Trong thoáng chốc tôi thấy những chiếc móng vuốt sắc nhọn của con quỷ lóe ngang qua mắt mình. Tôi nhanh chóng ngửa người xa sau để né chúng, tuy vậy ông ta cũng để lại trên mặt tôi một vết xước khá rát.
Biết rằng mình không thể giải bằng lời, tôi lập tức vung kiếm đánh trả. Lưỡi kiếm trông cùn thế thôi nhưng nó lại làm ông rách một miếng da lớn ngay ngực. Con quỷ ôm ngực, gào thét trong đau đớn, ông nhìn tôi với vẻ mặt hận thù tới tận xương tủy.
Ngay lập tức, ông lao vào tôi cào xé một cách điên cuồng, đôi mắt đỏ rực màu máu như chứa bao nhiêu sự thống khổ của ông hồi còn sống. Với khả trừ tà ma của thanh kiếm của ông Bảy, tôi có thể giảm đi phần nào sát thương của con quỷ, tôi bắt đầu cẩn thận nhìn chuyển động của ông để tìm cơ hội phản công.
Khi ông ta vừa dứt phát cào thứ 1000, ông ta lướt về sau hai mét, ông hạ thấp người rồi nhảy lên cao, sau đó ông lộn vài vòng trên không tạo đà rồi dùng cước phi thẳng từ trên xuống ngay vị trí của tôi.
Nhận thấy được thời cơ, tôi liền lộn người về phía sau. Ngay khi con quỷ vừa đạp xuống đất, cũng là lúc tôi lao thẳng tới đâm thẳng vào cổ con quỷ. Thanh kiếm xuyên qua cổ con quỷ tận nửa thanh, ông ta hai tay nắm lấy cây kiếm, ông gào thét dữ dội, nhưng càng gào thét thì thanh kiếm như muốn thiêu rụi ông. Cuối cùng, ông gục xuống, nằm bất động. Tôi thở phào và quay đi.
Tưởng chừng như mọi chuyện kết thúc nhưng không, vừa quay lưng đi thì tôi nghe thấy tiếng gầm gừ nho nhỏ đằng sau. Tôi không chần chừ mà quay đầu lại xem, một cảnh tượng vô cùng khủng khiếp mà cả đời tôi không bao giờ quên được.
Toàn thân con quỷ đang bừng cháy, thanh kiếm đang đốt cháy ông. Nhưng dường như ông không còn cảm giác đau đớn nữa, ông đứng như không hai nắm lưỡi kiếm và từ từ rút nó ra. Thanh kiếm vừa được rút khỏi người ông thì ngọn lửa cũng tắt ngấm. Ông quăng thanh kiếm về phía tôi, tôi lập tức nhặt nó lên.
Ngay lập tức, con quỷ gào thét điên cuồng và dường như nó còn dữ dội hơn nhiều. Nhưng lần này không như lúc nãy, cơ thể hắn bắt đầu chuyển đổi, các cơ bắp tay to lên và nổi lên những sợi gân to tướng, móng vuốt mọc dài ra không những thế mà còn sắt nhọn hơn, vùng hàm phát triển cực dị, răng nhọn dài như những con cá đèn. Mắt hắn giờ đây không còn màu đỏ nữa mà là một sự trống rỗng, hắn đã đánh đổi tẩm nhìn để lấy sức mạnh, lòng hận thù, sự thống khổ, hắn đã chịu mọi thứ, hắn đã không còn gì để mất nữa rồi, hắn bất chấp tất cả.
Trong khi tôi và hắn đang chiến đấu bên trong chiếc hộp âm dương, thì bên ngoài, Xinh đang rất lo lắng hỏi:
- Thời gian chiếc hộp cho anh ấy sắp hết rồi, ấy mà vẫn chưa thấy ra là thế nào vậy chú Bảy.
Ông Bảy nhún vai:
- Cái này ta chịu thôi, dù gì cách này rủi ro cao mà ta đâu chắc thằng nhóc đó có trở ra được hay không đâu.
Nghe thế, lòng ngực Xinh như thắt lại, cô ngồi bệt xuống sàn, khóc lóc thảm thương:
- Đáng lí ra cháu nên không nên xuất hiện, cháu không nên xuất hiện trước mặt anh ấy, cháu chỉ là một hồn ma, cháu không xứng đáng được anh ấy làm những việc này.
Những lời trách oán của Xinh là ông Bảy nổi quạu, ông còn lạ gì dăm ba cái kiểu con gái như Xinh nữa:
- Con bé ngốc này! Thằng nhóc ấy làm những việc này không phải chỉ là tình
yêu giản dị của một thằng con trai, mà còn là giúp người gặp nạn. Nếu mi đơn thuần là nhờ vả thì nó cũng giúp thôi, nó không cần biết mi là cái gì đâu. Đúng ra là vẫn còn một cách để kéo thằng nhóc đó ra.
Nghe tới đây Xinh mừng lắm, cô thấy được tia hy vọng nhỏ nhoi nhất cho tôi, cô liền lau đi giọt lệ trên khóe mắt rồi lắng nghe ông Bảy nói.
Theo như lời ông Bảy, để cứu tôi ra khỏi cái hộp đó thì chỉ có một cách đó là tìm một người nào đó thay thế vào vị trí của tôi thôi, ai cũng được miễn là người sống. Nhưng trong tình hình này có vẻ khá căng vì thời gian sắp hết rồi mà giờ làm gì có ai chấp nhận hi sinh vào đó thay thế tôi chứ.
Xinh hy vọng rồi lại càng thất vọng, cô giờ chỉ còn hy vọng vào tôi, cầu mong tôi sẽ có thể trở về. Đang chắp tay khấn nguyện, thì giọng một bà lão vang lên:
- Thầy ơi! Hãy để tôi thay thế cậu ấy..
Bà khóc sướt mướt:
- Xinh ơi! Má xin lỗi vì đã bỏ rơi con, nếu con nghe thấy thì hãy tha lỗi cho má nghen, má sẽ chuộc lại lỗi lầm, má sẽ cứu con.
Xinh và ông Bảy dường như không tin vào tai mình, ông Bảy thì cũng không ngạc nhiên lắm, người ngạc nhiên nhất chính là Xinh. Năm năm bị người bố ruột hành hạ, mười năm bị trói buộc trong ngôi nhà này trong sự cô đơn. Cô dường như quên mất hình dáng mẹ mình, cô không nói gì, cô chỉ im lặng nhìn bà lão đang nài nỉ ông Bảy cho thay thế tôi.
Ông Bảy biết rằng thời gian bây giờ còn rất ít rồi, ông không quan tâm lí do của bà mà đồng ý ngay. Ông liền rút trong tay áo một lá bùa màu đỏ rồi đặt lên trán bà lão, xong ông niệm chú, lá bùa lập tức phát sáng rồi hút bà lão vào trong nó. Ông Bảy lập tức đưa lá bùa vào chiếc hộp đang bốc cháy đến sắp thành tro.
Bên trong chiếc hộp..
Tôi vật vã với con quỷ mãi mà chẳng làm nó bị thương nổi, tôi nhìn xung quanh, ngọn lửa giờ đây đã rất gần, diện tích giờ chỉ còn 25 mét vuông.
Tôi thở hổn hển, cơ thể tôi đầy thương tích, sức nóng của ngọn lửa làm tôi đau rát dữ dội, tôi quỵ xuống lấy thanh kiếm làm vật để chống cho khỏi ngã, con quỷ lúc này tiến đến tôi, hắn giơ tay lên tát tôi văng ra xa. Cơ thể tôi giờ đây lại thêm vết thương mới, cả cơ thể như tê liệt có lẽ xương cốt đã gãy rồi.
Con quỷ lại tiến đến tôi và miệng cứ lẩm bẩm:
- Mày phải chết! Mày phải chết! Mày phải chết! Mày phải chết..
Hắn lấy một tay chấn cổ tôi xuống để tôi không thể né được, một tay hắn giơ lên cao chuẩn bị ra đòn kết liễu. Tôi biết chắc rằng tới đây là kết thúc, dù có như nào tôi vẫn không thể bảo vệ được người tôi yêu. Tôi thấy lòng ngực mình nhói đau, những vết thương này có là gì so với vết thương trong tim.
Tôi nhắm mắt, hai hàng lệ tuông rơi, miệng lẩm bẩm:
- Xinh ơi! Anh xin lỗi, anh đã không bảo vệ được em, anh đã không cứu được em..
HẾT chương V