- Ơ.. ơ.. mày là.. Ummmmm!
Vừa định nói thì ông Chương bị người thanh niên ấy nhét vào một nắm gì đó mềm mềm mà tanh tanh.
Ông Chương biết ngay đó là thịt thằng nhóc hồi nãy liền nhổ ra. Người thanh niên thấy thế liền quay lại nắm lấy cổ ông và bóp nhẹ để giữ ông không bị tắt thở mà chết. Hắn nhìn ông, qua ánh trăng mờ ảo, đôi mắt hắn chứa đựng những sự điên dại và tàn bạo, hắn cười sảng khoái rồi ghé sắt mắt hắn vào mắt ông:
- Ông là kẻ mần thịt người mà! Vậy sao lại không nếm thử xem vị của nó như thế nào?
Vừa dứt câu, hắn liền lấy trong bao thịt ra một miếng thịt đùi, hắn không nói gì mà cắn lấy một miếng và ăn ngon lành:
- Thịt tươi mùi máu, vị thịt tanh tanh nhưng khá ngọt, không những thế đây là thịt của một thằng nhóc ông vừa mới mần nó xong.
Hắn mô tả một cách chi tiết khiến ông Chương rùng mình, tên này là cái quái gì vậy, hắn ăn cả thịt sống ư, không lí nào ông lại không biết, hằng ngày ông đều đưa thịt cho hắn, không lẽ hắn cứ để thế mà ăn sống ư..
Hắn vừa nuốt miếng thịt một cái ực, thì hắn liền cầm lên con dao của ông Chương.
- Bụp.. Aaaaaaaaaaaa!
Nguyên bàn chân của ông Chương đứt lìa, ông la hét trong đau đớn, người thanh niên lập tức cầm cái chân mà hắn vừa chặt đứt của ông Chương lên, hắn ngửi ngửi nó rồi bắt đầu ăn nó.
- Kh.. ươ.. ng! M.. à.. y!
Ông Chương rên rỉ trong sự sợ hãi. Ông không ngờ suốt thời gian qua ông đang nuôi một tên man rợ, bất giác ông cũng nghĩ mình cũng khác gì hắn đâu, trước khi gặp hắn thì ông đã giết mổ vô số đứa trẻ rồi thậm chí ông còn bán cho mọi người xung quanh nữa, so với hắn thì ông còn man rợ hơn.
- Mày không thoát được đâu Khương! Rồi chính quyền cũng tìm và bắt mày thôi..
Ông Chương lấy can đảm mà hét vào mặt Khương.
Đang gặm cái ngón cái ngon lành thì Khương phun nó ra một bên, giờ đây chỉ còn là xương:
- Ông chắc chứ!
Vừa dứt lời thì Khương liền lột lớp da mặt của hắn ra
- Bẹp..
Nguyên mảng da mặt của hắn rớt xuống nền nhà, trên mặt hắn giờ chỉ còn là những thớ thịt, cặp con mắt lồi lồi và cả hàm răng.
- Đây không phải khuôn mặt của tôi, mà là của một kẻ trước đây tôi ăn thịt, ông biết không? Tôi đã bỏ ăn thịt người lâu lắm rồi nhưng từ khi ông đưa tôi miếng thịt đầu tiên thì tôi mới có cảm giác thèm thuồng trở lại.
Hắn nhìn ông Chương một lúc và suy nghĩ. Cuối cùng hắn quyết định, mần thịt ông, hắn bắt đầu móc một con mắt của ông ra và nuốt trộng, rồi một con nữa. Tiếp đến, hắn lóc từng miếng thịt trên người ông ra và ăn sống nó. Vì ông Chương khá béo nên hăn chỉ ăn được một nửa là hắn đã vỗ bụng kêu no.
Trong quá trình mần thịt, hắn tìm thấy một quyển nhật kí:
Ngày 2 tháng 4
Hôm nay con bé lại có những vết bầm ấy, tôi hiểu nguyên nhân vì sao, bạo lực học đường chính là nguyên nhân..
Ngày 3 tháng 4
Con bé tôi rằng nó không muốn đi học nữa, nhưng vì tương lai con trẻ nên tôi đã ép nó đi học..
Ngày 4 tháng 4
Hôm nay bạn con bé sang nhà xin tôi cho con bé ở lại nhà của nó để học nhóm..
Ngày 7 tháng 4
Đã ba ngày rồi mà sao con bé nhà tôi vẫn chưa quay về ta, biết điều chẳng lành nên tôi phải đi tìm nó..
Ngày 10 tháng 4
Trang nhật kí lần này là một mẫu giấy báo có nội dung là:
Tình trạng bạo lực học đường, một bé gái tiểu học bị bạn bè nhốt tại nhà hoang, em đã bị bạn bè đánh đập rồi xô từ trên cao xuống, cú rơi là làm em chết ngay tại chỗ..
Ngày 12 tháng 4
Hôm nay tôi tìm được một đứa nửa, những con tiểu quỷ đã làm con gái tôi phải chịu nhiều đau khổ, tại sao lại là con gái tôi mà không phải là ai khác..
Ngày 12 tháng 5
Cuối cùng, cả lũ tiểu quỷ đó cũng đã bị tôi trừng trị, dưới tay một kẻ làm nghề mổ lợn thì còn gì ngoài lấy thịt chúng đem bán chứ..
Gã ăn thịt người đọc tới đây thì cảm thấy mắt mình cay xè, giọt lệ hắn tuông rơi, qua ánh trăng xanh, giọt lệ ấy trong như một viên pha lê vậy. Ông Chương cũng chẳng phải độc ác gì, ông chỉ muốn giết những kẻ đã làm hại con gái mình, nhưng vì đã giết quá nhiều mạng người điều đó khiến ông không thể dừng lại. Từ đó biến ông trở thành kẻ man rợ, nhưng trong tâm ông vẫn là một người bố yêu thương con mình hết mực.
Hắn đứng dậy, tiến lại chỗ cô bé đang run sợ, hắn xoa đầu cô rồi cắt dây trói cho cô:
- Chạy đi bé! Hãy chạy đi trước khi anh biến mày thành bữa ăn sáng..
Cô bé không nói gì mà chỉ cắm đầu chạy thụt mạng.
Báo đăng tin nóng hổi:
Sáng ngày hôm nay, một người vô gia cư đi vào căn nhà hoang để nghỉ ngơi thì ông ta tìm thấy một cái xác đã bị chặt đứt một bàn chân và bị lóc đi từng mảng thịt. Theo kết quả điều tra thì người này là ông Chương người bán thịt ở khu vực, vào nhà ông Chương thì họ không thấy gì khả nghi ngoài một thanh niên tự xưng là họ hàng xa với ông Chương, cậu được ông mời lên đây để chuyển nhượng sạp bán thịt. Hiện tại thì lực lượng công an đang vào điều tra vụ việc. Nhưng không có gì khả nghi nên đã tạm gác vụ việc này xuống.
Một năm sau..
Khu lao động giờ đây đã trở nên văn minh và sạch sẽ hơn, nhà nhà ai cũng có ti vi rồi tủ lạnh. Ông An đang ngồi đọc báo thì một cậu thanh niên chạy vào:
- Chú An ơi! Bà thu khu phố bên đặt mình một trăm cái bánh bao nhân thịt để làm đám hỏi cho con bả, nhưng thịt trong tủ không đủ để làm một trăm cái..
- Rồi rồi! Để tao đi mua, mày ở tiệm coi nhào bột đi đợi tao mua thịt về.
Ông An đặt tờ báo lên bàn rồi dắt xe tới khu chợ để mua thịt. Đì vào ngay khu chợ, ông đến ngay sạp bán thịt:
- Lấy hai mươi kí thịt đi, giá vẫn vậy chứ mậy..
- Dạ vâng chú, thịt con bán vừa tươi vừa rẻ mà, chú mua nhiều thì con bớt cho chút ít..
Ông An mừng thầm: "Chỗ này bán thịt vừa ngon vừa rẻ, nhờ thịt của nó mà thương hiệu bánh bao An Lùn của mình thăng tiếng nhanh vậy, cứ cái đà này thì nhà lầu xe hơi chỉ trong tầm tay thôi he.. he.. he"
Tại một căn nhà xập xệ của ông Chương giờ đây đã đỡ hơn trước, khu chợ thì đã dời ra bãi đất trống đối diện con hẻm. Một người thanh niên bước vào nhà. Vào trong đó có một cánh cửa nữa dẫn tới một tầng hầm do cậu nhờ người xây để làm nhà kho. Đi xuống cầu thang dưới tầng hầm thì cậu bật đèn lên.
Dưới ánh đèn tròn mập mờ là những con người đang bị trói chặt, hắn đi lướt qua từng người, để đến một cái tủ lạnh, hắn mở tủ ra và lấy ra một cái tay người. Xong hắn lột bỏ lớp da mặt của hắn ra đồng thời gặm cái tay đó ngon lành, đoạn hắn nhìn bọn người bị trói:
- Ummmm! Thịt người là món ăn ưa thích của ta, chúng có mùi tanh như bản chất của chúng vậy, ta giờ đây đã không còn là con người nữa rồi, ta ăn thịt người như một con thú hoang và các ngươi cũng thế, các ngươi đang ăn chính thịt đồng loại của mình mà không hề hay biết.
Những kẻ đang đọc
truyện kia, các ngươi có chắc.. những miếng thịt.. mà các ngươi ăn.. không phải là thịt người không.. hay.. các ngươi biết.. nhưng.. các ngươi chối bỏ nó.. là thịt người.. chỉ vì các ngươi.. thấy nó ngon.. giống như.. ta.. heeee.. heee.. hee.. he.. h!
HẾT