Bạn được Kibasoi mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
8,033 ❤︎ Bài viết: 5029 Tìm chủ đề
Chương 40: Mỗi người một tâm tư

Đêm khuya vắng lặng, một bóng hình quỷ mị dễ dàng ẩn qua tai mắt của các ám vệ tại phủ Tĩnh thân vương, phi thân ra tường vây phía ngoài. Thân ảnh đó nấp vào một khách điếm hẻo lánh tại kinh thành Đại Mạc, nhanh nhẹn vượt qua hậu viện vào bên trong.

Một người khác cũng che kín mặt, đang đứng ở đó, như đã theo ước hẹn từ trước, lên tiếng:

- Châu ma ma, cuối cùng bà cũng tới rồi!

Châu ma ma cũng chính là Vương bà tử tại phủ Tĩnh vương. Bà ta nhìn người đứng trước mặt, bình tĩnh nói:

- Tiểu Ám, ta đã đến. Dạo này nữ hoàng có gửi mật tín gì cho ngươi sao?

Tiểu Ám nghe Châu ma ma nói, sửng sốt hỏi lại:

- Từ trước tới giờ, chẳng phải nữ hoàng luôn gửi mật tín riêng cho bà để bà truyền đạt lại mệnh lệnh cho chúng ta sao? Chẳng lẽ lần này bà không nhận được tin gì từ bệ hạ?

Châu ma ma nghe vậy khẽ nhíu chặt chân mày:

- Đã rất lâu ta không hề nhận được mật tin gì được truyền tới từ nữ hoàng!

Cả hai người cùng trầm tư thật lâu rồi như cùng nghĩ đến một chuyện, tháng này thuốc giải cũng không được gửi đến cho họ nhưng độc trong người họ hình như cũng không hề phát tác. Châu ma ma không thể tin được, trợn to mắt:

- Chẳng lẽ...

Thật may khi bà ta đã không hấp tấp vội vàng truyền lại tin tức nghe ngóng được trở về, nếu không mọi chuyện đã bị người bên đó nắm bắt trong tay. Thế nhưng, dù độc không phát tác nhưng họ cũng không bị phản phệ gì cho nên tính mạng của nữ hoàng có lẽ vẫn được đảm bảo. Châu ma ma vốn rất tận tâm vì nữ đế, bà ta vội vàng nói với Tiểu Ám:

- Tiểu Ám, ngươi vốn là ám vệ truyền tin, thân thủ của ngươi nhanh nhẹn hơn ta nhiều. Hơn nữa, ta ở đây vẫn còn có việc phải hoàn thành chưa thể rời đi. Ngươi thay ta lẳng lặng trở về Âu quốc một chuyến, tìm hiểu tin tức bên đó thật rõ ràng được không? Có gì thì hãy mau quay lại báo tin cho ta...

Tiểu Ám không nói hai lời, đang định xoay lưng rời đi, Châu ma ma lại vội gọi giật lại:

- Phải rồi, nếu mọi chuyện bình thường ngươi hãy trực tiếp nói với nữ hoàng rằng có tin tức tốt, nói người hãy yên tâm, giữ gìn long thể!

Tiểu Ám tiếp tục quay lưng rời đi. Châu ma ma khẽ đăm chiêu suy nghĩ. Bà ta phải chuẩn bị tinh thần sẵn sàng để đón chờ điều xấu nhất. Nếu vậy thì vị kia biết phải làm sao bây giờ? Bà ta khẽ thở dài, thầm nhủ:

- Nữ hoàng đáng kính! Chỉ vì một chữ tình... đáng sao?

Bên này, Mạc Tuyết với thân phận tiểu Thiên Ý vui vẻ cùng Chu Hùng trở về nhà sau một hồi dạo phố. Xe bò chưa đến trước cổng nàng đã vô thức nhảy xuống, tay còn cầm theo chiếc chong chóng xinh xắn chạy ào vào trong tìm Chu phu nhân Hàn Mị.

Hàn Mị thấy tiểu Thiên Ý hớn hở chạy vào bèn vui vẻ chào đón:

- Thiên Ý đã về rồi sao? Mau vào đây! Hôm nay cùng Chu đại ca của con đi chơi có vui không?

Thiên Ý cười tít mắt, lôi từ trong lòng ra một bọc điểm tâm còn ấm, nói:

- Vui lắm ạ! Hôm nay Chu đại ca mua cho con điểm tâm ăn rất ngon, con còn giữ phần cho đại nương này...

Hàn Mị cười hiền từ, đưa tay vuốt nhẹ bím tóc của nàng, nói:

- Đứa nhỏ ngốc! Ta không thích điểm tâm, con để dành cho mình ăn đi...

Tiểu Thiên Ý nghe vậy, khẽ chu môi làm nũng:

- Đại nương... Thiên Ý muốn dành phần cho người mà...

Hàn Mị bất đắc dĩ, bật cười:

- Được, được... Vậy con để vào chạn bếp đi. Chúng ta đi ăn cơm trước...

Tiểu Thiên Ý nghe vậy mới vui vẻ bật cười:

- Đại nương thật tốt! Hì hì...

Chu Hùng vừa cất xe bò, thấy mẫu thân mình cứ đứng lặng phía sau, bèn hỏi:

- Mẫu thân, có chuyện gì sao?

Hàn Mị chần chừ một lúc, sau đó bà lôi trong lồng ngực ra một mũi tên, trên thân còn cuộn một mẩu giấy, bà nói:

- Lúc ta đang đứng trước sân, thấy mũi tên bay tới cắm trúng cột nhà. Người tới cũng không có ác ý, sau khi ta phát hiện đã lập tức lui đi. Ta không biết người đó có ý gì, bèn giữ lại đưa cho con...

Chu Hùng cảnh giác cầm lấy bọc giấy, mở ra. Sau khi đọc xong, hắn chỉ sững người đứng lặng một chỗ. Hàn Mị vừa sốt ruột vừa tò mò, bà ghé lại gần xem thử, chỉ thấy trong mảnh giấy là mấy dòng chữ vô cùng ngắn gọn mà rõ nghĩa:

"Người của ta... Tạm gửi lại chỗ quý công tử! Khi nàng muốn rời đi, hi vọng quý nhân không níu kéo..."

Đọc xong thư tín, cả Hàn Mị lẫn Chu Hùng đều bần thần tại chỗ. Đúng lúc này, một giọng nói nhẹ nhàng lại trong vắt vang lên:

- Chu đại nương, Chu đại ca, chúng ta mau ăn cơm thôi!

Chu Hùng khóe môi giật giật một cách vô thức, Hàn Mị cũng đành gượng cười lên tiếng:

- Được rồi, Thiên Ý, chúng ta vào ngay đây!

Chu Hùng vô thức níu lấy tay mẫu thân, khẽ giọng hỏi:

- Mẫu thân, chúng ta đây là đang giúp người ta nuôi thuộc hạ sao?

Hàn Mị thấy nhi tử bỗng dưng ngây ngốc như vậy, bật cười nói:

- Vậy con tính sao? Sẽ vì lá thư đó mà đuổi Thiên Ý ra ngoài?

- Sao có thể?

Chu Hùng bật thốt ra lời trong lòng, cuối cùng hắn thở dài, tự mình giận dỗi bước vào trong. Nhìn tiểu Thiên Ý đang vui vẻ bày biện bát đũa trước mắt, hắn lại thở dài:

- Hy vọng muội đừng nhớ lại mọi chuyện quá sớm. Cứ thế này... tốt biết bao!

Thiên Ý vô tư không hề phát hiện ra cảm xúc của hai người thay đổi. Nàng nhanh chóng ăn xong đồ ăn rồi chạy vội ra ngoài chơi chong chóng. Hàn Mị mỉm cười:

- Đúng là một cô nhóc đáng yêu!

Chu Hùng lại khẽ lẩm bẩm:

- Nếu nàng không mang cái thân phận kia thì càng tốt!

Hàn Mị nhìn hắn, suy nghĩ gì đó rồi khẽ lắc đầu mỉm cười.

Tại kinh thành Đại Ninh, Ninh Phi Long nhìn người mang gương mặt giống hệt mình trước mắt, hắn đưa nắm nay lên miệng ho khẽ một tiếng rồi nói:

- Mạc điện hạ, ngài tìm ta có chuyện gì sao?

Mạc Vân An nghiến răng nghiến lợi nói:

- Ninh thái tử, hiện tại ngài đang ở tại Đông cung, tại sao lại không tự mình xử lý công vụ? Việc gì cũng để ta xoay xở, ta thật sự không biết có phải ngài nghĩ rằng ta thay thế luôn ngài rồi không?

Ninh Phi Long lúng túng nói:

- Xin lỗi Mạc điện hạ, bản thân ta dạo này quả thật không hề rảnh rỗi! Ngài giúp ta ứng đối một thời gian, ta quả thật rất cần sự giúp đỡ của ngài...

Vừa nói hắn vừa khẽ nghiêng mình, để lộ ra mấy chiếc hộp chứa đầy vật nhỏ đang ngọ nguậy phía sau. Mạc Vân An sắc mặt biến đổi, vô thức run rẩy lùi lại phía sau. Mạc Hàn vừa bước vào đã thấy cảnh này, hắn bước đến khẽ đỡ lấy Mạc Vân An:

- Chủ thượng, không sao chứ?

Nói rồi hắn quay sang Ninh Phi Long cố tình trợn mắt tỏ ra hung dữ nói:

- Ninh thái tử, ta không cho phép ngài uy hiếp chủ thượng của ta. Ngài cũng biết ngài ấy là ai đi, một ngày Tuyết Nhi còn mang danh thái tử phi của ngài thì ngài ấy chính là nhạc phụ của ngài. Ngài nên hiểu đạo lý chút đi...

Mạc Hàn không thèm để ý đến lời nói kinh thiên động địa của bản thân đã khiến hai người trước mặt câm nín thế nào. Hắn còn tiếp tục nói:

- Ta nói ngài nghe, mấy bữa nữa ta sẽ đưa chủ thượng của ta đi xem xét tình hình hiện tại của Tuyết Nhi. Việc của ngài thì nên tự mình giải quyết cho tốt.

Nói xong hắn vội vã lôi kéo Mạc Vân An bước ra ngoài để lại Ninh Phi Long đứng xoa trán bất lực. Nhưng Ninh Phi Long cũng hiểu, quả đúng thì hai người họ, một là nghĩa phụ của Mạc Tuyết, một là phụ thân thân sinh của nàng, đúng theo danh nghĩa thì họ cũng chính là trưởng bối của hắn. Hắn cũng hiểu nếu không để họ nhìn thấy nàng, họ sẽ không thể an tâm ở lại nơi đây. Nhưng hiện tại lại không phải thời điểm thích hợp, hắn chỉ biết tìm cách giữ chân người ở lại.

 
Chỉnh sửa cuối:
8,033 ❤︎ Bài viết: 5029 Tìm chủ đề
Chương 42: Đông cung xuất hiện thích khách


Ninh Phi Long nghe Mạc Vân An nói, hắn khẽ nhíu mày. Hắn lôi mấy phong mật thư mới được truyền tới hôm nay ra xem, cuối cùng rút ra một tờ, đưa cho Mạc Vân An:

- Mạc thái tử, có một vài chuyện ta nghĩ ngài nên được biết. Ta vốn muốn ngài yên tâm ở lại nơi đây nên không muốn nói rõ nhưng nếu không cho ngài biết chuyện, ta sợ có thời điểm ngài sẽ trở tay không kịp...

Mạc Vân An nghe vậy thì hơi gấp gáp, hắn nắm lấy phong thư, mở ra xem. Sau khi xem, sắc mặt hắn tái mét. Hắn vội vã hỏi Ninh Phi Long:

- Ninh thái tử, chuyện lớn như vậy, sao giờ mới nói cho ta? Ta... Đại Mạc đang chịu tàn phá như vậy, Ninh thái tử nghĩ ta có thể an tâm ở lại đây sao?

Ninh Phi Long thở dài, nói:

- Mạc thái tử, ta coi ngài như thúc phụ của ta nên sẽ nói thẳng. Nếu bây giờ ngài trở về bên kia chỉ sẽ trở thành điểm yếu của Mạc quân chủ. Ngài ở lại đây, hài tử của ngài cũng sẽ có người che chở, không phải sao?

- Nhưng Tuyết Nhi... Tuyết Nhi của ta đang ở nơi kia, ai sẽ bảo vệ nàng? Dù nàng có bản lĩnh nhưng nàng đang mất trí nhớ, không phải sao?

Ninh Phi Long thấy Mạc Vân An kích động, bèn chấn an:

- Mạc thái tử, ngài yên tâm. Mạc Tuyết, nàng ấy không chỉ là nữ nhi của ngài mà cũng là người của ta. Ta sẽ không để nàng gặp chuyện, ngài yên tâm đi...

Nghe Ninh Phi Long nói đến đây, Mạc Vân An bỗng biến đổi sắc mặt. Hắn bất chấp phong thái lễ nghi của thái tử một nước, hắn chỉ vào Ninh Phi Long, nghiến răng nói:

- Người của ngươi? Tuyết Nhi khi nào đã là người của ngươi? Ngươi...

Thấy Mạc Vân An tức đến khó thở, Ninh Phi Long vội vàng giải thích:

- Mạc thái tử, ngài chớ hiểu lầm! Ta không có ý gì khác. Trước khi biết Mạc Tuyết là nữ nhi của ngài, nàng đã tự nguyện trở thành thuộc hạ dưới trướng của ta. Điều này Mạc Hàn biết rõ. Ta hoàn toàn không có ý khinh nhờn nàng. Ta nói nàng là người của ta, ý tứ hoàn toàn trên mặt chữ...

Mạc Vân An vốn không thực sự tức giận vì Ninh Phi Long, hắn chỉ là không chịu được khi có người nói nữ nhi của mình là người của họ. Đường đường là nữ nhi của hắn, quận chúa của Đại Mạc, sao có thể? Thế nhưng, người đó lại là Ninh Phi Long, vị thái tử tài mạo song toàn của Đại Ninh. Mạc Vân An chỉ còn biết thở dài. Hắn trầm giọng nói:

- Xin lỗi, Ninh thái tử! Là ta quá kích động.

Nhìn vẻ mặt mất mát của Mạc Vân An, Ninh Phi Long cũng không biết nói thế nào. Hắn bèn nói sang chuyện khác:

- Mạc thái tử, ngài yên tâm. Ta nhất định sẽ sớm đưa Mạc Tuyết trở về. Thời gian diễn ra đại điển phong phi cũng sắp tới, ta cũng không thể để nàng lưu lạc bên ngoài...

Nhắc đến đại điển phong phi, Mạc Vân An nhấp nhấp môi, muốn nói gì đó lại thôi. Thấy thế, Ninh Phi Long bèn thẳng thắn nói ra chân tướng:

- Mạc thái tử, ngài yên tâm! Mạc Tuyết vốn là thuộc hạ của ta. Việc để nàng làm thái tử phi là ta muốn nàng giúp ta phá vỡ cục diện rối ren hiện tại. Nàng dùng thân phận giả, cũng dùng gương mặt đã dịch dung, nhất định chuyện này sẽ không làm ảnh hưởng tới nàng. Ta cũng sẽ không thật sự đối nàng thế nào nên ngài đừng quá lo ngại.

Nghe đến đây, Mạc Vân An yên tâm không ít. Hắn gật gật đầu với Ninh Phi Long, nhẹ nhàng phất tay áo rời đi, chậm rãi nói:

- Chuyện của Tuyết Nhi... đành làm phiền Ninh thái tử lo lắng...

Ninh Phi Long nhìn theo bóng lưng đơn bạc của Mạc Vân An, vội vàng đáp:

- Mạc thái tử yên tâm, chuyện của Tuyết Nhi cũng chính là chuyện của ta. Ta hiện tại chính là hôn phu của nàng, chuyện này ta sẽ lo liệu ổn thỏa

Bên ngoài, Mạc Hàn liên tục bị nhị hoàng tử thúc giục đi tìm thái tử hoàng huynh của hắn đi câu cá, Mạc Hàn đang bối rối không biết xử lý ra sao thì đã thấy Mạc Vân An trở ra. Hắn thở phào, nói:

- Nhị điện hạ, thái tử đã ra tới. Ta đi hỏi thử, xem ngài ấy có rảnh để cùng điện hạ đi câu không nhé?

- Không cần! Ta tự mình đi...

Dứt lời, Ninh Phi Vũ vừa chạy vừa lên tiếng gọi:

- Thái tử hoàng huynh! Thái tử hoàng huynh! Đệ đang chờ hoàng huynh đi câu cá, hoành huynh có thể cùng đệ đi sao?

Mạc Vân An tâm tình không quá tốt, nhưng vừa nghe thấy nhị hoàng tử kêu gọi, hắn khẽ nở một nụ cười gượng gạo. Hắn ngồi xuống, muốn dơ tay đón lấy nhị hoàng tử đang dần chạy đến gần. Nhưng, sự cố bất ngờ lại xảy ra. Bốn phía xung quanh bỗng dưng xuất hiện ám tiễn dày đặc.

Mạc Hàn giật mình. Với khả năng của hắn sao có thể không phát hiện tập kích xung quanh? Huống chi hắn còn biết Đông cung không thiếu ám vệ với võ công cao cường. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì đây? Mạc Hàn dù thắc mắc thật nhiều nhưng hành động không hề chậm trễ. Hắn lập tức phi thân tới vị trí Mạc Vân An đang đứng, tiện tay còn ôm lấy nhị hoàng tử đang hoảng hốt nhìn quanh.

Mạc Hàn cùng nhị hoàng tử đến gần, Mạc Vân An vội vã xem xét tình hình nhị hoàng tử, thấy tiểu hoàng tử không bị trúng thương thì thở phào nhẹ nhõm. Hắn gấp gáp đẩy nhị hoàng tử về phía Mạc Hàn, nói:

- Mạc Hàn, ngươi hãy dùng toàn lực giúp ta bảo vệ Phi Vũ chu toàn...

Mạc Hàn không thể tin nổi, hỏi lại:

- Chủ tử, ngài có nhầm không vậy? Hiện giờ an nguy của ngài mới là quan trọng nhất...

Chưa để Mạc Hàn nói dứt lời, Mạc Vân An đã bất mãn quát:

- Hiện tại ngay cả mệnh lệnh của ta ngươi cũng muốn làm trái sao?

Mạc Hàn nghe vậy thì mặt mày tái nhợt, hắn không dám cho nên cũng không dám nói thêm gì nữa. Hắn dùng mạng để đổi cũng phải phụng mệnh và bảo vệ an nguy chủ tử là được...

Mạc Hàn vung tay đón một phi tiêu bất ngờ bay tới. Hắn nhìn thị vệ Đông cung cùng với ba ám vệ đã xuất hiện chiến đấu với đám thích khách vừa mới hiện thân, tất cả thích khách hắc y nhân đều là cao thủ. Hắn không hiểu, rõ ràng với tình hình hiện tại, Đông cung đang chiếm hạ phong, vậy an nguy của chủ tử phải để lên hàng đầu. Nhị hoàng tử vốn là hoàng tử Ninh quốc, vốn dĩ không liên quan đến hắn. Chủ tử dù muốn đóng giả Ninh Phi Long cũng không cần làm đến nước này...

Trong khoảng khắc Mạc Hàn chưa biết phải làm sao cho tốt, ba tên hắc y võ công không hề thua kém hắn đã vây lại đây, mục đích lại chính là nhị hoàng tử. Mạc Hàn cả kinh, một bên kéo nhị hoàng tử, một bên vội vàng đứng trước Mạc Vân An phòng thủ. Một tên trong ba tên hắc y nhân cất giọng khàn khàn nói:

- Chỉ cần ngươi giao ra nhị hoàng tử, chúng ta sẽ không tổn thương chủ tử của ngươi. Nếu không...

Mạc Hàn biết rõ sau từ nếu không đó là cái gì, nhưng vì biết nên hắn càng hoảng sợ. Ai có thể ngờ vì xuống tay với nhị hoàng tử, địch nhân có thể cử ra cao thủ tầm cỡ này. Nếu có Tuyết Nhi ở đây thì tốt rồi, có Tuyết nhi cục diện này sẽ không như vậy. Hắn nhìn sang Mạc Vân An, mong chủ tử có thể buông bỏ nhưng không ngờ, bắt gặp ánh mắt dò hỏi của hắn, Mạc Vân An phũ phàng cự tuyệt:

- Không thể! Dù ta có bỏ mạng ở đây ngươi cũng phải thay ta bảo vệ Vũ Nhi hoàn hảo.
 
8,033 ❤︎ Bài viết: 5029 Tìm chủ đề
Chương 44: Tìm người


- Choang!

Tiếng tách trà bị quăng vỡ vang dội trong Phụng Nghi Cung. Hoàng hậu Lâm Khánh nổi giận đùng đùng, quát lớn:

- Thật hoang đường!

Mấy cung nhân sớm đã bị hạ lệnh lui xuống. Hồng ma ma bèn run run muốn tiến đến thu dọn mảnh vỡ lại bị Ninh Phi Long phất tay ngưng lại:

- Ma ma, người ra ngoài trước. Ta có chuyện muốn nói với mẫu hậu.

Hoàng hậu lúc này mới đưa mắt nhìn sang, bà nhẹ giọng nói:

- Nhũ mẫu! Xin lỗi, ta không cố ý làm người hoảng sợ. Người ra ngoài pha giúp ta tách trà mới, ta và Long nhi có chuyện cần bàn bạc.

Hồng ma ma bèn lặng lẽ cáo lui. Bà vốn là nhũ mẫu của tiểu thư từ khi còn ở tướng phủ. Lão gia và phu nhân bận trăm công nghìn việc, tiểu thư gần như do một tay bà nuôi lớn. Vì vậy khi tiểu thư gả cho hoàng đế, chính là nhị hoàng tử khi ấy, vẫn là muốn dẫn bà theo. Tiểu thư trở thành chính cung hoàng hậu, bà liền trở thành tổng quản ma ma ngự tại trung cung. Bà biết hoàng hậu hiện tại không cho bà ở lại không phải vì không tin tưởng, chỉ là có những chuyện đúng là bà không cần phải bận tâm...

Hồng ma ma lui ra, Ninh Phi Long khẽ khụ một tiếng, nói:

- Mẫu hậu! Hồng ma ma đã rất lớn tuổi rồi. Người không định để cho ngài ấy cứ theo hầu người mãi chứ?

Hoàng hậu ném cho hắn một ánh mắt sắc lạnh:

- Sao? Chê nhũ mẫu của ta lớn tuổi không đủ nhanh nhẹn cùng nhạy bén? Có phải sau này ta già rồi con cũng muốn chọn cho mình một mẫu hậu trẻ trung hơn?

Ninh Phi Long giật mình, vội vã xua tay:

- Hoàng nhi không có! Mẫu hậu nghĩ đi đâu vậy? Người biết hiện tại mọi chuyện không an ổn mà. Nếu tiếp tục để Hồng ma ma bên cạnh người thật sự rất không an toàn cho ngài ấy...

Hoàng hậu mệt mỏi phất phất tay:

- Được rồi! Ta đã biết. Để ta khuyên nhủ ngài ấy, con đừng tự tiện quyết định, ngài ấy sẽ hiểu lầm ý nghĩ của chúng ta. Ngài ấy đã lớn tuổi, suy tư rất nhiều. Nói về chuyện của con trước đi, con tính toán giải quyết thế nào?

Ninh Phi Long nghe vậy thì cười lạnh:

- Kẻ bất trung, giết không tha!

Hoàng hậu nhìn hắn, thở dài:

- Trúc Ảnh do ta nuôi dưỡng từ nhỏ, vốn là một nữ hài không tệ. Ta còn từng muốn nó làm thái tử phi của con... Rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra vậy?

Ninh Phi Long chậm rãi nói:

- Lòng tham của một số người vốn không có đáy. Nếu mẫu hậu không nhắc với nàng ta về chuyện người muốn hoàng nhi lập nàng làm phi hoặc người có nhắc và hoàng nhi đồng ý, vậy có lẽ mọi chuyện sẽ không như này...

Hoàng hậu nheo mắt nhìn sang hài tử của chính mình, hỏi dò:

- Trách ta?

Ninh Phi Long khẽ nâng tách trà còn lại trên bàn nhấp một ngụm, lắc đầu. Hắn khẽ mỉm cười, nói:

- Hoàng nhi sao lại trách người? Hoàng nhi còn phải cảm ơn người vì đã hối thúc hoàng nhi, khiến hoàng nhi phải tự mình ra ngoài kiếm về được một phi tử vừa ý.

Nhớ đến Mạc Tuyết, ánh mắt Ninh Phi Long đầy ý cười nhìn về phía hoàng hậu. Hoàng hậu cười khẽ:

- Con thực sự vừa ý nàng sao?

Ninh Phi Long đưa tay lên khẽ xoa chiếc cằm nhẵn nhụi, cười nói:

- Chí ít, hiện tại nàng là người phù hợp nhất với vị trí kia. Đám quan lại kia cũng không có cớ gây sự. Chẳng qua nàng vẫn còn chỉ là một hài tử, hoàng nhi cũng sẽ không ép buộc nàng làm điều không nguyện ý...

Hai người vẫn đang nói chuyện, bỗng Hồng ma ma vội vã bước vào dâng lên cho hoàng hậu tách trà mới, rồi cúi người bẩm báo:

- Nương nương! Điện hạ! Tứ ảnh vệ có chuyện gấp cần bẩm báo...

Hoàng hậu và Ninh Phi Long nghe vậy đồng loạt khẽ nhíu mày. Ninh Phi Long dù chưa từng hà khắc với thuộc hạ nhưng quy củ đặt ra vẫn rất rõ ràng, Ảnh Tứ nếu không có chuyện gấp sẽ không cầu kiến khi hắn gặp riêng hoàng hậu. Vậy thì...

Ninh Phi Long có chút không yên lòng, hắn đang muốn nói gì đó thì hoàng hậu đã tự mình cất bước:

- Đi thôi, ta cùng con ra ngoài xem thử...

Hồng ma ma thấy vậy bèn vội đứng sang cạnh nhường lối. Hoàng hậu sải bước rất nhanh, Ninh Phi Long cũng gấp gáp bước theo. Chỉ thấy Ảnh Tứ tỏ ra vô cùng sốt ruột đứng trước cửa Phụng Nghi Cung. Nhìn thấy hai người bước tới, hắn cúi người muốn hành lễ nhưng hoàng hậu đã phất tay:

- Bớt mấy quy củ phiền phức ấy, ở đây cũng không có ai... Nói đi, chuyện gì đã xảy ra?

Lúc này Ảnh Tứ mới trút bỏ dáng vẻ khúm núm giả tạo của thân phận nội thị, hắn cúi người đáp:

- Nương nương, điện hạ! Vị bên kia gửi lễ vật sang cho người cùng một phong thư. Mà lễ vật... chính là Tuyết Ảnh!

Ninh Phi Long biến sắc:

- Tuyết Ảnh? Xác định là nàng sao? Làm sao có thể chứ?

Ảnh Tứ cúi đầu:

- Chủ tử! Người của chúng ta bên kia truyền tin tới. Bên kia... đã xảy ra biến cố!

Ninh Phi Long lạnh mặt:

- Biến cố? Biến cố bất ngờ đến mức hậu quả đã bày ra trước mắt ta mới kịp báo về sao?

Ảnh Tứ hoảng hốt, vội vàng cúi người quỳ sụp xuống đất. Hắn lắp bắp nói:

- Chủ tử bớt giận! Các huynh đệ quả thực chưa từng dám lơ là nhiệm vụ. Họ nói, Chu tướng quân bất ngờ bị triệu tập về kinh đô Đại Mạc. Nhưng sức khỏe ngài ấy không tốt, Chu Hùng thay mặt trở về phục mệnh. Ngay hôm ấy Chu phu nhân và Mạc Tuyết được Chu Hùng gửi gắm sang chỗ Trần đại phu, người đang âm thầm chữa trị và bảo vệ Chu tướng quân. Kết quả...

Gương mặt Ninh Phi Long càng lúc càng lạnh lẽo:

- Kết quả ra sao?

Ảnh Tứ tiếp tục nhỏ giọng nói:

- Phía bên kia vốn cũng có ám vệ âm thầm bảo vệ, người của ta không muốn giáp mặt, bèn chọn vị trí cách xa hơn để dõi theo. Ai ngờ, bên kia mới có chút động tĩnh lạ, người bên ta đã không còn nhận thấy động tĩnh gì phía bên kia, ám vệ âm thầm bảo vệ họ cũng không còn thấy đâu. Họ lúc này vội vã qua đó thì thấy đã không còn ai, thi thể ám vệ rải rác khắp mặt đất, vẫn còn ấm nhưng...

Ninh Phi Long dơ tay khiến Ảnh Tứ ngừng nói, hắn lạnh lùng nói:

- Lập tức triệu tập tất cả ám vệ!

Nói xong, hắn quay lưng, để Ảnh Tứ vẫn quỳ trên mặt đất với sắc mặt tái nhợt. Hoàng hậu bước đến kéo hắn lên, vỗ vỗ vai hắn trấn an:

- Tiểu Tứ, đừng quá lo lắng! Ta sẽ không để Long nhi ra tay trừng phạt chúng quá lặng...

Nói rồi, bà quay lưng, cười lạnh:

- Chắc chắn sẽ giữ lại mạng cho chúng!

Ảnh Tứ:

- ...

Sao hắn có cảm giác càng bất an hơn thế nhỉ?

Hoàng hậu bước chân trầm ổn phía sau Ninh Phi Long, Ninh Phi Long lại không có tinh thần chú ý đến bà. Hắn gấp gáp bước vội về nơi có "lễ vật" của hắn đang chờ đợi...

Lúc này, Mạc Tuyết đang ngơ ngác nhìn mấy người trước mặt, nhất là người đàn ông trung niên mặt mày anh tuấn, đang ôm chặt lấy nàng đầy kích động:

- Tuyết nhi! Tuyết nhi của ta... Cuối cùng con đã trở về rồi...

Mạc Hàn đứng gần đó, muốn tiến đến nhưng lại có chút chần chừ. Hắn nhìn ánh mắt ngơ ngác của Mạc Tuyết, bất lực kéo chủ tử của mình lùi lại:

- Chủ thượng! Tuyết nhi mới trở về... Người để nàng bình tĩnh lại chút...

Lúc này, Ảnh Nhất, Ảnh Nhị, Ảnh Tam, Ảnh Ngũ mới có cơ hội vây lại gần Mạc Tuyết. Ảnh Ngũ nghịch ngợm, vẫy vẫy hai ngón tay trước mặt nàng:

- A! Tuyết nhi, trở về rồi sao? Còn nhớ đây là mấy không?

Ảnh Nhất không chịu nổi sự ngu ngốc của lão Ngũ nhà mình, đưa tay gõ mạnh lên đầu hắn, nghiến răng quát:

- Ngu xuẩn! Nàng là mất trí nhớ, không phải ngốc tử. Tuyết nhi là dành cho ngươi gọi sao? Cẩn thận cách xưng hô và cư xử của ngươi, chớ quên nàng còn là thái tử phi của chúng ta!

Ảnh Ngũ nhăn nhó:

- Ui da... Nhất ca, ta đã biết! Huynh chớ đánh vào đầu ta, trở nên ngốc thì làm thế nào?

Ảnh Nhị bật cười thành tiếng:

- Ha ha... Vốn dĩ đã ngốc sẵn rồi mà!

Ảnh Ngũ nghiến răng:

- Lão Nhị, huynh dám cười nhạo ta?

Ảnh Tam lạnh lùng bị kéo đứng chắn trước Ảnh Nhị. Ảnh Ngũ coi thấy gương mặt ấy, lập tức rụt cổ lại, không còn dám gây ồn ào thêm nữa.

Mạc Tuyết nghe đối thoại của mấy người trước mặt, khẽ chau mày, nhỏ giọng phản bác:

- Họ nói ta là nương tử của Chu đại ca, không phải thái tử phi gì đó!

Ninh Phi Long vừa đến đã nghe thấy nàng nói câu này. Bầu không khí trở nên cứng ngắc. Thấy hắn bước vào đại điện Đông cung, đám ảnh vệ đồng loạt quỳ xuống đất.

Ninh Phi Long không chú ý đến họ, hắn bước đến, cúi người đưa tay nâng cằm Mạc Tuyết lên, để gương mặt của nàng phải đối diện với hắn. Hắn nhìn thẳng vào đôi mắt nàng, hỏi:

- Ngươi vừa mới nói gì?

Bất ngờ phải đối mắt với một người xa lạ, Mạc Tuyết giật mình sợ hãi. Nhưng khi nhìn thấy gương mặt kia, nàng lại thấy lúng túng và chột dạ. Nàng nhấp môi, khẽ nuốt nước miếng, ấp úng đáp:

- Ngươi... ngươi là ai? Ta... ta không có nói gì...

Ninh Phi Long vô cùng tức giận. Thuộc hạ của hắn, thái tử phi sắp vào cửa của hắn lại tự nhận là nương tử của nam nhân khác. Ai cho nàng ta lá gan làm vậy? Hắn bất chấp đang đứng trước mặt những ai, gằn giọng hỏi lại:

- Ngươi... vừa mới nói gì?

Đối diện với ánh mắt này, Mạc Tuyết theo bản năng phản xạ muốn trốn chạy. Nhưng cằm bị siết mỗi lúc một chặt, nàng đưa tay lên nắm lấy bàn tay kia, hốt hoảng giải thích:

- Ta... ta quả thật không có nói gì! Họ nói... nói ta là nương tử của Chu đại ca nên đưa ta sang đây làm... làm con tin cho bên này. Để chọc giận Chu đại ca, khiến... Chu đại ca phải sang cứu ta về... gây ra chiến tranh hai nước...

Ninh Phi Long nhìn sự hoảng loạn của nàng, dần dần kìm chế cơn giận. Hắn hỏi:

- Vậy Chu đại ca của ngươi đâu? Sao lại để ngươi bị bắt đi?

Mạc Vân An mà Mạc Hàn thấy Ninh Phi Long vừa đến đã nổi giận chất vấn, muốn tiến lên ngăn cản nhưng lại bị một người phía sau ngăn lại. Nhìn thấy là hoàng hậu Lâm Khánh, họ lại đưa mắt nhìn sang phía Ninh Phi Long. Chỉ thấy lúc này Ninh Phi Long đã lấy lại bình tĩnh, bắt đầu nhìn chằm chằm vào Mạc Tuyết.

Mạc Tuyết thấy ánh mắt dò xét của hắn, hạ thấp đầu, không đáp. Lúc này Ảnh Tứ cũng bước đến, dò hỏi:

- Chủ tử, đây...

Ninh Phi Long nở nụ cười lạnh lẽo:

- Tất cả theo ta ra ngoài, sai người canh gác... À không, bảo vệ nàng ta cẩn thận!

Nhìn thái độ của Ninh Phi Long, Ảnh Tứ giật mình, đưa mắt nhìn sang Mạc Tuyết, cuối cùng lặng người lui ra. Mọi người bao gồm cả hoàng hậu cũng không nói gì, tất cả đều đi ra ngoài.

- Cái gì?

Tiếng quát giận dữ của Mạc Vân An khiến cả thư phòng trở nên tĩnh lặng. Hoàng hậu thong dong đứng lên, cất giọng nghiêm túc nói:

- Nói như vậy, dù nàng ta không phải Mạc Tuyết nhưng lại biết rõ một số hành tung của nàng, còn biết rõ nàng đang mất trí nhớ, mượn cơ hội này để trà trộn vào. Rốt cuộc thì người này có thể là ai đây?

Ninh Phi Long nhìn sang mẫu hậu của mình, rồi lại nhìn sang vị "nhạc phụ" tính tình nóng nảy, thở dài:

- Mẫu hậu, người có thể đoán ra là ai mà. Ta đoán tối nay nàng ta sẽ mượn cơ hội trở về phục mệnh với người. Dù sao nàng ta không biết đám Vũ Ảnh đã bị thuần phục. Nàng ta tin chắc họ không dám khai ra nàng ta vì trong người họ còn có cổ trùng khống chế...

Lúc này, Mạc Tuyết hay chính là Thanh Trúc đang ở trong phòng một mình đã thu lại ánh mắt ngơ ngác. Nàng ta cười lạnh, nghĩ thầm:

- Thái tử điện hạ, chẳng phải người chọn nàng ta sao? Ta sẽ thay nàng làm thái tử phi mà người muốn...

Nói rồi, nàng tháo ra hai lớp dịch dung, một là gương mặt này, lớp thứ hai chính là gương mặt của "thái tử phi" mà nàng ta biết, để lộ ra gương mặt của chính mình. Thanh Trúc thầm nghĩ, nàng cẩn thận hóa trang như vậy chắc chắn không thể bị phát hiện.

Thanh Trúc lại không hề hay biết, với một thiên tài dịch dung như Ninh Phi Long, chỉ cần nhìn kỹ một chút đều có thể nhận ra đó có đúng là phương pháp dịch dung của chính bản thân hắn hay không. Còn giọng nói... ha... dù nàng có cố gắng bắt chước giọng của Tuyết nhi nhưng nàng ta lại không biết, một người mất trí nhớ sẽ còn nói ra chất giọng mà khi còn tỉnh táo đã cố ý thay đổi sao?

Thanh Trúc dựa vào nội lực, phi thân ra ngoài, "qua mắt" các lớp thị vệ. Nàng không biết rằng, một bóng đen âm thầm dõi theo nàng cũng đã theo về một hướng khác.

Mạc Hàn nhìn chủ thượng của mình, lại nhìn Ninh Phi Long, hắn cúi người nói:

- Ninh thái tử suy đoán không sai, nàng đã trở về Phượng Nghi Cung, không cần ta qua đó bảo vệ hoàng hậu sao?

Ninh Phi Long cười khẽ:

- Chuyện này thì không cần. Nhưng ta có một chuyện cần người giúp ta một tay. Chúng ta có lẽ nên đi tìm Tuyết nhi trở về rồi. Ta vốn nghĩ bên kia an toàn với nàng ấy nhưng có vẻ vị kia tay đã với quá xa. Chúng ta nên đi chặt đứt cánh tay vươn quá tầm với đó...

Mạc Hàn đưa mắt nhìn Mạc Vân An, Mạc Vân An nhấp một ngụm trà, khẽ gật đầu. Mạc Hàn bèn đáp lời Ninh Phi Long:

- Được, Ninh thái tử! Ta cùng chủ thượng sẽ lập tức đi tìm Tuyết nhi, ngài cứ yên tâm.

Ninh Phi Long lại lắc đầu từ chối Mạc Hàn:

- Không, là ta và người cùng đi tìm Mạc Tuyết! Còn Mạc thái tử, cần phiền ngài ấy thay ta ở lại trấn giữ Đông cung.

Mạc Hàn và Mạc Vân An đồng loạt nhíu mày nhìn về phía Ninh Phi Long. Mạc Vân An điềm tĩnh nói:

- Ta cần lý do chính đáng!

Ninh Phi Long bật cười. Hắn khẽ cúi người về phía Mạc Vân An:

- Mạc thái tử, Tuyết nhi hiện tại coi như đã là chuẩn thái tử phi của ta. Với lại chỉ có ta mới dễ dàng xác định vị trí của nàng. Vậy phiền "nhạc phụ" điện hạ hãy châm chước cho "nhi tế" một lần!

Thấy hắn chiếm tiện nghi miệng lưỡi như vậy, Mạc Hàn tức đỏ mặt còn Mạc Vân An lại lúng túng đưa tay lên ho khụ một tiếng. Hắn thầm nghĩ, đây đâu chỉ là châm chước một lần. Nếu hắn không vừa ý vị tiểu thái tử này, sớm đã không để hắn chiếm tiện nghi nhiều như vậy.

Mạc Hàn thấy chủ tử của mình biểu hiện như thế, chỉ còn biết âm thầm chấp nhận. Hắn vẫn hy vọng khi Tuyết nhi trở về sẽ không thực sự để vị Ninh thái tử này ngày càng dương dương tự đắc.
 
Chỉnh sửa cuối:
8,033 ❤︎ Bài viết: 5029 Tìm chủ đề
Chương 45: Gặp lại


Ba ngày sau, Đông cung vốn ngày ngày yên tĩnh, lạnh lẽo bỗng nhiên trở nên náo nhiệt vô cùng. Tất cả mọi người trong Đông cung đều biết, thái tử phi của họ đã trở lại khiến cho tâm trạng thái tử điện hạ rất tốt, đặc cách mở yến tiệc linh đình tại Đông Uyển, mời tất cả quan viên cùng gia quyến đến tham dự.

Lúc này, tại thư phòng, Ảnh Tứ đang sắm vai nội thị hầu cận bên cạnh Mạc Vân An, cúi người thấp bẩm báo:

- Mạc thái tử! Tất cả ám vệ, tử sĩ của Đông cung đều đã được điện hạ nhà ta sắp xếp nhiệm vụ riêng trước khi rời đi. Giờ ngài muốn dùng người, thực ra cũng còn có người... Chẳng qua...

Ảnh Tứ cố ý bỏ dở lời nói, gãi gãi đầu tỏ vẻ đầy khó xử:

- Đám Vũ Ảnh vẫn đang dưỡng thương, hiện tại có người đã hồi phục rất tốt. Nếu ngài thật sự có việc cần thiết, ta có thể dẫn họ lại đây...

- À...

Mạc Vân An nghe Ảnh Tứ nói, cố ý kéo dài giọng điệu, ngước đôi mắt phượng lên nhìn Ảnh Tứ với hàm ý châm chọc, hỏi:

- Nếu vậy phiền tứ công công tìm cho ta một người có thể đánh thắng ngươi lại đây...

Ảnh Tứ gãi gãi đầu, lúng túng hỏi:

- Mạc điện hạ, sao lại phải tìm người có thể đánh thắng ta?

Mạc Vân An cười cười:

- Thì để trước khi đi làm nhiệm vụ phải trói chặt ngươi trước, nếu không biết đâu sẽ bị phá đám...

Ảnh Tứ cười ngượng. Hắn không dám qua loa nữa, bèn nói:

- Mạc thái tử, chủ tử nhà ta cũng chỉ muốn tốt cho ngài mà. Giờ Lãnh Ảnh đã theo ngài ấy ra ngoài, chúng ta phải có trách nhiệm bảo vệ ngài thật tốt. Nếu không khi Tuyết Ảnh về, chúng ta sẽ không biết phải ăn nói với nàng thế nào...

Mạc Vân An tức giận:

- Dù như vậy các ngươi cũng không thể giam lỏng ta, ép ta phải diễn vai chủ tử của các ngươi!

Ảnh Tứ cười nịnh nọt:

- A... Mạc thái tử, sao có thể là giam lỏng chứ? Ngài muốn đi đâu cũng được, muốn làm gì cũng thế, ngoài việc rời khỏi Đông cung. Hôm nay Đông cung còn có yến hội, ngài không định để mọi quan viên đến mà không ai chủ trì chứ?

Mạc Vân An bất lực nhìn Ảnh Tứ:

- Vậy mục đích các ngươi mở ra yến hội này là gì? Thật là phiền toái...

Ảnh Tứ vội giải thích:

- Yến hội mở ra, mục đích thứ nhất là để thể hiện cảm tình của thái tử điện hạ với thái tử phi, mục đích thứ hai là để đánh lừa phía bên kia. Ngài cũng biết, người kia không phải Mạc Tuyết. Ả trà trộn vào là có mục đích. Chúng ta phải tìm ra mục đích của chúng...

Mạc Vân An thắc mắc:

- Mục đích của chúng không phải là muốn bắt Vũ nhi của ta làm con tin sao?

- Trước đây, đúng là như vậy. Nhưng việc người kia giả mạo làm thái tử phi vào đây có lẽ không chỉ là như thế. Phía sau nhất định có âm mưu lớn hơn rất nhiều...

Bên này, Ninh Phi Long cùng Mạc Hàn phóng ngựa phi nhanh. Vừa đến nơi ở của Chu gia trước đây, quả nhiên là vườn không nhà trống. Bên căn nhà của Trần đại phu, ám vệ đã thu dọn sạch sẽ nhưng sự tan hoang đã nói lên nơi đây từng xảy ra giao chiến kịch liệt. Ám vệ báo cáo xung quanh đã không có tai mắt dò xét, Mạc Hàn cũng không cảm nhận được bất thường. Hai người xuống ngựa, Ninh Phi Long bắt đầu dùng cổ trùng cảm nhận...

Một bước... hai bước... Hắn khẽ nhíu mày nói với Mạc Hàn:

- Mạc thúc, hình như Tuyết nhi chưa rời khỏi đây quá lâu.

Mạc Hàn sửng sốt:

- Ý người là gì?

Ninh Phi Long cố cảm nhận sự giao thoa của cổ trùng, nói:

- Ta nhận thấy sự giao động của mẫu cổ, chứng tỏ hơi thở tử cổ cách đây không xa. Mà hơi thở này chỉ rõ ràng trong vòng một dặm, trong khoảng thời gian một khắc. Điều đó có nghĩa là, có lẽ Tuyết nhi đã từng về đây xem xét không lâu, rồi đã rời đi. Hoặc, nàng chưa từng rời đi...

Thấy Mạc Hàn căng thẳng, Ninh Phi Long trấn an:

- Ám vệ và thúc đều không cảm nhận được có người gần đây, có nghĩa là nàng đã rời đi, hoặc nếu không rời đi thì nàng đã khôi phục thực lực. Sự an toàn của nàng có lẽ vẫn được đảm bảo, người đừng lo lắng quá.

Trên ngọn cây cao ngay phía trên Ninh Phi Long cùng Mạc Hàn đứng lúc này, Mạc Tuyết đang nheo mắt nhìn về phía hai người phía dưới. Sao chủ thượng và nghĩa phụ lại đến đây? Là để tìm nàng? Nhưng hiện tại nàng có thể xuất hiện sao? Nàng rất muốn, nhưng...

Mạc Tuyết hồi tưởng lại cục diện thập tử nhất sinh đêm ấy. Đám tử sĩ tập kích nơi ở của Trần đại phu. Nàng khi ấy còn ngây ngốc, nàng theo bản năng tránh được một mũi tên bắn xuyên qua cửa. Trần đại phu không nói năng gì đã vội đẩy nàng, Chu tướng quân cùng Chu phu nhân vào mật đạo. Trần đại phu đóng cửa mật đạo, nói bên ngoài có ám vệ. Nếu họ đánh lui kẻ địch sẽ lên tiếng báo cho, còn nếu không, họ chỉ còn cách theo mật đạo rời đi.

Hôm đó, chỉ sau một khắc đã có tiếng lùng sục phía trên, Trần đại phu biết mọi chuyện không ổn bèn theo mật đạo dẫn họ rời đi. Họ thoát ra ngoài, lối ra mật đạo là một vách núi. Nhưng mọi chuyện không dừng ở đây, đám tử sĩ không biết đã lấy manh mối từ đâu mà tìm ra họ. Trần đại phu đẩy xe lăn của Chu tướng quân chạy theo vách núi. Chu đại nương và nàng theo phía sau. Chu tướng quân biết mọi sự không ổn, ngài rút bên cạnh xe lăn ra một thanh kiếm, nói với Trần đại phu:

- Trần thái y, chân ta không tiện nhưng nếu cứ thế này chúng ta đều không thoát khỏi. Đám tử sĩ này võ công cao cường, ám vệ bệ hạ gửi đến có lẽ đã hy sinh toàn bộ. Ngài giúp ta đưa phu nhân và hài tử kia rời đi trước, không thể lưỡng lự nữa, ta sẽ giúp mọi người kéo dài thời gian...

Trần đại phu không có võ công, đôi mắt ngài đỏ hoe, biết không có lựa chọn tốt hơn bèn kéo Chu phu nhân đang níu lấy Chu tướng quân mà khóc muốn ngất đi. Trần đại phu quay lưng, cắn răng, hướng về phía nàng, hô:

- Chúng ta mau đi!

Nhưng nàng không nhấc bước. Đầu óc nàng khi ấy mơ hồ, thấy cảnh truy đuổi cảm giác vô cùng quen thuộc. Nàng theo bản năng rút lấy thanh kiếm trên tay Chu tướng quân, đẩy xe lăn của ngài về phía Trần đại phu, nói:

- Mau đi!

Trần đại phu chỉ nhìn nàng một cái, kéo theo Chu đại nương đẩy xe của Chu tướng quân rời đi nhanh chóng. Chu đại nương bị kéo chạy, đôi mắt ngấn lệ quay lại nhìn nàng:

- Thiên Ý, con...

Nàng cắn răng, quay đầu đối mặt với lưỡi đao phóng tới. Nàng theo bản năng né tránh, chém ra một lưỡi kiếm không chủ đích. Nhìn tên hắc y ngã xuống trước mặt, từng hình ảnh trong đầu nàng càng hiện lên rõ nét. Từng chiêu thức được nàng hồi tưởng, phóng ra. Từng hắc y nhân bị chém chết, từng mũi tên, mũi đao bị chặn lại... Nàng như chìm vào thế giới riêng, xung quanh đều là kẻ địch.

Nàng mơ hồ nhớ tới từng nhát đao, mũi kiếm từng chém lên thân thể nàng, nàng cũng vung kiếm điên loạn chém lại. Cuối cùng, nàng buông kiếm, gục xuống, đầu đau dữ dội. Thấy nàng ôm đầu, mấy tên hắc y còn lại cũng không dám tiến lên. Chúng nhìn nàng e ngại, rồi nhìn bóng hình đám người Trần đại phu đã chạy khuất. Một tên nghiến răng nói:

- Mục tiêu nhiệm vụ đã mất, chúng ta trở lại cũng là mất mạng, chi bằng liều một phen.

Nói rồi hắn tiến lên, hướng mũi đao về phía nàng. Nhưng lúc này, nàng không kịp né tránh. Lưỡi đao đã rạch một nhát sâu lên vai trái của nàng. Máu tươi tuôn ra, nhiễm đỏ bộ y phục trắng toát. Bộ y phục mới Chu đại nương may cho tiểu Thiên Ý bị làm hỏng. Ký ức Mạc Tuyết mơ hồ hỗn loạn, khi là tiểu Thiên Ý ham vui, khi là một tiểu hài tử bị đánh mắng, bị cướp đồ ăn, khi lại là một tử sĩ xông qua ngàn núi xương biển máu...

Nàng lẩm bẩm trong vô thức:

- Các ngươi làm hỏng đồ của ta, nhất định... phải chết!

Nói rồi, nàng loạng choạng đứng dậy, ánh mắt không quá tỉnh táo nhưng cũng không còn là đôi mắt của tiểu Thiên Ý vô tư lự. Từng động tác đều trở nên sắc bén vô cùng. Mỗi nhát kiếm vung lên là một thân ảnh hắc y nhân ngã xuống. Mạc Tuyết thở gấp, thể lực của nàng không đủ. Đám tử sĩ này quá đông, nếu tiếp tục nàng cũng không biết kìm chân chúng được thêm bao lâu.

Mạc Tuyết đứng đó, nhìn đám tử sĩ bao quanh. Không ai hiểu tâm lý tử sĩ hơn chính nàng, nàng cắn răng, xé bỏ một mảnh y phục, để lộ ra làn da trắng tuyết. Đám tử sĩ vây quanh nàng bất ngờ lùi bước lại. Cả đám nhìn nhau, tên cầm đầu nheo mắt, cười khẽ:

- Tiểu nương tử! Dùng chiêu này đối với chúng ta, có lẽ nàng sai đối tượng rồi...

Mạc Tuyết cười cười:

- Thật vậy sao?

Nàng vương tay, kéo bỏ lớp dịch dung trên mặt xuống. Cả đám tử sĩ trợn mắt nhìn nàng, không thể tin nổi trước một dung nhan kiều diễm chưa từng có. Tên cầm đầu cười khẽ, hắn cũng lột bỏ tấm vải che mặt xuống, khẽ liếm môi:

- Tiểu nương tử! Thật không ngờ nha. Nếu nàng đã nhiệt tình như vậy, mấy huynh đệ chúng ta cũng không thể không thỏa mãn di nguyện trước khi chết của nàng...

Nói rồi, hắn lao tới, đè nàng xuống đất, giật phăng tấm áo choàng vẫn nửa khoác trên người nàng. Đám tiểu đệ phía sau cũng không yếu thế, tập trung vây xung quanh nàng.

Thấy cảnh này, Mạc Tuyết khẽ nhếc môi cười lạnh, giống như một cánh hoa tuyết nứt ra trong gió. Tên cầm đầu trông thấy nụ cười của nàng, linh hồn như bị đóng băng tại chỗ. Trong khoảnh khắc hắn ngẩn người, Mạc Tuyết vươn tay, chiếc châm cài đầu được nàng rút ra cắm thẳng xuống cổ người trước mặt...

Tên cầm đầu chưa kịp thốt lên một tiếng đã gục xuống người nàng, bất động. Đám tử sĩ xung quanh sững người, chưa kịp nhặt đao vứt dưới đất lên đã thấy nàng đá phăng thi thể tên cầm đầu, nắm lấy chuôi kiếm bên cạnh. Nàng xuay tròn một vòng quanh mặt đất, đám tử sĩ đồng loạt ngã xuống, ôm chân rên rỉ, gân chân đều đã bị cắt đứt.

Lúc này Mạc Tuyết mới bình tĩnh đứng dậy, nhặt tấm áo choàng rách nát khoác lên người. Đám tử sĩ run rẩy, lùi thân lại trên mặt đất. Một tên run run hỏi:

- Ngươi rốt cuộc là ai? Cách hành sự của ngươi không hề giống nữ tử bình thường.

Mạc Tuyết cười nhạt:

- Vậy ta nên giống một nữ tử bình thường, để các ngươi ăn hiếp, bắt nạt?

Nàng cúi xuống, một tay nắm lấy cằm tên vừa lên tiếng, một tay như có mắt, vươn sang cạnh nắm lấy cánh tay nắm chủy thủ vừa mới duỗi ra của tên đó. Nàng nói khẽ bên tai hắn:

- Ta cũng giống các ngươi vậy, cho nên mấy chiêu này đối với ta... vô dụng!

Nói rồi nàng xoay tay, lưỡi chủy thủ lập tức cắm xuống lồng ngực tên hắc y khiến hắn chết không nhắm mắt.

Nàng cầm lấy thanh kiếm của Chu tướng quân, từng nhát vung lên. Tất cả hắc y nhân đều bị chém chết không chút lưu tình. Trước khi rời đi, nàng thì thầm nói nhỏ:

- Bất kỳ kẻ nào, ngoài người ấy, dám nhìn thân thể của ta, đều đáng chết!

Dù không bị thương tổn, một một tấc da trên thân thể cũng không bị vượt quá giới hạn, nhưng tim nàng vẫn thấy đau. Nàng cảm thấy bản thân như đã bị vấy bẩn. Vấy bẩn bởi ánh mắt của chúng, vấy bẩn bởi suy nghĩ của chúng. Giây phút nàng dùng chính dung mạo của mình làm mồi nhử, nàng đã thấy bản thân dơ bẩn vô cùng.

Nàng đi xa một đoạn, cách xa đám người kia, nàng rút kiếm, kề lên cổ. Nàng chỉ cần dùng sức một chút, nàng sẽ thoát khỏi sự ô nhục đang trỗi dậy trong lòng. Nhưng... ân tình của người kia, nàng chưa kịp trả. Mối hận thù kiếp trước nàng cũng chưa tự tay thanh toán. Nàng khụy xuống, quỳ dưới một gốc cây to đầy bất lực. Chính nàng cũng không biết bản thân hiện tại nên làm sao cho phải. Nàng quyết định, trở lại nơi ở cũ của Trần đại phu...

Mạc Tuyết núp trên cây, nàng biết việc nàng tránh mặt những người quan tâm nàng nhất là không đúng. Nhưng nàng khó vượt qua gánh nặng tâm lý trong lòng để đối mặt người kia. Ngẫm nghĩ hồi lâu, nàng quyết định thả lỏng. Nàng sẽ để người kia đưa ra phán xét thay mình...

Ninh Phi Long và Mạc Hàn đang xem xét xung quanh, bỗng một thân ảnh nhẹ nhàng hạ xuống, quỳ dưới đất, cúi đầu, miệng khẽ hô:

- Chủ thượng!

Mạc Hàn mừng rỡ, Ninh Phi Long cũng nở nụ cười thả lỏng, đồng thanh gọi:

- Tuyết nhi!

Các tác phẩm sáng tác của Hoa Nguyệt Phụng
 
Chỉnh sửa cuối:
8,033 ❤︎ Bài viết: 5029 Tìm chủ đề
Chương 46: Chúng ta cùng trở về đi!

Mạc Tuyết quỳ dưới đất, nghe tiếng gọi cũng không ngẩng đầu lên. Mạc Hàn thấy nghi hoặc, Ninh Phi Long lại khẽ nhíu mày. Hắn bước lại gần, nâng mặt nàng lên, chỉ thấy lớp dịch dung đã biến mất, trên gương mặt thiên tư tuyệt sắc ấy lại toàn là nước mắt trào dâng. Ninh Phi Long khựng lại, hỏi gấp:

- Tuyết nhi? Sao vậy?

Mạc Tuyết cúi đầu càng thấp, tiếng khóc nghẹn càng nức nở. Mạc Hàn kinh hãi, chưa bao giờ hắn thấy Tuyết nhi như vậy. Hắn vội ngồi sụp xuống ôm lấy nàng, an ủi:

- Tuyết nhi, có chuyện gì vậy? Mau nói cho nghĩa phụ, ai bắt nạt con? Nghĩa phụ giúp con trút giận...

Mạc Tuyết vẫn không ngẩng đầu lên, chỉ lắc đầu nguầy ngậy. Thấy thế, Ninh Phi Long khẽ nheo mắt, nhìn nàng, trầm giọng nói:

- Tuyết Ảnh! Đứng dậy, lập tức theo ta vào phòng.

Mạc Hàn khó chịu nói với Ninh Phi Long:

- Thái độ của ngươi là sao vậy? Còn hung dữ với nàng?

Ninh Phi Long chỉ lạnh nhạt nhìn Mạc Hàn:

- Ngươi nghĩ ngươi có thể an ủi nàng sao?

Nói rồi, hắn hướng về Mạc Tuyết, giọng càng lạnh:

- Ngươi không nghe thấy ta nói gì sao? Đứng dậy, vào phòng!

Mạc Tuyết nghe vậy, cơ thể càng run rẩy. Nàng chậm chạp đứng dậy, đầu vẫn cúi thấp, đi theo Ninh Phi Long vào nhà cũ của Trần đại phu. Mạc Hàn muốn đi theo lại bị ánh nhìn của Ninh Phi Long chặn lại:

- Người đi chuẩn bị chút đồ ăn đi. Ta và nàng ấy ở đây chờ.

Mạc Hàn chần chừ:

- Nhưng...

Ninh Phi Long nhìn hắn:

- Đi thôi!

Mạc Hàn thở dài bước ra ngoài. Trong phòng, Mạc Tuyết đã lại quỳ dưới đất. Ninh Phi Long ngồi trên ghế, bất đắc dĩ nhìn nàng, nói:

- Tuyết nhi, đứng lên!

Mạc Tuyết vẫn cúi đầu, gần như không có phản ứng gì với lời nói của Ninh Phi Long. Có lẽ, vì mất kiên nhẫn trước sự cứng đầu của nàng, Ninh Phi Long đứng dậy, nói:

- Nếu ngươi đã thích quỳ như vậy, vậy thì tiếp tục ở đây quỳ đi. Ta không có thời gian hao phí ở đây với ngươi...

Mạc Tuyết thấy Ninh Phi Long bước qua, hốt hoảng vội nắm lấy vạt áo của Ninh Phi Long, giọng nức nở:

- Chủ thượng bớt giận, Tuyết nhi biết lỗi rồi...

Ninh Phi Long nhìn nàng:

- Vậy có thể đứng lên chưa?

Nói rồi, hắn ngồi xuống ghế, ánh nhìn dõi theo Mạc Tuyết từ từ đứng dậy. Hắn hỏi:

- Vậy có thể nói cho ta biết, chuyện gì đã xảy ra với ngươi sao?

Mạc Tuyết nhỏ giọng nói:

- Chủ thượng, Tuyết nhi có lỗi với người...

Ninh Phi Long nghe vậy, khẽ nheo mắt:

- Ngươi bán đứng ta? Phản bội ta?

Mạc Tuyết lập tức lắc đầu nguầy nguậy:

- Tuyết nhi không có! Tuyệt đối không!

- Vậy ngươi đã có lỗi gì với ta?

Mạc Tuyết lại cúi thấp đầu, nước mắt trực rơi. Nàng nhỏ giọng, nghẹn ngào kể lại những chuyện đã xảy ra đêm hôm đó. Ninh Phi Long nhìn nàng, hỏi:

- Ngươi để chúng chạm đến rồi?

Mạc Tuyết lại lắc đầu:

- Không có, Tuyết nhi thề, dù chết cũng không chịu nhục!

Ninh Phi Phong nghe vậy càng khó hiểu:

- Vậy ngươi có lỗi gì?

Mạc Tuyết cúi đầu:

- Nhưng Tuyết nhi đã dùng thủ đoạn dơ bẩn đó mới có thể giết chết chúng. Tuyết nhi thực sự có lỗi với kỳ vọng của chủ tử...

Ninh Phi Long bật cười, hắn ngoắc ngoắc tay, ra hiệu Mạc Tuyết tiến lại gần. Sau đó hắn ngả người lên ghế tựa, dùng điệu bộ buông thả nhất kéo cằm nàng cúi thấp, áp sát xuống người hắn, nhỏ giọng thì thầm bên tai nàng:

- Ngươi đây là thấy áy náy vì thân phận thái tử phi a? Nếu vậy, thì bù đắp cho ta một chút, ta sẽ tha thứ cho ngươi... Thế nào?

Gương mặt Mạc Tuyết đỏ bừng, nàng quay sang một bên, né tránh hơi thở của Ninh Phi Long phả sát bên tai, ấp úng nói:

- Chủ thượng muốn... muốn Tuyết nhi làm gì để... để bù đắp?

Ninh Phi Long cười càng giảo hoạt:

- Nghĩa phụ của nàng rất bất mãn vì quyết định muốn nàng làm thái tử phi của ta. Lát nữa, trước mặt ngài ấy, nàng làm sao thể hiện được nàng vô cùng nguyện ý làm thái tử phi của ta là được.

Mạc Tuyết bối rối:

- Làm... làm sao được?

Nghe vậy Ninh Phi Long bèn đẩy nàng ra, nheo mắt đầy nguy hiểm:

- Không được sao? Vậy... ta cũng hết cách rồi. Cứ nghĩ đến đám súc sinh kia có thể nhìn thấy bờ vai cùng gương mặt của thái tử phi sắp cưới của ta mà cảm thấy khó chịu vô cùng...

Mạc Tuyết càng luống cuống:

- A... Chủ tử, Tuyết Nhi thật sự không biết làm sao để thể hiện... thể hiện nguyện ý mà...

- Ồ, nàng nguyện ý? Ta nói, nàng sẽ thật sự nguyện ý làm thái tử phi của ta sao? Nhưng mà ta là muốn nàng nguyện ý làm thái tử phi thật sự của ta, không phải chỉ là trên danh nghĩa a...

Nhìn thấy ánh mắt đầy ý cười của Ninh Phi Long, Mạc Tuyết nhận ra có lẽ chủ thượng của nàng thật sự không có tức giận. Nhưng nàng cũng không dám làm mất hứng của người, bèn dè dặt đáp:

- Chủ thượng muốn Tuyết nhi làm gì, Tuyết nhi đều... đều nguyện ý...

Nghe vậy, ý cười trong mắt Ninh Phi Long càng sâu, hắn nói:

- Vậy lần này hồi kinh, chúng ta lập tức tổ chức đại hôn. Trước mặt hai vị phụ thân của nàng, nàng phải biểu hiện cho tốt đó, biết không?

Nghe đến hai từ phụ thân, Mạc Tuyết ngập ngừng hỏi:

- Vị kia... ngài ấy không sao chứ? Ngài ấy lúc trở về có bị thương không?

Ninh Phi Long bật cười thành tiếng:

- Nàng muốn hỏi về vị nhạc phụ tốt kia của ta sao? Ngài ấy tốt lắm, đến Đông cung của ta chưa bao lâu đá tự kiếm về cho mình một nhi tử rồi. Có khi hiện tại đang chìm đắm trong một vòng tay ôn nhu nào đó cũng không biết chừng...

Mạc Tuyết càng nghe sắc mặt càng biến đổi. Đúng lúc này Mạc Hàn vừa trở về đã nghe thấy lời nói nhăng quậy đó của Ninh Phi Long, hắn tức giận gầm lên:

- Ninh điện hạ chớ ăn nói linh tinh. Chủ tử nhà ta là người có thể để ngài lấy ra làm trò đùa như vậy sao?

Mạc Tuyết thấy Mạc Hàn, mắt lại hoe đỏ, quay đầu gọi:

- Nghĩa phụ!

Mạc Hàn thấy nàng như vậy, vội ôm lấy nàng, vỗ lưng nàng an ủi:

- Hài tử ngốc! Chớ nghe lời nói bậy của tên kia. Nếu hắn dám bắt nạt con, ta có liều chết cũng không tha cho hắn. Phụ thân con cũng vậy, ngài ấy rất tốt, ngài ấy nhất định sẽ bảo vệ con.

Mạc Tuyết khó xử quay đầu nhìn về phía Ninh Phi Long. Chỉ thấy Ninh Phi Long khẽ nhún vai, không nói gì. Mạc Tuyết bèn nhỏ giọng nói với Mạc Hàn:

- Nghĩa phụ, ngài ấy không có bắt nạt con. Ngài đối xử với con rất tốt, người đừng tức giận.

Mạc Hàn thở dài, hỏi chuyện Mạc Tuyết tại sao khi nãy lại như vậy. Mạc Tuyết rủ mắt, tránh đi cái nhìn đầy lo lắng của Mạc Hàn, nói:

- Là do con cảm thấy có lỗi với người và chủ tử. Để mọi người phải đích thân đi tìm, con thấy áy náy...

Mạc Hàn chỉ vỗ vỗ lưng nàng an ủi thêm một lúc. Cuối cùng, hắn chăm chú nhìn thẳng vào nàng, hỏi:

- Tuyết nhi. Hiện tại phụ thân con đã trở lại, con vẫn muốn theo Ninh thái tử trở về Ninh Quốc, hay muốn ta và phụ thân con đưa con trở về Đại Mạc?

Mạc Tuyết sửng sốt, nàng nhìn Mạc Hàn rồi bất giác quay đầu nhìn Ninh Phi Long. Chỉ thấy lúc này, nụ cười đùa cợt trên gương mặt của Ninh Phi Long đã không còn nữa. Hắn lạnh lùng nhìn thẳng vào Mạc Hàn, nói:

- Mạc thúc, ta tôn trọng ngài là nghĩa phụ của Mạc Tuyết nên sẽ không chấp nhặt bởi câu nói vừa ra của ngài. Nhưng ta hy vọng sẽ không nghe thấy lời nói như vậy lần hai. Ngài lên nhớ, trước đây, khi ngài và Mạc Tuyết tìm tới ta, thỏa thuận giữa chúng ta là gì. Ngài không phải người của ta, việc ngài đi hay ở, ta không quản. Nhưng Mạc Tuyết giờ mang thân phận gì, không phải ngài không biết chứ?

Mạc Hàn nghe Ninh Phi Long nói vậy, đang định phản bác gì đó thì đã thấy Mạc Tuyết ngăn lại. Nàng nhìn Mạc Hàn nói:

- Nghĩa phụ! Chủ thượng mãi mãi là chủ thượng của ta. Dù thân phận của ta là gì thì điều ấy cũng không thay đổi. Chuyện này người đừng nhắc lại nữa. Mọi chuyện ta làm đều là cam tâm tình nguyện. Đời này, ta sống là người của chủ thượng, chết cũng sẽ làm ma của chủ thượng. Người đừng suy nghĩ nhiều nữa.

Nói rồi, nàng tiến đến trước mặt Ninh Phi Long, cúi người một cách thành kính, nói:

- Chủ thượng! Chúng ta cùng trở về đi!

Các tác phẩm sáng tác của Hoa Nguyệt Phụng
 
8,033 ❤︎ Bài viết: 5029 Tìm chủ đề
Chương 47: Nàng sai rồi!

Cùng lúc này, tại Đông cung Đại Ninh, Mạc Vân An đen mặt nhìn nữ tử mang gương mặt đã qua dịch dung của Tuyết nhi đang dán chặt lên người hắn. Hắn không tiếng động, đẩy người ra, khẽ nói:

- Trước mặt nhiều quan gia như vậy, nàng nên giữ phong thái, giữ phong thái một chút! Nàng hiểu chứ?

Thanh Trúc nghe vậy cũng đen mặt. Nàng ta còn không quên cũng trong yến tiệc tại Đông cung ngày trước, người này và cô ả quê mùa kia đã bám chặt với nhau như thế nào. Tất nhiên hiện tại, nàng ta không thể bộc lộ tính khí thật, nàng ta nhỏ giọng tủi thân nói:

- Thiếp xin lỗi! Thiếp... thiếp thân không cố ý. Chỉ là hiện tại thiếp thân đã mất trí nhớ, rất không có cảm giác an toàn. Điện hạ là chỗ dựa vững chãi nhất của thiếp thân hiện nay. Thiếp thân chỉ là muốn gần gũi thêm với người một chút...

Mạc Vân An càng nghe càng đen mặt. Nàng ta một câu thiếp thân, hai câu thiếp thân là có ý gì? Chỉ với một khánh chỉ ban hôn, nàng ta đã coi mình là thái tử phi rồi? Huống chi thánh chỉ đó cũng không phải dành cho nàng ta. Nàng ta giả mạo thì thôi, còn chưa có hôn lễ đâu, đã dám tự xưng thiếp thân... Thật không biết xấu hổ!

Mạc Vân An dù khó chịu, nhưng hắn ngoài việc đẩy người ra xa, cũng không tỏ thái độ gì rõ ràng. Hắn biết, đây chỉ là một màn kịch, màn kịch diễn cho những người có tai mắt ở đây xem. Hắn không thể có biểu hiện chán ghét với nữ nhân này, nếu không, sau này Tuyết nhi của hắn trong mắt mọi người sẽ trở nên rất khó xử.

Mạc Vân An cười nhẹ:

- Ta biết nàng bất an. Thật là khổ thân cho nàng. Nàng yên tâm, tháng sau đã đến ngày chúng ta tổ chức đại hôn. Khi ấy ta có thể đường đường chính chính cưng chiều nàng. Nhưng hiện tại không thể để bất cứ ai bắt lấy nhược điểm của nàng. Nàng hiện tại càng phải thêm thận trọng, phải không?

Thanh Trúc như được tiếp thêm động lực. Nàng ta cười thầm. Thì ra thái tử thời gian này giữ khoảng cách với nàng ra là vì muốn không để ai bắt lấy nhược điểm của nàng. Dù người thái tử thích hiện không phải chính bản thân nàng nhưng không cần thiết, sớm muộn gì nàng ta cũng chiếm được tâm thái tử.

Thanh Trúc lại một lần nữa yểu điệu sán lại gần bên Mạc Vân An:

- Thiếp biết điện hạ quan tâm thiếp nhất mà...

Mạc Vân An sởn da gà toàn thân, hắn không tiếng động bước ra giữa sảnh tiệc, tránh thoát sự động chạm của Thanh Trúc. Hắn nâng cao ly rượu, nói:

- Nào, hôm nay là ngày vui của cô. Chư vị đại nhân cùng gia quyến đã nể mặt tới đây, cô kính mời các vị một ly...

Yến tiệc càng trở nên náo nhiệt trước sự nhiệt tình bất ngờ của thái tử. Các hạ nhân tại Đông cung lại thêm bận rộn tối tăm mặt mũi, không ai để ý một ma ma lạ mặt đã trà trộn vào đoàn hạ nhân, khẽ lách mình khi đi ngang hậu viện. Đám ám vệ xung quanh vô cùng quen thuộc với gương mặt chủ tử cùng các hạ nhân trong Đông cung, sự xuất hiện của một người lạ mặt tất nhiên không thể bỏ ngoài tầm mắt. Nhưng, họ không có phản ứng. Chủ tử đã truyền lệnh xuống, trong thời gian này, việc của họ là theo dõi động tĩnh và bảo vệ Đông cung. Mọi chuyện khác nếu không nghiêm trọng thì chỉ cần án binh bất động...

Châu ma ma dù võ công cao cường, nội lực thâm hậu nhưng cũng không thể ngờ trong Đông cung đâu đâu cũng có người dám sát. Những người dám sát này giữ khí tức vô cùng bình ổn vì thế bà cũng không dễ dàng phát hiện ra điều khác thường. Trong lòng Châu ma ma hiện chỉ tập trung chú ý mọi động tĩnh của một người. Đó chính là thái tử phi tương lai của Đại Ninh, theo tin tức thì đây chính là trưởng công chúa Âu quốc của họ, là hy vọng duy nhất có thể cứu nữ hoàng ra khỏi cảnh ngộ nước sôi lửa bỏng hiện tại.

Châu ma ma lẻn vào Đại Ninh, thật sự không có chủ ý xấu. Nhưng bà không thể ngờ, sự xuất hiện của bà hiện tại sẽ kéo theo rất nhiều biến cố trong tương lai.

Ánh nến khẽ động, Thanh Trúc trở về phòng với hương rượu thoang thoảng. Nàng ta vô cùng bực dọc. Dù thái tử lấy lý do muốn giữ cho nàng hình tượng tốt nhất trong mắt quan gia nên cần giữ khoảng cách lễ nghi với nàng. Nhưng nàng ta thật sự không vui với sự xa cách ấy...

- Ai?

Giọng Thanh Trúc lạnh lẽo nhìn bóng hình một người bất ngờ xuất hiện sau khung cửa. Quả nhiên, Châu ma ma đã bước ra. Thanh Trúc khẽ nheo mắt nhìn người phụ nữ trung niên xa lạ, nàng ta lên giọng hỏi:

- Ngươi là ai? Sao dám bước vào tư phòng của ta?

Châu ma ma khẽ đưa tay kéo lớp dịch dung trên mặt xuống, cúi người hành lễ:

- Trưởng công chúa! Lão nô đến có việc cần bẩm báo với người...

Nghe ba tiếng "trưởng công chúa", Thanh Trúc giật mình lùi lại mấy bước chân. Đây là thân phận thật sự của ả nữ nhân quê mùa này sao? Sao có thể? Chẳng lẽ thái tử điện hạ cũng biết rõ cho nên mới quyết định lập nàng ta làm thái tử phi? Nếu như vậy, nàng ta còn có cơ hội thay thế sao?

Nhìn thái độ của Thanh Trúc, Châu ma ma cũng hoang mang không kém. Bà ta biết từ nhỏ trưởng công chúa đã chịu nhiều ngược đãi từ nữ hoàng, nhưng nàng là người như nào bà ta rất hiểu. Nếu nàng nhìn thấy gương mặt của bà ta chắc chắn sẽ không có biểu hiện như vậy.

Châu ma ma biết rõ, nữ hoàng bệ hạ dù vì hận vị kia bỏ đi không từ mà trút giận nên công chúa, cố ý cưng chiều nữ nhi ruột thịt của kẻ dã tâm bừng bừng kia. Nhưng nữ hoàng thật lòng ghét bỏ nữ nhi của mình sao? Không thể nào! Người cố ý đào tạo nàng thành một thanh bảo kiếm sắc nét, tài năng hoàn mỹ. Còn vị mang danh hoàng thái nữ dù có được cưng chiều nhưng rõ ràng bị nuôi phế rồi, kiêu căng ngạo mạn, sao có thể kế thừa đại nghiệp?

Châu ma ma là tâm phúc tuyệt đối của nữ đế Âu quốc, khánh chỉ phế thái nữ và truyền ngôi cho trưởng công chúa Âu Họa Tuyết đều đang nằm trong tay bà ta. Châu ma ma làm sao còn không hiểu tâm tư nữ đế? Nhưng bà ta lại không ngờ nữ đế lại bị phản kích, bị cắn ngược một miếng từ con sói mắt trắng kia. Dù nữ đế cố ý nuôi phế nàng nhưng mọi sự cung phụng nàng ta nhận được từ trước đến nay là thật, làm sao nàng ta dám?

Châu ma ma vô cùng kích động khi nhớ tới lời Tiểu Ám truyền tin lại:

- Nữ hoàng đang bị khống chế, bị rút máu nuôi cổ trùng và chế tạo thuốc giải khống chế. Vị hoàng thái nữ kia giờ nắm bắt cả triều đình Âu quốc trong tay, dã tâm rất lớn.

Tin tức động trời ấy không thể không khiến Châu ma ma lùi bước chân muốn trở về Âu quốc báo tin vui. Bà ta muốn đi cầu kiến vị trưởng công chúa tài năng vô hạn này để giúp sức cứu nữ đế khỏi cảnh nước sôi lửa bỏng hiện tại. Nhưng, thái độ vị trưởng công chúa này là sao đây? Ánh mắt ngơ ngác khi nhìn thấy diện mạo bà ta kết hợp với sự bàng hoàng khi nghe bà ta gọi nàng là trưởng công chúa, không thể không khiến Châu ma ma nghi ngờ.

Châu ma ma lùi bước chân, không nói một lời liền động thủ. Thanh Trúc bị tập kích bất ngờ nhưng cũng nhanh chóng phản đòn. Châu ma ma càng đánh càng kinh hãi, không phải vì võ công Thanh Trúc quá cao mà vì các chiêu thức kia hoàn toàn không giống vị trưởng công chúa bà ta muốn tìm. Bà ta thật sự đã tìm nhầm người, mọi tin tức đều sai lệch. Bà ta nhanh chóng rút lui, để lại Thanh Trúc hoang mang không kém.

- Kẻ này...

Nàng ta lẩm bẩm, rốt cuộc đây là bạn hay thù của ả nữ nhân quê mùa này? Lời người này nói là thật hay giả? Nếu là thật sao lại động thủ với nàng ta? Nếu là giả thì nói vậy có mục đích gì? Tâm tư luân hồi bách chuyển của Thanh Trúc khiến nàng ta đã bỏ qua mọi động tĩnh xung quanh. Một con bồ câu đưa thư lặng lẽ bay ra khỏi Đông cung, bay về hướng Đại Mạc...

Chim bồ câu đậu lên xe ngựa, Mạc Tuyết lập tức túm chặt, gỡ lấy thư tín được truyền tới. Nàng lui vào xe ngựa, dâng lên người đang ngồi thảnh thơi đọc sách trong xe:

- Chủ thượng! Có tin truyền tới từ kinh thành.

Ninh Phi Long mắt cũng không rời khỏi cuốn sách trong tay, cất giọng truyền lệnh:

- Đọc!

Mạc Tuyết không chút chần chừ, cất tiếng:

- Thư nói, tại Đông cung, vị kia cùng thái tử phi tương lai dù giữ khoảng cách nhưng tỏ ra khá hòa hợp...

Càng đọc, ý cười trong mắt Mạc Tuyết càng sâu. Qua thư nàng hoàn toàn có thể tưởng tượng ra vị phụ thân thân sinh của mình đang ở trong hoàn cảnh lúng túng thế nào. Nàng khẽ liếc mắt nhìn nụ cười xấu xa của vị chủ thượng trước mặt, cúi đầu đọc tiếp...

Mạc Tuyết đang vui vẻ đọc bỗng khựng lại. Nàng chăm chú nhìn vào mấy dòng chữ được viết trong thư. Một người phụ nhân trung niên tự xưng lão nô đến tìm trưởng công chúa!

Mạc Tuyết đọc đến đây liền nhớ đến vị Châu ma ma từ nhỏ nhận nhiệm vụ giáo huấn nàng về tác phong quy củ cùng cầm kỳ thi họa. Vị ma ma này là người duy nhất gọi nàng ba tiếng trưởng công chúa và tự xưng lão nô. Bà ta cũng là người duy nhất nói với nàng:

- Nữ đế không ghét bỏ trưởng công chúa! Người chỉ là muốn điện hạ trở nên tài giỏi, có khả năng kế thừa đại nghiệp. Hà khắc với điện hạ chỉ vì nữ đế muốn trút giận bởi vị kia bỏ đi không từ...

Kiếp trước, những lời nói này với Mạc Tuyết là động lực khiến nàng muốn níu lấy chút tình mẫu tử mong manh kia. Kiếp này, nhớ lại, nàng biết những lời nói đó không hẳn là dối trá nhưng cũng chẳng còn ý nghĩa quan trọng. Điều quan trọng nhất với nàng hiện tại chỉ là người trước mặt.

Ninh Phi Long thấy Mạc Tuyết nhìn chằm chằm vào phong thư không đọc tiếp, hắn khẽ liếc mắt, hỏi:

- Sao vậy?

Mạc Tuyết lúng túng ngẩng đầu, đáp:

- Thư nói, có người đêm khuya lén vào gặp nữ nhân giả mạo kia...

Thấy nàng lúng túng như vậy, Ninh Phi Long lẳng lặng chìa tay về phía Mạc Tuyết. Tay Mạc Tuyết run run dâng thư lên cho hắn. Ninh Phi Long thấy vậy, bật cười, kéo cả người lẫn thư vào lòng. Mạc Tuyết không đề phòng, bất ngờ kêu lên một tiếng:

- A!

Mạc Hàn ngoài xe, vội cất tiếng hỏi:

- Có chuyện gì vậy?

Ninh Phi Long bật cười:

- Là ta dọa Tuyết nhi một chút! Mạc thúc đừng lo lắng.

Mạc Hàn ngậm miệng. Hắn biết, trên quãng đường trở về này, vị thái tử điện hạ kia không ít lần có vài động tác nhỏ với Tuyết nhi. Nhưng thấy nàng không có ý kháng cự, hắn cũng đành mắt nhắm mắt mở. Dù sao hắn cũng chỉ mong nàng được sống vui vẻ, mọi chuyện khác sau này lại nói.

Ở trong xe, Tuyết nhi bất ngờ bị ôm vào lòng. Nàng lúng túng nói nhỏ với Ninh Phi Long:

- Chủ thượng! Người đừng như vậy.

Ninh Phi Long khẽ nhấc mí mắt đang nhắm hờ:

- Hửm? Ta đã là chủ thượng của nàng, vậy muốn làm gì còn phải chờ nàng đồng ý?

Mạc Tuyết rối rắm. Nàng biết chủ thượng đang làm khó nàng. Người muốn nàng đổi cách xưng hô. Nhưng chủ thượng thì mãi là chủ thượng, nàng không thể sớm thích ứng. Gọi người là điện hạ, có thể, nhưng tự xưng tên tự, nàng khó xử. Nàng ấp úng:

- Điện hạ... người... người có thể buông Tuyết nhi ra trước không?

Ninh Phi Long mắt nhìn vào đoạn sau của phong thư, càng đọc càng suy tư nhưng miệng vẫn cười nói:

- Điện hạ thì không thể nhưng lang quân của nàng thì có thể!

Gương mặt Mạc Tuyết đỏ bừng, nàng nhỏ giọng, ấp úng:

- Điện hạ, chúng ta còn... còn chưa thành hôn, sao... sao có thể...

Sự trêu đùa của Ninh Phi Long khiến Mạc Tuyết vừa ngại ngùng vừa thả lỏng tâm trạng. Nàng ngước mắt lên nhìn thấy Ninh Phi Long đang chăm chú đọc thư, nàng nhỏ giọng hỏi:

- Điện hạ! Chuyện này...

Ninh Phi Long đáp:

- Thời gian nàng rời đi, Âu Khả Tình bên kia không ít lần tìm cách tiếp cận nàng. Có lẽ nàng ta đang gấp gáp hành động rồi. Ta đã tìm cách ứng đối kéo dài thời gian, thậm chí thay nàng truyền tin tức nửa thật nửa giả cho nàng ta. Ta đoán, thân tín của vị nữ đế kia đã phát hiện ra điều bất thường nên mới có hành động. Mọi chuyện để nàng trở về rồi tính tiếp. Hiện tại cứ để nữ nhân kia thay nàng ứng phó đi.

Mạc Tuyết thấy chủ thượng đã suy tính cho nàng nhiều như vậy, trong lòng rất thỏa mãn. Nhưng nàng vẫn không khỏi bận tâm về vị Châu ma ma kia. Nàng biết, nội tâm của nàng vẫn thật mềm yếu. Nhưng không có cách nào, dù sao nữ đế vẫn là mẫu thân thân sinh của nàng, nàng không thể nhắm mắt mặc kệ. Nàng nhìn Ninh Phi Long, khó xử nói:

- Điện hạ, vị ma ma kia...

Ninh Phi Long cười khẽ:

- Sao? Đau lòng rồi? Nàng trách ta ra tay quá nặng sao?

Mạc Tuyết cúi đầu. Sao có thể trách chứ? Chỉ là nàng không nỡ mà thôi. Ninh Phi Long như hiểu được suy nghĩ của nàng, đưa tay lên xoa đầu nàng an ủi:

- Yên tâm! Vị kia sẽ không dễ chịu thua như vậy. Còn việc phải chịu khổ tới đâu thì còn phụ thuộc vào việc tâm bà ấy đối với nàng có bao nhiêu ác ý, bao nhiêu yêu thương. Kết cục của bà ấy là do chính bà ấy tạo nên, không phải do nàng...

Mạc Tuyết cúi đầu, để mặc cho bàn tay Ninh Phi Long xoa loạn mái tóc của nàng. Cuối cùng như nghĩ đến điều gì, nàng ngập ngừng hỏi:

- Điện hạ! Có một chuyện Tuyết nhi không hiểu. Điện hạ có thể giải đáp cho Tuyết nhi biết không?

Ninh Phi Long đưa mắt nhìn nàng, cười khẽ:

- Nàng có chuyện gì không hiểu, cứ việc hỏi...

Còn việc có giải đáp hay không, Ninh Phi Long lại không đáp ứng.

Mạc Tuyết cũng không cầu Ninh Phi Long phải đáp ứng giải đáp cho nàng. Nàng chỉ là muốn hỏi ra câu hỏi kiếp trước chưa từng có cơ hội hỏi ra:

- Điện hạ! Tuyết nhi không hiểu. Rõ ràng căn cơ và bản lĩnh của người rất cao, tại sao người lại không luyện công? Tại sao người chỉ yêu thích việc khống chế cổ trùng?

Câu hỏi của Mạc Tuyết khiến bầu không khí trong xe ngựa trở nên ngưng trệ. Ninh Phi Long đưa ánh mắt trầm lặng nhìn nàng, nói:

- Nàng sai rồi! Thứ nhất, không phải ta không luyện công. Thứ hai, ta cũng không yêu thích việc khống chế cổ trùng.

Các tác phẩm sáng tác của Hoa Nguyệt Phụng
 
Chỉnh sửa cuối:

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back