Bạn được Mắt Bão 9X mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
4,102 ❤︎ Bài viết: 619 Tìm chủ đề
Chương 379

Quân muốn thử xem anh có thể làm gì. Theo ý chí của anh, khói đen đang từ trạng thái tản mát tụ lại, hình thành nên một cơ thể bán thân, phía trên có một bộ phận na ná hình đầu người không có tóc, không có mặt mũi. Phần trung tâm cực kỳ đậm đặc nhưng phần rìa khói đen lăn tăn và mờ nhạt hơn rất nhiều, cảnh tượng thật là quái đản

Hồn ma có tay mà không có chân. Lý do thật đơn giản, tinh lực của anh chỉ đủ để tạo ra một phần cơ thể chứ không đủ cho hình người hoàn chỉnh, thêm vào đó, bởi anh có thể bay lả lướt nên đôi chân trở thành bộ phận thừa thãi, vô tác dụng. Đôi tay có nhiều ý nghĩa hơn bởi nó có thể dùng để thực hiện những thao tác phức tạp và tấn công đối phương.

Vẫn chưa ngừng lại, Quân tiếp tục tụ khói tạo thành một thanh gươm cầm tay. Thanh gươm này không kết nối với bể năng lượng vũ trụ như Hỏa Kiếm, nhưng lại có thể kết nối với hệ thống Ma Ấn của Lucifer là chủ nhân của khói đen. Sự kết nối này không phân biệt khoảng cách, miễn Lucifer còn sống thì anh còn có thể tiếp nhận năng lượng của hắn, hơn nữa, hắn càng mạnh thì anh cũng càng mạnh theo. Mối quan hệ này mang tính một chiều, cố định, Lucifer không thể làm gì để ngăn anh tiếp nhận sức mạnh của hắn. Hắn không phải là chủ nhân của anh, hắn không thể cưỡng ép Quân làm các việc trái ý muốn của anh hay chủ động cắt đứt sự kết nối giữa hai bên bởi Quân đã hòa nhập hoàn toàn với khói đen mà không cần sự cho phép của hắn. Chỉ có điều, như mọi mối quan hệ cho và nhận một chiều khác, Lucifer sẽ luôn mạnh hơn Quân và tương quan sức mạnh này không thể đảo ngược được.

Quân nhìn lên bầu trời. Sao Hỏa chỉ cách Phobos có sáu nghìn cây số thôi, nếu là Quân ngày trước thì chỉ mất hai mươi mili giây là đến nơi, nhanh tới mức người ta còn chưa kịp hoàn thành cái chớp mắt. Nhưng tình trạng của anh hiện tại không cho phép điều đó. Anh chỉ bay nhanh hơn người bình thường chạy hết sức một tí tẹo và lấy tốc độ này thì sẽ phải mất gần ba tháng. Hơn nữa, anh còn chưa biết mình sẽ làm gì khi tới sao Hỏa. Lấy sức anh bây giờ thì chẳng đánh được ai.

Ngẩng đầu lên mà không nhìn thấy tương lai, anh lại cúi đầu xuống. Bên dưới lòng đất này là Lucifer. Hắn vẫn còn sống, anh biết điều đó, nhưng hắn đang bị giam cầm trong hàng tỷ tấn đất đá, bê tông, titanium mà hắn không thể nào tự mình thoát ra được. Anh có thể giúp hắn. Nhưng anh cũng biết đây là trò chơi mạo hiểm. Anh giúp hắn tức là anh đang đùa với lửa. Lucifer là một trong những kẻ bệnh hoạn, vô đạo đức, tráo trở, ái kỷ và hùng mạnh bậc nhất trong vũ trụ, sở hữu nhiều quyền năng dị biệt mà các Kiếm Sĩ khác không có được. Mặc dù ngày trước anh từng đánh thắng hắn một cách dễ dàng nhưng đó là chuyện ngày trước, tình thế bây giờ hoàn toàn khác.

Sau một lúc ngẫm nghĩ và cân nhắc thật kỹ lưỡng, Quân biết rằng mình cần đến Lucifer. Hắn sở hữu Tam Đầu Thú và từng đó đã có thể xem là một phần thưởng đáng giá. Anh nghĩ mình có thể giao dịch với hắn. Nếu anh đã từng kiếm lời được từ Daniel thì không có lý gì anh không làm được điều tương tự với Lucifer.

Nghĩ rồi, anh liền tìm cách thực hiện ý đồ của mình. Anh biết mình không thể đào được đống đất đá này lên, sức anh chỉ tương đương người bình thường mà thôi, chưa kể không có xương cốt nên lực vận động rất yếu. Tuy nhiên anh đang ở trên bề mặt của Phobos và đây là một lợi thế. Anh tin rằng ngay cả khi đã tự hủy, khu vực này vẫn phải lưu lại một công cụ hoặc vết tích nào đó cho phép mở cửa hầm. Sau một hồi lục lọi, cuối cùng anh đã tìm ra một điểm như thế, một cơ chế tái khởi động lại Phobos, tránh để toàn bộ công trình rơi vào cảnh lãng phí nghiêm trọng. Nó được ngụy trang như một tảng đá, và là tảng đá duy nhất trên bề mặt tiểu hành tinh này vẫn giữ được trạng thái nguyên vẹn trong khi các khu vực khác đều đã bị sụt lún nghiêm trọng.

Sau một lúc lần mò, anh đã tìm được cái nút bấm. Anh bấm nút, bề mặt tiểu hành tinh rùng rùng chuyển động, trên mặt đất một cánh cửa mở ra. Anh không vội vàng tiến vào mà cứ kiên nhẫn chờ đợi. Một lúc thật lâu sau, anh nghe thấy một tiếng hú vang vọng, rồi từ bên trong một thân mình nhảy ra.

Lucifer rít lên:

- Cuối cùng ta đã được tự do. Cứ tưởng bị giam cầm vĩnh viễn nơi đây rồi chứ.

Quân cúi đầu thật thấp, nói bằng chất giọng đầy nịnh bợ:

- Kính chào Tối Thượng Thần Lucifer, tôi xin tự giới thiệu mình là Bóng Ma, kẻ tôi tớ hèn mọn của ngài.

Người khác rơi vào hoàn cảnh của Quân hẳn không thể diễn kịch một cách đê tiện và mất mặt như thế được. Cho dù có bị hoàn cảnh đưa đẩy họ cũng sẽ để thái độ miễn cưỡng và tự cảm thấy ghê tởm. Nhưng Quân thì khác. Ngay cả khi đã trèo lên đến đỉnh vinh quang anh vẫn không ngại cúi đầu sát đất nếu hoàn cảnh bắt buộc phải làm vậy. Cuộc đời của anh thật không dễ dàng, từ lúc mới có nhận thức đã bị xã hội vùi dập tới nỗi anh chẳng hề xem lòng tự trọng ra gì. Trong mắt anh tự trọng chỉ là một phụ phẩm, giống như chiếc đồng hồ đeo tay đắt tiền khi cuộc sống đã dư giả và dễ dàng chứ không phải là mục tiêu tối thượng. Điều quan trọng nhất vẫn là quyền sống. So với sự sống thì lòng tự trọng chẳng có tí cân lạng nào. Trong suốt quãng thời gian niên thiếu, anh đã làm đủ mọi việc hạ cấp và hầu hạ đủ dạng người chỉ để được tồn tại. Anh đã làm việc cho đám tội phạm, đã đánh nhau, dối trá, trộm cắp, lừa đảo, cướp của, giết người, đã nhận Daniel làm bố và sau đó lại giết hắn, nhận kẻ thù lớn nhất của con người là Chúa Tể Vũ Trụ làm chủ nhân và sau đó cũng lại giết hắn nốt. Còn việc gì tồi tệ mà anh chưa từng làm?

Thời loạn thế, người tốt thường không sống được lâu. Giỏi như Thánh Sứ còn bị chính thằng học trò mình yêu thương nhất phản bội hại chết huống chi Quân là người đến gene thần còn chẳng có? Anh chỉ có thể dùng sự xảo trá để sống qua ngày, thêm được ngày nào tốt ngày ấy. Nhưng nếu căn cứ vào những hành động đó mà phán xét rằng Quân là một kẻ mạt hạng đê tiện, xấu xa ngang với Lucifer thì lại không thỏa đáng, bởi con người anh phức tạp hơn thế rất nhiều. Tuy anh sẵn sàng vứt bỏ lòng tự trọng và danh dự, ném chúng xuống đáy thùng rác và lấy phân phủ lên, nhưng đồng thời anh cũng là một người có lòng nhân ái, biết yêu thương người khác và sẵn lòng hy sinh mạng sống nếu đối tượng ấy có đủ giá trị trong mắt anh. Alice, Angelie, những cô gái mà anh chẳng bao giờ chung thủy được với họ được lâu, nhưng anh có thể vì họ mà nhảy vào biển lửa mà không tính toán gì. Anh luôn chơi đẹp với những người mà anh thực sự quý trọng. Anh là một kẻ hám danh, thích chạy theo sau những thứ màu mè hoa mỹ, thích được người đời ca tụng tôn vinh, thích được đứng trên đỉnh cao và ra lệnh cho người khác, nhưng cũng đồng thời là một người có lý tưởng, chỉ có điều lý tưởng ấy nhất định không được xung đột với thực tế và anh sẽ không bao giờ vì lý tưởng mà trở nên liều lĩnh và chết một cách ngu ngốc. Anh chỉ theo đuổi lý tưởng trên một cái nền vững vàng, không để cho lý tưởng hủy hoại cuộc sống của mình cũng như người thân của mình.

Lucifer nhìn Quân. Bây giờ anh chỉ là một khối màu đen dạng khói có hình bán thân, giọng nói cũng thay đổi triệt để, từ trầm ấm trang nghiêm thành khè khè như cơm nhão, hắn không thể nhận ra được. Hắn hỏi bằng giọng ngờ vực:

- Mày là dạng gì thế? Tao với mày có quen biết gì không?

Quân bịa chuyện:

- Thưa Tối Thượng Thần, tôi biết ngài, nhưng ngài không biết tôi, vì tôi là một làn khói sinh ra từ chính ngài, bởi quyền năng của ngài quá cao mà thành ra có linh tính. Bây giờ tôi đã là một thực thể độc lập nhưng tôi vĩnh viễn không bao giờ quên công đức sáng tạo của ngài.

Lucifer tỏ vẻ vui thích:

- Ồ, hóa ra mày sinh ra từ khói đen của tao.

Gương mặt của hắn đang vui bỗng trở nên lạnh tanh:

- Nhưng sao tao không điều khiển được mày? Mày cứ bòn rút sức mạnh, năng lượng và tinh lực của tao trong khi tao không thể làm được điều ngược lại. Thế là thế nào, thằng tôi mọi chó chết này?

Hắn bắn ra một tia Thiên Lệnh Ma Khí cắm thẳng vào đầu Quân. Trong nháy mắt Quân đã trở nên mờ mịt. Anh bị hắn khống chế rồi. Anh biết chuyện này nhất định sẽ xảy ra. Chơi với Lucifer như chơi với một con rắn độc, lúc nào cũng có thể bị đối phương quay sang cắn. Tuy nhiên đó là một rủi ro mà anh chấp nhận đánh đổi. Trên đời này làm gì có việc nào tốt mà không phải trả giá?
 
4,102 ❤︎ Bài viết: 619 Tìm chủ đề
Chương 380

Lucifer cắm được Thiên Lệnh Ma Khí vào đầu Quân rồi, lại chẳng biết làm gì tiếp theo. Hắn không thể moi được thông tin nào từ đầu anh. Đầu óc của anh chỉ là một mảng trống rỗng. Hắn không đủ quyền năng để đọc được ký ức của Quân, nhưng hắn lại hiểu nhầm rằng Quân là một hồn ma mới sinh nên chẳng có ký ức nào. Hắn cũng không thể tước bỏ sức mạnh của anh hay hút sinh lực từ anh để cung cấp ngược lại cho mình.

Lucifer nói với vẻ tức tối:

- Để tao thiêu sống mày xem mày có chết không nhé.

Hắn liền nổi lửa, thiêu đốt Quân. Lúc này hắn đã hoàn toàn làm chủ Ngũ Hình nên có thể chuyển đổi các dạng năng lượng từ hình thái này sang hình thái khác một cách cực kỳ dễ dàng và nhanh chóng. Gã muốn có lửa là có lửa mà muốn có băng là có băng. Ngọn lửa mà hắn tạo ra tuy không nóng bỏng như Tyzan nhưng thừa đủ để làm Quân khốn khổ.

Quân kêu gào trong ngọn lửa bao trùm thân thể mình:

- Tối Thượng Thần, xin hãy tha mạng cho tôi. Tôi không thể chịu thêm được nữa.

Lucifer cười ha hả. Hắn lấy làm vui thích lắm. Hắn là một con thú khát máu không có chút lòng nhân đạo nào, luôn lấy việc hành hạ người khác làm vui. Quân càng kêu to hắn càng sung sướng. Nhưng rồi hắn sớm nhận ra rằng hắn có thể làm anh đau chứ không thể giết được anh. Hắn càng thiêu đối Quân thì Quân lại càng bòn rút năng lượng và sinh lực của hắn để bù đắp cho những phần bị mất mát và hủy hoại.

Lucifer quát:

- Mày đừng có hút tinh lực của tao nữa.

Quân rên rỉ đáp:

- Xin ngài đừng thiêu đốt tôi nữa.

Lucifer đành phải rút ngọn lửa về. Hắn nhìn Quân với vẻ căm ghét nhưng cũng đầy bất lực. Anh giống như một cái bóng theo đuôi gã, tuy không có sức đe dọa nhưng lại vô cùng phiền toái.

Quân kể công:

- Thưa Tối Thượng Thần, tôi chính là người đã mở cánh cửa giúp ngài thoát khỏi cảnh giam cầm.

Lucifer làm ra vẻ không nghe thấy câu này. Hắn không thích ghi nhận công ơn của người khác.

- Mày thật xấu xí, nhìn mày tao thấy ghét.

- Làm sao tôi có thể so sánh với một Thiên Sứ đẹp đẽ như ngài được?

- Đương nhiên, chuyện đó lại còn phải bảo ư?

Lucifer lấy tay vuốt tóc một cách điệu đà.

- Tao là người đẹp nhất thế gian.

Quân thấy lợm giọng trước cảnh này, mà vẫn trơn mồm phụ họa:

- Vâng, vâng, lúc ngài xuất hiện, ngay cả ánh dương cũng phải nhường bước.

- Tao còn đẹp gấp vạn lần Gabriel. So với tao, nó chẳng khác gì thằng ăn mày.

Quân thấy thực tế ngược lại, lúc hai người đứng cạnh nhau, bao nhiêu hào quang của Lucifer đều bị Gabriel giành hết, trông Gabriel như hoàng tử còn Lucifer như thằng hầu. Nhưng thay vì bác bỏ, anh ra sức nói những lời xu nịnh để làm đẹp lòng hắn:

- Ngài nói chí phải. Ngài đẹp gấp trăm lần Gabriel.

- Thằng đó tranh đoạt Alice với tao. Một ngày kia tao sẽ giành được Alice và bắt cô ta thỏa mãn tao trước mặt nó.

Đến đây thì Quân không thể phụ họa được nữa.

Ngay cả một người linh hoạt về đạo đức như anh cũng có những ranh giới không cách nào vượt qua. Alice là điểm yếu lớn nhất của anh, cho dù để giữ mạng anh cũng không muốn nói ra những lời có thể làm vấy bẩn thanh danh của cô.

Lucifer thấy Quân ngập ngừng liền lập tức sinh nghi:

- Mày sao thế, thằng tôi mọi đáng ghét kia?

Quân vội bảo:

- Tôi đang nghĩ cái thằng Gabriel chết tiệt kia chắc chắn phải ngu lắm nên mới không biết tự lượng sức mình mà đấu với ngài. Bây giờ chúng ta đi tìm giết nó là xong.

- Mày nói phải lắm.

Đây là lần đầu tiên Lucifer khen ngợi Quân từ lúc hai người gặp nhau.

- Lâu nay tao bị nhốt ở đây, không rõ tình hình ngoài kia thế nào rồi. Mày có biết gì không?

- Tôi vừa mới sinh nên không biết gì cả.

- Mày đúng là một thằng ăn hại.

Quân chưng hửng. Câu trước vừa khen câu sau đã chửi ngay được. Thằng cha Lucifer này lật mặt còn nhanh hơn bánh tráng nữa. Anh lật mặt là do tình thế ép buộc còn thằng này là do bản chất, anh vạn lần không thể so sánh.

- Ngoài kia có nhiều kẻ ghen tị với sắc đẹp, tài năng và sự quyến rũ của tao, chúng nó muốn giết tao. Tao giỏi hơn tất cả chúng nó nhưng chúng nó đông người lại chơi các trò ám toán hèn hạ nên tao phải cảnh giác.

- Dĩ nhiên là thế, sức ngài đánh bố chúng nó còn được nữa ấy chứ. Nhưng ngài là lá ngọc cành vàng không nên hạ mình chấp vặt lũ nhãi nhép.

- Thằng Quân trong mắt tao cũng chỉ là thằng nhãi nhép thôi. Tao búng một ngón tay cũng đủ giết nó vài lần.

- Chính vì thế nên nó mới sợ không dám đối đầu với ngài. Giả sử như hai bên gặp nhau, tôi dám chắc ngài sẽ thiêu chết nó.

Câu châm chọc này chạm đúng vào nỗi đau của Lucifer, năm xưa hắn đã bị Quân dùng Đại Hỏa Đế Kiếm thiêu cháy trong nhiều ngày, nỗi thống khổ ấy đến bây giờ vẫn chưa hề nguôi ngoai. Hắn trừng mắt lên nhìn Quân, trong khi Quân vẫn khoanh tay tỏ thái độ kính cẩn.

Lucifer nhìn chán vẫn không ra manh mối gì, liền bảo:

- Bây giờ tao đi tìm đám kẻ thù của tao để trừng phạt chúng, mày chẳng giúp được gì, cứ ở đây chết khô đi.

Quân vội nói:

- Ngài đi một mình thì ai hầu hạ ngài? Một người như ngài chẳng lẽ không có tùy tòng hay sao? Xin ngài cho tôi đi cùng, tôi nhất định sẽ giúp được ngài nhiều việc.

Ánh mắt của Lucifer sáng lên. Cái chữ tùy tòng đánh đúng tâm lý thích được phục vụ và tỏ vẻ quan trọng của hắn.

- Mày ngoan thì tao cho mày đi cùng.

- Chuyện đó xin ngài cứ yên tâm.

Lucifer xuất Siêu Hỏa Kiếm ra, Quân lập tức bám lấy người hắn. Một người một hồn ma dùng tốc độ thật nhanh lao về phía sao Hỏa.

Khoảng cách có sáu nghìn cây số, chẳng mấy chốc đã đến nơi. Lucifer định nghênh ngang bước vào Tiểu Trái Đất, nhưng Quân đã can gián.

- Bây giờ mà chúng ta đằng thằng đi vào thì chúng nó sẽ phát hiện ra mất. Tốt nhất là nên cải trang.

Lucifer gằn giọng quát:

- Tao mà lại phải cải trang à?

Quân mắng thầm thằng này vừa ngu vừa tinh tướng, nếu không phải ông trời phù hộ thì lẽ ra đã chết được chục kiếp. Nhưng ngoài mặt anh vẫn ngọt nhạt:

- Năm xưa các vị vua chúa thường ăn vận giống dân thường để đi vi hành, cốt khiến cho đám dân đen ngu dốt không biết đâu mà lần. Nay ngài cải trang thì cũng như vua chúa đi vi hành vậy.

Lucifer thấy xuôi tai lại cười ha hả:

- Cũng được. Tao cải trang cũng như vua chúa vi hành thôi.

Quân đi ăn trộm được hai bộ quần áo, bắt Lucifer chọn bộ xấu hơn để mặc. Lucifer giãy nảy lên.

- Sao mày cho tao mặc bộ xấu thế?

Quân lại giải thích:

- Ngài mặc bộ xấu để khiến người ta không chú ý, trong khi tôi mặc bộ đẹp thì mọi sự chú ý đều dồn lên người tôi, như thế là ngài có thể thong dong làm việc của mình và nếu có chuyện gì xảy ra thì ngài sẽ xuất kỳ bất ý đánh cho đám kẻ thù một trận tơi bời.

- Mày nói.. Cũng đúng.

Lucifer không hề nhận ra mình bị Quân quay như quay dế. Bản chất của hắn là một thằng công tử sống trong nhung lụa, được Thánh Sứ cưng chiều, làm sao có thể so sánh với một người từ nhỏ đã phải lăn lộn trong bùn lầy để tồn tại như Quân được? Xét cả về trí khôn lẫn độ sắc sảo thì hắn đều thua anh xa lắm.
 
4,102 ❤︎ Bài viết: 619 Tìm chủ đề
Chương 381

Lucifer bị Quân dẻo mồm thuyết phục, chấp nhận mặc bộ xấu. Quân lại lấy râu giả dán lên cằm và lấy bùn đất trát lên mặt cho hắn trông khác hẳn đi và đương nhiên là xấu hơn rất nhiều.

- Làm thế này thì bố thằng Gabriel cũng không nhận ra ngài được.

Bản thân Quân mặc bộ áo choàng rộng thùng thình phủ tận gót chân. Áo này có mũ trùm đầu che đi phần lớn khuôn mặt, lại đeo kính và khẩu trang, thêm găng tay dài, thành thử nhìn thoáng qua không sao nhận ra anh là một thực thể làm từ khói đen.

Quân bảo:

- Chúng ta đi dò hỏi thôi.

- Mày đi tóm thằng nào đó về đây cho tao tra hỏi.

- Thưa ngài, chúng ta đang ở bên trong lãnh thổ kẻ địch mà hành động lỗ mãng như vậy thì dễ lộ tung tích lắm.

- Vậy thì mày có ý gì hay?

- Cách nhanh nhất để thu thập thông tin là vào trong nhà thổ.

- Nhà thổ?

- Vâng, nhà thổ.

- Nhà thổ cái con mẹ mày. Tối Thượng Thần mà lại phải vào nhà thổ à?

- Ngài vào nhà thổ thì có sao đâu? Thưa ngài, bên trong đó có rất nhiều gái đẹp và đám ấy rất thích trò chuyện.

- Nói láo, bên trong đó toàn mấy con xấu điên dại, trên người toàn mầm bệnh thôi, nếu người ta biết Tối Thượng Thần Lucifer vào nhà thổ chơi gái điếm thì nhục để đâu cho hết.

- Thế thì ngài chưa biết Yam Yum rồi, bên trong đó toàn là các mỹ nhân.

Lucifer nuốt nước bọt:

- Chỗ ấy là như thế nào?

- Yam Yum rất kín đáo, không lưu vết, đặc biệt toàn là hàng thật chứ không bị tráo nam giới vào.

- Lại còn có chuyện tráo nam giới vào à?

- Ồ, nhiều chứ? Mấy trò lừa đảo đó trên này phổ biến lắm, bọn này trang điểm rất khéo, đèn thì tối om sao phát hiện ra được.

- Nếu Lucifer này chơi nhầm phải đàn ông thì tao thà tự sát còn hơn.

- Có tôi ở đây, xin ngài cứ yên tâm. Ngài chỉ việc làm những gì tôi bảo.

Các sử gia nói rằng mại dâm là một trong những ngành nghề cổ xưa nhất trên Trái Đất, còn Yam Yum là một trong những mô hình kinh doanh xuất hiện sớm nhất trên sao Hỏa.

Từ lúc Tiểu Trái Đất mới hình thành, một nhóm các doanh nhân nhạy bén đã sớm nhìn ra tiềm năng thị trường và họ quyết định đi theo một con đường khác so với các hoạt động mại dâm xuất hiện trước đó. Họ xây dựng Yam Yum như một nhà chứa cao cấp, tuyển chọn gái đẹp ở nhiều độ tuổi khác nhau để phục vụ mọi đối tượng khách hàng.

Năm chín tuổi Quân đã được đám lưu manh dẫn tới đây, từ đó anh trở thành khách hàng quen của cơ sở này. Các mỹ nữ Yam Yum đã dạy anh mọi thứ về đàn bà và anh đã hưởng thụ sự phục vụ của các cô gái ở đủ mọi độ tuổi, rành rẽ mọi ngón nghề hưởng lạc, có thể nói là chẳng còn gì không biết.

Ấy thế nhưng việc đầu tiên anh làm khi nhậm chức tổng thống là đóng cái cơ sở này lại.

Lý do rất đơn giản: Yam Yum ngoài việc là một cơ sở mại dâm còn là một tổ chức buôn người quy mô lớn, đặc biệt là trẻ em gái. Chúng cũng tàng trữ vũ khí có tính sát thương cao độ và chất cấm, gây mất trật tự trị an. Quân tuy không bài bác mại dâm nhưng lại kịch liệt chống nạn buôn người nên không thể chấp nhận cho một tổ chức tội phạm nguy hiểm như vậy tồn tại.

Mặc dù đã bị rút giấy phép kinh doanh nhưng Yam Yum không tan rã hoàn toàn mà phân tán thành các cơ sở nhỏ, hoạt động chui. Chúng hối lộ cho cảnh sát địa phương để được bỏ qua. Quân biết chuyện này nhưng xét thấy tình hình chưa đến mức báo động nên anh mắt nhắm mắt mở bỏ qua. Sang đến thời Jakob, Yam Yum phát triển mạnh mẽ trở lại và hoạt động dưới hình thức bán công khai, tuy không trưng biển hiệu nhưng ai cũng biết chúng làm gì bên trong.

Mấy chuyện này tìm hiểu rất dễ, trong lần đến sao Hỏa bữa trước Quân đã nắm được hầu hết thông tin nên chẳng mấy bỡ ngỡ.

Lucifer hào hứng nói:

- Vậy chúng ta đi.

Quân lắc đầu:

- Chưa được. Ngài có tiền không?

- Tao làm gì có tiền? Tao cần gì tiền?

- Không có tiền vào nhà thổ sao được?

- Rách việc. Mày đi cướp tiền mang về đây cho tao.

- Tôi đi ăn trộm cũng được nhưng chỉ trộm được số tiền nhỏ. Yam Yum tính phí cao lắm, hơn nữa còn phải cho đám gái phục vụ tiền riêng để xây dựng quan hệ, cần phải tính cách khác.

- Cách nào?

- Ngài có quyền năng siêu việt, ta có thể giả làm nhà ảo thuật.

Lucifer giãy lên:

- Mày điên à? Mày muốn tao xếp chiếu ở đầu đường làm trò mua vui cho đám tiện dân thấp hèn à?

Quân cố thuyết phục hắn:

- Ngày xưa Louis XIV, Vua Mặt Trời lừng lẫy của nước Pháp còn tự mình múa ballet để hầu quan khách. Ngài diễn ảo thuật khác nào Louis XIV đâu?

Lucifer cảm thấy hai chuyện này chẳng có gì giống nhau, một đằng là sở thích cá nhân còn một đằng là hạ mình chịu nhục, nhưng mỗi lần Quân mở mồm ra giải thích là hắn lại cảm thấy hoa mắt chóng mặt giống như bị bỏ bùa. Những chuyện ban đầu nghe rất vô lý, nghe một lúc lại thành ra có lý. Thật là kỳ quái. Thêm vào đó khao khát được thưởng thức gái đẹp ở Yam Yum lớn quá, nhịn không nổi, cuối cùng tặc lưỡi đồng ý.
 
Chia sẻ bài viết

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back