Bạn được Hoạ Ký mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
8,382 ❤︎ Bài viết: 1872 Tìm chủ đề
Tạ ơn mẹ chồng

Cảm tạ đất trời đã cho con làm con dâu của mẹ suốt đời
Ban tặng thêm một gia đình để con thương yêu như ruột thịt
Được về nhà véo von nếu vui và nằm thiếp đi khi mệt
An tâm vì có mẹ cha cạnh bên chở che năm tháng đầu đời

Tưởng chỉ có máu mủ mới là gia đình thôi
Nhờ mẹ bảo ban mới hay tình yêu chân thành làm chúng ta gắn bó
Mẹ dạy con biết hiếu hạnh biết tảo tần làm dâu làm vợ
Biết lớn khôn từ đây không sống ích kỷ mỗi riêng mình

Cảm ơn đã sinh thành và dạy bảo anh
Người đàn ông sẽ cùng con kinh qua bình yên giông tố
Người ấp ôm khi con âu lo vội vã trở về khi con nhớ
Sớt chia khổ đau san sẻ cay đắng phận số kiếp người

Lấy chồng rồi tưởng sẽ nặng gánh mà trời đất ơi con vui
Mỗi ngày trôi qua thấy mình trưởng thành mặn mà quá đỗi
Ngày xưa vô tâm về khuya mặc mẹ cha ngồi đợi
Nay biết xót xa thương bữa cơm mẹ chiu chắt ra ngóng vào chờ

Có thêm mẹ thêm cha đời bỗng nên thơ
Hệt như thuyền nan tìm thêm được bãi bờ neo đậu
Vững chãi đời người vì có thêm bát cơm mẹ nấu
Chiều chuộng tính trẻ con khi da diết nhớ cha mẹ bên nhà

Tạ ơn trời đã rộng phước ban cho con mẹ cha
Tổ ấm không đơn độc mỗi hai vợ chồng chèo chống
Cuộc đời như biển trời ngút ngàn gió lộng
Có mẹ cha dõi theo chúng con vững dạ bước ra đời

Tưởng đời người chỉ cần một cha một mẹ thôi
Ai ngờ làm dâu của mẹ rồi mới biết
Đời người con gái phúc phần hơn hết
Là có mẹ chồng yêu thương hệt máu mủ ruột rà

Tạ ơn những ngày bình an đang qua
Bên gia đình thứ hai con có được!
 
8,382 ❤︎ Bài viết: 1872 Tìm chủ đề
Tha lỗi cho em

Tặng cho những ai không có diễm phúc làm cha làm mẹ


Xin lỗi vì em đã chẳng đủ phúc phần
Sinh cho chúng mình một thiên thần như nguyện ước
Trăm thiếu thốn khổ đau đều gồng gánh hết được
Mà trời ạ! em mềm yếu thương anh!

Tưởng ông trời thấu tận nỗi chân thành
Tình yêu vợ chồng mình đắp bồi qua ngàn khơi giông bão
Vậy mà vừa bình tâm lên bờ đã chao đảo
Bám vào nhau đau đớn tủi hờn

Như kẻ làm vườn nhìn vụ mùa tươi non
Hoang tưởng bội thu mà nghiệt ngã chưa... thất bát
Nuốt miếng cơm mặn đắng vẫn thấy nhạt
Hai đứa mình cực nhọc bên nhau

Người ta ước mãi mãi em lại sợ chuyện bạc đầu
Nhẽ nào giam hãm anh với vườn cây không trái
Nhưng... nhẽ nào anh tàn ác bỏ em ở lại
Hoang mang nhìn lòng tay xanh non

Xin lỗi khi tình yêu chẳng vẹn tròn
Tổ ấm em xây lạnh lẽo mùi con trẻ
Làm đàn bà ai chẳng tha thiết làm mẹ
Còn em dư lời ru thừa dòng sữa căng tràn

Tha lỗi cho chuyện chúng mình gian nan
Tha lỗi cho em vì những điều bất hạnh
Tha lỗi cho nhọc nhằn em đang gánh
Có một phần đau đớn của anh!

Chẳng biết làm sao với chuyện chúng mình...
 
8,382 ❤︎ Bài viết: 1872 Tìm chủ đề
Tháng ba về

Tháng ba về
Hai lọn tóc thi nhau cấu thâm cọng thun xanh lè xanh lét
Cô bé cười khúc kha khúc khích dựa lưng vào cây rơm giả đò than mệt
Khiến cậu trai chăn trâu buồn cắn nát cọng cỏ may

Tháng ba về
Bác nông dân ngã lưng lên gốc cà đang đơm hoa ngắm trời trong xanh, ngỡ mình đang say
Quê hương duyên thế kia, non tơ đến thế kia, xanh tươi đến thế kia làm sao không say cho được
Năm bà quẩy gánh đi sau đi trước
Sợ dẫm nhoè bóng của nhau

Tháng ba về
Cuống cà đẻ đau
Rặn một đêm ròng mới rớt ra được hai quả cà non màu tím
Hai vợ chồng nhà sâu ngất lịm
Vì uống phai nước ối chua

Tháng ba về
Hoa gạo nắc nẻ cười như được mùa
Nhóm bếp đỏ rực đỏ rựa nấu vài ba món để mời đôi cu tới nhậu
Ai dè cu đực mê ả châu chấu
Nên hai vợ chồng cu chia tay nhau

Tháng ba về
Em biết nhúi mình vào đâu
Khi mà anh vẫn chưa về, vẫn còn mê đắm mắt ai, môi ai, tóc ai, lưng ai, eo ai, nõn chân ai... đến dại dột
Em giật thột
Thấy ngứa gan bàn chân

Tháng ba về
Em lắng tai nghe khúc sầu ngân
Kệ ngoài kia cuộc đời đang vươn vai uống nắng
Em trong này đong nỗi ưu tư câm lặng
Xé nát mình cho nát nốt chiêm bao

Tháng ba về
Em vĩnh biệt chào
Em- của ngày xưa, ngu khờ, ngốc nghếch
Vĩnh biệt chào
Em- hồn nhiên, ngoan hiền, tinh nghịch
Để cong cớn mình cho hợp với gái hư!

Tháng ba bỏ đi rồi ư?
Chắc tại em hư nên vô hồn không biết
 
8,382 ❤︎ Bài viết: 1872 Tìm chủ đề
Tháng bảy mưa ngâu

Tháng bảy mưa ngâu anh chẳng trở về
Con chim đứng đầu hiên khản cổ hót vài bài đã cũ
Đã bao lần em muốn đi thật xa mà hai bàn chân do dự
Sợ ngày nào đó anh về... không tìm thấy em đâu!

Có nỗi nhớ nào bằng nỗi nhớ tình đầu
Có nỗi đau nào bằng nỗi đau mất đi một thời bỏng cháy
Chẳng bao giờ anh hiểu được vì sao em yêu nhiều đến vậy
Nên mới tàn nhẫn ra đi!

Tháng bảy khù khờ nên chẳng biết gì
Cầu Ô Thước vẫn cho Ngưu Lang gặp Chức Nữ
Ngày thất tịch em cô đơn bên hiên đến đáng sợ
Trách con chim khản cổ trêu đời!

Mưa gầy guộc mong manh hệt như em anh ơi
Ước gì tháng bảy này anh trở về tìm lại
Ô cửa sổ vẫn mở toang như lần đầu... mãi mãi
Chỉ cần nghe tiếng giày khua... em biết rõ ai cười!

Có nỗi nhớ nào bằng nỗi nhớ anh anh ơi
Tháng bảy mưa ngâu Ngưu Lang gặp Chức Nữ
Em vẫn nằm bên hiên trách chim kêu... do dự
Toan tính đi thật xa mà lại sợ anh về

Tìm em như lần đầu tiếng giày khua em nghe
Khúc khích anh gọi em là "người yêu bé nhỏ"
Ngưu Lang là chồng
Chức Nữ là vợ
Còn em là người cũ hay là...

Lãng quên?
 
8,382 ❤︎ Bài viết: 1872 Tìm chủ đề
Thèm làm trẻ con

Mẹ đừng buồn khi con lại phải đi xa
Công việc bạn bè níu chân trên hành trình khôn lớn
Làm người lớn thật buồn cười...nhiều khi phải khốn đốn
Với những điều mình từng quyết chọn mẹ ơi!

Cũng như bây giờ hai bàn tay mệt mỏi quá rồi
Chỉ muốn chạy về gác chân lên bậu cửa
Nằm dài đấy lẫy mẹ thôi chẳng thèm lớn nữa
Bao năm qua lớn thế đủ lắm rồi!

Luộc dăm củ khoai trên bếp lửa sôi
Ăn vụng một miếng cá mẹ kho dành cho bữa tối
Trời đất ơi! Chỉ vì bữa cơm rau dưa mà trời hành tội
Quăng quật thị thành khói bụi phồn hoa

Tha thiết nghe tiếng chim véo von sau hiên nhà
Ước làm sao mình mãi tí hon và mẹ chẳng bao giờ già nữa
Xin đánh đổi tất cả những gì con có
Để cho mẹ thêm một ngày an vui

Xin đừng lo âu khi con lại phải xa nhà nữa rồi
Vuông sân ba bước chân con thề luôn luôn nhớ
Làng mình có nhà bác nhà cậu nhà mợ
Có bóng mẹ cuốc mảnh vườn gieo vồng cải vồng khoai

Rồi con sẽ lại về sau tháng năm dài
Lại gọi Mẹ ơi từ đầu làng lại nằm gác chân nghe chim hót
Cám ơn vì còn có mẹ, có quê, có nhà cậu nhà mợ để con trở về khi mỏi mệt
Khi hoa lệ không đủ yên bình cho con thiện hạnh làm người

Con sẽ lại về ăn vụng như ngày bé thơ thôi
Sơn hào hải vị nào sánh bằng bát canh mẹ nấu
Đừng buồn khi sinh ra lũ chim mải mê bay đi xa mà chẳng quay về đậu
Lên chái nhà giột mưa mẹ thui thủi một mình

Đừng lo khi con trưởng thành thế rồi vẫn cứ mong manh
Dễ khóc dễ hờn khi phải làm người lớn!
Tại hồi bé con lỡ chọn
Mai mốt lớn rồi sẽ phải đi xa!

Tại con là con của mẹ cha!
 
8,382 ❤︎ Bài viết: 1872 Tìm chủ đề
Thế giới nói gì về em

Tặng Chinh


Thế giới nói gì về em nào có nghĩa lý gì
Loài người thường vẫn quen sống thay đời kẻ khác
Bài ca là của các em... hãy cứ hồn nhiên hát
Mặc miệng lưỡi chê bai phán xét khinh thường
Hãy là cậu lính chì quả cảm mẹ cha thương
Đời chẳng cần sợ gì ngoài giọt nước mắt của những người yêu dấu
Ngày trở về lại bình yên nằm trước hiên ngó mồng tơi ngoài giậu
Mẹ hái nấu canh cua đãi đứa trẻ anh hùng
Các em vẫn mãi mãi là những chiến binh
Trên chiến trường Thường Châu trắng một trời tuyết lạnh
Ai quên cứ quên, ai vô tâm cứ vô tâm... vẫn còn mẹ cha canh cánh
Máu các em từng rỏ thẫm xứ người!
Thế giới ngoài kia đáng sợ lắm các em ơi...
Người ta có thể giết nhau vì bạc tiền, lợi danh, quyền quý
Người đời vốn bạc ác cả trong suy nghĩ
Họ ngán gì làm đau các em?
Kiên cường lên vì chốn quê nhà còn có mẹ hiền
Dậu cúc tần vẫn ngóng bàn chân em ghi thêm trang sử mới
Dông bão chí làm trai còn ở phía xa chờ các em tới
Thì chấp gì những kẻ giỏi múa mép trên đời
Trận chiến này đâu phải cuối cùng các em ơi
Đừng phung phí sức lực cho những người vô nghĩa
Hát vang bài quốc ca gửi về tặng cha tặng mẹ
Tặng bát canh cua trong vung bếp quê nghèo
Con đường các em đi còn lắm gập ghềnh cheo leo
Hãy cười tươi lên đừng sợ!


13/12/2018

Bài thơ viết tặng cầu thủ Đức Chinh của Đội tuyển bóng đá Việt Nam khi tham dự giải bóng đá AFF Cup 2018, sau khi anh bị cộng đồng mạng tỏ ý chê trách sau nhiều lần bỏ lỡ cơ hội ghi bàn trong trận chung kết lượt đi với Đội tuyển Malaysia ngày 11/12/2018.
 
8,382 ❤︎ Bài viết: 1872 Tìm chủ đề
Thứ tha cho anh

Không sao đâu em tha thứ được mà
Bởi phút xao lòng kia trong đời ai chẳng có
Anh như ngọn đèn chông chênh trước cửa
Leo lét tỏ vì em nhưng cũng thèm khát bùng lên với trận gió tự phương nào

Hãy trở về học cách làm lành nỗi đau
Trận cuồng phong qua đi... tình hao gầy hay mặn nồng hơn không biết nữa
Chỉ biết để vẹn tròn trọn đời là phải gìn giữ
Người này buông lỏng tay người còn lại sẽ giữ chặt vào
Anh gây tội ác em sẽ hứng hết chiêm bao
Chỉ mong bát cơm đã vỡ kia vẫn đong đầy hạnh phúc
Vì đã cùng chung mâm một quãng dài nghĩa là mình đủ đức
Để nuốt tiếp miếng cơm sau trong ngọt, hạnh, yên bình

Em đón anh về để thấu tận đàn bà giỏi hi sinh
Nuốt tủi hờn giấu vào những lần lồng ngực quặn thắt
Chỉ cần quay mặt đi và gạt nước mắt
Em sẽ lại hớn hở bao dung như thuở mới bắt đầu

Cuộc đời là biển mênh mông thẳm sâu
Có ngày ấm êm có mùa bão tố
Thuyền anh trong em êm đềm sóng nhỏ
Ra khơi... anh tan tác bão bùng

Hãy trở về dưới mái nhà chung
Bởi đèn sẽ lụi tàn rất nhanh chỉ vì một trận gió thổi
Cứ tỏ bên em... để xua đi nông nổi
Rồi sẽ qua thôi những ngọt lưỡi phút bên người

Không sao đâu em chấp nhận được mà trời!
Không dằn vặt, cắn đắn, không hờn không tủi
... Nhưng hãy khắc tâm những ngày em cô đơn chờ đợi
Ngày thuyền rách nát trở về cay đắng hay yên ả hỡi anh yêu?

Nếu một ngày chán ngán trời chiều
Anh lại đi và đổ tội cho phút xao lòng như cũ
Nghĩa là lúc đó tình tàn bụi phủ
Em gạt anh ra đón nắng tỏ lòng mình
Nghĩa là biển nơi đây cũng vô tình
Nổi bão...
 
8,382 ❤︎ Bài viết: 1872 Tìm chủ đề
Thương nhớ chuyện mình

Sáng nay nhìn hàng cây buồn qua ô cửa nhà em
Bất giác nhớ ra... chuyện tình mình tan vỡ

Kể từ giờ không cần phải bận tâm gì về nhau nữa
Muốn nhắc tên nhau cũng ngần ngại... chắc là
Như chưa bao giờ thương nhớ thiết tha
Chưa bao giờ cầm tay hứa thề những điều to lớn

Chúng ta có vui không với những điều mình lựa chọn?
Ngày hôm đó ra đi... chẳng biết nói thêm gì
Chỉ lặng im nhìn chặng đường gian nan sắp đi
Thấy lo lắng cho người mình từng thương đơn độc

Đã có lúc nào thương em anh khóc?
Hay nhớ phút giây đầu tiên bên khung cửa hoa vàng
Anh nói rất nhiều về chí làm trai oanh tạc giang san
Nhưng vẫn khăng khăng mình yếu mềm lo nửa đêm em mất ngủ

Sáng nay nhìn vào kỉ niệm của đôi mình mà tim oà vỡ
Chẳng nhẽ tìm thấy nhau sau bao dâu bể... mà rồi
Không ngăn nổi giông bão anh ơi
Không bao dung được phút người kia lạc lòng phản bội

Kể từ giờ không còn phải cắn đắn, ghen tuông, giận dỗi
Không phải đau đáu thức đêm bấm bụng đợi chờ
... Ừ tại em
Tại anh
Tại tình yêu không đủ mộng mơ
Không đủ làm khung cửa nhà em bình yên hoa vàng nở!

Sáng nay mở cửa trời ơi... hàng cây hoảng sợ
Lo em đêm qua thương nhớ cấu cào!

Chia tay được em rồi anh vui đến thế sao?
 
8,382 ❤︎ Bài viết: 1872 Tìm chủ đề
Tình cuối...

Tưởng chẳng bao giờ yêu sau đổ vỡ tình đầu
Như bụi than lụi tàn sau tháng năm dài âm ỉ cháy
Mà ngạc nhiên chưa? Vẫn thèm thương nhiều đến vậy
Khi mở lòng ra yêu!

Chuyện lứa đôi sao phải rêu rao nhiều
Cứ ôm cứ hôn cứ đợi chờ sẽ nhận về hạnh phúc
Tin tưởng sẻ chia hân hoan sẽ sướng vui tột bậc
Mình hết mất thời gian để nghĩ đến đắng đót, u sầu

Biết thế nào để mãi mãi dài lâu
Chắc lẽ chẳng cần nuôi cho nhau quá nhiều hi vọng
Chỉ giản đơn một bữa thấy tột cùng trống rỗng
Tha thiết dựa đầu vào thân quen ngó nắng nhạt cuối hiên nhà

Bao mệt nhoài, bão giông lùi tận ngày xa
Anh và em như đôi hải âu tung cánh bay giữa vung trời mộng nhỏ
Yêu nghĩa là nằm cạnh bên vẫn nhớ
Ngực trên môi vẫn sợ phải chia lìa
Yêu nghĩa là thương từng giấc ngủ mê
Gọi tên người kia vì sợ sau cơn tỉnh giấc
...Người ta nhanh quên đãng trí bỏ rơi mình

Tưởng qua một cuộc đớn đau lòng sẽ lặng thinh
Mặc sóng thét gào gọi mời nô ra trùng trùng sâu thẳm
Vậy mà như chiếc thuyền nan mong manh bất chấp ngày đắm
Ta sắp xếp mỗi thương yêu ngông chiến xanh ngàn

Từ hôm nay bắt đầu chặng đường gian nan
Xin người ôm lấy tổn thương trong tim vỗ về ấp ủ
Kỉ niệm đầu đời trở nên bình thường chẳng cần canh giữ
Xây đắp kỉ niệm cuối cùng ngọt xớt bình yên

Yêu chẳng giản đơn là yêu
Yêu là thương
Là vững bền
Hay lung lay đều làm chúng ta hạnh phúc!

Tình đầu không có nghĩa là tình duy nhất
Phải không?
 
8,382 ❤︎ Bài viết: 1872 Tìm chủ đề
Tình muộn

Tặng cho những ai muốn làm lại ngày xưa


Không biết sau này già rồi có cơ hội gặp lại nhau
Anh có còn thương đôi mắt em ướt mềm hay hờn ưa giận
Em có còn thèm gục vào lòng dỗi dỗi chờ anh đến
Em ồn ã bực dọc: Sao bắt tớ đợi lâu?

Không biết sau này già rồi còn nhớ những buổi đầu
Tập tành thương nên trăm lần làm người kia phật ý
Hôm mệt nhoài thấy trời đất ơi yêu đương kiểu gì mà vô vị
Hổng thèm nhớ nhiều thế nữa đâu nha!

Chẳng đủ phúc phần nợ duyên về chung một nhà
Lời hẹn trăm năm đem đối đãi vài người đến muộn
Mở lời hứa với họ mà lòng đau như nhai lá ngón
Ngày xưa mình rêu rao thế rồi quên!

Già rồi chắc anh sẽ chín chắn hơn
Em thôi nông nổi giếng khơi nụ cười nhiều khi khó hiểu
Nếp nhăn này trên mắt anh là do buồn do rượu
Hay do thương chuyện xưa nên trăn trở quá nhiều
Ánh mắt này của em là do yêu
Hay do giận anh lần đó về rồi chẳng bao giờ qua nữa
Cái cầm tay run run chẳng phải vì sợ
Chắc vì... đang thương

Sau này gặp lại xin đừng nhìn nhau bình thường
Cũng đừng làm như có lỗi
Cũng đừng ngọt ngào làm lồng ngực bối rối
Lỡ đâu... già rồi mà hư!

Già rồi mà làm như
Còn trẻ
Còn khoẻ
Còn đủ sức yêu đắp đổi thiệt thòi

Tình ơi!
Sợ gặp lại chuyện mình đã muộn!

 
8,382 ❤︎ Bài viết: 1872 Tìm chủ đề
Tình nghĩa vợ chồng có bấy nhiêu sao?

Tặng cho những ai mênh mông


Vợ chồng mình giờ xa lạ bên nhau
Cốc nước để trên bàn trở nên tù tội
Cái gật đầu cũng thành lời nói dối
Nụ cười lúc mênh mông cay đắng đến tột cùng

Hạnh phúc đớn đau chỉ chia sớt với người dưng
Nằm cạnh đấy thôi mà trùng trùng cách biệt
Ngày còn yêu tưởng muốn chia lìa đôi mình chỉ có cái chết
Mà giờ có phải đâu?

Đôi mắt em bão giông anh ngập dự tính trong đầu
Dè chừng cắn đắn bắt bẻ người kia dầu chỉ vì một lần thở dài chua xót
Vẫn là chén canh thường ngày anh tấm tắc gật đầu ngon ngọt
Nay bỏ bê trên mâm chan nước mắt em khẩu chiến nhếch mép cười

Ngỡ đã qua được đoạn đường khó khăn về chung nhà chỉ có thương thôi
Mà ác nghiệt chưa mình dằn vặt nhau nhiều hơn người dưng nước lã
Một tiếng vợ chồng quý báu bao nhiêu giờ khốn cùng gian trá
Tiếng dạ vâng đãi bôi tiếng ầm ự nêm vào

Bình lặng một chút nữa thôi không được sao?
Ngồi tĩnh tâm nghĩ về những ngày hạnh phúc
Chỉ cần em ho em trở mình than đau là cả đêm anh thức
Bận bịu về khuya em nép mé hiên chờ đợi anh về

Tưởng làm vợ làm chồng rồi là chẳng thể u mê
Tỉnh táo nhận ra người mình yêu thương cần gì muốn gì thêm nữa
Bắt đầu đắp bồi mái ấm này bằng chung nhịp đập hơi thở
Bằng nhớ bằng tin bằng thề hứa triệu lần
Mà sao giờ cả gan dám phân vân
Vò nát lòng người kia hỏi mình còn yêu không nữa?
Sao dám cả gan tráo trở
Độc ác rõ trên môi khốn nạn thấm tận lòng

Đời đàn bà vốn đã lắm mênh mông
Sao anh dám cả gan đoạ đày thêm khổ ải
Đừng hút hết mật ngọt rồi vô tâm gieo ngang trái
Như côn trùng ngu si lột xác thay lòng

Gia đình nào chẳng có vài trận gió giông
Chỉ là vì thương nhau và đủ đức tin tình yêu kỳ vĩ
Xin đừng buông tay đi hết đoạn gập ghềnh
Bởi bát nước vô vị
Thì xưa đừng ồn ã húp vào

Tình nghĩa vợ chồng chẳng lẽ nông cạn có bấy nhiêu sao?
 
8,382 ❤︎ Bài viết: 1872 Tìm chủ đề
Tình ơi...

Không cần ghen với cô gái ấy đâu em
Mối tình đầu ai mà chẳng có
Người yêu cũ của anh cũng bé nhỏ
Như em nên anh thương...

Giờ thì hết rồi, tụi anh chẳng chung một đường
Tình yêu cho đi không thể nào vớt lại
Ngày cũ có trăm điều ngang trái
Em có đủ bao dung xoa dịu tháng năm dài?

Đừng căn vặn hỏi han người con gái ấy là ai
Cô ấy cũng mang khổ đau và bất hạnh đàn bà trong lồng ngực
Cũng mênh mông như con sóng bạc lòng ra thức
Khao khát ôm bờ nên vỡ nát cả trùng khơi

Đừng đi tìm nguyên do tình chia ly em ơi
Duyên phận đưa cô ấy đến bên anh mà rồi tan vỡ
Chắc lẽ muốn son sắt còn phải mắc nợ
Anh và cô ấy cạn nợ lâu rồi

Giờ đời này anh chỉ có mỗi em thôi
Yêu và nắm tay đi hết chiều dài số phận
Chân trời rất xa, bình yên là đích đến
Anh thương em để vùi lấp đau đớn u buồn

Hứa với anh sẽ dựa lên vai khi nhoẻn cười và cả lúc lệ tuôn
Đừng bỏ đi như người đến trước
Bởi gặp được em là ân phước
Đời ban riêng anh

Cảm ơn tình yêu đã cho anh biết thế nào là chân thành
Thế nào là hờn ghen khi quá cuồng si và bao dung khi thương nhớ
Cảm ơn đã đủ duyên và đủ nợ
Cùng anh chia sớt đắng cay

Cô gái hôm qua đã đi để anh được ôm em chặt vầy
Nên xá gì phải ghen với điều quá cũ
Hãy vì anh mà êm đềm ngủ
Giấc mơ anh chỉ có mỗi em cười

Riêng bây giờ anh chỉ có em thôi
Tình ạ
 
8,382 ❤︎ Bài viết: 1872 Tìm chủ đề
Tình phai mất rồi

Có khác gì anh... em cũng tan vỡ thế mà
Con đường thường ngày vẫn đi giờ hun hút gió
Ngang qua ngã tư quen mà tưởng cả đời mình mắc nợ
Với đèn đỏ đèn xanh với gốc cổ thụ già

Biết rẽ về đâu khi tháng năm đã qua
Thèm lấy lại mà hai tay chẳng thể nào bắt kịp
Chẳng lẽ chỉ vì một người mà mình không bước tiếp
Nhưng chẳng lẽ không vì gì mà em lại cố quên anh

Biết đi về đâu khi mọi ngả chẳng yên bình
Phố kia là hôm chúng mình giận hờn lần thứ nhất
Ngõ này là ngày mọi đớn đau thành thật
Thành phố vừa qua là lầm lỡ nói... thôi đừng

Chuyện kết thúc rồi nhắc làm gì thanh xuân
Mọi thứ xảy đến trên đời đều là định mệnh

Con đường em bước hôm nay đèn đường lấp lánh
Tóc ngang vai phủ bụi cuộc đời
Biết anh buồn nhiều mà chẳng thể xoa dịu nỗi đau anh ơi
Bởi ai lại mang giông bão che chắn giùm ngọn đèn leo lét

Có khác gì anh... em cũng mỏi mệt
Vô cùng

Thôi mình cùng về nằm cạnh nhau học lại cách thương
Đi lại con đường giận hờn lần thứ nhất
Em lại hôn lên môi dỗi hờn bắt anh hát
Bài hát về thành phố mình qua... chẳng lầm lỡ... thôi đừng!
 
8,382 ❤︎ Bài viết: 1872 Tìm chủ đề
Tình yêu kẻ trắng tay

Làm sao cho em hiểu lòng anh
Đàn ông không có đủ tiền lo cho em một mái nhà che mưa che nắng
Nghèo mà em... ai cũng sợ tay trắng
Anh sợ mất em bởi gánh nặng cơm áo gạo tiền

Nhỡ đâu thiếu thốn làm cho em quên
Ngày đầu chúng mình yêu... dè xẻn từng ổ bánh mì năm ngàn bạc
Quần sờn đầu gối nên chẳng dám hứa thề những điều to tát
Anh chỉ tự tin lo cho em mỗi bữa đủ ổ bánh mì

Cuộc tình nào cũng nhiều lo âu... chuyện tình nghèo càng lắm nghĩ suy
Thương em không môi son má hồng như chúng bạn
Ly cafe 10 ngàn chưa bao giờ sẻ chia giùm người bán
Lương thiện mà nghèo thì hèn nhát như anh!

Giãi bày sao cho em hiểu lòng dạ anh chân thành
Nói năng gì về tình yêu khi chẳng còn đồng nào trong túi
Hổ báo làm gì khi hai tay lầm lũi phủi bụi
Khi em nói đi ăn kem nhưng lại chở lộn ra bãi cỏ trước ngõ phố nhà người

Xin lỗi không lo cho em được hiện tại em ơi
Và chắc rằng tương lai cũng mịt mù phía trước
Mỗi hai chúng ta anh đã bất lực không kham được
Thì việc nuôi nấng các con chắc... chẳng thể đâu trời!

Nếu bây giờ em đòi chia tay cũng phải ra về thôi
Đã tay trắng thì có quyền gì đòi người yêu chung thủy
Anh không nói ra... nhưng anh thừa hiểu những gì em lo nghĩ
Đều quẩn quanh một mái ấm bụi phủ hai ổ bánh mì

Nếu chê anh nghèo thì em cứ thoải mái ra đi
Chẳng thể giữ người với ly cafe còn nguyên trong quán
Sau này có vô tình thấy nhau xin mỉm cười như hai người bạn
Đừng cười như từng thương... ai từng thương một kẻ nghèo hèn!

Đúng không em? Chắc đúng
 
8,382 ❤︎ Bài viết: 1872 Tìm chủ đề
Trời đất ơi! Em yêu

Em bắt đầu hiền dịu vì anh
Nhẹ nhàng nói những điều ngọt ngào ấm áp
Như cánh đồng qua cơn giông nảy chồi trỗi hạt
Xanh non tự trong tâm nhựa sống quẫy đạp trong lòng

Em bắt đầu tập từ chối những viển vông
Mơ mộng đã qua hoang mang ắt lùi về quá khứ
Thương bàn tay anh giữ chặt ngực gầy em ngủ
Yêu môi anh hôn tóc khờ dại lớn từng ngày

Ngăn đôi chân cuồng đi xa chỉ tha thiết ở lại đây
Vinh hoa, giang san như phù du bọt bể
Đời người dài ngắn là bao mà bày vẽ
Mà đua chen xô lấn với trò đời

Chi bằng nằm bên nhau nhìn mây trôi
Ngó luống rau con con canh giàn bông mọc cành đơm nhụy
Nhìn vào giông bão ngoài kia đạp bằng suy nghĩ
Khốn khó chia ly tan vỡ qua rồi
Giờ yêu là xin yêu mãi thôi
Đừng ích kỷ nhỏ nhen làm tổn thương nhau thêm nữa

Trò đời lắm tan tan vỡ vỡ
Mình khôn ngoan nên lành lặn bước qua đời
Tiền tài chồng chất bao nhiêu rồi cũng phai phôi
Riêng nhớ thương chân thành tận tâm còn mãi

Em vì anh mà ở lại
Ngạo nghễ với mênh mông yên ả trước giông lũ dập vùi
Đi qua trăm nghìn ghềnh thác nay gặp được anh! Trời đất ơi em vui
Y chang lần đầu tiên thuyền em cập bến

Giờ em tập đáng yêu như tình nhân, kiêu hãnh như nữ hoàng và chân thành như bè bạn
Để yên ả bước bên anh chấp bão tố dâng trào
Mai này đời có hành hạ ra sao
Thì sá gì tình yêu chúng mình không quật cường gấp bội

Giờ em tập làm người anh yêu mỗi tối
Tay thơm thơm ngực buốt buốt tận cùng
Em thành người hạnh phúc anh thương
Ờ thì cũng nhờ ơn một mình anh cả!
 
8,382 ❤︎ Bài viết: 1872 Tìm chủ đề
Về đây làm vợ anh

Hãy cùng anh tìm kiếm một mảnh vườn
Góc này trồng rau góc kia trồng cây mận ra màu trái đỏ
Hàng rào cao một mét ba gắn lên cửa chiếc chuông gió
Để mỗi khi người này phải đi xa... người kia nhớ nao lòng

Đan tay vào anh cùng chống đỡ gió giông
Anh không chắc mình sẽ đạp bằng cuộc đời bão tố
Nhưng nếu có em... khó khăn ắt trở nên bé nhỏ
Dịu dàng trong tay em anh mạnh mẽ hơn nhiều

Thức giấc nhìn vào mắt nhau thấy trời ơi tin yêu
Dụi mắt nũng nịu vài câu khi anh còn ngái ngủ
Em quay lưng úp mặt vào tường "anh ứ...
Thương em"

Hít hà mùi cà phê em quậy tan đường dưới bếp êm đềm
Anh nhận ra mọi danh tiếng vinh hoa đều vô nghĩa
Đời sinh anh ra thừa thãi, vớ vẩn nếu không có bàn tay em mềm nhẹ
Vuốt phẳng phiu bản tính đàn ông nhạt nhẽo, cục cằn

Hãy về làm người vợ bé nhỏ của anh
Nghe tiếng chuông gió ngân lên em biết anh đang nhớ
Còn lặng im nghĩa là... trời ơi mỗi nhịp thở
Anh đều đang da diết dành nghĩ về em!

Hãy về cho anh thoả cơn thèm...

Một gia đình bé nhỏ!
 
8,382 ❤︎ Bài viết: 1872 Tìm chủ đề
Về nhà ăn Tết

Đã lâu rồi con chẳng được về quê
Ngồi trên chuyến xe chạy ngang qua cổng làng mướt nắng
Nghe tiếng gió rít trên vồng cải đắng
Nhắc đông tan xuân khởi nụ an bình

Giờ này mẹ đang tất tả chuẩn bị gói bánh chưng xanh
Cha treo cây nêu thật cao trước ngõ
Anh cả anh hai cười giòn tan ngó vợ
Múc gầu nước quê trong xanh đổ sóng sánh đầy thùng

Dậu mồng tơi gầy hệt dáng người thương
Cô hàng xóm bé con ngày xưa giờ mặc áo màu gì như là thương nhớ
Bẻ nhành cúc tầna bói xem có đủ duyên đủ nợ
Mà hai đứa vẫn ế nhiều như nhau

Bà hối ông tiêm thêm dĩa trầu
Mâm này cúng gia tiên mâm kia cho những linh hồn cô quạnh
Cha nhấp ngụm rượu đầu năm nói cùng các con vài dự tính
Chắc là... vài bữa nữa sang xuân gieo ít đậu, vừng

Đêm ba mươi tại sao chẳng có trăng?
Cháu khúc khích ngắt lời bà chống cằm ngồi kể chuyện
Ừ tại đêm giao thừa lòng người thảnh thơi, chan hoà, quyến luyến
Nên trời bình tâm nhường nhân thế rực sáng tận cùng

Đã lâu lắm rồi chẳng về ăn Tết giữa quê hương
Hát câu mừng tuổi ông, tuổi bà, tuổi cha tuổi mẹ
...Vinh hoa có bấy nhiêu đâu mà dành giật, bon chen, bày vẽ
Bận rộn đến mức chẳng nỡ trở về

Đã lâu rồi... sao chưa dám thăm quê
 
8,382 ❤︎ Bài viết: 1872 Tìm chủ đề
Về với em

Thương!


Khi không còn đủ sức để thách giông bão ra khơi
Những người đàn bà đi qua đời thấy nhiễu phiền thứ ông già ho nhiều hơn thở
Thì về đây với em - không phải để làm chồng làm vợ
Mà để bình yên nheo mắt ngó trời chiều

Chẳng biết lòng dạ sắt son của em có được ví với tình yêu
Hay chỉ giản đơn đàn bà thích đợi chờ dai dẳng
Tuổi trẻ của anh vứt trên hành trình đằng đẵng
Dấu chân mòn đi không có tiếng em cười

Khi anh thành ông cụ và em cũng già rồi
Xin gối lên cũ xưa kể cho em nghe những chiến tích anh chinh phạt được
Cô gái đầu tiên và thêm rất nhiều người đàn bà đến trước
Họ có yêu nhiều như em?

Về sống một ngày trọn vẹn êm đềm
Sáng pha ly cafe chiều canh ấm trà nóng hổi
Tủm tỉm cười khi em cằn nhằn em lắm lời em ham nói
Cau có răn em không hư thế anh buồn

Về để người ta biết em cũng lời lãi hệt kẻ đi buôn
Đưa son trẻ thanh xuân ra yêu và đợi chờ... mỏi mong đền đáp
Về đút miếng cơm nhão chan canh khi thời tiết chẳng hạp
Em ốm đau em sổ mũi nhức đầu

Về nằm đấy mà ho thôi chẳng cần phải làm gì đâu
Cho em thấy hai đứa mình ở chung nhà nằm chung giường kê chung gối
Đêm thức giấc ghé tai gọi
Bà à! Tôi thương!

Ôm lấy nhau khi thấy tất cả đã vô thường
Lợi danh vinh hoa cợt đùa vô thường hơn em hết
Về khi sắp chết
Để phút chạm bờ vực tử sinh biết anh cũng giữ lời

Khi anh chẳng còn nhìn rõ em khóc hay cười
Chẳng còn nghe rõ em giận hờn hay âu yếm
Về làm đôi chim đúng hẹn
Bay tung trời!

Về nằm đấy mà khục khặc thôi
Tình ạ!
Bởi phận người như chiếc lá
Rơi một mình chắc đau?
 
8,382 ❤︎ Bài viết: 1872 Tìm chủ đề
Xin lỗi người anh thương

Em cứ ngồi bên cho anh hát trọn bản tình ca
Về cuộc yêu chóng qua về chuyện tình vĩnh viễn
Hai đứa mình chẳng ai xui mà hò hẹn
Mà mênh mang thương như thể tự kiếp nào

Đừng căn vặn yêu em vì sao
Đừng bắt giải thích về tháng năm đến muộn
Hãy đặt tay lên ngực sẽ nghe lòng sóng cuốn
Xô vào tim ngàn tỷ nhớ thương hờn giận đợi chờ

Lần nào hôn cũng ngơ ngẩn tưởng đang mơ
Mà trời đất ơi! Trên đời còn mộng nào ngọt lành hơn nữa
Chẳng cần thiết em là người thương, bè bạn hay vợ
Em chỉ cần là em cho anh âu yếm suốt đời

Thương em thiệt thòi vì tình mình muộn màng quá thôi
Giờ thằng đàn ông trong anh sạn chai hết thảy
Bao ga lăng, nhiệt tâm, hùng cường, giỏi giang đã dành cho rất nhiều cô gái
Sót lại trên tay già nua lại tàn ác đón em về...

Nhưng hãy tin trái tim vẫn rất đỗi si mê
Hệt như gốc cổ thụ một đời đợi ngày che em bóng mát
Quả chín ngọt thơm còn quả xanh nếm vào sẽ nhạt
Nên anh dụm dành mặn mòi, chín chắn hết cho em

Xin lỗi người anh thương khi môi chẳng còn mềm
Mắt chẳng đủ tinh tường để cùng em nhìn rõ chân trời đỏ lửa
Dẫu thiếu thốn mọi điều bù lại anh dư thừa thương nhớ
Dư thừa già nua, mặn mòi, chín chắn để chia sớt bớt cho em

Xin lỗi nếu em không vui khi nhìn thấy lá rụng ngoài thềm
Em trách hờn anh muộn màng chậm trễ
Nhưng chắc gì gặp nhau thời còn trai trẻ
Em sẽ muốn ngã vào lòng một gã trẻ con

Đàn ông tuyệt vời nhất là khi gót giày cũ mòn
Em nói, em la, em trách, em giận bất cứ gì cũng đủ bình tâm đứng lại
Ghé môi hát em nghe cho đời bớt bão giông ngang trái
Anh là cổ thụ có tán đủ che đời em rợp mát tận cùng

Xin lỗi người anh thương!
Nếu lỡ đâu em thấy mình thiệt thòi khi anh quá từng trải
Hãy tin chinh phạt đủ nhiều vẫn một mực khờ dại
Một mực hôn em bằng tha thiết thuở ban đầu

Xin lỗi người anh thương
Nếu lỡ thời gian qua mau...

 
8,382 ❤︎ Bài viết: 1872 Tìm chủ đề
Yên tâm! Biển và em đều tỉnh hơn anh

Ai dám bảo biển đang đợi thuyền
Em chửi chết á
Biển đang ôm em để đợi mỗi chiêm bao về...

Ai dám bảo biển đê mê
Em còn đê mê gấp ngàn lần biển
Chiều nay nghe rúc rích đôi hải âu nhiều chuyện
Bảo biển dịu dàng vì được sờ nắn eo em

Ai dám bảo biển êm êm
Chẳng qua là sóng làm biếng nên ko thèm dạt
Chẳng qua là em ko buồn nghe biển hát
Nên biển chỉ dám thầm thì như gái mới mất trinh

Ai dám bảo biển ngầu đỏ lúc bình minh
Em cấm đấy! Biển mà dám.. em thách mặt trời thức dậy nữa
Cứ xanh lè xanh lét, hay đổ sóng trắng bạch như sữa
Đừng bao giờ dám to toe...

Ai dám bảo em đang yêu! Nói nghe
Em chỉ đang miên du vẽ tóc mình lên cát
Em chỉ đang khờ ngu vẽ đời mình lên dào dạt
Em chỉ đang... nhớ da diết anh thôi

Ai dám bảo biển ngăn không cho thuyền trôi?
Biển như em... yêu nhưng rộng lòng nhường anh đi về nơi có mặt trời tươi sáng
Ngày mai biển đói lòng, đôi hải âu bay như mê sảng
Ngày mai em dạng háng chờ... một sự trớ trêu đau

Ai dám bảo sóng nát nhàu
Chỉ còn mỗi thuyền nô nức lòng dang rộng cánh
Em đánh
Nát cái đứa con gái ngược đời đang tồn tại trong em

Ai dám bảo em yêu anh... nói xem
Em sẽ mách đôi hải âu để chúng xé xác con thuyền kia vào một ngày biển lặng
Biển chết trắng
Em không chết trắng
Vì em còn tỉnh táo lòng để chửi rủa nhân gian
 
Chia sẻ bài viết
Từ khóa: Sửa

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back