Bạn được Trình Mỹ Ân mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
2,483 ❤︎ Bài viết: 95 Tìm chủ đề
Chương 20: Bồn chồn


Tần Anh nhìn sắc trời bên ngoài rồi nói:

- Hiện giờ đã gần tới giữa trưa, cách sáng mai chỉ còn chưa đầy mười canh giờ, vụ án vẫn còn thiếu nhân chứng và vật chứng then chốt, nếu ngày mai công thẩm mà vẫn không thể định án, chỉ sợ công tử nhà các ngươi sẽ khó mà toàn thân lui được.

Tạ Kiên không nhịn được buột miệng:

- Trung Viễn Bá này không phải gây thêm phiền phức sao?

Tần Anh đứng dậy, gương mặt trầm xuống, chậm rãi đi qua đi lại trong phòng, chẳng bao lâu sau, nàng cất giọng:

- Chỉ nóng ruột cũng vô ích, mười canh giờ này nói nhiều không nhiều, nói ít cũng chẳng ít, nhân lúc công tử nhà các ngươi còn chưa trở về, lập tức bắt tay vào việc. Trước tiên đem toàn bộ lời khai hiện có rà soát lại một lượt, bảo đảm không xảy ra sơ suất, còn những chứng cứ khác, phải tìm ra trong mười canh giờ này.

Tạ Vịnh và Tạ Kiên đã theo Tạ Tinh Lan nhiều năm, vừa nghe liền hiểu ý, hai người lập tức gọi Long Dực Vệ tới chỉnh lý khẩu cung, Tần Anh nhìn bọn họ bận rộn qua lại, đầu óc mình cũng xoay chuyển không ngừng, cứ như vậy chờ thêm hơn nửa canh giờ, Tạ Tinh Lan cuối cùng cũng từ trong cung trở về phủ.

Vừa bước vào sân thư phòng, hắn đã thấy Long Dực Vệ tất bật qua lại, còn Tần Anh đứng trước cửa sổ, cau mày suy nghĩ điều gì đó. Mấy ngày nay nàng vẫn luôn bình tĩnh điềm nhiên, vậy mà lúc này quanh người lại như phủ một tầng mây đen nặng nề, mang theo cảm giác mưa gió sắp kéo tới.

Ánh mắt Tạ Tinh Lan thoáng trầm xuống, người bị thánh chỉ của Trinh Nguyên Đế làm rối loạn đáng ra phải là hắn, người nên cảm thấy nguy cơ cận kề cũng phải là hắn mới đúng. Dù vụ án được phá sớm một ngày hay muộn một ngày, trong mắt Thôi Mộ Chi hẳn cũng chẳng có gì khác biệt, vậy rốt cuộc nàng đang sốt ruột vì điều gì?

- Công tử về rồi--

Tiếng gọi của Tạ Kiên kéo Tần Anh ra khỏi dòng suy nghĩ, nàng ngẩng đầu, thấy Tạ Tinh Lan thật sự đang đứng nơi cửa viện, lập tức bước nhanh tới:

- Trong cung sắp xếp thế nào?

Giọng nàng thậm chí còn gấp gáp hơn hắn, Tạ Tinh Lan nhàn nhạt đáp:

- Bệ hạ đã truyền chỉ tới các phủ, sáng mai giờ Tỵ tất cả phải tới Trung Viễn Bá phủ, trước giờ Ngọ phải tra ra hung thủ. Từ lúc này, toàn bộ người có liên quan tới vụ án đều không được rời khỏi phủ mình."

Tần Anh gật đầu:

- Thời gian quá gấp, nhưng chúng ta vẫn còn một ngày một đêm để dùng.

Tạ Tinh Lan nheo mắt:

- Chúng ta?

Tần Anh khó hiểu nhìn hắn:

- Nếu không thì sao?

Dường như nàng còn thấy hắn nhiều lời, liền nói thẳng:

- Hiện giờ thứ còn thiếu nhất là chứng cứ trực tiếp, ngươi nói đúng, phải bắt đầu từ hai nha hoàn bên cạnh Phó Linh--

Thấy nàng nghiêm túc chuyên chú như vậy, chút chần chừ vừa nảy lên trong lòng Tạ Tinh Lan cũng lập tức tan biến.

- Đi Phó phủ một chuyến?

Tần Anh gật đầu:

- Không còn kịp nữa rồi, cũng chẳng thể để tâm nhiều như vậy.

Đó vốn cũng là dự định của Tạ Tinh Lan, nghe vậy, hắn lập tức điểm nhân mã rồi cùng Tần Anh rời khỏi phủ Tướng quân.

Tạ Tinh Lan dẫn Long Dực Vệ cưỡi ngựa đi trước, xe ngựa của Tần Anh theo phía sau, đi được một đoạn, hắn ngoảnh đầu nhìn lại hai lần, Tạ Kiên thấy ánh mắt hắn liền nói:

- Vừa rồi khi tin tức truyền về, phản ứng của huyện chúa còn nhanh hơn cả bọn thuộc hạ. Theo lý mà nói, giờ bệ hạ đã hạ chỉ, tình cảnh của chúng ta không được tốt lắm, nhưng huyện chúa lại hoàn toàn không có ý định đứng ngoài cuộc--

Nói tới đây, vẻ mặt Tạ Kiên không khỏi lộ chút xúc động, đôi mắt Tạ Tinh Lan càng thêm sâu thẳm, nhưng hắn vẫn không nói gì.

Khi tới Phó phủ, đám gia đinh giữ cửa vừa nhìn thấy Long Dực Vệ đã lộ vẻ hoảng hốt, chẳng bao lâu sau, Phó Trọng Minh cùng phu nhân dẫn theo Phó Linh ra nghênh đón. Mọi người tiến vào tiền sảnh, liền thấy hai đứa con dưới gối Phó phu nhân cũng đang ở đó, hai đứa trẻ mặc gấm vóc hoa lệ, trắng trẻo đáng yêu như búp bê ngọc, đôi mắt đen trắng phân minh mở to đầy hiếu kỳ nhìn đám người trước mặt.

Phó Trọng Minh khoát tay:

- Được rồi, đưa tiểu thư và công tử xuống trước đi.

Dứt lời, ông ta sai người dâng trà rồi nói tiếp:

- Ban nãy trong cung đã có người tới truyền chỉ, ta còn tưởng sáng mai tới Trung Viễn Bá phủ là được, không ngờ Long Dực Vệ lại tới tận đây. Tạ Khâm sứ, chẳng lẽ còn chuyện gì muốn hỏi sao?

Tạ Tinh Lan bình thản nói:

- Ngày mai công thẩm, hôm nay tới xác nhận lại lời khai của từng người, tránh để mai xảy ra hiểu lầm.

Sắc mặt Phó phu nhân đứng bên cạnh có phần khó coi, trái lại Phó Linh vẫn điềm nhiên như không, Tần Anh ngồi một bên âm thầm quan sát. Thấy Long Dực Vệ tiến lên hỏi chuyện, Phó Linh liền gọi hai nha hoàn bên cạnh ra, nói:

- Đêm đó ta bị dọa không nhẹ, về phủ lại đau đầu, nên Mặc nhi và Hoàn nhi mới ra ngoài mời đại phu cho ta.

Hai nha hoàn đứng trước mặt mọi người với vẻ vô cùng thản nhiên, Tạ Tinh Lan nhìn họ chốc lát rồi nói:

- Mời chư vị tránh mặt một chút, ta muốn tự mình hỏi khẩu cung.

Phó Trọng Minh và Phó phu nhân đứng dậy rời đi, Phó Linh cũng định đi theo, nhưng Tần Anh lại đứng lên:

- Linh Nhi, lần trước ta tới cũng chưa ở lại bao lâu, hay cô nương dẫn ta đi dạo quanh phủ một chút?

Phó Linh khẽ cong môi:

- Ta đã nói rồi, như vậy mới giống người chứ, chúng ta tới hoa viên đi?

Tần Anh đáp "được", rồi dẫn theo Bạch Uyên và Thẩm Lạc đi trước, ra khỏi tiền viện, hai người sóng vai đi trên con đường nhỏ dẫn tới hậu hoa viên, Phó Linh lên tiếng trước:

- Sao người lại ở cùng Tạ Tinh Lan vậy? Lần trước các người cùng tới đã khiến ta rất bất ngờ, hôm nay lại còn cùng nhau tới nữa.

Tần Anh thản nhiên đáp:

- Đều là vì vụ án của Uyển nhi, ta muốn sớm tìm ra hung thủ.

Phó Linh bật cười:

- Lại là vì Thôi thế tử sao?

Tần Anh nhất thời không biết giải thích thế nào:

- Cũng không hẳn, hôm ấy Uyển nhi chết ngay trước mắt chúng ta, ai mà chẳng thấy sợ hãi trong lòng, sớm tìm được hung thủ hại nàng ấy thì cũng sớm yên tâm hơn.

Ánh mắt Phó Linh mang theo vài phần thâm ý rõ rệt, hiển nhiên là không tin.

- Anh Anh, với thân phận của người, nam tử thế gia trong kinh thành nhiều như vậy, sao cứ nhất định phải là Thôi thế tử? Chẳng phải vô duyên vô cớ làm hỏng danh tiếng của mình sao?

Trong lòng Tần Anh khẽ động:

- Sao cô lại nói vậy?

Nói tới đây, thần sắc Phó Linh bỗng trở nên có chút thê lương.

- Trong nhà đã định cho ta một mối hôn sự ở Kỳ Châu, ban đầu ta chê quá xa, nhưng cuối cùng cũng chỉ có thể đồng ý, kinh thành này, thật ra cũng chẳng còn gì đáng lưu luyến nữa....

Tần Anh vội hỏi:

- Đã quyết định rồi sao?

Phó Linh cười khổ:

- Ừm, hai nhà đã trao đổi canh thiếp rồi, hôn kỳ chắc vào trước cuối năm, mẫu thân muốn ta sớm xuất giá, nói con gái giữ lại quá tuổi thì sẽ khó tìm chồng.

Tần Anh liền nói:

- Bà ta cố ý muốn hai tỷ muội các cô đều phải gả xa sao?

Phó Linh cười nhạt đầy chua xót:

- Có lẽ vậy, nhưng đối với bọn ta, gả xa chưa chắc đã là chuyện xấu.

Đã hỏi tới đây, Tần Anh không nhịn được mà tiếp lời:

- Vậy tỷ tỷ cô ở quê tổ sống có tốt không?

- Tốt chứ.

Phó Linh quay đầu nhìn nàng, rồi bỗng nở nụ cười rạng rỡ:

- Rời khỏi kinh thành cũng là rời khỏi mọi thị phi, với tỷ ấy mà nói, đó là chuyện tốt nhất rồi...

Nụ cười của Phó Linh cong cong nơi khóe mắt chân mày, nhưng chẳng hiểu vì sao, nhìn nụ cười ấy, lòng Tần Anh lại bất giác lạnh đi. Đúng lúc này, một giọng trẻ con hơi the thé vang lên:

- Nhị tỷ sao lại tới hoa viên nữa rồi?

Tần Anh quay đầu, liền thấy chính là vị tam tiểu thư Phó gia vừa bị ma ma dẫn đi ban nãy. Con bé năm nay sáu tuổi, dung mạo trắng trẻo đáng yêu như búp bê ngọc, nhưng khi nhìn Phó Linh lại mang vẻ vô cùng chán ghét, nó chống nạnh làm bộ người lớn:

- Phụ thân đã nói không cho nhị tỷ tới hoa viên rồi, ta phải đi mách phụ thân--

Phó Linh áy náy nhìn Tần Anh một cái rồi bước lên trước:

- Phó Viện, huyện chúa đang ở đây, muội đừng hỗn láo!

- Ta cứ muốn nói đấy, ta muốn nói với phụ thân là tỷ không nghe lời! Tỷ lại tới đốt hoa viên! Tỷ xui xẻo!

Phó Viện chống nạnh, hoàn toàn không hề sợ Phó Linh. Phó Linh bị nó chọc tức, quay sang Tần Anh nói một câu "thất lễ", rồi bước tới túm lấy cánh tay Phó Viện, kéo con bé đi về phía nội viện mặc cho nó gào khóc om sòm.

Phó Viện vừa kêu đau vừa lớn tiếng mắng Phó Linh, hết câu này tới câu khác đều nói nàng muốn đốt hoa viên, tới cuối cùng, Phó Linh phải bịt miệng nó lại mới khiến nó im được, Tần Anh nghe mà thấy kỳ lạ, nàng đưa mắt nhìn quanh, nhưng trong hoa viên hoàn toàn không có dấu vết từng bị cháy, chẳng mấy chốc bóng dáng Phó Linh đã biến mất nơi cuối hành lang, Tần Anh không nhịn được đi sâu thêm vài bước vào trong hoa viên.

Hậu hoa viên của Phó phủ tất nhiên không thể sánh với Trung Viễn Bá phủ, nhưng lại có nét tinh xảo riêng, đặc biệt là một rừng hải đường nhỏ ở phía tây. Dù mùa hoa đã qua, chỉ nhìn cành lá sum suê cũng đủ tưởng tượng lúc hoa nở hẳn phải rực rỡ như mây gấm.

Tần Anh còn đang suy nghĩ thì thấy một lão bộc mặc áo xám gánh hai thùng nước đi tới, ông lão mệt tới mức mồ hôi đầy đầu, đang định đi về phía rừng hải đường. Vừa nhìn thấy Tần Anh đứng đó, sợ va phải quý nhân nên vội vàng bước nhanh hơn, ai ngờ đi quá gấp nên không nhìn đường, dưới chân trượt một cái, mắt thấy sắp ngã nhào, Thẩm Lạc nhanh tay tiến lên đỡ lấy đòn gánh.

- Xin quý nhân thứ tội--

Lão bộc vội đặt thùng nước xuống rồi liên tục cúi đầu nhận lỗi, Tần Anh vội nói:

- Không sao đâu, lão bá gánh nước từ đâu tới vậy? Trông như đi một quãng rất xa.

Lão bộc chỉ về hướng đông:

- Là từ phía nhà bếp bên kia mang tới, cái giếng gần đây bị bịt kín lại, không còn cách nào khác, chỉ có thể đi qua gần hết phủ để gánh nước, va phải quý nhân đúng là lỗi của lão nô.

Tần Anh cau mày:

- Giếng bị bịt kín? Gần đây hoa viên này từng xảy ra hỏa hoạn sao?

Tần Anh thầm nghĩ, sở dĩ Phó Viện cứ mắng Phó Linh như vậy, hơn phân nửa là đem lỗi của người khác đổ lên đầu nàng ta. Hiện giờ đang đầu thu, trong hoa viên có rất nhiều cỏ lá khô úa, chỉ cần một tia lửa cũng rất dễ bén cháy, mà lão bộc lại nói quanh đây không có giếng nước, rất có thể khi xảy ra hỏa hoạn đã không kịp dập lửa...

Nhưng lão bộc lại đáp:

- Lão nô chỉ nghe nói thôi, hình như cái giếng đó bị bịt kín từ hai năm trước rồi, còn về vì sao thì không biết, chắc là cạn nước. Còn hoa viên này gần đây chưa từng cháy đâu, ai dám để cháy chứ? Nếu xảy ra chuyện, lão gia với phu nhân nhất định sẽ lột da bọn hạ nhân mất... Có lẽ chỉ là ai đó từng đốt thứ gì trong vườn thôi, lão nô từng thấy dưới đất còn sót lại ít tro tàn.

Trong lòng Tần Anh khẽ động:

- Lão bá có biết họ đốt thứ gì không?

Lão bộc lắc đầu:

- Cái đó thì lão nô không biết, cũng chẳng còn lại bao nhiêu dấu vết.

Nói xong ông lão không dám chậm trễ thêm, lại liên tục cáo lỗi rồi gánh nước đi về phía rừng hải đường, Tần Anh đứng nhìn bóng ông dần khuất xa, nàng vừa định đuổi theo thì phía sau đột nhiên vang lên giọng Phó Linh:

- Sao lại tới đây rồi?

Tần Anh quay người, nét cười trên mặt vẫn tự nhiên như thường:

- Chỉ tiện đi dạo chút thôi, mọi chuyện đã ổn cả chưa?

Phó Linh thở dài:

- Cha mẹ ta nuông chiều nó quá mức, thành ra cái gì cũng dám nói bừa, con bé từ nhỏ đã rất lanh lợi. Nếu phụ thân ở đây, nó tuyệt đối không dám lớn tiếng với ta, ngược lại còn quấn quýt ta lắm, nhưng chỉ cần phụ thân vừa đi, nó liền như biến thành người khác.

Tần Anh khẽ nói đầy hàm ý:

- Lời nói và hành động của trẻ con phần lớn đều do cha mẹ dẫn dắt.

Phó Linh cong môi cười, cũng đáp nửa kín nửa hở:

- Cho nên vừa rồi ta mới nói, gả xa đối với ta chưa chắc không phải chuyện tốt.

Dường như nàng không định đi sâu thêm vào hoa viên nữa, nàng quay đầu nhìn về hướng tiền sảnh:

- Không biết Tạ Tinh Lan hỏi xong chưa, chúng ta quay lại xem sao?

Tần Anh không nghĩ ngợi mà gật đầu ngay:

- Được.

Hai người cùng quay lại tiền sảnh, vừa bước vào đã thấy sắc mặt vốn bình tĩnh của Mặc nhi và Hoàn nhi giờ đều trắng bệch, còn thần sắc Tạ Tinh Lan cũng chẳng dễ coi, Phó Linh thấy vậy liền hỏi:

- Có chuyện gì sao? Là lời khai có sai sót?

Mặc nhi và Hoàn nhi lập tức đồng loạt lắc đầu, lúc này Tạ Tinh Lan mới đứng dậy nói:

- Không có gì sai sót, nếu đã hỏi xong khẩu cung, vậy bọn ta xin cáo từ.

Phó Linh vội nói:

- Để ta tiễn các người.

Nàng tiễn Tạ Tinh Lan và Tần Anh ra tận cửa phủ, đứng nguyên tại chỗ nhìn xe ngựa của bọn họ đi xa rồi mới khép cổng viện lại, cửa vừa đóng, vẻ ôn hòa dịu dàng trên mặt nàng lập tức biến mất sạch sẽ.

- Sao rồi?

Mặc nhi đáp:

- Tạ Khâm sứ hỏi quá kỹ, còn cùng một câu hỏi mà đổi qua đổi lại nhiều lần, nô tỳ với Hoàn nhi trả lời mà tim gan run hết cả lên, nhưng tiểu thư yên tâm, chúng nô tỳ không để lộ bất cứ sơ hở nào.

Lúc này hàng mày của Phó Linh mới hơi giãn ra.

...

Rời khỏi con phố nơi Phó phủ tọa lạc, Tần Anh lập tức vén rèm xe:

- Thế nào rồi?

Sắc mặt Tạ Tinh Lan trầm như nước:

- Có hai chỗ cần đi xác minh.

Tần Anh cau mày:

- Được, việc này không thể chậm trễ, ngươi đi điều tra trước đi. Ta cũng phát hiện một chuyện kỳ lạ trong Phó phủ, chỉ chưa biết có liên quan tới vụ án hay không, nếu có tin tức gì, ta sẽ sai người báo cho ngươi.

Ánh mắt Tạ Tinh Lan thoáng sâu hơn:

- Chuyện này vốn không liên quan tới người, người cũng không cần hao tâm quá mức.

Tần Anh lúc này đầu đều là vụ án, nghe vậy lập tức dựng mày:

- Sao lại không liên quan tới ta? Án mạng xảy ra ngay trước mắt ta, chẳng lẽ ta có thể khoanh tay đứng nhìn?

Nói xong, nàng quay sang dặn Thẩm Lạc:

- Đi tới nha hành gần nhất.

Dù không hiểu nàng định làm gì, Thẩm Lạc vẫn lập tức đánh xe rời đi, Tạ Tinh Lan cưỡi ngựa theo phía sau, trước tiên ra lệnh cho Tạ Kiên và hai Long Dực Vệ khác tiếp tục đi theo Tần Anh, rồi mới giục ngựa hướng về phía nam, đi tới Diệu Tâm Đường.

Thấy Tạ Kiên còn đi theo, Tần Anh vén rèm xe lên nói:

- Đến nha hành, ngươi đi hỏi xem trong hai năm gần đây Phó gia có từng bán nha hoàn hay tiểu tư nào không. Nếu có, dùng thân phận Long Dực Vệ hỏi cho rõ bọn họ bị bán tới đâu.

Giọng nàng đầy gấp gáp, Tạ Kiên vội vàng đáp lời, đến nha hành gần nhất, hắn lập tức vào trong dò hỏi, chưa tới một khắc sau, Tạ Kiên quay lại:

- Huyện chúa, chủ nhân nha hành nói rằng hai năm trước Phó gia quả thật từng bán đi một nhóm người, khi ấy Phó gia rất gấp nên trực tiếp nhờ bọn họ nhận người, một nửa bị bán ra khỏi kinh thành, nửa còn lại vẫn ở trong kinh, chỉ là đã qua hai năm, không biết có đổi chủ nữa hay chưa.

Tần Anh lập tức hỏi:

- Còn ở trong kinh có bao nhiêu người?

Tạ Kiên đáp:

- Có bốn người.

Tần Anh lập tức quyết định:

- Ba người các ngươi chia nhau đi tìm, ta quay về Hầu phủ chờ, một khi có tin tức, lập tức đưa người tìm được về Hầu phủ, ta có chuyện muốn hỏi.

Tạ Kiên không hiểu Tần Anh định làm gì, nhưng hắn nhìn ra được nàng cũng giống như bọn họ, đều muốn phá án trước sáng mai. Vì vậy hắn không dám chậm trễ, nhanh chóng giao lại địa chỉ cho hai Long Dực Vệ còn lại rồi lập tức chia nhau hành động, Tần Anh trở về Hầu phủ chờ tin.

Nhìn mặt trời dần ngả về tây, nỗi sốt ruột trong lòng nàng càng lúc càng nặng, đợi suốt hơn một canh giờ, hai Long Dực Vệ đầu tiên đã quay về trước, nhưng cả hai đều tay trắng trở lại, hai nha hoàn từng bị bán cho chủ mới lại tiếp tục bị chuyển bán qua nhiều nơi trong hai năm nay, hiện giờ đã rất khó lần ra tung tích.

Tần Anh không khỏi cảm thán số mệnh nô bộc trong thời thế này đúng là long đong khốn khổ, ngay lúc nàng cho rằng manh mối này đã đi vào ngõ cụt, Tạ Kiên lại dẫn về một cô nương trẻ tuổi, vừa bước vào tiền sảnh, hắn đã nói:

- Huyện chúa, đây là Lục Hòa, trước kia nàng từng là nha hoàn tam đẳng trong viện của đại tiểu thư Phó gia. Sau khi đại tiểu thư bị đưa đi, nàng cũng bị bán khỏi phủ, hai năm nay vẫn làm việc cho chủ mới, còn tiểu tư ở nhà kia thì đã bị bán đi nơi khác rồi.

Tiểu nha hoàn tên Lục Hòa run rẩy hành lễ, Tần Anh dịu giọng:

- Ngươi đừng sợ, ta gọi ngươi tới chỉ để hỏi vài chuyện về chủ cũ thôi. Lúc trước đại tiểu thư nhà ngươi bị hủy danh tiết, sau khi trở về phủ đã xảy ra chuyện gì, ngươi còn nhớ không?

Lục Hòa hồi tưởng rồi đáp:

- Vẫn nhớ ạ, là vào Trâm hoa yến hai năm trước, khi ấy tiểu thư dường như làm mất di vật của tiên phu nhân, sau đó lại bị tên công tử ăn chơi của phủ Định Bắc Hầu nhặt được, hắn cứ khăng khăng nói đó là vật tiểu thư tặng cho mình. Lúc ấy chuyện náo loạn rất lớn, bên ngoài đều đồn rằng tiểu thư muốn trèo cao bám víu Hầu phủ, không giữ nữ đức. Trong phủ, lão gia và phu nhân đều cực kỳ tức giận, nhưng họ không có cách nào tới Định Bắc Hầu phủ đòi công bằng, mà cũng chẳng chờ được bên kia tới cầu hôn, chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, tiểu thư đã gầy đi hẳn một vòng...

- Trong khoảng thời gian đó, tiểu thư còn từng nghĩ quẩn, lão gia và phu nhân thấy cứ tiếp tục như vậy cũng không ổn nên nghĩ rằng chi bằng sớm đưa đại tiểu thư về quê tổ, rời khỏi kinh thành rồi, những lời đồn đại ấy tự nhiên sẽ nhạt đi, nô tỳ nhớ rất rõ, ngày đưa đại tiểu thư đi đúng là lễ Thất Tịch hai năm trước.

Hàng mày Tần Anh lập tức nhíu chặt:

- Là ban ngày?

Lục Hòa lắc đầu:

- Không phải, là ban đêm, chính xác hơn thì là nửa đêm. Tối hôm đó đại tiểu thư cũng náo loạn một trận, nhưng thân phận nô tỳ thấp kém, không được hầu cận sát bên, chỉ nghe thấy trong nội viện động tĩnh rất lớn. Đến giờ Sửu, đại tiểu thư đột nhiên bị đưa đi, hai nha hoàn thân cận cùng một ma ma cũng bị đưa đi theo. Lão gia và nhị tiểu thư đích thân tiễn đại tiểu thư ra khỏi thành, mãi tới lúc trời sáng mới quay về, lão gia vừa giận vừa đau lòng, còn nhị tiểu thư là người đau khổ nhất, thậm chí sau đó còn bệnh nặng một trận.

Tần Anh trầm giọng hỏi:

- Ngươi tận mắt nhìn thấy Phó Trân rời phủ sao?

Lục Hòa lắc đầu:

- Dạ không, đại tiểu thư không chịu đi, là bị mấy ma ma trói rồi mang ra ngoài. Đêm đó phu nhân không cho bọn nô tỳ ra ngoài, nên nô tỳ cũng không thể tiễn, chỉ có một ma ma nhìn thấy từ xa nói rằng đại tiểu thư giống như bị trói rồi khiêng ra ngoài.

Không biết Tần Anh nghĩ tới điều gì, sắc mặt nàng bỗng trắng đi vài phần.

- Sau đó ngươi liền bị bán đi?

Lục Hòa gật đầu:

- Đại tiểu thư đã về quê tổ, không cần nhiều người hầu hạ nữa, nên bọn nô tỳ bị bán đi một đợt.

Lúc này Tần Anh bỗng hỏi thêm:

- Ngươi còn nhớ trước buổi Trâm hoa yến hai năm trước, đại tiểu thư nhà ngươi có gì bất thường không?

Lục Hòa suy nghĩ một lát rồi lắc đầu:

- Nô tỳ mỗi ngày chỉ làm việc vặt trong viện của đại tiểu thư, cũng chỉ nhìn từ xa, tiểu thư khi ấy không khác ngày thường là bao, quan hệ với nhị tiểu thư cũng rất thân thiết.

Đúng lúc này, dường như nhớ ra điều gì đó, nàng lại nói:

- À đúng rồi, khoảng hai tháng sau khi nô tỳ bị bán đi, nhị tiểu thư từng tìm tới nô tỳ.

Tần Anh lập tức ngồi thẳng người:

- Hai tháng sau mới tìm ngươi?

Lục Hòa chắc chắn gật đầu:

- Đúng vậy, nô tỳ nhớ rất rõ. Khi ấy nhị tiểu thư hỏi nô tỳ xem trong khoảng thời gian đó có từng nghe đại tiểu thư nói điều gì kỳ lạ không. Nô tỳ lúc ấy còn thấy lạ, nghĩ rằng nếu muốn hỏi chuyện của đại tiểu thư, sao nhị tiểu thư không trực tiếp gửi thư cho người.

Tần Anh chậm rãi tựa lưng vào ghế, ánh sáng trong mắt nàng lúc sáng lúc tối, như thể vừa xuất hiện một suy đoán khiến chính nàng cũng không dám tin. Một lúc lâu sau nàng mới cất lời:

- Hôm nay đa tạ ngươi, ta sẽ sai người đưa ngươi về.

Lục Hòa nào dám nhận lời cảm tạ ấy, vội vàng lui xuống.

Tần Anh trước tiên dặn Thẩm Lạc tìm người đưa Lục Hòa về nhà, sau đó lại rơi vào trầm tư, Bạch Uyên, Tạ Kiên và những người khác đều chăm chú nhìn nàng không chớp mắt, trong lòng đầy nghi hoặc nhưng không ai dám lên tiếng quấy rầy. Đợi tới khi Thẩm Lạc quay lại, Tần Anh mới chậm rãi ngẩng đầu:

- Trời sắp tối rồi, nhưng có một chuyện cần các ngươi đi làm, nếu may mắn, có lẽ trước khi trời sáng sẽ tìm được thứ chúng ta muốn--

...

Đầu giờ Hợi, Tạ Tinh Lan dẫn theo hai nhân chứng trở về phủ Tướng quân, hắn sai người sắp xếp cho hai người kia ở tạm trong thiên viện, rồi vừa đi về phía thư phòng vừa hỏi:

- Bên phía Tạ Kiên có tin tức gì chưa?

Tạ Vịnh đi bên cạnh đáp:

- Chưa có, thuộc hạ vừa về đã hỏi người gác cổng rồi, nói rằng Tạ Kiên và Vân Dương huyện chúa đều chưa tới.

Ngập ngừng một chút, hắn lại hỏi:

- Có cần phái người tới Lâm Xuyên Hầu phủ xem thử không?

Tạ Tinh Lan lạnh lùng liếc hắn một cái:

- Ngươi thấy có nên không?

Tạ Vịnh lập tức biết mình lỡ lời:

- Là thuộc hạ ngu dốt, không nên tới Lâm Xuyên Hầu phủ.

Tạ Tinh Lan bước vào thư phòng ngồi xuống, thấy toàn bộ công văn và khẩu cung đã được chỉnh lý hoàn tất, hắn mới nhàn nhạt nói:

- Chờ tin tức từ Khúc Châu, nếu trước khi trời sáng vẫn chưa có tin truyền về, Trung Viễn Bá phủ nhất định sẽ cắn chết không nhận. Đến sáng mai... chỉ có thể mặc cho bệ hạ xử trí.

Tạ Vịnh không nhịn được nói:

- Nhưng bệ hạ đã nói, nếu vụ án này làm không tốt sẽ cách chức Khâm Sát Sứ của ngài, đây là vị trí ngài dùng mạng mình đổi lấy được, huống hồ còn biết bao kẻ đang chờ ngài ngã ngựa...

Không biết Tạ Tinh Lan nghĩ tới điều gì, đáy mắt bỗng hiện lên vài phần châm chọc.

- Chức vị này, chỉ sợ ta muốn bị cách chức cũng không dễ.

Tạ Vịnh nghe mà chẳng hiểu gì, Tạ Tinh Lan nhìn sắc trời ngoài cửa sổ rồi nói:

- Chờ tin đi, xem đêm nay những người khác còn tra được gì, Long Dực Vệ điều tra vụ án này cũng xem như đã tận lực. Nếu bệ hạ thật sự muốn xử phạt ta, ta lại cảm thấy chưa chắc là chuyện xấu.

Tạ Vịnh càng nghe càng mơ hồ, nhưng nửa năm nay, Tạ Tinh Lan đã nói quá nhiều lời mà hắn không hiểu nổi, nếu là Tạ Kiên ở đây, có lẽ còn dám mặt dày hỏi thêm vài câu, nhưng hắn không muốn phá hỏng tâm trạng của Tạ Tinh Lan, chỉ đành đáp:

- Vâng, vậy thuộc hạ ra ngoài canh, có tin tức sẽ lập tức vào bẩm báo.

Tạ Tinh Lan khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn chưa rời khỏi màn đêm ngoài cửa sổ, hắn đang cẩn thận suy tính xem còn manh mối nào có thể lần theo nữa không, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, những đầu mối dễ tra đều đã bị hắn đào ra hết rồi, còn hung thủ lại không để lại bất kỳ chứng cứ trực tiếp nào, đây mới chính là điểm khó phá nhất trong buổi công thẩm ngày mai.

Ý nghĩ vừa chuyển, Tạ Tinh Lan lại nhớ tới Tần Anh, đã là canh hai rồi, nhưng Tạ Kiên vẫn chưa trở về phủ Tướng quân, xem ra điều Tần Anh nghi ngờ hôm nay thật sự không liên quan tới vụ án, nàng đúng là thông minh nhạy bén, nhưng không thể nào lần nào cũng đoán trúng ngay được. Nàng đã làm quá nhiều vì vụ án này, hắn đều nhìn thấy hết, chỉ tiếc rằng Thôi Mộ Chi sẽ không cảm kích tấm lòng ấy của nàng.

Nghĩ tới đây, thái dương Tạ Tinh Lan bỗng giật mạnh một cái, chân tướng của vụ án này có lẽ sẽ thay đổi vận mệnh của rất nhiều người, mà tất cả mọi chuyện, đều bắt đầu từ việc Tần Anh đột nhiên cứu được Lục Nhu Gia một cách kỳ lạ.

- Tần Anh... Tần Anh...

Tạ Tinh Lan khẽ lẩm nhẩm cái tên ấy, hắn không hiểu vì sao nàng có thể dễ dàng thay đổi chuyện mà hắn hao hết tâm tư vẫn không làm được, càng trùng hợp hơn là nàng lại si tình với Thôi Mộ Chi đến vậy.

Vừa nghĩ tới ba chữ "Thôi Mộ Chi", đáy mắt Tạ Tinh Lan liền hiện lên vài phần sắc lạnh, mà khi đem tên Tần Anh đặt cạnh cái tên ấy, trong lòng hắn lại càng thêm rối loạn bất an, sự xao động ấy khiến hắn không thể ngồi yên, phải đứng dậy bước tới bên cửa sổ hóng gió, cho tới khi hơi lạnh đầu thu phất qua gương mặt, hắn mới miễn cưỡng bình tĩnh lại đôi chút.

Chờ đợi là chuyện dày vò nhất, đến đầu giờ Sửu, Long Dực Vệ được phái ra ngoài lần lượt trở về, nhưng tin tức mang lại đều chẳng đáng kể. Tạ Tinh Lan cho những người khác lui xuống nghỉ ngơi, còn bản thân thì tựa vào lưng ghế nhắm mắt dưỡng thần.

Màn đêm lặng lẽ trôi qua, có vài khoảnh khắc hắn mơ mơ màng màng, nửa tỉnh nửa mê. Đúng lúc ấy, một tràng tiếng bước chân gấp gáp phá tan sự tĩnh lặng trước bình minh, Tạ Tinh Lan chợt mở mắt tỉnh hẳn. Ngay sau đó, Tạ Vịnh kích động xông vào:

- Công tử, tin tức từ Khúc Châu truyền về rồi!

Tạ Tinh Lan lập tức đứng dậy bước tới, vừa nhận lấy thư tín, hắn liền đọc lướt cực nhanh, càng đọc, vẻ mặt hắn càng chấn động. Đến cuối cùng, hắn không nhịn được mà bật cười lạnh:

- Đúng là Trung Viễn Bá phủ nổi tiếng giữ lễ giáo nhất kinh thành!
 
2,483 ❤︎ Bài viết: 95 Tìm chủ đề
Chương 21: Công khai xét xử


Khi Tần Anh mở mắt ra, ánh ban mai xanh nhạt đang rải trên song cửa, nàng giật mình tỉnh hẳn, vội hỏi:

- Tạ Kiên và Thẩm Lạc đã trở về chưa?

Bạch Uyên đang tựa trên trường kỷ chợp mắt, nghe động tĩnh cũng tỉnh dậy, nàng ngái ngủ nhìn ra ngoài một cái rồi đáp:

- Ngoài cửa chưa có ai tới báo tin, chắc là vẫn chưa về, giờ còn sớm, huyện chúa ngủ thêm chút nữa đi?

Tần Anh không ngủ nổi nữa, nàng khoác áo ngoài ngồi dậy, đưa tay day nhẹ mi tâm.

Tạ Kiên và Thẩm Lạc đi suốt đêm chưa về, chứng tỏ vẫn chưa tìm được thứ nàng căn dặn, mà trời sắp sáng hẳn, nàng cũng không còn thời gian tiếp tục điều tra chuyện khác nữa, chỉ có thể hy vọng Tạ Tinh Lan đã tìm ra chứng cứ then chốt.

Khi tia nắng đầu tiên ló rạng nơi chân trời, Tần Anh đã sửa soạn chỉnh tề, sang dùng bữa sáng cùng Tần Chương, biết hôm nay nàng sẽ tới phủ Trung Viễn Bá nghe công thẩm, ông nghi hoặc hỏi:

- Tối qua ta trở về nghe nói con đã sai Thẩm Lạc đi làm việc?

Hôm qua sáng sớm Tần Chương ra khỏi thành tìm Trương chân nhân luận đạo, đến tối mới hồi phủ, Tần Anh gật đầu:

- Vâng, con sai hắn đi điều tra một chuyện cũ, nhưng xem ra không thuận lợi lắm, cả đêm rồi vẫn chưa về.

Tần Chương nhướng mày:

- Chuyện cũ gì?

Tần Anh khẽ thở dài:

- Giờ vẫn chưa tiện nói rõ, là chuyện của Phó gia, có lẽ là con đoán sai thôi.

- Phó gia? Có liên quan đến vụ án Thôi gia sao?

Tần Anh gật đầu, Tần Chương trầm ngâm chốc lát rồi nói:

- Nếu vậy, lát nữa cha đi cùng con tới Bá phủ xem thử, kẻo bọn họ xử án không công bằng, lại để con chịu thiệt.

Tần Anh vốn định nói không cần, nhưng nhớ nguyên chủ trước kia rất hay làm nũng yếu đuối trước mặt Tần Chương, nên nàng cũng thuận theo mà đáp ứng.

Ăn sáng xong đã quá giờ Thìn một khắc, Tần Chương vào nội viện thay một bộ đạo bào mới tinh, rồi cùng Tần Anh lên xe ngựa đến phủ Trung Viễn Bá. Trên đường đi, ông nói:

- Vốn ngày mai mới định án, giờ lại đột ngột dời lên sớm một ngày, không biết Tạ Tinh Lan đã tra ra chuyện quan trọng gì rồi?

Tần Anh lắc đầu:

- Theo nữ nhi biết, Long Dực Vệ đã có đối tượng tình nghi, nhưng vẫn chưa tìm được chứng cứ xác thực.

Tần Chương vốn định hỏi là ai, nhưng ánh mắt khẽ động rồi lại nhịn xuống, ông vỗ nhẹ mu bàn tay nàng:

- Dù kết quả thế nào, con cũng đã tận lực rồi, mấy ngày nay cứ chạy ngược chạy xuôi bên ngoài, cha chưa từng thấy con để tâm chuyện nào như vậy.

Tần Anh cong môi cười:

- Nữ nhi hiểu mà.

Xe ngựa còn chưa tới gần phủ Trung Viễn Bá, Tần Anh đã nghe thấy tiếng người nói chuyện, nàng vén rèm nhìn ra ngoài, thấy trước phủ đã đỗ bốn năm cỗ xe ngựa. Tế tửu Quốc Tử Giám Tiết Hiến Tri đang được Tiết Túc Thanh dìu đỡ, đứng nói chuyện với Thượng thư bộ Lại Giản Khải Minh, trước mặt ba người còn có Thị lang bộ Hộ Lâm Diệu Văn, Lâm Tiềm và Giản Phương Phi đứng phía sau phụ thân mình, thần sắc xem ra vẫn khá thoải mái.

Tần Chương cũng nhìn thấy cảnh ấy, lập tức hừ một tiếng:

- May mà cha tới cùng con, nếu không chẳng có ai chống lưng cho con cả.

Đến trước Bá phủ, Tần Chương bước xuống xe trước, mọi người thấy ông tới liền đồng loạt chắp tay chào hỏi, ông trước tiên gửi lời chia buồn với phụ tử Tiết Hiến Tri, lại hàn huyên vài câu, rồi ngẩng đầu nhìn dải lụa tang treo trên cổng phủ:

- Hôm nay không phải lúc ôn chuyện cũ, chúng ta vào trong đợi trước đi, một lát nữa Nhị hoàng tử và Ngũ hoàng tử cũng sẽ tới.

Nếu chỉ là một buổi công thẩm bình thường thì thôi, nhưng hôm nay Nhị hoàng tử và Ngũ hoàng tử sẽ thay mặt Trinh Nguyên Đế tới, nên mọi người không thể không cẩn trọng, ai nấy đều phụ họa theo, Tần Chương mời Tiết Hiến Tri đi trước, rồi mới dẫn Tần Anh bước vào phủ.

Trong phủ, Triệu Vũ Miên và Phó Linh đã đến từ sớm, đang đứng trò chuyện cùng nhau, thế tử phủ Uy Viễn Bá Triệu Vọng Thư và Phó Trọng Minh của Hồng Lư Tự thì đã ngồi trong đại sảnh chuẩn bị cho buổi công thẩm, thấy có nhiều người tới như vậy, hai người vội đứng dậy nghênh đón.

Không bao lâu sau, Tần Chương đảo mắt nhìn quanh đại sảnh:

- Sao không thấy Trung Viễn Bá đâu?

Triệu Vọng Thư đáp:

- Bá phụ lúc nãy có ra ngoài một lát, nhưng nói bá mẫu không khỏe nên lại quay vào nội viện thăm rồi.

Tần Chương hiểu ra:

- Nếu vậy chúng ta cứ chờ thôi.

Dù sao hôm nay tới đây là vì công thẩm vụ án, lại có người nhà họ Tiết ở đây, nên chẳng ai tiện tán gẫu, mọi người lần lượt ngồi xuống theo thân phận, đại sảnh rộng lớn nhất thời yên tĩnh đến mức nghe rõ cả tiếng kim rơi.

Mới đợi được chốc lát, phía cổng phủ lại vang lên tiếng nói chuyện, mọi người đồng loạt nhìn sang, chỉ thấy thế tử phủ Lô Quốc Công Lô Toản cùng tiểu công tử phủ Bình Xương Hầu Bùi Sóc đi tới.

Bên cạnh hai người không có trưởng bối đi cùng, rõ ràng họ không xem trọng chuyện này đến thế, vừa bước tới trước đại sảnh, Bùi Sóc đã nhướng mày:

- Bày trận lớn vậy sao?

Phía sau họ là cha con Ngô Thư Nguyệt và Lục Nhu Gia, hôm nay Ngô Thư Nguyệt là nữ quyến duy nhất đến một mình, nàng thần sắc điềm tĩnh thong dong, thấy cảnh này cũng không kiêu không nịnh.

Phụ thân của Lục Nhu Gia là Lục Thủ Nhân hôm nay thật sự không yên tâm về con gái, nhưng thân phận ông không cao, vào đại sảnh liền hành lễ với mọi người rồi ngồi xuống vị trí cuối cùng.

Thấy sắp đến giờ Tỵ, Tần Chương không nhịn được nói:

- Thế tử phủ Trường Thanh Hầu lại là người đến muộn nhất sao? Ngay cả Long Dực Vệ và nha môn Kinh Kỳ cũng chưa thấy tới?

Nghe vậy, lòng Tần Anh khẽ siết chặt, nàng không chỉ lo cho Tạ Tinh Lan, mà còn nghĩ tới việc lúc này Thẩm Lạc và Tạ Kiên đang ở đâu. Đúng lúc ấy, một tiểu tư giữ cổng từ ngoài vội vã chạy vào, đi thẳng về phía nội viện.

Mọi người nhìn nhau khó hiểu, không bao lâu sau, thị vệ của phủ Uy Viễn Bá canh ở ngoài bước vào bẩm báo:

- Các vị đại nhân, người của Long Dực Vệ và nha môn Kinh Kỳ đã tới, nhưng hai vị điện hạ cũng sắp đến nơi, nên họ đang chờ ở ngoài phủ.

Ngoại trừ Tần Chương và Tần Anh, những người khác đều biến sắc, lập tức ngồi ngay ngắn chỉnh tề, chẳng mấy chốc, Thôi Tấn từ nội viện đi ra, trước tiên vào đại sảnh chào hỏi một câu rồi lại vội vã ra cổng phủ nghênh đón.

Đợi suốt thời gian một nén nhang, ngoài phủ mới vang lên tiếng bước chân hỗn tạp, lại thêm chốc lát nữa, Nhị hoàng tử Lý Côn và Ngũ hoàng tử Lý Nguyệt bước vào trung đình, Thôi Mộ Chi đi theo phía sau Lý Nguyệt, trông như đặc biệt cùng Ngũ hoàng tử tới đây, thấy cảnh ấy, mọi người cũng không lấy làm lạ.

Năm nay Lý Côn mười sáu tuổi, là con trai do Trịnh hoàng hậu sinh ra, còn Lý Nguyệt mới mười ba tuổi, là con của Thôi Đức phi - cô ruột của Thôi Mộ Chi, tính ra, Lý Nguyệt chính là đường đệ của Thôi Mộ Chi, hôm nay là vụ việc lớn thế này, Lý Nguyệt tuổi còn nhỏ, chưa từng trải qua, dĩ nhiên cần một người thân tín đi cùng.

Phía sau bọn họ, Thôi Tấn và Tạ Tinh Lan sóng vai bước vào, cuối cùng là Kinh Triệu Doãn Chu Hiển Thần cùng bộ đầu Triệu Liêm.

Mọi người đồng loạt đứng dậy hành lễ, Lý Côn nói một tiếng "miễn lễ", rồi ngồi xuống sau chiếc trường án ở vị trí chủ tọa trước tiên, Lý Nguyệt học theo hắn, cũng ngoan ngoãn ngồi xuống.

Lý Côn là hoàng tử do hoàng hậu sinh ra, từ nhỏ đã được dạy dỗ khác với những hoàng tử khác. Tuy tuổi còn trẻ, nhưng vừa mở miệng đã mang theo uy nghiêm:

- Ta và Ngũ đệ phụng mệnh phụ hoàng tới đây nghe Long Dực Vệ thẩm án, cái chết của Thôi Uyển và Tiết Minh đã gây náo động khắp kinh thành, cũng khiến thế gia cùng triều thần bị người ngoài bàn tán không ít. Theo thỉnh cầu của Trung Viễn Bá, hôm nay đặc biệt lập công đường riêng để xét xử vụ án này, trước giờ Ngọ, nhất định phải tìm ra hung thủ sát hại hai người bọn họ, Tạ Khâm sứ, bắt đầu đi.

Tạ Tinh Lan mặc quan bào màu huyền đen thêu hoa văn giải trãi bằng chỉ vàng, gương mặt lạnh lùng kín kẽ không lộ chút sơ hở, người ngoài nhìn vào còn tưởng hắn đã chuẩn bị chu toàn mọi thứ, nhưng Tần Anh chỉ cần nhìn hắn một cái liền biết, chuyến đi đêm qua của hắn không thuận lợi.

Tim nàng treo lơ lửng, ánh mắt không ngừng hướng về phía cổng phủ.

Ánh mắt Tạ Tinh Lan sắc bén như lưỡi kiếm quét qua mọi người một lượt, rồi trước tiên nhìn về phía Thôi Tấn:

- Bá gia, phu nhân không định ra nghe thẩm án sao?

Sắc mặt Thôi Tấn có phần khó coi:

- Nàng ấy thân thể không khỏe, hôm nay không tới được --

Tiết Hiến Tri ngồi đối diện lạnh giọng nói:

- Hôm nay là ngày quan trọng như vậy, chẳng lẽ Bá phu nhân không muốn biết Thôi Uyển bị người ta hãm hại thế nào? Đến vài bước đường cũng không chịu đi sao?

Thôi Tấn vừa nhìn thấy người nhà họ Tiết liền chẳng có sắc mặt tốt đẹp gì, khi trước lúc vào cung cáo trạng, ông từng chỉ đích danh Tiết Minh là hung thủ giết người, hiển nhiên nhà họ Tiết cũng đã biết việc ấy, lời nói lúc này đầy mùi thuốc súng:

- Mất con gái yêu, nàng ấy đau lòng quá độ, nàng...

- Ta đương nhiên phải nghe thẩm án.

Lời Thôi Tấn còn chưa dứt, bên ngoài đại sảnh bỗng vang lên giọng nói của Lâm thị.

Sau tiếng bước chân chậm rãi, Lâm thị mặc đồ tang màu trắng nhạt, dung nhan bệnh tật tiều tụy xuất hiện ngoài cửa, Tiết Hiến Tri nhìn thấy bà liền nghiêm giọng:

- Thế mới đúng chứ, ôm nay tất cả mọi người đều ở đây, có gì thì để Long Dực Vệ điều tra cho rõ ràng, cũng để hai vị điện hạ làm chứng, tránh sau này còn có chuyện không nói rõ được!

Lâm thị bước vào nhận lỗi rồi ngồi xuống bên cạnh Thôi Tấn, hôm nay bà ăn mặc nghiêm chỉnh, thần sắc lạnh lùng cứng rắn, sau khi ngồi xuống, lưng bà thẳng tắp như một thanh kiếm, tựa như sắp bước vào một trận chiến ác liệt, chỉ có đôi tay siết chặt trên đầu gối mới để lộ nỗi bất an cùng hoảng loạn sâu trong lòng.

Hôm nay nhà họ Thôi và nhà họ Tiết là thân nhân của người chết, nên được ngồi ở vị trí đầu hai bên. Thấy Lâm thị đã tới, Tiết Hiến Tri nói với Tạ Tinh Lan:

- Tạ Khâm sứ, các ngươi điều tra được gì thì cứ bày ra nói rõ ràng đi --

Ánh mắt Tạ Tinh Lan trầm xuống:

- Hai người chết trong vụ án này, ngoài những lời đồn đãi bên ngoài, Long Dực Vệ quả thực còn tra ra được không ít nội tình, vừa rồi ta hỏi vì sao phu nhân chưa tới, cũng là bởi phu nhân có lẽ là một trong những nhân chứng.

Sống lưng đang thẳng tắp của Lâm thị bỗng cứng lại, bà cười lạnh:

- Tạ Khâm sứ nói vậy là có ý gì? Ta là mẫu thân của Uyển nhi, tới đây để nghe xem hung thủ là ai, sao lại thành nhân chứng?

Tạ Tinh Lan nói:

- Hung thủ giết người tất phải có động cơ, mà động cơ này lại bắt nguồn từ một đoạn tư tình khó thể phơi bày ra ánh sáng, phu nhân là người biết chuyện, đương nhiên chính là nhân chứng.

Lâm thị vì đau buồn nhiều ngày, đáy mắt vốn đã u ám nặng nề, giờ nghe lời ấy, trong mắt lập tức hiện lên vẻ sắc lạnh:

- Ngươi nói cái gì? Tư tình gì chứ? Long Dực Vệ các ngươi tra không ra hung thủ, giờ còn muốn bôi nhọ Uyển nhi sao?

Tạ Tinh Lan không hề bị cơn giận của bà ảnh hưởng:

- Xem ra phu nhân không định thừa nhận rồi.

Lâm thị nghiến chặt răng, cố giữ bình tĩnh:

- Ta không hiểu ngươi đang nói gì, bây giờ là bảo ngươi điều tra ai đã hại chết Uyển nhi, thế mà ngươi lại ở đây ăn nói mê hoặc lòng người, đây chính là bản lĩnh của Long Dực Vệ sao?

Tạ Tinh Lan vẫn điềm tĩnh như cũ, nhưng Tiết Hiến Tri phía đối diện đã không nhịn được:

- Tư tình gì? Là tư tình giữa ai với ai? Chẳng lẽ Thôi Uyển có tư tình với kẻ khác, rồi bị hung thủ vu oan lên đầu Minh nhi?

Thôi Tấn lập tức nổi giận:

- Tiết tế tửu, xin tự trọng! Di thư của Tiết Minh đã viết rõ ràng, ta khuyên ngươi đừng cố phủi sạch quan hệ cho hắn! Uyển nhi nhà ta đã sớm đính hôn với phủ Hoài Nam Quận Vương, tuyệt đối không thể có tư tình với kẻ khác!

Tiết Hiến Tri mất cháu trai, mấy ngày nay lại bị lời đồn bên ngoài chọc cho đầy bụng tức giận, vừa nghe vậy liền bật dậy:

- Di thư đó là giả tạo! Chữ viết tuy giống Minh nhi, nhưng căn bản không phải nó viết! Theo ta thấy, rõ ràng là Thôi Uyển nhà các ngươi dây dưa với người khác không sạch sẽ, rồi liên lụy tới Minh nhi nhà ta, các ngươi còn dám tới trước mặt bệ hạ đổi trắng thay đen!

Người có mặt ở đây đều thân phận cao quý, thấy công đường sắp biến thành nơi cãi vã, Lý Côn đập mạnh xuống bàn một cái "rầm":

- Gia phong nhà họ Tiết thanh chính, phủ Trung Viễn Bá cũng là gia tộc giữ lễ nghi phép tắc, nếu không có chuyện ấy xảy ra, Long Dực Vệ và nha môn Kinh Kỳ tuyệt đối không thể vu oan cho các người, rốt cuộc chân tướng là gì, cứ để Tạ Khâm sứ nói tiếp đi.

Thôi Tấn và Tiết Hiến Tri đều ngậm miệng, sắc mặt Lâm thị trắng bệch, đầu ngón tay giấu trong tay áo không kìm được mà run rẩy, những người còn lại đều nhìn chằm chằm vào Tạ Tinh Lan, ai nấy cũng muốn biết lời đồn bên ngoài rốt cuộc là thật hay giả.

- Ta đã nói từ trước, vụ án này bắt nguồn từ một đoạn tư tình, Long Dực Vệ điều tra nhiều ngày, kết quả thu được chỉ sợ sẽ khiến thân nhân người chết thất vọng.

Tạ Tinh Lan nhìn về phía hai nhà họ Thôi và họ Tiết:

- Thôi Uyển quả thực có tình riêng với người khác, mà người cùng nàng nảy sinh tình cảm, chính là Tiết Minh.

Lời của Tạ Tinh Lan như nước đổ vào chảo dầu sôi, những người chưa biết nội tình đều kinh hãi hít ngược một hơi lạnh, còn Thôi Tấn và Tiết Hiến Tri thì lập tức nổi giận, Thôi Tấn bật mạnh đứng dậy:

- Chuyện này sao có thể? Uyển nhi sao có thể có tình cảm với Tiết Minh được?

Tiết Hiến Tri tuổi đã cao, lúc này cũng run rẩy giơ tay chỉ vào Tạ Tinh Lan:

- Thôi Uyển đã có hôn ước từ sớm, Tiết Minh cũng biết chuyện đó, sao nó có thể dây dưa không rõ với Thôi Uyển được?!

Tạ Tinh Lan không nhiều lời, trực tiếp nói:

- Dẫn nhân chứng Trừng Nghiễn lên --

Tiết Hiến Tri nghe vậy thì sững người, quay đầu nhìn lại, quả nhiên thấy tên tiểu tư thân cận của Tiết Minh là Trừng Nghiễn đang bị Long Dực Vệ áp giải vào, ông run giọng:

- Ngươi... ngươi theo hầu Minh nhi bao năm nay, tuyệt đối không được vu oan cho chủ tử của mình...

Hai thị vệ áp giải Trừng Nghiễn vào giữa công đường, hắn mặt cắt không còn giọt máu, quỳ phịch xuống đất.

Tạ Tinh Lan nói:

- Trước đây khi Tiết Minh chết, Long Dực Vệ đã từng thẩm vấn Trừng Nghiễn, nhưng khi đó hắn nói dối, cho đến đêm qua, Long Dực Vệ điều tra ra trong hai năm gần đây, Trừng Nghiễn nhiều lần tới hiệu cầm đồ Đồng Phúc ở phía đông thành để cầm cố châu báu, trong số những món đồ đó, có vài thứ tin rằng Bá gia và phu nhân đều nhận ra --

Tên thị vệ đang giữ Trừng Nghiễn lấy từ trong tay áo ra một bọc vải nhỏ, rồi mở ra đặt xuống bên cạnh hắn. Trên mặt đất hiện ra một miếng ngọc đồng tâm có tua rua rủ xuống, một túi thơm thêu hoa văn tinh xảo bằng chất liệu thượng hạng, một chiếc quạt xếp chế tác đẹp mắt có vẽ mỹ nhân đồ, cùng hai chiếc ngọc ban chỉ.

Trừng Nghiễn mặt trắng bệch, mồ hôi lạnh chảy dọc trán. Bên cạnh, đôi mắt của Lâm thị cũng mở to, Thôi Tấn là nam nhân, dù đã nhìn rõ mấy món đồ ấy nhưng vẫn nói:

- Ta không thấy quen mắt chỗ nào cả? Ý ngươi là những thứ này đều là của Uyển nhi sao?

Tạ Tinh Lan nhìn Trừng Nghiễn:

- Ngươi nói đi.

Trừng Nghiễn run lẩy bẩy, phủ phục trên mặt đất:

- Lão thái gia, tiểu nhân có lỗi với ngài, tiểu nhân không dám phản bội công tử, nhưng đây là án mạng, nếu tiểu nhân không nói thật thì quan phủ sẽ định tội tiểu nhân, tiểu nhân thật sự không còn cách nào...

- Trong số những món đồ này, chỉ có hai chiếc ngọc ban chỉ là công tử ban thưởng cho tiểu nhân, ba món còn lại đều là trước kia công tử sai tiểu nhân mang đi tiêu hủy. Hơn một năm nay tiểu nhân bị ma xui quỷ khiến, đánh bạc mãi thua tiền, cùng đường rồi, thấy mấy món đồ này đều rất quý giá nên mới đem đi đổi lấy bạc. Miếng ngọc đồng tâm là năm năm trước Thôi cô nương tặng công tử, túi thơm là vào tiết Thu Tịch hai năm trước, chính tay Thôi cô nương thêu cho công tử. Còn chiếc quạt này tuy bình thường, nhưng phía trên có viết hai chữ "Yến Uyển". Nhìn như đang khen vẻ đẹp của mỹ nhân trong tranh, nhưng thật ra lại ngầm chứa tên của Thôi cô nương...

Càng nói, Trừng Nghiễn càng sợ hãi, cuối cùng bật khóc thành tiếng, Tiết Hiến Tri run rẩy nói:

- Không thể... tuyệt đối không thể...

Ông cảm thấy trước mắt tối sầm, một hơi nghẹn nơi lồng ngực không thở lên nổi, suýt nữa ngất đi, Tiết Túc Thanh bên cạnh vừa giúp phụ thân thuận khí vừa quát:

Tên nô tài to gan, chẳng lẽ là ngươi ăn trộm những món đồ của Thôi cô nương, giờ lại muốn vu oan cho chủ tử mình?

Trừng Nghiễn sững người, khóc càng dữ dội:

- Nhị gia, tiểu nhân không dám, bao năm nay tiểu nhân vẫn luôn giúp công tử che giấu chuyện này, nếu không phải lần này liên quan đến mạng người, tiểu nhân chết cũng sẽ không nói ra, nếu nhị gia cứ đổ hết tội lên đầu tiểu nhân thế này, tiểu nhân thà đập đầu chết quách cho xong!

Sau khi nói ra sự thật, Trừng Nghiễn biết mình không thể tiếp tục ở lại phủ họ Tiết nữa, nhưng hắn không ngờ Tiết Túc Thanh vừa quay đầu đã muốn đẩy hết mọi chuyện lên người hắn. Nếu chỉ thừa nhận Thôi Uyển và Tiết Minh có tư tình, nhiều lắm hắn cũng chỉ bị đuổi khỏi phủ, nhưng lời vừa rồi của Tiết Túc Thanh rõ ràng là muốn lấy mạng hắn!

Hắn vốn lanh lợi, lập tức quay sang cầu cứu Tiết Hiến Tri:

- Lão thái gia, tiểu nhân nói đều là thật, ngoài những món đồ này, trước kia công tử còn từng qua lại thư từ với Thôi cô nương. Đa số thư từ đã được tiểu nhân giúp đốt đi, nhưng vẫn còn vài phong không đáng chú ý bị công tử cất kỹ trong thư các, về sau e rằng ngay cả công tử cũng quên mất. Nếu ngài không tin, cứ sai người về phủ tìm thử, trong thư các, tầng hai, hàng thứ hai từ bên trái sang, ngăn dưới cùng có một tập thơ, thư đều giấu trong đó --

Tiết Hiến Tri vừa mới thuận lại được một hơi, nghe hắn nói cụ thể như vậy liền hiểu hắn không dám bịa chuyện kiểu này, hai mắt ông trợn trắng, suýt nữa lại ngất đi. Tiết Túc Thanh luống cuống chăm sóc phụ thân, dưới ánh mắt đầy quái dị của mọi người, trán hắn cũng đẫm mồ hôi lạnh. Ánh mắt hắn đảo liên hồi, nhưng thế nào cũng không nghĩ ra cách xoay chuyển cục diện.

Mà Tạ Tinh Lan hiển nhiên sẽ không cho hắn bất kỳ cơ hội nào.

- Người đâu, làm theo lời Trừng Nghiễn, về phủ họ Tiết lấy vật chứng tới đây.

Nói xong, hắn quay sang nhìn Thôi Tấn và Lâm thị:

- Nếu Bá gia và phu nhân không nhận ra đồ của Thôi cô nương, vậy thì gọi nha hoàn và ma ma thân cận của nàng tới, các nàng nhất định nhận ra được, người đâu --

Thôi Tấn tức đến mức nổi trận lôi đình, lập tức quát lớn:

- Dựa vào đâu mà một tên tiểu tư nhà họ Tiết nói gì thì là cái đó? Sao có thể khẳng định những thứ này là của Uyển nhi? Có khi là cô nương khác cũng viết những câu chữ tương tự nên bị hiểu lầm thì sao? Tên tiểu tư này tham tiền của chủ tử, vốn đã tâm địa bất chính, chẳng lẽ không thể là Tiết Minh tư thông với kẻ khác, rồi liên lụy tới Uyển nhi nhà ta sao?

Trước đó Tiết gia còn nghi ngờ Thôi Uyển có tư tình với người khác, giờ Tiết gia đưa ra bằng chứng sắt đá, lại đến lượt Thôi Tấn nghi ngờ Tiết Minh dan díu với kẻ khác, Thôi Tấn cố chấp cãi ngang, dáng vẻ chẳng khác nào đàn bà chanh chua ngoài chợ, hoàn toàn quên mất mới lúc trước còn nói phủ Trung Viễn Bá là gia tộc lễ giáo.

Mặt ông đỏ bừng, rõ ràng là quyết tâm sống chết không nhận, những người có mặt tuy không biểu lộ gì, nhưng trong lòng đều đã hiểu đoạn tư tình này phần lớn là thật. Ai nấy thần sắc khác nhau, không ngờ phủ Trung Viễn Bá cùng phủ họ Tiết danh giá lại có thể xảy ra chuyện bê bối như vậy.

Tần Anh lặng lẽ nhìn Tạ Tinh Lan, dây thần kinh căng chặt trong lòng khẽ thả lỏng đôi chút. Nàng không ngờ chỉ trong một đêm, Long Dực Vệ lại tìm được nhân chứng là Trừng Nghiễn, nếu không, hai Thôi gia và Tiết gia chắc chắn vẫn còn tiếp tục cãi cùn không thôi.

Rất nhanh sau đó, Tử Quyên và Bích Vân bị Long Dực Vệ dẫn tới, hai nha hoàn vẻ mặt căng thẳng bước vào đại sảnh, còn chưa kịp hành lễ, Tạ Tinh Lan đã tiến lên hỏi:

- Các ngươi nhìn xem, trong số những món đồ này, có thứ nào là của tiểu thư các ngươi không?

Tử Quyên và Bích Vân nhìn nhau một cái, vừa bước tới xem, sắc mặt cả hai đã đồng loạt thay đổi, Tử Quyên chỉ vào túi thơm:

- Đây là túi thơm tiểu thư thêu hai năm trước, sau đó người cất tận dưới đáy hòm quần áo, chưa từng lấy ra dùng nữa, sao lại ở đây được?

Bích Vân nhìn miếng ngọc đồng tâm:

- Dây kết này đúng là giống cách thắt của tiểu thư, chỉ là trước đây chúng nô tỳ chưa từng thấy miếng ngọc bội này, còn chiếc quạt kia "Yến Uyển" là nhũ danh tiểu thư dùng khi làm thơ trong khuê phòng, người ngoài chưa từng biết tới...

Lời của hai nha hoàn càng chứng minh lời khai của Trừng Nghiễn không hề giả dối, Thôi Tấn không dám tin nhìn hai người:

- Hai đứa các ngươi đang nói linh tinh gì vậy?! Nhìn cho kỹ lại xem, nữ nhân trong thiên hạ thêu thùa chẳng phải đều giống nhau sao, cách thắt dây cũng chỉ có vài kiểu đó thôi, sao các ngươi dám khẳng định đây là tay nghề của Uyển nhi?

Sắc mặt Tử Quyên và Bích Vân hơi tái đi, lúc này mới nhận ra mình vừa nói điều không nên nói, lập tức quỳ xuống đất, mím chặt môi không dám hé thêm nửa lời, Tạ Tinh Lan đứng bên lạnh nhạt nói:

- Bá gia nói vậy không đúng rồi, tay nghề thêu thùa của nữ tử cũng như nét chữ của mỗi người, đều là thói quen tích lũy qua năm tháng, người thân cận bên cạnh sao có thể không nhận ra. Nếu Bá gia vẫn không tin, Long Dực Vệ cũng không phải không còn chứng cứ khác.

Nói tới đây, Tạ Tinh Lan lại dừng lời, càng khiến người khác tò mò không biết Long Dực Vệ còn nắm giữ bằng chứng gì, chỉ thấy hắn hơi thở dài:

- Chỉ là phần chứng cứ tiếp theo, e rằng Bá gia khó lòng chịu nổi.

Thôi Tấn trợn ngược đôi mày rậm:

- Con gái yêu của ta chết thảm, sau khi chết còn bị người ta hắt nước bẩn như vậy, ta thật không biết còn chuyện gì mà ta không chịu nổi nữa!

Tạ Tinh Lan khẽ gật đầu:

- Rất tốt, vậy ta sẽ nói rõ những gì điều tra được ở Khúc Châu--

- Uyển nhi quả thật đã nảy sinh tư tình với Tiết Minh.

Thôi Tấn còn chưa nghe rõ lời Tạ Tinh Lan, thì Lâm thị bên cạnh bỗng mở miệng. Đến lúc này, Thôi Tấn mới nhận ra người luôn che chở cho Thôi Uyển nhất là Lâm thị đã im lặng rất lâu, mà ông càng nghi ngờ mình nghe nhầm, ông trừng mắt nhìn bà:

- Phu nhân? Vừa rồi... vừa rồi nàng nói gì?

Lâm thị mặt không còn giọt máu, thân hình cứng đờ như sắp ngã xuống, bà cười thảm một tiếng nhìn Thôi Tấn:

- Bá gia không nghe rõ sao? Ta nói, Uyển nhi thật sự có tư tình với Tiết Minh--

Từng chữ từng chữ rõ ràng vang lên, nặng nề như đá rơi xuống đất, thân thể Thôi Tấn lảo đảo:

- Phu nhân, nàng điên rồi sao, người ta nói Uyển nhi không giữ nữ đức, tư thông với nam nhân, vậy mà bà cũng nói thế?

Lâm thị cố chống đỡ suốt thời gian dài như vậy, đến lúc này cuối cùng cũng đỏ hoe mắt, môi bà vẫn cong lên cười, nhưng nước mắt lại thi nhau rơi xuống.

- Ta đã sớm nói với Bá gia, Uyển nhi không muốn gả vào phủ Hoài Nam Quận Vương, nhưng Bá gia không tin. Vì muốn bám víu phủ Hoài Nam Quận Vương, ông chẳng hỏi han gì đã định hôn sự này, mọi chuyện đều bắt đầu từ ngày Bá gia định hôn cho nó...

Hai mắt Thôi Tấn như sắp nứt ra:

- Điên rồi, mụ đàn bà điên này, bà có biết mình đang nói gì không?

Lâm thị không để tâm tới tiếng quát mắng của ông, bà quay sang nhìn Tạ Tinh Lan. Giọng điệu bà vẫn bình tĩnh không hề thấp kém, nhưng trong đôi mắt đẫm lệ lại đầy vẻ cầu khẩn:

- Tạ Khâm sứ, được, hôm nay ta, người mẹ ruột này, sẽ đích thân thừa nhận Uyển nhi quả thực phẩm hạnh có thiếu sót, quả thực đã nảy sinh tư tình với Tiết Minh, chuyện này ta đã biết từ lâu, là người làm mẹ như ta không dạy dỗ nó cho tốt, tất cả đều là lỗi của ta.

- Uyển nhi đã chết oan, nó lại đang có hôn ước, vì danh tiết sau khi chết của nó, ta không thể nói rõ sự thật với các người, nhưng nếu ngươi muốn ta thừa nhận, vậy ta nhận, giờ ngươi có thể nói cho ta biết, rốt cuộc ai là kẻ đã hại chết Uyển nhi hay chưa?

Trong bầu không khí tĩnh lặng quỷ dị ấy, trên gương mặt Tạ Tinh Lan hiếm hoi xuất hiện vài phần chần chừ, đúng lúc này, một giọng nói dịu dàng vang lên:

- Tạ Khâm sứ, vừa rồi ngài nói ở Khúc Châu đã điều tra được chứng cứ?

Mọi người đều giật mình, đợi khi nhìn về phía phát ra âm thanh, mới phát hiện người lên tiếng lại là Phó Linh - thiên kim của Hồng Lư Tự khanh, người từ đầu tới cuối gần như không có cảm giác tồn tại.

Tạ Tinh Lan cũng nhìn sang nàng, Phó Linh đối diện ánh mắt hắn, vẻ mặt nhu nhược dịu dàng nhưng giọng nói lại chân thành:

- Hai vị điện hạ đều đang ở đây, nếu không nói hết chứng cứ ra, vậy buổi công thẩm này, làm sao có thể xem là công bằng vô tư được?
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back