Bạn được Mắt Bão 9X mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
11 ❤︎ Bài viết: 19 Tìm chủ đề
30 0
Tác giả: Liz Quiehui (Hoàng Quốc Huy)

Mưa mùa thu ở vùng ngoại ô bao giờ cũng mang một nỗi buồn dai dẳng và não nề. Con đường dẫn vào căn biệt thự cổ số 13 rải đầy những lá thông rụng, ẩm ướt và nhớp nháp. Minh tắt máy xe, bước xuống, kéo cao cổ chiếc áo khoác dạ để ngăn những cơn gió lạnh đang lùa vào cổ áo. Trước mắt anh là một công trình kiến trúc kiểu Pháp từ đầu thế kỷ trước, những bức tường đá vàng úa đã bị rêu phong phủ kín, nhiều mảng vôi vữa bong tróc lộ ra lớp gạch nung đỏ thẫm như những vết thương chưa lành của thời gian. Đối với một họa sĩ đang rơi vào cuộc khủng hoảng cảm hứng trầm trọng như Minh, nơi quạnh quẽ và hoang vu này lại là một thiên đường lý tưởng. Anh cần sự cô độc tuyệt đối để hoàn thành bộ tranh triển lãm cá nhân, thứ quyết định toàn bộ sự nghiệp của anh tại thành phố.

NGƯỜI TÌNH MA - PHẦN 1: KHÚC NHẠC ĐÊM TRĂNG 51717410

Tiếng chìa khóa rỉ sét quay trong ổ khóa nghe ken két, vang vọng vào không gian tĩnh mịch. Bên trong căn nhà, mùi ẩm mốc trộn lẫn với mùi gỗ cũ lâu ngày không có hơi người xộc thẳng vào mũi. Minh bật công tắc điện, ánh sáng vàng vọt từ chiếc đèn chùm pha lê bám đầy mạng nhện trên trần nhà tỏa ra, chỉ đủ làm lộ rõ những hình thù kỳ quái của đồ nội thất phủ vải bọc màu trắng. Chúng trông giống như những xác chết đang ngồi im lìm trong bóng tối. Minh thở dài, tự nhủ rằng mọi sự bắt đầu lúc nào cũng khó khăn. Anh mất cả buổi tối để dọn dẹp sơ bộ căn phòng khách và căn phòng ngủ trên tầng hai, nơi có chiếc cửa sổ áp mái nhìn thẳng ra khu vườn hồng dại cằn cỗi phía sau nhà.

Đêm đầu tiên trôi qua trong sự yên lặng đến đáng sợ. Chỉ có tiếng gió rít qua các khe cửa gỗ lỏng lẻo và tiếng xào xạc của cành lá bên ngoài. Minh nằm trên chiếc giường đệm lò xo cũ kỹ, mắt nhìn trân trân lên trần nhà, đầu óc hoàn toàn trống rỗng. Ý tưởng vẽ tranh vẫn là một con số không tròn trĩnh. Anh ngủ thiếp đi lúc nào không hay, một giấc ngủ chập chờn và đầy mộng mị.

Đến khoảng hai giờ sáng, Minh giật mình tỉnh giấc bởi một cảm giác kỳ lạ. Không gian xung quanh không còn mùi ẩm mốc của ngôi nhà hoang phế, thay vào đó là một làn hương dịu nhẹ, thanh khiết của hoa oải hương – loại hoa vốn không hề trồng ở khu vực này. Cùng lúc đó, một âm thanh mơ hồ như tiếng vĩ cầm ai oán vang lên từ phía dưới phòng khách. Tiếng đàn trầm bổng, lúc dồn dập như tiếng khóc nghẹn, lúc lại kéo dài u uất, len lỏi qua từng kẽ tóc của Minh.

Nuốt nước bọt để lấy lại sự bình tĩnh, Minh ngồi dậy, vớ lấy chiếc đèn pin trên bàn cạnh giường. Anh bước từng bước nhẹ nhàng ra phía hành lang. Sàn gỗ dưới chân thỉnh thoảng lại phát ra tiếng "váng vất" khô khốc. Càng tiến gần về phía cầu thang dẫn xuống phòng khách, tiếng đàn càng rõ rệt. Ánh trăng đêm nay bỗng dưng sáng lạ thường, nó xuyên qua những ô cửa kính lớn, soi rõ những hạt bụi liti đang nhảy múa trong không trung.

Khi đứng ở chiếu nghỉ của cầu thang nhìn xuống, Minh chết lặng. Dưới phòng khách, chiếc vải phủ màu trắng trên cây đàn đại dương cầm (piano) đã bị kéo xuống từ lúc nào. Và ngồi bên phím đàn là một bóng hình thanh mảnh của một cô gái. Cô mặc một chiếc váy lụa trắng tinh khôi, bờ vai gầy guộc run lên theo từng nhịp điệu của bản nhạc. Mái tóc đen dài mượt mà xõa xuống tận thắt lưng, tương phản hoàn toàn với làn da trắng muốt, gần như trong suốt dưới ánh trăng.

Minh như bị bỏ bùa mê, anh không bỏ chạy, cũng không cất tiếng hỏi. Đôi chân anh tự động bước xuống từng bậc thang, mắt không rời khỏi bóng hình ấy. Như cảm nhận được sự hiện diện của con người, tiếng đàn đột ngột dừng lại. Không gian rơi vào một khoảng lặng chết chóc. Cô gái từ từ quay đầu lại.

Đó là một khuôn mặt đẹp đến nghẹt thở, nhưng là cái đẹp không thuộc về thế giới người sống. Đôi mắt cô to tròn, đen thẳm như hố sâu không đáy, chứa đựng một nỗi u sầu thiên cổ. Đôi môi cô nhợt nhạt, không có chút sắc máu, nhưng đường nét lại vô cùng thanh tú. Cô nhìn Minh, không có sự giận dữ, không có sự vồ vập của một con quỷ dữ, chỉ có một ánh nhìn dịu dàng, xa xăm.

"Cô.. Cô là ai?" - Giọng Minh run rẩy, âm thanh lạc đi trong cổ họng.

Cô gái không trả lời. Cô chỉ đứng dậy, tà váy trắng lướt nhẹ trên sàn nhà mà không hề phát ra một tiếng động nhỏ nào. Cô tiến về phía giá vẽ mà Minh đã dựng sẵn ở góc phòng từ chiều. Trên đó là một tấm toan trắng tinh, chưa hề có một vệt màu. Cô gái giơ bàn tay thon dài, những ngón tay như những búp măng ngọc thạch, chạm nhẹ vào bề mặt tấm toan. Rồi, cô quay lại nhìn Minh một lần nữa, nở một nụ cười u uất trước khi cơ thể cô mờ nhạt dần, rồi tan biến vào trong ánh trăng như một làn khói mỏng.

Minh dụi mắt, bật toàn bộ hệ thống đèn phòng khách lên. Không có ai cả. Cây đàn piano vẫn đóng kín, chiếc vải phủ trắng vẫn nằm nguyên vị trí cũ như chưa từng bị ai chạm vào. Minh tự cười khổ, nghĩ rằng áp lực công việc đã khiến mình bị hoang tưởng nặng. Anh tắt đèn, quay trở lại phòng ngủ, nhưng hương hoa oải hương thì vẫn cứ thoang thoảng đâu đây suốt đêm dài.

Sáng hôm sau, Minh thức dậy với cái đầu đau như búa bổ. Anh pha một ly cà phê đặc, đi xuống phòng khách để chuẩn bị bắt tay vào việc vẽ tranh. Nhưng khi vừa bước đến trước giá vẽ, ly cà phê trên tay anh rơi xuống sàn, vỡ tan tành.

Trên tấm toan vốn trắng tinh hôm qua, bây giờ đã xuất hiện những nét vẽ bằng than chì vô cùng tinh tế. Đó là phác thảo của một khu vườn hoa hồng dại dưới ánh trăng, và ở trung tâm khu vườn là bóng lưng của một người đàn ông đang đứng cô độc. Đường nét cá tính, kỹ thuật dựng hình điêu luyện đến mức chính bản thân Minh cũng không tự tin mình có thể vẽ được trong một đêm. Điều đáng nói là, nét than vẫn còn mới nguyên, và ở góc dưới bức tranh, có một chữ ký nhỏ bằng lối viết tay cổ điển: Khanh.

"Khanh.." - Minh lẩm bẩm cái tên đó trong đầu. Có một luồng điện chạy dọc sống lưng anh. Đêm qua không phải là mơ. Cô gái đó có thật, hoặc ít nhất, linh hồn của cô ấy có thật trong ngôi nhà này.

Thay vì sợ hãi và thu dọn hành lý bỏ chạy như một người bình thường, trong lòng Minh bỗng bùng lên một niềm phấn khích kỳ lạ của một kẻ làm nghệ thuật. Bức phác thảo này quá hoàn hảo, nó chạm đến tận cùng tâm hồn cô đơn của anh. Minh nhặt những mảnh vỡ của ly cà phê, lau sạch sàn nhà, rồi cầm cọ lên. Anh bắt đầu pha màu, dồn hết cảm xúc để tô điểm cho bức tranh mà "Khanh" đã bắt đầu. Anh vẽ như lên đồng, quên cả ăn uống, quên cả thời gian.

Trời lại sập tối. Ngoại ô không có ánh đèn đường rực rỡ, chỉ có bóng tối bao trùm lấy căn biệt thự. Minh buông cọ khi đồng hồ điểm mười tiếng. Bức tranh đã hoàn thành được một nửa, màu sắc u tối nhưng có một sức hút ma mị khó tả. Anh đứng ngắm nhìn tác phẩm của mình, lòng đầy mong đợi. Anh biết, đêm nay cô ấy sẽ lại đến.

Và Minh đã đúng. Đúng hai giờ sáng, hương hoa oải hương lại xuất hiện, đậm đà và nồng nàn hơn đêm trước. Minh không nằm trên giường nữa, anh đã ngồi sẵn ở chiếc ghế bành đối diện giá vẽ từ lâu.

Từ trong góc tối của căn phòng, nơi ánh trăng không rọi đến, một bóng trắng từ từ bước ra. Khanh xuất hiện, vẫn chiếc váy lụa ấy, vẫn mái tóc dài ấy. Cô đi đến bên cạnh Minh, khoảng cách gần đến mức Minh có thể cảm nhận được một luồng khí lạnh toát phát ra từ cơ thể cô, như thể cô vừa bước ra từ một hầm băng.

"Em đã giúp anh vẽ phải không?" - Minh hỏi, giọng anh đã bớt run hơn, thay vào đó là sự dịu dàng.

Khanh gật đầu nhẹ. Cô không nói, nhưng đôi mắt cô như biết nói. Cô đưa tay lên, nhẹ nhàng vuốt qua gò má của Minh. Ngón tay cô lạnh ngắt, khiến Minh khẽ rùng mình, nhưng cảm giác đó không đáng sợ, nó mang một sự vuốt ve an ủi đến lạ kỳ. Minh đưa tay lên, cố gắng nắm lấy bàn tay của Khanh, nhưng tay anh chỉ chạm vào một cảm giác hư ảo, giống như việc bạn cố nắm lấy một làn sương mù.

Khanh mỉm cười, một nụ cười thoáng qua nhưng đầy cay đắng. Cô đi đến trước giá vẽ, cầm lấy một chiếc cọ nhỏ, nhúng vào khay màu xanh đại dương mà Minh đã pha sẵn. Cô bắt đầu vẽ tiếp vào những phần còn trống. Minh đứng bên cạnh, say sưa ngắm nhìn từng chuyển động của cô. Sự kết hợp giữa một người sống và một bóng ma trên cùng một tấm toan tạo nên một khung cảnh vừa kỳ dị, vừa lãng mạn đến tột cùng.

Trong không gian yên tĩnh ấy, Minh bắt đầu kể cho Khanh nghe về cuộc sống của anh ở thành phố, về những thất bại, những áp lực và sự cô đơn mà anh phải chịu đựng. Khanh không ngắt lời, cô vừa vẽ vừa lắng nghe, thỉnh thoảng lại quay sang nhìn anh với ánh mắt đầy cảm thông. Minh nhận ra, chưa từng có một con người bằng xương bằng thịt nào có thể thấu hiểu và mang lại cho anh sự bình yên lớn như bóng ma này.

Khi những tia nắng đầu tiên của ngày mới chuẩn bị ló rạng ở phía chân trời, Khanh dừng cọ. Cô quay sang nhìn Minh, ánh mắt hiện rõ sự luyến tiếc. Cô cúi người xuống, đôi môi lạnh giá của cô chạm nhẹ vào trán Minh. Một cảm giác tê dại chạy khắp cơ thể anh. Khi Minh mở mắt ra, Khanh đã biến mất, chỉ còn lại bức tranh phong cảnh đã hoàn thành trọn vẹn, đẹp đẽ và ám ảnh đến mức có thể bóp nghẹt trái tim của bất cứ ai nhìn vào.

Minh quỳ xuống trước bức tranh, cười một mình như một kẻ điên. Anh đã tìm thấy nguồn cảm hứng của đời mình. Anh đã yêu. Người tình của anh không phải là một cô gái bằng xương bằng thịt, mà là một linh hồn vất vưởng trong căn biệt thự cổ này. Anh tự hứa với bản thân, anh sẽ ở lại đây, cùng cô dệt nên những bức tranh bất tử, bất chấp việc ranh giới giữa sự sống và cái chết đang bắt đầu mờ nhạt đi từng ngày.

Xem các phần tiếp theo tại link: NGƯỜI TÌNH MA
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back