- Xu
- 34,006
56
0
Cô quen anh vào ngày Quốc tế thiếu nhi, không phải kiểu vô tình đụng nhau nơi cuối phố, không phải kiểu tan làm sảnh công ty, mà chỉ qua từng con chữ ly kì ngày nắng gió.
"Một canh kia tựa ngày dài
Hai khắc kia cứ như là hai canh
Chỉ là trông tiểu manh manh
Mà đầu đau nhức, mà thân mệt nhoài!
Chỉ mong mau tới ngày mai
Một khóc hai nháo, vẫn 'bye' đến trường."
"Cũng bị trẻ con loạn nhà hả?"
Anh bình luận dòng trạng thái mới xem, chẳng để làm quen, chỉ để cảm thán cho người cùng tình cảnh.
"Đúng là quốc tế thiếu nhi, thiếu nhi thì quậy, thiếu Nhi thì buồn!"
"Ồ! Vậy ra bạn tên Nhi hả?"
"À, không hẳn, bút danh của mình là Miêu Nhi."
Anh biết cô qua một diễn đàn tiểu thuyết. Tên tài khoản của cô là Mây, có lẽ bởi tâm trí hay đi lạc của mình, ảnh đại diện là hình một graffiti cô tự vẽ, là tài khoản mới lập trên diễn đàn. Còn của anh là tài khoản thành viên thân thiết, tên Biển đổi màu lấp lánh, ảnh đại diện là một ly rượu đêm trăng.
Cô lên diễn đàn tìm tiểu thuyết. Anh trên diễn đàn bá chủ một phương.
Cô hiện chưa có người thương. Anh thời cũng bướng, độc thân một phường.
Cô và anh đều chưa từng gặp nhau, nhưng cảm giác vừa quen vừa lạ.
Ban đầu, cuộc hội thoại chỉ là những câu xã giao về thời tiết như bao cuộc nói chuyện bình thường khác.
"Hà Nội mưa rồi, quên mang ô!"
"Ở đây trời xanh, không có nắng!"
Rồi dần dần chủ đề hướng tới sở đoản, sở thích của mỗi người, rồi từ những câu chào đơn giản đến những câu như
"Lo tìm chỗ trú đi, đừng để bị ướt."
"Thức đêm nhiều nó hại người cho"
Cô thích trời xanh, anh ghét nắng.
Anh nhớ mây trắng, cô quên mưa.
Cô miệt mài phá, anh cật lực xây.
Cô mệt tĩnh lặng, anh công phá vòng vây.
Tưởng chừng như hai người chẳng thể hòa hợp, ấy vậy mà cuộc nói chuyện như không có điểm dừng.
Tưởng chừng như hai người chẳng phải người dưng, ấy vậy mà cách nói chuyện vẫn thoáng xa cách.
Cô lưu tên anh trong "bộ nhớ" là Biển, anh lưu cô là Mây.
Một tháng sau, anh nói với cô rằng anh có cảm tình với cô nhưng vẫn có những ranh giới anh chưa thể, cũng chưa dám chắc vượt qua.
Cũng có lẽ bởi "trái tim rạn nứt của người luôn bị phản bội bởi vì tình yêu" nơi anh khiến anh không dám bước tiếp.
Cô không nói gì, vẫn cùng anh trò chuyện. Bởi chính cô cũng chưa chắc chắn cảm xúc cô dành cho anh có đúng là tình yêu hay không.
Rốt cuộc cô và anh vẫn chỉ dừng lại ở mối quan hệ trên tình bạn, dưới tình yêu.
Hoàn cảnh hiện tại có chút giống câu ca
"người cô đơn gặp kẻ tổn thương, có duyên phận sao, hai từ đó cả anh và em chưa đặt lòng tin một lần nào"
Một người cô đơn như cô từng hùng hồn tuyên bố rằng bản thân chỉ thích người hơn mình "một cái đầu", vậy mà nghiệp quật không chừa phát nào, mang anh tới như một liều vitamin cho trái tim cô đơn, cằn cỗi.
Một kẻ tổn thương như anh từng tuyên bố hùng hổ rằng chẳng muốn yêu thêm một ai, nhưng cũng bị vả mặt sớm khi đụng phải cô. Anh tin cô là do chân trời sắp xếp, cứu rỗi cho trái tim đầy vết cắt chẳng lành.
Rồi anh biết cô học dược. Cô biết anh làm marketing.
Anh biết cô thích viết, vẽ linh tinh vào sổ tay nhỏ mang theo bên mình.
Vẫn chẳng thấy điểm chung nào đáng nói. Nhưng hai người ngày càng xích gần nhau.
Cô bắt đầu kể về những chuyện xảy ra xung quanh như một cách khác để nói "hôm nay em thế nào".
"Ngao ngao đói, sáng chưa ăn.."
"Hà Nội vẫn mưa"
"Xứ mơ lại nắng!"
"..."
"Anh đoán xem Trà biển là trà gì?"
Anh đáp
"Trà biển à, là trà của biển, mà biển có màu xanh, xanh là lam, nào qua coi Lam trà thưởng thức thì biết."
"Họ hàng bắn đại bác không tới! Theo em, trà biển sẽ có combo đắng của trà, mặn chát của biển, và một chút gì đó sâu thẳm như có thể nuốt trọn những nỗi u sầu nữa."
Trời vào hè, những cơn mưa bất chợt rơi.
Cô nhắn anh vào một đêm mưa to tầm tã, sét rạch trời, sấm oang oang.
"Trời lại mưa, những tia sét lại nhảy disco trên bầu trời, chớp tắt, những tiếng sấm lại ầm vang, phát hoảng, tiếng rào rào giọt mưa như đang mở bản nhạc ca múa tạm thời" cùng một dãy số mật mã riêng của hai người
"3111 11760 41176, 10u 711176 74 6764119 701 v3 704u"
Anh không nhắn lại.
Có lẽ vì ngủ, có lẽ còn chẳng buồn xem hoặc có thể xem nhưng không biết phản hồi.
Chỉ là cô ghét cái cảm giác muốn có một ai đó ấp ôm qua giông bão, ghét cái cảm giác muốn khóc mà nước mắt chẳng rơi, ghét cả bóng tối ngập ngừng, chơi vơi, ghét cảm giác nghĩ rằng nơi bình yên chẳng thể chạm tới.
Bên kia màn hình, anh đọc từng chữ cô nhắn, giải mật mã, rồi lặng.
Trong đầu anh, một bên thiên thần lên tiếng
"Chẳng phải cậu cũng nhớ cô ấy sao, trả lời đi, nói cho cô ấy biết!"
Một bên xấu xa tiếp lời
"Đừng bị cô ta lừa, chẳng phải cậu từng vì cảm xúc của người khác mà tổn thương chính mình sao, đừng nhắn gì hết!"
Anh để mặc chúng đánh nhau, cũng không trả lời tin nhắn, nào biết đây là khởi đầu cho một thử thách tình yêu/ tình bạn giữa cả hai.
Cô vẫn tiếp tục, như thể muốn nhắn với chính cô
"Nếu em là họa sĩ nghiệp dư, dành cho anh nét vẽ sắc màu, liệu anh có muốn vẽ tô lại đời anh?"
Không đợi anh trả lời, cô chơi trò "lặn". "Lặn" khỏi anh, "lặn" khỏi diễn đàn. Như một cách bình ổn trái tim cuồng si, đảo điên vì tình.
Bên kia, anh cười bất lực
"Đám mây bỏ trốn, tôi thua em rồi!"
Yêu một người phía sau màn hình đúng thật rất kỳ lạ. Dù không thể nhìn mặt đoán ý, đoán tâm trạng nhưng chỉ cần thấy tên người đó xuất hiện cũng đủ khiến bản thân vui cả ngày dài. Nhưng chỉ cần người kia im lặng sẽ thấy rất trống vắng, rồi vô thức kiếm tìm.
Rồi tình cũ không rủ cũng đến, người anh từng đơn phương mấy năm bỗng quay lại.
Hai mặt một lời, anh và nàng hẹn nhau nơi quán nước tên Trà biển.
Anh gọi cà phê đắng. Nàng trà đào cam sả.
Khoảng lặng kéo dài, chẳng ai sai, chẳng ai lái.
"Có không giữ, mất đừng tìm"
Chẳng ngờ, một lúc sau, anh lên tiếng.
Anh lạnh giọng nói, khiến nàng sững sờ, ngồi im, mỗi người chìm trong thế giới riêng mình.
Sau hôm đó, nàng chẳng còn tìm anh.
Cô lặn một lần hết gần nửa năm, anh một lần tìm hết năm tháng.
Năm tháng sau, trong Trà biển, xuất hiện trước mặt anh là một cô gái, không cao, tóc đen dài ngang lưng, đang nhìn quanh quất như thể có hẹn với một người nào đó.
Cô tiến tới chỗ anh ngồi và hỏi
"Em có thể ngồi cùng bàn không?"
"Ừ, được, em ngồi đi."
Cô ngồi xuống, đặt lên bàn một cuốn sổ tay nhỏ đang viết dở điều gì đó.
Anh vô tình lướt qua, và thấy loáng thoáng dòng chữ ".. Vẽ tô lại đời anh". Tim anh bỗng khựng lại một nhịp, rất nhẹ thôi nhưng đủ để bao cảm xúc dồn nén bấy lâu như muốn vỡ òa khiến anh hy vọng người trước mặt là đám mây bỏ trốn anh tìm kiếm bấy lâu.
"Matcha latte của chị và cà phê đen của anh ạ"
Cô nhân viên lên tiếng và đặt đồ uống xuống bàn, nhưng không kéo được sự chú ý của anh về. Ngược với anh, cô ngẩng đầu lên cảm ơn rồi cười. Đôi mắt khi cô cười rất giống với bức hình khi xưa cô gửi nhầm cho anh rồi thu hồi sau 5 giây.
Anh ngờ ngợ, rồi nghe thấy mình hỏi
"Em có phải là Miêu Nhi, à không, Mây không?"
"?"
Cô nhìn anh chằm chằm, như thể muốn biết
"Tại sao anh biết, đúng không? Trên mặt em viết rõ kìa!"
"..."
"Anh là" Biển "đây, cuối cùng cũng đợi được em rồi!"
Cô nghi hoặc, rồi như đang cố nhớ điều gì đó mà nhăn mày. Cô đứng đó, bên tai vẫn vẳng lại câu anh vừa nói, mất một lúc, cô mới sững sờ, nhận ra anh rồi cười toe
"Cuối cùng anh cũng từ màn hình bước ra rồi!"
Cô và anh lại nói chuyện như chưa hề xa cách.
"Em lặn đâu mất tiêu vậy?"
"Em lặn xuống Biển đó, lặn xem Biển sẽ nói gì với em sau bao ngày xa cách."
"Xin lỗi, đã để em đợi lâu rồi."
"Biển ngốc!"
Hờn dỗi một câu nhưng cô vẫn quay qua ôm anh, ôm cho thỏa nỗi nhớ những ngày không anh, ôm để che đi giọt nước mắt trực trào.
Sau này, cô vẫn gọi anh là Biển, nhưng giờ đây Biển không chỉ là cái tên nick nữa mà như một ông vua ngự trị thế giới của Mây. Anh vẫn gọi cô là Mây, nhưng cô nàng giờ đây đã không thể thay thế trong trái tim anh.
Gặp được nhau là duyên, không thể bỏ đi mới chính là nợ. Anh nợ cô những lần chủ động tiến bước vào thế giới tăm tối đầy tổn thương của anh. Cô nợ anh một sợi dây kết nối vô hình giữa cô và chốn bình yên để dựa dẫm.
Tình yêu không nhất thiết phải bắt đầu bằng những điều rực rỡ. Nếu đủ chân thành và đủ kiên nhẫn, hai trái tim vẫn có thể tìm thấy nhau giữa rộng lớn biển người.
P/s: Biển Mây thơ mộng đã thành đôi, đến đây kết truyện chắc đẹp rồi. Cảm ơn mọi người đã ủng hộ!
Last edited by a moderator:
