Chương 220 :(a)
Lúc Từ Tử Hỉ cùng Từ Tử Xương tìm được tiểu sư đệ, thì chứng kiến Từ Từ Lâm đang cùng Ngụy Diễn bọn họ ngồi song song, ở giữa là hai Huyết tộc bị trói chặt sắc mặt khó xem.
Bọn họ còn tưởng là Huyết tộc nổi lên xung đột với Ngụy Diễn bọn họ, nhưng cẩn thận nhìn lại.. ân, tại sao là hai Huyết tộc đang trừng mắt lạnh lùng nhìn nhau a?
Tình huống này.. có phải là không đúng lắm?
- Đại sư huynh! Sư huynh!
Từ Tử Lâm đứng lên chạy chậm tới trước mặt bọn họ.
Từ Tử Hỉ cùng Từ Tử Xương chứng kiến tiểu sư đệ không có việc gì, trong lòng thở ra một hơi nhẹ nhõm, sau đó đem ánh mắt nhìn qua chỗ hai Huyết tộc, đang muốn mở miệng, Ngụy Nhạn lại cắn môi nhìn Ngụy cha:
- Cha, lời hắn nói, có thật không?
Ngụy cha bị ánh mắt của Ngụy Nhạn nhìn thấy chột dạ, vắt hết óc muốn giải thích như thếnào, khóe mắt chú ý tới Ngụy Diễn, trong lòng thở dài một hơi – được rồi, còn có đứa con cũng cần giải thích.
Mephis thì nghĩ Ngụy Nhạn hoài nghi bản lĩnh của hắn:
- Thiên phú kỹ năng của tôi chính là nhìn thấu quan hệ huyết thống giữa người cùng người, máu duyên của cô cũng không ở chỗ này. Cho nên cô..
Ngụy Nhạn nghe không nổi nữa, sắc mặt trắng bệch bật dậy, hốc mắt đỏ lên liếc nhìn Ngụy cha cùng Ngụy Diễn, sau đó chạy ào vào phòng được an bài cho nàng.
Ngụy cha theo sát đứng lên, nhưng hắn vẫn trước tiên nhìn qua Ngụy Diễn – về vấn đề hắn nhặt được con gái về nhà, hắn chưa từng nói qua với ai, ít nhất hắn cảm thấy Ngụy Diễn cũng không biết. Nghĩ tới cảm tình ngày càng tốt đẹp giữa hai anh em, hắn cảm thấy điều này đối với Ngụy Diễn cũng là một sự đả kích.
Ngụy Diễn sớm biết Ngụy Nhạn không phải em ruột, giờ phút này hắn cũng không muốn làm ra bộ dạng mình không hề hay biết chút nào, nói:
- Cha, cha trước tiên đi an ủi Nhạn Nhạn đi, bất kể có phải cùng dòng máu hay không, nàng là con gái của cha, em gái của con, chuyện này vĩnh viễn sẽ không thay đổi.
Soái Soái cũng nói:
- Đúng rồi, chúng ta là người một nhà!
Ngụy cha cực kỳ cảm động, vỗ vỗ bả vai Ngụy Diễn cùng Soái Soái:
- Tốt lắm.
Nhìn Ngụy cha đuổi theo Ngụy Nhạn rời đi, Soái Soái nhún mũi:
- Đây là lần đầu tiên cha khen tôi đâu.
Cuối cùng hắn lại nghĩ tới, ghé sát vào Ngụy Diễn nói:
- Không đúng nha Diễn ca, vì sao thiên phú kỹ năng của hắn lại nhìn không ra tôi có quan hệ huyết thống với cha đây?
Theo đạo lý mà nói hắn mới là con trai ruột của Ngụy cha đi?
Ngụy Diễn liếc mắt:
- Thân thể hiện tại của cậu hoàn toàn là tu luyện ra tới, nghiêm khắc trên ý nghĩa mà nói cũng không được tính là thân thể nhân loại, lại có quan hệ gì với "huyết thống"?
Soái Soái chợt hiểu, đồng thời nội tâm sinh ra một chút ý tưởng – hắc hắc, thiên phú kỹ năng của Huyết tộc cũng không phải thật sự là khoác lác thôi..
Hắn đang định cùng Ngụy Diễn nói thầm vài câu, một bàn tay đột nhiên chặn ngang, sau đó Tạ Bách mang theo thanh âm lạnh băng vang lên:
- Soái Soái, cậu có gì không muốn cho tôi biết lại muốn nói với bạn trai của tôi?
Soái Soái:
-!
- Xin hỏi, là Phoeny các hạ cùng Mephis các hạ sao?
Phoeny cùng Mephis đang hờn giận chợt nhấc lên mí mắt nhìn Từ Tử Hỉ cùng Từ Tử Xương, sau đó vẻ mặt Phoeny chợt dịu đi:
- Tôi nhớ ra anh, anh là họ Từ của Hoa quốc kia.
Từ Tử Hỉ lộ vẻ cười thân mật:
- Đúng rồi, đã lâu không gặp, không nghĩ tới Phoeny các hạ còn nhớ rõ tôi.
- Tôi đương nhiên nhớ rõ anh.
Trí nhớ của Huyết tộc rất tốt, nói xong nàng đánh giá Từ Tử Hỉ, đôi môi đỏ thẫm lộ vẻ cười mị hoặc:
- Không nghĩ tới chỉ vài năm không gặp, anh liền trưởng thành như vậy, tôi nhớ được các anh cũng không giống như mấy hòa thượng đầu bóng lưỡng, như thế nào, có ý nguyện cùng tôi một đêm lãng mạn sao?
Lời nói cùng ngữ khí còn kém thêm vỗ tay.
Ngụy Diễn bọn họ nhìn hai người, ánh mắt không khỏi vi diệu.
Từ Tử Xương lập tức đen mặt – bình thường hắn luôn nghiêm túc, nhưng ai cũng phát hiện lúc hắn thật sự nghiêm mặt còn càng thêm dọa người:
- Xin mời Phoeny các hạ tự trọng.
Đều tự thân khó bảo toàn còn nghĩ tới việc này, quả nhiên không hổ là Huyết tộc luôn theo chủ nghĩa hưởng lạc tối thượng. Nhưng cũng có lẽ đối phương thật sự có mối quan hệ gì với đại sư huynh.. nghĩ tới đây, hắn không khỏi liếc xéo Từ Tử Hỉ.
Từ Tử Hỉ cười tủm tỉm nói:
- Cảm ơn, nhưng tôi cũng không muốn bị hút máu.
Cùng Huyết tộc lăn giường cũng không đơn giản là ân ái, đây chính là cần trả giá đại giới là máu tươi.
Hơn nữa cho dù Huyết tộc thật xinh đẹp, nhưng lại lạnh băng, làm sao ấm áp như là người sống đây.
Bọn họ còn tưởng là Huyết tộc nổi lên xung đột với Ngụy Diễn bọn họ, nhưng cẩn thận nhìn lại.. ân, tại sao là hai Huyết tộc đang trừng mắt lạnh lùng nhìn nhau a?
Tình huống này.. có phải là không đúng lắm?
- Đại sư huynh! Sư huynh!
Từ Tử Lâm đứng lên chạy chậm tới trước mặt bọn họ.
Từ Tử Hỉ cùng Từ Tử Xương chứng kiến tiểu sư đệ không có việc gì, trong lòng thở ra một hơi nhẹ nhõm, sau đó đem ánh mắt nhìn qua chỗ hai Huyết tộc, đang muốn mở miệng, Ngụy Nhạn lại cắn môi nhìn Ngụy cha:
- Cha, lời hắn nói, có thật không?
Ngụy cha bị ánh mắt của Ngụy Nhạn nhìn thấy chột dạ, vắt hết óc muốn giải thích như thếnào, khóe mắt chú ý tới Ngụy Diễn, trong lòng thở dài một hơi – được rồi, còn có đứa con cũng cần giải thích.
Mephis thì nghĩ Ngụy Nhạn hoài nghi bản lĩnh của hắn:
- Thiên phú kỹ năng của tôi chính là nhìn thấu quan hệ huyết thống giữa người cùng người, máu duyên của cô cũng không ở chỗ này. Cho nên cô..
Ngụy Nhạn nghe không nổi nữa, sắc mặt trắng bệch bật dậy, hốc mắt đỏ lên liếc nhìn Ngụy cha cùng Ngụy Diễn, sau đó chạy ào vào phòng được an bài cho nàng.
Ngụy cha theo sát đứng lên, nhưng hắn vẫn trước tiên nhìn qua Ngụy Diễn – về vấn đề hắn nhặt được con gái về nhà, hắn chưa từng nói qua với ai, ít nhất hắn cảm thấy Ngụy Diễn cũng không biết. Nghĩ tới cảm tình ngày càng tốt đẹp giữa hai anh em, hắn cảm thấy điều này đối với Ngụy Diễn cũng là một sự đả kích.
Ngụy Diễn sớm biết Ngụy Nhạn không phải em ruột, giờ phút này hắn cũng không muốn làm ra bộ dạng mình không hề hay biết chút nào, nói:
- Cha, cha trước tiên đi an ủi Nhạn Nhạn đi, bất kể có phải cùng dòng máu hay không, nàng là con gái của cha, em gái của con, chuyện này vĩnh viễn sẽ không thay đổi.
Soái Soái cũng nói:
- Đúng rồi, chúng ta là người một nhà!
Ngụy cha cực kỳ cảm động, vỗ vỗ bả vai Ngụy Diễn cùng Soái Soái:
- Tốt lắm.
Nhìn Ngụy cha đuổi theo Ngụy Nhạn rời đi, Soái Soái nhún mũi:
- Đây là lần đầu tiên cha khen tôi đâu.
Cuối cùng hắn lại nghĩ tới, ghé sát vào Ngụy Diễn nói:
- Không đúng nha Diễn ca, vì sao thiên phú kỹ năng của hắn lại nhìn không ra tôi có quan hệ huyết thống với cha đây?
Theo đạo lý mà nói hắn mới là con trai ruột của Ngụy cha đi?
Ngụy Diễn liếc mắt:
- Thân thể hiện tại của cậu hoàn toàn là tu luyện ra tới, nghiêm khắc trên ý nghĩa mà nói cũng không được tính là thân thể nhân loại, lại có quan hệ gì với "huyết thống"?
Soái Soái chợt hiểu, đồng thời nội tâm sinh ra một chút ý tưởng – hắc hắc, thiên phú kỹ năng của Huyết tộc cũng không phải thật sự là khoác lác thôi..
Hắn đang định cùng Ngụy Diễn nói thầm vài câu, một bàn tay đột nhiên chặn ngang, sau đó Tạ Bách mang theo thanh âm lạnh băng vang lên:
- Soái Soái, cậu có gì không muốn cho tôi biết lại muốn nói với bạn trai của tôi?
Soái Soái:
-!
- Xin hỏi, là Phoeny các hạ cùng Mephis các hạ sao?
Phoeny cùng Mephis đang hờn giận chợt nhấc lên mí mắt nhìn Từ Tử Hỉ cùng Từ Tử Xương, sau đó vẻ mặt Phoeny chợt dịu đi:
- Tôi nhớ ra anh, anh là họ Từ của Hoa quốc kia.
Từ Tử Hỉ lộ vẻ cười thân mật:
- Đúng rồi, đã lâu không gặp, không nghĩ tới Phoeny các hạ còn nhớ rõ tôi.
- Tôi đương nhiên nhớ rõ anh.
Trí nhớ của Huyết tộc rất tốt, nói xong nàng đánh giá Từ Tử Hỉ, đôi môi đỏ thẫm lộ vẻ cười mị hoặc:
- Không nghĩ tới chỉ vài năm không gặp, anh liền trưởng thành như vậy, tôi nhớ được các anh cũng không giống như mấy hòa thượng đầu bóng lưỡng, như thế nào, có ý nguyện cùng tôi một đêm lãng mạn sao?
Lời nói cùng ngữ khí còn kém thêm vỗ tay.
Ngụy Diễn bọn họ nhìn hai người, ánh mắt không khỏi vi diệu.
Từ Tử Xương lập tức đen mặt – bình thường hắn luôn nghiêm túc, nhưng ai cũng phát hiện lúc hắn thật sự nghiêm mặt còn càng thêm dọa người:
- Xin mời Phoeny các hạ tự trọng.
Đều tự thân khó bảo toàn còn nghĩ tới việc này, quả nhiên không hổ là Huyết tộc luôn theo chủ nghĩa hưởng lạc tối thượng. Nhưng cũng có lẽ đối phương thật sự có mối quan hệ gì với đại sư huynh.. nghĩ tới đây, hắn không khỏi liếc xéo Từ Tử Hỉ.
Từ Tử Hỉ cười tủm tỉm nói:
- Cảm ơn, nhưng tôi cũng không muốn bị hút máu.
Cùng Huyết tộc lăn giường cũng không đơn giản là ân ái, đây chính là cần trả giá đại giới là máu tươi.
Hơn nữa cho dù Huyết tộc thật xinh đẹp, nhưng lại lạnh băng, làm sao ấm áp như là người sống đây.

