Edit+Beta:
Hany
Nhưng rất nhanh cô lại cảm thấy bình thường, đây chẳng qua là cảm giác trống vắng khi mất đi một thứ gì đó theo đuổi mình quá lâu, rất nhanh Phó Linh Linh sẽ xuất hiện, sẽ thay thế vị trí của cô.
Hắn sẽ không thích cô, kỳ thật vừa mới bắt đầu cô liền biết, từ lúc cô bước vào nhà hắn, hắn liền nhất định sẽ không thích cô.
Nhưng cô lại rất thích rất thích hắn, thích đến không oán không hận cam tâm trả giá vì hắn, không quan tâm đến lời đàm tiếu của tất cả mọi người, cô sùng bái hắn, đau lòng vì hắn, chăm sóc hắn.. làm hết những gì cô có thể làm được.
Kết quả thì sao.. tất cả cũng đều không sánh bằng Phó Linh Linh nhận lấy tiền ngủ một đêm với hắn.
Hiện tại cô đã nghĩ thông suốt, về sau không cần lại phải chăn síc hắn, đau lòng vì hắn, về sau sẽ có Phó Linh Linh đau lòng hắn, đối tốt với hắn, cô chỉ là một lữ khách qua đường mà thôi.
Nghĩ tới đây, Tư Không Miểu hung hăng hít lấy một hơi, cất bước ra khỏi thang máy: "Mời."
Khóe miệng cô nhếch một cái, hướng mấy vị đồng nghiệp nói.
Mấy người kia hiện tại hẳn là bề bộn rất nhiều việc đi, từ khi cô chuyển quyền lực xuống đến nay, từng cái bộ phận cũng bắt đầu bận rộn.
Sai lầm lớn còn không có phát sinh, bất quá sai lầm nhỏ lại không ngừng. Trước kia những người này đều thích đem công việc, sai lầm giao cho cô, sau đó nói với cấp dưới bản thân tốt đẹp, tài hoa nhưng không được trọng dụng thế nào. Hiện tại rất nhiều công việc cần chính bọn hắn đóng vai ác, đối mặt với những cấp dưới tin tưởng mù quáng thật khó giải thích đi..
Viên Tranh hẹn Tư Không Miểu ở một nhà hàng.
Nhà này ngày liệu cửa hàng là tự phục vụ bàn quay thức, thuộc về thấp nhất bưng cái chủng loại kia, nhưng Tư Không Miểu minh bạch, đây đã là Viên tranh chịu đựng nổi nhất phạm vi lớn.
Thiếu niên đã mặc chiếc áo sơ mi của hắn, có chút lo sợ ngồi trên ghế, hắn không nhìn thấy cô, trong ngực ôm một cái túi xách, bên trong có chứa âu phục.
Lúc đầu Tư Không Miểu suy nghĩ, mình có nên cướp mất cơ hội lần này của hắn. Dù sao hắn ở trong nguyên tác, chính là mối nguy hiểm của cô, kết cục của cô nếu không có hắn nhúng tay sẽ không thảm như vậy.
Nhưng lại vào lúc ánh sáng mặt trời soi sáng cậu thiếu niên kia, cô nhìn thấy biểu cảm trên mặt thiếu niên có thể gọi thành kính liền tức khắc từ bỏ ý nghĩ này.
Giờ khắc này trông thiếu niên giống như cô của trước đó.
Hắn không xấu, hắn chỉ là quá lương thiện tin người mù quáng mà thôi. Coi như bên trong nguyên tác, hắn sẽ từ từ biến thành một người chỉ thích nữ chính.
Nhưng thiện lương này cũng là một nhân tố quan trọng chi phối hắn từ đầu đến cuối. Cô không nên ỷ vào việc mình biết tương lai, lại đi tước đoạt cơ hội của người khác.
Huống hồ lấy tài hoa của hắn, dù tới chỗ nào cũng đều sẽ phát sáng. Nếu như bây giờ đưa cho hắn cành ô liu, để hắn cảm kích mình thì..
"Nơi này, nơi này!" Viên Tranh nhìn thấy cô, giơ cao tay vẫy vẫy.
Tư Không Miểu gật đầu bước tới.
Viên Tranh ân cần gọi thức ăn: "Cám ơn cô, lần phỏng vấn này của tôi tạm ổn."
"Vậy là tốt rồi."
Viên Tranh chính là thiên tài, đề khảo thí của Tinh truyền thông đối với hắn mà nói cũng không có gì khó khăn.
* * *
"À thì.. bộ quần áo này, tôi có thể giặt thật sạch rồi trả lại cho cô được không?" Thiếu niên e ngại hỏi, trong lòng của hắn có chút tư tâm, hắn không muốn cắt đứt liên hệ cùng cô gái trước mặt này.
"Không cần đâu." Tư Không Miểu nhai kỹ một ngụm tảo biển: "Bộ âu phục này tôi sẽ lấy về, đưa cho hộ lý chuyên nghiệp giặt."
"Nhưng.. đây là âu phục ông chủ của cô, thân là thư ký, cô có thể bị mắng không?" Viên tranh thông minh linh hoạt, nghe Tư Không Miểu nói thế liền hiểu bộ đồ này trân quý thế nào.
Thời điểm hắn hỏi câu này, tay hắn nắm chặt lộ vẻ lo lắng.
Tư Không Miểu không có nói với hắn về mình thân phận mình, thanh danh của của cô có thể nói vang dội, Viên Tranh thông minh như thế, khẳng định sau khi biết danh tính cô thì cũng sẽ biết tất cả chuyện trước kia của cô.
Đến lúc đó ước mơ tăng thiện cảm của cô sợ rằng cũng biến mất.
"Không sao, phó tổng rất hào phóng." Nghĩ đến bộ đồ này của Lục Dung, Tư Không Miểu lại cảm thấy bờ môi mình ẩn ẩn đau nhức.
Viên Tranh nghe thế liền yên lòng: "À thì.. cô có thể hay không.. có thể hay không nói ra tên của cô."
"Trương Tiêm."
* * *
Trương Tiêm gọi điện thoại bảo tổng giám đốc yêu cầu đem bài thi của lần tuyển dụng này lên.
Ngay lập tức có người đã đem bài thi được thông qua giao đến.
"Mỗi một sơ yếu lý lịch đều đã xác minh qua sao?" Trương Tiêm lại hỏi.
"Đương nhiên." Bộ tài nguyên nhân lực - bộ trưởng Giản An tự tin nói.
"Tuy nhiên cũng nên kiểm tra lại một chút, Tinh truyền thông bây giờ cũng là xí nghiệp lớn, không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất, có ít người lợi dụng sơ hở." Trương Tiêm nói.
Giản An nghe những lời này xong, thấy Trương Tiêm đối cô công việc của cô không tín nhiệm, trong lòng lại là không vui. Khoảng thời gian này Tư Không Miểu đem quyền lực chuyển xuống, Giản An coi như là đây là thời cơ tốt để mình chứng minh, cơ hồ dùng toàn lực muốn lên chức phó tổng.
Nhưng liên tiếp những sai lầm nhỏ, đều bị khó tổng quản lý nhân lực phê bình. Khiến cô không khỏi hoài nghi, Tư Không Miểu dùng chiến thuật, chuyển nhượng quyền lực với mục đích chỉ ra sai lầm của các cô, sau đó tập hợp quyền lực trong tay nhiều hơn!
"Thư ký Trương, mỗi người đều là có tôn nghiêm. Nhân lực của toàn bộ công ty là nghiêm cẩn nhất, chúng tôi là bộ phận phụ trách nếu bị các người nói như vậy, không phải khi không máng tiếng xấu, làm việc không tốt?" Giản An ở trong điện thoại trực tiếp nói rõ với Trương Tiêm, cô tuyệt đối sẽ không đem quyền lực trong tay giao cho Tư Không Miểu.
"Bộ trưởng Giản, chúng tôi chỉ muốn nhìn một chút mà thôi." Trương Tiêm ôn tồn nói.
"Nhưng cô nói như vậy không khác gì bảo tôi làm việc không tốt! Nếu như các người kiểm tra mà không có vấn đề, có thể mời Tư tổng về sau không nên quản công việc của tôi?"
Trương Tiêm nghe âm thanh của đầu bên kia điện thoại đều không còn gì để nói, bất quá chỉ là rút tra một chút công việc, những người này sao lại phản ứng thành dạng này.
Tư Không Miểu từ bàn làm việc ngẩng đầu: "Nói với cô ta là có thể."
Cô không đuổi đi Viên tranh, không có nghĩa là cô không thể đuổi Phó Linh Linh đi, cứ để Phó Linh Linh lấy cái bằng giả, tùy tiện bước vào công ty.
Rất nhanh bộ phận nhân lực bên kia, liền thở phì phò đem toàn bộ bài thi truyền tới.
Trương Tiêm kiểm tra một lần, lại đưa cho Tư Không Miểu.
Tư Không Miểu xem xét: "Không được, tôi muốn toàn bộ vật liệu bằng cấp của họ."
Trương Tiêm đem yêu cầu của Tư Không Miểu truyền xuống, bộ phận nhân lực đều bộc phát.
Bên trong nhóm [xử lý Tư Không Miểu], tất cả đều là tin nhắn của bộ phận nhân lực phát tiết:
Nhân lực - Manh Manh: [Nữ ma đầu lại trở lại rồi!]
Quảng cáo – Minh Nguyệt: [Làm sao, làm sao rồi? ]
Văn phòng – Thanh Thanh: [Nơi nào có nữ ma đầu, nơi đó liền có thân ảnh của ta.]
Lập tức toát ra rất nhiều bình luận, gần đây khi Tư Không Miểu chuyển nhượng quyền lực, từng bộ phận lúc đầu rất vui vẻ. Dù sao cấp trên có quyền lực, người phía dưới cũng hưởng theo.
Dần dần người phía dưới phát hiện, chuyện tót đâu không thấu, nếu cấp trên quyết định sai thì lượng công việc của mình còn gia tăng.
____°...°___
Truyện được cập nhật ngày 10 tháng 4 trên Việt Nam Overnight tại nick Hany.