Bạn được Chụy Tít mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
8,383 ❤︎ Bài viết: 1872 Tìm chủ đề
Gửi cho người đến sau

Xin lỗi vì chẳng thể quên nổi năm tháng rộng dài
Kỉ niệm về người yêu cũ dày lên theo nỗi nhớ
Loài người dành cả đời để tìm kiếm hạnh phúc nhưng lại dai dẳng với tan vỡ
Tồn tại hôm nay nhưng vẫn mơ tưởng xưa cũ qua rồi

Khờ khạo khi chẳng thể tàn ác được trời ơi
Chẳng ghét nổi người đã cướp đi an nhiên son trẻ
Vẫn bao dung thứ tha tất cả dù người ta sống tệ
Hò hẹn trăm năm mà đứt quãng ngã ba đường
Chẳng thể lấy ghét bỏ, hận thù tráo đổi nhớ thương
Viện cớ họ bỏ rơi mình mà giận hờn, quên lãng
Bất công quá chừng khi ngày đêm nhìn ruột gan chai sạn
Vì một người không đáng để thương!

Thừa khôn ngoan biết mình đang dẫm sai đường
Người bên cạnh chia sớt đớn đau vẫn chẳng thể nào mở lòng đón nhận
Người tệ bạc, phũ phàng lại khù khờ bất cẩn
Khép lòng giữ gìn người ta tận sâu thẳm yên bình

Thứ lỗi vì chưa thể gật đầu yêu anh
Thứ lỗi vì vẫn dành ruột gan cho người yêu cũ
Dù cuộc tình khốn đốn hoang mang vỡ tan thác lũ
Dù trăm năm kia đã quá nhỡ nhàng

Em là đứa chung tình hay kẻ đa mang
Thứ không đáng vẫn muôn lần tôn sùng đáng giá
Đàn bà nhiều khi vô cùng giản đơn nhưng có khi lại tận cùng kỳ lạ

Thế nên!

Từ từ rồi em yêu...
 
8,383 ❤︎ Bài viết: 1872 Tìm chủ đề
Gửi con rể

Con trai!
Cảm ơn vì đã yêu và chung bước với báu vật của ta
Dạy cho con gái ta biết thế nào là tình yêu đôi lứa
Thế nào là hạnh phúc người đàn bà như cây tràn nhựa
Con dạy những điều ta chỉ có thể hoạt ngôn

Không có phúc ân được sinh ra con
Nhưng hãy tin giờ đây con là một phần máu mủ
Bởi con là chàng trai sẽ bẵm chăm hạt mầm ta gieo được nhú
Thành cây xanh cho quả ngọt dâng đời

Cô gái của con đã được nâng niu từ trong nôi
Ăn chén cơm ta dụm dành từng hạt
Gục vào vai ta ngày biết chạnh lòng thương câu hát
Nức nở khóc bảo buồn hôm ấy chắc giận con

Và hiển nhiên cũng từng bị đánh đòn
Cũng một thời nép vào tường đánh vần từng chữ cái
Vò hai lòng tay nhìn đôi mắt trừng ái ngại
...Cô bé sợ cả những lần ta vui

Thiên thần của con trải đủ giông bão dập vùi
Đã khổ đau dưới mái nhà đến chén cơm cũng chan đầy nước mắt
Đã biết tự đứng lên mạnh mẽ và biết nép vào lòng thật chặt
Đã tử tế đủ nhiều để được nhận lại yêu thương

Ta đã dạy dỗ người yêu con không trở thành cô gái phi thường
Nhưng sẽ là cô gái duy nhất biết thương con sao cho vẹn nghĩa
Cô gái đầu tiên và cuối cùng hi sinh cả thời son trẻ
Để vì người mình yêu được sống yên bình

Ta đã trao cho con món quà quý giá nhất để đời con hoa vinh
Nhận lấy, giữ gìn, thương yêu, trân quý
Máu mủ của ta nên chỉ
Trao cho một máu mủ khác nghĩa tình

Ngày mai các con sẽ cầm tay nhau đón bình minh
Gieo hạt mầm mới lớn lên như ta đã
Lúc đó sẽ hiểu như nào là mẹ cha, cây lá
Một đời xanh non hay già nua đều mong hạt nảy đâm chồi

Con trai
Ta chỉ cần con tử tế và yêu thôi
Những điều nhỏ nhoi khác ta đã dạy con ta làm được
Hãy cùng lùi và cùng bước
Bởi chuyến tàu sẽ không đến ga nếu sai nhịp giữa đường

Cảm ơn con đã yêu thương
Người con gái ta coi hơn báu vật
Đừng vì bất cứ lý do gì mà đánh mất
...Bởi chưa hổ chúa nào không dám dương vuốt xé đời
Đâu Con trai ạ!

 
8,383 ❤︎ Bài viết: 1872 Tìm chủ đề
Gửi người đàn bà đã đến trước em

Đừng ghen nhiều khi anh ấy yêu em
Bỏ chị lại với chuyện cổ tích một thời dang dở
Phận đàn bà đa đoan, ưu phiền, lo sợ
Khổ vì đàn ông, huyễn hão, cay đắng, chia lìa

Anh ấy từng nhớ thương chị cả trong cơn mê
Ôm hôn mỗi bận trở trời, chở che mỗi lần bão tố
Lỗi tại tình yêu vốn dĩ mong manh tạm bợ
Qua tay người này để kiếm cớ đến với người kia

Vẫn biết khó chấp nhận bởi quen tin với hứa thề
Ai sống trong đắm say chẳng một lần nhẹ dạ
Con thú nào cũng cầu mong rừng xanh thắm lá
Nên ngày đông sang mắt lạc lõng khôn cùng

Thừa sức hiểu rằng chị sẽ bao dung
Sinh ra làm phận số yếu mềm ai chẳng giỏi thứ tha, nhường nhịn
To tát gì đâu... Mất đi người thương như nhai lá ngón
Nhả ra nhấp lại khó nuốt trôi lòng

Chị ơi! Em có tàn độc quá không
Cướp đi bình yên của một con chim ướt nước
Hệt kẻ đắm thuyền vớ được
Phao trôi nổi cứu vớt đời mình
... Ngờ đâu tồi tệ, man trá, đáng khinh
Nguyền rủa nhường nào cho nhẹ tội
Xin lỗi...em sai!

Xin đừng đau nhiều khi anh ấy miệt mài
Ngăn giông bão nơi em quậy cuồng phong phía chị
Tình yêu vô lý
Chúng ta làm sao cản nổi ý trời

Là kẻ thắng cuộc hay chỉ bại trận thôi
Dẫm lên vết xe chị từng một đời rong ruổi
Em có lặng im hay ồn ào chối tội
Cũng tột cùng khốn nạn, trơ trẽn, đê hèn

Chị đừng hận thù nhiều lỡ đâu nguôi quên
Anh ấy từng chọn chị làm người đàn bà thứ nhất
Em chỉ là người đến sau vét chút ngọt mật
Dư ra sau năm tháng anh trọn vẹn thương nhớ thôi mà

Xin nhẹ nhàng bỏ qua
Cho rừng xưa ngang tàng xanh lá mới!
 
8,383 ❤︎ Bài viết: 1872 Tìm chủ đề
Hà Nội mùa lá rụng

Hôm nay một mình em với Hà Nội giao mùa
Ghé ngõ Tạm Thương giật mình nhớ một thời thương anh bỏng cháy
Đường Hoàng Diệu ngày xưa đâu dài đến vậy
Mà giờ em lang thang mất gần hết buổi chiều...

Làm sao cho mình quyền trách hận tình yêu
Chỉ có thể giận lòng đã quá nhiều nông nổi
Nhẽ lúc bắt đầu thương nhau phải dặn dò không được gây tội
Không được chia tay khi đã hứa hẹn quá nhiều

Nếu gặp lại xin trả lời xem anh yêu em bao nhiêu
Có nhiều được như Hà Nội mùa lá rụng
Nếu ít hơn xin cứ lặng im... đừng làm em mong ngóng
Rốt cuộc rồi cũng đã chia tay vớt vát nổi đâu mà!

Chắc bây giờ với anh mọi thứ đã trôi qua
Còn đâu nhà thờ với ly trà chanh năm ngàn thơm mát
Mùi hướng dương như mùi môi em anh khen ngào ngạt
Nên anh hôn!

Chia tay ai mà chẳng phải buồn
Chia tay người yêu càng phải tái tê ...ừ chắc chắn
Phố cổ làm gì phải biển đâu mà chát mặn
Mà đắng đót trong tim rát bỏng trong lòng

Có phải tại anh mà Hà Nội tang thương
Có phải tại thu miền Bắc quá nhiều lá rụng
Có phải tại đường Hoàng Diệu dài kinh khủng
... Mà chắc tại em ngơ ngẩn một đời!

Mất thêm một buổi chiều buồn vì anh, anh ơi!
 
8,383 ❤︎ Bài viết: 1872 Tìm chủ đề
Hạnh phúc vội vàng

Hạnh phúc vội vàng anh cứ chẻ làm hai
Nửa ít hơn, không bao nhiêu em xin nhận lấy
Chỉ vậy
Đã đủ cho em khóc nốt tháng ngày

Anh có dám cam đoan
Nửa của anh sẽ chẳng xước trầy
Sẽ trọn vẹn, sẽ làm anh bình yên ở lại
Nửa của em méo xệch méo xiên mãi mãi?
Tự đốt thiêu lòng ở một khoảng cách xa

Hạnh phúc vội vàng của hai chúng ta
Bây giờ chỉ riêng em ôm mộng
Những điều đàn ông vu khống
Đàn bà vơ hết vào mình cho vừa vặn kiếp đa đoan

Rồi ngày mai em sẽ hết ngoan
Sẽ bắt đầu chua ngoa, già diệt, ác độc
Sẽ bắt đầu quá đáng, quá thể, khờ ngốc
Sẽ bắt đầu biến nửa anh trao thành hư hỏng, trơ lỳ

Anh hãy biết
Một khi
Cái đàn bà trong em thịnh nộ lên thì cướp được những gì, lật đổ được những gì, phá tan hoang được những gì của anh, của đời này anh ạ
Mọi thứ đều được trả giá
Bằng những thứ đắt hơn

Hạnh phúc vội vàng lẫy hờn
Liếc con mắt màu thạch thảo về hai hướng
Thử xem ai ương bướng
Hơn ai

Bi hài
Vì một thời em đã yêu anh

Ở dưới hang hoen lênh loáng một dòng xanh
Anh cứ chẻ tư, chẻ năm, chẻ sáu, chẻ bảy cho tan tành hết thảy
Em chẳng buồn áy náy
Vì đường nào thì hạnh phúc vội vàng anh cũng quyết chẻ hai...

Ngày mai
Em bắt đầu hư nhé?
 
8,383 ❤︎ Bài viết: 1872 Tìm chủ đề
Hẹn ngày về con vẫn là con

Tạm biệt quê hương ngày mai con đi
Trượt chân ngã trên đám rêu vừa mới mọc
Xước cọng tóc chẻ con ngoa mồm gào khóc
Con đi không dám hẹn ngày về

Con nghé hàm sứt ngủ mê
Gật lên gật xuống trên đống rơm chưa ráo nước
Hôm qua lũ gà mái mổ đít nhau đánh cược
Trứng tháng mười ấp ung?

Gà trống choai mặt đỏ phừng
Giận gà chọi háu chơi nên giờ mặt cắt không còn giọt máu
Bên chái bếp nghi ngút mùi cám ngô cụ bà giải thích cho lũ cháu
Về nỗi cùng cực của khói và nếp nhăn

Khi con đi cha đang lên gân
Xé mặt trời trên cánh đồng trơ gốc rạ
Lũ trẻ ranh chơi trò bắn thun ná
Một hạt đùng đình trúng chú nhái non

Khi con đi mẹ dựa cửa mỏi mòn
... Đủ lông đủ cánh tụi mày đều đi biệt
Có kịp trở về không con? Nếu bất thình lình mẹ chết
Vuốt mắt không thấy con mẹ nhắm có cam lòng!

Khi con đi cô gái nhà bên chưa chịu lấy chồng
Ngày con trở về tóc của con nàng dài chấm gót
Mẹ ơi
Cha ơi
Cô hàng xóm ơi
Con trót
Cắn răng nuốt thương nhớ nghẹn lòng

Tạm biệt cả dòng sông
Cúc vàng ai thả chiều hôm qua con đem sốc nổi ra vớt hết
Con muốn chạy thật nhanh để xiết
Ngực người con gái vứt cải xuống dòng trôi
Để môi bấu môi
Eo bấu eo
Tay cấu được những gì con không biết nữa

Lần này con đi lỡ mùa có chửa
Đẻ nắng lên mây nghĩa là bóng con gầy
Thôi tạm biệt tất cả con đi đây
Lỡ ngưng lại phút giây nào thêm con sợ mình oà khóc

Tạm biệt những ngây ngô và khờ ngốc
Con bỏ trong lòng bàn tay để dễ riết vào lòng
Đó là yêu thương, nhớ mong
Đó là con với quê hương, mẹ cha và cô hàng xóm
Cô hàng xóm một lần đếm cải bên sông để không bao giờ yêu chồng được nữa

Hẹn ngày về con mở
Mắt con tròng đen tròng trắng toàn tình!
Con lặng thinh
Nhấp mắt khóc vì bao năm đi xa con vẫn là con - thằng bé có nỗi buồn bé bỏng
 
8,383 ❤︎ Bài viết: 1872 Tìm chủ đề
Hết hạn làm người

Hết hạn làm người nay ta trở về quê
Thong dong trên triền đê thúc trâu về xóm nhỏ
Chai sạn đến thế kia thì còn gì để sợ
Vậy mà lo chiều nay bếp nguội tro tàn...

Nằm gối lên chõng tre nhìn nắng rụng mùa sang
Xin bát nước cơm mẹ chắt một đời cần kiệm
Chết cha rồi! Sao giờ thèm nghe chuyện phiếm
Kể về vài đứa tha phương quyền thế lẫy lừng

Bỏ hết hư danh ra ngoài bến sông
Mùa cải nào ta ra đi mùa khoai nào ta trở lại
Là lượt phấn hoa bao lâu giờ chỉ nhớ mỗi mùi ngai ngái
Vương trên quai nón mẹ mang lủng lẳng góc nhà

Hết hạn làm người mang thằng gia trưởng trả lại cho cha
Quen vỗ ngực xưng tên giờ về học cách im lặng
Luồn cúi nhìn đàn gà mới nở con đen con trắng
Thương cha rít thuốc cay đời

Chán ôm mộng văn chương về làm đứa trẻ nằm nôi
Bập bẹ câu ca dao nghe ruột gan tê dại
HuÊnh hoang bấy lâu nay thấy mình sống chưa phải
Với cả bụi rau sam mọc cuối hiên nhà

Giờ mang thằng ham làm người trả về cho mẹ cho cha
Quỳ lạy xin cha dạy lại câu cảm ơn tạ lỗi
Hết hạn làm người thì còn gì phải vội
Úp mặt vào sông quê nghe lòng dạ tơi bời

Mãn hạn làm người ta về với mẹ ta thôi!


Bài thơ làm tưởng nhớ nhà thơ, nhạc sĩ Nguyễn Trọng Tạo qua đời ngày 7/1/2019.
 
8,383 ❤︎ Bài viết: 1872 Tìm chủ đề
Hết rồi em ơi

Ôm em thêm lần cuối
Ôn lại chuyện chúng mình
Ngực này là ai đó
Nào phải người yêu anh

Nhìn em lạ đến nỗi
Ngờ ngợ như chưa từng
Nhẽ nào kẻ phũ nhất
Là người mình từng thương?

Làm sao để vớt vát
Những nhớ nhung buổi đầu
Làm sao để níu kéo
Khi tình thành bể dâu?

Nực cười chết đi được
Thằng đàn ông yếu mềm
Đáng nhẽ phải hổ báo
Lại chung tình yêu em?

Hôn em thêm lần nữa
Hỏi cho rõ ngọn ngành
Đã không cùng tận được
Còn bày đặt thương anh?

Làm đàn ông mà chẳng
Độc ác như bao người
Giận lòng mình lương thiện
Để cho em đùa chơi

Không ngờ sau thương nhớ
Em lạnh lùng quá trời
Bỏ được anh rồi đấy
Sướng cỡ nào em ơi?
 
8,383 ❤︎ Bài viết: 1872 Tìm chủ đề
Kẻ thành thị nhớ mẹ

Tết rồi về với Mẹ thôi


Hả hê nhái giọng xứ người tưởng sẽ là kẻ thành thị cao sang
Thế rồi vẫn quắt lòng khi chạm vào câu ví dặm
Hơi thở dòng Lam chiều cuối năm thơm ấm
Quật ngã chân con bữa vấp nắng phía sau nhà

Mẹ nhóm bếp bằng củi ướt ba mùa hoa
Xoan tím nhàu cả lòng tay chai sương dụi nhoè mắt đỏ
Đời người có trăm nghìn thứ cần thương cần nhớ
Bữa dã man học đòi quên tóc mẹ cấu trời chiều

Khăng khăng lớn rồi chỉ cần một gia tài với người con yêu
Nhưng nào phải đâu, đời chẳng nghĩa lý gì nếu không có quê có mẹ
Có bờ rào có cúc tần xanh có dăm con chim sẻ
Véo von hót sau hiên báo mộng đứa tha phương

Vườn cải lên ngồng rắc vàng dặm đường
Đánh dấu ngả về giùm gã người vài hôm mất trí
Quay quắt nhớ bóng mẹ còng xô gầy bóng chị
Hôm quẩy gánh khoai thâm vội vã ế chợ về

Tưởng chăn ấm nệm êm sẽ chẳng bao giờ ngủ mê
Vậy mà đêm qua thèm nghe giọng quê ú ớ ngồi bật khóc
Chỉ là thèm hoá chim sẻ hót bên hiên thôi sao khó nhọc?
Sao đau đáu, bâng khuâng, khốn khổ tận trong lòng?

Tưởng cuối năm gió thốc lạnh mùa đông
Mang bao áo khăn chạy về sà vào ôm mẹ
Chết! Xấu hổ chưa! Kẻ thị thành bày vẽ
Quê hương ấm áp đến tột cùng mà ngốc ơi!
 
8,383 ❤︎ Bài viết: 1872 Tìm chủ đề
Khiếp! Cái con nhỏ này

Khiếp! Cái con nhỏ này làm mình mất ngủ
Nó cứ nhớ nhung, cứ khóc, cứ cười cứ làm như mình mắc nợ nó
Nhiều lúc tự đập lòng hỏi: nó là mình hay mình là nó
Mà sao không thể hiểu hết những lúc nó điên cuồng, dại dột nhớ người ta

Khiếp! Cái con nhỏ này đày đoạ mình không chịu buông tha
Cứ làm như chỉ có nó mới có quyền nhõng nhẽo, õng ẹo và dẹo theo cách nó muốn
Nhiều lúc thắt lòng như bão bùng, như biển động như gió cuốn
Mà ko sao trả lời được câu hỏi bỏ ngỏ lâu rồi: Nó có thực đang yêu?

Khiếp! Cái con nhỏ này làm tội làm tình mình quá nhiều
Mệt ghê cơ! Tha cho tôi được ko cô? Tha cho con đàn bà muốn bình yên, an nhiên nhìn cuộc đời đầy hoa mộng
Phiền ghê cơ! Tha cho tôi được ko cô? Đời đầy nỗi niềm mà sao lòng cô lúc nào cũng trống rỗng
Cũng như thiếu một bóng hình rất lặng và câm

Khiếp! Cái con nhỏ này... nhớ, yêu, ghét người ta sao ko thốt lên thật to mà cứ lầm bà lầm bầm
Như mắc nghẹn, như ngọng, như líu lưỡi, như xấu hổ lắm ấy
Nếu tôi là cô, tôi ứ làm vậy
Tôi sẽ vập vồ và tỳ xiết lấy ai kia

Này! Nhìn kìa...
Khiếp! Cái con nhỏ này... dễ tin quá nhỉ
Tôi chỉ đùa thôi, làm gì mà có tật giật mình nhanh đến thế
Những lời tôi nói kia... cô cứ mặc kệ
Có nghĩa là: Ngốc à! Tôi và cô sẽ yêu đến kiệt cùng, yêu đến dại điên
Yêu đến khi nào đó đời giải được lời nguyền
...giải được số đa đoan trên lá bài con gái

Khiếp! Cái con nhỏ này là tôi, là con đàn bà đi qua khổ đau nhiều rồi vẫn khờ, vẫn dại
Là một lá bài có số đa đoan

Khiếp! Cái con nhỏ này một cách rất ngoan
Đừng hư... làm tôi cũng hư theo đó nhé!
Cứ mạnh mẽ
Nhưng vẫn cứ yếu đuối được ko?
Hử? Con nhỏ này...
 
8,383 ❤︎ Bài viết: 1872 Tìm chủ đề
Kiêu hãnh

Ta trở về kiêu hãnh như xưa
Chuyện tình yêu chẳng còn tha thiết nữa
Giờ chỉ thèm gác chân lên bậu cửa
Nghe ríu ran chim ca nắng cấu gió đầu ngày

Những hứa hẹn thề bồi xin chừa từ đây
Tiếc cuộc tình chưa đi đến cùng thương nhớ
Tiếc anh làm lòng tin trong ta tan vỡ
Nghe hoang mang trôi qua tim... biết thua cuộc nữa mất rồi

Giờ ta trở về với chính ta thôi!
Chẳng ghét chẳng yêu thêm một người nào khác
Xoá hết con đường từng qua hằn dấu chân lầm lạc
Anh nhẫn tâm vẫn thương anh gian trá quyết nhớ cạn lòng

Ừ thì chỉ cần vài đợt gió đông
Giông bão sẽ nguôi ngoai nhớ thương sẽ dần phai nhạt
Ta nhẹ lòng nằm nghêu ngao hát
Bản tình ca dẫu buồn cũng chẳng thể đớn đau

Chỉ nực cười mấy lời thề hẹn bạc đầu
Chắc trên đời chẳng còn gì vô nghĩa nhiều đến thế
Hồi ấy ta và anh khù khờ như hai đứa trẻ
Mang chuyện sống chết ra thách đố giễu cợt ông trời

Tưởng hứa là hứa cho có vậy thôi
Ai ngờ người đời ép lòng thực thi mãi mãi
Giờ ta mất anh ta khổ đau ngây dại
Ta không còn là ta như thuở nói yêu đời

Cùng thề hẹn mà sao giờ anh vẫn bình an trời ơi
Chắc tại cao xanh không còn tin lời đàn ông đã nói
Chỉ đoạ đày đàn bà chờ đợi
Vì lỡ hẹn thủy chung lỡ hứa trọn lòng

Giờ ta trở về với hai bàn tay không
Trắng ngắt cả một khung trời cũ nát
Trước mặt là mênh mông sau lưng là bát ngát
Muốn dĩ vãng nhanh quên mà đau đáu như là
...Kiếp nạn đã qua là tình yêu duy nhất!

Ta trở về với đời sống thật
Sau cuộc phiêu lưu hoang tưởng yên bình
Yêu anh
Mệt nhoài thế đấy!

 
8,383 ❤︎ Bài viết: 1872 Tìm chủ đề
Mãi mãi dường như đã quá dài

Rồi một ngày nỗi nhớ sẽ đi qua
Em quên anh như đã quên những người yêu cũ
Có hạnh phúc tận cùng đâu mà bắt mình gìn giữ
Gương vỡ sao soi lòng cạn sao đầy

Ký ức về anh nhạt như đám mây
Bay ngang đời một ngày mưa gió
Em sẽ thương và gật đầu làm vợ
Vui sướng hôn người ta hơn lúc trước chúng ta cười

Chẳng còn là cô bé ngày xưa đâu trời ơi
Kinh nghiệm về đàn ông dạy cho em bình lặng
Tự yêu lấy bản thân đừng phung phí son trẻ tươi tắn đời mình
Bởi tình yêu vốn dĩ mong manh
Trái tim đàn ông lẽ thường nhiều cạm bẫy
Gươm giáo dã tâm thường khéo trò che đậy
Bằng thề non hẹn biển ồn ã lắm lời
Trải qua bấy nhiêu khổ đau em về sắp xếp lại lòng thôi
Ngăn này yêu mẹ cha ngăn này thương bầu bạn
Ngăn này để nhớ quê hương ngăn kia dành mệt nhoài cho ngày chán ngán
Còn dư chỗ trong tim dành kiêu hãnh riêng mình

Đời đàn bà dài bao lâu để tươi xanh
Mà héo úa vì những người không đáng

Em sẽ coi anh và chuyện tình đã qua như kiếp nạn
Rèn dũa em cứng cỏi, sắt đá, ngang tàng

Không ngờ một ngày cũng tan
Thứ tình yêu dường như chúng mình cho là mãi mãi!
 
8,383 ❤︎ Bài viết: 1872 Tìm chủ đề
Mặc tự đêm

Ôm em đi anh
Nay em buồn và mệt mỏi lắm
Biết hiển nhiên rằng hoa không vĩnh viễn thắm
Tình ko vĩnh hằng và yêu, ghét nhanh phôi

Ôm em lần này rồi thôi
Mai còn đâu dịu dàng mà tỳ xiết nữa
Con trăng 17 ngoác lưỡi liềm ra cứa
Đứt một cọng tóc buồn và một cọng tóc đau

Ôm em đi.. đừng để lần sau
Những lần sau nguội lạnh
Những lần sau em hoặc anh sẽ né tránh
Vì lần sau nào cũng chỉ là lần sau

Ôm em đi anh... để thấy đời đau
Em có dã man, ác độc quá không khi suốt ngày mượn cớ mình là con gái nên mặc sức, nên tha hồ nhõng nhà nhõng nhẹo
Nên mặc sức, tha hồ... bắt anh ôm những mớ ưu tư
Hao hư
Xin lỗi anh! Em cũng muốn mình đủ quyền, đủ sức để tự ôm mình, để không phiền hà đến đời đàn ông tay gân anh ạ
Xa lạ
Hằng nhặt lá đa gói mảnh trăng buồn ném Cuội đi hoang
Nước mắt hai hàng
Lăn như giông bão

Ôm em lần này... cho đời em chao đảo
Lúng liếng mắt như thể cuồng tình
Em sẽ chẳng nói gì, mà không... sẽ mấp máy môi trong câm thinh
Để đời biết khi đàn bà im mồm rồi thì đời sẽ nghiệt ngã lắm đời ơi...

Ôm em lần cuối... đi rồi
Nhắm mắt
Quên
Rằng có một thời chỉ cần ôm được em thôi là anh đã nắc nẻ cười như là con nít, như là chỉ cần ôm thôi anh chết cũng thoả lòng

Ôm em... hay không
Để ngày mai, em còn biết tìm cách làm ngu si mình, làm điên loạn mình, làm khạo khờ mình... làm cho mình không còn là con gái nữa
Sấp sấp, ngửa ngửa
Ngày mai... em có chửa ra anh
 
8,383 ❤︎ Bài viết: 1872 Tìm chủ đề
Mẹ của con...

Viết về một đêm ở bệnh viện với Mẹ


Con sợ
Rồi mai đây không còn mẹ nữa
Con phải đi về đâu?
Con làm gì và cười với ai hả mẹ?
Con nói gì và khóc với ai nữa mẹ?
Con phải mạnh mẽ
Hay yếu mềm?
Rồi mai đây về vén tóc trong đêm
Thắp sáng rất nhiều đèn nhưng không thể nào thấy nữa
Con lo mẹ về nên mở sẵn cửa
Những cánh cửa con tự mình bước qua
Rồi một ngày mẹ về cuối chân trời rất xa
Mải miết đi nhưng không chạm được chân trời nào có mẹ
Mỗi lần ghé lại ngôi nhà xưa
Cánh đồng xưa
Làng quê xưa...
Chỉ thấy bơ vơ một con chim sẻ
Run trong mưa...
Rồi mai đây xác trầu chỉ tồn tại trong câu chuyện xưa
Cháu mẹ sẽ nghĩ bã trầu chỉ là một điều bịa đặt
Con men theo ấu thơ về nhà nhưng bếp nhà mình nguội ngắt
Mẹ đi rồi... ai cời bếp bùng than
Rồi mai đây nến cháy nhang tàn
Con khản giọng rống câu kinh đau mãi
Con muốn bịt mắt rồi mở mắt cho ngày xưa trở lại
Mẹ dựa chái tranh chờ con về ăn cơm
Rồi mai đây trong cơn tủi hờn
Sợ hối hận vì những ngày sống thờ ơ với mẹ
Sợ phải khóc vì những lần lẫy mẹ
...con sợ mình đã từng sống vô tâm như hôm nay
Mẹ ơi!
Nay con về đây
Về quỳ xuống nhặt bã trầu khóc mẹ
Về nối lại dây rốn năm xưa mẹ rặn đẻ
Về... làm người như mẹ hằng mong
Con về cho tan mưa giông
Cho bữa cơm chiều trái cà không đắng
Ngày mai trời nắng
Nong cau mẹ phơi... trắng áo con cười
 
8,383 ❤︎ Bài viết: 1872 Tìm chủ đề
Mẹ đi lấy chồng

Hôm nay mẹ bước theo chồng
Họ hàng làng xóm rất đông đến mừng
Lẻ loi con hoá người dưng
Lòng con chợt ước mình đừng sinh ra!

Mẹ cười rạng rỡ như hoa
Con buồn đôi mắt lệ nhoà đứng trông
Mẹ ơi mẹ có biết không
Áo con tuy đẹp nhưng lòng xót xa!

Người ta có mẹ có cha
Con có cha mẹ như là mồ côi
Bơ vơ lạc lõng trên đời
Đớn đau đói khát biết người nào lo!

Nghẹn ngào chẳng dám khóc to
Cỗ bàn khách khứa dô hò thật vui
Gầm bàn lặng lẽ con chui
Quệt ngang nước mũi sụt sùi nhìn ra!

Mẹ giờ là vợ người ta
Chỉ ít phút nữa xe hoa đi rồi
Mẹ lo hạnh phúc mà thôi
Mẹ ơi có biết con ngồi khóc không!

Mẹ vui cất bước theo chồng
Đời con còn lại mênh mông nỗi buồn!

 
8,383 ❤︎ Bài viết: 1872 Tìm chủ đề
Mẹ ơi mẹ đâu...

Tặng Anh Đức và đồng đội


Mẹ ơi... trưởng thành gần nửa đời người
Hôm nay tự hào mang vinh quang về tặng mẹ
Đây là những người anh em... họ đã tột cùng kiên cường mạnh mẽ
Chiến đấu vì màu cờ sắc áo cùng con

Mai trở về nhà cho thoả chờ đợi mỏi mòn
Dẫu thành anh hùng tụi con vẫn là thằng trẻ ranh thương cha nhớ mẹ
Vẫn là đứa nhem nhuốc luống cày thèm canh cua nấu khế
Thèm nằm thênh thang ngoài hiên ngắm gió véo hoa cười

Biết cảm ơn mẹ cha bao nhiêu cho đủ trời ơi
Phải tạ ơn quê hương, nước non, đồng bào bao lâu mới phải
Nhìn mắt mẹ long lanh nhìn dòng người rực màu lửa cháy
Bao hùng dũng chiến binh trong con mềm yếu đến buồn cười!

Ngày mai lại xin trở về với cuộc sống bình thường thôi
Con chẳng dám làm anh hùng trong mắt mẹ
Chỉ xin bé nhỏ làm con chim sẻ
Đậu ngay trước hiên ngắm mẹ thái rau bầu

Mang huy chương về đặt vào tay mẹ và chẳng muốn đi đâu
Xin lười biếng nốt hôm nay ngày mai đồng đội cùng con lại tiếp tục tập luyện
Máu mồ hôi nước mắt tụi con dành rất nhiều cho trận chiến
Mà chưa một lần... dành riêng cho mẹ... mẹ ơi!

Trưởng thành gần nửa đời người
Nay vinh dự cho con mang thằng anh hùng về trả mẹ!


16/12/2018

Bài thơ viết tặng cầu thủ Anh Đức của Đội tuyển bóng đá Việt Nam sau chiến thắng trận chung kết giải AFF Cup 2018 ngày 15/12/2018. Trong trận đấu này, anh ghi bàn thắng duy nhất, giúp Đội tuyển Việt Nam dành huy chương vàng. Sau trận đấu, anh dáo dác tìm mẹ trên khán đài, và không ngớt gọi "Mẹ đâu, mẹ ơi".
 
8,383 ❤︎ Bài viết: 1872 Tìm chủ đề
Mẹ...

Tặng cho Mẹ - mùa Vu Lan


Xin lỗi các con... già rồi chẳng giúp được gì nhiều
Nấu bữa cơm lú lẫn nhầm hũ đường hũ muối
Bế đứa cháu thôi đã lưng đau tay mỏi
Khó ở trong người thành ra lắm bữa nhớ nhớ quên quên

Bao đa đoan làm vết chân chim ưu phiền
Ưa ngồi một mình ngó lại đời dài cay đắng
Chấp nhặt từng câu nói, ánh nhìn... nên thường bày trò lẳng lặng
Chốt cửa dằn vặt mình trắng đêm!

Vẫn biết con hiếu hạnh, cháu ngoan ngoãn, dâu thảo hiền
Nhưng phút nhạy cảm tuổi già mẹ ồn ào, lắm lời, gắt gỏng
Đấm thình thịch lên ngực gào trời không thiết sống
Lắm bữa làm các con lo!

Tuổi này rồi chẳng còn đủ sức để cháu con cậy nhờ
Nhiễu phiền bữa cơm trệu trạo nhai lâu, khục khặc ho quấy rầy giấc trẻ
Người khiến con buồn là mẹ
Người làm con bực là mẹ
Người gây khổ đau cho con là mẹ
Mẹ tội tình quá phải không con?

Đầu hai thứ tóc tánh ưa lẫy ưa hờn
Như đứa trẻ lên năm thèm bàn tay máu mủ ruột rà chăm sóc
Muốn được dỗ dành khi sốt cao nuông chiều lúc trằn trọc
Mẹ cần lắm được yêu thương

Đã từng cõng con qua ngàn vạn nẻo đường
Bằng đôi bàn chân chai hai bờ vai mỏi
Bằng ngực gầy nhớ thương trùng trùng chờ đợi
Bằng cả tuổi thanh xuân đắp đổi ơ ầu

Đã từng bất chấp đất trời băng hết bể dâu
Như khu rừng dẫu bộn bề bão giông vẫn khư khư ươm mầm xanh lá
Vắt hết non trùng ra chắt chiu chẳng giữ lại gì cho riêng mình cả
Ngày vàng úa héo khô vẫn sung sướng vui cười
Già rồi vẫn bạc lòng ra lo mầm lớn tướng vậy thôi
Không có bàn tay mình chở che làm sao vùng vẫy

Làm mẹ là vậy
Mà con không thương thì...
Đau
Thì bạc đầu
Vẫn chảy máu lòng thay nước mắt

Xin lỗi vì già nua nên mẹ chật vật
Làm mẹ, làm bà chẳng giống với con mong!
 
8,383 ❤︎ Bài viết: 1872 Tìm chủ đề
Mê đắm Hà Nội anh...

Em sắp về với Hà Nội của anh
Về thử bấm môi son chịu đựng cái lạnh cắt da cắt thịt
Về quậy tung trời
Với một ít
Sương mù và giọt đắng cuối ly

Em sẽ trả lời tất thảy những đa nghi
Con phố nào anh hay qua, con phố nào anh chở người tình đi mua nắng
Con phố nào giam nỗi suy tư của cậu con trai mới lớn lẳng lặng
Xé tan chiều buồn chỉ bằng một cái liếc nghiêng
Em sẽ góp nhặt trọn đủ vẹn nguyên
Quá khứ màu xanh, màu tím, màu đỏ, màu hồng của thời anh yêu vụng dại
Khắc khoải
Đến nao lòng khi gạt bỏ để yêu em

Sẽ vồ vập Hà Nội cả ngày lẫn đêm
Để xem Hà Nội có đủ sức gánh gồng cái nồng nhiệt của Sài Gòn, của em và của yêu thương chất chứa
Anh dặn thật kỹ với phố Đoàn Thị Điểm, Hoàng Diệu, Cát Linh, Phan Đình Phùng,, Bích Câu, Cửa Bắc...
Dặn dò luôn chùm hoa sữa
Rằng hãy mở lòng mà nâng bước chân xinh
Vì em trở về đây một mình
Không có anh! Em sợ những tên đường, hoa sữa, sương mù... giật thột
Không có anh! Em sợ con phố cong ơi là cong thiêu đốt
Cháy rụi lông mi và cả đụn rêu buồn...

Em sẽ cấm không cho lệ tuôn
Sao phải khóc, phải nức nở, phải u sầu khi em được nuôi lớn mình trong cái rét, cái chênh vênh, cái cong và sâu lắng của Hà Nội
Quê anh - người em yêu, thương, nhớ nhung... Nên em dặn lòng đừng bao giờ đau mà làm tình làm tội
Mà có lỗi với quá khứ của anh

Em sẽ lại thong dong
Mặc phong phanh
Để hiểu hết anh đã mệt nhoài, run bần bật nhường nào khi đối chọi với vô vàn đợt rét
Em mang theo mùi con gái dậy thì ra đón tết
Với Hà Nội cổ kính, rêu phong
Em mang cái cháy nồng
Cái hoang hoải, thơm tho của đàn bà mới lớn
Cho Hà Nội gờn gợn
Một ít sóng tình lên mặt Gươm xanh

Em đau đáu tâm hồn giữa Hà Nội của anh
Linh thiêng nét mực tàu vẽ trong veo lòng đen lên mắt
Phiêu linh hoa sữa tinh khôi điểm xoáy lòng trắng lên mắt
Em đang thật sự là em
Ngây ngất
Dịu êm

Chắc chắn một điều "chỉ ở Hà Nội em mới thực sự là em"
Anh yêu đừng buồn vì em đang lang thang một mình dưới phố
Có một cái ngã tư không quen ngã đổ
Có lẽ nó nhận ra em là người yêu mãi mãi của anh chăng?

Vĩnh hằng
Em và Hà Nội đang điểm tô cho nhau chờ ngày anh uống cạn!!
 
8,383 ❤︎ Bài viết: 1872 Tìm chủ đề
Mềm lòng

Tặng cho ai muốn li hôn mà chưa dám!


Chẳng nhẽ lại mềm lòng lần nữa tin anh
Buồn đau vừa qua vờ như chuyện của người khác
Ruột gan bị phản bội mà coi như không mất mát
Mềm yếu vô cùng mà tự gạt ổn thôi...

Kinh nghiệm đầy hai tay vẫn không tỏ tường được lòng người
Đâu ngờ kẻ mình từng thề nguyền lại tàn tệ
Sao không nhẫn tâm lúc ta còn đủ trẻ
Lúc thanh xuân chưa tàn phai lúc thương nhớ chưa bẽ bàng

Chuyện cũ ngày nào giờ đã tan hoang
Nhắc lại điều gì cũng ngại ngần kể về kỉ niệm nào cũng hổ thẹn
Chỉ thiết quên quách hết đi ao ước ngày xưa đừng đến
Đừng lỡ miệng hứa thề thái quá viển vông

Thấy rùng rợn khi ai đó nhắc tình nghĩa vợ chồng
Nhìn vào gương nhạo lại người đàn bà trải nhiều giông bão
Nực cười cho người đời bạc ác, mưu mô, tàn bạo
Đứa tàn tạ trong gương khổ thế rồi mà cũng không tha

Bây giờ anh muốn đi đâu cứ đi... còn tôi trở về nhà
Lau nước mắt thật tinh tươm xếp phong ba gác lên nóc tủ
Hát bài ơ ầu ru các con ngủ
Nhạt nhẽo cười cho qua dâu bể đời mình

Chẳng lẽ sau từng ấy hi sinh tôi lại buông tha anh?
Lại chấp nhận đánh mất tổ ấm chỉ vì người đàn bà khác
Nhưng chẳng lẽ lại tiếp tục ngu si bao dung lầm lạc
Bỏ quá cho kẻ nhẫn tâm trút giông bão lên mình?

Tôi không thương mình chẳng lẽ lại thương anh?
Chẳng lẽ tôi lại không thể vì các con sống thêm cuộc đời bão táp
Hài hước chưa!? những thứ anh đang chà đạp
Là báu vật một thời anh yêu!
 
8,383 ❤︎ Bài viết: 1872 Tìm chủ đề
Mình thua

Ừ thì không nói gì hơn... đơn giản thôi mà
Xin lỗi vì đã lắm lời khi anh chán chường tất cả
Ngay tình yêu, sự quan tâm sớt chia cũng trở thành khiếm nhã
Thì thôi em im!

Nghĩa lý gì thứ tình yêu mà một trong hai chẳng thiết giữ gìn
Đến bên khi cần mua vui và bỏ đi lúc chớm mùi chán ngán
Thứ đẩy tình yêu đến giới hạn
Đôi khi chỉ là lặng thinh
Anh cứ chôn bầu tâm sự kia cho riêng mình
Em là người dưng nên nào có quyền đòi san sẻ
Không có em anh vẫn mạnh mẽ... vậy sao?

Tưởng đã thương là phải cần đến nhau
Nương vào ngực đối phương để sưởi ấm lòng mình lại
Nhìn người mình yêu khổ tâm chẳng biết làm gì cho phải
Nên ưa nhiều lời... em sai

Đừng giảng giải rằng tình yêu vốn dĩ bi hài
Khi đã trăm lần nói lời ngọt ngào triệu lần ôm hôn thắm thiết
Trong tình yêu chỉ có yêu và chấm hết
Không có nghỉ giữa chừng như thế đâu anh

Vẫn biết bản chất đàn bà quá đỗi hoang mang
Giữa yêu và không đã nhầm lẫn bao lần nào biết nữa
Chỉ duy nhất chiều nay lòng cồn cào nhớ
Mà em ép lòng câm thinh

Thì chính xác rồi... khi cả đến yên bình
Cũng hiển nhiên trở thành vô nghĩa
Thì cả em và anh đều chẳng khác gì đứa trẻ
Thua cuộc trong trò yêu thương!

 
Từ khóa: Sửa

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back