Bạn được Chì Đen mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.

Trình Mỹ Ân

"Always treasure whatever broadens your horizons."
1,208 ❤︎ Bài viết: 1779 Tìm chủ đề
475 0

"Nếu một ngày trên thế gian em chẳng còn ở bên

Liệu anh sẽ khóc hay đang cười?"

Em hỏi tôi vào một ngày trời đầy nắng, rằng liệu một ngày nào đó em cứ thế ra đi trong giấc ngủ, rồi biến mất về xứ mơ, tôi có đau lòng không? Tôi có đi tìm em không? Hay tôi sẽ cười vì được giải thoát khỏi cảm giác bị em trêu đùa trái tim?

Tôi chỉ im lặng nhìn em, bởi không phải tôi không biết đáp án, mà vì sợ khi nói ra, đến chính tôi cũng chẳng chấp nhận được. Em nhìn tôi rất lâu, chờ đợi câu trả lời, rồi nói

"Anh chắc sẽ chẳng cười nổi, bởi em biết, em cảm được anh yêu em nhường nào. Anh chắc sẽ miệt mài tìm em, dù thực biết chẳng thể thấy được đâu. Nhưng anh vẫn sẽ sống tốt thôi, vì anh sẽ sống cả phần đời còn lại thay em nữa, đúng không?"

Em nói đúng, một phần, có lẽ, bởi tôi chưa từng nghĩ em sẽ biến mất khỏi thế gian, mà vẫn sẽ quay lại bên tôi theo một cách huyền học nào đó.

"Sao đang yên đang lành em lại hỏi câu cảm lạnh như vậy?"

Tôi đánh trống lảng, vì sợ phải thừa nhận.

"Em hỏi trước thế, sống nay chẳng biết mai như em, lỡ một ngày bị lừa đảo hay bắt cóc rồi thăng.."

"Đừng nói thế, đừng nói cái điều tồi tệ đó bằng thái độ thản nhiên như vậy."

Tôi cắt ngang lời em, thực sự không muốn nghe em tiếp tục. Em luôn nói những điều về sự ra đi nhẹ nhàng như thể biết chắc ngày mai sẽ như thế.

Em im thật, dành khoảng lặng suy nghĩ cho cả hai.

Tôi quen biết em vào tháng tư, nhiều nắng. Là em bắt chuyện với tôi trước. Cái kiểu mà tự nhiên hỏi người qua đường một câu thân thuộc như đã quen biết từ lâu.

"Dậy sớm thế? Dậy chạy bộ à?"

"Không, chán nên tỉnh giấc sớm thôi!"

Tôi tiếp lời em, dù sự thật không hẳn như vậy.

Rồi em im bặt, như thể em chỉ hỏi vì tò mò một người qua đường dậy sớm đi ngang qua nhà em đúng lúc em ra ngoài chạy bộ vậy.

Bẵng đi một thời gian, chẳng ai nói gì với ai, tôi gần như đã quên em từng ghé, thì em lại nhắn như trước đó chưa hề im lặng.

"Ảnh chụp trăng này đẹp nha, thơ mộng thật á!"

"Căn cả tiếng mới được đấy, mệt chết!"

Tôi vô thức trả lời em thật nhanh như thể mình đã từng nói chuyện với em từ rất rất lâu rồi.

Rồi em nhắn tin với tôi nhiều hơn. Từ những câu như "thế giờ khỏi chưa" khi tôi đăng tus vào bệnh viện, đến những câu như "em dễ bị lừa lắm, nên đừng xoay em mòng mòng" đến cả những lần em chăm chút bản thân nhưng phải đổi bằng cái giá hơi chát..

Rồi nhanh như cách em bắt chuyện, chúng tôi đến với nhau, không có màn tỏ tình hoành tráng, không có khoảnh khắc nào được gọi tên rõ ràng, chỉ là cả hai đều tự nhiên bước vào đời đối phương.

Tôi thường trở em qua những nơi em muốn tới. Nào quán cà phê chữ thập, nào địa điểm săn mây, nào con đường phủ kín những hàng cây, nào những nơi em chưa từng được thấy.

Rồi chúng tôi cưới nhau, một đám nhỏ chỉ toàn người thân thiết đến chúc phúc.

Em nói không thích trẻ con, nên thay vào đó em nuôi bé mèo mướp đến quay tròn. Tôi chẳng mong cầu gì lớn lao, chỉ cần bên em, thương em mỗi ngày là đủ.

Một ngày đầy nắng khác lại tới, em hỏi lại tôi câu hỏi đã từng

"Nếu em chẳng còn ở bên, biến mất vào một ngày nào đó, liệu anh sẽ thế nào?"

Tôi nghe mình trả lời

"Anh sẽ buồn, sẽ khóc, sẽ đau rất rất lâu, nhưng anh vẫn sẽ sống tiếp, để đến khi gặp em lần nữa, anh sẽ kể em nghe anh đã sống thế nào, đã trải qua những gì, đã đi những đâu vào tháng ngày không có em bên cạnh."

"Thật tốt khi được nghe những lời đó."

Câu nói đó của em như báo trước một cuộc chia ly đẫm nước mắt, hay một điều gì đó đang vỡ rất khẽ trong lòng tôi.

Khi tưởng chừng hạnh phúc sẽ mãi đong đầy, thì vào một chiều mưa một năm sau đấy, em đi, bệnh nan y, nhanh đến mức tôi chưa kịp hiểu, chưa kịp học cách chấp nhận.

Ngày cuối, trước khi em rời khỏi, mọi thứ trở nên thật lạnh lẽo. Lạnh từ tường trắng căn phòng em nằm, lạnh đến sắc trắng của ánh đèn/máy móc, lạnh cả bàn tay bé nhỏ của em trong tay tôi.

Em nhìn tôi, giọng rất khẽ:

"Vui lên anh nhé, bởi ngày đầu tiên gặp anh, em đã nghĩ anh sẽ là người ở lại lâu nhất.."

Tôi cười buồn, "anh đã ở lại mà.."

"Đúng, nhưng anh.. Chưa bao giờ giữ em lại.. Vì sợ mất em.."

Tôi chỉ biết đứng đó nhìn em, thật lâu, mong cầu nếu nhìn đủ lâu, sinh mạng em sẽ "quay đầu".

"Em đuối sức rồi, khi cứ mãi chạy theo anh.. Dù có lúc cảm thấy.. Cô đơn trong chính tình yêu của mình. Xin lỗi.. Vì đã cướp mất.. Khoảng trời bình yên của anh"

"Không.. Em không có lỗi, lỗi tại anh.."

Nhưng em không nghe nữa. Em về nơi xứ mơ thật rồi.

Tôi nghe tim mình vỡ nát, như những mảnh kính vỡ choang, loảng xoảng.

Thế giới không vì mất đi em mà ngừng lại. Gió vẫn thổi, mây vẫn trôi, và lời em nói vẫn văng vẳng bên tôi.

"Nhưng anh vẫn sẽ sống tốt thôi, vì anh sẽ sống cả phần đời còn lại thay em nữa, đúng không?"

Tôi tự nhủ

"Em nói đúng, anh sẽ sống thay em nốt phần đời còn lại, sẽ đến thật nhiều nơi em chưa đặt chân tới, để đến khi gặp lại em lần nữa, sẽ có những câu chuyện làm quà gặp mặt."

Và tôi hiểu ra một điều cuối cùng: Có những người không biến mất khỏi cuộc đời ta. Họ chỉ biến mất khỏi cách ta sống tiếp phần đời còn lại. Em không còn bên tôi, nhưng em vẫn hiện hữu trong gió trời, trong mây sương, và một góc nơi tim tôi em vẫn luôn ở đó.

Gửi theo mây gió nói lời này với em: "Hẹn gặp lại em, người anh thương!"

- Hết-

P/s: Cảm ơn người nào đó cho mượn văn để hoàn thành truyện ngắn này.

HB, 3: 00am, 09/06/26​
 
Chỉnh sửa cuối:
7,507 ❤︎ Bài viết: 1992 Tìm chủ đề

"Nếu một ngày trên thế gian em chẳng còn ở bên

Liệu anh sẽ khóc hay đang cười?"

Em hỏi tôi vào một ngày trời đầy nắng, rằng liệu một ngày nào đó em cứ thế ra đi trong giấc ngủ, rồi biến mất về xứ mơ, tôi có đau lòng không? Tôi có đi tìm em không? Hay tôi sẽ cười vì được giải thoát khỏi cảm giác bị em trêu đùa trái tim?

Tôi chỉ im lặng nhìn em, bởi không phải tôi không biết đáp án, mà vì sợ khi nói ra, đến chính tôi cũng chẳng chấp nhận được. Em nhìn tôi rất lâu, chờ đợi câu trả lời, rồi nói

"Anh chắc sẽ chẳng cười nổi, bởi em biết, em cảm được anh yêu em nhường nào. Anh chắc sẽ miệt mài tìm em, dù thực biết chẳng thể thấy được đâu. Nhưng anh vẫn sẽ sống tốt thôi, vì anh sẽ sống cả phần đời còn lại thay em nữa, đúng không?"

Em nói đúng, một phần, có lẽ, bởi tôi chưa từng nghĩ em sẽ biến mất khỏi thế gian, mà vẫn sẽ quay lại bên tôi theo một cách huyền học nào đó.

"Sao đang yên đang lành em lại hỏi câu cảm lạnh như vậy?"

Tôi đánh trống lảng, vì sợ phải thừa nhận.

"Em hỏi trước thế, sống nay chẳng biết mai như em, lỡ một ngày bị lừa đảo hay bắt cóc rồi thăng.."

"Đừng nói thế, đừng nói cái điều tồi tệ đó bằng thái độ thản nhiên như vậy."

Tôi cắt ngang lời em, thực sự không muốn nghe em tiếp tục.

Em im thật, dành khoảng lặng suy nghĩ cho cả hai.

Tôi quen biết em vào tháng tư, nhiều nắng. Là em bắt chuyện với tôi trước. Cái kiểu mà tự nhiên hỏi người qua đường một câu thân thuộc như đã quen biết từ lâu.

"Dậy sớm thế? Dậy chạy bộ à?"

"Không, chán nên tỉnh giấc sớm thôi!"

Tôi tiếp lời em, dù sự thật không hẳn như vậy.

Rồi em im lặng, như thể em chỉ hỏi vì tò mò một người qua đường dậy sớm đi ngang qua nhà em đúng lúc em ra ngoài chạy bộ vậy.

Bẵng đi một thời gian, chẳng ai nói gì với ai, tôi gần như đã quên em từng ghé, thì em lại nhắn như trước đó chưa hề im lặng.

"Ảnh chụp trăng này đẹp nha, thơ mộng thật á!"

"Căn cả tiếng mới được đấy, mệt chết!"

Tôi vô thức trả lời em thật nhanh như thể mình đã từng nói chuyện với em từ rất rất lâu rồi.

Rồi em nhắn tin với tôi nhiều hơn. Từ những câu như "thế giờ khỏi chưa" khi tôi đăng tus vào bệnh viện, đến những câu như "em dễ bị lừa lắm, nên đừng xoay em mòng mòng" đến cả những lần em chăm chút bản thân nhưng phải đổi bằng cái giá hơi chát..

Rồi nhanh như cách em bắt chuyện, chúng tôi đến với nhau, không có màn tỏ tình hoành tráng, không có khoảnh khắc nào được gọi tên rõ ràng, chỉ là cả hai đều tự nhiên bước vào đời đối phương.

Tôi thường trở em qua những nơi em muốn tới. Nào quán cà phê chữ thập, nào địa điểm săn mây, nào con đường phủ kín những hàng cây, nào những nơi em chưa từng được thấy.

Rồi chúng tôi cưới nhau, một đám nhỏ chỉ toàn người thân thiết đến chúc phúc.

Em nói không thích trẻ con, nên thay vào đó em nuôi bé mèo mướp đến quay tròn. Tôi chẳng mong cầu gì lớn lao, chỉ cần bên em, thương em mỗi ngày là đủ.

Một ngày đầy nắng khác lại tới, em hỏi lại tôi câu hỏi đã từng

"Nếu em chẳng còn ở bên, biến mất vào một ngày nào đó, liệu anh sẽ thế nào?"

Tôi nghe mình trả lời

"Anh sẽ buồn, sẽ khóc, sẽ đau rất rất lâu, nhưng anh vẫn sẽ sống tiếp, để đến khi gặp em lần nữa, anh sẽ kể em nghe anh đã sống thế nào, đã trải qua những gì, đã đi những đâu vào tháng ngày không có em bên cạnh."

"Thật tốt khi được nghe những lời đó."

Câu nói đó của em như báo trước một cuộc chia ly đẫm nước mắt, hay một điều gì đó đang vỡ rất khẽ trong lòng tôi.

Khi tưởng chừng hạnh phúc sẽ mãi đong đầy, thì vào một chiều mưa một năm sau đấy, em đi, bệnh nan y, nhanh đến mức tôi chưa kịp hiểu, chưa kịp học cách chấp nhận.

Ngày cuối, trước khi em rời khỏi, mọi thứ trở nên thật lạnh lẽo. Lạnh từ tường trắng căn phòng em nằm, lạnh đến sắc trắng của ánh đèn/máy móc, lạnh cả bàn tay bé nhỏ của em trong tay tôi.

Em nhìn tôi, giọng rất khẽ:

"Vui lên anh nhé, bởi ngày đầu tiên gặp anh, em đã nghĩ anh sẽ là người ở lại lâu nhất.."

Tôi cười buồn, "anh đã ở lại mà.."

"Đúng, nhưng anh.. Chưa bao giờ giữ em lại.. Vì sợ mất em.."

Tôi chỉ biết đứng đó nhìn em, thật lâu, mong cầu nếu nhìn đủ lâu, sinh mạng em sẽ "quay đầu".

"Em đuối sức rồi, khi cứ mãi chạy theo anh.. Dù có lúc cảm thấy.. Cô đơn trong chính tình yêu của mình. Xin lỗi.. Vì đã cướp mất.. Khoảng trời bình yên của anh"

"Không.. Em không có lỗi, lỗi tại anh.."

Nhưng em không nghe nữa. Em về nơi xứ mơ thật rồi.

Tôi nghe tim mình vỡ nát, như những mảnh kính vỡ choang, loảng xoảng.

Thế giới không vì mất đi em mà ngừng lại. Gió vẫn thổi, mây vẫn trôi, và lời em nói vẫn văng vẳng bên tôi.

"Nhưng anh vẫn sẽ sống tốt thôi, vì anh sẽ sống cả phần đời còn lại thay em nữa, đúng không?"

Tôi tự nhủ

"Em nói đúng, anh sẽ sống thay em nốt phần đời còn lại, sẽ đến thật nhiều nơi em chưa đặt chân tới, để đến khi gặp lại em lần nữa, sẽ có những câu chuyện làm quà gặp mặt."

Và tôi hiểu ra một điều cuối cùng: Có những người không biến mất khỏi cuộc đời ta. Họ chỉ biến mất khỏi cách ta sống tiếp phần đời còn lại. Em không còn bên tôi, nhưng em vẫn hiện hữu trong gió trời, trong mây sương, và một góc nơi tim tôi em vẫn luôn ở đó.

Gửi theo mây gió nói lời này với em: "Hẹn gặp lại em, người anh thương!"

- Hết-

P/s: Cảm ơn người nào đó cho mượn văn để hoàn thành truyện ngắn này.

HB, 3: 00am, 09/06/26​

Thức khuya vậy bé. Thức khuya ko tốt cho dung nhan và cả sức khỏe
 
1,208 ❤︎ Bài viết: 1779 Tìm chủ đề
Thức khuya vậy bé. Thức khuya ko tốt cho dung nhan và cả sức khỏe

Tại ngủ sớm quá nên bị tỉnh giờ đó ạ, một phần cũng vì cảm xúc lên xuống thất thường nữa

Cảm ơn chị iu ghé qua ủng hộ <3
 
3,362 ❤︎ Bài viết: 139 Tìm chủ đề
Dù em không ở bên cạnh anh nhưng em vẫn hiện hữu trong tâm trí anh.

Dù em ở cách xa anh ngàn cây số nhưng thanh âm của em cũng có thể chạm đến trái tim anh.

Dù chúng ta đến với nhau chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi nhưng nỗi nhớ lại kéo dài đến vô tận.

Ghét cái sự an ủi này quá
 
7,507 ❤︎ Bài viết: 1992 Tìm chủ đề
Dù em không ở bên cạnh anh nhưng em vẫn hiện hữu trong tâm trí anh.

Dù em ở cách xa anh ngàn cây số nhưng thanh âm của em cũng có thể chạm đến trái tim anh.

Dù chúng ta đến với nhau chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi nhưng nỗi nhớ lại kéo dài đến vô tận.

Ghét cái sự an ủi này quá

Hãy yêu người khác thôi, dù thế nào thì trái đất vẫn quay, ngày tháng vẫn trôi và người ta vẫn phải tiếp tục mà sống.

5 đệ và cả @Trình Mỹ Ân nữa, hãy sống thật logic như lời vấn ca hay nói đó.
 
1,208 ❤︎ Bài viết: 1779 Tìm chủ đề
Hãy yêu người khác thôi, dù thế nào thì trái đất vẫn quay, ngày tháng vẫn trôi và người ta vẫn phải tiếp tục mà sống.

5 đệ và cả @Trình Mỹ Ân nữa, hãy sống thật logic như lời vấn ca hay nói đó.

E thuộc kiểu ng luỵ tình ấy chị, đâm vào rồi là khó thoát ra lắm, buông được 1 năm thì cũng phải mất mấy năm mới chấp nhận thực tại được, rồi lại mất mấy năm mới để tim nghỉ ngơi xong

Nhưng kệ thôi, đời xám rồi thì yêu vào cho nó hồng lên tý cho vui đời
 
7,507 ❤︎ Bài viết: 1992 Tìm chủ đề
E thuộc kiểu ng luỵ tình ấy chị, đâm vào rồi là khó thoát ra lắm, buông được 1 năm thì cũng phải mất mấy năm mới chấp nhận thực tại được, rồi lại mất mấy năm mới để tim nghỉ ngơi xong

Nhưng kệ thôi, đời xám rồi thì yêu vào cho nó hồng lên tý cho vui đời

Để cái lụy đó, em đem đi lụy bản thân đi, tốt hơn nhiều á. Chị đọc đâu đó trên mạng câu này: 'Khi thất tình thì mình đi giảm cân, giảm cân thành công rồi, có khi mình còn chẳng nhớ nổi hình dạng của ex là thế nào luôn'. Chị thấy đúng lắm nha.

Trên đời này thứ duy nhất em có thể hoàn toàn kiểm soát được chính là bản thân em, chứ không phải ai khác. Người khác có thể bỏ rơi em, nhưng em tuyệt đối không được bỏ rơi chính mình. Họ không yêu em thì thôi, đời mà, đôi khi nó dị vậy đó. Nhưng em thì bắt buộc phải yêu lấy mình.

Bây giờ em nói em thất tình không quên được. Nói một cách thực tế và hơi phũ một chút thì chính là: Chẳng qua em chưa tìm được mối nào ngon hơn, chất lượng hơn nên tâm trí mới cứ mãi vấn vương người cũ thôi.

Vậy nên tranh thủ lúc bản thân còn nhàn rỗi, sao không upgrade bản thân lên đi em? Giảm cân, kiếm tiền, làm đẹp. Chuẩn bị một phiên bản thật xịn mịn, để sau này gặp được đối tượng ok là mình tự tin nhào dzô hốt liền, kekeke
 
1,208 ❤︎ Bài viết: 1779 Tìm chủ đề
Để cái lụy đó, em đem đi lụy bản thân đi, tốt hơn nhiều á. Chị đọc đâu đó trên mạng câu này: 'Khi thất tình thì mình đi giảm cân, giảm cân thành công rồi, có khi mình còn chẳng nhớ nổi hình dạng của ex là thế nào luôn'. Chị thấy đúng lắm nha.

Trên đời này thứ duy nhất em có thể hoàn toàn kiểm soát được chính là bản thân em, chứ không phải ai khác. Người khác có thể bỏ rơi em, nhưng em tuyệt đối không được bỏ rơi chính mình. Họ không yêu em thì thôi, đời mà, đôi khi nó dị vậy đó. Nhưng em thì bắt buộc phải yêu lấy mình.

Bây giờ em nói em thất tình không quên được. Nói một cách thực tế và hơi phũ một chút thì chính là: Chẳng qua em chưa tìm được mối nào ngon hơn, chất lượng hơn nên tâm trí mới cứ mãi vấn vương người cũ thôi.

Vậy nên tranh thủ lúc bản thân còn nhàn rỗi, sao không upgrade bản thân lên đi em? Giảm cân, kiếm tiền, làm đẹp. Chuẩn bị một phiên bản thật xịn mịn, để sau này gặp được đối tượng ok là mình tự tin nhào dzô hốt liền, kekeke

Thì bây giờ mới bắt đầu đó chị,

Cơ mà cái thói quen bị cuốn theo cảm xúc của ngta thì vẫn chưa khác đi được
 
7,507 ❤︎ Bài viết: 1992 Tìm chủ đề
Thì bây giờ mới bắt đầu đó chị,

Cơ mà cái thói quen bị cuốn theo cảm xúc của ngta thì vẫn chưa khác đi được

Giả bộ đặt mục tiêu nhẹ nhàng tháng đầu giảm 5kg đi

Mua cái cân, ngày nào cũng leo lên. Thì để xem giữa áp lực nhịn đói mà cân ko giảm với chuyện nghĩ về người cũ. Cái nào đau hơn. Nói làm liền luôn
 
7,507 ❤︎ Bài viết: 1992 Tìm chủ đề
Giả bộ đặt mục tiêu nhẹ nhàng tháng đầu giảm 5kg đi

Mua cái cân, ngày nào cũng leo lên. Thì để xem giữa áp lực nhịn đói mà cân ko giảm với chuyện nghĩ về người cũ. Cái nào đau hơn. Nói làm liền luôn

Cười gì bây, ngày xưa hai tháng chụy mài giảm tận 14 kg. 5kg quá nhẹ nhàng rồi
 
1,208 ❤︎ Bài viết: 1779 Tìm chủ đề
Giả bộ đặt mục tiêu nhẹ nhàng tháng đầu giảm 5kg đi

Mua cái cân, ngày nào cũng leo lên. Thì để xem giữa áp lực nhịn đói mà cân ko giảm với chuyện nghĩ về người cũ. Cái nào đau hơn. Nói làm liền luôn

Hề hề, mèo lười, cái mục tiêu đó hơi quá rồi chị ơi, gánh k nổi

Còn người cũ giờ là dĩ vãng rồi, tập trung vô bản thân với người mới đủ mệt não rồi ấy
 
7,507 ❤︎ Bài viết: 1992 Tìm chủ đề
Hề hề, mèo lười, cái mục tiêu đó hơi quá rồi chị ơi, gánh k nổi

Còn người cũ giờ là dĩ vãng rồi, tập trung vô bản thân với người mới đủ mệt não rồi ấy

Haizzz, tiếc làm sao
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back