"Khánh! Mày đang làm cái gì thế hả?" Tao đang chìm vào giấc ngủ thì thằng nhãi kia chẳng kiêng dè gì đưa tay nó vòng qua ngực tao, tiện thể chiếm tiện nghi, tao giật mình tỉnh dậy.
Giọng thằng nhỏ tự nhiên khàn khàn khác lạ, tao quay lại nhìn thì thấy mặt nó đỏ ửng, bị tao gọi thì có phần mất tự nhiên.
"À.. ừm.. Tao chỉ muốn đo xem, mày với Ly kia thì ai to hơn.."
"..."
Tao im lặng.
"Tốt nhất là nếu mày muốn giữ lại tay thì bỏ cái tay mày ra!" Tao đã tuyên bố dõng dạc với nó như vậy.
Thằng nhỏ không như những lần trước, rất nghe lời tao bỏ tay ra, nhưng tao còn chưa hài lòng được bao lâu, đầu nó đã vùi vào ngực tao, dụi dụi mấy cái.
Còn vô sỉ nói.
"Cho tao xin chút hơi ấm.."
Được rồi, tao phát hiện ra hắn rất biến thái, hơn nữa cũng rất vô sỉ.
Trạng thái này cứ duy trì như vậy, mà hắn ở trên trường cũng có chút an phần, không đến làm phiền tao, chỉ là, thỉnh thoảng, cái thứ ánh mắt nóng bỏng chết tiệt đó cứ chiếu vào người khiến tao chột dạ đi.
Được rồi, tao thừa nhận, mình đã có chút rung động với cái tên nhãi này, nhưng tao tuyệt đối không để hắn ta nắm thóp tao được.
Một ngày đẹp trời, điều tao không ngờ nhất đã xảy ra. Chính là con bạn ngồi ngay phía sau tao tỏ tình thằng nhãi đó..
"Con nhỏ này đúng là điên rồi.." Tao tự lẩm bẩm một mình, con này không biết thằng này bị bê đê à, sao còn tỏ tình?
Nhưng tao chợt nhớ lại mấy lần thằng nhãi đó dùng ánh mắt đó nhìn về hướng này.
Có khả năng thằng nhãi này cũng thích con này đi?
Tao nhếch miệng cười một cái, nhìn đôi nam nữ trước mặt đang diễn trò.
Tao cũng chẳng muốn xem tiếp làm gì, thế nên, quay người bước đi, mà đi một cách oai hùng cơ.
Có lẽ tao không thừa nhận cũng được, nhưng tim cơ hồ đột nhiên bị đục khoét, có chút đau, thế nhưng, tao không có cách nào khác là phải tự mình kiềm chế.
"Đi, mấy đứa chúng mày còn đứng đó xem kịch vui à. Nhậu đi!" Tao vỗ vai mấy thằng em, sau đó điện thoại cho chủ cửa hàng xin nghỉ một buổi, lôi chúng nó vào quán nào đấy bắt đầu công cuộc đánh chén.
Bình thường thì tao không uống nhiều đâu, nhưng hôm nay tao muốn say để quên đi cái cảm giác khó chịu trong người, tao vờ như bình thường, thế nhưng tay không ngừng rót rượu vào ly, uống hết ly này đến ly khác.
Đầu óc bắt đầu mơ mơ màng màng, tao cảm nhận men rượu đang dần thấm vào cơ thể, cả người tao lâng lâng.
Không hiểu là sau bao lâu, một giọng nói trầm thấp vang lên ở bên tai tao, mang vài phần trách cứ.
"Sao lại biến mình thành con sâu rượu thế này?"
Tao mặc kệ, đắm chìm vào cơn mê.
Part 6
Mơ hồ cảm thấy, một thứ gì đó mềm mại đang mơn trớn trên mặt tao.
Từ trán nhẹ nhàng đến sống mũi, sau đó là bờ môi, tao cảm nhận được sự dịu dàng tiềm tàng sâu trong đó, thoải mái đến cựa nhẹ người nhưng vẫn không thể mở nổi mắt.
Tao nghe thấy tiếng cười nhẹ, sau đó là bàn tay to lớn, mát lạnh của ai đó đang vuốt ve trên mặt tao.
Tao đang mơ sao?
"Khốn kiếp.. mệt quá.."
Tao khẽ rên lên vài tiếng.
Tao nghe thấy tiếng hít thở nhè nhẹ, sau đó môt hơi thở ấm nóng phả vào mặt tao, lần này tao mới định hình được cái thứ mềm mại kia chính là đôi môi của ai đó đang từ từ mơn trớn mặt tao và hiện tại đang ngao du trên môi tao.
Tao rủa thầm, tao không thể nào tỉnh dậy được! Là thằng khốn nào! Tên nhãi kia đi đâu lại để tao bị người ta chiếm tiện nghi thế này!
Ban đầu chỉ là một cái hôn nhẹ, sau đó là nhẹ nhàng cắn mút, nhưng thế quái nào lại dần dần thành nụ hôn triền miên khiến tim đập chân run a~
Tao tức, mặc dù tao lỡ bị mất nụ hôn đầu dành cho một đứa con gái nhưng cũng không thể bị tên nào đó hôn đến như thế này chứ? Tao còn chưa có kinh nghiệm, càng không muốn bị hôn trong trạng thái này! Vậy mà..
"Tâm.. tỉnh chưa?"
Khi tao tỉnh dậy, đầu đau như búa đổ, vẫn cảm giác được một vòng tay mạnh mẽ vòng qua eo.
Tao khiếp sợ, lật chăn lên, thầm cảm ơn trời vì không bị làm sao cả.
Tao nghe tiếng cười nhẹ ở phía sau, tiếp theo là một cái hôn nhẹ ở bên tai.
Tao lần hai khiếp sợ.
Dãy khỏi vòng tay người kia, tao cố gắng giữ khoảng cách, trừng mắt nhìn tên thủ phạm.
"Mày đang làm cái hành động gì thế hả thằng biến thái!"
Đúng, chính là thằng nhãi khốn kiếp đấy, hắn ta.. hắn ta vừa mới..
Tao cảm giác được mặt mình đang đỏ lên.
Nụ cười thằng nhỏ kia như một vị thuốc mê cố gắng mê hoặc tao, vẫn cái giọng trầm thấp khốn kiếp ấy.
"Cô bé, em không nhớ, ngày hôm qua em đã nói gì sao?"
Tao cố gắng hết sức nhớ lại những gì còn sót lại trong đầu, nhưng bây giờ cho dù có bổ đầu tao ra tao cũng chẳng nhớ mình đã nói cái quái gì.
Part 7
Tôi nhìn khuôn mặt ngơ ngác của em, rốt cuộc không thể nhịn được cười, đột nhiên lại muốn dở trò vô lại.
"Ngày hôm qua, rõ ràng em đã nói.. em rất thích tôi!"
Tôi cố gắng kéo cao giọng, nhìn cô bé trông hốt hoảng thế kia, tôi vừa mong chờ vừa nhìn em chằm chằm, xem em có để tâm đến câu nói đó không.
Tôi ngạc nhiên khi thấy mặt em đột nhiên đỏ lên, em đã dữ dằn hét vào mặt tôi.
"Không thể nào.. không thể nào được!"
Sau đó, em như con ốc sên lủi vào nhà vệ sinh thay đồ.
Tôi có chút thất vọng, nhưng không sao, tôi vẫn đủ kiên nhẫn để chờ.
Lần đầu tôi thấy em là khi em đang đứng ra bảo vệ một đứa bạn bị bắt nạt, dáng người em nhỏ gầy, khuôn mặt tròn trịa, đôi mắt trong sáng chĩa cái nhìn lạnh lùng vào người trước mặt. Tôi cảm thấy, cô bé này cũng không đến nỗi.
Mà em lúc đó, vốn dĩ chỉ là học sinh lớp tám, còn tôi, đã là học sinh cấp ba.
Tôi tình cờ đi ngang qua thôi, nhưng không ngờ chứng kiến được màn này, đứng lại xem trò vui.
Qua lần đó, mỗi lần nhìn thấy dáng người nhỏ nhắn, cột tóc đuôi ngựa, ăn mặc không khác gì một đứa con trai, tôi lại nhớ đến em.
Nhiều lần tình cờ gặp, trong lòng tôi vốn đã nảy sinh một thứ gì đó khó nói tên, tôi cứ như vậy, cố tình lưu ban để được hội ngộ.
Ngay cả đám bạn của tôi cũng cố tình tiếp xúc, em liền coi như anh em, nhưng thế nào, khi tôi mở miệng bắt chuyện, em lại luôn ngó lơ tôi.
Em không hoàn toàn để ý đến tôi sao?
Trong lòng có chút không cam tâm.
Ai cũng biết tình cảm của tôi dành cho em, nhưng hình như, em luôn bỏ qua nó, hoặc là em hoàn toàn không biết, không nghĩ đến.
Chuyện, em và bạn gái kia, cũng là đám bạn tôi bất cẩn để em bị mất nụ hôn đầu, hoàn toàn không phải lỗi của tôi, nhưng tôi luôn có sự tức giận nào đó tồn tại trong mình, tại sao cô gái kia không phải là tôi đi?
Em bị hiểu nhầm là
yêu con gái, thế nhưng em không biện hộ, những chàng trai theo đuổi em cứ vậy cách xa em.
Tôi thì khác..
Thằng bạn thấy tôi cứ ủ rũ như vậy, bày cho tôi một mẹo, tôi nghe xong, đỏ mặt lắc đầu nói không được, thằng đó được vậy chọc tôi một vố.
Vậy mà tôi lại đi làm theo cách của hắn.
"Con hứa, sau khi tìm được con dâu về, nhất định sẽ học hành chăm chỉ, bố mẹ cứ yên tâm."
Tôi đã nói với ba mẹ như thế.
Với cái tư tưởng rất mới của ba mẹ tôi, hai người vui sướng gật đầu, nhất là mẹ tôi.
"Mau mau đưa con dâu về nhé."
"..."
Part 8
Ăn nhờ ở đậu nhà tao một tháng, cuối cùng hắn cũng về nhà.
Hắn đi, tao rất buồn.
Tao không trốn tránh cảm xúc của mình nữa, thừa nhận mình đã thích cái tên nhãi đó rồi.
Tao tò mò, không biết cảm xúc của hắn đối với tao là như thế nào.
Đúng là không kịp thích ứng được, giờ đây khi mỗi tối về nhà, không còn hình bóng kia, trong tim đúng là trống đi một khoảng.
Tao không biết có phải hắn đang cố tình đùa dỡn tình cảm của tao không.
Gặp nhau ở trên lớp, hắn vẫn nhìn tao cười như vậy, giờ tự nhiên thấy hắn cười trông rất đẹp trai.. dáng cũng không tệ đâu..
Tao đang nghĩ cái gì thế này.
Đi cùng anh em, thế nhưng lại có chút khác biệt, chính là đổi lại hắn sẽ ngồi bên cạnh tao, gắp thức ăn cho tao, còn cười nói kể những chuyện mà hắn thấy là thú vị cho tao nghe.
Tao có cảm giác mình đang yêu..
Tao và hắn cứ duy trì mối quan hệ này cho đến khi tốt nghiệp, mà hắn, từ một học sinh không biết gì tự nhiên trở thành học sinh có điểm số cao đứng trong tốp 5 của tỉnh.
Tao lúc đó, bật khóc thành tiếng, ông trời thật bất công..
Không may mắn như hắn, điểm cũng coi như không tệ, vào một trường đại học bình thường, sống một cuộc sống như những sinh viên bình thường.
Tao nhớ nhất là vào năm sinh nhật mười tám của mình, hắn ta đã nói với tao như thế này.
"Chờ anh.. chỉ cần 2 năm thôi."
Tao không hiểu câu nói ấy cho lắm, nên cũng không để ý, và đối với loại chuyện tao vì sao từ cấp ba đến giờ không có ai tán tỉnh, mãi sau này mới được biết.
Hắn ta thế nhưng lại không học đại học, trực tiếp làm việc cho công ty của bố hắn, mà tao chỉ là tình cờ biết thôi.
Không ngờ, không cần học đại học cũng được sao?
Có chút cười khổ cho bản thân khi liên tiếp trượt môn, phải học lại.
Tao nhiều khi rất hận đời nha!
Nhiều khi tao vẫn tự an ủi mình, không sao không sao, mình vẫn còn may mắn, vẫn còn khuôn mặt này, dáng này, rất đáng tự hào.
Tao đã bắt đầu để tóc dài, dáng cao hơn ngày trước một chút, người trưởng thành hơn, ba vòng đâu ra đấy, cũng coi là có chút thành tựu.
Thế mà lại không có ai theo đuổi, đáng ghét. Cũng có nhiều người chủ động làm quen đấy, vậy mà ngày thứ hai đã mất hút rồi.
Tao còn nghĩ là mình bị nguyền cơ.
Nhưng mà sau đó tao phải suy nghĩ lại rồi.
Tao bị thịt, còn là bị cái thằng nhãi ranh năm nào thịt mất.
Hắn ta nghiễm nhiên nắm tay tao đi qua trước ánh mắt đạn súng của bao nhiêu bạn nữ, đưa tao lên xe, sau đó đi ăn, hắn ta rất không biết điều là trong quá trình đó không nói gì hết, chỉ có gắp đồ ăn cho tao, sau đó nhìn tao.
Tao đương nhiên cũng không nói gì nhiều rồi. Lâu rồi không gặp hắn mà nay khác quá.
Đẹp trai hơn, dáng dấp cũng ngon nghẻ hơn.
Tao thừa nhận, từ khi có tình cảm với hắn, lúc nào cũng ôm trong mình giấc mộng một ngày..
Cắt đứt suy nghĩ, hắn lại đưa tao đi vào một căn nhà.
Nhìn tao bằng ánh mắt không thể nóng bỏng hơn.
"Đây là nhà của chúng ta."
"..."
Có thể nói, tao luôn duy trì sự im lặng, mà hắn, có vẻ không kiên nhẫn được nữa..
Bàn tay đang nắm lấy tay tao đưa lên eo, một tay còn lại hắn giữ lấy đầu tao, điên cuồng hôn.
Tao nhớ lại, từ cái lần say rượu mấy năm trước, tao đã không hôn ai nữa, hôm nay, cảm xúc trỗi dậy, tao dãy dụa khỏi nụ hôn điên cuồng kia, trừng mắt nhìn hắn.
"Người hôn tôi hôm đấy.. là anh phải không?"
Hắn ta cười, gật đầu chắc nịch, sau đó lại điên cuồng hôn tao.
"Chờ chút, này.. anh có biết.. anh đang làm cái gì không?" Tao còn lý trí, nên tao giữ lấy người hắn, cùng lúc đẩy ra, tao bị hôn đến nghẹt thở, liên tục hít lấy hơi.
Lần này, hắn không kiên nhẫn mà nói với tao rằng.
"Con bé này, anh đã nhịn năm năm rồi, em đừng bức điên anh nữa!"
Sau đó, tôi bị hắn bế lên lầu, bị ném lên giường..
Ban đầu là đau đớn, sau tao còn có chút hưởng thụ, nhưng mà tên này.. vẫn không chịu dừng lại..
Tao bị hành đến chết đi sống lại, tự hỏi với ông trời, chỉ là năm năm nhịn thịt, không ăn chay, hắn ta có cần như con sói đói vồ lấy tao như vậy không.
Hơn nữa, mặt hắn còn rất chi là hưởng thụ.
"Tên khốn, mau dừng lại nhanh!" Tao ai oán nói với hắn, hai tay đang vịn vào bờ ngực của hắn, cố gắng đẩy hắn ra, thế nhưng, hắn ta vẫn điên cuồng dày xéo tao, lực công kích còn mạnh hơn lần trước.
"Ngoan.. anh không dừng lại được.."
Nụ hôn của tên đó lại cuốn lấy tao, triền miên..
Sáng hôm sau..
Mở đôi mắt sưng húp vì thức đêm lên, tao ai oán.
Cả người tao đang chôn trong vòng tay của một người đàn ông, mà người đàn ông này, cũng chính là người tao yêu.
Cảm giác hạnh phúc thật..
Vừa cười ngọt ngào được vài phút, tao lại phải khóc lần hai.
Tên kia đã tỉnh lại, bàn tay của hắn lại như con rắn mà quấn lấy tao, kí ức hiện về, đúng, hệt như năm năm trước hắn chiếm tiện nghi tao vậy.
"Anh nói anh bê đê cơ mà?" Giọng tao nghe có vẻ rất tức giận, tao đẩy bàn tay hắn ra.
Hắn ta thế mà mỉm cười, hai mắt nhìn tao ngập tràn vẻ yêu thương, tao không biết mình có nhìn lầm hay không nữa.
"Tâm à, nếu anh không làm thế, em nghĩ, anh còn cơ hội ở cùng em sao?"
À, ra là vậy..
Tao gật đầu cảm thấy đúng, sau đó lại lắc đầu thấy sai sai.
"Vậy.. chuyện năm đó anh chiếm tiện nghi?"
Hắn ta bật cười xoa đầu tao.
"Em nghĩ, nằm cạnh người mình thích, em nghĩ không làm gì anh vẫn có thể ngủ ngon sao?"
"..."
"Nếu không phải sợ em còn nhỏ, anh đã thịt em luôn rồi.." Hắn hôn vào trán tao thủ thỉ.
Tao toát mồ hôi lạnh..
Cái tên mặt người dạ thú này..
"Vậy sao anh còn chờ tới ngày hôm nay?" tao tiếp tục đặt ra câu hỏi hóc búa, như hắn nói, không phải mười tám tuổi thịt tao là vừa đẹp sao?
Hắn ta thế mà một lần nữa lại đè tao dưới thân, cắn nhẹ vào tai tao trách móc.
"Tính đợi em tốt nghiệp đại học sẽ thịt, nhưng nhìn em càng ngày càng quyến rũ gợi tình như vậy, nếu không sớm đem em về nhà, vậy chỉ có lợi cho thằng khác."
Nói xong, hắn nâng hai chân tao lên, lại một lần nữa tiến vào.
Thân thể, vẫn không thể tiếp nhận hắn ngay được, tao cảm nhận được nó đang căng trướng, còn đau nữa. Tao tức giận đập vào người hắn.
"Cái tên biến thái này, mau buông ra, hành hạ chết em rồi.."
"Anh nhịn lâu lắm rồi, em không thương anh sao.." Hắn ta ai oán nói, còn cố tình cắn vào ngực tao.
Thật là..
Tao bị hắn dằn vặt, tự nói với bản thân, xác định những ngày tháng sau này không còn tốt đẹp nữa rồi..
"A.. ưm.. nhẹ thôi.. tên khốn.."
"Được rồi.. con gái nói đều là ngược lại đi.." Hắn ta cười, sau đó..