Bạn được Hoạ Ký mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
8,382 ❤︎ Bài viết: 1872 Tìm chủ đề
Yêu vợ

Quà 8/3 cho các chị vợ


Em yêu!
Đừng buồn nếu thấy anh hết lãng mạn mất rồi
Bao tháng năm bon chen với đời còn đâu hào hoa thời trai trẻ
Có bao nhiêu nhẹ nhàng, ngọt ngon đều dành cho mẹ
Thêm bao nhiêu ga lăng anh thiết đãi những cô gái lỡ bước qua đời
Trở về bên em còn mỗi cục cằn, thô lỗ, mệt mỏi nữa thôi
Vậy mà vì tình nghĩa vợ chồng em lau khô nước mắt học bao dung tha thứ

Xin lỗi vì bản tính đàn ông dã man thú dữ
Gầm rú thế thôi... trong dạ vốn dĩ yếu mềm
Chiều nay nhìn vết chân chim cuối mắt em
Anh thấy mình trăm lần mang tội
...Vậy mà khi em lo lắng anh buồn vì sao, lại ồn ào nói dối
Hục hặc các con hư anh đổ tội cho công việc không thành
Thương em như bầu thương bí xanh
Mới quấn chung giàn đấy thôi mở mắt ra đã thấy già nua sụp đổ
Nhìn lại tháng năm qua em chẳng được gì ngoài danh xưng làm vợ
Gia tài là anh và con với trăm cay đắng giấu trong lòng
...Đừng vặn hỏi anh thương em không?
Anh sợ phút yếu lòng đàn ông cũng khó kiềm nước mắt
Anh không thể khóc
Sợ em tan vỡ tủi phận mất... thì!

Em yêu
Chinh phạt đủ rồi xin về dựa lên tóc em nhu mì
Cười với em nụ cười hằn thời gian bạc ác
Hôn lên ngực bằng đôi môi vài ba lần lầm lạc
Anh mới thấy anh sai quá nhiều

Về nắm lấy bàn tay chai chậm trễ nói lời yêu
Xin lỗi đã vô tâm không biết vợ mình cũng cần nâng niu chiều chuộng
Dang tay cho em gối đầu ngủ một đêm tròn giấc sung sướng
Bao năm làm vợ làm mẹ... em thức trắng thế đủ rồi

Từ nay anh xin từ bỏ hư danh về thương em thôi
Chúng mình cùng xanh ngắt thêm một lần rồi gục xuống như bầu như bí
Ôm em nằm nghỉ
Đời từ bi tha thứ cho anh hay không em quyết định cả mà

Những lỗi lầm độc ác đã qua
Giờ về hiền lành yêu em như hồi trẻ
Nếp chân chim làm em đẹp lên đấy nhé
Nên em cứ cười nhiều khi ở bên anh!

 
8,382 ❤︎ Bài viết: 1872 Tìm chủ đề
Bởi con là đàn bà

Con gái yêu
Đến một lúc nào đó con sẽ không vui
Con trở về sau những chuyến đi và thấy mình mỏi mệt
Đóng cửa phòng thật chặt để riêng mình biết mình đang đau
Đến một lúc nào đó con sẽ âu lo
Mai mùa thu rồi cây sẽ ào ào rụng lá
Ngửa lòng bàn tay ra trống trơn chẳng còn gi cả
Ngoài đường chỉ tay vẽ phúc phận đời người

Đến một lúc nào đó con sẽ thôi cười
Nước mắt úng chỉ vì đợi chờ hay hờn ghen, trách móc
Người ta càng dỗ con lại càng khóc
To hơn.

Con gái của mẹ sẽ lớn lên
Mẹ thương vì con sẽ làm đàn bà giống mẹ
Mẹ thương vì con sẽ chết đi sống lại vào những lần rặn đẻ
Những lần con ứa máu nhưng mạnh mẽ nhiều hơn
Con gái mẹ lớn lên như mẹ đã biết cười và biết khóc
Từ một cô gái ngây, ngốc
Thành một người đàn bà biết hy sinh

Con gái yêu
Đến một lúc nào đó con sẽ đau khổ chỉ vì một bóng hình
Một người con yêu, một người yêu con và một người không thể bên con mãi mãi
Hãy yêu và hiến dâng đi đừng sợ hãi
Không ai có quyền yêu hoặc đau khổ hay hạnh phúc giùm con
Hãy mãnh liệt đưa tóc, môi, má, mắt, ngực, háng ra hứng đòn
Đời ai cũng cần ngửa mặt ra hứng bão
Không ai có quyền dạy con sống sao cho phải đạo
Ngoại trừ con!

Con gái ngoan
Đến một lúc con sẽ phải yêu và hy sinh hoàn toàn
Cho một gia đình... như mẹ hi sinh cho cha và con, gái ạ
Bởi con là đàn bà
Nên nếu ngã con hãy tự đứng lên
Bằng chính đôi môi hồng và mắt hiền đang có
Bằng tóc bay tung gió trời chiều

Con gái! Mẹ yêu con rất nhiêu
Bởi con là con gái mẹ
Bởi con sẽ mạnh mẽ hơn gấp ngàn lần so với những đứa con trai
Những người đàn ông khổng lồ hình hài
Nhưng trái tim và vòng ôm rất bé
Bởi con sẽ rặn đẻ ra rất nhiều đàn ông....

Đến một lúc nào đó con cảm thấy đời quá hư không
Vô thường nằm ngay trong lòng tay mà chưa bao giờ con nghi vô thường dễ gặp đến thế
Khi đó con sẽ trở về ôm mẹ
Bởi mẹ đàn bà nên mẹ hiểu nỗi đau con

Lỗ rốn mẹ vẫn tròn
Để đựng vừa ngón tay con gái mẹ
.....về đây như chim sẻ
Nhập đàn!
 
8,382 ❤︎ Bài viết: 1872 Tìm chủ đề
Đã yêu rồi thì hãy cứ dài lâu

Em chính là cuộc đời anh, nên đừng hối tiếc bất cứ gì...

Anh đến với em như mật ngọt trên đời
Trời thiên vị rót vào lòng tay non nớt
Như vườn xanh đâm chồi quả ngọt
Tung hê tán tụng em làm chủ địa đàng

Hai đứa thương quá trời không có một ngày hoang mang
Ai giận dỗi, ai hờn ghen không biết nữa
Nhưng cứ chạm vào là yêu và chia xa là nhớ
Kinh qua cuộc đường dài vẫn thấy cần nhau

Em nép vào anh như chú ếch con dúi mình vào trận mưa ngâu
Có niềm vui làm đời bỗng dưng tắm mát
Có cả cuồng phong làm trăm lần tổn thương, trăm lần lạnh nhạt
Anh ban âu lo và chia sớt cả yên bình

Hai đứa yêu quá trời nên tất cả hoá bình minh
Những sáng sớm ong vàng đậu lên ngàn hoa tím ngắt
Chẳng phải của rơi nhặt được nên nào sợ mất
Em hôn anh như anh- chủ sở hữa chỉ riêng mình

Chúng ta chạm vào nhau khi cả hai đã trải đủ nhục vinh
Có đủ bông đùa và cợt trêu, nặng lòng và sâu sắc
Ngày anh hôn em mọi khổ đau biến mất
Ngày em đẩy ngực mình vào tay anh... Ôi chất ngất ngọt ngào

Nên nếu có một ngày một trong hai hoang mang hỏi vì sao
Mình giỏi yêu và bền lâu nhiều đến thế
Chỉ có duy nhất một câu trả lời: đã cho nhau cả thời son trẻ
Thì sao lúc phai xuân sắc rồi lại chẳng thiết tha hơn?

Khổ đau biến mất khi anh hôn
Ngọt ngào dâng trào khi tay anh chạm lên ngực gầy em mạnh dạn
Giả sử một ngày cả hai chán ngán
Mình sẽ thử hôn và đặt tay như thuở mới bắt đầu

Đã yêu rồi thì hãy cứ dài lâu!

 
8,382 ❤︎ Bài viết: 1872 Tìm chủ đề
Ngày mày lấy chồng

Viết cho những người bạn đã lên xe hoa


Ê mày!
Rồi cũng đến ngày mày đeo nhẫn cưới theo chồng
Mày bảo người lớn ai chẳng phải thế
Riêng tao chỉ ao ước hai đứa mình vẫn là đứa trẻ
Không thèm lớn nữa đâu

Ngày mai, mày làm cô dâu
Váy cưới màu trắng đúng như hồi xưa hai đứa mình tự huyễn
Mày gật đầu nói "con đồng ý" y như trong truyện
Trời ơi... nói thế làm gì? Tao đau!

Ngày mai hoa cưới bao nhiêu màu?
Tao chẳng dám nhìn kỹ nữa
Chỉ lặng người dựa cửa
Hình như cô dâu cười rất tươi

Ngày mai, mày làm vợ, làm mẹ mất rồi
Làm sao thét lên "qua đây, nhanh lên, không giận"
Làm sao trùm chăn, ôm nhau ngủ khi vừa lệ ngấn
Vì một thằng con trai khùng điên

Ê mày!
Chắc rồi mày sẽ làm vợ hiền
Sẽ nép vào ngực chồng khi nào giông bão đến
Nhưng xin đừng quên đi lời hẹn
Ngày nào khổ tột cùng, phải khóc cùng tao

Chắc rồi mày sẽ trao cho chồng cho con những bình yên ngọt ngào
Sẽ hạnh phúc như những lần hai đứa mình tập làm chồng, làm vợ
Nhưng riêng đắng cay, nghiệt ngã và đau khổ
Hãy đưa hết cho tao - tao giữ đây để khi nào mày muốn quay về thử không cười nữa
Hai đứa mình sẽ khóc!
Một trận như hồi xưa

Ê mày!
Đã thương và chia sớt thời son trẻ với nhau nên phải nói sao cho vừa
Cho bầu trời ngày mai kia không vỡ
Cho ngực tao vẫn bình thường thở
Cho ngón tay tao vẫn còn đủ mạnh mẽ để đỡ váy cưới cho mày

Ngày mai! Không lẽ rủ mày uống say
Rượu tình bạn, rượu chị em, rượu ngọt ngào, rượu đắng cay... Cùng uống
Đến khi nào đó nằm xuống
Sẽ nhớ ngày mày lấy chồng tao như đứa mất người yêu!

Như đứa có rất nhiều mà thực chẳng còn gì cả
Ngày mai... thu trút lá đầy trời!
 
8,382 ❤︎ Bài viết: 1872 Tìm chủ đề
Yêu lần nào cũng đau

Bắt đầu quên hết thảy
Tình cuối lẫn tình đầu
Nhớ duy nhất một thứ
Yêu lần nào cũng đau

Lòng không còn thiết nghĩ
Mình đã hôn bao lần
Chỉ biết nụ hôn cuối
Mắt nhoè hơn sông ngân

Người đàn ông đến trước
Cầm tay rồi thương thôi
Tưởng đi cùng non bể
Mà nào nổi vung trời

Ngày ta khô nước mắt
Người thứ hai đến bên
Thề vội vàng trăm thứ
Ngoài chuyện yêu lâu bền

Quyết không khờ thêm nữa
Không tin và không thương
Ôm ngực mình quặn thắt
Khinh nhân gian vô thường

Rồi tình cờ anh đến
Vào một chiều đầu đông
Ta như cô gái nhỏ
Thấy không yên trong lòng

Cầm tay anh mà thương
Nhìn mắt mà đắm đuối
Không biết đời sau này
Là tháng năm chờ đợi

Ta thèm hôn và yêu
Thèm ôm và rên xiết
Thèm anh yêu chân thành
Mà ngờ đâu tình nghiệt

Chiều nay đông lại về
Ta bắt đầu bôi xoá
Bỗng thấy môi đã gầy
Sau tháng năm đầy đoạ

Đời đàn bà tột cùng
Đau, thương, lẫn hờn giận
Ngỡ nước mắt khô rồi
Lại điệp trùng lệ ngấn.

 
8,382 ❤︎ Bài viết: 1872 Tìm chủ đề
Em thương tôi bao nhiêu

Trải qua bao sóng gió
Chiều nay anh yếu mềm
Như trăm ngàn mảnh vỡ
Cấu vào anh và đêm

Đời bạc theo vai áo
Tình nhạt theo môi người
Ngày em không cười nữa
Tôi vội buồn hơn tôi

Biển trùng trùng giông tố
Thuyền thăm thẳm bọt tàn
Tưởng thủy chung trọn kiếp
Mà rồi tình gian nan

Chiều nay ta lại uống
Say hơn cả trăm chiều
Đốt cổ mình đắng nghét
Em thương tôi bao nhiêu?

Tưởng mình hiểu đời lắm
Mà nào có phải đâu
Hôn em trăm lần nữa
Vẫn khờ hơn thuở đầu

Châm chân trời rực đỏ
Bằng tàn thuốc nhạt nhoà
Giật mình nghe tiếng biển
... Nhắc ngày đó em xa

Cũng là chuyện thương nhớ
Sao đàn ông thiệt thòi
Không dám khóc thành tiếng
... Chỉ lặng vầy biển ơi!
 
8,382 ❤︎ Bài viết: 1872 Tìm chủ đề
Ba mươi

Tặng cho ai sắp và đang 30


Gần ba mươi bắt đầu lo sợ đủ điều
Sợ nắng xế chiều sợ chướng mùa gió thổi
Sợ trẻ con trong tâm khạo khờ nông nổi
Bạc lòng nhớ thương

Vô tư rải niềm tin trên khắp nẻo đường
Đường về nhà người yêu đường qua chiều hờn giận
Đường quê mẹ lún bùn hôm nhớ nhà lệ ngấn
Đường vinh hoa đẫm thất bại đầu đời

Gần ba mươi mới nhận ra sau khổ đau sẽ chỉ sót lại mình thôi
Người ta nhanh quên hay vì mình dai dẳng quá
Mới cầm tay thề nguyền đắp bồi mà vừa quay lưng thôi đã xa lạ
Ngàn trùng cách ngăn

Cuộc tình chóng phai để muộn phiền in hằn
Nếp chân chim mếu máo buồn hơn vũ bão
Chẳng kịp nhận ra trong tay là đa đoan tự tạo
Nên hân hoan ôm mớ tóc dại ngả nghiêng cười

Một thời lưng ong rối như tơ trời
Vùng vằng tìm lối ra ngờ đâu toàn mê cung dẫn bước
Vẫn si mê yêu
Cuồng điên tin dù biết trước
Thiệt thua nguyên đời!
Gần ba mươi
Vẫn rối rối bời bời
Vẫn thất thần như vừa đi qua cuộc chết
Yêu lần đầu mà cũng là lần chót
Dừng lại tưởng chết
Hoá đâu vẫn còn..!
Đứt ruột ra thương!

Vẫn đinh ninh chuyện đời vô thường
Chuyện mình vô thường y lũ già nua hết kiếp
Ngửa lòng tay ra vạch mê cung bước tiếp
... Thấy muôn trùng mênh mang

Gần ba mươi gia tài là vung trời xanh ngàn
Là khơi xa thăm thẳm
Mang niềm tin về tình yêu sắt son lên thuyền đắm
Huyễn tưởng trò viễn chinh

Ngồi trên boong nuốt nước mắt mình
Ngửa mặt nhìn thẳm xanh khư khư không thấy đắng
Chỉ khi bóng quằn trăng lặn
Mới ôm tóc dại ngả nghiêng cười

Sau cuộc viễn chinh chỉ còn lại mình thôi
Vậy mà gần ba mươi mới thấu!
 
8,382 ❤︎ Bài viết: 1872 Tìm chủ đề
Đàn ông bốn mươi

Tặng ai sắp già đi...


Đàn ông bốn mươi thương nhớ giấu trong lòng
Dâu bể nén tận cùng khổ đau kìm trong từng câu nói
Thiệt thua một đời nên bình tâm đợi
... Thản nhiên trước bão giông xô cuốn đời mình

Chưa già nua nhưng chẳng còn son xanh
Bàn tay gầy đi gân nhiều như những lần cuộc tàn nổi sóng
Sau lưng ắt nát nhàu trước mặt vẫn còn sông rộng
Lùi bước vướng tan hoang tiến lên giáp thăm thẳm trùng trùng
Đủ gan lỳ nên dửng dưng
Mở mắt thật to bước đi như chiến binh xung trận
Biết ngầu ngầu lệ ngấn
Mà quen quá riết thấy bình thường

Đàn ông bốn mươi nói thương là thương
Nói yêu nghĩa là nguyện một đời sống chết
Dù là vực sâu dù là hủy diệt
Vẫn ung dung dâng tim ra dốc cạn cho người
Bởi chỉ biết phút giây si mê này thôi
Đời thiệt thà đáng sống!

Từng mỏi mòn với muôn trùng từng bạc lòng trước ngàn gió lộng
Từng hôn khô môi từng úp mặt lên bao bờ ngực mỏi
Nên giờ đây tập tành yêu thấy vừa sát bên lại vừa vời vợi
Như sợi cước nắm trong tay mà sắp tuột hết mất rồi

Đàn ông bốn mươi rối rối bời bời
Mặc nhiên ép mình trưởng thành già nua, lẫy lừng, đứng đắn
Nhưng thằng đầu hai thứ tóc mỏi mong được khù khờ, ngô nghê, lận đận
Ưa dúi mười ngón chai vào liễu non dỗ dỗ dành dành
Khát đổ gục lên ngực người thương giãy dụa, hèn nhát, mong manh
Để thấy mình còn trẻ dại

Sao trời bắt người lớn nào cũng ngang trái
Đàn ông nào qua bốn mươi cũng giỏi gánh si hận cuộc đời
Sao chẳng cho bé bỏng như trẻ ranh thôi
Thì làm gì đêm nay nhớ em ta khóc
Ta trằn trọc
Nuốt nước mắt vào trong thèm dỗi dỗi hờn hờn
Thèm hôn...như lần đầu biết mùi môi con gái

Đàn ông bốn mươi già rồi trẻ lại
Xuân xanh phủ quanh hoang phế tro tàn
Ta có bùng lên hay tan hoang
Đều nhờ ơn một mình em cả

Đàn ông bốn mươi như thuyền đánh cá
Đầy ắp trên boong vẫn cuồng loạn xa bờ
Vừa trưởng thành vừa ngây thơ
Nô lòng với điệp trùng mà cầm chắc đời này lặng sóng
Sức dài vai rộng
Gánh mỗi tí tình yêu mà hổ báo với đời!
Yêu là yêu thôi...
Mà thằng ấy trong ta vét gia tài mình ra đắp đổi

Xin lỗi
Ta sừng sỏ nhiều rồi mà vẫn khờ thế khi yêu!
 
8,382 ❤︎ Bài viết: 1872 Tìm chủ đề
Kẻ chen chân

Tặng cho những người mang hoài bão mở cửa nhà người!


Kẻ thứ ba chẳng có đủ quyền
Của một người đang yêu thương nhung nhớ
Kẻ thứ ba chỉ mang trên tay nhiều nỗi sợ
Lắm khi không thành tên

Cũng đủ mắt tóc vai hiền
Vậy mà chỉ cần một nụ cười đã trở thành độc ác
Dấu chân của con chim đi lạc
Lúc nào chẳng bơ vơ

Kẻ thứ ba cũng khao khát mong chờ
Nhưng nỗi chờ mong trong bóng đêm muôn đời phải khác
Lúc đèn nhà người long lanh kẻ chen chân như ghềnh như thác
Tự tung bọt xô mình...
Tự gào rú thanh minh
Bên là núi cao bên là thăm thẳm
Giới hạn giữa ác độc và mê đắm
Hình như nhầm lẫn mất rồi

Kẻ thứ ba không dám hờn ghen không dám đổ tội cho đời
Tự đốn rừng tự châm lửa đốt
Nuốt đắng cay vào lòng mà gạt lường mật ngọt
Ảo mộng sống qua ngày

Kẻ thứ ba vừa sâu sắc vừa thơ ngây
Tưởng cáo già dã tâm mà ngờ đâu mắc mưu chính đứa chân thành yêu nhớ
Đứa vừa làm tên lâm tặc vừa sợ
Mầm non giẫm dưới chân héo tàn

Kẻ thứ ba tồn tại gian nan
Ôm đống tro tàn mà lập thiên đàng huyễn mộng
Người ta trao toàn tay không mà say đắm sống
Ngu thân một đời thế chân

Đêm trở trời mới thấu tận đường trần
Một mình tung hê một mình lê bước
Người ta là thánh nhân khi ở bên và lúc trở về là tên bạc nhược
Không dám hắng giọng bảo vệ tên mình
Người ta chỉ to mồm khi hứa thề và đụng chạm trách nhiệm sẽ câm thinh
Sẽ lại rêu rao nghĩa tình... chồng vợ

Kẻ thứ ba bước thêm một bước là lầm lỡ
Lùi thêm một bước là vực sâu
Bão tố trên đầu
Dưới chân lốc xoáy

Làm kẻ thứ ba hiểm nguy đến vậy
Mà chắc gì cướp được thành tâm
Như người làm vườn mù mắt ươm mầm
Ném hạt đớn đau vào vườn nhà người ta mà khăng khăng ngày gặt quả ngọt

Ngờ đâu ngày bão giông hạt nảy mầm đắng đót
Kẻ mù hoan ca như tái sinh lần nữa thân mình
Cả một đời quờ quạng nhục nhục vinh vinh
Để lầm lầm tin tin cho đến chết!

Kẻ thứ ba nhận nhiều thua thiệt
Ngày đi nước cờ đầu tiên
Cũng mang tim mình ra băm nát mà chẳng có đủ quyền
Để vá lành nếu người đời phụ bạc

Đêm đêm lại ghềnh ghềnh thác thác
Mua vui!
 
8,382 ❤︎ Bài viết: 1872 Tìm chủ đề
Là tại em

Nếu một ngày bỗng nhiên hết thương anh
Nhận ra trên đời mọi điều đều có thể
Chẳng phải anh tầm thường hay sống tệ
Mà bởi em đã có lựa chọn khác cho mình

Thấy phiền hà khi ai đó nhắc về anh
Vài kỷ niệm đáng lý dễ thương muốn ném đi không giữ nữa
Khoảnh khắc đầu tiên hôn nhau từng làm nghẹt thở
Giờ nhạt như chưa từng... thương!

Vốn dĩ cuộc đời có trăm ngàn nẻo đường
Đâu thể bắt một ai đó thương mình mãi mãi
Xin cho phép em quên hết mọi điều từng nếm trải
Cả đắng chát, ngọt ngào, mệt mỏi một thời bên anh

Dự định chưa thực hiện cùng nhau xin cứ để dành
Cho người đến sau... người sẽ nắm tay em đi đoạn đường sắp tới
Cả mái hiên nhà em cũng nhường cho họ đứng đợi
Và người anh từng hôn cũng ban cho họ thương nhớ chân thành

Nếu một ngày em chán lắm mong manh
Cô gái quen gục lên vai anh mặc ngoài trời ầm ì giông bão
Giờ mạnh mẽ, kiêu hãnh ôm người sau thành thạo
... Do em tráo trở hay biết sống cho mình?

Nếu một ngày chẳng còn thiết thương anh
Nghĩa là bông hoa sợ bão giông trưởng thành rồi... chắc chắn
Đừng buồn
Đừng đau
Đừng trách
Và đừng hận
Tại em tráo trở hay biết sống cho mình?
 
8,382 ❤︎ Bài viết: 1872 Tìm chủ đề
Làm gì có phai phôi

Gửi những điều còn sót lại


Ba!
Con chưa lớn để hiểu được tất cả nỗi buồn
Của mẹ của ba những tháng năm ai cũng tin người kia sai và dĩ nhiên mỗi riêng mình đúng
Tháng năm ánh mắt thương yêu trở nên vô dụng
Để gắt gỏng, giận hờn thành một thói quen

Vẫn chỉ là một ngọn cỏ yếu mềm
Gục lên chiều giông bão
Tưởng trải qua bấy nhiêu đớn đau đứng trước đời con sẽ cao ngạo
Vậy mà trăm lần đáng thương

Đủ nhạy cảm để hiểu đã đến lúc ba mẹ không thể chung đường
Tình yêu cạn đi theo bữa cơm ba về không đúng bữa
Nghĩa vợ chồng vơi theo dáng mẹ dựa
Lên bóng ai đó phi thường và bình yên

Cứ ngây thơ nghĩ trẻ con chưa đủ quyền
Nên lặng im nhìn người lớn bày trò ra đau khổ
Chỉ thắc mắc duy nhất một điều thôi: Khi đã đủ đầy yêu nhớ
Sao lại dễ dàng buông nhau?

Vẫn biết mọi thứ không thể quay lại buổi ban đầu
Bát nước hất đi làm sao hốt lại
Ký ức một thời ngọt lành bỗng nhiên ngang trái
Để tổn thương một đời người... ba ơi!

Chưa đủ lớn để tường tận phận người
Thấu hiểu thế nào là tột cùng bất hạnh
Chỉ biết đi qua tuổi thơ lòng luôn canh cánh
...Đã có một thời ba mẹ cũng thương nhau

Giá người lớn đừng thề thốt bạc đầu
Thì chắc gì con nít tin mình đau đớn
Giá cứ thủy chung với những gì đã chọn
Thì làm gì có phai phôi?

Chỉ tiếc là ba mẹ đã tạo thêm một đứa trẻ trên đời
Mà không ngăn ích kỷ trong lòng mình lớn nữa
Thì ra ba mẹ đã xây ngôi nhà không vữa
Để một ngày bình thường tường đổ lên con
 
8,382 ❤︎ Bài viết: 1872 Tìm chủ đề
Xin lỗi người thương cũ

Xin lỗi người thương cũ
Ta quên hết xưa rồi
Xin lỗi tình yêu cũ
Ta yêu nữa mất thôi

Đã hứa thề đủ chuyện
Đã khăng khăng trăm điều
Vậy mà rồi ta chẳng
Qua nổi ngã ba yêu

Ngày chia tay ta lỡ
Tin mình không quên mau
Rơm rớm tim mà sống
Nhớ thương đến bạc đầu

Nhìn ngực xưa hanh gió
Gầy hao đến không lời
Ta cười vui duyên mới
Ác quá không trời ơi?

Nhìn đường quen chưa đổi
Mùa xưa vẫn chưa tàn
Hôn môi son thắm nắng
Ta thành người dã man?

Xin lỗi vì giang dở
Quên nhanh đến nực cười
Chẳng phải tình mình nhạt
Tại ta ác cưng ơi!

Đành bỏ em ở lại
Với nỗi đau chưa lành
Khoá giùm khung cửa cũ
Ta sơn mình tươi xanh

Kỷ niệm ta còn giữ
Trả hết lên non trùng
Người sau mong manh lắm
... Mới cần nhiều nhớ thương!
 
8,382 ❤︎ Bài viết: 1872 Tìm chủ đề
Sông sâu

Viết cho những người đàn bà bơ vơ


Những người đàn bà đi qua vài ba cuộc tình mắt thường rất buồn
Thấy hạnh phúc nhanh tan và chia ly nhạt thếch
Đã cạn kiệt nhiều lần nước mắt
Nên đau đớn giấu trong lòng tan nát cắn lên môi

Những người đàn bà hơn một lần tin tưởng đắp bồi
Tiếng cười khác đi ngay chờ mong cũng lạ
Như cánh rừng sau trận cháy tự đổ lá
Ôm lấy chân mình để mạnh mẽ héo khô

Đã từng dốc hết gan ruột ra đợi chờ
Tin nhiều nên vin vào hão huyền mong leo lét
Thiên đàng trong tay nhưng tự đổ mình vào cuộc chết
Địa ngục người ta trao mà hớn hở đón chờ
... Cả một đời chỉ chập chững trong mơ
Rồi không bao giờ cho phép mình được lớn

Dấn thân vào trò yêu nghĩa là họ đã chọn
Người ném mình lên dao găm
Trăm năm
Đàn bà vụng dại nên đàn bà đa đoan!

Cũng khát khao thênh thang như gió trên ngàn
Nhưng vừa bạc lòng ra đã vội vàng thành giông bão
Tự tụng niệm tự đắc đạo
Làm kẻ si mê khổ hạnh cuối chân trời

Những người đàn bà đã thấu tận chơi vơi
Thì dĩ nhiên phải khổ
Phàm là lầm lỡ
...ắt sẽ mênh mông

Đời đàn bà đi qua khổ đau sẽ như xanh dòng
Sâu gấp trăm lần những dòng sông khác
... Đàn ông chỉ là rượu nhạt
Làm sao đủ nồng nàn để khiến sông say!
 
8,382 ❤︎ Bài viết: 1872 Tìm chủ đề
Tình nhân

Tình nhân thì không buồn giận


Chỉ là kẻ anh chọn mua vui cho phút xao lòng
Phút anh dối lừa vợ con - người sẽ cùng anh đi đến tròn phận số
Chỉ là giọt mưa nhỏ
Lúc nứt nẻ khát thèm anh vùng vẫy ước sinh sôi

Chẳng thể nào ràng buộc cánh chim trời
Mãi không thuộc về em và dĩ nhiên chẳng bao giờ là duy nhất
Vậy thì hà cớ gì phải hứa thề tin tưởng thành thật
Phải không tình nhân?

Hãy bình thường đến cạnh bên lúc thiết tha cần
Và phủi tay thật nhanh khi tráo trở quay về làm thằng đàn ông trách nhiệm
Chuyện chúng mình như vạn điều phù phiếm
Tỉnh mộng ê chề ngàn mũi dao đâm

Chỉ là biển điệp trùng phút đò anh lỡ lầm
Giăng buồm nát ra khơi đòi dối lừa bắt bãi bờ lặng sóng
Bắt cuồng phong nín câm ru êm đềm như sông rộng
Nên đáng được nuông chiều em lại làm
kẻ chạy theo anh
Ôi cái đứa đàn bà yêu quá chân thành
Nên tự khổ thân một đời không hay biết!

Chỉ là trạm dừng chân khi tàu anh mỏi mệt
Mà khăng khăng đòi chết để đợi chờ
Ôi cái đứa yêu anh bằng thứ tình yêu đàn bà ngây thơ
Tưởng sâu sắc già nua mà rồi hứng toàn thua thiệt

Chỉ là cuộc chơi do anh phán quyết
Cả lúc bắt đầu và cả phút chia phôi
Chỉ là trò cười
Mà em tự huyễn hoặc tin yêu muôn đời suốt kiếp

Chẳng có cô nhân tình nào đủ sức gông cùm trói xiết
Người đàn ông dám bỏ vợ con mình để vui thú trăng hoa
Chẳng có con đò nào lấy trùng khơi làm nhà
Để neo đậu phút nghênh ngang sóng cả

Một ngày chán chường cơn gió lạ
Anh lại đáng thương làm một người chồng
...Một kẻ tồn tại bằng lòng sông
Huênh hoang rêu rao mình thương yêu và sống chết ngoài biển cả

Cơn gió lạ
Chiều nay thôi bay!

 
8,382 ❤︎ Bài viết: 1872 Tìm chủ đề
Tình khúc cho người cũ

Em chẳng muốn nói nhiều chỉ dám lặng im
Để kỷ niệm vẫn đẹp như lần đầu tiên anh đến
Không còn thương thì vẫn là bè bạn
Là người cũ của nhau cũng quý báu lắm mà

Đừng nhắc về những nỗi buồn đã qua
Nếu có thể xin chỉ nhớ về hạnh phúc
Chẳng phải thánh thần nên chúng ta cần ký ức
Để trở trời giằng xé tâm can thương ngày cũ xưa rồi

Yêu rất nhiều mà tại phận số đoạ đày thôi
Như cánh hoa mỏi mòn sau tháng năm rực rỡ
Hai đứa chúng mình còn xanh nên nhiều lo sợ
Nhiều giận dỗi, đa nghi, trách hận, nặng nề

Bình thản chia tay nhau như đi qua cơn mê
Em lại thênh thang trên con đường của em
Còn anh mê mải với giang san từng có
Hôm nào đó thật buồn... hãy lục tìm trong ngực nhỏ
Xem còn sót về nhau nhiều ít... hay cạn kiệt như là
Chưa bao giờ say đắm, thiết tha
Chưa bao giờ khăng khăng tình yêu này mãi mãi

Chỉ một phút thôi sểnh tay đã thành ra vậy
Đau không tình ơi?

Chẳng dám luyên thuyên sợ tàn nhẫn mất rồi
Biết trách ai khi mình cũng là người có lỗi
Chỉ tiếc ngày đó giận nhau... giá đừng quá vội
Giá nhẫn nại chút thôi chắc đổ bể nhẹ nhàng

Dẫu nói gì đi nữa lòng cũng đã tan hoang
Thôi chỉ xin lặng im giữ lại những ngày đẹp đẽ
Thương nhớ này rồi sẽ như gió nhẹ
Đi qua trong đời để giông bão trong tim!

Có không giữ chặt thì mất đi đừng tìm...
Tin em đi... chúng mình đều không đúng!
 
8,382 ❤︎ Bài viết: 1872 Tìm chủ đề
Người lớn tàn nhẫn gì đâu

Tiếng mẹ khóc giấu vào tiếng mưa đêm
Cha rít thuốc nhét nỗi đơn độc chật khe cửa
Sao không học cách lắng nghe để bớt điều tan vỡ
Hoặc dự báo sớm cho trẻ con sẽ có lắm mất mát trong đời

Tưởng gia đình là bình yên mà nào phải đâu mẹ ơi
Cuộc chiến giữa người lớn với nhau luôn tận cùng khốc liệt
Tổn thương trong con lớn dần không ai biết
Như biển trùng khơi chôn giữ mặn chát cho mình

Nhìn vào mắt con cha mẹ chắc gì đã thấy mong manh
Rèn dũa thời gian ép hồn nhiên chết nhanh trước tuổi
Thèm một bữa cơm cha mỉm cười hôn môi nũng nịu đòi mẹ đợi
Thủ thỉ dăm ba câu nghe dẫu giả tạo vẫn cứ an lòng

Đâu biết sau bức tường kia là trùng trùng gió giông
Chẳng ai chịu nhịn nhường nên nhà mình chìm trong bão tố
Phong lưu của cha bất thành mẹ thất bại với thiên chức làm vợ
Con loay hoay cột tuổi thơ lạc lõng lên thuyền đắm tàu chìm

Mặc cảm phận mình không cho con quyền nuôi tin
Mái ấm gia đình là nơi chở che cho giấc mơ con trẻ
Sao cùng ngồi trên một chuyến phà mà lại sống tệ
Với những người chúng ta từng thương?

Ám ảnh cả đời người rồi đâu còn có thể bình thường
Khói thuốc cha phả vào lòng con thầm lặng
Giọt nước mắt mẹ ướt triền miên đêm trắng
Con giật mình trở lưng quặn nhói tim mình

Thèm một lần trong đời cơm ngọt canh lành
Cha nhíu mày ngắm mẹ cười khi nhắc về lần đầu gặp gỡ
Nếu đã đủ đầy duyên nợ
Sao không cùng tận vì nhau..?

Làm người lớn thấy tàn nhẫn gì đâu!
Cha mẹ nhỉ?
 
8,382 ❤︎ Bài viết: 1872 Tìm chủ đề
Yên

Cho ai thức dậy đón bình minh


Chưa bao giờ thèm muốn được bình yên như bây giờ
Lâu nay tim gan đã nhận quá nhiều giông bão
Đứng trước dập vùi thấy mình quá ư thành thạo
Chẳng buồn né qua bên chẳng thiết tránh tẹo nào

Cuộc đời này nhiều đau đớn thế sao?
Ông trời bất công để mình ta nhận hết
Người đời ranh ma, phũ phàng, quỷ quyệt
Ta cừu non tự trúng bẫy bao lần!

Con thuyền ưa ra khơi ngày nào giờ thèm lui về nghe sóng ngân
Thả neo nằm hồn nhiên hệt như ngày còn bé nhỏ
Nhìn lòng tay già nua chằng chịt kinh nghiệm mà hãi sợ
Những thứ vừa nếm trải qua to tát khôn lường

Như người say rượu nhiều đêm thèm sáng mai được yêu thương
Nhấp ngụm trà đầu hiên bình thản ngó thời gian trôi lên tóc
Sạn chai tới mức gặp chông gai không thể khóc
Thì thêm trăm bữa rượu say cũng chấp nhận đón chào!

Nhưng riêng hôm nay cho phép ta nôn nao
Khao khát ngủ vùi trong vòng tay người ta thương thêm chút nữa
Vẫn biết đời là tan tan vỡ vỡ
Là chia ly, đau đớn, cực hình...

Đắng cay hạnh phúc đủ cả rồi mà giờ giở chứng mong manh
Thèm đoạn đời cuối cùng an yên như giấc mộng
Kẻ quen say đêm nhấp ngụm trà thơm nhìn gió lộng
... Từ nay xin nhạt thế mà cười!

Chưa bao giờ khát được hồn nhiên đến vậy đời ơi!
 
8,382 ❤︎ Bài viết: 1872 Tìm chủ đề
Có tất cả, mà không có em!

Giờ có hết mọi thứ
Chỉ là không có nhau
Những điều từng ao ước
Xảy đến y nhiệm màu

Anh làm người thành đạt
Giống hệt ngày xưa mơ
Chỉ tiếc không còn nữa
Em hồn nhiên đợi chờ

Nhớ lại thời khốn khó
Hai đứa gầy như nhau
Môi em nhạt màu nắng
Tóc anh phai mái đầu

Nếu mình không dừng lại
Quyết đi đến cuối cùng
Thì chắc gì hai đứa
Gặt được nhiều thành công?

Giờ có hết mọi thứ
Danh lợi lẫn bạc tiền
Vinh hoa sẵn ngay cửa
Mà rồi không còn em

Như thế này có ổn?
Riêng biệt hai khoảng trời
Nhưng không thể có lại
Khoảng trời chung em ơi?

Giờ có hết mọi thứ
Nhiệm màu quá phải không?
Chỉ giận mình quên ước
Son sắt mãi trong lòng

Thèm trở về ngày cũ
Ngã vào ngực em mơ
Bao vinh hoa đổi lấy
Bóng ai ướt mắt chờ!

Sau chừng ấy giông bão
Học bài học đầu đời
Thành công đổi bằng cả
Tình yêu mình em ơi!
 
8,382 ❤︎ Bài viết: 1872 Tìm chủ đề
Buông

(Tặng sáng 9/3 đầy nắng nhưng riêng lòng em chẳng đầy đặn nữa đâu)


Để yên tóc đen
Cho đẹp mùa bồ kết
Không tri kỷ nhau cho đến chết
Nên bồ kết bạc lòng nhuộm trắng tóc đen

Trọn vẹn ánh mắt hiền
Nhìn đời bằng sự trong veo của tuổi thơ nhảy dây, đá cầu, trốn tìm, nghịch sóng
Ai dè đời người trống rỗng
Mắt hư hao khô

Em của ngày hôm nay, ngày mai xắt xô
Sống khù khờ như kỉ niệm
Vì chỉ có kỉ niệm mới dám lấp liếm
Những tội lỗi, dại dột của hiện tại và tương lai

Em tựa mỏng manh con gái vào nửa nghiêng vai
Những tưởng đời sẽ để yên thế, vì ít nhất đời cũng nên thiên vị cho đàn bà với chứ
Đàn bà đâu đủ sức để làm khổ nhau, đàn bà chỉ giỏi thứ tha, tha thứ
Chỉ giỏi gom nỗi buồn và nhả kén bình yên
Cho đàn ông đủ quyền
Gieo ác!

Mùa thu cong môi nhặt xác
Những chiếc lá hết nhiệm mầu nên rụng tơi rụng tả
Em quay ngoắt 360 độ để buông thả
Nhưng nào có buông thả nổi đâu
Sầu đâu
Lại tím thêm một mùa ly biệt
Anh ác liệt
Dìm chết em
Như lá đêm, trở mình rụng sau một đêm đầy nhục dục với gió
Anh tráo trở
Lấy đi của em sự buông thả cuối cùng...

Em vẫn thơ ngây lòng để ôm nét bao dung
Để tóc đen dầu có trắng như cước vẫn không nỡ rụng xuống
Để mắt có ráo hoảnh đi cũng không kịp úng
Để ngày hôm nay không chết nốt phần của những ngày mai

Bờ vai

Sẽ thôi không còn nghiêng nữa
Em sắp sửa
Dựa đời mình vào gốc sầu đâu
Để tự đau
Và tự khóc!
 
8,382 ❤︎ Bài viết: 1872 Tìm chủ đề
Đàn bà từng trải

Cho ai được vinh dự làm ĐÀN BÀ


Đàn bà từng trải chẳng quản bão tố đường về
Hai chân sạn chai băng hết tháng năm dài son trẻ
Đủ bao dung tha thứ cho những người sống tệ
Dư giả bình tâm sắp xếp lại đau đớn chia lìa

Dạn dày gió sương nên nhẹ nhàng lắng nghe
Nói câu nào cũng chắt từ ruột gan máu thịt
Chẳng sợ bất cứ gì ngay cả lúc cận kề cái chết
Nên không chấp bão giông cay đắng phận người

Từng gồng trên vai tổn thương cao như núi lớn như trời
Phụ bạc, đớn hèn, nhẫn tâm lòng người đều đã nếm
Chỉ xót xa thương những cuộc thề bồi hò hẹn
Thành thương tâm chia ly chẳng gặp lại nữa bao giờ

Già cỗi chín muồi vẫn chưa tắt hết mộng mơ
Kỉ niệm chôn xuống lòng sâu người đi qua đời thành dĩ vãng
Giữa triệu người nói cười đôi lúc chỉ thèm gục đầu lên vai người bạn
Người chỉ im lặng thôi cũng hiểu đang khao khát điều gì

Chẳng yếu đuối van xin bất cứ ai muốn bỏ đi
Chân lý mang theo là cầm lên ắt đặt xuống được
Nghĩa lý gì khi cạnh bên mà hèn nhát, ác độc, nhu nhược
Nên tự nguyện lựa chọn giúp người từng thương bước nẻo mới an bình

Đàn bà nhiều từng trải lại càng mong manh
Ngang trái đa đoan cất vào vỏ bọc mạnh tàn kiêu hãnh
Cuộc đời càng vùi chôn lại càng canh cánh
Tìm muôn phương cách yêu thương lại cuộc đời

Chỉ khi trút hết phấn son nhìn vào gương mới thấu tận chơi vơi
Người đàn bà nhiều nếp nhăn khóc cười điều gì mặn đắng
Người đàn bà lấm lem bụi đường kia là ai mà cô đơn cùng tận
Mà phải giả lả sáng mai tập cười nói với đời

Tưởng mình ngồi trước hiên nhấp trà nhìn đời giản đơn thế thôi
Mà lòng dạ rối bời tim gan bầm dập
Họ là ly rượu cốt chưng cất
Bằng men đắng thanh xuân bằng nước chắt từ máu mủ mẹ ban đời

Đàn bà nhiều từng trải gia tài là phai phôi
Nên dầu có phai phôi thêm cũng gật đầu chấp nhận
Mắt môi đã quen với triệu lần lệ ngấn
Thì tiếc gì ngấn lệ khóc mình!

Đàn bà vốn đã mong manh
Từng trải nhiều lại càng mong manh gấp bội!
Chỉ có ai thiên tài mới dám chạy tới
Cho họ ngã vào lòng hờn dỗi thú nhận đang thương...
 
Chia sẻ bài viết
Từ khóa: Sửa

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back