mị, ngón tay hắn khẽ động, vẽ vòng trong không trung tạo nên một đường hoa lửa. Đối mặt với những lời chất vấn của chúng tiên, hắn khinh thường, đôi mắt phượng tiêu cự dần tụ lại, nhìn thẳng vào Chiến thần:
- Tương Du, bọn họ hỏi ta tại sao đọa Yêu, vậy đọa Yêu có gì không tốt? Ngươi nói xem, Thần tiên các người có gì tốt? Chúng sinh ruốt cuộc là gì? Tại sao ta phải bảo vệ bọn họ, Thần tiên các người là các thá gì mà phán xét ta? Các người lấy tư cách gì mà định đoạt sống chết của kẻ khác?
Tư Không Quân đức cao vọng trọng, trước giờ há có kẻ đứng ở Thiên giới mà dám sỉ nhục chúng tiên, Tư Không Quân tay năm chặt chùm râu bạc, thở hỗn hển:
- Phượng Tử Âm, ngươi đừng không biết tốt xấu, ngươi đọa Yêu, hoặc là lập tức giũ sạch Yêu khí, hoặc sẽ đối đầu Thiên tộc, không còn đường sống, ngươi đừng ngông cuồng.
Phượng Tử Âm nở nụ cười, đóa hoa thêm trán càng rực rỡ, khóe mắt sâu thẳm khẽ lướt qua Tư Không Quân, ngã ngớn cười tươi:
- Này, lão già đầu, ta vốn không để ngươi vào mắt, lại càng không sợ Thiên tộc các người, là Yêu thì sao, đường là do ta chọn, ngươi cản nổi ta?
- Ngươi, ngươi.. Ngươi được lắm, ta nhất định không tha cho ngươi. Ngươi tưởng muốn rời khỏi Thiên giới dễ lắm à, ta nhất định khiến ngươi hối hận. _ Nói rồi Tư Không Quân nổi pháp trận, cây pháp trần trên tay nhẹ nhàng quét một vòng, vô số bùa chú ánh kim xuất hiện trong không trung, dần hội tụ quanh Phượng Tử Âm. Từng đợt, từng đợt pháp trận đánh đến, Phượng hỏa nổi lên, thiêu cháy từng trận pháp, các trận pháp nổi lên càng nhiều, kết hợp với nhau thành trận.
Thần quan Thiên tộc đứng yên lặng nhìn, chắc nhẩm Tư Không Quân có thể thu phục Phượng Tử Âm, dạy dỗ hắn một bài học, ngay cả Tương Du cũng cho là vậy. Pháp trận đánh đến dồn dập, trung tâm trận pháp là bóng người đỏ đứng trong biển lửa, bỗng từ không trung, một thanh trường kiếm xẻ gió chém đến, đem theo hỏa diễm ngập trời chém thẳng vào trận pháp. Một kiếm chém xuống, toàn bộ trận pháp trong chớp mắt nát vụn. Phượng Tử Âm khẽ nhấc tay, trường kiếm như có linh tính, một đường hoa lệ đánh thẳng vào Tư Không Quân trong chớp mắt. Tương Du thượng thần phản ứng nhanh nhất, huy động Thanh Hỏa chặn lại đường kiếm, kiếm khí bị chặn, hỏa khí theo đường đánh thẳng vào Tư Không Quân, lập tức bắt cháy bộ râu bạc của lão. Chúng tiên lập tức tản ra, Tư Không Quân hốt hoảng dập lửa, hỏa diễm khó dập, chờ Tương Du dập xong lửa, bộ râu của Tư Không Quân đã cháy nham nhở. Tư Không Quân tức giận chỉ tay, thở dốc, không nói nên lời.
Phượng Tử Âm nở nụ cười ngạo mạn, khẽ nhấc bàn tay gầy guộc, trắng bóc, cuốn quanh ngọn tóc xõa xuống, âm thanh rít qua kẽ răng như ác ma đến từ địa ngục:
- Đừng cản ta, xin đừng cản đường ta.. Dám ngăn đường ta, gặp Thần giết Thần, gặp Phật diệt Phật.
Gió nổi lên tứ phương tám hướng, hoa lửa tán loạn dần hình thành trong không trung, ngày càng nhiều, lơ lửng như những quỷ hồn. Sấm sét dội rung động đất trời, xa xăm như nhìn thấy bầu trời nổi lửa, cháy thẫm khoảng trời, sức nóng ngày càng lan tỏa, ngày càng lớn mạnh.
Lửa như có tồn tại sinh mạng, kết nối với nhau, như reo hò, như cổ vũ, kết nối với nhau, tạo thành tầng tầng lớp lớp pháp trận, mơ hồ như ẩn như hiện.
Phượng Tử Âm vẫn mỉm cười, đôi mắt phượng ngày một nhiễm sắc đỏ, mái tóc màu bạc phần phật bay trong gió. Kiếm Quỷ trong tay hắn hiện lên ánh sáng màu đỏ, như hưng phấn, sẵn sàng phóng đi bất kì lúc nào.
Bầu trời cháy đỏ, sức nóng lan tỏa, Tương Du thượng thần dùng Thanh Hỏa chém từng đợt hỏa khí bay đến. Hỏa khí ngày một dồn dập, đánh đến không theo bất kì quy tắc nào, gió rít gào như thổi bùng sức lửa. Chợt, có vị thần tiên kinh hoảng thốt lên:
- A.. nhìn đi.. nhìn kìa.. kia là Phượng Hoàng Ấn, là Phượng Hoàng Ấn.. mau, là Phượng Hoàng Ấn..
Chúng tiên kinh hoảng, từ xa, hỏa diễm bắt đầu kết ấn, tạo thành hình Phượng hoàng từ lửa, tạo thành Phượng Hoàng Ấn, ngày một sinh động, rõ ràng. Phượng hoàng vốn là Linh vật thượng cổ, sinh ra đã chứa sức mạnh hồng hoang. Phượng hoàng có thuộc tính hỏa, hỏa diễm lớn mạnh có thể kết ấn, tạo thành Phượng Hoàng Ấn. Lửa từ Phượng Hoàng Ấn có thể đốt cháy thân thể thần tiên, thiêu hủy tiên căn, thậm chí có thể thiêu đốt hồn phách, tan thành tro bụi.
Ánh mắt Tương Du quét qua ngọn lửa hình phượng hoàng, trong lòng khẽ động. Phượng Hoàng Ấn vốn là bí thuật Phượng tộc, đã vạn năm chưa từng xuất hiện kì tài có thể luyện thành. Thiên hỏa cháy hừng hực, quanh thân Phượng Tử Âm bao phủ bởi hỏa diễm, yêu tà nở nụ cười quỷ dị. Hắn như tu la bước ra từ địa ngục, ánh mắt khẽ lay động, quét mắt đến chỗ Tương Du, chuông bạc kêu đinh đang, hỏa diễm từ lòng bàn tay phóng ra, một kích hướng thẳng Tương Du. Tương Du không hổ là Chiến thần Thiên giới, vẽ một đường kiếm trong không trung, chém đôi hỏa diễm, tay trái thi triển linh pháp, đánh tan hỏa diễm. Phượng Hoàng Ấn thành hình, vọng ra tiếng rít gào, đôi cánh lửa bắt đầu vỗ mạnh, kéo theo hỏa khí xung thiên phóng đến điên cuồng.
Kiếm Quỷ khẽ rung, dần bị bao trùm bởi Yêu khí đỏ thẫm. Gió phần phật nổi lên, tóc bạc mỏng như sợi chỉ bay tán loạn. Ánh mắt Phượng Tử Âm khẽ động, dần đỏ lên, nhìn thẳng Tương Du, tự nhiên như điên cuồng vung kiếm chém đến. Từng kiếm chém đến, mang sức mạnh to lớn, Tương Du cũng khoogn hề yếu thế, vung lên Thanh Hỏa, nửa đường chặn Kiếm Quỷ. Cả hai bắt đầu giao chiến, Phượng Tử Âm điên cuồng chém, Tương Du lạnh lùng đỡ. Không nên hỏi các vị thần quan còn lại đâu? Bởi nhẽ, những vị còn lại cũng chẳng hề rảnh rang. Phượng Hoàng rực lửa như có sinh mệnh, bay lượn trong không trung, phóng từng đợt hỏa diễm, chư vị thần tiên ra sức chống đỡ. Người thì có thể tránh, nhưng còn các thần điện? Hỏa diễm công kích, căn bản có thể đánh tan, nhưng hết đợt này đến đợt khác không ngừng hạ xuống, chính là không kịp đánh tan.
Phượng Tử Âm mang một thân Yêu khí, bất chợt dừng công kích, âm thanh âm lãnh vang vọng: "Bất kể kẻ nào nợ nàng, ta đều thay nàng đòi lại. Một cấc cũng không thể thiếu."
Hoa lửa như đang nở rộ, quanh thân Phượng Tử Âm lửa cháy hừng hực, chớp mắt đã không thấy người. Chỉ còn lại tiếng cười cuồng ngạo, nghe đến ghê rợn. Phượng Hoàng trên trời như mất đi sinh mệnh, hóa thành từng đóm lửa, nháy mắt rơi xuống. Chúng tiên nhanh chóng bày trận pháp, đỡ trận mưa lửa này.
Chính vì trận đấu này, thần điện bị thiêu hủy phân nửa, không bị thiêu trụi thì cũng lem lẻm bén lửa. Chúng tiên Thiên giới vừa căm tức vừa sợ hãi. Yêu Vương mang nguyên thân là Phượng Hoàng, sức mạnh vượt trội, e là chỉ có chiến thần Tương Du có thể áp chế hắn.
Phượng Tử Âm từ đây một trận thành danh, Thiên giới há nhịn được cục tức này, năm lần bảy lượt đưa các vị Tiên nhân xuống tuyên chiến, nhưng hết lần này đến lần khác bị đánh cho tan tác, bị đốt điện ở Nhân giới. Dần dà, hắn trở thành Yêu Vương, lại chưa từng tự tìm đến Thiên giới, Thiên Đế liền mắt nhắm mắt mở bỏ qua, không để ý đến hắn nữa.
Bây giờ nhắc lại, Phượng Tử Âm vẫn là kẻ bị kiêng kị ba phần ở Thiên giới.