Bạn được CaitlynMat mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
215 ❤︎ Bài viết: 1 Tìm chủ đề
1402 7
Con quỷ em ngược duyên ngược số

Tác giả: Kim

Thể loại: Tình cảm, lãng mạn


55074583217_881d659515_o.png

Giới thiệu:

Ngày nó vừa tròn ba tuổi, tôi bắt đầu thay dì làm vú em cho nó.

Nó lên lớp 1, tôi trở thành xe ôm kiêm vệ sĩ cho nó vô điều kiện.

Năm nó tám tuổi, từ lâu nó đã biết tôi là con nuôi của dì dượng, và giờ đây nó còn phát hiện ra tôi với nó không cùng huyết thống anh em. Kể từ ấy, càng lớn nó càng tỏ ra nhõng nhẽo và muốn tôi phải chiều chuộng nó nhiều hơn trước.

Năm nó lên mười; tôi chuyển vô nội thành ở với cậu mợ để học cấp III và gặp được mối tình đầu hồn nhiên trong trẻo. Để rồi mỗi dịp hè về, tôi lại bị nó giận hờn mỗi khi vô tư nhắc tên hay định kể cho nó nghe những chuyện vui giữa tôi với người ta.

Năm nó mười ba tuổi, tôi công khai với mọi người chuyện tình cảm của tôi và em. Mọi người ai cũng ủng hộ. Duy nhất chỉ có mình nó phản đối. Nó giận tôi, đòi từ mặt tôi.

Cuối năm đó, tôi gặp tai nạn ngay trong ngày mối tình sâu đậm tan vỡ, phải nằm điều trị gần hai tháng trời, ăn Tết luôn trong viện. Nó là người cam chịu thiệt thòi nhiều nhất để luôn ở bên săn sóc cho tôi. Vậy nhưng tôi vì cố chấp tình cảm với em đã vô tâm bỏ mặc, chẳng một chút đoái hoài tới tấm lòng đáng quý như ngọc như vàng của nó.

Qua năm sau, nó lên mười bốn. Vừa ra viện, tôi tệ tới mức không một lời chào hay một lời cảm ơn. Vì muốn quên đi nỗi đau tình cũ nên tôi bỏ ra Hà Nội thi lại và học đại học, để rồi quên luôn quãng đời thơ ấu đã từng có nó đồng hành ở bên tôi, trong khi hình bóng của người con gái đã phản bội tôi lại không ngừng đeo đẳng tâm trí.

2012 - Sau bảy năm xa quê, tôi mang theo ám ảnh quá khứ, cùng với nhỏ bạn chơi thân thời cấp III trở về Sài Gòn để khám bệnh, cũng là dịp để tôi thăm lại gia đình, bạn bè, và dĩ nhiên có cả nó. Tưởng đâu những chuyện xưa nó đã quên, vậy mà..

(Truyện dành cho lứa tuổi 16+)​
 
Chỉnh sửa cuối:
215 ❤︎ Bài viết: 1 Tìm chủ đề
Chương 1​

Lẽ ra tôi đã không có chuyến đi này, đúng hơn là tôi chưa xác định. Tôi chưa muốn quay về chỉ vì tôi vẫn chưa thể quên được em.

Nhưng mãi về sau tôi mới biết, hóa ra định mệnh với em vẫn luôn an bài cho tôi những trái ngang mà cuộc đời tôi vấp phải. Và chuyến đi này là hành trình dài mà tôi bắt buộc phải thực hiện, để hoàn tất những gì tôi vẫn còn nợ người, nợ cả chính mình từ quá khứ tôi đã từng muốn quên.

Nam Bộ, Thành phố Hồ Chí Minh, 2012.

Hôm đó là một ngày đầu tháng 3, đang mùa nắng ở Sài Gòn, sau khi khám xong và cùng nhỏ bạn thân quay lại nhà nhỏ, tôi liền thu dọn hành lý để về Hóc Môn.

Từ đầu tới cuối, hai đứa vẫn vừa làm vừa nói chuyện. Nhỏ phụ tôi mang đồ ra ngoài chờ xe tới, tiếp tục nhắc tôi phải giữ lời hứa là sẽ vô đây dự sinh nhật của nhỏ. Nhỏ nói bữa đó sẽ có điều đặc biệt dành cho tôi. Nhỏ khuyên tôi đừng nên chối từ. Kỳ thực tôi không bị hấp dẫn bởi món quà đặc biệt mà nhỏ hẹn, tôi chỉ muốn đáp lại lòng tốt mà nhỏ đã giúp tôi nên tôi mới nhận lời thôi. Chứ thâm tâm tôi vẫn biết, hôm đó trong nhóm mấy đứa chơi chung ngày xưa sẽ có một người mà tôi không nên chạm mặt.

- Nhiên á?

- Ừm. Chắc bữa đó sẽ có Nhiên nữa đúng không?

- À, không, không có. Nhiên nó kêu nó mắc dạy lớp ôn thi rồi nên hổng có tới được. Khánh cứ yên tâm đi nghe.

Nếu vậy thì tốt. Hên tôi kịp nhớ ra, kẻo tới hồi sẽ khiến đôi bên cùng khó xử.

- Nhưng mà Khánh nè.

- Ừ, sao Ánh?

- Tới bây giờ Khánh vẫn chưa quên được hả?

Đây là lần thứ hai nhỏ hỏi tôi chuyện này, chỉ là cách hỏi có khác đi. Dường như nhỏ vẫn luôn quan tâm tới chuyện tình cảm của tôi trong khi rõ ràng nhỏ..

- Nè, cái này Ánh muốn chia sẻ chân tình với Khánh thiệt đó. Bảy năm vẫn cứ một mình vậy, Ánh cảm giác là Khánh chưa có quên được đâu đúng hông?

- Không, Khánh quên từ lâu rồi.

- Nếu vậy sao Khánh không muốn gặp Nhiên?

Hừ, đáng ra ngay từ đầu nhỏ đừng nên đề cập tới nó. Vốn dĩ tôi luôn muốn quên, nhưng chính nhỏ cứ tìm cách khơi lại làm tôi phải thêm bận lòng.

- Có những chuyện khó nói lắm. Căn bản là bữa đó Khánh không muốn vì Khánh mà ngày đặc biệt của Ánh lại mất vui thôi.

Tôi nói vậy, không biết nhỏ đang nghĩ gì mà nét mặt bỗng trầm tư, nhìn tôi ngập ngừng. Chuyện cũ của tôi; nhỏ biết, thậm chí có thể biết rõ là đằng khác. Cho nên từ khi hai đứa nối lại liên lạc qua Facebook với nhau, nhỏ đã luôn động viên tôi bằng những lời cảm thông rất nhẹ nhàng, đầy thiện ý và thành thực. Đó cũng là lý do tôi tin tưởng nhỏ, không ngại sẻ chia câu chuyện của tôi với nhỏ.

- Thôi, Ánh hiểu rồi. Mà xe cũng tới rồi kìa Khánh. Đi đường mạnh giỏi nghe!

- Ừ, bái bai Ánh nghen. 11 giờ trưa Chủ nhật tuần sau đúng không? Bữa đó chắc chắn Khánh sẽ tới.

- Ời! Nhớ nha! Ánh chờ tin Khánh lắm đó!

Tôi phụ bác tài cất đồ rồi lên xe và đóng cửa lại để vẫy tay chào nhỏ. Nhỏ cũng vẫy tay, mỉm cười đáp lại, nhưng sao ánh mắt như thấp thoáng nét buồn mà tôi đã từng vô tình bắt gặp mỗi khi nhỏ ẩn ý về chuyện cũ của tôi.

Ngay từ đầu, nhỏ là người chủ động nhắn tin cho tôi trước. Nhỏ đã hỏi thăm tôi rất nhiều, về cuộc sống, học tập và bạn bè, cả công việc. Cứ vậy chừng nửa năm, nhỏ có chuyến du lịch cùng ba mẹ ra Hạ Long chỉ để gặp tôi, cùng tôi ôn lại những chuyện cũ (theo lời mẹ nhỏ nói). Và nhỏ đã khuyên tôi trở về khám bệnh khi thấy vết sẹo tấy đỏ bất thường trên vai tôi, với lý do nhỏ có người thân là bác sĩ da liễu, nhỏ sẽ nhờ cô của nhỏ khám cho tôi tận tình. Thậm chí khi hai đứa vào tới nơi, nhỏ lập tức thu dọn đồ đạc trong phòng của đứa em trai để cho tôi mượn, giúp tôi khỏi mất thời gian tìm thuê khách sạn ở bên ngoài.

Quả thực lòng tốt hiếm có và nhiệt thành của nhỏ, mãi cho tới bây giờ tôi vẫn chưa thể nào hiểu hết được. Rốt cuộc vì điều gì? Hà cớ gì nhỏ lại dành mối quan tâm đặc biệt đó cho tôi? Trong khi hai đứa tôi chưa bao giờ và có lẽ sẽ không bao giờ bước qua nổi ranh giới giữa hai người đã từng là bạn chơi thân với nhau thời trung học.

Tạm biệt nhỏ để tiếp tục hành trình mới trong chuyến đi đã dự định, tôi nhờ bác tài chạy xe thẳng về xã Tân Thới Nhì của huyện Hóc Môn.

Lúc ấy trời đã xế chiều, hoàng hôn đỏ sậm đang dịu dàng rưới mật nắng, không còn chói chang gay gắt như buổi giờ; làm hai mắt tôi thấy dễ chịu ghê. Ngồi trong xe, lặng nhìn qua ô cửa, tôi cảm giác nắng chiều ở Sài Gòn đang gợi nhắc cho tôi nhớ về những tháng ngày khi tôi còn gắn bó đường đời với mảnh đất quê tôi. Năm năm ở Quảng Ninh và Hà Nội, hai năm ở Trung Quốc đại lục với bốn mùa xuân hạ thu đông, tôi gần như quên hẳn nỗi háo hức mong chờ từng trận gió mát rượi sau cơn dông giữa tiết trời oi ả của hai mùa nắng mưa quê mình. Giờ được quay lại, tôi có hơi bỡ ngỡ. Sài Gòn thay đổi nhiều quá. Chẳng phải do thời tiết, khí hậu hay đường sá phố phường; mà bởi tâm hồn tôi nay đã khác, trầm tĩnh và lý trí hơn, không còn những suy nghĩ hấp tấp bồng bột như thời niên thiếu đó nữa. Có lẽ vì vậy mà bầu không khí hối hả bận rộn của Sài Gòn trong mắt tôi giờ đây cũng trở nên nhẹ nhàng và yên tĩnh hơn theo dòng suy tư khi tôi đang lục tìm từng mảnh ký ức buồn vui của những ngày xưa cũ.

Tìm một hồi, tôi bỗng thấy lòng mình bâng khuâng, cái cảm giác nhớ thương khó tả lắm.

Tuổi thơ "lầy lội" của tôi gắn liền với những hàng cau, vườn trầu chạy dọc theo các lối nhỏ, với những dòng kênh dài um tùm môn nước xẻ qua đồng ruộng và nếp sống dân dã của mọi người ở huyện Hóc Môn. Phần lớn kỷ niệm vui nhộn, hài hước, dễ thương của tôi cùng với lũ bạn và mấy đứa em tôi đều ở đó hết. Nhưng nơi khiến tôi phải nhớ tới nhiều nhất lại là những cung đường góc phố đông đúc tấp nập bên trong Sài Gòn này. Một nỗi nhớ đầy ám ảnh, day dứt, kết tinh biết bao phiền muộn, tới tận bây giờ vẫn chưa thể nguôi; chỉ bởi mối tình tuổi hoa phượng đầy cay đắng đã lấy đi của tôi quá nhiều tâm tư và ý chí. Cũng chính vì nó mà cuộc sống êm đềm của tôi thay đổi kể từ khi tôi quyết định chạy trốn thật xa khỏi nó, tới mức có thời gian tôi thấy Hà Nội vẫn chưa đủ giúp tôi quên đi hình bóng đen tối ở trong lòng nên phải tìm cách rời bỏ cả đất nước mình để du học bên tận xứ Trung.

Nhưng thôi, tạm thời tôi chưa muốn nhớ lại câu chuyện về nó làm gì, vì kết thúc của nó chẳng được tốt đẹp. Nếu bây giờ tôi kể cho anh em nghe, anh em cũng sẽ buồn lây với tôi thôi. Trong khi hiện giờ tôi muốn giữ cho lòng mình thanh thản, để tâm trạng tôi luôn vui vẻ khi được trông thấy những người thân yêu của tôi ở quê là ba tôi, ông anh con bác hai, bốn người nhà chú thím, cả gia đình dì dượng, rồi gia đình cậu mợ và có thể là lũ bạn "Trời đánh thánh đâm" chơi thân với tôi thời cấp II nữa.

Mặc dù có nhà cậu mợ tôi đang ở trong Sài Gòn, cậu là anh trai của mẹ tôi, cũng là người lớn tuổi nhất trong số bà con thân thuộc hiện tại (do bác hai tôi đã hy sinh hồi Chiến tranh biên giới Tây Nam và bác dâu tôi vì thương nhớ thành bệnh nên sau đó cũng mất) ; nhưng ba mới là người quan trọng với tôi hơn cả, nên tôi nghĩ mình phải về quê với ba trước, ừm, cho nó phải đạo.

Nói về ba tôi, từ sau khi mẹ và anh hai tôi qua đời, ba bị trầm cảm, chỉ ưa sống một mình. Có thời gian ba tìm tới cửa thiền để mong cởi bỏ hết những tội nghiệp và chướng duyên đi, rồi cởi bỏ luôn cả trách nhiệm thay mẹ tôi nuôi nấng tôi chớ. Tôi không trách ba tôi. Ba là thương binh hạng 2/4 từ sau chiến dịch lật đổ chế độ diệt chủng của Khmer Đỏ, bị mất một tay phải và con mắt phải nên gần như mất hết khả năng lao động. Thành thử tự lo cho ba đã khó, huống hồ còn phải lo cho tôi từ cái ăn tới giấc ngủ mỗi ngày. Nhưng sau này lớn lên tôi mới hiểu; còn trước đó tôi quá nhỏ nên không hiểu được tại sao ba tôi lại làm vậy, chỉ đoán ba quá đau buồn nên mới đi tu thôi; vả chăng tất cả anh em họ hàng thân thuộc đã nhận chung tay chăm sóc tôi rồi, nên tâm hồn vô tư của tôi thuở ấy không nghĩ ngợi gì tới quyết định kỳ quặc của ba tôi hết.

Thế là từ đó tới tận hôm nay, ý tôi muốn nói từ cái hồi mẹ và anh hai tôi mất lận á, ba tôi cứ sống một mình vậy. Dĩ nhiên ba vẫn giữ liên lạc và hỏi thăm tôi đều đều, nhưng tôi chưa nghe lần nào ba kêu than rằng ba cảm thấy buồn chán vì lẻ loi cô độc. Bởi thế, hồi còn ở quê, tôi ít khi về với ba, ngoại trừ hôm nào làm giỗ anh hai và mẹ; còn dịp nghỉ hè, nghỉ lễ hay thậm chí là ngày Tết, tôi hầu như ở nhà chú thím hoặc dì dượng. Tại ở bển, cuộc sống của tôi được thoải mái hơn. Chứ nếu ở với ba tôi, ba hay đi lắm, phần lớn ba dành thời gian để học đạo trên chùa, mà bầu không khí trang nghiêm tịch mịch ở chùa tôi không hợp, lại còn phải ăn chay nữa; nên tôi chẳng muốn lên chùa theo ba tôi.

Tôi nhờ bác tài đưa tôi về tận nhà. Bấy giờ đã chiều muộn, dọc đường hai bên người ta lên đèn hết trơn rồi mà nhà tôi thì vẫn chưa thấy xíu xiu ánh sáng nào hắt qua khe cửa. Nom cái bộ này, dễ chừng ba tôi lại đi đâu đó uống trà đàm đạo với mấy người bạn cũ hoặc đang tu tâm ở chùa có khi. Tôi vốn dự trù tới khả năng ba tôi đi vắng, nên nãy ngồi trên xe cũng có gọi trước cho ba coi thử, nhưng máy bận. Thành thử tôi phải về nhà kiếm ba coi sao. Giờ như vầy..

- Ủa? Ai đó? Tới kiếm bác ba Hưng hay gì vậy mấy anh mấy chú ơi?​
 
Chỉnh sửa cuối:
215 ❤︎ Bài viết: 1 Tìm chủ đề
Chương 2

A, hình như thằng em bên hàng xóm thì phải.

- Thằng Hoàng đó đúng không? Anh Khánh nè!

- Ế! Anh Khánh đó hả? Trời ơi! Mới về luôn hở anh?

Trùng hợp ghê, tôi cũng đang tính qua mấy nhà trong xóm tìm hỏi, mà gặp nó ở đây nên tiện hỏi thăm ba tôi luôn. Tôi vẫn mong ba đang chơi trong xóm để đêm nay cùng ba chuyện trò tâm sự; nhưng nó bảo ba đang tầm sư học đạo ở trên Lâm Đồng lận, chắc cận ngày giỗ của mẹ và anh hai thì ba tôi mới về.

-.. Dạ, bác đi được hơn tháng rồi đó anh.

- À. Mà ba anh hồi hổm có được khỏe không?

- Anh khỏi lo, bác khỏe re à. Mà giờ anh.. Chắc là không có chìa khóa vô nhà đâu đúng không? Vậy qua nhà em ở tạm vài hôm cũng được, có gì từ từ gọi cho bác về sau.

- Ờ thôi, giờ anh qua bên dì anh luôn kẻo người ta đang chờ. Để ít bữa nữa làm giỗ anh hai với mẹ anh thì anh về đây chơi, nghen.

- Dạ. Ê mà khoan! Hổng ấy anh trả tiền cuốc cho bác tài đi, em mới về, cũng đang rảnh á, để em chở anh qua đó, nhân tiện anh em mình nói chuyện xíu cho vui, ha?

Cái này..

- Đi! Đi! Được á! Lâu lắm rồi mới gặp lại mà, để em vô lấy nước với nón bảo hiểm cho anh!

Nó chưa nói hết câu đã dựng xe để chạy biến vô trỏng; làm tôi chẳng kịp nghĩ nhiều, cũng phải theo lời nó luôn.

Nói thiệt là không riêng gì nó, ở xóm tôi, ai cũng tốt bụng nhiệt tình như vậy hết; nên tôi không có khách sáo. Sống từ nhỏ quen rồi, mọi người đối xử với nhau tình thương mến thương lắm nghe. Mà đó mới là người cùng xóm thôi đó, chứ anh em bà con của tôi còn tốt với tôi gấp mấy nữa.

Nhớ hồi xưa khi ba tôi lên chùa ở và nhờ cậy anh em họ hàng chăm sóc nuôi nấng tôi, mọi người không ai có một lời than phiền hay khó chịu gì. Mỗi gia đình dù không trực tiếp nuôi tôi thì ít nhiều cũng góp công góp của.

Thuở ban đầu, chú thím tôi là người nhận nuôi tôi. Ngặt vì khả năng kinh tế của chú thím có hạn, lại đang phải nuôi ông anh con bác hai tôi và nhỏ em đầu lòng trong khi thím chuẩn bị sinh thằng út nên mới nhượng tôi cho cậu mợ. Cậu mợ cũng muốn nuôi tôi. Bởi tuy đã có ba chị gái nhưng nhà rất khá giả, lại không có con trai và thương cho hoàn cảnh của cha con tôi lắm; nên mém nữa là tôi được vô Sài Gòn từ sớm làm con nuôi cậu mợ rồi. Vấn đề là hồi đó cô út cũng muốn nuôi tôi luôn. Cô tính không lấy chồng, nếu nhận tôi làm con nuôi thì ít nhất cô cũng được làm mẹ của một đứa cháu cùng máu mủ. Vậy là tôi lại về ở với cô út. Được thời gian, chừng đâu nửa năm hay mấy tháng chi đó, cô bất ngờ thay đổi ý định, đem lòng thương một người bây giờ là dượng đằng nội của tôi. Hai người lấy nhau, nhưng sau khi cưới thì cô phải ra ở với chồng ngoài Hà Nội, và dượng cũng đã đồng ý đưa tôi ra ngoải sinh sống.

Ờ, mém nữa là tôi thành người Hà Nội từ bé rồi chớ, nhưng không. Ba tôi, chú tôi, rồi cậu và dì tôi đều không chịu; cả ông anh con bác hai tôi nữa, ổng thương tôi lắm, không muốn để tôi đi. Lúc bấy giờ, mọi người không ai muốn cô dượng đưa tôi đi xa vậy; đơn giản vì tương lai tôi phải có trách nhiệm với ba, với phần mộ của mẹ và anh hai ở trong này. Sau một ngày bàn định, mọi người cùng thống nhất để tôi ở lại quê sống với dì dượng tôi. Dì tôi cũng thương tôi lắm, dù lúc đó dì mới sinh con em của tôi nhưng vẫn muốn nuôi thêm tôi cho nhà cửa vui vầy.

Thế là từ đó, tôi ở với dì dượng suốt mười năm, lâu nhất, hao cơm tốn của nhiều nhất, cũng hành tội dì dượng phải chăm sóc cho tôi mỗi khi tôi đau bệnh vất vả nhất luôn. Bởi vậy nên hôm nay tôi muốn ưu tiên thăm dì dượng kế sau ba tôi khi ba vắng nhà, cho dù nhà chú thím chỉ ở ngay xóm bên cách nhà ba tôi chưa đầy cây số, thành thử..

- Nè, anh uống đi! Nước chanh dây mẹ em mới pha đó. Cây nhà trồng luôn nghe, hổng có thuốc men gì trơn trọi.

À, nó ra rồi.

- Ờ, anh xin miếng.

- Cha ơi! Lâu lắm hổng thấy anh về, tưởng anh thương cô nào ở ngoải rồi tính làm rể Hà Nội luôn chớ.

- Có đâu mày ơi! Ra ngoải anh chỉ lo học với lo làm thôi, yêu đương gì nổi. Mà mày có học đại học không hay đi nghĩa vụ rồi ở nhà kiếm việc làm luôn đó?

- Dạ, em tốt nghiệp 12 xong đi nghĩa vụ luôn anh, giờ thì ở nhà phụ ba mẹ buôn bán rồi. Còn anh về chơi hay làm gì, có lâu không? Cuối năm em cưới vợ á.

- Ơ ngon! Nhưng sợ anh không kịp ăn cưới mày quá, anh về được có mấy bữa.. Ờ.. Để làm giỗ mẹ với anh hai thôi à.

Quên, mém nữa nói hớ là tôi về để đi khám bệnh.

- Tiếc ghê! Thôi không sao, mai mốt có dịp về, em mời anh bữa cơm thân mật bù lại hen!

- Được luôn mày!

Vì đã trễ nên tôi uống vội cho hết ly nước chanh dây rồi đội nón bảo hiểm để hai anh em đi luôn, cũng không quên gửi quà Quảng Ninh kèm lời chào trước tới cả nhà nó. Nó cười xòa, đánh tay tôi, kêu tôi quà cáp khách sáo quá, rồi phụ tôi đưa va-li lên xe. Mà nom cái kiểu này..

- Có ổn không hay để anh kêu bác tài quay lại? Chứ anh sợ cái va-li nó cồng kềnh quá làm mày..

- Yên tâm, ba cái này với em dễ không mà. Lên đi anh, mình đi lẹ cho anh tới nơi còn tắm rửa ăn uống xong nghỉ ngơi nữa hén.

Ừm, thì tin tưởng nó một chuyến vậy. Rồi, đi thôi.

Lúc hai anh em ra ngoài đường, tôi dòm lại trong xóm thấy bóng người lác đác, nếu không muốn nói là vắng hoe mặc dù các nhà vẫn có ánh sáng đèn. So với ngày xưa thì tôi cảm giác mấy đứa trang lứa tôi và thằng em này hình như đã không còn ở quê mấy nữa. Vậy mà đúng thiệt.

- Xóm mình giờ đi hết rồi anh. Người đi học, người đi làm xa, không mấy ai ở nhà làm ruộng. Đất ruộng với đất vườn giờ cho mướn nhiều lắm. Toàn người miền ngoài vô mướn hợp đồng dài hạn không à, còn người quê mình thì bỏ đi xuất khẩu lao động hoặc làm trong thành phố, nghĩ cũng ngộ ghê.

- Vậy chị Lựu với út Lan nhà mày thì sao?

- Chị hai em đi lấy chồng trong nội thành rồi, bé út nó cũng đang học cao đẳng ở trỏng, nhà còn có mình em thôi. Mà không, nguyên cái xóm mình giờ còn đúng mỗi mình em thôi á. Mới Tết vừa rồi nè, thằng Huân bên nhà chú tư Hiệp là đứa cuối cùng ở lại lâu nhất, nó rủ em đi chơi lần cuối để ra Giêng nó qua Nhật ớ anh. Tụi thằng Hậu thằng Tín thì đi lâu lắc rồi, anh thì khỏi nói, đám anh Trung anh Hải với mấy anh nữa cũng làm trong nội thành, tụi con Hòa với mấy đứa đầu xóm thì lấy chồng bên xã khác. Túm lại giờ còn em bơ vơ một mình, trên thì toàn cô dì chú bác cậu mợ, dưới có mấy đứa nhóc loi nhoi. Hên cái cũng có con vợ sắp cưới để hai đứa còn đi chơi với nhau, chứ không là buồn tẻ lắm.

- Vậy hả? Ủa mà vợ mày là đứa nào? Nghe cái điệu này chắc hổng phải con nhỏ.. Nhỏ gì.. Nhỏ Thúy! Nhớ rồi, bên xóm bên. Chắc hổng phải nó đâu đúng không?

Nó cười giòn:

- Vợ em người bên Bình Chánh á; chớ con nhỏ đó nó dữ như bà chằn, ai dám rước nó đâu anh. Hồi nhỏ chơi với nhau vui vậy thôi chứ em hổng thích nó. Em là em thích cái chị.. Ủa không phải, lộn, ý là em thích kiểu con gái giống như cái chị gì bồ anh hồi xưa á. Chu cha! Chỉ hiền dễ sợ, lúc nào cũng dịu dàng nhỏ nhẹ hết trơn, còn chịu thương chịu khó chứ không phải dạng tiểu thư làm biếng như vẻ ngoài của chỉ. À mà có cái này em hơi thắc mắc xíu. Sao hồi đó hai người chia tay uổng vậy?

Thiệt tình cái thằng, giờ lại tới lượt nó nổi hứng đi lôi chuyện này ra chi không biết.

- Thôi, chuyện xưa rồi, bảy năm rồi đó, hỏi chi?

- Tại em thấy tiếc cho anh chị quá. Dòm hai người đẹp đôi lắm luôn. Với lại ớ, hồi anh đi Hà Nội chừng mấy bữa, chỉ có qua đây kiếm anh nè. Nghe mọi người kêu là chỉ chờ để gặp anh tận hai ngày lận, chỉ khóc quá trời. Ai dòm cũng thấy tội chỉ dữ lắm, mà hỏi cái gì chỉ cũng không chịu nói, chỉ nói là muốn gặp anh thôi.

Muốn gặp tôi?

- Ủa thiệt hở mày?

- Dạ, em nói thiệt mà. Chỉ cứ năn nỉ ỉ ôi mọi người để hỏi anh ở đâu. Cái mọi người kêu là nghe nói anh ra Hà Nội học rồi mà chỉ không tin chứ. Tới khi ba em chạy lên chùa kêu bác ba Hưng về, bác nói chuyện nửa ngày với chỉ thì chỉ mới vô nội thành lại. Từ sau không còn thấy chỉ tới đây nữa.

Hừ, lẽ ra ngay từ đầu đừng nên tới làm cái gì hết. Tôi không ngờ trên đời lại có người mặt dày vô liêm sỉ tới mức như vậy.

- Hồi đó mọi người không biết, cứ nghĩ là anh hết thương chỉ hay quen người khác rồi nên bỏ chỉ đi; sau nghe bác ba Hưng nói do hoàn cảnh anh chị không phù hợp để tới với nhau nên phải chia tay thôi. Mà dòm chỉ khóc, mẹ với chị hai em thương lắm luôn kìa.

Nghe nó kể, tôi lại thấy thương cho mẹ và chị hai nó hơn, vì mẹ và chị hai nó thương không có đúng người.

- "Nước mắt cá sấu" đó mày ơi! Đáng thương với tội nghiệp cái con khỉ khô gì mà mẹ với chị hai mày phải mủi lòng vậy!

- Ủa? Bộ hai người có mâu thuẫn xích mích gì ghê gớm lắm hả?

Thoạt đầu tôi định nói; nhưng nghĩ lại, tôi thấy không nên.

- Không phải anh không tin tưởng mày hay như nào, mà tại mày sắp cưới vợ, anh không muốn để mày ác cảm với mất niềm tin vô tụi con gái nên thôi, tốt nhất là mày đừng nghe chuyện của anh làm gì.

- À! Chậc! Em hiểu rồi, chắc vì vậy mà anh mới bỏ ra Hà Nội đúng không?

- Ừ, không cần nghĩ ngợi đâu. Đó là do anh kém phước nên mới vậy, chứ đầy người họ tới với nhau êm thắm mà. Anh cũng mong hai đứa bây hạnh phúc bền vững lắm đó, nghen!

- Hì! Em cám ơn! Tiếc ghê! Giá mà anh dự đám cưới tụi em được thì hay quá trời quá đất!

- Ờ thì.. Cuối năm bây cưới hả? Nếu sắp xếp được thì anh về, còn không cũng đừng giận anh nghe.

- Dạ! Được luôn anh! Ây mà giờ đi đâu tiếp nữa? Nãy giờ nói chuyện em quên hỏi anh đi đường nào luôn mới hài chớ.

- Đây, thẳng ra quốc lộ đi rồi anh chỉ cho.

- Ô-kê con dê.​
 
Chỉnh sửa cuối:
215 ❤︎ Bài viết: 1 Tìm chủ đề
Chương 3​

Trời bắt đầu nhá nhem tối, đường ở quê tuy không rộng rãi nhưng được cái khá vắng vẻ, hai anh em tôi vừa đi vừa trò chuyện, cứ thế chạy một lèo ra quốc lộ 22 rồi quẹo phải hướng về phía trung tâm huyện.

Ban đầu tôi tính đi đường nhỏ trong kia cho gần, mắc cái ở trỏng đã tối lại vắng quá. Hồi nhỏ, tôi hay đạp xe đi đi về về giữa nhà dì dượng với nhà ba tôi, trỏng chỉ toàn đường đất hẹp chạy dọc theo bờ kênh và băng qua những cánh đồng vừa dài vừa rộng, nhiều đoạn gồ ghề lởm chởm, giờ chẳng biết người ta đã nâng cấp lên chưa; nhưng quan trọng là tôi sợ xa quê lâu ngày, cảnh vật ít nhiều thay đổi, tôi không còn nhớ rõ đường đi lối lại, gặp thêm trời tối, lỡ đâu chỉ bậy cho thằng em nó đi lòng vòng thì vừa mất công vừa mất thời gian nên thôi, cứ quốc lộ đi cho dễ.

Chỉ hơi khó khăn một chút là từ quốc lộ 22 quẹo vô đường Dương Công Khi, tôi không tìm thấy chỗ quẹo tiếp theo ở ngay quãng đường vắng có sân banh mà tụi tôi hay chơi hồi nhỏ. Bảy năm rồi, chắc người ta đã cắt đất dựng nhà nên tôi không nhận ra được nữa. Phải sau khi tôi nhắc tới cái dấu mốc đó qua lời than thì thằng Hoàng nó mới vòng xe lại và báo một tin cho tôi biết, ờ, là nó biết hai thằng đã đi qua từ lúc nãy mà vì hai anh em mải mê bàn chuyện ma cỏ về ba cái nghĩa địa nằm quanh miễu Bà Linh Sơn Thánh Mẫu nên tôi không có để ý.

- Nè! Anh thấy chưa? Nó vẫn ở đây mà.

- Trời mẹ! Làm anh tưởng chớ! Giờ mày cứ chạy thẳng vô đó xong anh chỉ tiếp cho.

Nghĩ cũng nản ghê. Ban ngày đi còn đỡ, đây lại buổi tối, trong khi quê tôi giờ ít nhiều đã có thay đổi nên quả thực hơi khó để cho tôi tìm đường. May mắn là xóm này vẫn giữ nguyên phần lớn nhà cửa và cây cối, kể từ khúc này tôi vẫn có thể nhận ra con hẻm chạy vô nhà dì dượng. Đó! Kia rồi! Vẫn hàng cau xen mấy gốc dừa chạy dọc một quãng ngắn hai bên con đường nhỏ, hên quá trời quá đất! Cuối cùng cũng tới nơi!

- Ây ây! Dừng được rồi, để anh xuống.

- Dạ rồi, vậy anh vô đi nghen. Chắc em về luôn kẻo ba mẹ chờ cơm.

- Ừm, anh cám ơn nhiều hén. A! Quên! Nón nè!

Tôi đưa lại nón bảo hiểm, hẹn gặp nó vào hôm tôi về phụ ba làm giỗ cho mẹ và anh hai. Sau tiếng chào cùng với tiếng xe của nó vừa đi khỏi, tôi mang theo hành lý vô nhà dì dượng, vẫn giữ im lặng cho tới khi đứng ở trước sân và thận trọng quan sát coi dì đang ở đâu mà sao..

- Ủa?

- Ủa?

Ây da! Ai đây ta?

- Trờ.. Trờ.. Trời ơi! Mèn đét ơi! Anh.. Anh là anh Rô nè?

- Ờ.. Anh.. Đúng rồi.. Ủa chứ em là..

- Ui trời ơi! Đúng anh Rô rồi! Anh Rô về thiệt rồi trời ơi!

Ế! Tôi còn chưa kịp hỏi con nhỏ đó là ai thì nó đã chạy gấp vô nhà, tới nỗi quăng bừa cả dép ở đó mới hài chớ.

- Ba mẹ ơơơi! Anh Rô vừa mới về nè ba mẹ ơơơi!

Cái gì? Ủa té ra nhỏ đó là con quỷ em nhà dì dượng tôi năm xưa đây sao trời đất ơi? Giờ nó lớn rồi trông khác quá, tôi nhận không ra được luôn!

- Ủa ủa? Đâu? Đâu?

- Dạ ảnh đang ở trước sân á!

- Rô ơơơi! Rôôô! Trời ơi thằng Rô của dì đâu rồi?

Là tiếng gọi đầy mến thương tha thiết của dì tôi vọng ra từ nhà trong, có lẽ dì cũng bất ngờ và vui mừng lắm, tôi biết mà. Bởi tôi cũng vậy, không bất ngờ nhưng tôi rất mừng khi được gặp lại dì tôi.

Tôi đứng chờ sẵn trước cửa, tay buông khỏi va-li, cười hớn hở và chào thiệt lớn với dì. Đột nhiên dì dừng bước ở đó, ánh mắt như đau đáu nỗi nhớ mong, cứ đứng yên nhìn tôi một chập, rồi lấy mu bàn tay che miệng có lẽ để kìm tiếng khóc đang chực phát ra. Hẳn là dì rất xúc động. Lúc tôi vừa kịp nhìn thấy ngấn nước trên khóe mắt của dì dưới ánh đèn thì dì đã bước tới thiệt lẹ ôm chầm lấy tôi, nghẹn ngào từng tiếng:

- Đúng thằng Rô của dì đây rồi! Dì lại được thấy thằng Rô của dì đây rồi! Trời ơi Rô ơi!

Tôi cũng vòng tay ôm lại dì, nghe mà thương ghê! Chắc dì đã nhớ tôi dữ lắm, cũng thương và lo cho tôi nhiều lắm. Tôi biết lâu nay dì vẫn luôn quan tâm lo lắng cho tôi trong suốt thời gian tôi không còn ở với cô dượng để học đại học ngoài Hà Nội. Bây giờ, sau bao tháng ngày xa cách, dì vẫn vậy, vẫn yêu thương tôi hệt như đứa con ruột của dì. Chỉ bằng cái ôm thật chặt, thật lâu, lại đầy ấm áp cùng với tiếng khóc rấm rứt như muốn giải tỏa hết nỗi nhớ day dứt của dì thôi, tôi đã thấy được hình dung của tôi hơn bảy năm qua trong tâm trí của dì.

- Dì ơi, đừng khóc nữa. Con vẫn lành lặn với khỏe mạnh để về thăm mọi người mà, có bị cái gì đâu.

Dì đẩy tôi ra, thúc nắm tay vào ngực tôi mấy cái, trách móc:

- Thiệt tình cái thằng khỉ! Mày á! Đi chi mà đi biền biệt chẳng có chịu về thăm ba, thăm cậu mợ chú thím với dì dượng rồi mấy chị mấy em gì hết! Có biết lâu nay mọi người nhớ mày lắm hông?

Dì trách xong, chắc lại thấy không nỡ hay vì cái ôm ban nãy chưa đủ làm cho dì thỏa niềm mong nhớ, nên dì lại ôm chặt lấy tôi, khóc tiếp. Thương dì, tôi không cản nữa, chỉ đứng yên cho dì vừa ôm vừa thăm người tôi mập ốm thế nào, giống như ngày xưa dì vẫn thường làm mỗi khi tôi từ trong Sài Gòn về quê lại, còn không ngừng than với tôi rằng tôi đã khiến cho dì phải lo lắng và nhớ thằng cháu dễ thương này của dì xiết bao. Tôi cười hì, còn chưa kịp giải thích lý do không thể liên lạc hay về quê ăn Tết và thăm mọi người thường xuyên thì dì đã giữ lấy hai tay tôi, bắt tôi đứng thẳng lưng cho dì ngắm nghía:

- Im cho dì coi! Chu cha ơi! Thằng Rô của dì giờ nom chững chạc quá đi chớ! Mà bữa nay ốm hơn xí lại ra nét đàn ông thiệt ớ nghen!

- Hì. Bảy năm đi xa trải đời nó phải khác chứ dì ha?

- Ờ thiệt á! Dòm phong trần dữ bây! Mà đi đường có mệt không đó?

- Dạ, con bình thường à.

- Ừa! Thôi vô nhà nghỉ ngơi lúc rồi sửa soạn tắm rửa để ăn cơm luôn đi. Nay mày về mà không báo trước làm dì chẳng biết để chuẩn bị chi hết, giờ có cái gì thì ăn tạm cái đó rồi mai dì mua đồ ăn về nấu cho ăn tha hồ nghe!

- Không sao đâu dì, đó giờ con vẫn dễ ăn mà.

Rồi dì lau vội nước mắt, cứ ôm riết lấy tay tôi, cười cười nói nói, kéo tôi vô nhà. Trông dì vui mừng khi gặp lại tôi mà tôi cũng thấy lòng ấm áp dữ. Nói thiệt là tôi cảm động với dì tôi quá.

- Đi! Vô đây! Cha ơi cái thằng! Mà sao tự nhiên làm dì bất ngờ ghê á chớ! Hôm bữa nghe cô út mày nói chuyện, cả nhà cứ nghĩ mày lại không được về ăn Tết, ai cũng rầu hết trơn. Vậy mà giờ..

- Thì con muốn chơi ú òa cho mọi người bất ngờ mà, nên mới lựa dịp giỗ mẹ với anh hai để về quê thăm mọi người nè.

- Thằng khỉ! Mày ớ nghe! Làm dì mừng tới nỗi muốn xỉu luôn chứ ở đó mà chơi ú òa với dì! Ủa mà Bống đâu rồi? Bống ơi! Lên phụ anh cất đồ đi con!

Tôi nghe nó "Dạ-ạ-ạ!", nhưng nào có thấy cái mặt nó đâu. Nhớ lại lúc nãy nhìn nó lạ lạ, có trắng trẻo hơn nhiều so với trước, còn để tóc dài và uốn đuôi gợn sóng nữa; làm tôi cũng tò mò nên theo chân dì xuống nhà bếp tìm nó, thì nó trốn đâu mất tiêu rồi.

- Bống ơi! Trời đất cái con nhỏ này! Hổng lẽ anh về thăm mày mà còn bày đặt mắc cỡ nữa hả?

Rồi, nom cái bộ này chắc nó tính trốn để bày trò quỷ trêu tôi đây thôi chứ mắc cỡ cái gì nó. Lớn lên cùng nó từ nhỏ tôi biết nó quá mà.

- Rô mới về đó hả con? Đi đường có mệt không?

- A, con chào dượng! Dạ, con bình thường á.

- Ờ, cứ ngồi chơi đã. Cái phòng tắm trên lầu bị hư vòi sen rồi mà dượng chưa có kịp thay, nên chờ dượng xíu rồi vô tắm để lát ăn cơm cho khỏe nghe.

- Dạ.

Dì dượng cứ bảo tôi nghỉ ngơi vậy chứ, làm sao mà tôi ngồi không rồi chờ dì làm cơm cho tôi ăn sẵn được; nên trước tiên tôi phải cất va-li và ba-lô hành lý lên phòng cái đã, lẹ lẹ để còn xuống phụ dì đứng bếp.

- Dì ơi, con cất đồ lên phòng được không?

- Thì được mà! Dì dượng vẫn để dành phòng đó cho mày về chơi đó; chứ bé Chép nó còn nhỏ xíu à, chưa có dám ở riêng một phòng đâu.

Bé Chép?

- Ây! Đúng rồi, quên chớ! Dì nhắc làm con mới nhớ tới nó á. Ủa chứ nó đâu dì?

- Nó qua nhà nội chơi rồi. Ông bà nội cưng nó còn hơn cưng trứng nữa, cứ mấy bữa nhớ nó quá lại kêu dì dượng đưa nó qua chơi.

- À. Mà tính ra con bé cũng vô lớp 1 rồi dì ha?

- Ời. Mới lớp 1 mà lanh quá trời quá đất, còn dạn hơn con chị nó mới ghê. Mai mốt nó về lại, mày thử chơi với nó đi là mày biết mùi à.

- Hơ! Hồi đó con mới được gặp nó đúng một lần lúc dì mới sinh, nó còn nhỏ xíu, có xíu xiu vầy nè; giờ thấy con chắc nó tưởng chú nào tới chơi quá.

- Giỡn! Hổng có đâu! Con quỷ Bống nó nhắc mày miết, nó kể về mày như kể chuyện cổ tích cho em nó nghe hoài luôn, còn cho coi hình của mày nữa; nên dì đoán là nó vẫn nhận ra mày á. Hổng ấy trưa mai mày rảnh không, nó tan học rồi mày đi với dì rước nó cho vui hén?

- Dạ, được á dì. Vậy mai con chở dì đi nghen.

- Ừa. Thôi lên cất đồ đi rồi xuống đây cho dì hỏi thăm xíu coi. Mày đi mút chỉ cả bảy năm làm dì nhớ mày quá trời luôn ớ!

- Hì, dạ.

Tôi mang hành lý lên lầu, lúc này để ý mới thấy trên tường chốc chốc lại bắt gặp những miếng hình dán của cặp đôi Tom và Jerry, trong khi trước đây chúng đều là con mèo Kitty do quỷ em nó giành chỗ không cho tôi dán hình anh em Sôn Gô-ku và Ca-đíc. Thoáng tôi nghĩ bụng mà thấy mắc cười chớ: Chắc hẳn quỷ em nó đã được nếm trải cái cảm giác vừa ấm ức vừa bất lực của tôi hệt như nó từng đối xử với tôi hồi còn nhỏ. Hờ hờ, cũng tội.​
 
Chỉnh sửa cuối:
215 ❤︎ Bài viết: 1 Tìm chủ đề
Chương 4​

Ây cha! Đây rồi, căn phòng năm xưa dì dượng sắp xếp cho tôi, nằm phía bên này cầu thang so với phòng của con quỷ em Bống ươn Bống thúi. Tôi gọi nó là quỷ Bống ươn với quỷ Bống thúi đơn giản vì nó chuyên bày trò quỷ để phá tôi, lại rất láu cá và lỳ lợm, y chang câu "Cá không ăn muối cá ươn [..]"; trong khi tôi không làm gì được nó nên hồi nhỏ hay gọi nó như thế cho đỡ bực mình, chứ khai sinh thì tên của nó là Nguyệt, ờ. Nói về căn phòng này, hồi xưa từ khi tôi vào Sài Gòn học thì không ai ở, dượng sắp xếp lại nó thành nơi làm việc của dượng, tiện mỗi khi tôi về chơi Tết hay nghỉ hè thì vẫn ngủ nghỉ được trên đây. Dượng là đàn ông con trai mà tính gọn gàng ngăn nắp lắm; thành ra tôi chẳng phải bận tâm tới việc dọn dẹp thứ gì cả, chỉ cần để tạm hành lý ở trong đó, lấy đồ sạch mang theo để lát đi tắm rồi xuống phụ dì nấu cơm thôi.

- Dì ơi, còn làm cái gì nữa không để con phụ cho nè?

- Thôi cứ ngồi nghỉ đi, có em nó phụ với dì là được rồi. À mà khát không thì lấy nước uống đi con, trong tủ lạnh có mấy lon Cô-ca đó, hay nước cam em nó mới làm cũng được.

- Dạ. Mà Bống đâu hở dì? Sao nhắc tới nó nãy giờ mà con không thấy đâu hết vậy ta?

- Bống ơi! Bống à! Quỷ lắm rồi đó nghe! Bộ mắc cỡ với anh thiệt luôn hay gì mà trốn hoài vậy?

Hơ, nó vẫn làm thinh chớ. Con nhỏ đúng ngộ. Thôi thì kệ nó, đàng nào tôi cũng muốn giúp dì một tay mà, nên xắn quần xắn áo để lao vô bếp phụ dì.

Thế rồi như lúc nãy đã hẹn, dì hỏi thăm tôi đủ thứ, dì quan tâm tôi nhiều lắm luôn. Nào là tôi ở ngoải có được thoải mái không, rồi thời gian bên Trung Quốc có bị người ta bắt nạt, người ta kỳ thị xa lánh, hay việc ăn uống hằng ngày của tôi ra sao, bạn bè và thầy cô, cả chuyện học hành, công việc của tôi liệu có được tiến triển thuận lợi. Đương nhiên là cuộc sống ở nơi đất khách quê người thiệt chẳng dễ dàng, đặc biệt là hai năm tôi du học theo chương trình trao đổi sinh viên và học chuyển tiếp của trường tôi với trường Đại học Mỏ và Công nghệ Trung Quốc, ít nhiều sẽ có những khó khăn, mà phần lớn là khó khăn trong thời gian đầu, sau này quen dần thì cũng ổn.

Vốn dĩ năm đầu tiên tôi ra Hà Nội ở với cô dượng để ôn tập thi lại đại học, mọi thứ sinh hoạt và tiện nghi đầy đủ nên tôi cũng dễ hòa nhập vào môi trường mới. Qua năm thứ hai tôi đậu đại học rồi, tôi chuyển vào ký túc xá ở luôn cho tiện. Phần vì nó gần trường; phần vì có bạn bè ở trong đó sẽ giúp nhau học tập tốt hơn; phần vì tôi ngại con nhỏ em nhà cô dượng lắm, nó y chang con quỷ em nhà dì dượng tôi luôn nè, suốt ngày đòi chọc phá tôi, thiệt tôi không hiểu sao hai đứa nó lại có chung cái sở thích oái oăm đó mới nản chứ. Mà thôi, chuyện về con nhỏ em nhà cô dượng để sau này có dịp thì tôi kể, còn bây giờ chưa cần thiết. Đại loại nó là một phần nguyên nhân khiến tôi không muốn ở chung với cô dượng nữa, kể cả khi tôi đã học xong và đi làm, cô dượng có gợi ý kêu tôi ở chung cho đỡ tốn kém thì tôi cũng quyết định đi xin việc ở tận Quảng Ninh.

Và cái quyết định ở riêng đó chính là lý do gián tiếp khiến tôi gặp tai nạn, vào một ngày đen đủi, ngay trong phòng trọ chỉ có một mình, để rồi hôm nay buộc phải phá bỏ kế hoạch xa quê trường kỳ hòng kiểm tra vết sẹo khá lớn từ hậu quả của nó liệu có nguy hiểm gì tới tính mạng hay không. Nhưng cuối cùng, thực tế lại không đến nỗi nghiêm trọng như tôi tưởng tượng. Tất nhiên tôi không nhắc xíu xiu nào về nó, bởi tôi không muốn dì và mọi người phải lo lắng nghĩ ngợi cho tôi. Hầu hết tôi chỉ kể cho dì nghe những chuyện vui, chuyện lạ tôi được chứng kiến ở miền ngoài, cả ở bên Trung nữa, cùng với thành tích học tập và công việc hiện tại của tôi để dì yên tâm thôi.

-.. I cha! Thằng Rô của dì giỏi quá hén! Lấy được bằng đại học ở trường đó là ngon á chớ giỡn đâu!

- Dạ, cũng trầy trật lắm á dì. Với được cái là thầy cô ở đó dạy chất lượng nữa.

- Ờ. Mà giờ đang làm việc ở ngoải, mày có thấy ưng không? Nếu không ưng thì về đây đi, có chỗ cho mày làm luôn nè.

- Dạ thôi, con tính làm lâu dài ở ngoải. Tại con thấy ổn, con cũng quen với cuộc sống ở đó rồi.

- Ủa vậy mai mốt ba mày thì sao?

- Nếu được thì con rước ba ra đó ở luôn, còn nếu ba không chịu thì con mới về đây lại.

- Chịu hay không chịu gì? "Trẻ cậy cha, già cậy con", lỡ mày muốn ở ngoải luôn thì ổng cũng phải đưa mồ mả thằng Khang với mẹ mày ra đó theo mày chứ biết làm sao được.

- Dạ thì.. Thì cũng được mà dì. Ở đâu cũng là đất nước mình thôi.

Tôi nói xong câu đó, nghe giọng của dì hơi buồn thì phải:

- Cái đó tùy mày muốn. Cuộc sống của mày mà, dì đâu có quyết thay mày được. Ủa rồi đợt này về có lâu không, hay làm giỗ xong là ra ngoải lại?

- Dạ, xong giỗ là con ra.

Rồi sợ nói thêm sẽ làm dì buồn và nhớ, nên tôi lảng liền sang chuyện bếp núc, hỏi dì món này món kia nấu như thế nào để tôi phụ.

- Thôi được rồi, để đây cho dì. Đi tắm đi, dượng ra từ nãy rồi đó. Xong mình còn ăn cơm.

À cũng phải. Nãy hai dì cháu đang nói chuyện, dượng có nhắc tôi rồi mà tôi cứ "Dạ!" để đó, giờ thì nên đi tắm thôi chứ nhây hồi lại phiền cả nhà chờ cơm nữa.

- Vậy con đi tắm nghen.

- Ừ đi đi!

Lúc tôi bước vô phòng tắm lại nghe dì í ới bên ngoài:

- Bống ơi! Trời ơi trời! Ba nó coi thử kêu giùm tui con quỷ Bống ở đâu với! Hổng biết nay nó bày đặt bày điều mắc cỡ với anh cái gì hay sao á? Ba nó ơi!

- Rồi rồi! Chờ ba xíu!

Sau tiếng kêu như kêu đò Thủ Thiêm của dì ở dưới bếp, vẫn chỉ có tiếng dượng tôi hình như đằng trước sân mà không hề nghe tiếng quỷ em nó đáp ở đâu cả. Nghe dì cứ gọi nó hoài, tôi bắt đầu tin là nó mắc cỡ rồi trốn tôi thiệt. Con nhỏ đúng ngộ ghê.

Nhớ hồi xưa, từ khi chưa học lớp 1 thì tôi đã ở chung nhà với nó, hai anh em cách nhau năm tuổi; nên với tôi, nó luôn nhỏ xíu như một đứa nhóc tì. Tới ngày tôi rời Sài Gòn ra Hà Nội ôn thi lại và học đại học; nó chừng mười ba mười bốn, cũng gọi là thiếu nữ rồi nhưng chưa có lớn phổng; tôi vẫn coi nó như đứa nhóc loi nhoi, vừa đen vừa lem luốc vì phải làm ruộng và hay nghịch ngợm. Mãi hôm nay, sau thời gian dài vắng mặt, gặp lại nó khác xưa nhiều quá, tôi có hơi bất ngờ, mới đầu cũng chưa quen. Chắc cảm giác của nó lúc này cũng thế, nên thấy tôi về nó ngại.. Ủa nhưng tôi có lớn hơn hay già đi đâu mà nó chưa quen để rồi ngại nhỉ? Chẳng biết.

- Không thấy nó đâu hết mình ơi!

- Ủa? Nãy nó còn quanh quanh ở ngoải mà?

- Ai biết đâu! Tui coi khắp vườn rồi hổng thấy, hay giờ phải ra ruộng kiếm hở ta?

- Trời ơi! Mệt với con quỷ này ghê á trời! Mắc cỡ thì cũng vừa vừa thôi chứ, hổng lẽ nó tính trốn anh nó tới mức bỏ cơm bỏ nhà đi luôn nữa đây?

- Thì gái lớn nó hay mắc cỡ. Thôi cứ kệ nó đi, lát hồi nó hết là tự khắc về thôi à.

Ừm, nghĩ cũng đúng, con gái lớn hay mắc cỡ. Mặc dù biết con em này của tôi là đứa lỳ như trâu, dai hơn đỉa; nhưng tâm lý chung của con gái thì chắc là nó vẫn có.

Tới đây, hẳn nhiều ông sẽ thắc mắc vì sao nó lại mắc cỡ với một thằng anh họ, thì vấn đề nó như này nè:

Tôi với nó mang tiếng là anh em bà con vậy thôi chứ thực ra không có huyết thống gì ráo, một nửa đằng ngoại cũng không. Chẳng phải vì nó là con nuôi của dì dượng, mà bởi dì vốn không có quan hệ thân thích gì với mẹ tôi.

Năm xưa khi nhà ngoại tôi còn ở bên Campuchia, gặp thời kỳ Khmer Đỏ đang diệt chủng người Việt mình ở bển, ai cũng phải bỏ lại đất đai nhà cửa để tìm đường trốn về Việt Nam mình hết. Gia đình của dì bị chúng nó giết hại, chỉ còn dì với một người chị gái được ông bà ngoại tôi cứu sống và cưu mang che chở. Ngặt vì giai đoạn đó Khmer Đỏ quyết tâm bài Việt dữ quá, tản quân truy lùng khắp nơi, ông bà ngoại tôi cùng với dì ba và dì út do bị thương nặng nên đành chung số phận, chỉ còn cậu hai đưa được mẹ tôi và hai chị em dì tiếp tục bỏ trốn. Lúc gần tới biên giới, cứ tưởng là xong với chúng nó rồi, hên sao có bộ đội mình giúp đỡ mới chạy thoát thân.

Từ đó, vì nhớ ơn nhà ngoại tôi nhiều lần cứu mạng, chị gái của dì đem lòng thương cậu tôi nên chính là mợ của tôi bây giờ, còn dì thì xin nhận cả nhà ngoại tôi như người thân ruột thịt, để rồi sau này và cho tới hôm nay cũng vậy, dì coi tôi như đứa cháu cùng máu mủ. Thành thử tôi với con quỷ em nhà dì cũng coi nhau như anh em họ ngoại luôn; thậm chí, có những lúc tôi cảm giác hai đứa tôi còn thân hơn thế nữa, gần cỡ anh em cùng cha cùng mẹ.

Ờ, mà đó là trước đây, chứ giờ tôi không chắc. Bởi nếu nó coi tôi là anh nó thiệt thì nó đâu có mắc cỡ với tôi làm gì.

Nhưng hồi sau mới biết, cả tôi và dì dượng đều đoán trật lất. Nói thiệt chớ, cái mặt nó mà biết mắc cỡ thì tôi cũng xin đi bằng đầu cho mấy ông coi. Thoạt tiên ai cũng tưởng nó trốn tôi, mà nào có phải. Té ra nãy giờ nó đi bắt ốc về làm món để đãi thằng anh này của nó. Chu cha! Ốc ruộng thì ngon hết nước chấm rồi, nó là thứ mà tôi thích nhất, làm món nào tôi cũng mê.

Lúc đó tôi nghe dì dượng rầy nó vì cái tội đi đâu không nói làm ba mẹ lo tìm, bỗng dưng lại thấy thương nó ghê chứ bộ. Nó thanh minh vì nhớ ra anh Rô thích ăn ốc xào sả ớt nên mới vội đi mà không kịp nói với ai, là nó thương anh ở xa quê lâu năm không được ăn món ruột. Đó, là nó thương anh Rô của nó đó nghe. Tôi nghĩ bụng chớ, hồi nay nó lớn rồi nên tính tình chắc cũng thay đổi, biết suy nghĩ và biết quan tâm hơn, đâu như ngày xưa toàn nhõng nhẽo đòi tôi phải làm cho nó hết cái này tới cái nọ.

Vì cảm kích việc làm đầy tình thương mến thương của nó dành cho tôi; nên vừa tắm xong, tôi tính ra tìm nó để phụ tay và hỏi thăm trò chuyện. Ê mà ngộ! Hình như nó vẫn mắc cỡ với tôi thiệt hay sao á? Ờ. Rõ ràng nó vừa nói cái gì với dì hay dượng ở ngoài sân giếng đằng sau nè, mà tới khi tôi ra gọi tìm thì nó liền trốn biệt tôi luôn.

- Ủa Bống ơi! Bộ mày sợ anh nó ăn thịt hay gì mà trốn hoài vậy con?​
 
Chỉnh sửa cuối:
215 ❤︎ Bài viết: 1 Tìm chủ đề
Chương 5​

- Hổng phải! Mẹ kêu ảnh lên phòng khách đi, cho con vô nhà con tắm! Nãy con bị trượt chân té á, người ngợm dơ hết trơn rồi!

- Ủa cái đó bình thường chứ có gì đâu mà mày ngại?

Có vẻ như không thuyết phục được dì, nó liền chuyển qua tôi:

- Anh! Anh lên phòng khách đi, hay ra sân luôn cũng được, để em vô nhà lấy đồ em tắm!

Nghe cái giọng nó năn nỉ mà tôi cũng thấy mắc cười.

- Vậy giờ anh quay mặt vô bếp được không? Mày cứ vô đi, anh không dòm đâu. Để anh ở đây phụ mẹ chứ thêm món ốc này hơi bị lâu á.

- Dạ, nhớ đừng có quay mặt lại đó nghe! Em mà thấy anh liếc liếc dòm dòm cái gì là tối nay anh coi chừng với em đó!

- Rồi, yên tâm.

Tôi cứ mặc kệ nó, chỉ lo chăm sóc cái nồi ốc cho dì để dì thay tôi dọn cơm. Lúc sau ốc luộc đã chín đều, tôi lại cùng dì khều lấy ruột để làm món xào sả ớt. Vì chế biến vội, chưa kịp ngâm ngám chi hết trơn, nên hai dì cháu phải làm kỹ, chỉ lấy phần đầu thôi, còn khúc phía trong gần như bỏ hết.

Bấy giờ dượng chờ cơm hơi lâu hay sao đó nên tranh thủ đi mua bia và ít mồi nhậu rồi, chắc tối nay dượng đòi tôi làm bạn nhậu của dượng đây. Nhân đang nhắc tới cái vụ thèm bia của dượng, tôi hỏi thăm dì sức khỏe của dượng thế nào, là bệnh gan của dượng đã khá hơn chưa. Ngày xưa khi còn trẻ, dượng tôi hay rượu lắm, nên gan bị tổn hại, phải kiêng một thời gian dài. Sau này dượng có quay lại uống nhưng cũng ráng tiết chế, sợ nghiện như hồi trước nên không đụng tới rượu nữa, chỉ lâu lâu làm chút bia cho đỡ thèm thôi.

-.. Ời, cho nên lát có uống cũng đừng ham quá, hai dượng cháu mỗi người nửa lon cho vui là được rồi con nghe.

- Dạ.

Từ chuyện của dượng, tôi lại hỏi thăm tình hình của dì và hai nhỏ em ở nhà ra sao. Dì thì vẫn vậy, sức khỏe và công việc vẫn tốt, không có thay đổi gì nhiều ngoại trừ năm ngoái vườn ớt bị bệnh dữ quá, chữa không kịp, gần như mất trắng luôn; nhưng nhờ công việc của dượng gặp nhiều thuận lợi nên các mặt thu chi nhìn chung khá ổn, thành thử chuyện học phí của hai đứa em tôi cũng không bị ảnh hưởng gì.

- Dạ. Bé Chép thì không nói rồi, chứ Bống nó học trong đó mà không được ở ký túc xá thì chi phí cũng căng ớ dì hơ?

- Không con, cũng bình thường; tại nó học nghề thôi à. Cỡ nó mà học đại học được cũng phước!

- Ủa? Sao hồi con nghe nó khoe là đậu cả hai nguyện vọng luôn mà?

- Nó nói dóc mày cho đỡ quê thôi chứ nó đâu có đậu trường nào đâu.

- Trời! Làm con tưởng chớ! Nhưng cũng tội nó ghê chứ bộ! Học giỏi vậy mà không đậu trường nào thiệt luôn á hả?

- Hời ơi! Tội cái gì nó! Ngay từ đầu nó đâu có thích học đại học đâu, nó thích học nghề nên nó cố tình thi rớt để dì dượng khỏi trách nó thôi chứ có gì đâu mà tội.

- À. Quỷ này coi bộ lắm trò dữ hen. Ủa mà giờ nó đang học nghề gì hở dì?

Đột nhiên dì cười:

- Nghề ăn bám chứ còn nghề gì nữa.

Nghe cái điệu này thì chắc là dì chỉ đang giỡn chơi thôi nên tôi hỏi lại cho rõ. Ừm, thế là dì nói thiệt, nó đang học đại học ở trường Khoa học Xã hội và Nhân văn đúng như nguyện vọng của nó, cũng đúng với cái năng khiếu văn chương của nó luôn.

-.. Ừa, lần đó nó đậu mà nó mừng quá trời quá đất, nó đi khoe từ đầu xóm tới cuối xóm luôn ớ mày biết hông, thậm chí mấy dì bán quán cóc mà nó hay ăn hàng ở ngoài quốc lộ cũng biết nó đậu đại học nữa kìa. Nói hổng ấy chứ nhiều lúc nghĩ đúng sợ với cái mỏ của nó thiệt ớ mày ơi.

- Hờ, con cũng nghĩ giống dì á. Ủa mà nó học có ổn không dì ha?

- Ời, cũng tạm được. Túm lại là nó vẫn ôm thành tích về nhà để lấy số má với con em nó đều đều, nên dì dượng cũng yên tâm. Chỉ có năm đầu cô nàng chưa quen là hơi trầy trật xí, chớ quen rồi thì ổn.. À từ từ, có cái này để dì nói mày nghe.

- Dạ?

Lúc đó dì hạ giọng nói nhỏ, còn khều tay tôi như thói quen ngày xưa dì vẫn hay làm vậy mỗi khi muốn chia sẻ với tôi điều gì; nên tôi cũng theo phản xạ đứng xích lại gần hơn và hơi cúi đầu thấp xuống một chút để nghe dì nói:

- Ờ. Mới năm rồi nó được sinh viên loại giỏi nè, xong dượng kêu thưởng cho chiếc xe Lead mới ra hồi đầu năm để đi học mà nó không chịu, cứ đòi để dành tiền đó mai mốt ra Quảng Ninh chơi với anh Rô thôi. Tới tháng 9 nhập học, Honda nó ra tiếp mẫu Vision đẹp lắm, nom kiểu dáng cũng hợp với nữ, làm dì ưng quá trời, cái rồi dì bàn với dượng mua cho nó. Vậy mà nó vẫn không chịu chớ, nhất quyết để dành tiền ra ngoải chơi mấy tháng với mày luôn. Đó, nên có gì mày coi rồi khuyên nó giúp dì dượng với nghe. Chứ cái chân nó hay đi mà suốt ngày mượn xe của bạn, biết là xăng mình đổ, hư mình sửa, nhưng cũng ngại phiền hà người ta chứ đúng hông?

- Dạ, để dịp nào anh em nói chuyện rồi con khuyên nó cho.

- Ời. Học thì cũng được, mà đầu óc toàn lo chuyện đi chơi không à. Nghĩ sao? Bằng đó tiền mình đầu tư vô chiếc xe, mai mốt có cái phương tiện để đi làm, nó là tài sản lâu dài bền vững; chứ ba mươi triệu mà nướng vô chuyến du lịch mấy tháng thì uổng phí quá đi chớ, đúng không con?

- Dạ. Dì nói cũng đúng.

- Chứ chi nữa! Nên dì mới biểu nó lớn cái đầu mà hổng có biết nghĩ xa gì trơn trọi. Y chang một đứa con nít hăm mốt hăm hai tuổi thiệt ớ mày.

Thấy dì có vẻ đang muốn phàn nàn về nó, nghĩ cũng tội; nên tôi lập tức lái sang mặt tích cực của nó để dì vơi đi:

- Chắc tại em nó chỉ lo ăn với học thôi á dì, nên mấy cái đó nó chưa có nghĩ tới, sau này từ từ nó chín chắn lại là nó sẽ hiểu thôi à. Ơi mà tính ra Bống nhà mình cũng giỏi ghê chứ bộ. Hồi tụi con học 12 cũng có nghe tiếng của trường Xã hội Nhân văn này á, được sinh viên loại giỏi đâu có phải xoàng đâu, toàn nhân tài văn chương chữ nghĩa tương lai của đất nước không đó chứ.

Ai dè:

- Nhưng mà mệt lắm con ơi! Giỏi gì hổng giỏi đi giỏi ba cái trò văn thơ đó làm dì nản với nó quá trời quá đất luôn ớ.

- Ủa sao vậy dì? Em nó học giỏi cái đó sau này đi viết báo hay làm biên tập viên với phóng viên cho đài truyền hình quốc gia cũng được lắm á chứ giỡn!

- Thì cũng được, ư mà đó là chuyện của tương lai như nào chưa biết; chứ bây giờ là dì thấy mệt với nó rồi đó. Đây mày thử nghĩ coi, cái mỏ nó đã nói nhiều rồi còn hay cãi nữa, mà nó cãi hổng có phải kiểu ngang ngạnh ngổ ngáo gì đâu nhưng nó toàn lôi văn chương thơ phú ra cãi thâm cãi thúy không hà. Dì nghe mà nhức cái đầu với nó thiệt; nên hầu như lần nào dì cũng phải nhịn nó cho nó bớt nói đi, chớ không tới hồi dì phải nhai Panadol thay cơm vì nó luôn á mày hiểu hông.

À à, hèn chi! Tôi cũng công nhận với dì là.. Ây, bất chợt nghe tiếng tằng hắng của nó đằng sau làm cả hai dì cháu tôi phải ngoái đầu lại. Lúc đó cái mặt nó xị xuống nhìn chăm chăm tôi và dì, còn bệu cái mỏ lên hờn dỗi chớ:

- Con nghe hết rồi đó nghen! Hai người nói xấu gì con đó?

Dì tôi đáp lại nó tỉnh queo:

- Ủa? Mày xấu sẵn rồi thì mẹ cần chi phải nói nữa.

Đó, là dì tôi nói ớ nghe, không có phải tôi à. Thế mà tự nhiên nó bước tới nhéo tôi một cái; cũng nhẹ thôi, nhưng đủ làm tôi phải ngoái đầu thắc mắc với nó. Nó không đáp, liền vòng tay ôm tôi từ phía sau, rồi ghé đầu lên vai tôi cười hi hi mới khó hiểu chứ kìa?

- Cái gì nữa đây má?

- Đừng! Im cho em ôm xí coi!

- Nè, mày lại tính giở trò gì với anh đó hả con?

- Dạ có gì đâu. Lâu lắm rồi hổng gặp, con nhớ ảnh quá nên ôm xí cho đỡ nhớ thôi chứ bộ.

Trời! Nó mà cũng bày đặt biết nhớ tôi nữa hả? Nói thiệt là cái vụ ôm tôi từ phía sau thì hồi nhỏ nó hay làm nũng vầy rồi nên tôi không lạ gì nữa, ư mà cái giọng điệu với lời lẽ sến súa như này thì lần đầu tiên nó giở trò với tôi luôn đó.

- Anh ơi! Anh!

- Chi?

- Em chờ anh bảy năm rồi ớ, nhớ anh muốn chết! Nhớ anh lắm luôn ớ ờ ơ!

Gì nữa? Có thiệt không vậy trời?

- Mày ớ nghe, coi chừng làm anh sợ rồi nó trốn mày luôn chứ không phải mày trốn nó nữa đâu á.

- Hí hí! Con ôm chắc lắm, từ giờ ảnh là của con rồi, ảnh muốn trốn cũng hổng trốn được đâu.

Má ơi! Cái giọng của nó nghe đã đủ làm cho tôi hoang mang rồi, đây nó còn hôn lên vai tôi một cái phát ra tiếng mới khiếp chớ.

- Thôi! Tha anh giùm đi! Mày làm như anh là người yêu của mày không bằng á.

- Ê! Hổng có được kêu người yêu bằng "mày" đâu nghe! Kêu lại cho em!

Thiệt chứ! Cái con quỷ này bữa nay cà chớn dữ ta? Giỡn vầy là thấy không vui rồi đó. Tôi đang tính hỏi lại nó cho rõ ràng thì dì đã đánh vô người nó một cái, vừa cười vừa cản như muốn giỡn theo nó luôn:

- Thôi nghen! Mẹ nói là không có được giỡn quá trớn đâu ớ nghen!

- Dạ, thì hông giỡn nữa. Nhưng mà anh ơi! Anh! Em hỏi anh cái này nè.

- Rồi, vụ gì nữa?

- Dạ, trả lời em chân tình nghe. Vậy chứ bảy năm đi biền biệt, anh có nhớ em xí nào hông đó?

Thiệt tình! Nó làm tôi xiên trật con ốc luôn á trời. Tôi nghĩ bụng chớ, trốn nó còn hổng kịp, nếu quên được nó chắc tôi cũng mừng.

- Không.

Ờ, tôi đáp gọn lỏn, xạo nó cho vui, cứ như kiểu từ lâu tôi đã quên mình có một đứa em quỷ sứ là nó rồi vậy.

- Cái gì hở? Không nhớ em thiệt luôn?

- Ủa thì mày có gì đâu để anh nhớ.

Dòm cái mặt chù ụ một đống của nó khi nó ló đầu lên nhìn tôi, tôi có ráng nín cười cũng không được. À, nhân tiện vụ này, đầu tôi nó vừa nhảy số, tôi phải tranh thủ trêu nó trước khi nó kịp bày trò phá tôi tiếp. Thế là tôi quay qua phía dì, tấu hài kể lại chuyện lúc nãy:

- Ơ mà dì biết không? Nãy á, con về gặp nó ở sân, con còn không nhớ nổi cái mặt nó luôn kìa. Con cứ tưởng nhỏ Thắm hay nhỏ nào trong xóm qua chơi, đang tính hỏi tầm này trễ rồi sao chơi hoài vậy, chưa chịu về cho nhà người ta cơm nước nữa, bộ hổng lẽ muốn ở lại ăn chực luôn hay gì, thì nó đã chạy.. A! Ui da!

Mèn đét ơi! Lần này nó nhéo đau quá trời quá đất!

- Quá đáng! Đã không nhớ người ta thì thôi, còn không thèm nhận mặt em mình nữa chứ!

Ê, có vậy thôi mà nó đánh vào lưng tôi mấy cái, xong hậm hực quay bước bỏ đi luôn kìa?

- Nè! Giận thiệt hả?

- Hổng thèm!

Ơ? Con nhỏ này! Bữa nay sao khó tính vậy ta? Nó làm tôi phải buông con ốc ra để đuổi theo coi..

- Kệ nó. Tánh nó con nít xưa giờ mà, mình làm cái này lẹ đi để còn ăn cơm nữa con.​
 
Chỉnh sửa cuối:
215 ❤︎ Bài viết: 1 Tìm chủ đề
Chương 6​

Nghe lời dì, tôi đành kệ nó thiệt. Mà hồi sau món ốc được làm xong, dượng cũng về tới, cơm canh vậy là đủ, cả nhà tập trung lại để ăn, chỉ thiếu mỗi mình nó. Tôi nom cái bộ này là trót làm nó giận thiệt rồi, nên phải xuống nước dỗ dành nó thôi chứ biết sao.

- Bống ơi! Anh giỡn chơi có xíu mà mày làm thấy ghê quá! Vô ăn cơm đi con!

- Ủa nó đi đâu vậy cà?

- Đang ở ngoải á. Gái đứa chi lớn xác rồi mà hở ra cái là giận lẫy không! Thấy mệt!

- Dạ thôi, để con ra đó dỗ em nó. Dì dượng cứ ăn trước đi rồi hai anh em con vô liền.

Dì dượng kêu tôi cứ mặc kệ, mà tôi không có nỡ. Nghĩ lại cũng do tôi làm nó tủi thân, ừm, tôi đoán thế; vì nó nói nó nhớ tôi, trong khi tôi thì tỏ ra không hề coi trọng nó chút xíu nào, tới nỗi gặp lại cũng không nhận ra nó nên nó mới giận.

- Bống ơi! Đâu rồi? Vô ăn cơm đi em!

Tôi mở cửa để ra sân giếng. Nó vẫn đứng đó quay lưng về phía tôi, chẳng hề đả động. Hình như nó đang khóc hay sao mà tôi thấy nó vừa thoáng đưa tay lên mặt để lau vội nước mắt thì phải. Trời, hổng lẽ tôi làm nó tổn thương tới mức này sao chứ?

- Ê bồ-tèo! Nói vậy mà giận anh thiệt luôn hả?

Tôi tiến lại, ngó nghiêng dòm thử, rồi vỗ vỗ nhẹ lên vai nó, hỏi thăm coi sao. Nó lắc mình, ý gạt tay tôi ra. Tôi ráng dày mặt tới gần hơn, cũng tìm lời dỗ ngọt cho nó chịu:

- Thôi, Bống ngoan của anh, không có giận nữa nè, giận là cái mặt xấu lắm đó. Vô nhà với anh, đi, vô ăn cơm kẻo đói, chớ hồi đứng đây muỗi nó hôn cho lại sưng phù mặt lên nữa.

Vậy mà nó hất tay tôi ra, lời nặng tiếng nhẹ:

- Hổng thèm! Anh có coi người ta là cái gì đâu mà giờ còn Bống Bống với Bang Bang ngọt xớt dị!

- Đâu! Sao lại không coi ra gì được? Anh vẫn nhớ Bống của anh mà, nên trước khi về anh còn mua quà cho Bống nữa đó. Nhưng phải vô ăn cơm với cả nhà đi đã, rồi lát anh đưa. Đi!

Không biết cái món quà tôi vừa hứa hẹn với nó liệu có hiệu quả xíu nào không mà nó im một lúc, xong dỗi tiếp:

- Ghét cái mặt anh! Người ta thì mong anh nhớ anh quá chừng, còn quan tâm anh nên mới lặn lội đi bắt ốc về cho anh ăn; vậy mà cái bụng dạ anh chẳng có nhớ gì tới người ta hết, vừa gặp lại còn tưởng chị Thắm qua chơi nữa chứ, có khác nào trong đầu anh suốt bảy năm nay chỉ có chị Thắm mà hổng thèm có người ta hông?

À.

- Thôi, anh giỡn, anh giỡn á, ừm, anh không có nghĩ vậy.

Nhớ hồi nhỏ, tôi hay vuốt tóc xoa đầu để dỗ nó mỗi khi nó giận, giờ lôi ra áp dụng thử coi sao. Thế là nó lại im lặng, hồi sau cũng chịu lên tiếng:

- Giỡn hổng có vui mà cũng đòi giỡn! Nghĩ sao giỡn kiểu đó, làm em rầu gì đâu!

Ầy dà, bắt đầu dịu giọng vầy là hơi nguôi nguôi rồi đây; nên tôi càng làm tới, tích cực dỗ dành. Gì chứ tính nó tôi thừa hiểu, dễ giận mà cũng dễ vui lắm, năm nay tính ra cũng hai mươi mốt tuổi đầu rồi mà còn như con nít á, nhìn thương quá cơ.

- Ừ, anh xin lỗi, nãy anh giỡn thôi mà. Cũng tại hồi nay Bống lớn rồi nom khác quá nên mới đầu anh nhận không ra thiệt. Anh cứ tưởng hoa khôi của huyện tới chơi chứ, có ai dè là con Bống ươn Bống thúi của anh đâu.

Ấy! Má ơi! Rõ ràng tôi vừa nịnh nó xinh như hoa khôi của huyện đó nghe, thế mà nó vẫn quay sang nhéo tôi một cái đau ghê á trời!

- Bống ươn Bống thúi nè! Anh nói ai ươn với thúi? Hả? Hả?

- Ây ây! Thơm! Bống thơm! Ui da! Không phải! Bống của anh thơm mà!

Trời má ơi! Hú hồn! Lần này nó chỉ lườm tôi một cái:

- Anh đó nghe! Coi chừng em á! Hôm nay em ghim anh rồi đó.

- Rồi rồi, anh chừa, anh không dám nữa. Đi! Vô ăn cơm kẻo tới hồi ba không ưng là ba lại la cho.

Tôi ôm vai dỗ dành nó, kéo vô nhà. Giờ nó mới chịu đi theo tôi. Ơi mà không, nó liền nhảy tót lên lưng tôi, đòi tôi phải cõng nó đi mới nản thiệt ấy chớ.

- Trời! Nữa hả?

- Thì ai biểu anh không chịu nhớ em! Từ giờ á, em sẽ làm cho anh phải nhớ em tới già thì thôi!

Thiệt tôi cũng đến thua nó luôn ớ. Hồi nó còn nhỏ thì không nói làm gì, bây giờ nó lớn tướng rồi vẫn còn bắt tôi cõng như cái thời nó mới lên cấp II?

- Bống ơi! Mẹ cũng bó tay với mày luôn đó! Ba nó coi kìa! Anh nó vừa về tới nhà là nó bày trò ăn hiếp anh rồi thấy không. Chẳng có biết thương anh gì hết trơn vậy?

- Thôi hai đứa lẹ lên. Ăn xong cả nhà mình đi dạo cho mát rồi về ngủ cái nè.

- Dạ!

May có tiếng nói của dượng, nó mới chịu buông tha tôi để mau vô ăn cơm cùng cả nhà. Nhưng mà trời đất, tôi chưa có được nó tha hẳn cho đâu. Tới lúc vô ngồi ăn, nó bắt tôi phải hầu nó chớ; nào là ăn bớt phần cơm cho nó vì nó sợ mập, rồi gắp đồ ăn cho nó, bóc cho nó cái càng ghẹ, còn chấm muối đút cho nó ăn luôn, ủa? Hồi nhỏ nó nhõng nhẽo làm nư với tôi vầy thì không sao; chứ giờ nó lớn rồi, đâu thể như cái thuở còn xíu xiu đó được. Thiệt lắm lúc tôi nghĩ, không biết cái kiểu của nó như vầy thì liệu có phải nó tính đòi tôi đang từ anh họ ngoại chuyển sang làm người yêu của nó thiệt không đây?

- Trời ơi trời! Mày để cho anh nó còn ăn ngon miệng nữa với nghe Bống!

- Thì ảnh lột cho ảnh với con cùng ăn mà, con có giành hết phần đâu.

- Thôi để ba lột cho Bống của ba nè. Rô ăn đi con, để dượng lột cho em nó.

- Thiệt á! Riết rồi mày biến anh mày thành người yêu của mày luôn đó nghe!

- Xí! Cái mặt ảnh ai mà thèm! Chẳng qua con đang tập làm quen trước cho ảnh để mai mốt ảnh săn sóc chị dâu của con thôi chứ bộ!

Ờ! Chẳng thà vậy đi! Thôi thì mỗi lần nó đòi, tôi đành chiều nó cho nó bớt trái chứng với tôi trong mấy ngày tới cũng được.

Ăn xong, con nhỏ nó nói tôi phụ nó dọn rửa để hai anh em chuyện trò tâm sự. Dì thì chiều tôi, kêu tôi lên lầu sắp xếp đồ đạc vô tủ, rồi bài trí lại phòng ốc tùy theo ý thích của tôi nếu muốn; còn lại chén bát nồi niêu xoong chảo các thứ thì cứ để dì với nó lo liệu cho. Tôi biết thế, nhưng không nỡ; nên tôi đành trái lời dì. Cũng giống như hồi trước còn ở với dì dượng, hai anh em tôi vẫn chia nhau làm việc nhà, đâu có sao đâu. Lần này về lại sau thời gian dài xa cách, tôi nghĩ mình cũng nên dành thời gian ở bên cạnh dì dượng và nhỏ em nhiều hơn; thành thử đồ đạc tôi cứ mặc kệ đó, vẫn phụ dì và nó lau rửa dọn dẹp.

Có một cái, phải nói thiệt với mấy ông là tôi với con em duyên nợ này.. Cũng không biết giữa tôi và nó có duyên hay có nợ gì với nhau không, mà dù là trước đây hay bây giờ gặp lại thì đều y chang vậy hết. Vắng mặt nhau không sao, chứ giáp mặt nhau một cái là nó cứ bám dính lấy tôi như đỉa để tìm đủ trò quỷ phá tôi bằng được.

Đây, mấy ông coi vầy nè. Rõ ràng tôi với nó mỗi đứa một việc; nó thì rửa chén và lau bếp, tôi thì lau bàn với quét nhà lau nhà. Ờ, thế mà nghe, chẳng biết là vô tình hay cố ý mà lần nào hễ tôi vừa làm xong, quay qua quay lại đã thấy bàn ăn với sàn nhà tùm lum bọt xà-bông rửa chén. Tôi có thắc mắc, là thắc mắc thôi đó, xưa giờ hầu như lúc nào tôi cũng nhỏ nhẹ với nó (tất nhiên trừ khi nó chọc điên tôi trước) chứ không có tỏ vẻ trịch thượng đàn anh, rằng tại sao nó không thể làm cẩn thận hơn để tôi khỏi phải theo sau nó làm lại. Thế mà nó lý sự với tôi vầy:

- Thay vì anh làm xong trước em, sao không chịu khó chờ em làm xong rồi anh hãy làm, như vậy anh đâu cần phải theo sau em để làm lại nữa đâu, đúng hông?

Thiệt chứ nói thế cũng nói được? Ôi mà thôi, với nó là được hết á. Và thực ra cái câu này nó đã nói nhiều lần với tôi hồi còn nhỏ rồi nhưng tôi quên, giờ nó nhắc lại thì tôi mới nhớ. À, tôi cũng nhớ luôn là nó còn đang ghim tôi cái vụ lúc nãy ớ nghe, nên nó mới phá tôi vậy.

Mà chưa hết, nó còn nhiều trò quỷ khác nữa.

Đây mấy ông coi. Tôi lên phòng cắm sạc điện thoại; nó tắt đèn, đóng cửa rồi khóa trái nhốt tôi luôn. Tôi kêu nó mở; nó đố tôi giải nghiệm hệ phương trình x y của nó, ra đáp án đúng thì nó mới mở cho tôi. Nói thiệt là trời mẹ, tôi van xin nó không được, cuối cùng đành phải lôi giấy với viết ra để ngồi giải nghiệm cho nó luôn đó. Mà đã vậy nó còn chơi quả song kiếm hợp bích sin cos với căn bậc hai mới mệt ghê! Cũng hên là tôi còn nhớ nên giải đúng, lúc ấy nó mới chịu tha cho.

Ủa đâu, chưa, được vậy tôi cũng mừng.​
 
Chỉnh sửa cuối:
215 ❤︎ Bài viết: 1 Tìm chủ đề
Chương 7​

Trước khi cả nhà đi dạo, tôi ra sân thượng phụ dì phơi quần áo, nó cũng ra phụ theo. Xong mấy ông có biết nó làm gì không? Nó móc được cái nào là máng liền cái đó lên cổ áo tôi, làm cái cổ áo thun dễ co giãn của tôi bị lôi trĩu xuống trông nó kỳ cục hổng có ra làm sao hết. Rồi nó còn bày trò nghịch ngợm, thò tay bứt bứt cái sợi lông dài nhất mọc giữa ức tôi nữa chớ. Tôi dòm nó, không có một chút xíu nào bằng lòng, ra ý cho nó thôi liền cái trò quỷ đó đi. Vậy mà không, nó kênh mặt lên nhìn tôi kiểu "Em thích vậy đó, anh tính làm gì em nè?", còn lè lưỡi trêu ngươi tôi rồi máng tiếp cái móc khác làm áo tôi nó đang từ cổ tròn mà muốn thành xẻ ngực luôn mới đáng thương thiệt chứ. Tôi cố tình tỏ thái độ khó chịu với nó; nhưng vẫn nhẹ nhàng đẩy tay nó ra và thắc mắc tại sao nó không máng hẳn lên cây xà treo đồ thì nó lại lý sự:

- Thì em chuyền qua cho anh máng lên mà tay anh không rảnh nên em mới máng đỡ thôi chứ bộ.

- Ủa sao cái xà nó lù lù trước mắt đó mày không máng lên luôn, còn chuyền qua anh chi nữa?

- Anh cao hơn em mà.

- Trời! Dì coi! Rõ ràng nó dư sức với tới luôn á dì thấy không?

Tôi nói tới cỡ đó rồi đó; thế mà nó bày tiếp cái trò ôm tôi từ sau lưng, nhõng nhẽo vầy chớ:

- Ơ hu hu! Nhưng em lúc nào cũng là con Bống bé nhỏ của anh hết, anh phải làm mấy cái đó cho em!

- Thì đó là hồi trước mày nhỏ nên anh mới phải thay mày; chứ giờ tự làm được hết rồi, cao hơn cả mẹ luôn rồi còn bé với nhỏ cái gì nữa má?

- Em hông biết! Em cứ thích làm con Bống bé nhỏ dễ thương của anh thôi!

- Tía má ơi! Mày mà bé nhỏ dễ thương giùm cho anh thì anh cũng mừng! Bé nhỏ dễ thương cái gì mày? Bé mà "bé hạt tiêu" thì có!

- Thì đúng ời! Em là cô bé hạt tiêu, "[..] Bé cay bé đắng bé xiêu lòng người". Ca dao đã dạy rồi mà đúng hông mẹ? Hi hi!

A chu cha! Tự nhiên nó ôm cổ tôi rồi nhảy tót lên lưng tôi, làm tôi phải theo phản xạ vừa cúi người vừa quàng tay ra sau để cõng nó chớ. Thiệt tôi mắc mệt với cái đồ quỷ em này ghê á trời! Nhìn dì cười khổ vì nó mà tôi cũng thấy thương cho tôi nữa. Hổng biết hình như tôi nợ nó từ kiếp trước cái gì hay sao ớ ta?

- Thôi Bống nè, mày có thể nào đừng hành tội anh nữa được không? Anh chỉ cần mày..

- Ủa thì anh vừa kêu em là bé hạt tiêu mà, giờ chứng minh là anh đúng đi.

- Thôi được rồi, thì anh sai. Vậy khỏi cần phải chứng minh nữa đúng không?

- Sai thì xin lỗi em đi, rồi em mới xuống.

Thế là tôi đành xin lỗi nó để nó chịu buông tha cho tôi. Ai dè nó xuống rồi vẫn cố ôm cổ tôi để giữ lại:

- À nhưng khoan đã, hổng có xin lỗi bằng miệng mà xong được với em đâu nghe. Em vẫn còn nhớ cái vụ lúc nãy em ghim anh á, nên gộp hai cái làm một, chứ xin lỗi suông thì dễ cho anh quá. Giờ phải chơi bằng hành động cho anh chừa.

- Hành động gì?

- Mai dậy sớm chở em đi học.

Đó, nữa kìa mấy ông. Vầy sao tôi chịu nổi? Chắc chắn là mai tôi không thể dậy sớm được vì hiện giờ tôi đang thiếu ngủ lắm luôn, chẳng qua vì ngày đầu tiên về quê lại nên tôi chưa muốn kết thúc cuộc hội ngộ với nhà dì dượng chỉ ngắn ngủi như thế này.

- Ủa chứ bây giờ anh còn lựa chọn nào khác không?

- Dạ hông, hết rồi. Một là mai chở em đi học, hai là giờ cõng em xuống dưới kia.

- Không làm cả hai cái có được không?

- Hông!

- Sao lại không được? Anh có phải thằng hầu con ở của mày đâu.

- Nhưng anh là anh của em.

- Ủa anh của mày thì làm sao?

- Lại còn hỏi làm sao nữa? Chứ anh không nhớ trong cuốn Tiếng Việt lớp 2 có cái bài "Làm anh" của nhà thơ Phan Thị Thanh Nhàn kêu là ớ hở:

"Làm anh khó đấy

Phải đâu chuyện đùa

Với em gái bé

Phải 'người lớn' cơ.

Khi em bé khóc

Anh phải dỗ dành

Nếu em bé ngã

Anh nâng dịu dàng

Mẹ cho quà bánh

Chia em phần hơn

Có đồ chơi đẹp

Cũng nhường em luôn

Làm anh thật khó

Nhưng mà thật vui

Ai yêu em bé

Thì làm được thôi
".

- Đó thấy hông? Làm anh là phải yêu chiều nâng niu em gái như dị mới đáng mặt chớ.

Đúng thiệt tình! Y chang dì tôi nói hồi nãy luôn! Bao năm rồi cái con quỷ này nó vẫn vậy, hở ra là nói chuyện bằng văn thơ được liền.

- Ừ thì làm anh khó đấy. Lên đây anh cõng chứ mai anh dậy không nổi đâu.

- Hi hi! Em dễ lắm, sao cũng được nè.

- Ủa thì mày có phải cực thây cái gì đâu mà biểu khó với dễ. Thiệt anh cũng sợ mày rồi đó.

- Đứng cho chắc nghe, để em chuẩn bị nhảy lên á. I cha!

Hừ, tới nước này thì chỉ còn biết tự trách tôi tại sao lại đi làm anh của nó làm chi để từ nhỏ tới tận bây giờ vẫn luôn phải "Ngậm bồ hòn [..]" chiều lòng nó. Lúc ấy chắc dì cũng hiểu được cái tình cảnh của tôi, nên mới trách nó một câu nửa chơi nửa thiệt vầy:

- Vui gì vui cũng bớt bớt lại đi nghe đồ quỷ! Mày hổng có thương anh gì hết trơn ớ!

Nó ngồi tót trên lưng tôi, ôm cổ tôi lắc qua lắc lại như chơi đùa thú cưỡi của nó, coi bộ hả hê đắc chí lắm chớ, còn thản nhiên đáp lời dì:

- Ai biểu mẹ con hổng thương? Con là con thương ảnh nhứt! Lúc nào con cũng thương ảnh hết!

Thương á? Nghe nó nói mà tôi không phục. Thiệt chứ! Nghĩ sao hành tôi vầy mà nó bảo thương tôi? Ngay đến dì cũng đồng tình với tôi luôn kìa:

- Thôi mày xạo quá mợi! Thương mà bắt anh nó cõng mày leo trèo cầu thang cứ như thằng hầu ở đợ không vậy! Đó mà kêu là thương cái gì trời!

- Ủa không, tại vì mẹ chưa biết, chứ con thương ảnh thiệt mừ. Đúng hông anh?

- Không. Ui da!

- Chán anh ghia! Anh phải nói là "có" chớ, tại em thương anh thiệt mờ. Anh có biết em thương anh nhiều như thế nào hông?

- Không biết. Mà đúng ra là không có để cho anh thấy nó như nào luôn á.

- Ai biểu anh vậy. Em thương anh tới nỗi mà ớ hở:

Thương anh mấy núi cũng trèo

Mấy sông cũng lội mấy đèo cũng qua,

Thương anh có ngại chi xa

Bắc - Nam cách trở lòng ta vẫn gần.

Thương anh tu chí chuyên cần

Bao đêm trằn trọc bao lần nhớ nhung,

Thương anh trắc trở long đong

Thủy chung son sắt chờ mong người về.

Bảy năm giữ trọn lời thề

Tơ hồng Nguyệt Lão vẫn đề tên anh,

Bỗng nay ước nguyện sớm thành

Hỏi người đã chịu duyên lành với em?

Ui trời má! Cái gì nữa vậy trời? Nó dạo nguyên một tràng tới đó, làm dì tôi phải buông mớ đồ ra để tựa vai vào tường ôm bụng cười ngất với nó luôn. Mà nghĩ cũng khó đỡ ghê với quỷ em này thiệt! Tôi không hiểu sao mà nó lại có thể.. Đúng là cái đầu của nó.. Sao mà nó.. Nó..

- Ủa gì dợ? Sao mẹ với anh cười ghê quá dợ? Hở?

Má ơi! Rồi nó cười theo hai dì cháu tôi luôn mấy ông, nhưng chắc vì nghĩ tôi đang coi thường hay chế giễu nó nên mấy ngón tay nó vẫn ráng cấu tôi một cái đau như bị vuốt mèo cào.

- Dì! Sao dì không cản nó lại đi? Á ui da!.. Chứ cứ để nó như vầy..

- Ha ha ha! Thôi nghen!.. Mẹ nói là.. Đủ lắm rồi đó nghen!

Hổng ấy chứ.. Nói thiệt là tôi cũng không thể nào nín cười được với cái trò văn thơ cua trai này của nó đâu. Mãi tới khi nó bắt đầu hậm hực hờn dỗi với tôi, tôi mới đành phải bấm bụng chịu đau để trấn áp từng sợi dây thần kinh giải trí trong người tôi lại, đặng cho nó nguôi bớt. Ây da! Hết rồi, may quá. Dì tôi cũng đang quay về với mớ đồ, mà sao nét mặt dì giống như vẫn chưa tiêu thụ hết vitamin hài từ con quỷ em vậy ta? Thế nên tôi phải cố gắng tự nhắc mình không được nhìn về phía dì, còn tự đánh lạc hướng tâm trí tôi bằng cách hỏi nó bài thơ vừa rồi của ai, có phải do nó sáng tác không hay là nhờ bạn mà nghe cũng hay hay đó chứ.

- Hời ơi! Ngoài em ra còn "Ai trồng khoai đất này?" nữa!

- Ủa mày tự nghĩ ra thiệt hả?

- Tất nhiên là em tự sáng tác rồi! Nghĩ sao? Đủ trình đi thi Học sinh giỏi Văn cấp huyện mà hổng lẽ mấy cái tép riu này hổng làm được? À quên, trừ hai câu đầu của ca dao ra thì khúc sau là em tự sáng tác chớ. Nó là kết tinh của biết bao chân tình mà em dành cho anh đó, em phải thương anh dữ lắm mới thở ra được những vần thơ vừa hay vừa dạt dào cảm xúc tới cỡ vậy ớ nghe.

Hừm, thơ thì cũng tạm, ư mà ý tứ thì không có ổn đâu nghen. Lúc này tôi sợ dì không ưng nên mới tìm cách biến lời tỏ tình nửa chơi nửa thiệt của nó thành trò tấu hài luôn cho dì khỏi phải nghĩ ngợi:

- Ừ thì hay, nhưng hơi bị "trật khớp" rồi nha em. Lúc đầu thì kêu thương anh mày nên sẵn sàng trèo đèo lội suối, tự nhiên khúc sau lại ngồi im một chỗ chờ anh về là sao? Thương kiểu gì mâu thuẫn vậy?

Thế là nó cãi:

- Ủa cái đó là người ta bật đèn xanh cho anh thôi chứ bộ, là ớ hở: Người ta thương anh, chấp nhận anh, người ta báo cho anh biết như vậy để anh tự lo mà trèo đèo lội suối tới kiếm người ta đi chớ. Nghĩ sao? Bộ hổng nghe ông bà ta dạy cái gì hả? Làm trâu thì phải đi tìm cọc chứ sao lại bắt cọc đi tìm trâu? Cũng bởi vì cọc nó có chân đâu mà nó đi được.

- Ờ. Rồi đó là cái cọc, chứ mày có chân mà?

- Dạ! Em có chân, nhưng em là con gái! Ông bà xưa ví con gái tụi em là cọc, con trai tụi anh là trâu; hiểu chưa chàng? Bao đời nay đã làm trâu thì phải chủ động đi tìm cọc, đó là chân lý rồi, hổng có được cãi! Chính thầy em cũng dạy tụi em như vậy; giờ anh cãi em tức là anh cãi luôn cả thầy, mà "Cãi thầy [là] núi đè" đó biết hông?

Má, tôi chưa biết liệu sẽ bị núi đè như nào, chứ trước mắt là thấy có cái sao quả tạ bự chà bá nó đang đè trên lưng.. A! A!

- Đau anh!

- Nè! Khùng nó vừa thôi nghe! Tự nhiên đi cắn anh là sao con quỷ?

- Ảnh cứ bắt bẻ chọc tức con kìa! Còn cười khi dể con nữa chứ, ghét! Đã vậy con làm thêm mấy cái nữa, nhân tiện oánh dấu chủ quyền luôn.

Trời ơi trời! Nữa hả?

- Thôi nghen! Để yên cho anh nó còn đi kiếm bồ. Mày làm riết rồi người ta tưởng mày bồ nó là mẹ xử mày á. Bộ tính lấy anh mày thiệt luôn hay gì mà suốt ngày cứ đòi làm cọc để chờ nó hoài vậy?

A, tới đây nó có vẻ hơi sợ thì phải, lập tức chối ngay với dì tôi bằng cái giọng nửa tủi thân nửa hờn dỗi vầy chớ:

- Có đâu, con giỡn chơi thôi, con đợi người khác. Chứ như cái mặt ảnh còn khuya con mới thèm!

Được! Tôi ủng hộ nó lắm luôn!

- Ờ! Anh cám ơn! Vậy ráng lẹ lẹ kiếm cái thằng đó về cho có người dỗ dành, có người bới cơm, có người lột càng ghẹ đút cho ăn, có người đưa rước, có người cho mày tha hồ bày mấy cái trò quỷ, hen! Để dăm ngày chục bữa tới anh còn được sống yên ổn với m.. A! Cắn anh hoài mậy?

- Ủa tại sao em phải kiếm? Rõ ràng là có người quá ư hợp với em ở đây rồi mờ, đúng hông mẹ?

Nó vừa nói vừa cười hi hi, còn cúi xuống hôn vờ lên má tôi một cái mới khiếp chứ. Thiệt tôi cũng sợ cái vía đã lỳ như trâu lại còn dai như đỉa này của nó luôn ớ. Giờ là tôi bất lực với nó rồi đó. Mà nom cái bộ của dì cứ vừa làm vừa cười vì trò quỷ của nó như vầy thì chẳng biết là dì có thực tâm cản nó giùm tôi không nữa đây, hay hổng chừng dì còn ngầm ủng hộ nó cưa đổ tôi để gả nó cho tôi không biết? Mèn ơi! Tự nhiên thấy lòng bất an quá trời.

- Đồ quỷ mày đó nghe. Ám anh hoài.

- Hi hi! Con thương ảnh nhứt mừ, hổng ám sao được. Anh hơ!

Nghe cái điệu cà chớn của nó, thiệt tôi mong nó đừng có thương tôi luôn.​
 
215 ❤︎ Bài viết: 1 Tìm chủ đề
Chương 8​

Chập hồi, khi dì phơi đồ xong, cả nhà mới bắt đầu chuyến đi dạo đã được lên kế hoạch là ra tận quốc lộ 22 để quỷ em tôi nó được nhâm nhi mấy món ăn hàng mà nó thích. Ngó lại lúc đó mới hơn 8 rưỡi; tầm này ở trong Sài Gòn người ta còn vui chơi nhộn nhịp dữ lắm, ở quê tôi thì vắng hơn nhưng cũng chưa gọi là trễ. Trời còn nóng mà, không khí ở đây lại trong lành dễ chịu, nên mọi người thích ra ngoài thả bộ hóng gió. Cái thú vui giản đơn này nó đã thành thói quen rồi; vừa đi dạo vừa trò chuyện, ta nói nó thư giãn gì đâu.

À, nhưng đó là thư giãn với người ta thôi, chứ riêng tôi thì tôi không chắc. Bởi vì một khi đã đi cùng con quỷ em cà tửng cà tưng này thì mọi sự cố sẽ luôn rình rập bên tôi bất cứ lúc nào nó hứng. Mà nản một cái là tôi có biết lúc nào nó hứng lên đâu. Nói không phải ngoa chớ.. Đi chơi với nó mà nhiều khi cứ nơm nớp như hồi còn đi học phải cầu khấn tổ tiên phù hộ cho thầy cô đừng kêu lên trả bài cũ ớ kìa.

Và không sớm thì muộn, cái điều tôi lo cũng tới, y chang!

Thay vì nó cứ nói chuyện bình thường với tôi giống như dì dượng đi, ừ, đàng này không, nó không thích thế. Đúng thiệt đó giờ nó vẫn vậy, nó thích nói chuyện kiểu giật gân với tôi mới chịu nghe. Từ việc nó cứ hỏi tôi hết cái này tới cái nọ, về những kỷ niệm thơ ấu của hai anh em mà nó muốn rằng tôi phải-còn-nhớ, rồi cảm nhận của tôi về nó thời điểm đó và hiện tại có giống nhau không, hay nó trong suy nghĩ của tôi bây giờ đã thay đổi. Chu cha! Nó hỏi nhiều lắm. Nhưng hễ câu nào tôi nói không đúng ý nó là nó sẽ nhéo tôi một cái đau má ơi, làm tôi phải căng não suy nghĩ để trả lời. Rằng trong mắt tôi thì nó là đứa con gái xinh xắn, học giỏi, khéo tay, vừa ngoan lại vừa đảm đang việc nhà, nó gần như là toàn diện, xứng đáng được nhiều thằng theo đuổi. Đó, thế là nó vừa đi vừa ôm tay tôi, rân rân cười nói, tỏ ra dịu dàng với tôi hẳn, chắc để bù đắp cho tôi mấy cái nhéo đau như mèo cấu ban nãy và líu lo kể cho tôi nghe những sự kiện quái gở đã xảy ra trong xóm nghĩa địa gần đoạn đường mà cả nhà vừa đi qua.

Tới hồi mấy ông biết không? Lúc đó tôi đang bị chú ý bởi câu chuyện sặc mùi tháng 7 âm lịch của nó, tôi phải công nhận là cái miệng nó giỏi kể chuyện lắm nghe, nó kể hấp dẫn gì đâu á trời, làm tôi cũng tin chớ. Ai ngờ nó nhân khi tôi đang bị phân tâm, liền hù tôi bằng cái trò thình lình mở giọng ghi âm tiếng gào thét ghê rợn trong điện thoại của nó ngay bên tai tôi làm tôi hết hồn luôn ớ thiệt. Trời má! Tôi nhập tâm tới mức cứ tưởng có ma đằng sau tôi á mấy ông, nên mới bị giật mình lao xuống ruộng, để rồi được dịp cho nó tha hồ cười giễu tôi. Nói hổng ấy chứ.. Dòm cái kiểu của nó sao mà.. Tôi tính hợp sức với dì để cùng la nó một trận; nhưng nó liền tỏ ra hối lỗi và quan hoài tới tôi, còn mở đèn pin điện thoại để rọi đường, xong vươn tay kêu tôi nắm lấy cho nó kéo lên; thành thử tôi cũng có nguôi bớt. Dè đâu.. Cái này tôi xin thưa là nó cố tình chơi tôi tiếp nghen! Nó giả bộ bị tôi lôi xuống trong khi nó đã có lòng tốt muốn kéo tôi lên để dì tôi không la nó nữa. Trời mẹ, lúc đó tôi còn chưa kịp nghĩ ra ý đồ của nó, mà nó đã mè nheo với tôi rồi, xong đòi tôi phải cõng nó lên để bắt đền tôi chớ. Thiệt tôi cũng đến bó tay với mấy cái trò quỷ của nó luôn!

-.. Hông chịu đâu! Ai mướn anh lôi em té theo anh chi?

- Mày chơi chiêu thì có! Anh lôi mày hồi nào?

- Hổng biết! Anh phải cõng em lên! Hông em méc ba bây giờ á!

- Nè mấy đứa! Có lên được không đó?

- Dạ! Ba mẹ cứ đi trước đi! Tụi con đang lên!

Tôi mặc kệ nó, cứ trèo lên trước. Vậy mà nó níu tôi lại, rồi ôm cổ tôi để nhảy lên lưng tôi, bắt tôi phải cõng. Tới mức này mà quẳng nó xuống lại thì kiểu gì tôi cũng đang đúng trở thành sai, thành ra tôi đành cõng nó lên luôn cho rồi.

- Í í! Từ từ để em xỏ lại dép đã!

- Lẹ lên! Mày phiền lắm rồi đó nghe mậy!

- Ê! Hổng có được lớn tiếng với em đâu nghe! Người ta dễ bị tổn thương lắm chứ giỡn!

- Ờ! Phải chi cái mặt trâu đỉa của mày mà cũng biết tổn thương thì lại đỡ cực cho anh quá!

- Khoan, từ từ bình tĩnh, nghe em nói đã nè. Ông bà xưa dạy rồi: "Chim khôn kêu tiếng rảnh rang - Người khôn nói tiếng dịu dàng dễ nghe", có biết chưa? Em là em thấy anh..

- Rồi rồi rồi! Biết rồi! Thì thôi anh không có cộc với Bống nữa. Anh xin lỗi Bống.

- Đó! Vậy!

Hừ, nghĩ mà quạu ghê với cái đồ quỷ em này. Đất ruộng mùa khô ở khúc bên đây nó không có chịu cứng hẳn như đất vườn giùm cho, mà đặc quánh như mạch nha vừa chín tới, thụp chân xuống một cái là như dán keo luôn. Vậy mà giờ nó còn bắt tôi dịu dàng trong khi phải cõng trên lưng cái con heo gần nửa tạ chỉ vì một lý do quá ư trời ơi đất hỡi?

- Được chưa?

- Ô-kê con dê. À, khúc mương bên kia còn nhiều nước kìa, mình qua đó rửa chân đi anh.

- Ôm cho chắc nghe, lỡ anh té mà làm rớt là anh không có biết đâu đó.. A! Đau! Đau!

- Anh dám? Em mà té một cái là tối nay anh khỏi về nhà với em ớ nghe bồ-tèo!

- Rồi rồi, biết rồi; nhưng tại mày nhéo mới làm anh té á. Ây! Rọi qua đây cho anh đi cái con này!

Đúng thiệt tôi cũng hết nước nói với nó. Đang yên đang lành, nó gây chuyện, xong giờ tôi phải gánh hậu quả thay cho nó luôn. Mà chưa, có vẻ như vầy với nó là chưa đủ; nên sau khi rửa chân rồi, nó đòi tôi phải tiếp tục cõng nó cho tới lúc nào chân nó ổn lại. Tôi không chắc nó có giả bộ đau chân để gạt tôi không nữa, nhưng giờ nó bảo vậy thì tôi biết từ chối làm sao. À, cũng hay được một cái, kể từ lúc đó là nó tỏ ra ngoan hẳn, cứ ghé đầu xuống vai tôi để chuyện trò tâm sự rất tình cảm và nghiêm túc, không còn bày trò để phá tôi như hồi giờ.

- Anh ơi.

- Hửm?

- Người anh ốm đi nhiều đó. Bộ ở ngoải ăn uống không hạp hả?

- Đâu, cũng bình thường mà. Chẳng qua anh phải lo học với lo công việc nhiều quá nên ốm đi thôi.

- Thiệt hông? Hay vì chuyện yêu đương nên mới ốm?

- Nghĩ sao? Ra ngoải anh chỉ lo học với lo làm, ra trường rồi bù đầu tối mắt tối mũi; thời gian nghỉ ngơi còn phải chắt chiu nữa kìa, hơi sức đâu mà yêu đương chi cho mệt.

- Vậy là đó giờ anh hổng có thương ai luôn?

- Ừm.

Tới đây, tự nhiên nó cười hi hi cái gì đó, rồi siết vòng tay đang ôm cổ tôi chặt hơn để hỏi tôi:

- Anh, nhưng mà em hỏi nè. Cái này em hỏi thiệt, anh phải trả lời chân tình cho em biết với nghe.

- Rồi, có bao giờ mày hỏi mà anh giấu mày cái gì đâu.

- Dạ. Vậy chứ bảy năm rồi anh đã quên được chỉ chưa?

Thiệt tình, hỏi gì không hỏi, nó lại hỏi đúng cái chuyện không nên nói. Sau nhỏ Ánh, lúc nãy thằng Hoàng nhà dì hai Phụng mới nhắc thêm một lần là tôi đã thấy không vui rồi, giờ tới lượt nó nữa. Kỳ thực lòng tôi không có muốn nhớ lại một xíu xiu nào về chuyện đó hết, bởi nó là mối tình tôi đã thất bại đầy cay đắng với em - người con gái mà tôi từng thương hết lòng hết dạ.

- Anh! Sao dợ? Sao tự nhiên hổng nói gì hết trơn?

- Anh quên rồi.

- Thiệt hở?

- Ừm.

Tôi nói xạo nó, như muốn xạo cả tôi luôn, vì chính bản thân tôi cũng đang mong mình quên đi nhưng tới hôm nay tôi vẫn chưa thể.

- Dạ. Vậy càng tốt. Người nào làm cho mình phải buồn, phải đau khổ thì đừng dính dáng tới làm gì nữa anh hơ. Nên kiếm cái người mà thực lòng yêu thương mình, biết quan tâm, biết lo lắng cho mình á, còn một lòng một dạ chung thủy với mình nữa. Gặp được người đó thì tình yêu của mình dành cho người ta nó mới xứng đáng.

Hơ, đồ quỷ này bữa nay lớn rồi tự nhiên nói chuyện triết lý ghê ta. Chẳng biết nó học ai mà cũng có lúc thốt ra được mấy lời như đọc ra từ sách vở vậy.

- Mày nói thì dễ, chứ kiếm được người như vậy khó lắm em ơi.

- Í nè! Không khó đâu, tại em biết có một người như vậy á. Bảy năm rồi người ta vẫn chờ anh kìa.

Ê! Chẳng biết sao tự nhiên nó nói câu đó làm tôi thấy bất an chứ. Ờ, tôi không muốn nghe nó gọi tên đứa con gái đó ra đâu, vì tôi đang linh cảm một điều mà tôi không hề muốn.

- Thôi! Đừng nói!

- Ủa sao dợ? Anh chê người ta nên không muốn biết là ai luôn hả?

- Không, anh có biết là ai đâu mà chê hay không chê, chẳng qua anh không muốn nghe thôi.

- Sao lại không muốn nghe?

- Sao trăng gì! Mày mà nói ra là anh bỏ mày lại đây khỏi cõng mày theo luôn đó!

Chắc nó cảm nhận được thái độ của tôi qua câu nói vừa rồi nên nó mới chịu im. Mà rồi cuối cùng nó vẫn cố nói lại:

- Dạ, thì thôi em không nói. Nhưng mà anh ơi!

- Gì nữa?

Tới khúc này là tôi bắt đầu thấy lo rồi, thiệt, tôi lo cái đứa mà nó vừa nói..

- Em nhớ anh!​
 
215 ❤︎ Bài viết: 1 Tìm chủ đề
Chương 9​

Má ơi! Thấy chưa? Tôi lo đâu có sai đâu! Nghe cái giọng như thiết tha này của nó, rõ ràng nó đang nghiêm túc với tôi chứ không phải kiểu đùa giỡn như khi nó ôm tôi ở phòng bếp, hay khi nó làm bài thơ trêu vui để úp mở tình cảm của nó dành cho tôi. Nói thiệt với mấy ông là tôi không có tình cảm gì với nó ngoài tình anh em họ, hay thậm chí có lúc tôi coi nó như đứa em ruột của tôi luôn kìa, nên tôi chưa bao giờ nghĩ sẽ có ngày tôi và nó lại trở thành người yêu của nhau chứ đừng nói là muốn cưới nó làm vợ.

- Anh ơi! Anh à! Em nhớ anh muốn chết luôn ớ!

- Thôi! Mày làm thấy ghê mậy!

- Em nói thiệt! Từ hồi anh ra ngoải, em nhớ anh nhiều lắm á. Hổng có anh ở nhà, em chẳng biết chơi với ai.

Vì muốn ngăn cản nó mà không phải trực tiếp nói lời từ chối làm nó tổn thương; nên từ đây trở đi, tôi cố tình giả ngơ như thể không hiểu được ý nó luôn cho lành:

- Thôi đừng có xạo nữa mợi! Bạn mày nhiều gấp mấy bạn anh mà kêu không có ai để chơi hả?

- Thì nhiều, nhưng chẳng có đứa nào làm em thấy vui bằng anh hết.

- Nè, bớt bớt giùm anh, hén! Mày làm vậy rồi không thấy tội cho thằng Khoai hở em?

- Ủa mắc mớ gì tội?

- Nghĩ sao không tội? Nó bồ mày mà mày không lo nhớ nó lại đi nhớ a..

- Ủa gì trời? Ai biểu anh ổng là bồ em? Em nói với anh hồi nào?

- Hơ! Hồi đó hai đứa bây với nhau như nào thì cần gì ai nói nữa, anh có phải con nít đâu.

- Ê! Hổng có à nghen! Chừng nào em lên tiếng xác nhận thì mới tính. Với lại hồi đó người ta còn nhỏ xíu, chơi bạn thấy vui thì cứ chơi thôi chứ đã biết cái gì đâu mà bồ nọ bồ kia hở trời.

- Ờ! Thế giờ lớn tướng vầy rồi đã biết chưa?

- Dạ biết thì biết, cái đó tất nhiên rồi. Nhưng giờ em hổng thích có bồ nào hết, em chỉ thích chơi với anh Rô của em thôi. Hi hi!

Thiệt chớ, nghe cái điệu của nó mà tôi cũng sợ nó luôn.

- Thôi, con lạy má, má làm ơn tha cho con giùm cái má ôi.

- Sao đó? Bộ hổng thích chơi với em hả?

- Mày thấy mày ám anh chưa đủ hay sao mà còn nghĩ anh thích chơi với m.. A! A! Đừng! Đau anh!

- Anh nói ai ám anh? Hả? Nói lại thử coi!

- Thôi đừng mà! Anh thả mày xuống bây giờ ớ nghe đồ quỷ!

- Anh dám? A! Lại còn nói em đồ quỷ nữa chứ! Quỷ nè! Thích quỷ hông? Thích hông?

Trời ơi trời! Tôi chẳng hiểu tại sao nó có mỗi cái trò cấu véo con nít đó thôi mà làm tôi hãi quá trời quá đất! Tới nước này là tôi không có nhịn nó nữa, tôi phải vùng lên thôi! Thế là tôi thả ngay cặp giò của nó xuống, vừa giữ mấy ngón tay vũ khí của nó, vừa cù nhột nó tới tấp để nó phải buông tôi ra cho tôi chạy. Há há! Gì chứ môn chạy nhanh này có chăng đầu thai làm con trai thì nó mới giỏi bằng tôi. Tôi gần bắt kịp dì dượng ở phía trước rồi mà tiếng la của nó vẫn còn xa tít đằng sau lận.

-.. Cái đồ đáng ghét kia! Đứng lại cho em! Đứng lạạại!

- Ây! Coi chừng ma nó dí á! Chạy lẹ lên!

- Nèèè! Đừng tưởng em sợ! Anh có chạy ra Hà Nội mới thoát được em thôi ớ nghe! Đứng lại đó cho eeem!

- Hú u! Hú u! Có cái gì bên nghĩa địa đang bay qua kìa Bống ơ ớ ờ ơi!

- Hông biết đâu! Chờ em với! Em sợ ma lắm hu hu hu!

Và chuyến đi dạo bất ổn của tôi với con quỷ em này chỉ tạm dừng.. Ờ, là tạm dừng thôi đó nghe, tạm dừng bởi nó tình cờ gặp lũ bạn chơi chung cũng đang ăn hàng ở ngay quán cóc trên vỉa hè quốc lộ mà mấy đứa tụi nó thường xuyên họp nhóm. Ta nói thiệt, đúng kiểu như ngày xưa nghe nhạc mà dò được cái tần số Hz radio á mấy ông. Nó vừa trông thấy đám bạn ở đó, lập tức bỏ mặc tôi và dì dượng đứng bên đây để chạy tới góp mặt luôn. Chẳng biết rồi nó có nhớ là nó vừa xin dì mua cho hai xiên cá viên chiên cùng với một cái bánh tráng nướng để nó nhâm nhi không nữa.

- Ê nè! Rồi có ăn không đó?

- Dạ có chớ! Lát mẹ kêu anh Rô đem qua cho con với nghe!

Nữa hả trời? Riết rồi tôi không biết tôi là anh hay em nó luôn. Ôi mà hai cái vai đó tôi đều thấy không giống, tôi nghĩ mình giống như con sen thằng bếp của một đứa tiểu thư nhõng nhẽo là nó thì đúng hơn.

- Rô ăn cái này không con? Dì mua mấy cái ăn cùng với em cho vui cũng được nè.

- Hì, dạ thôi. Con không quen ăn hàng.

Nói là không quen thì cũng không hẳn. Ngày xưa khi còn nhỏ, tôi có ăn kha khá lần rồi, cái này là vì hoàn cảnh xô đẩy, sau dần tự nhiên nó thành thói quen bất đắc dĩ luôn mấy ông. Lý do hả? Thì tại con quỷ em tôi nó mê ăn hàng lắm. Mỗi cuối tuần tôi chở nó đi học về là nó đòi tôi ghé dọc ghé ngang để ăn hết cái này tới cái nọ; nỗi mà mấy ông có tin được không, nhiều bữa nó ăn hàng xong là về nhà khỏi cần cơm nước chi hết ráo, ờ. Mà vấn đề ở chỗ là nó muốn thưởng thức được nhiều món nên không bao giờ ăn hết, mỗi thứ chỉ ăn một ít rồi nhờ tôi ăn giùm phần còn lại; lúc đó chẳng lẽ tôi bỏ? Cứ như vậy, năm này qua năm khác, riết rồi cái mỏ tôi cũng quen ăn hàng theo nó luôn. Chỉ tới khi tôi lớn hơn chút xíu, tầm lớp 8 lớp 9, sức hút từ cái vẻ dễ thương và nét nữ tính của tụi con gái đủ làm lu mờ những hương vị ngọt bùi tuổi thơ bên trong mấy món quà vặt thì tôi mới bỏ được thói quen ăn hàng. Với lại, con trai mà ăn hàng là bị tụi con gái chê cười á, nên tôi..

- Anh ơi! Xong chưa đó?

Ủa? Con quỷ em tôi nó quay lại kìa.

- Mẹ thấy bạn mày cả đám nên kêu dì tư làm thêm mấy cái nữa. Chờ xíu đi, dỉ làm sắp xong rồi.

- À, hí hí! Mẹ yêu của con chu đáo ghia.

- Thôi thôi! Mẹ lại biết tỏng mày đi rồi. Cái đồ quỷ chỉ giỏi nịnh.

Nhìn cái kiểu lấy lòng người lớn của nó mà tôi cũng thấy mắc cười theo dì tôi chứ. À, nhân tiện, tôi hỏi nó sao không ở đó chơi với bạn mà lại qua đây làm gì, bộ phá anh chưa đủ xong qua phá mấy đứa tụi nó nên mới bị đuổi đúng không. Thì nó giải thích:

- Hổng phải, tụi nó kêu em rủ anh qua đó chơi luôn cho vui nên em mới lại kéo anh đi nè.

Nghe nó nói, tôi bất giác ngó sang thì thấy mấy con nhỏ cũng đang nhìn tôi, còn khều tay cười nói với nhau cái gì mà..

- Thôi, anh không đi đâu. Mấy đứa tụi mày toàn con gái, lại là bạn của mày thì anh chơi cái gì ở bển mà còn kêu anh qua chi?

Nó ôm tay tôi, vừa kéo vừa nằn nì:

- Thì biết là bạn em, nhưng hồi xưa anh cũng có chơi với tụi nó hết rồi mà. Đi!

- Ê từ từ! Hai đứa chờ lấy đồ qua đó ăn nghe, để ba mẹ đi trước.

- Dạ. Vậy ba mẹ cứ đi dạo đi, xong lát hồi quay lại đây tụi con về chung với ba mẹ.

Ủa trời? Nó với dì bàn định, còn tôi thì không được quyết cái gì luôn. Thế là nó ôm riết lấy tay tôi, không cho tôi đi theo dì dượng. Hồi sau dì chủ hàng làm xong mấy cái bánh tráng nướng, nó hí hửng nhận lấy rồi kéo tay tôi đi, khi qua tới nơi còn cười hớn hở rào đường vầy chớ:

- Tụi bây thông cảm nghen! Thanh niên mới lớn còn nhiều mắc cỡ, tao phải dỗ miết mới dám qua á; nên có gì thì cũng tem tém bớt lại thôi chứ đừng làm quá mà ảnh sợ.

Đó, mấy ông có nghe nó vừa nói cái gì không? Đúng thiệt, chỉ cần nó hứng lên là mọi lúc mọi nơi nó đều có thể phá tôi bất chấp hình thức luôn đó; làm mấy nhỏ kia được phen cười rúc rích với nhau mà tôi cũng thấy hơi bị ngại ớ kìa.

- Mày giỡn hoài mậy! Người ta cũng phong trần gió sương bao năm rồi còn kêu mới lớn?

- Nó mà! Đó giờ có khi nào đi với ảnh mà nó để cho ảnh yên thân được đâu.

- Hi hi! Tụi em chào anh Khánh nghen!

- Ờ.. Anh chào mấy chị em.

Tôi đáp lại lịch sự, tiến tới và khéo léo nhìn qua một lượt nhóm bạn của nó mà ban nãy nó bảo vốn không xa lạ gì với tôi. Hờ, là nó nói thôi chứ tôi đâu có chắc, vì tôi thấy đứa nào cũng lạ lạ. Trong bốn đứa này thì không có đứa nào là tôi có cảm giác mình đã từng gặp rồi, ngoại trừ một con nhỏ..

- Anh, ngồi đây nè.

- Ừ, anh cám ơn.

- Anh Khánh ăn hay uống gì hông để tụi em kêu? Nay tụi em mời.

- À không, tụi em cứ tự nhiên đi, anh ngồi đây chơi với mấy chị em được ời.

- Hì, dạ.

- Ế ế! Có bánh tráng!

- Quỷ Nguyệt Chằn bữa nay ngon dữ bây! Đãi tụi tao thiệt đó hả?

- Đãi đằng gì! Bữa sau mua lại cho tao ăn á chứ ở đó mà đãi!

- Giỡn chơi thôi. Nè nè tụi bây, mỗi đứa một miếng. A! Cho anh Khánh với kìa!

Tôi định không ăn, vì tôi đâu có ham. Nhưng mấy nhỏ đưa tận tay rồi, không nhận thì khó coi quá; nên tôi cũng ăn miếng để có lý do ngồi đây cho đỡ kỳ cục khi không biết nói chuyện gì thôi.

- Lâu lắm rồi mới gặp, anh Khánh còn nhớ tụi em hông đó?

Con nhỏ ngồi bên cạnh hỏi trúng cái điều tôi đang nghĩ luôn, vô tình làm tôi cũng hơi bối rối. Bất giác, tôi dòm lại một lượt cả bốn đứa để tìm kiếm chút xíu hy vọng rằng tôi có thể trả lời được phần nào cho nhỏ. Mà có vẻ như..

- Rồi, nom cái bộ này là ổng hông nhớ nổi đứa nào trong đám tụi mình hết luôn nè.

- Hời ơi! Tao mà ổng còn tưởng bà Thắm trong xóm qua chơi chứ ở đó mà đòi ổng nhớ tụi mày!

À, cũng phải, giống như con em tôi thôi; giờ mới gặp lại, làm sao tôi nhận ra ngay được chứ.

- Ờ thì.. Tại giờ tụi em lớn rồi, thay đổi nhiều quá, đứa nào cũng trắng hơn, xinh hơn, với lại hôm nay đi chơi nên có trang điểm nhẹ đúng không? Ừm, đó, thành thử anh đâu có nhận ra được. A từ từ, có nhỏ này anh dòm thấy quen quen. Hình như em là..​
 
215 ❤︎ Bài viết: 1 Tìm chủ đề
Chương 10​

Con nhỏ ngồi đối diện nhìn tôi, tỏ ra háo hức lắm. Tôi thấy quen vậy thôi chứ thực sự không nhớ nổi là ai, đang tính quay qua hỏi con quỷ em tôi coi như nào thì nhỏ liền xua tay cản lại:

- Í í! Tụi bây đừng nói! Để coi ảnh nhớ được tao hông?

Tôi nhìn lại nhỏ lần nữa.. Hừm, thì cũng hơi quen, mà tôi vẫn không nhớ ra thiệt.

- Anh chịu á. Anh chỉ nhớ có mấy đứa là nhỏ Quyên, nhỏ Huyền, ờ.. Rồi nhỏ Diệp với hai chị em sinh đôi Sương - Sa..

Và dĩ nhiên là tôi nhớ chưa có đủ, nên chắc vì vậy mà sau đó con nhỏ ngồi bên cạnh tôi mới lên tiếng:

- Hết chưa đó chàng?

- Anh nhớ được có nhiêu đó à.

- Trờ quơ! Chán thiệt với chàng luôn! Cái người quan trọng nhất thì hổng nhớ, đi nhớ mấy đứa tào lao tụi em làm gì?

Người quan trọng nhất á? Là ai ta? Mà đám bạn của con quỷ em thì có đứa nào quan trọng với tôi đâu nhỉ? Chẳng biết.

- Nè, anh ráng nhớ lại thử coi. Còn đứa nào nữa hông?

- Ráng mà nhớ ớ nghe! Hông thôi là có người rầu dữ lắm á!

- Thiệt chứ! Người ta thì nhớ anh gần chết mà anh hổng nhớ nổi cái tên hay cái gì của người ta là rồi đó, cạn kiệt lời, sa mạc lời, hổng còn gì để nói luôn.

Mấy con nhỏ vừa nói xong; quỷ em tôi nó liền ghé vào người tôi, ôm tay tôi để giở cái trò mè nheo mếu máo với tôi vầy chớ:

- Tất nhiên là rầu dữ rồi! Nãy tao rầu mà tao khóc hết bữa cơm luôn ớ tụi bây!

- Ủa cái gì dợ? Ai nói mày đâu mà bày đặt xía vô chi?

- Ờ á! Cái mỏ dòm thấy gớm chưa kìa!

Thế là nó làm mặt bực tức với đám ấy, xong phụng phịu với tôi:

- Anh! Anh công khai mối quan hệ của tụi mình đi, kẻo hồi em hổng có danh phận gì hết trơn, em tủi thân chứ bộ!

Đúng cái trò của nó làm tôi mắc cười.

- Ủa thì trước giờ ai người ta cũng đều biết mày là em của anh rồi còn công khai cái gì nữa má?

Tôi còn chưa kịp nói hết câu thì mấy con nhỏ đã tranh nhau đánh tay đá chân vào người nó vì cái tội chuyên bày trò.

- Đó! Mé cái con quỷ này! Suốt ngày cặp kè với thằng Thiện mà giờ còn tính cưa cả anh Khánh nữa hả?

- Cặp kè cái gì? Tụi tao chơi với nhau trong sáng sòng phẳng ớ nghe! Tao với ổng chỉ là bạn thôi đó!

- Bạn? Thấy gớm!

- Ờ! Bạn mà một câu hai câu cứ xưng hô thân mật với người ta là Khoai với Bống, còn tính đòi làm em dâu chị Lương luôn mới ghê! Á! Á!

- Em dâu cái con khỉ mày! Kêu tao làm chị dâu họ của chỉ thì tao làm chứ làm em dâu thì còn khuya đi nghe!

- Ế tụi bây thấy chưa? Đòi làm chị dâu họ của chị Lương luôn kìa! Nói hổng chừng lâu nay nó thích anh Khánh thiệt chứ hổng phải thằng Thiện đâu đó!

- Chớ chi nữa! Suốt ngày làm thơ ngóng chàng ở tuốt luốt ngoài Hà Nội luôn mà biểu!

- Ờ! Sến quá trời quá đất!

- Ha ha ha!

- Thôi bây bớt giỡn! Cái mặt ảnh chắc tao thèm!

Hơ hơ, tôi mong nó làm vậy dữ lắm á.

- Hí hí! Giỡn chơi thôi! Anh Rô của em là nhứt! Lúc nào em cũng thích anh Rô của em hết ớ! Hổng có anh nào so được với anh Rô của em đâu!

Nữa, nó vừa nói câu kia xong đã quay qua nịnh tôi rồi. Thiệt tôi cũng sợ nó luôn.

- Thôi nghen! Quỷ Nguyệt làm ơn bớt bớt giùm đi nghen! Riết mày làm tụi tao đang hỏi ảnh cái vụ kia nãy giờ mà mém quên rồi đây nè.

- Đúng ồi á! Mày để im cho ảnh nhớ coi cái đứa quan trọng nhất ở đây.. Không! Không có phải mày nghe! Không có phải mày!

- Tao! Ngoài tao ra không có con nào quan trọng với ảnh hết ớ! Bởi vì tao với ảnh sinh ra là để dành cho nhau, hai đứa tụi tao mới là cặp đôi hoàn hảo!

- Cái gì? Hoàn hảo á hả? Ảnh mà đi với mày là thành cặp đôi hoàn cảnh thì có!

- Trời ơi mày nói y chang tao nghĩ luôn á trời!

- Thiệt chớ! Tao cũng thấy nó "hoàn cảnh" cho ảnh lắm luôn!

- Ha ha ha!

Tôi kệ mấy đứa nó cãi lộn, tôi đang nhớ tới một cái tên. Thực ra thì mấy đứa tụi nó với tôi chẳng có đứa nào là quan trọng hết, ừm; nhưng cũng đành thôi chứ biết sao giờ, cứ trả lời cho mấy ẻm vui đi vậy. Trúng thì trúng, mà không trúng thì thôi, có chết ai đâu.

- Nè, là nhỏ An đúng không?

Tôi vừa nói xong, mấy nhỏ đó cười.

- Dạ, đúng nó trong nhóm tụi em rồi, mà chưa phải cái người quan trọng thôi.

À, vậy còn một cái tên khác tôi cũng vừa nhớ tới. Tầm này thì cứ liệt kê thôi chứ cần gì phải suy nghĩ nhiều chi cho mệt.

- Là nhỏ Trang hả? Đúng không?

- Hời! Lạy ba luôn!

- Thế thì nhỏ Hương rồi?

Cha! Vẫn trật lất. Nên tôi lại nghĩ tiếp, mà kiểu này chắc đành bó tay, không thể nhớ thêm được nữa. Bởi hồi nhỏ, cái nhóm chơi chung với con quỷ em tôi tụi nó đông má ơi, thiệt, chừng đâu phải mười mấy hai mươi đứa chứ chẳng ít. Số đó có đứa tôi quen biết, có đứa tôi chỉ nghe tên, có đứa tôi chỉ thấy mặt, thậm chí có đứa tôi chưa gặp mà cũng chưa nghe tên bao giờ, chỉ biết là có nằm trong nhóm đó vì tôi từng nghe quỷ em nó kêu đi cắm trại với hội bạn thân và nó phải tính toán số đồ ăn nước uống mang theo cho những hai mươi mấy đứa lận, ờ.

Mặc dù nhóm đông vậy nhưng tụi nó chơi với nhau bền lắm nghe. Không biết giờ như nào chứ hồi đó là bền lắm. Chắc cũng vì tụi nó học chung lớp, lại cùng sinh hoạt chung một đội trong các hoạt động tập thể của trường và của huyện. Thêm nữa, những vụ cấy hay vô mùa gặt, rồi làm vườn, vân vân mây mây; tụi nó thường chia thành từng tổ đi đổi công cho nhau luôn, xong cuối buổi còn ở lại nấu nướng ăn cơm và ngủ nghỉ tại nhà của đứa đó, vui lắm. Chưa kể tụi nó còn có một hoạt động mà tôi thấy khá là ấm áp và nghĩa tình; đó là tụi nó dành dụm tiền lì xì nuôi heo đất để mỗi khi cần giúp đỡ một đứa bạn gặp khó khăn về chuyện học tập, hoặc người ngoài mà tụi nó có thể giúp được là tụi nó góp lại để giúp. Còn mấy cái nữa nhưng tôi không nói ra ở đây được, tại nó liên quan tới chuyện riêng tư của tụi con gái. Tôi không có biết là chuyện gì đâu, tôi từng hỏi nhưng con quỷ em nó giấu tôi luôn mà.

-.. Vậy là anh bó tay rồi đó hả?

- Ừ, anh bó tay á. Còn lại anh không có nhớ ra thiệt.

- Hây dà! Vậy là hết nước cứu luôn!

Tới đây, mấy nhỏ đồng loạt làm bộ buồn bã tiếc nuối: Nào là ngồi khoanh tay trước ngực và ngước mặt nhìn xa xăm, rồi thì ngả người vịn vai nhau giả trò thương khóc, còn thêm kiểu gục đầu và chống tay ôm trán như bất lực, mỗi đứa một dáng điệu nhưng cùng thở dài than vãn làm tôi cũng thấy mắc cười với cái màn tấu hài của tụi nó.

- Thôi! Buồn thì cũng phải chịu thôi người ơi!

- Nghĩ thấy thương thiệt chứ! Ảnh mà hổng nhớ thì chứng tỏ là người ở trong lòng ảnh chẳng hề có một xíu xiu nào quan trọng rồi! Hức hức!

Mấy nhỏ vừa than trách thay cho đứa nào đó mà tôi cũng không biết là đang có mặt ở đây hay không, thì con quỷ em tôi nó liền đánh vào tay tôi một cái để giở trò cũ tiếp chớ:

- Đáng ghét! Té ra trong lòng anh đang nghĩ tới con nào nên mới không coi trọng em đúng hông?

- Ê cái đồ quỷ! Tụi tao có nói mày đâu mà bày đặt nhột ở đây hả?

Thế rồi nó lại ôm riết lấy tay tôi, khư khư như giữ của không bằng:

- Hớ hơ! Giờ tui thích vậy đó. Mấy người có bày trò ma trò quỷ gì đi nữa cũng hổng có chia rẽ được tình cảm mặn nồng son sắt của hai đứa tụi tui đâu à.

Má ơi thiệt! Cái giọng của nó tôi nghe sao mà sến dã man!

- Thôi được rồi, kệ con quỷ đó đi, nói với nó chỉ tổ mắc mệt chớ làm được gì. Giờ vô lại việc chính. Vậy là rõ hết rồi he. Trong lòng anh Khánh không có người đâu đó, đừng có chờ ảnh làm gì nữa mà uổng hoài sắc xuân nha người!

Tôi cứ nghe mấy nhỏ bâng quơ gọi "người" mà chẳng biết được là nhỏ nào, tự nhiên lại thấy tò mò nên mới phải hỏi thử coi đó là ai.

- Thôi đi ba! Ba không màng tới người ta thì thôi còn hỏi. Cũng phải để cho người ta giữ giá nữa chớ.

- Không phải, thì anh chỉ muốn xin lỗi thôi. Là ai trong mấy đứa tụi em hả?

- Không! Cái mặt ba ai mà thèm!

- Ủa đâu, chắc có mình con quỷ Chằn nó thèm thôi chứ tụi em hổng có.

- Không có luôn nghe! Tao là tao chê à! Ờ! Tao chêêê!

- Mé con quỷ này! Lật nhanh còn hơn người ta lật bánh tráng á thiệt!

- Xớ!

Đó, cái mỏ nó thì trề thiệt là dài ra kêu chê tôi, mà đi đâu cũng cứ bám riết lấy. Nãy tôi còn tưởng nó ngồi bên kia mà khi tôi kéo ghế ngồi bên này là nó liền chạy qua ngồi bên cạnh, một tay thì ôm tay tôi hệt như người ta giữ của, một tay thì xé bánh ăn ngon lành tỉnh bơ.

- Ê! Mà hồi nãy anh kêu tên ra cũng trúng hết được mấy đứa tụi em luôn đó, giờ thử dòm lại coi có nhận ra được tụi em là đứa nào trong mấy cái tên đó hông.

- Ờ há! Tụi mình tào lao vậy mà coi bộ đối với ảnh còn ấn tượng hơn cái người kia ha!

- Đúng ời! Ít ra ảnh còn nhớ được tên của tụi mình; chứ đâu như ai kia đâu, tới cái tên mà ảnh còn chẳng thèm nhớ mới đáng thương ghê chứ bộ!

- Thôi! Đừng nói nữa, kẻo hồi đêm nay nó mà khóc ướt gối giường tao là tao kêu mấy đứa tụi bây qua giặt lại cho tao á!

Hừm, nghe mấy nhỏ nói vậy, hẳn cái đứa đang được nhắc tới cũng phải có mặt ở trong đây. Nhưng tôi lại không cảm thấy bất cứ dấu hiệu nào đáng ngờ; vì nhìn qua mấy nhỏ, chẳng đứa nào đang tỏ ra buồn bực hay giận dỗi với tôi hết. À, có con quỷ em tôi.. Ôi mà thôi kệ nó, khỏi tính nó đi, bởi nó là cái đứa trái chứng trái gió bất chấp thời tiết luôn mà.

- Được chưa nè tụi bây? Để giờ cho anh Khánh ảnh dòm mặt đoán từng đứa nghe. Rồi nếu mà ảnh đoán được đứa nào á, là bữa nay đứa đó khỏi trả tiền, cứ quy hết cho cái đứa mà đáng ra ảnh phải nhớ đó. Được hông được hông?

- Trời ơi quá được luôn!

- Hơ hơ! Nhưng mà tội cho nó ấy chớ. Chơi vầy sát thương gấp đôi ớ nghen, đã không được người thương nhớ tới rồi còn phải trả thêm tiền cho "tình địch" nữa mới đau nè.

- Kệ nó! Ai mướn nó bày ra cái trò này để kêu mấy đứa mình tới thử lòng ảnh chi, giờ nó phải chịu.

Thiệt, nhìn mấy đứa nó bày trò phá nhau mà tôi cũng thấy nể, bảo vầy hèn chi con quỷ em tôi lại sống dai được với cái đám bạn trời ơi đất hỡi của nó.

- Rồi rồi! Chơi đi! Chơi đi! Trước tiên có đứa nào xung phong hông?

- Tao! Tao! Để tao!

À, là con nhỏ ngồi ngay kế bên tôi.

- Từ từ, chờ em xí. Để em cột lại tóc với chùi bớt son đi đã, chứ để vầy khác xưa quá sợ anh dòm em tới mai cũng chưa chắc nhớ ra em luôn.​
 
215 ❤︎ Bài viết: 1 Tìm chủ đề
Chương 11​

Chuẩn bị xong, nhỏ ngồi im cho tôi nhìn.. Ủa, là tôi và nhỏ cùng ngồi im để nhìn nhau mới đúng. Má ơi! Cái bộ này thấy nó khó đỡ gì đâu á kìa; làm không riêng gì hai đứa tôi, mà cả đám tụi nó cũng phải mắc cười luôn chứ.

- Tụi mày im hết coi! Nhất là con quỷ Diệp á! Cái mặt mày dòm đã mắc cười rồi thì đừng có..

- Trời ơi trời! Cái mỏ mày làm lộ nó mất tiêu rồi còn đâu!

- Thiệt tình ấy chớ! Tự nhiên giựt mất cơ hội ăn chùa của tao! Mé mày!

- Í í! Quên! Quên! Xin lỗi!

A! Nhờ con nhỏ này mà lộ một đứa, ngon!

- Không biết đâu! Đền cho tao đi! Không lát nữa mày tính tiền cho tao á!

- Ư hư hư! Tao quên thiệt! Quen miệng nên lỡ thôi! Tao cam đoan từ giờ sẽ im lặng, hổng có kêu đứa nào nữa hết. Được chưa?

- Thôi cái đó lát tính sau đi, giờ làm lại cho anh Khánh đoán tiếp chứ ảnh đang chờ kìa.

Kỳ thực cũng không cần phải làm lại, vì tôi đã ngờ ngợ ra con nhỏ này là ai rồi.

- Em là Sương hay Sa nè, đúng không?

Nhỏ cười hi hi:

- Cha! Anh nhận đúng mặt rồi đó; nhưng hoặc Sương hoặc Sa thôi nghe, làm sao em có hai tên được.

- À ừ.. Vậy là..

- Từ từ, đừng gấp, dòm em rồi nhớ cho thiệt kỹ đi. Sương hay Sa nè?

- Ê! Không có được nhép miệng để nhắc bồ đâu nha mậy!

- Ủa người ta liếm môi thôi, làm gì căng dữ dị trời.

- Lát nữa liếm, giờ cứ khép cái mỏ mày lại cho tụi tao.

- Khép hẳn luôn đi, đó, đúng ồi.

Hừm, tôi cũng muốn giúp nhỏ lắm, mà kiểu này không biết có giúp được không. Thôi thì..

- Sương hả?

- Hụ! Trật rồi chàng ơi! Thiệt đúng nhà có mỗi hai chị em mà cái đầu của chàng lúc nào cũng nghĩ tới bả hết ớ, biểu sao chàng nói trật tên tui!

Trời ơi trời.

- Có đâu! Anh đoán đại á, chứ anh không phân biệt được.

Vậy mà con nhỏ nó không chịu cho tôi đâu kìa:

- Thôi thôi! Lại xạo nữa ồi nè! Không phân biệt được mà sao hồi đó suốt ngày chàng tia chị tui ác quá, hổng có trật qua tui được miếng nào hết trơn! Thiệt tao nói bây nghe chứ ngoại trừ mấy hôm đầu mới gặp kể từ lần tụi tao đi thăm con quỷ Nguyệt nó bị bệnh, còn lại về sau tao để ý hổng có lần nào mà ảnh tia trật bà Sương qua tao hết luôn bây. Tao không biết tại sao ảnh có thể dòm ra được hai chị em tao khác nhau chỗ nào, bất kể là tao chơi kiểu tóc giống y chang bả, bận quần áo của bả, còn đi quả dép Hello Kitty cùng với bả luôn nhưng ảnh vẫn biết đứa nào chị đứa nào em mới tài thiệt chứ. Tới mức mà tao chỉ có thể tự hiểu là do ảnh thích bả nên ảnh mới có thể tia trúng bả một cách thần kỳ tới cỡ đó thôi.

- Í! Vậy là hồi đó anh Khánh có thích quỷ Sương thiệt hả?

- Gì chứ? Sao anh lại thích nó mà hổng chịu thích em?

- A! A! Đau anh!

- Im! Im! Cứ bình tĩnh! Đây để tao kể bây nghe cái vụ này của ảnh, giờ nhớ lại vẫn còn thấy nó hài gì đâu ớ chèn.

- Rồi rồi! Kể đi kể đi!

- Ời nghe! Lần đó gặp hôm trời mưa lớn, đường lầy với trơn nên hai chị em tao phải dắt bộ xe về nhà chứ hổng đứa nào dám chở; xong chắc là ảnh đi rước con quỷ Nguyệt rồi thấy tụi tao vậy, hồi sau ảnh rượt theo kêu tao tự đạp xe, còn ảnh chở bả để cùng về cho lẹ. Tụi tao ngại phiền ảnh nên tính từ chối, nhưng chưa kịp thì ảnh đã bồng bả lên xe ảnh rồi. Mà ảnh bồng đúng người chớ, cho dù là hai đứa tao đang trùm áo mưa gần kín mặt nghe bây. Thiệt ảnh làm tao thấy nể á! Tao vẫn không hiểu tại sao mà ảnh có thể nhận ra được bả bất chấp vậy luôn kìa. Cái rồi bây biết sao hông? Ảnh kêu tao để ảnh đi trước dò đường cho tao đi sau khỏi bị lầm phải chỗ trơn trợt. Tao mới kêu là tao quen đường hơn nên để tao đi trước. Ảnh không chịu, cứ vừa đi vừa ngoái đầu dòm tao như kiểu sợ tao bị té vậy ớ; làm bà Sương bả thấy bất an sao đó nên cứ ngồi sau nhắc ảnh lo dòm đường đi. Ảnh tự tin nói với tụi tao ảnh là tay lái lụa số một ở cái huyện này, dù có bịt mắt lại thì ảnh vẫn chạy ngon lành như ăn kẹo, quan trọng là ảnh sợ tao bị té thôi, ha. Xong cái hai đứa tao nghe mà lo chớ, thiệt tụi tao lo lắm luôn! Vì đường về nhà tụi tao mùa mưa nó y chang mặt ruộng đang bừa dở á, đã vậy còn men theo bờ kênh với bờ ruộng nữa, tụi bây dư sức biết rồi, sẩy tay sẩy chân một cái là làm bạn với cua cá cóc nhái như chơi chứ giỡn đâu. Thành thử khi ba đứa tao mò về tới bờ kênh là bà Sương bả ngồi sau nhắc miết nhưng ảnh không có chịu nghe, còn ra vẻ với tụi tao là ảnh chạy xe rất đỉnh, xong lạng lách thể hiện với tụi tao chớ. Ờ, rồi chuyện gì tới nó cũng tới thôi. Xe ảnh trợt bánh lao xuống kênh thiệt, làm người ngợm sách tập của bà Sương ướt mèm luôn mới thảm chứ. Cuối cùng tao phải..

- Ha ha ha!

- Tao cũng nghi cái kết quả đó rồi mà!

Thiệt tình cái con nhỏ này. Nhắc chuyện gì không nhắc lại đi nhắc cái chuyện đáng xấu hổ đó ra làm tôi ngại má ơi.

- Vậy đó. Tao dòm ảnh với bả lao xuống mà tao giựt mình mém nữa té theo chứ bây. Cuối cùng tao phải mò xuống phụ ảnh nhấc cái xe để kéo bả lên, chớ bả bị kẹt chân dưới sình nom mà thương quá trời quá đất.

- Tao nhớ rồi! Hồi đó con quỷ Sa-tăng nó kể cho nguyên đám mười mấy đứa nghe luôn mà thiếu ba đứa này với tụi quỷ Trâm quỷ Bông thôi.

- Coi bộ vui quá ha! Giá mà tụi mình được chứng kiến cái cảnh đó của ảnh thì hay biết mấy!

- Ủa nhưng tao thấy anh Khánh đỉnh thiệt mờ. Ở trong hoàn cảnh đó đâu mấy ai dám làm như ảnh đâu, đúng hông?

- Ờ! Đỉnh vậy mà anh Khánh hơ!

- Đúng ời! Cái đó là người ta chỉ đang chuyển làn xe từ đường bộ xuống đường thủy thôi, hai chị em bây hổng có hiểu ý gì trơn trọi.

- Ha ha ha!

- Trờ quơ, chuyển làn kiểu đó thì ngay tới cái đứa thương ảnh nhất trên đời cũng muốn tế sống ảnh nữa. Nghĩ sao? Ảnh thì khỏe như trâu mộng rồi, lại chỉ ướt quần áo thôi nên hổng sao hết. Còn bà Sương mới cực kìa. Bà vốn yếu nên về nhà một cái là bệnh đo giường cả tuần phải nghỉ học, đã vậy còn báo hại tao phải lo đốt củi hong khô sách tập cho bả mất hai ngày mà vẫn không có cứu được mấy cuốn tập đáng thương của bả, thành ra tao phải mua tập mới rồi giúp bả chép lại bài muốn liệt cái tay tao luôn ớ. Đó! Nên từ cái vụ đó mà hai chị em tao ghim ảnh tới bây giờ luôn đó.

- Hơ hơ! Cho chừa cái tội! Ai biểu làm hổng được mà cứ ham lấy le với gái chi không biết nữa!

- Mà nghĩ thấy tội bả chớ. Hồi đó tụi mình mới học lớp 4 thôi nghe; ảnh thích bả, bả biết á; mà chắc bả cũng thích ảnh nên hổng có bắt đền hay trách móc cái gì hết, chỉ im im tự chịu một mình. Cũng được cái là ảnh có tâm, chịu tới tận nhà thăm nom xong đền cho bả mấy cuốn tập với mấy cây kẹo kéo nên tao hổng có nói cho mẹ quỷ Nguyệt biết. Chứ thử không vậy coi, tao chơi tới bến với ảnh luôn cho ảnh chừa.

Hờ, tôi nghe cái giọng này thì đúng là con nhỏ Sa thiệt rồi. Hai chị em nó sinh đôi giống nhau nhưng chỉ ở ngoại hình thôi, chứ tính tình thì khác hẳn. Nhỏ Sương mềm mỏng có phần hơi yếu đuối, còn nhỏ này thì cứng cỏi và tinh quái hơn.

-.. Cái đó cũng bình thường mà. Như con quỷ này nè, hồi mới lớp 2 nó đã thích cái thằng gì ngồi kế bên nó đó, mà tới hồi lên lớp 3 tụi nó ngồi khác chỗ là hết thích thôi.

À, mấy nhỏ đang nói cái vụ tôi và con nhỏ Sương thích nhau trong khi một đứa mới lớp 4 còn một đứa thì lớp 9. Thực ra cái này nó mơ hồ lắm. Tôi không chắc con nhỏ Sương nó có thích tôi không, và thích là thích theo nghĩa như thế nào; nhưng ít nhiều tôi cũng cảm nhận được là nhỏ có quý mến tôi thiệt. Ừm. Hồi đó tôi học lớp 9, cảm xúc của tôi đã hơi hơi chín rồi, nên tôi thừa nhận là có thích nhỏ vì cái nét dễ thương và dịu dàng của nhỏ. Ư mà thích vui vậy thôi chứ không có gì đặc biệt. Thì bởi nhỏ còn bé xíu mà, những biểu hiện của nhỏ chưa đủ nữ tính để hấp dẫn tôi giống như mấy đứa con gái lớn hơn ở trong xóm hay tụi học cùng lớp với tôi chẳng hạn. Thành thử hồi đó tôi không có thể hiện gì quá trớn với nhỏ hết, tôi chỉ hay cho nhỏ me xoài cóc ổi mà tụi tôi hái trộm được và làm cái này cái kia để bù đắp cho nhỏ những khi nhỏ bị nhỏ Sa này ăn hiếp thôi à.

-.. Thôi mày ơi, hổng dám đâu, nhỏ xíu mà biết cái gì trời.

- Ờ, đúng thiệt.

- Ủa mà Sa nè, chị Sương hôm nay mắc làm cái gì nên không đi với em hả?

- Dạ. Bả đang có nguy cơ bị nợ môn nên phải ở nhà cày cuốc cho nghiêm túc lại ớ anh, bởi tại bả cũng sắp thi cuối kỳ ời.

À à, nghe qua thì tôi cũng đoán mấy nhỏ vẫn đang tiếp tục theo đuổi cấp học cao hơn ở trong thành phố, nên hỏi thăm coi sao. Ừm, tôi mừng vì mấy ẻm đều đang học đại học hoặc cao đẳng, lại đúng ngành yêu thích, nó sẽ giúp ích cho tương lai của mấy ẻm nhiều hơn về sau này. Chứ ở quê tôi, con gái mà tốt nghiệp phổ thông xong nghỉ học thì đa số là lấy chồng rồi ở nhà làm vườn hay làm ruộng thôi; nếu may mắn gặp nhà kinh doanh buôn bán thì đỡ, còn thuần nông là vất vả lắm.

- Thôi được rồi, vậy là quỷ Sa-tăng bữa nay vẫn phải trả đó. Giờ tới lượt con quỷ.. Í í! Mém quên!

- Đó nghe! Còn tao với con quỷ này nữa, giờ tụi bây phải im lặng hết, hổng có mướn kêu tên đâu nghe chưa, để ảnh cứ đoán xong đứa nào trước là tới lượt đứa còn lại thôi.

- Ô-kê con dê. Vậy anh Khánh đoán con quỷ này trước đi.

Tôi nhìn sang phía con nhỏ ngồi đối diện. Nhỏ bắt chước nhỏ Sa vừa làm, cũng chùi bớt son môi và để lại kiểu tóc mà nhỏ cho rằng sẽ giúp tôi dễ nhớ ra nhất. À, hay thiệt, lần này thì tôi nhận ra luôn.

- Em là Huyền nè, đúng không?​
 
215 ❤︎ Bài viết: 1 Tìm chủ đề
Chương 12​

- Hi hi! Dạ đúng ồi. Nãy anh kêu dòm em thấy quen, em cứ tưởng anh sẽ nhớ ra được con em gái kết nghĩa này chớ, ai dè..

Tôi cười trừ, biết nói làm sao. Trong nhóm thì con nhỏ này rất hay cười và dễ tính nhất, giọng nói cũng nhỏ nhẹ và dễ thương nữa.

Lúc đó nghe nhỏ cùng với quỷ em tôi thay nhau kể lại câu chuyện cũ thì tôi mới nhớ. Có lần nhỏ bị mấy thằng con trai lớp trên giở trò bắt nạt, quỷ em tôi thương bạn nó quá, về nhà mà khóc giùm nhỏ luôn. Thế là bữa sau tôi đi rước quỷ em tôi về, nhưng cố tình đi theo nhỏ để canh chừng đám đó. Và rồi y chang, đúng như dự tính. Tôi chạy tới túm được một thằng, nạt cho quần nó ướt sũng. Nó khóc lóc xin tha tội. Tôi đe nó một chập rồi cũng thả nó. Chắc nó về thuật lại với đám kia nên sau này nhỏ cũng được yên thân. Nhỏ cảm ơn tôi rối rít, từ đó xin nhận tôi làm anh kết nghĩa để tôi bảo kê cho nhỏ, đổi lại nhỏ sẽ giúp hai anh em tôi tha hồ được đọc ké truyện tranh ở cửa hàng cho thuê truyện của người bác trong thị trấn mà không phải mất một xu nào.

Nói thiệt thì thuở ấy tâm hồn con nít của tụi mình chỉ cần nhiêu đó thôi là đủ, truyện tranh với hoạt hình, đứa nào cũng mê tít. Bởi vậy nên cái kho truyện "miễn phí" ở nhà người bác của nhỏ nó giống như thiên đường của hai anh em tôi luôn á mấy ông. Anh em nào sinh cùng lứa với tụi tôi vào thập niên 80 hay nửa đầu 90 của thế kỷ trước chắc cũng biết. Nào Đôrêmon nè, Dũng sĩ Hesman với 7 viên ngọc rồng nữa nè, rồi Dấu ấn rồng thiêng, Vua trò chơi, Cô tiên xanh, Đường dẫn đến khung thành, Subasa, Bác sĩ quái dị, Ninja loạn thị, Siêu quậy Teppi, cả Thám tử lừng danh Conan hay Những cuộc phiêu lưu của Lucky Luke với Một nửa Ranma nữa.. Nhiều lắm. Thành thử có thời gian hễ tới Chủ nhật là tôi lại chở quỷ em tới rủ nhỏ đi đọc truyện ké. Ừ thì đôi khi cũng thấy lương tâm hơi cắn rứt vì mình coi cọp; nhưng thôi, tiền quà vặt của hai anh em tôi chỉ đủ cho quỷ em nó ăn hàng mỗi cuối tuần, thêm nữa ở đó có nhiều truyện hay quá nên tôi mặc kệ, coi cọp chút xíu có chết ai đâu.

-.. Đó, chuyện nó như vậy đó, mà giờ chắc ảnh quên béng luôn rồi ớ bây.

- Hời ơi! Ngay tới chuyện với con quỷ.. Í í! Quên! Quên nữa! Ngay tới chuyện với cái đứa quan trọng nhất ở đây mà ảnh còn không nhớ thì đòi gì ảnh nhớ tới mày!

Nghe mấy đứa tụi nó cứ nhắc hoài làm tôi cũng bắt đầu thấy tò mò ghê chứ bộ. Cuối cùng tôi lại phải dày mặt để gặng hỏi lần nữa nhỏ đó là ai, mà mấy ẻm vẫn không chịu nói.

- Thôi nghen! Cái mặt ba là dễ phụ bạc người ta lắm á! Nhớ hồi ba gặp tai nạn thập tử nhất sinh, ngoài con quỷ Nguyệt này với chị Lương ra còn có nó tới ngủ lại trong viện để trông chừng cho ba luôn đó! Vậy mà lâu nay ba đâu có thèm đoái hoài gì tới nó đâu!

Ủa có nữa hả? Lần tôi gặp tai nạn thập tử nhất sinh? Tôi nhớ vụ đó chứ, cái hố đen trong bước ngoặt cuộc đời tôi luôn mà. Nhưng ngoài nhỏ Bắp nhà chú thím và con quỷ em tôi ra thì đúng là tôi không hề biết lại còn có nhỏ bạn nào của nó cũng tới trông nom săn sóc cho tôi thiệt.

- Nè, là nhỏ nào á, sao hồi đó không ai nói gì cho anh biết hết trơn vậy?

Tôi quay qua hỏi nó; thì nó nhéo hờn tôi một cái, trả lời kiểu đánh đố với tôi vầy:

- Trời! Nghĩ sao? Anh tự hỏi anh đi chứ! Lúc đó cái đầu anh ngoài chỉ ra anh còn biết tới ai nữa đâu mà nói! Ngay tới em là đứa thức đêm thức hôm vì anh nhiều nhất nè; anh còn không thèm một lời cám ơn, vừa ra viện cái là bỏ vô Sài Gòn, được chừng nửa tháng anh liền ra Hà Nội, cũng không thèm về ăn Tết, chỉ gọi điện chúc tào lao mấy câu với mọi người xong từ đó mất dạng luôn thì ai mà kịp nói cái gì nữa!

Vậy hở? Đúng là tôi không biết. Hừm, giờ tự nhiên biết rồi, lòng tôi lại thấy áy náy làm sao; bởi người ta tốt với mình mà mình vô tâm không màng tới, cũng không một lời cảm ơn, giờ thì như thế này. Cho dù tôi không chắc mấy đứa tụi nó nói thiệt hay giỡn, rằng con nhỏ đó nhớ mong tôi trong khi tôi thì ngược lại; nhưng tôi nghĩ mình nên xin lỗi và cảm ơn cho nó tử tế một chút, chứ còn cứ trơ cái mặt ra vậy cũng khó coi.

- Hay như vầy đi. Tụi em gửi lời cám ơn với xin lỗi của anh tới ẻm..

- Không nghe! Cái đó anh tự đi mà giải quyết!

- Đúng ồi! Anh con trai mà chơi gì chơi kỳ dợ? Phải lo mà nhớ tới người ta, rồi đi kiếm người ta, xong cám ơn với xin lỗi đàng hoàng mới đáng mặt chớ.

- Phải đó! Anh làm vậy thì nó mới thành tâm được.

Ừm, mấy nhỏ nói cũng đúng. Nhưng khó cái là giờ tôi có biết nhỏ đó là đứa nào đâu. Tôi hỏi tụi nó mà tụi nó không nói, hỏi tới con quỷ em tôi thì nó cũng im luôn.

- Thôi bây giờ nghe, anh nhớ ra được cái con quỷ kia đi, tự khắc anh nhớ ra được nó á.

- Ủa vậy hả?

- Ờ đúng đúng! Còn cái con này anh chưa đoán nè.

- Ây! Như vậy là nhỏ Quyên đúng không? Vì nhỏ Diệp đây rồi thì còn lại là..

- Không! Chi dễ dị ba! Quỷ Quyên nó đi lấy chồng rồi, đâu ra mà còn ngồi đây cho ba tán dóc với nó nữa. Con quỷ này khác á, nãy ba còn chưa có nhớ ra được tên nó đâu.

Ầy, làm tôi cứ tưởng. Thế là tôi nhìn sang con nhỏ. Nhỏ cũng chống tay lên bàn và kê cằm nhìn tôi lại, cái mặt tỉnh queo rõ hài hước chớ. Hồi nãy lúc tôi nhìn con nhỏ Sa và Huyền, hai đứa nó có vẻ mắc cỡ với tôi, cả con nhỏ Diệp cũng vậy; mà riêng con nhỏ này là nó chẳng có thẹn thùng hay xấu hổ chi hết ráo, ờ. Đó, nhỏ còn nghiêng đầu nghiêng mặt, mỉm môi nháy mắt rồi kê cằm lên bàn tay để tạo dáng làm duyên nữa chứ. Càng lúc nhỏ càng tỏ ra dạn dĩ và tự tin khi đối diện với tôi nghe.

- Trời ơi bây ơi! Coi nó đang làm cái trò quỷ gì đó hở bây ơi?

- Nó mà! Đam mê khó bỏ còn nói chi nữa.

- Nè, cơ hội cuối cùng cho anh đó, nên phải ráng mà tận dụng đi biết chưa chàng.

Thiệt tình, cơ hội gì thì cơ hội chớ, tôi nom kiểu này là không nhớ ra được con nhỏ ngồi bển là ai luôn chứ đừng nói tới chuyện sau đó nhớ tiếp được cái đứa mà tụi nó đang đòi tôi phải nhớ.

- Rồi, coi bộ ảnh không nhớ nổi rồi.

- Thì ai biểu con quỷ này nó dậy thì xong biến hình dữ quá chi.

- A! Khoan khoan! Mày lột mắt kiếng đi đã, rồi phải búi cái tóc của mày lên thành cái nùi giẻ cho nó lúa lúa giống như hồi xưa nè, đó, thì họa chăng ảnh mới nhớ ra được.

- Ráng lên anh! Nhớ được con quỷ này là anh nhớ ra quỷ kia luôn đó.

Ủa thiệt hả ta? Nhưng tôi nghe nhỏ Huyền nó nói mà thấy mông lung quá, vì tôi vẫn không nhớ ra được con nhỏ này là nhỏ nào.

- Anh chịu. Đúng là anh không nhớ ra được thiệt.

Tôi vừa nói xong, nhỏ liền giở bài:

- Thôi! Nãy giờ tụi nó giỡn chơi á, chứ em bạn mới của tụi nó mà. Anh không biết em đâu, làm sao anh nhớ em là ai được. Mà em cũng hổng có biết anh luôn, hôm nay em mới gặp anh lần đầu thôi đó.

- À! Hèn chi!

Vậy mà nãy giờ mấy đứa tụi nó cứ thách đố tôi không, làm tôi..

- Nhưng em mới kết bạn với con quỷ Nguyệt nhà anh hồi anh đi Hà Nội tính lui lại sáu năm thôi à. Hồi đó tới nhà nó chơi với học nhóm, em có gặp ông anh bà con kết nghĩa của nó rồi. Ổng hơn tụi em năm tuổi, mồ côi mẹ, mất cả anh hai, ba lên chùa ở nên ổng phải ở với dì dượng. Tính ổng tốt lắm, trí nhớ cũng tốt nữa, lại thông minh nên ổng học giỏi; mắc cái ham chơi, cũng rất là quậy, nhất là giỏi bày trò với đám bạn của ổng để phá mấy đứa tụi em nè. Còn bề ngoài ớ hở, bề ngoài thì dòm ổng ngố ngố mà kiểu hai lúa chân chất sao á, chứ hổng có phải lãng tử đãng trí hay quên như anh đâu. Ủa nhưng anh ơi, bảy năm anh ra ngoải ăn cái gì mà bữa nay anh đẹp trai quá dợ? Dòm anh y chang cái anh người yêu ở thì tương lai gần của em luôn ớ anh!

Má ơi! Nhỏ làm một tràng tới đó, cả đám tụi nó ghé vai nhau che miệng cười khinh khích mới khó đỡ ghê ấy chớ.

- Mé con quỷ này! Bớt bớt lại giùm coi! Ảnh đẹp trai thì cũng là của tao á nghe chưa!

- Thiệt chứ! Ôm cua gì khét lẹt dị má! Ôm cua xong đòi cua con trai nhà người ta luôn hông!

- Ha ha ha! Cái tật đó giờ hổng có chịu chừa mà!

- Đúng ồi á! Tém tém lại Phương ơi! Mày.. Í chết! Quên!

Ây! Đúng rồi! Y chang tôi vừa nghĩ tới!

- Trời ơi trời! Ai biểu mày đó?

- Đúng thiệt cái con quỷ Sa ớ nghe! Nãy giờ làm lộ tên hai đứa rồi á!

- Chứng tỏ là nó cố tình! Lát nữa để nó tính tiền cho hai đứa tao luôn đi!

Hờ, nhìn nhỏ Sa đang rối rít thanh minh và hối lỗi với tụi nó mà tôi cũng thấy tội; nên mới gỡ gạc lại cho ẻm chút xíu, rằng kỳ thực không cần ẻm nói thì tôi cũng nhận ra rồi, vì trong mấy đứa tụi nó chỉ có mình con nhỏ Phương mới dám đi trêu đám con trai tụi tôi bằng cái giọng đó thôi.

-.. Thì hồi đó nè, thằng Cường bạn anh bị nhỏ Phương chọc quê cho một trận mà nó phát ngại đỏ mặt luôn ấy chớ. Hồi đầu thấy nhỏ Phương cũng dễ thương, nó tính làm quen để cưa cẩm thiệt; cái rồi mấy thằng biểu nhau, cứ tưởng con nhỏ mới lớp 7 còn rụt rè, dễ ăn lắm chứ, dè đâu, từ đó nó chừa luôn.

- Hơ hơ! Quỷ Phương coi vậy mà dữ dằn quá mậy.​
 
215 ❤︎ Bài viết: 1 Tìm chủ đề
Chương 13​

- Ê! Ảnh kể chưa hết đâu nghe tụi bây! Chính ảnh bày trò á! Ảnh kêu cái đám bạn "Trời đánh thánh đâm" của ảnh tới phá tao trước đó chớ! Tao biết mà tao niệm tình con quỷ Nguyệt nó hay chỉ bài cho tao thôi nghe, chứ hông thôi là ảnh xong với tao ời. Vậy mà ớ hở, ảnh chưa có chịu biết điều cái gì hết, ảnh còn im im bày đủ trò phá tao tiếp chớ, chắc tính rửa hận cho mấy ông bạn của ảnh hay gì không bằng. Nè! Tụi bây thử nghĩ coi ảnh chơi vầy có chịu nổi hông? Có lần tao với tụi quỷ Hương đi làm cỏ lúa về ngang qua khúc kênh chỗ đám con trai đang tắm, lúc đó tao hổng biết cái mặt ảnh cũng đang ở đó đâu, nếu biết là tao chẳng ngu gì mà đứng lại kiếm chỗ rửa chân rồi. Thế là đùng một cái, ảnh từ đâu lao tới ôm tao nhảy ùm xuống kênh làm người tao ướt hết trơn luôn bây. Mà hôm đó trời nực nên tao hổng có bận.. Ấy. Thiệt tao ngại má ơi! Mà ảnh kéo tao xuống xong là lặn ra chỗ khác chớ, tụi quỷ Hương nó méc rồi vẫn cứ chối phăng cho được. Cuối cùng ảnh cũng phải đưa tao mượn áo để tao quây lại cho đỡ ngại á. Ơi mà chưa hết. Ảnh còn.. Đó! Kìa! Bây coi cái mặt ảnh kìa! Còn cười nữa chứ! Coi có dễ quạu hông?

- Không! Không! Anh xin lỗi! Tại em kể chuyện nghe nó hài thôi.. A! A! Đau!

- Đáng oánh lắm nè! Cái tội suốt ngày đi phá mấy con bạn em làm tụi nó tới kiếm em để mắng vốn hoài luôn chớ! Nhất là con quỷ Phương á tụi bây, tao nghe nó than mà tao cũng thương nó nữa! Rồi cả con quỷ Hằng với quỷ Diệp này cũng từng là nạn nhân của ảnh luôn chứ đâu.

- Ờ đúng á! Nhớ có lần tao với quỷ Hằng quỷ Hoài đi lấy quà Quốc tế Thiếu nhi về nè, cái rồi ngang qua chỗ mấy ảnh đang bắt lươn bắt cá hay gì hổng biết, xong bị ảnh chặn đường lại hỏi thăm. Ờ đó, là "bị" chứ với cái anh này là hổng có bao giờ mà "được" với ảnh hết nghe bây, xong ảnh kêu cho ảnh coi thử quà gì. Rồi nghe, ảnh cũng coi coi cái gì đó tụi tao hổng có để ý, tại lúc đó tụi tao bị mấy anh bạn của ảnh kêu lại khoe mớ giỏ cua cá vừa bắt được. Mà mấy ảnh cũng ra vẻ tốt bụng lắm chứ, hỏi tụi tao có lấy về ăn không để mấy ảnh sớt cho. Tụi tao không lấy; thì tại nghĩ sao, có ít xỉn mà cũng bày đặt sĩ gái chi không biết nữa. Tới hồi tụi tao về, ảnh trả lại quà vô cặp cho tụi tao. Lúc đó tụi tao chưa biết cái gì hết trơn, mãi khi về tới nhà rồi lấy ra mới hết hồn vì ảnh bỏ con lươn vô trỏng á. Trời đất quỷ thần ơi! Tụi bây thử nghĩ mà coi, gặp quả bất ngờ đó ai mà không sợ, làm ba đứa tao xỉu dọc xỉu ngang luôn chứ kìa! Sau nghĩ lại mới biết té ra mấy ông bạn ảnh làm vậy chỉ để đánh lạc hướng tụi tao cho ảnh đổi quà ớ nghe. Tụi tao tức á, qua tận nhà đòi lại mà ảnh trốn đâu mất tiêu rồi. Cuối cùng con quỷ Chằn nó phải đền quà của nó cho tụi tao luôn.

- Trời! Anh lầy cỡ đó luôn ớ hở anh Khánh?

- Ha ha ha! Đúng là "Quýt làm cam chịu" mà.

- Ời! Biểu sao bị quỷ Nguyệt Chằn nó trị cho, cũng đáng đời chàng lắm đó!

- Ê đây nè! Tụi quỷ Diệp cũng giống tao luôn nè, tao cũng từng bị ảnh chơi ba cái trò đó đây! Mà ảnh toàn thả mấy con gớm ghiếc không á nghe; hết cóc rồi nhái, cả sâu, nhện, gián với trùn nữa chứ.. Má ơi! Nhất là con quỷ gián á, nó là quái vật ngoài hành tinh luôn rồi chứ hổng có phải ở Trái Đất này nữa! Vậy mà nghĩ sao ảnh đi bỏ nó vô tóc tao, làm tao về tao gội đầu cả tiếng đồng hồ cũng chưa hết được cảm giác ghê tởm với nó. Thiệt ta nói nhiều lần tao sảng hồn vì mấy cái trò khùng điên của ảnh mà tao giận lắm luôn!

- Nữa! Coi bộ anh Khánh khoái bày trò phá quỷ Phương quá ha.

- Chắc hồi đó chàng cũng thích nó chứ gì?

Không, cái này tôi không có biết. Chỉ nhớ là hồi đó trêu mấy con nhỏ thấy vui nên cứ trêu thôi.

- Đó! Dòm cái mặt ổng cười cười là nghi lắm.

- Xộ ôi! Ổng cười tụi bây nãy giờ luôn ớ.

- Đáng ghét! Suốt ngày ở bên cạnh em mà đầu óc thì toàn tăm tia mấy con bạn của em là sao dị hả?

- A! Ui da! Không có! Không có mà!

- Thôi bây bớt giỡn. Thích là phải như tụi thằng Vĩnh rồi thằng Lâm kia kìa. He! Thích là ớ hở, chiều chuộng người ta, nâng niu người ta, giúp đỡ người ta, còn bày mọi cách lấy lòng người ta cho kỳ được thì mới kêu là thích; đàng này tụi bây nghĩ coi ảnh toàn chơi ba cái trò làm cho tao khổ sở điêu đứng không mà thích cái gì trời?

- Ủa sao hồi tao nhớ mày kể với tụi quỷ Hằng là ảnh từng gởi thư tình cho mày đó còn gì.

- Ê! Mày nói làm tao mới nhớ á! Đúng thiệt chứ! Để tao nói bây nghe cái vụ đó ảnh làm tao cay gì đâu mà nó cay! Hồi đó tụi mình mới nghỉ hè lớp 5 thôi, có lần đi chơi chung với nhau nguyên đám vầy nè, cái rồi ảnh viết thư cho tao, mà viết cái kiểu vừa ướt át vừa cà chớn, kêu tao ở trỏng là "em iu" luôn mới gớm chứ kìa, xong ảnh nhét vô túi quần tao lúc nào tao hổng biết. Tới hồi chị hai tao mang đi giặt, rủi sao lại moi ra đọc được, bả liền mang đi méc ba tao mới chết tao chớ. Má ơi! Tao nói thiệt là cái cây chổi lông gà bình thường nó chỉ để quét mạng nhện thôi nghe, nó rất chi hiền lành với lương thiện; nhưng một khi nó đã nằm trong tay ba tao là nó quyền năng hệt như cây Thiết Bảng của Tề Thiên luôn á. Mà hôm đó tao kêu oan hổng được, cuối cùng bị oánh tận mười hai nhát chổi hổng có trật nhát nào hết, đúng bằng mười hai dòng thư oan nghiệt ổng viết cho tao luôn ớ tụi bây!

- Ha ha ha ha! Đúng là oan nghiệt mà!

Trời mẹ! Cái này là tôi không cố tình đâu mấy ông, nhưng mà con nhỏ kể lại nghe nó khó đỡ quá, tôi ráng nín cười lắm mà không có nổi. Đó! Cả mấy đứa tụi nó đều gục đầu lên vai nhau cười như nắc nẻ luôn chứ đâu riêng gì tôi đâu.

- Ôi trời ơi! Tao cười tao chết quá bây ơi!

- Thiệt tình! Tui cũng lạy ba luôn đó!

- Ờ! Hèn chi quỷ Phương nó ôm hận với ảnh tới bây giờ vẫn chưa có hóa kiếp được.

- Ủa mà sao mày biết là ảnh gởi cho mày?

- Thì tao nghi, tao linh cảm á; vì tao biết ngoài ổng ra hổng có ai mà nghĩ được cái trò.. Thiệt là cái trò.. Phải nói là mấy cái trò của ổng nó nguuu chi mà ngu dã man! Báo hại tao nhiều phen trầy trật với ổng thiệt chớ! Thì bởi vậy, tao dính chiêu của ổng nhiều quá tới nỗi quen luôn mà, nên tao mang cái lá thư đó qua nhà con quỷ Nguyệt để lấy tập của ổng rồi mở ra so nét chữ đó chứ. Thế là rồi, đúng ổng luôn!

- Ây! Hồi đó trước khi vô lại nội thành là anh có tặng em hộp chì màu để xin lỗi rồi mà vẫn chưa hết giận hả?

- Cái gì? Nghĩ sao tự nhiên anh đi lấy của con quỷ Nguyệt tặng em, tới hồi em lôi ra vẽ chung với nó xong bị nó đòi lại kia kìa! Em còn chưa nói cái vụ đó anh làm hai đứa tụi em hiểu lầm nhau rồi nghỉ chơi mất cả tuần ớ nghe!

A chết! Quên!

- Trời ơi trời! Đúng sợ ổng thiệt ấy chớ!

- Ha ha ha! Chơi lầy quá đó nghe anh Khánh nghe!

- Đúng rồi á! Mày nhắc cái tao cũng mới nhớ ra hồi đó vì ổng lấy nó mà tao khóc ròng mấy ngày trời, tao cứ tưởng nó bị rớt trên đường nên chạy tới chạy lui kiếm lòi con mắt mà hổng muốn về nhà luôn. Ủa nhưng sao Tết năm đó bị hai đứa mình cho một trận rồi mà ổng vẫn không nhớ được ta? Hay là giờ phải cho ổng thêm trận nữa hén?

- Thôi! Thôi! Anh chừa rồi! Anh biết lỗi rồi!

Kỳ thực tôi quên mất là hồi đó tôi nghịch ác với mấy ẻm tới mức này, giờ nghĩ lại cũng thấy vài phần ân hận thiệt. Có cái, không ngờ tụi nó nhớ dai quá trời mấy ông; chứ với tôi, chỉ cái gì tôi thấy cần thiết hay quan trọng thì tôi mới nhớ, còn lại tôi không có bận tâm.

- Hổng ấy chứ chuyện qua lẩu lầu lâu rồi mà nhớ chi nhớ dai dữ vậy má?

- Trờ quơ! Anh giỡn toàn ba cái trò thảm họa không mà giờ kêu em hổng nhớ sao được? Tao nói thiệt với tụi bây, ảnh là ảnh phá tao rất nhiều lần; mà ớ hở, bây giờ không nhớ được tao là ảnh cố tình giả bộ hổng nhớ chứ tao tin chắc hồi đó tao là cái đứa bị ảnh nhắm tới để bày trò nhiều nhất. Vậy chứng tỏ trong đầu ảnh hầu như lúc nào cũng phải nghĩ tới tao chứ đúng hông?

- Đúng ồi. Này là giả bộ chắc luôn ồi.

- Hơ hơ! Coi cái mặt ổng xạo chưa kìa.

Thiệt tình. Tôi cũng đến câm nín với tụi nó. Nhưng mà nghe con nhỏ Phương này nó nhắc lại chuyện cũ sao mà thấy mắc cười ghê.

- Nè, nữa nghe, chưa có hết với ảnh đâu. Đây tụi mày thử nghĩ coi, tao vẫn còn nhớ như in cái vụ này. Nhà tao thì xa, phải đạp xe qua nhà con quỷ Nguyệt giữa trời nắng là tao muốn thở bằng tai tao luôn á, mà có lần đúng tầm tháng 3 này nè, nắng là nắng há họng cóc nhái như phơi rạ ngoài đồng ớ nghe bây, mà ảnh chơi gài sên xe tao chứ, bắt tao phải dắt bộ về mệt má ơi! Đúng thiệt! Giỡn chi mà giỡn ác thấy sợ!

- Ủa tao nhớ mày kể hồi đó ảnh có đón đường để sửa sên rồi chở mày về, xong còn cho mày bịch xoài bao tử với muối Hảo Hảo coi như chuộc lỗi rồi mà?

- Ơ thì.. Thì đúng ời! Nhưng ảnh vẫn không chịu thừa nhận là ảnh làm nên tao tức mà tao nói dị á! Được hông?

- Ủa được hay không mắc mớ chi hỏi tao, hỏi anh Khánh mới phải chớ.

- Đó, giờ quỷ Phương nó như vầy thì có được không hở anh Khánh?

- Ờ được được. Riêng Phương thì cái gì cũng được với anh hết ớ.

- Trời ơi! Dòm cái mặt ảnh mà tao cũng mắc cười với cái đôi này luôn á thiệt.

- Ha ha ha!​
 
215 ❤︎ Bài viết: 1 Tìm chủ đề
Chương 14:​

- Hớ! Còn nhiều vụ nữa, thiệt tao nghĩ mà tao ức lắm kìa! Nhưng thôi, tao là tao có cái tánh bao dung thương người, nên nói thì nói vậy chứ tao hổng có nỡ trả đũa lại ảnh.

- Ủa chứ hổng phải hồi đó mày cũng thích người ta nên mới bao dung hả?

- Cái gì? Thích á? Xí! Cái mặt ổng ai mà thèm!

- Vậy giờ có thèm hông? Nói lẹ để biết đường còn có đứa khác nó thèm nữa nè.

Nữa hở trời? Chẳng lẽ hồi đó ba cái trò ngu của tôi mà cũng gây thương nhớ cho con nhỏ này được hở ta? Tôi không biết, và có thể mấy nhỏ kia chỉ đang giỡn chơi. Nhưng tôi thấy nhỏ cứ ngồi im ru, còn ngơ ngác nhìn đi đâu đó như cố tình không nghe câu hỏi sau cùng của con nhỏ Diệp; làm cả đám mấy đứa tụi nó được phen cười rúc rích với nhau để trêu ghẹo nhỏ chớ. Rồi lúc sau không hiểu sao nhỏ quay sang gọi tôi bằng cái giọng ngọt như mía lùi vầy:

- Anh Khánh ơi! Giờ cho tụi em hỏi anh cái này nghen!

- Ê ê! Mày hỏi chứ hổng có phải tụi tao đâu nha con quỷ!

- Đúng luôn ớ! Cái mặt nó chuyên đi hỏi ba cái chuyện khó đỡ gì đâu không mà cứ thích lôi cả đám vô chi hông biết à.

- Rồi, vậy thôi tao hỏi xong mà ảnh trả lời là tao có quyền ứng cử luôn nghe, tụi bây không có được xía vô đâu đó.

- Hớ hơ! Ai thèm tranh với mày đâu trời.

Nhỏ có vẻ chẳng màng tới mấy đứa bạn, lại chống tay lên cằm, cười cười nhìn tôi mất vài giây rồi mới chịu lên tiếng:

- Nào giờ anh vẫn đang một thân một mình đúng hông?

Tôi cười, cũng thẳng thắn thừa nhận với nhỏ. Thế là nhỏ cười hi hi; mặc kệ con quỷ em tôi nó đang phản đối kịch liệt rằng tôi với nó cộng lại là đủ hai mình rồi, không thể thêm mình nào được nữa.

- Quỷ Nguyệt im đi coi! Để chị mày nói chuyện với ảnh! Anh ơi, trong cái đám này em là đứa duy nhất chưa có bồ đâu á.

- Ê! Bậy nghen!

- Ờ! Tụi tao cũng đang còng lưng lo đèn sách thấy bà luôn chớ yêu đương bồ bịch cái gì mà đồn bậy ra cho người ta hiểu lầm vậy hả?

- Tao hổng có biết, giờ tao chỉ cần biết là tao chưa có bồ.. Mà con quỷ này xích ra mày! Còng lưng lo đèn sách thì từ sau thấy trai tự biết đường mà né ra đi nghe! Đáng ra chỗ này phải là của chị mày ngay từ đầu luôn rồi á!

Nói thiệt là giờ tôi không biết phải xử trí sao với cô nàng này luôn á mấy ông. Thôi thì tốt nhất là "Tâm bất biến giữa dòng đời vạn biến" đi cho nó lành. Lúc ấy nhỏ Phương vừa lôi nhỏ Sa đứng dậy đòi đổi chỗ, xong ngồi sát lại với tôi là ngay lập tức con quỷ em tôi nó vươn sang ngăn cản:

- Ê con quỷ! Mày tính làm gì đó?

- Ha ha ha! Nó chuẩn bị cưa anh Khánh của mày chứ làm gì.

- Mé mày con kia! Né ra! Né ra! Ảnh là của tao nghe chưa mậy!

- Ủa sao dợ? Sao tự nhiên nổi đóa lên dợ? Ảnh chưa có người yêu, tui cũng chưa có bồ; giờ tui đẹp tui có quyền kiếm bạn trai trước chứ bộ, hớ hớ!

- Chộ ôôôi! Thấy gớm! Cái mặt mày xí hoắc! Ai mà thèm!

- Phương! Phương! Đeo mắt kiếng vô! Lẹ!

À đúng rồi, con nhỏ này đeo mắt kính vào một cái là nhìn xinh hơn hẳn, bất chấp mái tóc vẫn còn buộc kiểu thôn quê giản dị. Chắc ẻm cũng tự nhận thức được lợi thế này nên sau khi nghe nhỏ Huyền nhắc, ẻm lập tức đeo kính rồi xõa lại mái tóc đã được uốn đuôi nhẹ sóng để bày trò lấy số má với tôi, còn ôm tay tôi và ghé đầu lên vai tôi để tỏ ra thân mật tình tứ nữa chớ.

- Ê tụi bây dòm thử coi hai đứa tao có đẹp đôi hông?

- Trời ơi đẹp hơn con quỷ Nguyệt Chằn nhiều!

- Đã vậy tên ảnh còn khớp tên lót của mày là Khánh Phương luôn mới ghê!

- Í í! Khớp tên lót là hợp hả? Vậy tao là Khánh Huyền nè!

- Tụi mày ớ nghe! Tao quạu thiệt á! Chị mày đây Khánh Nguyệt còn chưa lên tiếng thì thôi chứ đã tới lượt tụi bây hả?

Mặc kệ con quỷ em tôi nó đang nổi quạu chẳng biết thiệt hay giỡn; mấy đứa nó vẫn cười trêu, còn nhỏ Phương thì thản nhiên nói chuyện với tôi rất là mật ngọt:

- Anh, hổng ấy mai đi chơi với em nghe? Rồi nếu mà hai đứa mình hợp nhau á, anh tên Khánh, còn em tên Phương; mai mốt anh thích đặt tên cho mấy bộ gen của tụi mình là Lập hay Quốc.. Ái da! Đau! Đau tao cái con quỷ!

- Mé mày! Thích Lập Phương với tao không? Tao nắn cái đầu mày thành hình lập phương luôn cho mày chít!

- Í da! Giỡn chơi! Giỡn chơi mà!

- Ha ha ha! Được lắm á Phương! Lập Phương với Quốc Khánh là ảnh với mày đẹp đôi nhất cái huyện này luôn rồi ớ!

Trời ơi thiệt! Tôi cũng sợ cái đám bạn của con quỷ em tôi lắm luôn! Nó đã nhây với lầy rồi, hôm nay gặp lại con nhỏ Phương này còn dạn và lầy hơn nó gấp mấy nữa.

- Ơi nè! Hai anh em có muốn về với ba mẹ chưa hay ở chơi thêm xí nữa đó?

- Dạ!

A, dì dượng tôi quay lại rồi, nhờ thế mà nhỏ Phương mới được con quỷ em tôi nó buông tha cho. Nhưng hai đứa nó vẫn còn nhây tiếp khi con nhỏ đòi quỷ em tôi phải kêu hai tiếng chị dâu vì tương lai sắp tới tôi và nhỏ sẽ làm đám cưới chớ.

- Sao? Đang chơi vui như vầy chắc chưa muốn về đâu đúng hông?

- Dạ, ba mẹ cứ về trước đi, lát tụi con về sau.

- Ờ, vậy mấy đứa ngồi chơi đi nghen.

- Dạ! Tụi con chào chú! Tụi con chào cô!

Ây, nhưng bây giờ tôi muốn về rồi. Vì tôi buồn ngủ quá, nên dù có hơi bất lịch sự thì cũng phải nói với quỷ em để cùng về thôi.

- Hay mình về luôn đi, cho dì dượng khỏi phải dòm cửa.

- I! Đang vui mà!

- Mới 10 giờ 10, hay chơi thêm xí nữa đi anh Khánh? 10 rưỡi người ta dẹp quán rồi mấy đứa tụi em cũng về luôn.

- Ờ.. Mấy đứa thông cảm giùm anh nghe, tại anh thấy buồn ngủ á. Hôm qua anh vừa thức làm báo cáo để bù thời gian xin nghỉ phép rồi, nay anh lại dậy sớm để thu xếp công việc với ra sân bay liên tù tì luôn mà chưa được nghỉ ngơi lúc nào hết, nên anh cũng hơi mệt thiệt.

- À! Biểu sao nãy dòm cứ thấy chàng mấy bận ríu mắt.

- Hi! Tụi em vô ý quá! Xin lỗi anh Khánh nghen!

Tôi nói xạo thôi, chứ thực ra tôi thiếu ngủ là do trằn trọc lo nghĩ quá nhiều trong những ngày chuẩn bị cho ca phẫu thuật.

- Vậy thôi, tụi mình cũng về đi! Rồi hôm nào rảnh rảnh lại hẹn nhau về quê chơi với anh Khánh nữa, xong lựa coi tới nhà đứa nào đó nấu ăn hay đi cắm trại ngoài đồng chắc vui á.

- Í í! Hổng ấy tới nhà nó đi?

- Nó nào?

- À! Con quỷ đó chứ gì?

- Đúng ời. Cho ảnh có cơ hội lần cuối coi có nhớ ra được nó không.

- Ủa là tới nhà con nhỏ mà nãy tụi em kêu anh phải nhớ đó hả?

- Dạ, thì nó chứ ai. Hồi xưa chàng nhận lời làm gia sư môn Toán cho nó suốt mấy năm trời mà giờ hổng nhớ nổi nó thì đúng bó tay với chàng luôn rồi đó.

Ủa?

- Khoan khoan! Cái đó là.. Ý là.. Em vừa nói tới thằng nhóc Thành đó đó hở Sa?

Hơ? Tôi vừa hỏi xong, tự nhiên cả đám mấy đứa tụi nó nhìn nhau cười khúc khích. Thiệt tôi không hiểu có gì đáng cười ở đây luôn.

- Trờ quơ! Giờ vẫn còn có người nghĩ nó là con trai kìa!

Gì?

- Ủa chứ hổng lẽ nó là con gái?

- Ủa chớ nó chưa nói gì với anh luôn hả?

- Nói gì là nói gì?

- Hồi đó nó kêu với tụi em là nó tỏ tình với anh rồi mà? Cái lần anh bị tai nạn sắp được ra viện đó.

À!

- Không phải! Má ơi! Nghĩ sao hai thằng đực rựa với nhau mà tỏ tình cái gì trời! Ý là hồi đó anh không hiểu sao tự nhiên nó hỏi anh câu.. Đại loại nếu nó là con gái thì anh có thích nó không. Nhưng anh không có trả lời nó được. Thì nó là con trai mà, giờ hổng lẽ biểu nó chui lại vô bụng mẹ nó để mẹ nó nặn thành con gái? Thêm nữa hồi đó nó với tụi em còn nhỏ xíu, mới lớp 8 thôi, dù nó là con gái thiệt thì anh cũng đâu thể nào nhận lời với nó được chớ.

- Ủa sao hồi tụi em mới lớp 5 anh đã viết thư tình cho con quỷ Phương này rồi?

- Cái đó là anh chọc Phương cho vui thôi. Chứ ẻm còn nhỏ vậy, đừng nói là ba ẻm, ngay tới dì dượng anh cũng làm gỏi anh luôn chứ để yên sao được.

- Vậy giờ con quỷ đó nó lớn rồi đó, nếu anh thích nó thì cũng đâu có sợ bị ai cấm đoán nữa đâu đúng hông?

- Thôi, mấy đứa cứ giỡn hoài. Nó con trai mà sao kêu anh thích nó được chứ.

- Nhưng nó con gái thiệt mà.

Hừ, nhây ghê.

- Cái đó anh không biết. Anh chỉ biết chính nó tự nhận nó là con trai, ngay cả cái vẻ ngoài của nó cũng không ai nghĩ nó là con gái được. Chưa kể nó toàn thích chơi mấy trò của tụi anh không à, rồi cách ăn cách nói, dáng đi dáng đứng với chơi đùa của nó cũng không hề giống với tụi em. Thậm chí hồi đó nó còn tắm kênh chung với tụi anh nữa kìa, đâu có ngại ngùng hay mắc cỡ cái gì đâu. Thành thử khi nghe nó hỏi câu đó đó, tự nhiên anh thấy nó kiểu.. Túm lại là anh sợ nó lắm. Giờ mà biểu gặp nó là anh ngại, anh không có muốn.

- À. Hèn chi nó cứ than với tụi em là hổng biết sao càng ngày anh càng xa lánh nó.

- Ừm. Nên thôi, mấy đứa thông cảm giùm anh nghe. Nếu bữa đó tụi em muốn tới nhà nó chơi thì cứ đi với nhau đi, chứ anh không có đi chung với tụi em được. À! Mà cũng đừng ai nói cho nó biết anh mới về quê nghen, mắc công tới hồi nó đòi kiếm anh là mệt với nó lắm á.

- Anh yên tâm, tụi em cam đoan sẽ không để cho anh phải dòm thấy cái bản mặt của thằng Thành "Ranma" đó thêm một lần nào nữa đâu.

- Ờ, đúng đúng, anh cám ơn.

- Dạ, nếu không tới nhà nó nữa thì giờ mình hẹn nhau ở nhà quỷ Huyền hay quỷ Hoài cũng được nè.

- Ê! Hay tới nhà tao đi? Có gì để tao ra mắt ảnh với ba mẹ tao luôn!

- Mé mày!

- Á ui da! Không phải! Giỡn! Giỡn mà! Á! Á!

- Đứng lại!

- Thiệt tình hai con quỷ đó.

- Nói hổng chừng quỷ Phương nó cũng thích anh Khánh thiệt đó nghe bây.

- Dám đâu! Nó chọc quỷ Chằn thôi à. Mà kệ hai đứa nó đi, để bàn tiếp cái vụ nãy. Ủa sao ta? À, cỡ chiều thứ Bảy tới tụi em lại về quê chơi á, anh Khánh ở có lâu hông, tụi mình làm một bữa hén?

- Thứ Bảy tới hả? Hôm đó anh vô nội thành thăm bà con mất tiêu ời.

- Ờm.. Vậy nếu tiện thì bữa nào anh vô trỏng ghé chỗ trọ tụi em chơi luôn hén. Mấy đứa tụi em trọ chung nhà hết luôn nè, rồi tụi mình làm bữa cho tưng bừng..

Ây da!

- Ủa gì dợ?

- ê!

Hình như tôi vừa va trúng ai thì phải.. Không, là người ta va trúng tôi mới đúng, vì tôi đang đứng im một chỗ mà.

- Bực bội thiệt chứ! Có mắt dòm hông dợ?​
 
215 ❤︎ Bài viết: 1 Tìm chủ đề
Chương 15:​

Là một đứa con gái, tuổi chắc cũng cỡ cỡ mấy đứa quỷ em tôi. Tôi không hiểu sao tôi là người bị nhỏ va trúng nhưng nhỏ lại nổi cộc với tôi vậy. Lúc tôi vừa quay qua định hỏi thì thấy nhỏ lườm tôi một cái rồi bỏ đi với dáng điệu..

- Á ui da!

- Ê! Có mắt dòm không đó?

- Dạ! Em xin lỗi! Xin lỗi!

Trời mẹ! Đúng y chang! Ta nói gặp quả báo nhãn tiền là có thiệt luôn mà, làm tôi cũng thấy mắc cười theo mấy đứa em này khi chứng kiến cái cảnh ngớ ngẩn vừa rồi của nhỏ luôn chớ. Chắc nhỏ có vấn đề gì về tầm nhìn hay sao mà mới vừa đụng vô tôi xong giờ lại đá trúng cái lon nước của người ta đang ngồi gần đó. Thiệt tình.

- Cười cái gì? Bộ mấy người thấy vui lắm sao mà cười?

Ơ? Cái con nhỏ này khó chịu ghê mậy!

- Thôi kệ đi, chắc nó mới bị bồ đá nên quạu đó.

- Ờ, người chi mà kỳ cục hết sức hà.

Nữa! Tự nhiên con nhỏ đó đi được một đoạn rồi lại ngoái đầu hầm hầm lườm tôi cái gì không biết. Tôi đâu có kiếm chuyện với nhỏ đâu ta?

- Nè, ngó vậy mà cũng trễ rồi đó, tụi mình về đi.

- Ủa hai đứa kia đâu ồi?

- Tụi nó đang tính tiền bên kia kìa.

- Vậy thôi, tụi em chào anh Khánh nghen. Mai mốt có dịp tụi mình họp nhau nữa hén.

- Ừ, mấy chị em về cẩn thận.

- Lâu lâu gặp lại ảnh ôn chuyện cũ thấy hài ghê chứ bộ.

- Ủa mà tụi em đi đêm tối vầy có ổn không? Rủi gặp mấy thằng âm binh cũng rầy lắm đó.

- Tụi em có mang côn phòng thân mà, anh đừng lo. Với lại có con quỷ Đông Phương "Thất Bại" ở đây rồi, nó giỏi võ lắm nên hổng thằng nào dám đụng tụi em đâu.

Nhắc tới nhỏ Phương, tôi lại thấy áy náy với nhỏ. Ừm, giờ nghĩ kỹ mới nhận ra hồi đó tôi cũng hơi quá trớn thiệt. Tính ra tôi làm cho nhỏ phải chịu nhiều thiệt thòi á, mà coi bộ nhỏ không có oán trách gì tôi ngoài mấy lời chọc vui ban nãy khiến tôi chợt nghĩ, liệu có khi nào nhỏ thích tôi thiệt không hay chỉ giỡn chơi như lời nhỏ vẫn nói.

- Phương ơi xong chưa?

- Chờ xí! Sắp xong ời!

Con nhỏ còn đang tính tiền cho cả nhóm, tôi gọi quỷ em và nhân tiện chào nhỏ để về luôn. Nhưng khi hai đứa tôi vừa đi được một đoạn lại nghe tiếng gọi của mấy con nhỏ đang í ới:

- Ủa?

- Ê! Quỷ Phương đi đâu ớ mậy?

- Tao về nhà chồng tao chứ đi đâu nữa! Chồng ơi! Chờ em với! Hi hi hi!

Làm hai anh em tôi phải ngoái lại coi, thì té ra con nhỏ đang hí hửng đuổi theo đòi đi với tôi thiệt luôn kìa?

- Trời ơi trời! Mày tính theo ảnh về nhà luôn đó hả quỷ kia?

- Chằn ơi đuổi nó về cho tụi tao với!

Hơ, cái này thì quá là đương nhiên với con quỷ em tôi rồi, khỏi chờ mấy nhỏ đó cầu cứu.

- Mé con quỷ! Cút mày! Đừng để tao nổi khùng lên là mai khỏi đi học luôn á nghe chưa!

- Không! Né ra! Mày đừng có mà hỗn với chị dâu.. Ái da!

- Dâu nè! Tao bứt từng trái chứ dâu với tao nè!

- Thôi về lẹ đi Phương! Ngủ mai còn vô trỏng đi học nữa!

- Hu hu! Đừng mà! Sao mấy người nỡ chia rẽ hai đứa tui dị chớ?

- Mày lầy nó vừa thôi chứ Phương ơi! Đang ở ngoài đường á!

- Cút mày! Cái thứ quỷ dai hoi!

- Anh ơi! Chiều thứ Bảy tới em về quê rồi tụi mình đi chơi nghen! Nhớ anh nhiều lắm đó!

Tội ghê, cuối cùng nhỏ phải chịu thua con quỷ em tôi để qua với tụi nhỏ Huyền. Dòm điệu bộ của mấy đứa nó thì lần này tôi lại nghĩ con nhỏ chỉ đang cố tình cù nhây để chọc ghẹo quỷ em tôi thôi, chứ kỳ thực ẻm không có tình cảm gì đặc biệt với tôi hết. Ừm, cũng được, vậy sẽ tốt cho nhỏ hơn.

- Bống ơi! Về đi em, trễ á!

- Dạ! Í í chờ em! Chờ em!

Lúc đó dì dượng có lẽ đã đi trước một quãng xa rồi, tôi không còn thấy ánh đèn pin của dượng trên mặt đường nữa. Hai anh em tôi lại sóng bước bên nhau, vừa đi vừa trò chuyện và hóng gió.

Vẫn như thường lệ, quỷ em nó cứ ôm riết lấy tay tôi để đi sát bên cạnh tôi, như sợ tôi sẽ bất thình lình bỏ rơi nó ở lại cho ma bắt vía, hay sợ tôi bị con nhỏ nào đó cướp khỏi tay nó không bằng. Mà má ơi, hình như cuộc chuyện tấu hài với lũ bạn lúc nãy chưa nhằm nhò gì với nó hay sao á, ờ, chưa có đáp ứng đủ nhu cầu giao tiếp của nó đâu mấy ông. Thành thử bây giờ đi với tôi, nó vẫn tiếp tục nói đủ thứ; còn tôi chỉ có nhiệm vụ hoặc là lắng nghe nó chia sẻ về chuyện học rồi chuyện bạn bè, hoặc là trả lời những câu hỏi như đánh đố của nó mà nhiều phen tôi phải chú ý đề phòng mấy ngón tay lặng lẽ của nó ở sau lưng.

-.. Đó. Vậy còn cái này em hỏi thiệt nè. Thí dụ.. Em chỉ thí dụ thôi nghe. Nếu thằng Thành nó là con gái thì anh có thích nó không?

- Không.

- Lý do?

- Lý do hả? Vậy nói anh nghe coi lý do gì mày không thích thằng Khoai?

- À dạ thôi, được rồi, em hiểu rồi.

- Ờ. Túm lại thì nó vẫn nên là con trai đúng như những gì ba mẹ nó đã cho nó, đừng có nếu này nếu kia chi cho mệt. Hồi đó anh thích chơi với nó cũng vì nó hài hài, ngộ ngộ; đùng cái tự nhiên nó đi hỏi anh cái câu đó xong bắt chước làm ba cái trò nữ tính cho giống tụi con gái nên anh mới né dần nó thôi. Chỉ có cái anh hơi áy náy là hồi đó chưa có trả ơn cho nó vì nó cũng có vô viện thăm nom với săn sóc cho anh mấy bữa.. A! Ui da! Sao tự nhiên nhéo anh?

- Ủa nghĩ sao? Em mới là cái đứa ăn vật nằm vạ trong viện suốt một tháng trời để chăm cho anh đây nè, còn nó cũng tới nhưng chỉ được dăm ngày chục bữa thôi chứ có vất vả bằng em đâu mà anh lại áy náy, trong khi em thì chưa được một lời cám ơn nào của anh luôn?

À..

- Anh xin lỗi, đúng là cái này anh vô tâm với mày thiệt. Anh nhận. Vậy hôm nào mày rảnh, anh chở mày đi chơi mút chỉ một bữa để cám ơn thì có được không?

- Cũng được, nhưng chưa đủ.

- Chứ muốn sao nữa?

- Ủa? Anh tính coi, cái một tháng.. Là một-tháng-phải-mọc-rễ ở trong viện của em, ăn uống thì thiếu thốn, nước nôi thì tạm bợ, chỗ học bài hổng có được đàng hoàng, tắm rửa rồi vệ sinh các thứ cũng rất chi là bất tiện, trong khi em lại là con gái nữa chứ; mà nghĩ sao bù đắp cho người ta được có buổi đi chơi là xong á hả?

Ừm, cũng đúng.

- Vậy bây giờ mày muốn sao thì cứ nói anh nghe.

- Mai mốt em lấy chồng rồi sinh em bé á, anh phải vô viện săn sóc từ đầu tới cuối thì may ra mới bù đắp cho em được.

Gì vậy trời?

- Ủa khoan khoan! Cái này không có phải anh ngại đâu, nhưng anh chăm mày rồi thằng chồng mày để đó làm kiểng thôi hả? Ờ, trong khi con là con nó. Mày coi vậy có được không?

- Ủa, thì em vừa kêu chồng em vô săn sóc cho mẹ con em rồi đó, có để ảnh làm kiểng đâu.

Mé thiệt tình! Té ra là vậy! Dòm cái kiểu cười đắc ý của nó khi vừa cà chớn với tôi xong mà muốn ký vô đầu nó một cái ghê.

- Thôi bớt giỡn nghe. Mày nghĩ vậy cái tới hồi thằng em rể tương lai của anh nó biết được nó buồn á.

- Buồn hả?

Xong đột nhiên nó ôm tay và ghé đầu lên vai tôi, còn vuốt ngực tôi liên hồi và cười hi hi chớ.

- Thôi được rồi được rồi, hông có buồn nữa nè, em thương em thương!

Đó mấy ông coi. Nó cứ vậy, thiệt tôi cũng thua nó luôn.

- Ư hừm! Thôi không cười nữa. Giỡn chơi xí cho vui, chứ em hổng có đòi hỏi gì nhiều. Chỉ cần tới Tết anh dành thời gian về quê chơi với em là được. Rồi ớ hở, em nhắn tin cái nào là phải trả lời ngay cái đó, trễ lắm em chỉ hạn cho anh trong một ngày thôi.. A từ từ, nhắc mới nhớ. Cái tin em nhắn cho anh trên Facebook từ đầu tháng trước đã đọc chưa dợ?

Ây! Chết tiêu!

- Ấy khoan! Bình tĩnh! Tại anh kẹt nên chưa có.. Ái daaa!

- Kẹt? Hay quá hơ! Kẹt gì mà cả tháng trời hổng đọc nổi mười mấy dòng tin nhắn dị?

- Ủa trời ơi trời! Đó mày coi! Người ta nhắn có mấy chữ một tin thôi mà lần nào mày cũng chơi nguyên bài văn nghị luận.. A! A!

- Văn nè! Thì biểu tại sao? Người ta muốn nói chuyện với anh, muốn hỏi thăm anh coi anh có khỏe hông, anh đang làm gì, mà nhắn một cái tin "Anh với nhà cô út đi cấy với mọi người chưa?", anh không thèm trả lời, người ta vẫn muốn quan tâm nên lại hỏi "Lâu rồi hổng xuống ruộng, nay anh làm có mệt không đó?", cả mấy câu xếp hàng dài tím rịm cái cửa sổ chat có mình em nhắn à, vậy mà anh bắt người ta chờ cả mấy tháng trời mòn mỏi, chắc lúa ngoài đồng hổng phải là bén rễ hay chưa nữa mà là gặt xong hết trơn rồi, còn tuốt hột xay thành gạo, xát áo trắng bóc, đóng bao xuất khẩu qua tận Châu Phi để bà con cô bác ở bển mua về nấu thành cơm luôn rồi anh mới chịu hồi âm đúng năm chữ "Anh xin lỗi - Anh quên", hen! Bởi vậy người ta mới phải gom biết bao nhiêu là quan tâm, lo lắng, cả tâm tư tình cảm vô đó để nhắn luôn một lần cho anh đọc, cho anh trả lời. Mà ớ hở, người ta càng dày công tối ưu hóa bao nhiêu là anh càng chây ì trễ biếng bấy nhiêu, đã vậy khi nhắn tin còn kiệm lời quá đáng nữa chớ. Là sao? Hả? Là sao?

- Ui da! Không phải! Thì tại..

- Ưi! Nghĩ tới mà quạu thiệt chứ! Dòm cái mặt muốn oánh cho một trận ghê ta ơi!

- Á! Không phải! Bình tĩnh bình tĩnh! Thì tại mày nhắn dài quá, anh tưởng mày có chuyện buồn muốn tâm sự nên anh mới hỏi mày mà mày không chịu nói, thành thử anh có biết phải làm gì nữa đâu.

- Hỏi? Hỏi thăm em? Là anh đang nói tới cái dấu "?" mà anh nhắn đó đó hả? Là sau cả chục dòng tin nhắn của em thì anh nhắn lại đúng cái dấu "?" đó thôi chứ gì, đúng hông?

- Ái da! Thì cũng là anh có đọc tin nhắn của mày rồi mà, anh cũng có hỏi thăm mày rồi đó chi?

- À! Té ra đó là cách quan tâm của anh! Hay hơ! Tốt quá hơ! Đúng là xúc động quá trời quá đất! Nói hổng ấy chứ kiệm lời tới mức đó thì em cũng bó tay luôn rồi. Em không tài nào hiểu được! Bộ nhắn tin trả lời em nó khó khăn lắm hả? Cực khổ lắm hả? Anh có thấy anh quá đáng không? Suốt từ Yahoo! Qua Zing Me, hen, rồi giờ tới Facebook, hổng có cái nào là anh nói chuyện với em mà nó đàng hoàng tử tế hết trơn, hầu như là em độc thoại không hà. Ủa làm anh gì kỳ cục vậy? Coi thường em quá đáng thiệt chớ!

- Khoan, từ từ, nói nhỏ nhỏ thôi cho chòm xóm người ta còn ngủ nữa.

- Tới đây hết nhà rồi, đâu ra chòm xóm? Tính chơi đánh trống lảng với em hay gì?

- Kia kìa thấy không? Còn hai nhà kia kìa. A ui da!​
 
215 ❤︎ Bài viết: 1 Tìm chủ đề
Chương 16:​

- Nhà nè! Cái đó là chòi để người ta làm ruộng giữa buổi thì vô nghỉ trưa thôi nghe chưa! Tưởng em con nít không biết gì rồi coi thường em hả? Đó! Biểu sao? Nhắn bao nhiêu cái tin cũng đều bỏ qua hết, không hiểu là anh em kiểu gì luôn!

- Thôi, bình tĩnh, bình tĩnh. Từ từ anh giải thích. Cái đó không phải là anh coi thường mày, tại vì anh kẹt thiệt. Như mày sinh viên, mày còn có thời gian rảnh để ra ngoài net mày online; chứ anh ngày đi làm, tối về lo tắm rửa ăn cơm ngủ nghỉ là khuya bà nó luôn rồi, còn thời gian đâu mà ra net?

- Ủa chứ hồi xưa anh hổng phải sinh viên hả?

- Trời, cái hồi đó là anh ở trong ký túc xá, giờ giấc nó khắt khe, rồi tiền nong chi tiêu anh đều phải để dành mua sách tập với tài liệu hết, cả ăn uống nữa, ngay tiền nạp thẻ điện thoại anh cũng phải tiết kiệm, lấy đâu ra mà nướng vô tiệm net được? Còn hai năm anh học bên Trung thì khỏi nói rồi, khó khăn còn hơn bên mình luôn á chớ, nghĩ sao đòi anh online, đúng không?

- Rồi, vậy giờ em hỏi anh. Suốt hai-năm-năm-tháng-mười-ba-ngày anh tốt nghiệp xong anh đi làm á, Chủ nhật anh kẹt cái gì?

Mèn ơi nó tính từng ngày lẻ luôn kìa?

- Thì đó, Chủ nhật anh rảnh anh nhắn tin cho mày đó.

- Dạạạ! Nhưng một tháng nó có tới bốn cái Chủ nhật lận nghe chàng nghe! Vậy thì hai năm năm tháng tính ra là bao nhiêu cái Chủ nhật rồi, hả? Mà chàng nhắn được đúng duy nhất một cái tin à, xong lặn mất tăm luôn là sao dị? Chưa kể thời gian chàng ở nhà cô dượng, mạng mẽo có phải là không có đâu. Người ta vẫn nhắn tin với nhỏ Liên đều đều, nhỏ còn kêu chàng đang online nhưng chàng đâu có thèm trả lời tin nhắn, để cái Yahoo! Nó đầy nhóc biết bao nhiêu là tin nhắn từ hồi 2005 đó, mốc meo hết trơn luôn, tới tận hôm nay nè, vẫn chưa có hồi âm một chữ nào hết trọi!

Má ơi! Tới cỡ vầy thì tôi đuối lý với nó thiệt rồi. Khiếp quá!

- Cười? Hay quá hơ! Sống lỗi với em út rồi giờ cười cái là coi như xong chuyện đó hả?

- Không phải. Thôi thôi thôi, được rồi được rồi. Là anh sai, anh vô tâm, anh tệ. Mai mốt ra ngoải lại á, để anh bắc cái wifi xong cứ tối về là anh nhắn tin cho Bống nghe. Rồi ớ, anh sẽ coi lại hếếết mấy cái tin nhắn trong Yahoo! Với Zing Me để trả lời Bống, không có chừa cái nào. Chịu chưa?

Tôi phải vừa nói vừa ôm vai và xoa đầu nó để dỗ dành, vậy mà nó chưa chịu kìa:

- Hứ! Khỏi cần! Người ta hỏi từ cái năm nảo năm nào rồi, tận đời ông cố ông sơ rồi, giờ tự nhiên đi trả lời chi cho nó tào lao ngớ ngẩn ra. Hiện tại ớ hở, người ta đâu có còn ngây thơ như hồi đó nữa đâu, người ta trưởng thành rồi, hiểu biết nhiều rồi, nếu hỏi là người ta sẽ hỏi cái khác.

Cái khác?

- Vậy chứ Bống muốn hỏi cái gì nè?

Nó lại ôm tay và ghé đầu lên vai tôi, liền đổi giọng háo hức:

- Em hỏi thiệt, giờ anh thấy em sao?

Gì trời? Tôi tưởng nó phải hỏi cái gì tương xứng với câu ".. [giờ] người ta trưởng thành rồi" chớ.

- Ủa sao tự nhiên tức cười cái gì dợ?

- Thì lúc nãy đi chung với dì dượng là mày hỏi rồi, giờ còn hỏi lại chi nữa?

- Không! Nãy là em hỏi anh thấy em có khác so với trước đây hay không thôi, chứ giờ là em hỏi.. Ý là.. Anh thấy em có đẹp hông?

Má thiệt tình! Tôi cũng không biết nói làm sao với nó luôn ớ.

- Không! Không có được cười! Đang nghiêm túc đó! Giờ anh thấy sao thì cứ nói đi! Oánh giá một câu chân tình nè.

Rồi.

- Vậy anh nói thiệt nghe.

- Dạ.

- Ờ.. Nhỏ Huyền đẹp á, ừm, đã vậy còn vừa hiền vừa dễ thương.

- Cái gì? Anh chán sống rồi đúng hông?

- A! A! Anh giỡn! Anh giỡn mà! Bống! Là Bống của anh chứ không phải nhỏ Huyền!

Mèn ơi thót tim! Đúng ta nói trêu nó còn tâm linh hơn cả trêu cọp luôn ớ trời. Ủa nhưng mà.. Tự nhiên nó đẩy tôi ra, không ôm tay tôi nữa, còn đi tách hẳn với tôi một khoảng cách mới khó hiểu chứ kìa.

- Nè, sao đó?

Hơ, không đáp luôn. Đồ quỷ này ngộ bây?

- Bống, lại giận anh hả?

Vẫn không thèm trả lời, còn cố tình đi nhanh hơn để tỏ thái độ với tôi. Kiểu vầy thì đúng là có điều gì đó làm nó không được như ý, không đơn thuần chỉ là màn trêu chọc của tôi vừa rồi; nên tôi đuổi tới để đi bên cạnh nó, ôm vai nó dỗ dành cho dễ hỏi thăm.

- Thôi, không giận nữa nè. Có cái gì thì cứ nói anh biết, anh sai đâu anh sửa, anh thiếu sót chỗ nào anh bù vô; chứ Bống cứ im im vậy anh biết đâu mà lần. Hen. Giận anh hay buồn anh cái gì hả? Nói đi, anh nghe.

Cuối cùng nó cũng chịu lên tiếng:

- Không có gì hết. Anh đi mà dỗ con quỷ Huyền của anh á. Mấy hôm nay nó đang rầu vì bài kiểm tra môn Triết bị 3 điểm đó, đi mà dỗ nó.

- Không, anh dỗ Bống của anh là đủ rồi. Mà túm lại là vụ gì? Sao tự nhiên giận anh? Phải nói ra thì anh mới biết chứ.

Và tôi phải dỗ thêm hồi nữa nó mới chịu trả lời:

- Ai thèm buồn, ai thèm giận; thì anh nói đúng quá mà. Con quỷ Huyền nó vừa đẹp lại vừa dễ tính, mặt lúc nào cũng tươi rói, lại hay cười; hèn chi mà nãy ngồi chơi, anh cứ dòm nó hổng chịu buông, tới tận bảy lần anh dòm nó say sưa không chớp mắt. Cả mấy đứa kia nữa, đứa nào cũng đẹp gái dễ thương hết, nên anh ngắm tụi nó để đoán tên xong là mê liền, dòm chăm chăm hết đứa này tới đứa kia. Còn người ta ớ hở, người ta xấu xí, người ta thô lỗ, dữ dằn, vô duyên nên dù người ta ở bên cạnh anh từ nhỏ tới lớn nhưng có bao giờ anh thèm quan tâm chú ý hay ngắm nghía người ta lấy một lần như vậy đâu.

À, té ra cô nàng buồn tôi vì cái vụ này. Ừm, nghĩ lại cũng đúng. Tôi không chắc là hồi nãy có say sưa nhìn con nhỏ Huyền như nó vừa nói không, hay tôi đã nhìn nhỏ mấy lần, cả mấy nhỏ kia nữa; nhưng tôi phải công nhận nó nói đúng một điều, rằng từ lúc về gặp lại nó tới giờ, chưa một lần nào tôi nhìn nó giống như tôi vừa làm với mấy cô nàng Phương Sa Huyền Diệp. Còn hồi nhỏ thì tất nhiên rồi, mấy đứa tụi nó đều là con nít, tự nhiên đi ngắm nghía vậy.. Nghe nó biến thái chứ đúng không?

- Thôi nè, đừng có buồn nữa nè. Không phải anh chê bai cái gì Bống của anh hết, mà Bống của anh cũng đâu có phải xấu xí hay dữ dằn cái gì đâu. Bống của anh cũng đẹp gái với dễ thương chứ bộ.

- Dạ, đúng ồi. Anh kêu đẹp gái với dễ thương mà hổng có lần nào anh dòm em được quá hai giây hết ớ. Mỗi lần nói chuyện với em là cái mặt anh cứ dòm đâu đâu không à. Nhiều lúc làm em tủi, em nghĩ chớ: Bộ hổng lẽ cái mặt mình nó khó ưa lắm sao ta, hay nó như nào mà anh chán ghét, anh khó chịu tới nỗi anh hổng muốn dòm nên anh mới như vậy nữa.

Hừm, nghe nó chia sẻ cũng thấy thương. Nhưng kỳ thực vì tôi không muốn để nó nhìn thấy vết sẹo trên trán đã được giấu sau lọn tóc nên tôi mới phải né tránh nó, trong khi nó cứ liên tục chăm chăm nhìn về phía tôi và đòi tiếp cận tôi vậy; thành thử..

- Được rồi, hổng ấy bây giờ Bống đưa cái mặt ra đây cho anh rọi đèn pin anh ngắm, để anh chứng tỏ là Bống cũng đẹp không có kém đứa nào, chịu chưa?

- Thôi! Tự nhiên đêm hôm vầy đi rọi cái đèn pin vô mặt người ta, giống như bắt người ta giả ma quá. Bộ tính lôi người ta ra làm trò cười cho anh nữa hả?

- Đâu có, anh nói thiệt mà. Còn không thì giờ mình quay lại chỗ cột đèn kia xong Bống để anh ngắm Bống cho nó sáng sủa cũng được vậy.

- Í! Được á!

Ây! Tôi giỡn thôi mà nó kéo tay tôi quay lại đó thiệt luôn kìa!

- Ê con nhỏ này! Anh nói vậy mà mày bắt anh làm cái trò tào lao đó thiệt ớ hở?

- Ủa? Tào lao cái gì mà tào lao? Nãy chính miệng anh vừa biểu rồi, hổng lẽ anh có nguyên một bầu trời danh dự mà lại đi nói hai lời với em?

Nữa! Nói thế thì chịu thôi, biết sao giờ. Thế là tôi đành phải chạy theo nó tới chỗ cột đèn để chiều nó cho xong.

- Lẹ lên!

- Từ từ thôi không té.

Tới nơi, nó buông tôi ra để chải chuốt lại tóc tai cẩn thận. Khiếp, coi kìa. Hồi nhỏ nó có biết cái gì gọi là làm đỏm làm dáng đâu, mà giờ coi bộ cũng biết làm điệu quá.

- Được chưa? Được thì đứng ngay ngắn qua đây.

- Dạ rồi.

- Nhưng phải nhắm mắt lại đó.

- Trờ quơ đòi nhắm mắt luôn? Lãng mạn dữ hén!

Trời ơi trời, đến bó tay với cái đầu của nó. Tôi kêu nó nhắm mắt vì ngại có thể nó sẽ phát hiện vết sẹo trên trán tôi thôi chứ gì đâu lãng mạn. Thế là nó cười hí hửng, lựa một vị trí mà có lẽ nó cảm thấy sáng nhất, rồi vén tóc và hơi ngước mặt lên cho tôi ngắm.

- Nè! Ngắm em i!

Nó nhắm mắt lại, mím môi cười như mắc cỡ với tôi, làm hai má ửng hồng lên giữa làn da sáng nom cũng.. Ừm, tôi công nhận nó cũng dễ thương thiệt. Từ rèm mi, cánh mũi, tới đường mày, cả đôi môi và chiếc cằm nhỏ nhắn, luôn cả mái tóc gợn sóng mà nó đang buộc cao kiểu đuôi ngựa, cái nào cũng đầy nét nữ tính mảnh mai; khiến tôi chợt nhận ra nó không còn là con quỷ Bống vừa đen vừa ngố của trước đây nữa. Nó của bây giờ đã khác. Đúng là nó có xinh. Tất nhiên không tới mức lung linh hay lấy gì làm đặc biệt lắm, nhưng cũng vừa đủ để một thằng con trai như tôi thấy mến cái vẻ mảnh mai tươi tắn này. Chỉ hơi mắc cười ở chỗ.. Tôi không nghĩ là hai anh em lại có lúc đi làm ba cái trò tào lao ngớ ngẩn này đâu. Ờ, càng lúc tôi càng thấy nó tào lao thiệt..

- Ê! Đừng có thừa dịp hun lén em đó nghe, em hổng có cản đâu đó.

Má ơi! Lại còn vậy nữa!

- Ủa? Sao còn chưa hun đi, đứng đó cười cái gì dợ?

- Rồi rồi rồi. Ây! Đừng mở mắt! Cứ nhắm đi rồi anh hun, chừng nào xong mới được mở ra ớ nghe chưa.

Tôi xạo nó mà nó làm thiệt. Ầy dà, nghĩ cũng tội nó chớ, nhưng chọc nó vầy tôi thấy đã cái nư làm sao á mấy ông ơi. Tôi mặc kệ nó đứng đó, tôi phải tìm chỗ nấp lẹ lẹ kẻo nó mở mắt ra kịp. Hê hê! Để coi cái mặt nó khi không thấy tôi thì..

- Ủa? Anh ơi! Anh!

Đó! Coi kìa! Đúng tội nghiệp ghê!

- Anh ơi! Ủa đâu rồi?​
 
215 ❤︎ Bài viết: 1 Tìm chủ đề
Chương 17:​

Dà dà dà, không được không được, khúc mương này có vẻ hơi trống, sợ nhô cái lưng lên nó thấy mất. Chắc tôi phải qua bên kia tối hơn, lại có cái gò đất che chắn, nom cũng tạm ổn.

- Anh ơi! Anh! Đêm tối vầy là em hổng có muốn giỡn đâu đó! Anh ơi!

Tôi mặc kệ. Tôi cứ im lặng.

- Bực mình ghê chứ! Ra đây với em đi! Không thôi em về trước nè! Mặc kệ anh ở đây cho ma nó bắt á nghe chưa!

Hờ hờ, giọng nó có vẻ hơi lo lắng rồi.

- Anh à! Em hổng có muốn giỡn đâu đó!

A từ từ, nó đang soi đèn tìm tôi. Phải cẩn thận chứ không nó thấy.

- Đây cũng không phải. Ủa chứ khúc này trống trơn mà ổng trốn đâu được trời? Hay là.. Chết rồi! Hay ổng bỏ mình lại để chạy về mất tiêu ời ta? Trời ơi trời! Hu hu hu! Làm anh cái kiểu gì mà chơi ác thiệt á chớ! Anh ơi! Chờ em với anh ơơơi!

Đây rồi khà khà, mày xong mày với anh. Tôi chờ nó chạy tới, liền đứng bật dậy với cái đèn pin chiếu ngược khuôn mặt từ dưới cằm để hù nó một trận. Và quả nhiên là ha ha ha! Nghe nó khóc thét mà không thể nào nín cười được với nó mấy ông ơi!

- Thiệt tình luôn ớ! Còn cười được nữa? Anh làm em muốn rớt tim luôn rồi nè thấy hông?

- Ha ha ha! Lớn cái đầu rồi mà còn sợ m.. A! Ế ế! Cái gì..

Ui da! Chết tôi!

- Ê! Anh làm gì dợ?

Trời ơi trời! Đau chết tôi rồi..

- Nè! Tự nhiên cười em mà té thiệt đó hả?

Ui chu cha!.. Đúng ta nói.. Quả báo nhãn tiền.. Là có thiệt.. Luôn mà..

- Anh! Sao rồi? Có lên nổi hông đó?

Má ơi nhọ ghê! Không hiểu tôi đạp trúng cái gì mà bị trượt, cú đó đúng hú hồn thiệt chứ. Cũng hên không có nguy hiểm, chỉ bị xóc hông với mất công về tắm lần nữa thôi. Trời ơi má ơi!

- Cho đáng đời, ai biểu hù em chi. Mà có cần em dìu lên hông?

Hừ, anh cóc cần mày dìu, tự anh mày đây dư sức lên.. A khoan, từ đã. Tự nhiên tôi lại nảy ra một ý. Giờ tôi sẽ khép hờ hai mí mắt cho nó thành kiểu lờ đờ và nằm im ở đây luôn để coi khi nó nhìn thấy thì nó phản ứng ra sao.

- Anh! Đau hả? Cần em giúp gì thì năn nỉ em tiếng, rồi em ban phước cho.

Ờ, chắc anh mày thèm á.

- Anh? Hú u? Ủa sao im ru vậy cà?

Im, im, nó tới, nó tới.

- Ủa? Anh ơi? Ê! Chết rồi! Sao tự nhiên.. Anh ơi! Sao nằm đơ ra dợ? Anh ơi?

Ây! Cái đèn pin của nó làm chói mắt quá. Ráng lên ráng lên. Hình như nó tin thiệt rồi kìa.. Ui cha! Thiệt tình cái đồ quỷ! Nó đang cuống lên hay sao mà trượt chân té xuống tì lên bụng tôi một cái đau quá trời quá đất!

- Anh ơi! Sao mà.. Sao.. Nè! Đừng làm em sợ mà anh ơi! Anh! Chết rồi! Mắt đơ ra như vầy là ngủm thiệt rồi hay sao ớ? Hu hu hu! Có nghe em hông? Anh ơi! Anh bị làm sao dợ? Đừng có bỏ em lại như vầy mà! Tụi mình còn chưa làm đ.. Ủa từ từ.. Khoan khoan! Tim còn đập nè? Đập mạnh luôn chớ! Ê!

- Ha ha ha ha! Mày.. Mày làm anh.. Đau bụng quá..

Tía má ơi đúng mắc cười gì đâu á! Rõ ràng nó đang khóc mà ngay lập tức đã nín được liền luôn kìa. Để tôi phải rọi đèn coi cái mặt nó..

- Chự ưi là chừừừi! Té ra anh muốn chít lắm rồi đúng ôôông!

Ớ! Bình tĩnh! Bình tĩnh!

- Á! Đau! Đau!

- Đau nè! Đau quá hơ! Nghĩ sao mà đi giả chết? Hả? Làm người ta sợ! Người ta lo! Cho anh!

- Thôi thôi! Anh chừa! Anh xin lỗi! Á! Á! Anh chừa rồi Bống ơi!

- Chừa nè! Bao nhiêu cái chừa rồi hả? Chừa! Chừa!

Trời ơi chết tôi! Lần này nó giận thiệt rồi mấy ông ơi! Chết tôi!

- Coi bộ nhéo không biết đau hen! Với cái đồ dày thịt này là phải.. Táng cho.. Một trận.. Thì may ra.. Mới chịu.. A à! Dám chạy? Coi anh chạy đi đâu? Chạy hả?

Ấy! Nó tính chơi cả dép luôn hay sao kìa?

- Nè nè! Mày đừng có mà quá đáng nghe! Anh bỏ mày lại anh chạy về trước thiệt á.. Ái da!

- Quá trời với cái lão này rồi! Đứng lại đó! Đứng lại đó cho eeem!

Má ơi! Má ơi! Trêu nó vầy cũng vui nhưng mà coi bộ mạo hiểm quá. Chắc lần sau chỉ nên trêu nó cái gì nhẹ nhẹ thôi, chứ lặp lại trò này e nó làm gỏi tôi thiệt chứ không có giỡn.

Ê mà khoan, lúc đó tôi bỏ lại nó khá xa rồi, nghe tiếng nó ở phía sau la gọi như sắp mếu, tự nhiên lại thấy thương. Chắc vì cô nàng đang bị tụi cú lợn kêu đêm dọa cho sợ mất vía nên mới vậy. Thành thử tôi phải quay lại để đóng vai người anh can đảm luôn dang tay che chở cho em gái, giống như hồi nhỏ mỗi lần hai anh em tôi đi chơi về khuya và bị đám bạn trong xóm nhát ma trêu đùa.

-.. Được rồi được rồi, anh đây mà, không khóc nữa. Ủa nhưng cái chân bị làm sao đó?

- Nãy.. Nãy có con chim heo tự nhiên nó bay sát ngay trên đầu em á.. Nó kêu mà em muốn rớt tim luôn ớ anh! Cái em sợ.. Em chạy bị trẹo chân.. Đau quá trời mà em hổng dám dừng lại.

Chà! Cũng tội ghê.

- Im, từ từ, để anh nắn lại cho.

- Dạ thôi, hổng cần đâu. Mình về lẹ đi chứ ở đây riết em sợ quá à.

- Vậy lên đây anh cõng đi cho lẹ nè. Mà đừng có nhéo anh nữa nghen, đau là anh bỏ mày lại thiệt á.

- Hì, dạ. I từ từ, thấp xuống xí nữa cho em lên.

- Rồi chưa?

- I cha!

Thế là nhờ con cú lợn nên hai đứa tôi lại cư xử và nói chuyện với nhau rất tình cảm. Tính ra cũng bảy năm tôi ở xa nó rồi đó; vậy mà khi gặp lại, hai anh em chẳng hề có chút khoảng cách nào, thậm chí còn gần gũi hơn khi nó bảo lâu nay nó rất nhớ tôi. Dịp này tôi về, nó muốn tranh thủ thời gian ở bên cạnh tôi nhiều nhất có thể trước khi phải vào nội thành để bắt đầu một tuần học mới; thế nên đi đâu hay làm gì nó cũng cứ kè kè bên cạnh, nỗi mà lúc nãy dù biết tôi sẽ ngại nhưng nó vẫn ráng kéo tôi bằng được vô chỗ nhóm bạn để ngồi chung với nó. Tới bây giờ, khi chuẩn bị về đến nhà để mỗi người riêng một phòng ngủ, nó lại tiếc nuối cái khoảng thời gian hai anh em đi chơi với nhau; nên cứ lặp lại câu "Chán quá à!", rồi thì "Rầu ghê ớ!", "Mai phải đi học rồi, mãi cuối tuần mới được về chơi với anh". Nghĩ mà thấy thiệt tình.

- Mày á, lớn rồi, quấn anh chi cho nó cản trở con đường tình duyên của mày thêm ra. Để dành thời gian đó mà kiếm người yêu, hen, đặng mai mốt còn lấy chồng sinh cháu ngoại cho dì dượng nữa.

Nó làm gì như gục đầu sát vào bên mặt tôi, còn bấu mấy ngón tay đang buông trước ngực tôi để tiếp tục làm trò nũng nịu:

- Thôi, hổng cần. Có anh là đủ rồi, em hổng cần phải lấy chồng hay kiếm người yêu làm gì nữa hết.

Ờ, đúng là khờ hết nước nói. Thôi cứ kệ nó, giờ thì vậy, chứ sau này nó cũng sẽ thay đổi thôi. Giống như cô út tôi của hồi đó đó, mới đầu thì kêu không muốn lấy chồng, tới khi gặp dượng tôi một cái là quyết định cưới, xong theo dượng ra Hà Nội ở luôn. Năm đó cô cũng mới hai mươi tuổi chứ nhiêu, kém nó một tuổi bây giờ nè. Với lại tôi đã gặp nhiều trường hợp tương tự rồi. Con gái tầm tuổi này còn thiếu chín chắn về suy nghĩ và cảm xúc lắm; nay thế này, mai thế kia, không thể đoán trước được. Như người con gái năm xưa đã từng hẹn thề với tôi cũng vậy, trở mặt còn nhanh hơn người ta lật bánh tráng. Bởi nên tôi tin sẽ có ngày quỷ em nó nghĩ lại, nó sẽ nhận ra cần phải nghiêm túc cho chuyện này như thế nào, để bản thân nó cũng có một tương lai bình thường tốt đẹp như bao người khác đã và vẫn đang.

Về tới nhà, do chơi đùa làm mồ hôi rít áo nên hai anh em phải tắm sơ qua để ngủ cho ngon giấc. Tôi nhường nó vào trước, tại ngày mai nó phải dậy sớm đi học. Nhân lúc chờ, tôi lên phòng thu xếp lại đồ đạc để cất vô tủ, rồi lấy sẵn món quà mà tôi đã mua cho nó, cả quà cho dì dượng luôn.

Vốn dĩ tôi biết nó thích cái gì, dù rằng nó thích đủ thứ, nhưng toàn là món ở tận đẩu tận đâu mà Việt Nam không có; thành thử ngoài gói chả mực và sá sùng khô làm quà cho cả nhà ra, tôi còn mua tặng riêng cho nó chai nước hoa xịn trong tiệm mỹ phẩm khá nổi tiếng ở ngoải. Con nhỏ em nhà cô dượng nó từng khuyên tôi khi nào có người yêu thì nên tặng loại này, vì nó và bạn bè rất ưng cái hương thơm nữ tính vừa lâu phai vừa dễ chịu. Ừm, cũng tin tưởng nó, vì nó là con gái; nên tôi chọn luôn. Còn dì dượng thì tôi tặng thêm dược liệu quý để giúp an thần và bồi bổ sức khỏe. Cái này tôi với nhỏ Ánh phải đi Yên Tử từ sớm để mua trước ngày về, cũng đều hàng chất lượng hết.

À, có cả quà cho ba tôi, vợ chồng ông anh con bác hai, rồi gia đình chú thím tư và nhà cậu mợ nữa; tôi phải cất lại cẩn thận, bữa sau đi thăm mỗi nhà thì tôi sẽ mang theo để tặng. Còn ông bà tổ tiên, hai bác với mẹ và anh hai tôi, tôi cũng có mua một món bánh tên là "tài lồng ệp". Ờ, cái tên nghe ngộ quá ha, nó là đặc sản Quảng Ninh của đồng bào Sán Dìu. Tôi phải cất riêng để..

- Anh ơi! Em xong rồi đó.

A, quỷ em nó kêu. Vậy tôi phải tranh thủ xuống tắm cái đã. Nhưng khi tôi vừa ra khỏi phòng, nó liền giữ tôi lại để khoe cái bộ đồ ngủ kiểu pyjama in hình quỷ mèo Hello Kitty mà nó đang bận. Thiệt tôi cũng đến sợ nó luôn.

Cái hồi còn nhỏ, vì muốn tôi ngừng kêu ca việc nó dán đầy những miếng hình dán Kitty ở trong nhà nên nó đã quyết tâm đồng hóa tư tưởng của tôi bằng cách bắt tôi mỗi tối đi ngủ phải ôm theo con mèo nhồi bông Kitty (mà thực ra là nhồi rơm) tự làm bằng tay của nó, còn đòi dì mua tất cả những đồ dùng học tập của tôi từ nhãn tên sách, nhãn tên tập, viết chì, thước kẻ, cục gôm, cho tới bìa của mấy cuốn tập để ghi chép bài cũng phải có hình con quỷ mèo Kitty này, để rồi lên lớp tha hồ tôi bị tụi nó trêu chọc là thân hình con trai nhưng đầu óc con gái; làm tôi ám ảnh tới nỗi phải kêu bằng hai tiếng "quỷ mèo" là mấy ông hiểu rồi đúng không. Ờ, vậy mà giờ nó còn..

- Sao? Anh thấy sao? Trả lời một câu thôi mà.​
 
215 ❤︎ Bài viết: 1 Tìm chủ đề
Chương 18:​

- Rồi rồi rồi, đẹp đẹp đẹp, rất chi là đẹp. Bộ nào của mày cũng đẹp hết.

- Nhưng anh thấy em bận có dễ thương hông?

- Có có có. Bống của anh thì lúc nào cũng dễ thương, hen.

- Ủa khen mà sao cái kiểu của anh hời hợt quá dị?

Hừm, nó có vẻ không ưng rồi.

- Đâu, chi đâu hời hợt. Tại anh cũng đang muốn khoe cái chai dầu thơm anh tặng cho Bống kia kìa. Đó! Anh đang để trên bàn làm việc của ba đó thấy chưa?

Thế là cái mặt nó liền tươi tỉnh:

- Í! Vậy hả? Em cám ơn! Thương anh của em nhứt!

Ừ, thương, cái miệng lúc nào cũng kêu thương tôi mà cái tay thì..

- Rồi, biết mày thương anh lắm rồi. Buông ra cho anh đi tắm cái, anh còn ngủ.

Nó không nói gì, chỉ đét vào lưng tôi, còn cười hi hi trước khi chạy vô trỏng. Lúc đó tôi thấy hơi rát rát, ngay cái chỗ nó vừa đánh trúng ở trên lưng. Kiểu vầy không biết hay là.. Tôi phải vào phòng tắm để cởi áo soi gương thử coi sao, chứ hình như mấy chỗ nó nhéo hồi nãy.. Ui trời ơi trời! Coi nè! Ngoài cái dấu răng đã mờ của nó ở trên vai còn có hàng tá vết hằn đỏ vì bị nó nhéo khắp người nữa kìa. Đúng sợ thiệt với con quỷ em này! Tía má ơi! Nom vậy là thấy ít nhiều tương lai của cái thằng nào làm chồng nó rồi ớ nghe. Nghĩ mà thương giùm cho nó luôn á.

Vì đã trễ nên tôi tắm gội qua loa thôi, xong ra ngoài sấy tóc thiệt lẹ để lên lầu ngủ. Lúc đó vừa bước ra ngoài đã thấy quỷ em nó đứng dựa lưng vào tủ lạnh ở dưới bếp, tay cầm và cứ ngắm nghía lọ nước hoa mà tôi vừa tặng cho.

- Ủa? Làm gì mà chưa đi ngủ đi chị hai? Gần 11 rưỡi rồi kìa.

Nó không đáp câu đó, hí hửng chạy tới đưa tôi thử cái hương nước hoa, xong hỏi tôi có thấy thơm không. Thì tất nhiên là phải thơm rồi. Nhưng nó chưa chịu:

- Ý em là anh có thích không á?

Nó vừa nói vừa chìa cái mặt và mái tóc về phía tôi, ra bộ khoe cái hương thơm đang lưu lại trên người nó chớ. Thiệt tình.

- Ừ, thích. Được rồi, đi ngủ thôi nè, trễ nữa là mai dậy không có nổi đâu chị hai ưi.

Thoạt đầu tôi tưởng nó thức vì cái gì quan trọng, ai dè nó toàn làm mấy trò ngớ ngẩn không đâu, trong khi cái việc cần thiết cho ngày mai dậy sớm thì cứ chây ì để đó. Thế nên tôi phải tắt hết đèn điện, đích thân cầm tay nó kéo lên trên phòng rồi đẩy nó vào trong, năn nỉ ỉ ôi thêm chập nữa thì nó mới chịu đóng cửa đi ngủ. Mà trước khi cánh cửa khép lại, cái mặt nó dòm tôi còn dẩu môi phụng phịu như muốn bắt đền tôi chứ. Đúng mệt với quỷ em này ghê.

Dỗ được nó đi ngủ rồi, tôi lập tức về phòng đóng cửa lại, coi như không còn lý do cho nó cù nhây với tôi nữa.

Nhớ hồi trước còn ở nhà dì dượng, hôm nào nó ngủ sớm thì không sao, chứ hôm nào nó hứng lên ngủ trễ là y như rằng tôi chẳng bao giờ được yên với nó để tĩnh tâm mà đi ngủ hết. Tôi nói thiệt, hồi đó nó ám tôi từ đời thực vô tận giấc ngủ thành ác mộng luôn á mấy ông; nên thương thì có thương, chiều thì cũng muốn chiều, ư mà sợ thì vẫn cứ sợ.

Tới hôm nay thì có vẻ như nó đỡ hơn trước; vì nó bảo bây giờ nó đã lớn, nó đã hiểu chuyện hơn, như cách nó quan tâm tôi bằng việc lặn lội đi bắt ốc giữa trời tối để làm món mà tôi thích ăn vậy. Ừm, tôi hy vọng mình nghĩ đúng, cũng mong nó thực sự bớt cái tính nghịch ngợm dai hoi của hồi nhỏ đi, chứ cứ vầy.. Mà thôi, tôi phải ngủ đã. Hơn 11 rưỡi là trễ lắm rồi đó, tôi phải tranh thủ cho giấc ngủ quý như dầu mỏ với đất hiếm của tôi, đặng lấy sức mai còn đi thăm bà con họ hàng.

Hời ơi, cứ tưởng đâu ngày đầu tiên về thăm quê sẽ kết thúc ở đây chớ, vậy mà không. Lúc đó tôi đang thiu thiu vô giấc thì bất chợt nghe có ai đang gọi. Té ra là con quỷ Bống ươn Bống thúi. Nghĩ mà muốn quạu ghê! Giờ này còn tính bày cái trò gì nữa không biết?

- Anh ơi! Ngủ chưa đó?

- Rồi! Chờ xíu, từ từ anh ra.

Tôi mò dậy, bước ra mở cửa để hỏi nó khuya rồi sao không ngủ đi mà còn qua kiếm tôi có chuyện gì; thì nó lại nhõng nhẽo:

- Tại nhớ anh quá, hổng có ngủ được nên qua kiếm anh nói chuyện xí cho vui.

Má ơi.. Tôi cũng đến lạy! Chắc có mình nó vui á, còn tôi là đúng rầu thiệt luôn.

- Thôi Bống nè, nguyên buổi tối hôm nay giỡn vậy là đủ lắm rồi nghen. Giờ mày làm ơn làm phước cho anh một đêm, ờ, một đêm được ngủ đủ giấc thôi là anh biết ơn mày.. Ê nè! Lại cái gì nữa?

- Đi! Vô đây với em!

Ủa trời? Nó đẩy tôi né qua bên, bước chen vô phòng bật đèn rồi kéo tôi lại chỗ bàn làm việc của dượng mà chẳng cần hỏi ý kiến của tôi luôn chứ.

- Cái đồ quỷ này! Nói vậy mà mày không để cho anh ngủ thiệt hả?

- Đi mà! Em năn nỉ á! Tại vì mai là em phải vô trỏng học nguyên một tuần rồi, hổng có được ở nhà chơi với anh nữa. Đi! Ráng thức thêm xí nữa thôi, xong mai anh muốn ngủ tới trưa cũng được. Với lại sáng mai em sẽ dậy thiệt sớm để đi chợ mua đồ về nấu bữa sáng bù đắp cho anh, anh thích ăn gì em nấu cho anh cái đó. Chịu hông? Chịu đi! Nghe?

Hừm, gạ hoài. Dòm cái mặt buồn thiu của nó có lẽ vì sợ tôi sẽ không bằng lòng, ít nhiều cũng thấy thương. Mà oái oăm một cái là nó chỉ cần hơi mè nheo với tôi chút xíu thôi là tôi đã mủi lòng muốn chiều nó rồi. Nghĩ thấy bất lực với nó ghê chớ.

- Đi anh! Đi!

- Rồi, thì ừ. Nhưng mày biết nấu phở bò không?

- Hì hì. Biết thì em có biết, nhưng hổng có như ngoài tiệm đâu, cũng.. Ăn được thôi à.

- Ừm, không sao. Mai mà nấu thì nhớ lấy chừng ba hay bốn con sá sùng á, cắt thành khúc nhỏ, rang thơm lên, xong cho vô nồi nước lèo hầm chung với xương là được. Cứ thử một lần đi. Anh cam đoan tay nghề mày dù có nấu dở cũng thành ngon cho coi.

Nó liền hí hửng:

- Vậy là đồng ý rồi nha!

- Ờ. Rồi giờ tự nhiên mang viết với tập qua đây chi? Tính oánh ca-rô xuyên đêm với anh mày luôn hay gì vậy?

- Hông! Oánh ca-rô anh toàn oánh thua chán thấy mồ ông cố nội mà rủ chi trời. Giờ em có cái này hơi bị quan trọng nên muốn nhờ anh giúp giùm em xí.

- Gì mà quan trọng?

- Ờm.. Nói em nghe về mấy cái khác biệt giữa ngôn ngữ giao tiếp của miền trong mình với miền ngoài được hông? Càng nhiều càng tốt, có gì em ghi chú vô tập.

- Ủa chi?

- Thì em lập tài liệu để làm bài thu hoạch cuối năm chứ chi chàng. Với lại em đang tập viết truyện ngắn á, mà có một cuốn em lấy bối cảnh ở miền ngoài nên phải coi coi ở ngoải người ta nói chuyện sao để còn viết cho đúng nữa.

À. Thì giúp nó cũng được. Có cái..

- Khoan khoan, chờ xí, để em qua bển lấy thêm cái ghế đã. Nãy quên mất tiê.. Ui da!

Đó, coi kìa! Lớn cái đầu mà tính tình cứ mãi như con nít thôi, nhí nha nhí nhảnh! Kiểu vầy mai mốt nó làm mẹ rồi chắc nó đánh bạn với con nó vẫn khớp kèo luôn quá. Đúng sợ nó luôn.

Ê mà mém quên, ờ, mém quên chớ. Tôi phải chải lại tóc mái để che vết sẹo trên trán cho kỹ kỹ xíu, kẻo tới hồi sơ hở cái gì để quỷ em nó ngồi gần thấy được thì không hay.

Thế là khuya hôm đó, thay vì yên giấc say thì tôi lại phải thức để chiều lòng cái cục nợ từ kiếp trước này của tôi. Nó yêu cầu cái gì ta? Ờ, là nó nhờ tôi dùng kinh nghiệm và hiểu biết thực tế để nói cho nó nghe những nét nổi bật trong ngôn ngữ giao tiếp của người miền ngoài khác với miền trong ra sao, đặng giúp nó làm tài liệu dẫn chứng cho bài thu hoạch. Ừm.. Để coi nào. Tôi biết không nhiều đâu, nhưng tôi phải thừa nhận rằng nhỏ giờ nó đòi mười cái thì tôi cũng đáp ứng cho nó hết tám cái, gần như đã thành thói quen khó bỏ, nên cũng ráng hồi tưởng và xâu chuỗi lại những điều tôi biết để diễn giải cho nó nghe.

- Dạ rồi. Mà chỗ nào quan trọng nhớ nhắc em với nghen, để em ghi chú đặc biệt.

- Ừa, bắt đầu nè. Nhìn chung thì giữa hai miền, giọng nói tất nhiên là cái khác biệt dễ thấy nhất, ngoài ra còn có câu cú với từ ngữ nữa. Mà trước tiên mình cứ nói về câu từ đi ha.

- Dạ.

Nếu người miền ngoài thường nói rõ câu, đầy đủ và chi tiết, rất ít khi gây hiểu lầm cho người không cùng địa phương thì người miền trong lại có thói quen nói lướt, lược bớt câu chữ.

Ví dụ đơn giản như một lần tôi với nhỏ em nhà cô dượng đi chợ. Tôi quen cách nói ở quê, hỏi người chủ hàng ở ngoải bằng một câu đúng ba từ "Này nhiêu chị?". Cái rồi bà chị đó dòm tôi ngơ ngác. Xong con nhỏ em nhà cô dượng nó mới cười bảo với tôi là phải hỏi cho rõ ràng thì người ta mới hiểu: "Cái này bao tiền một cân í nhờ chị nhờ?".

Hay một lần tôi ở nhà cô dượng, gặp nhân viên thu tiền nước sinh hoạt tới tìm nhưng cô dượng đi thăm bà con ở trên Phú Thọ chưa về, xong cái chú đó hỏi là cô dượng từ hôm đi có gọi điện về dặn hai anh em đóng tiền nước không mà thông báo cả mấy ngày rồi vẫn cứ im lặng. Nhỏ em nó không biết, quay qua hỏi tôi. Tôi cũng không biết luôn, mới nói với chú đó là "Dạ, hổm rày con hổng nghe". Chú đó không hiểu tôi nói gì. Con nhỏ em nó mới vừa cười vừa đánh tay tôi, nói lại với chú đó là "Ý anh cháu bảo mấy hôm nay anh í không nghe bố mẹ cháu nói gì về chuyện đóng tiền cả chú ạ". Ở quê tôi thì ràynay trong câu "Rày đây mai đó", hổm ràytừ hôm đó tới hôm nay mà bị nói lướt kết hợp với lược bớt từ ngữ nên thành ra nó như vậy.​
 
215 ❤︎ Bài viết: 1 Tìm chủ đề
Chương 19:​

Hay tôi vẫn thấy ở miền ngoài, khi mọi người nói chuyện với nhau mà có nhắc về một ai khác thì sẽ là: anh í, chị í, em í, cô í, thầy í, trò í, bạn í, ông í, bà í, dì í, dượng í, cậu í, mợ í, con mẹ í, thằng cha í ; với í là biến âm của ấy. Nhưng người miền trong sẽ nói lướt những từ trên thành: ảnh, chỉ, ẻm, cổ, thẩy, trỏ, bản, ổng, bả, dỉ, dưởng, cẩu, mở, con mẻ, thằng chả. Tương tự với mấy từ: ngoài í, trong í, bên í, trên í ; thì sẽ là: ngoải, trỏng, bển, trển. Hay cá biệt còn có cụm từ mấy người đấy hoặc mấy người bọn họ, thì miền trong sẽ nói thành mấy ngưởi ( "Tui hổng quen biết mấy ngưởi", "Sao mấy ngưởi có thể hành xử khó coi như vậy được?".. Tuy nhiên cách nói này không áp dụng cho những người mà mình kính trọng). Còn nhiều nữa, như hổm (hôm í), nẳm (năm í), đẳng (đằng í). .

Thành thử anh em ở trong thì thôi không nói làm gì, chứ anh em ở ngoải khi nghe câu chuyện của tôi sẽ thấy những từ lạ lạ kiểu này xuất hiện thường xuyên. Biết là ít nhiều nó không có được quen với anh em cho lắm, nhưng mong anh em thông cảm giùm tôi nghen. Bởi đặc trưng vùng miền nó vậy, bỏ đi thì mất cái chất Nam Bộ quá; nên tôi vẫn ráng diễn đạt làm sao cho anh em dễ hiểu nhất có thể mà. Và hy vọng sau màn thảo luận của hai anh em tôi đêm nay, anh em sẽ không bị hoa mắt với hàng tá phương ngữ trong câu chuyện của tôi nữa, cũng rộng lòng đón nhận những thổ âm đó, từ từ hòa mình vào chung với nó, như thể anh em chính là một phần "Chôn nhau cắt rốn" của cộng đồng miền Nam tụi tôi luôn, hen.

Rồi, tiếp tục chủ đề chính.

Bây giờ tôi lại kể cho quỷ em nó nghe mấy câu cửa miệng người miền ngoài hay dùng. Ví dụ như khi có điều gì làm cho mình phải cảm thán, người ta thường buột miệng "Ối giồi ôi!" (với giồi là biến âm của giời tức trời ), hay nói nhanh hơn sẽ là "Ủ uôi!"; nó tương đương với câu "Úi trời ơi!" ở miền trong, hay "Trời đất tía má ơi!" mà nhiều khi được rút gọn chỉ còn đúng hai từ "Trời má!" hoặc "Trời mẹ!" (Trời đất cha mẹ ơi). Rồi khi có điều khiến mình ngạc nhiên, thì miền ngoài sẽ thốt lên một tiếng "Ơ!", "Ô!"; còn miền trong lại "Ế!", "Ủa!".

Đặc biệt hơn chút xíu, ở miền trong có từ "Trờ quơ!" khá phổ biến khi chị em phụ nữ nói chuyện khôi hài với nhau. Nó thực chất là tiếng "Trời ơi!" được phỏng theo giọng Bình Định nhờ cách phát âm vừa dễ thương vừa ngộ nghĩnh. Khá giống với trường hợp của tiếng "Mèn đét ơi!" (Trời đất ơi) được mượn từ đồng bào Khmer Nam Bộ vậy, bởi vì vốn không phải tiếng mình nên nghe nó lạ tai và dễ thương. Phía còn lại, chị em phụ nữ ở miền ngoài cũng có một từ tương tự là "Eo ôi!" hoặc "Eo ui khiếp!" mỗi khi bắt đầu tếu táo về chuyện gì đó, cái giọng điệu của nó nghe mắc cười gì đâu.

Một chi tiết đáng chú ý khác trong cách nói chuyện của miền ngoài mà tôi thường xuyên bắt gặp, là khi nhận một thứ gì đó do người khác mang tới cho mình (từ quà biếu, quà cho, tiền mừng tuổi [miền trong kêu là lì xì], hoặc có người gắp giùm thức ăn, chia phần cho từng người trong nhóm, hay chỉ đơn giản là nhờ người khác đưa giúp một thứ mình đang cần như đôi đũa, cái chén, chai nước.) thì họ đều dùng tiếng xin khá là hay, vừa đơn giản lại vừa đủ lịch sự mà không cầu kỳ. "Vâng, cháu xin ạ!", "Ừ, chị xin nhớ!", "Rồi, thế cho bác xin" (dùng khi nhận quà để bày tỏ thái độ cảm ơn chân tình) ; "Em xin", "Chú xin", "Anh xin" (dùng trong các trường hợp còn lại, mục đích chỉ để đáp lời cho khỏi bất lịch sự thôi).

Khác với miền ngoài, ở miền trong thì đều dùng lời cảm ơn hết. Nhưng với những trường hợp đôi bên đã thân nhau thì không cần nói gì ngoài tiếng đáp cơ bản là "Dạ." hoặc "Ờ.", "Ời."; ngược lại, nếu lên tiếng cảm ơn sẽ bị cho là khách sáo, không coi đối phương là tình thân (mặc dù cũng có trường hợp ngoại lệ, như khi bạn bè thân nhau quá, muốn chọc nhau thì vẫn nói lời cảm ơn để tỏ ra mình đang lịch sự khách sáo với người ngoài chứ không phải thân quen; hoặc vẫn thể hiện thái độ tình cảm thân thiết bằng lời cảm ơn nhưng với giọng điệu dễ thương, nũng nịu).

Tương tự vậy, người miền ngoài mỗi khi nói chuyện với người lớn tuổi hơn mình (đặc biệt với bậc cha chú, ông bà) thì hay kèm từ ở cuối câu, còn người miền trong không dùng từ đó mà hay dùng từ dạ ở đầu câu với hàm ý thưa gửi. Cả hai cách, cách nào cũng đều thể hiện thái độ lễ phép (đôi khi là lịch sự) trong giao tiếp hết.

À, có điều này cũng khá thú vị. Từ khi ra ngoải tôi mới biết bạn bè có cách xưng hô với nhau là tớ - cậu thiệt nghe, y chang lời thoại trong mấy bộ truyện tranh Đô-rê-mon7 viên ngọc rồng mà ngày xưa còn nhỏ anh em mình hay đọc. Hồi đó tôi cứ tưởng đâu nó chỉ có trong văn viết thôi chớ, ai dè ở ngoải mọi người lại nói chuyện như vậy. Chứ như miền trong thì ngoài tao - mày giống miền ngoài ra, tôi chỉ nghe xưng hô bạn bè với nhau là mình - bạn, tui - ông / /bồ, hoặc dùng chính tên của nhau (giống miền ngoài nữa nè) để xưng hô chứ tôi chưa thấy ai dùng cậu - tớ.

Mà để nói qua một chút cái từ bồ bên trên đã. Hồi ở ngoải tôi có quen miệng gọi mấy đứa bạn học chung, xong tụi nó cũng thắc mắc với tôi về nghĩa của nó. Tôi không biết, chỉ nói đó là từ dùng để gọi bạn, cũng nghĩ đơn giản là phương ngữ Nam Bộ thôi. Tới bây giờ nghe quỷ em nó giải thích thì tôi mới biết té ra nó là từ mượn được du nhập từ tiếng Pháp khi Việt Nam bị thực dân đô hộ. Từ nguyên trong tiếng Pháp là pote, nghĩa là "bạn", "người đồng hành"; người mình mượn nó và phát âm hơi trại đi cho thuận miệng, biến thành bồ-tèo, về sau rút gọn chỉ còn bồ để gọi người yêu, bạn bè hoặc anh chị em thân thiết.

Ngoài ra còn một từ mà hồi ở ngoải tôi quen miệng xài, làm mấy đứa bạn tôi tụi nó cũng có hỏi nhưng tôi không biết rõ, nhân tiện hôm nay lôi ra hỏi quỷ em coi sao, đó là từ cà chớn. Té ra nó được mượn từ đồng bào Khmer Nam Bộ (nên người miền ngoài không hề có từ này), từ nguyên của nó là kchưl, với nghĩa lười biếng, vô trách nhiệm; khi qua tiếng mình thì dùng để ám chỉ những gì thiếu nghiêm túc, không đáng tin cậy á. Cụ thể là khi ai đó nói xạo hay đùa cợt cho vui thì ở miền trong người ta sẽ dùng từ này để trách móc một cách nhẹ nhàng hoặc hàm ý răn đe tùy ngữ cảnh: "Nè! Cà chớn vừa nghe mậy! Đang nghiêm túc đó nghen!", "Cái thằng đó nó cà chớn xưa giờ mà, kệ nó đi"; hoặc khi ai đó lỡ hẹn, thất tín, làm việc không tử tế đàng hoàng: "Mé! Kêu 9 giờ có mặt mà gần 10 giờ rồi còn chưa thấy đâu! Cà chớn thiệt chứ mậy!", "Đó bây coi! Tao kêu nó ở nhà thì lo cơm nước cho cả tổ về ăn đặng chiều còn phải vô ca sớm mà nó nấu cà chớn vầy nè! Cơm canh vầy ai mà nuốt cho nổi!"..

À, và tôi nghĩ kể từ lúc này, tôi phải dùng nó với dấu "-" để thể hiện nó được phiên âm từ một từ ngoại đa âm tiết, giống như cà-phê hay cà-rốt (miền trong thường kêu là củ cải đỏ) mượn từ tiếng Pháp vậy; kẻo hồi mấy anh em lại lôi tụi nó ra để gài nhau "Ở trong Nam ngoài cà chua với cà tím còn có thêm cà-chớn nữa, muốn ăn hông, tui chở xe ra tui biếu" thì cũng mệt đó nghe.

Mà ủa, mém quên. Còn một từ tôi đang tính nói, đó là từ mình ên tức "chỉ có một mình" rất phổ biến ở khu vực Tây Nam Bộ và vùng tiếp giáp với Sài Gòn, quỷ em nó nói từ ên này cũng được mượn từ đồng bào Khmer giống từ cà-chớnmèn đét ở trên kia luôn. Hồi ở ngoải, tôi quen miệng xài miết, riết làm mấy đứa bạn tôi cứ cười chọc tôi hoài. Tụi nó bảo tôi lạ, thú vị, hay hay; có lẽ đó là một trong những lý do khiến tụi nó thích nói chuyện với tôi những khi rảnh rỗi. Chẳng kể gì trai hay gái, hầu như đứa nào cũng thừa nhận như vậy hết. Ờ, ngộ ghê.

Rồi, thêm vụ này nữa.

Trong cách nói chuyện thường nhật, người miền ngoài rất ưa dùng từ thế, trong khi miền trong lại quen dùng từ vậy. Đơn cử như ở ngoải người ta hay nói là "À thế à?", "Thế hử?", "Lại chả thế", "Như thế cũng được", "Làm sao nữa thế?", vân vân; tương đương mấy câu miền trong hay nói là "Vậy ớ hở?", "Vậy hả?", "Như dị cũng được", "Làm sao nữa dợ?", với dợdị đều là cách nói khác của vậy ớ nghe anh em ở ngoải nghe. Do giọng miền trong phát âm phụ âm v như d kết hợp với nói trại nên mới có ba từ chung một nghĩa vậy (dậy ) - dị - dợ. Riêng từ dợ có lẽ vì thói quen lướt nhanh hai từ "vậy hở?", về sau hiện tượng này phổ biến quá nên nó được dùng tương đương với từ vậy ở cuối câu hỏi luôn (là tôi nghĩ thế, bởi tôi thấy dợ chỉ được đặt ở cuối câu hỏi, như mấy câu "Sao dợ?", "Kỳ quá dợ?", "Nãy anh vừa mới đi đâu dợ?" mà không ai dùng ở đầu câu hoặc giữa câu bao giờ). Có một lưu ý nho nhỏ ở chỗ này, là ba từ vậy, dị, dợ khi được đặt ở cuối câu thì người ta sẽ phát âm gần giống thanh "hỏi - ngã" của miền trong chứ không phải thanh "nặng" như chữ viết.​
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back