Bạn được tan2709 mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.

Vua Biển

Go, go to a faraway place to satisfy your longing.
1,693 ❤︎ Bài viết: 4306 Tìm chủ đề
40 0
Em đi, bao giờ em về?

- Hải Vương -

Thể loại: Ngôn tình, Truyện ngắn

[..]

Gửi về phương xa,

Nơi có em. Và có cả những năm tháng chúng ta từng thuộc về nhau.

Nguyệt, Anh từng nghĩ mình là người hiểu rất rõ bản thân muốn gì. Anh muốn một vị trí cao hơn, một tương lai rộng mở hơn, một cuộc sống mà mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát. Vì thế anh luôn tin rằng những cuộc chia ly chỉ là tạm thời. Rằng nếu thật sự thuộc về nhau, chúng ta có thể đợi thêm vài năm, vài tháng, thậm chí vài ngày. Cho đến khi em đi.

Những năm qua, cuộc sống của anh vẫn vận hành như nó vốn phải thế. Công việc thăng tiến, những mục tiêu lần lượt hoàn thành, những bản kế hoạch vẫn được ký duyệt đúng hạn. Mọi thứ đều ở đúng vị trí của nó. Chỉ có anh là không. Anh từng cho rằng người rời đi là em. Mãi về sau mới hiểu, người bị bỏ lại thật ra là anh. Vắng em, thế giới vẫn xoay như chưa từng có điều gì xảy ra. Mặt trời vẫn mọc, thành phố vẫn sáng đèn, dòng người vẫn vội vã bước qua nhau. Chỉ có cuộc đời anh, từ ngày em rời đi, đã lặng lẽ rơi khỏi quỹ đạo và chìm dần vào một khoảng tối không lối thoát.

Ngày đó anh đã ngây ngốc đến mức nghĩ rằng thời gian có thể thay anh giữ em lại. Anh cho rằng chỉ cần em còn yêu, em sẽ luôn ở đó. Chỉ cần anh quay đầu, em vẫn sẽ đợi. Nhưng anh quên mất rằng, con người cũng biết mệt. Tình yêu dù sâu đậm đến đâu cũng có lúc cạn kiệt bởi những tháng ngày chờ đợi không hồi đáp.

Người ta thường nhìn anh bằng ánh mắt ngưỡng mộ. Họ nói anh đã có được tất cả: Một sự nghiệp đáng mơ ước, một vị trí mà biết bao người khao khát, danh vọng, tiền tài và một tương lai rộng mở. Anh chỉ cười. Bởi chẳng ai biết rằng phía sau vẻ ngoài đủ đầy ấy là một cuộc đời đã khuyết mất một phần linh hồn. Anh đã mất nhiều năm để chạm tới đỉnh cao mà mình hằng mong muốn. Từng bước một, anh có được mọi thứ mình từng đặt ra làm mục tiêu. Nhưng cũng phải mất thêm rất nhiều năm nữa, anh mới hiểu rằng có những điều quý giá hơn mọi thành tựu trên đời. Em chính là điều đó. Em giống như một mảnh ghép nhỏ bé đến mức ngày trước anh từng ngạo mạn nghĩ rằng mình có thể sống thiếu. Để rồi sau khi em rời đi, anh mới nhận ra chính mảnh ghép ấy mới là thứ giữ cho cuộc đời mình được nguyên vẹn. Những gì anh có hôm nay chưa bao giờ đủ để lấp đầy khoảng trống em để lại. Người ta nhìn thấy những điều anh đạt được. Chỉ có anh nhìn thấy những điều mình đã đánh mất. Và sự thật đau lòng nhất là sau ngần ấy năm, cuối cùng anh có được tất cả. Chỉ trừ em.

Anh từng nghĩ mình đánh đổi em để đổi lấy tương lai. Đến khi có được tương lai ấy rồi, anh mới biết thứ mình đánh mất lại chính là cuộc đời. Có những đêm anh ngồi một mình bên ô cửa sổ, nhìn ánh đèn trải dài ngoài phố, chợt nhớ đến câu hỏi em từng hỏi:

"Anh có từng nghĩ sẽ mất em không?"

Ngày đó anh trả lời quá dễ dàng. Bởi anh chưa từng tin em sẽ rời đi thật. Anh luôn nghĩ em sẽ quay về. Giống như mọi lần. Anh không biết rằng, có những người khi đã quay lưng thì không phải vì hết yêu. Mà vì đã đợi quá lâu.

Nguyệt à, Nếu thời gian có thể quay lại, anh vẫn sẽ chọn em. Không phải sau khi ổn định. Không phải sau khi thăng chức. Không phải sau khi hoàn thành mọi dự định. Mà là ngay lúc đó. Ngay khoảnh khắc em đứng trước mặt anh và hỏi rằng liệu anh có sợ mất em hay không. Tiếc rằng con người luôn như vậy. Chỉ khi căn phòng trở nên trống trải mới nhận ra ai là người từng thắp đèn. Chỉ khi một người thật sự rời xa mới hiểu rằng mình đã yêu họ nhiều đến nhường nào. Anh vẫn sống. Vẫn làm việc. Vẫn gặp gỡ rất nhiều người. Nhưng không còn ai là em nữa. Và có lẽ suốt phần đời còn lại, điều khiến anh day dứt nhất không phải việc em đã rời đi. Mà là việc ngày đó, anh đã không giữ em ở lại.


Trịnh Đình Kiên.

P/s: Bức thư này anh chẳng biết phải gửi về đâu. Đành gửi về phương xa. Nơi có em. Và có cả những năm tháng anh đã đánh mất.

[..]

Đình Kiên - một người từng giữ niềm tin mơ hồ, cứ ngỡ người mình thương đi rồi sẽ quay về. Đến khi nhận ra sự thật, anh mới hiểu rằng có những người đã đi là đi mãi, và điều đau lòng nhất là đánh mất họ ngay trong niềm tin của chính mình.

"Em đi rồi cũng sẽ về thôi." Anh đã từng tin như thế. Nhưng đến cuối cùng mới hiểu. Có những chuyến đi. Là để rời xa mãi mãi.
 
Chỉnh sửa cuối:
1,693 ❤︎ Bài viết: 4306 Tìm chủ đề
Chương 1: Người mới từ trụ sở chính

Tháng Ba. Thành phố vừa qua mùa mưa. Những tòa nhà kính của Tập đoàn Thiên Vũ phản chiếu ánh nắng đầu ngày, sáng đến mức khiến người ta phải nheo mắt khi bước vào sảnh.

Trương Minh Nguyệt đứng trước máy pha cà phê trong khu pantry tầng mười tám. Cô mặc áo sơ mi trắng đơn giản, tóc buộc thấp sau gáy. Trên tay là chiếc tablet đang hiển thị danh sách công việc dày đặc của tuần mới. Tiếng cửa thang máy mở ra. Mấy nhân viên trẻ lập tức xôn xao.

"Đến rồi."

"Có phải người từ tổng công ty xuống không?"

"Nghe nói mới hai mươi tám tuổi đã lên giám đốc chiến lược."

"Khó chơi lắm."

Minh Nguyệt không ngẩng đầu. Cô vốn không hứng thú với những câu chuyện hành lang. Cho đến khi một giọng nói trầm thấp vang lên phía sau.

"Phòng họp A ở đâu?"

Nguyệt quay lại. Người đàn ông đứng cách cô chưa đầy hai mét. Áo sơ mi đen. Cà vạt xám. Gương mặt lạnh đến mức gần như không biểu lộ cảm xúc. Anh không hỏi bằng thái độ nhờ vả. Mà giống như đang yêu cầu một thông tin cần thiết. Minh Nguyệt nhìn bảng tên trên ngực anh.

Trịnh Đình Kiên - Người mà cả công ty đang bàn tán từ sáng.

"Đi thẳng rồi rẽ trái." Cô đáp. "Phòng cuối hành lang."

"Cảm ơn."

Anh gật đầu. Rồi đi luôn. Không thêm một câu xã giao nào. Nguyệt nhìn theo vài giây.

"Khó tính thật."

Chín giờ sáng. Phòng họp kín chỗ. Toàn bộ quản lý cấp trung đều có mặt. Đình Kiên đứng trước màn hình lớn. Không giới thiệu dài dòng. Không nói về thành tích. Không kể những điều truyền cảm hứng như các lãnh đạo thường làm. Anh mở slide đầu tiên. Doanh thu. Chi phí. Tỷ lệ chuyển đổi. Số liệu. Toàn là số liệu.

Mười lăm phút sau. Không khí trong phòng bắt đầu căng.

"Bộ phận nội dung quý vừa rồi không đạt KPI." Đình Kiên nhìn xuống báo cáo. "Thiếu mười hai phần trăm."

Trưởng phòng nội dung hơi cứng người.

"Nguyên nhân do chiến dịch khách hàng thay đổi yêu cầu vào phút cuối.."

"Khách hàng không quan tâm nguyên nhân." Anh ngắt lời. "Họ chỉ nhìn kết quả."

Cả phòng im lặng. Minh Nguyệt ngồi cuối bàn. Khẽ nhíu mày. Đình Kiên tiếp tục.

"Chúng ta đang vận hành một doanh nghiệp. Không phải câu lạc bộ chia sẻ khó khăn."

Một vài người cúi đầu. Một vài người tỏ vẻ không hài lòng. Nhưng không ai phản bác. Cho đến khi Minh Nguyệt lên tiếng.

"Nếu chỉ nhìn kết quả mà bỏ qua nguyên nhân thì báo cáo đâu còn ý nghĩa."

Cả phòng lập tức quay lại nhìn cô. Đình Kiên cũng nhìn sang. Ánh mắt hai người chạm nhau. Lần đầu tiên.

"Ý kiến của cô?"

Anh hỏi. Nguyệt đặt bút xuống.

"Chiến dịch đó thay đổi năm lần trong ba tuần. Khách hàng yêu cầu sửa toàn bộ định hướng nội dung. Nếu xét đúng năng lực đội ngũ thì mức thiếu mười hai phần trăm là hoàn toàn có thể lý giải."

Đình Kiên im lặng vài giây. Rồi hỏi:

"Tức là không hoàn thành mục tiêu nhưng có lý do nên được chấp nhận?"

Nguyệt đáp ngay.

"Tức là cần nhìn đầy đủ để đánh giá chính xác."

Khóe môi anh hơi động. Không rõ là cười hay không.

"Cô tên gì?"

"Trương Minh Nguyệt."

"Chức vụ?"

"Trưởng nhóm nội dung."

Đình Kiên gật đầu. Sau đó quay lại màn hình.

"Tôi vẫn giữ nguyên đánh giá."

Không khí lập tức đông cứng. Nguyệt nhìn anh. Anh cũng không hề né tránh. Lần đầu tiên gặp nhau. Hai người đã chẳng có chút thiện cảm nào.

Buổi trưa. Nhóm nội dung kéo nhau xuống căn tin. Ai nấy đều bực bội.

"Ông ấy coi người khác như máy móc."

"Cứ KPI KPI."

"Đúng là người từ trụ sở chính."

Một cô gái trẻ nhìn Minh Nguyệt.

"Chị Nguyệt gan thật."

"Em còn tưởng ổng cho chị nghỉ việc luôn."

Nguyệt bật cười.

"Anh ta không làm thế đâu."

"Sao chị biết?"

"Bởi vì anh ta rất thực dụng."

Mọi người ngơ ngác. Nguyệt chống cằm.

"Nếu đuổi người chỉ vì bị phản biện thì anh ta không leo lên được vị trí đó."

Nói xong. Chính cô cũng hơi bất ngờ. Mới gặp một lần. Nhưng cô đã nhìn ra vài thứ. Người như Trịnh Đình Kiên. Không quan tâm ai thích hay ghét mình. Thứ anh quan tâm chỉ là hiệu quả. Và những người mang lại hiệu quả.

Ba ngày sau. Minh Nguyệt nhận được email từ phòng điều hành. Người gửi: Trịnh Đình Kiên. Nội dung chỉ vỏn vẹn một dòng.

"Mười bốn giờ chiều nay. Mang toàn bộ dữ liệu chiến dịch quý hai đến phòng tôi."

Không có chữ "nhờ". Không có chữ "cảm ơn". Cũng không có lời giải thích. Nguyệt đọc xong. Khóe miệng giật nhẹ.

"Đúng là khó ưa."

Mười bốn giờ. Cô gõ cửa phòng giám đốc.

"Tôi vào được không?"

"Vào đi."

Đình Kiên đang xem tài liệu. Không ngẩng đầu. Nguyệt đặt tập hồ sơ xuống bàn.

"Tài liệu anh cần."

"Ngồi đi."

Lần này anh mới nhìn cô.

"Cho tôi biết tại sao chiến dịch tháng trước thất bại."

Nguyệt khoanh tay.

"Tôi tưởng anh đã kết luận rồi."

"Tôi muốn nghe từ người trực tiếp làm."

Cô nhìn anh vài giây. Rồi kéo ghế ngồi xuống.

Hai tiếng sau. Cả hai tranh luận gần như không ngừng nghỉ. Về dữ liệu. Về khách hàng. Về nội dung. Về chiến lược. Có những lúc gay gắt đến mức thư ký bên ngoài còn tưởng sắp xảy ra cãi nhau. Nhưng kỳ lạ là. Không ai chịu dừng. Đình Kiên phát hiện. Người phụ nữ trước mặt không hề cảm tính như anh nghĩ. Cô có lập luận. Có dữ liệu. Có góc nhìn riêng. Còn Minh Nguyệt cũng nhận ra. Người đàn ông này không phải kiểu lãnh đạo độc đoán. Anh chỉ quá tin vào lý trí.

Khi cuộc họp kết thúc. Đồng hồ đã gần sáu giờ. Ánh chiều tà phủ kín cửa kính. Đình Kiên đóng laptop. Lần đầu tiên trong ngày. Anh chủ động nói:

"Cảm ơn."

Nguyệt hơi ngạc nhiên.

"Vì điều gì?"

"Ít nhất cô khiến tôi thấy báo cáo không hoàn toàn vô dụng."

Nguyệt bật cười.

"Đó là lời khen à?"

"Không." Anh đứng dậy. "Đó là sự thật."

Nói xong. Anh cầm áo vest bước ra khỏi phòng. Để lại Minh Nguyệt ngồi đó. Nhìn theo bóng lưng cao gầy đang khuất dần ngoài hành lang. Cô không biết rằng. Ngày hôm nay. Chỉ là khởi đầu. Của một câu chuyện kéo dài gần mười năm. Một câu chuyện mà đến cuối cùng. Người ở lại sẽ luôn nhớ câu hỏi ấy.

"Em đi rồi. Bao giờ em về?"
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back