Chương 210 :(a)
Trong lúc mọi người ở trong Ngụy gia vui vẻ hòa thuận ăn tết, còn có rất nhiều người vẫn đang giữ vững trên cương vị của mình.
Tỷ như các bác sĩ cùng y tá trong bệnh viện.
Tiểu hộ sĩ là năm nay mới tốt nghiệp nhập chức, bởi vì trong nhà còn có chút bối cảnh, cho nên mới có thể vừa tốt nghiệp liền tiến vào trong bệnh viện lớn này công tác.
Đêm 30 tết nàng còn phải trực ban, gọi điện cho cha mẹ, y tá trưởng liền kêu nàng theo lệ thường tuần tra ban đêm.
Đêm nay việc tuần tra ban đêm không chỉ một lần, còn chưa tính tình huống đột phát phát sinh.
Bởi vì tầng trệt người ở lại không giàu cũng quý, cho nên cần phải chiếu cố càng thêm thỏa đáng mới được.
Mặc dù y tá trưởng là người nghiêm túc, nhưng đối đãi các vị y tá dưới quyền đều giảng giải cẩn thận, tiểu hộ sĩ nghe lời y tá trưởng, vừa cố gắng nhớ vừa liên tục gật đầu.
Đi tới đi tới, bỗng nhiên nàng phát hiện bên trong một gian phòng bệnh rỗng tuếch, giống như không ai.
Vì sao không có người ở mà cửa không đóng?
Vừa nghĩ như vậy, nàng không khỏi tò mò vội vàng đi qua xem.
Vừa đi tới gần cửa sổ, một khuôn mặt che kín bướu thịt đột ngột xuất hiện, miệng to lướn chỉ còn lại nửa phần đầu lưỡi kịch liệt run lên.
Tiểu hộ sĩ hoảng sợ hét rầm lên, bước chân lảo đảo cả người ngã trên hành lang.
- Cô làm sao vậy?
Y tá trưởng thấy tình thế không đúng, lập tức chạy tới nâng nàng đứng lên.
Tiểu hộ sĩ kinh hồn chưa định chỉ vào gian phòng bệnh trống không, nói không ra lời.
Y tá trưởng khó hiểu nhìn theo tay nàng, trống rỗng không có gì, khóe mắt lại vừa lúc chứng kiến bên cạnh phòng bệnh không biết khi nào thì xuất hiện một thiếu niên dáng vẻ có chút ốm yếu.
Y tá trưởng nhận ra đối phương:
- Đoạn Kỳ Thụy, sao cậu lại xuống giường?
Nàng nhớ được đối phương là thiếu gia Đoạn gia, bọn họ đã ở lại trong bệnh viện thời gian khá dài, lúc mới đưa vào bệnh viện còn bị đưa vào phòng giải phẫu cấp cứu, tuy khôi phục được rất nhanh, nhưng nhìn sắc mặt đối phương vẫn tái nhợt, y tá trưởng không nhịn được thương tiếc:
- Mau trở về nằm xuống nghỉ ngơi đi.
Đoạn Kỳ Thụy đem con quỷ mới bắt được "đút" cho Vô Thiên tán nhân, ngữ khí ôn hòa nói:
- Cảm ơn chị y tá quan tâm, nhưng tôi đã hỏi bác sĩ trưởng nói có thể thích hợp đi lại một chút, tôi cũng muốn đi xem ba ba.
Hắn cúi đầu, lông mi thật dài rũ xuống, thoạt nhìn càng thêm yếu ớt cùng.. vô hại.
Y tá trưởng sửng sốt, đột nhiên nhớ tới tình huống của Đoạn tổng – mặc dù là giữ bí mật, nhưng nàng làm y tá trưởng vẫn biết được một ít nội tình – nàng nuốt xuống lời muốn nói, sửa miệng:
- Được được, nhưng cậu có cần y tá cùng..
Nàng đang chuẩn bị kêu tiểu hộ sĩ, bên kia Đoạn Hân Duyệt chạy tới:
- Ca ca! Em vừa mới nghe nói mẹ cũng đi xem cha.
Nàng nói xong, nhìn thấy tiểu hộ sĩ xinh đẹp nhưng sắc mặt lại trắng nhợt, có chút địch ý nhìn nàng, sau đó ôm cánh tay Đoạn Kỳ Thụy:
- Ca ca, em đỡ anh đi.
Đoạn Kỳ Thụy:
- Không cần, anh cũng không bị thương chân.
Lời tuy như thế nhưung cũng không giãy khỏi tay Đoạn Hân Duyệt.
Tiểu hộ sĩ ôm ngực, thật vất vả mới hồi phục thần trí, sắc mặt tái nhợt vẫn không che giấu được vẻ hoảng sợ của nàng, khi Đoạn Kỳ Thụy đi ngang qua bên người nàng thì nàng nhịn không được lui ra sau mấy bước, ý thức được mình làm cái gì, nàng chợt cứng ngắc lại – nàng, vừa rồi nàng bị ảo giác sao?
- Thể chất tiểu nha đầu này thật dễ hấp dẫn vật âm tà đâu, nếu lâu dài lưu lại trong loại địa phương như bệnh viện, chỉ sợ mạng không lâu rồi, con không giúp nàng sao đồ nhi?
Vẻ mặt Đoạn Kỳ Thụy không chút thay đổi:
- Sư phụ, chúng ta bây giờ tự thân còn khó bảo toàn, làm sao còn có lực lượng thừa đi trợ giúp người khác?
- Thật có lỗi, ở giai đoạn hiện tại chúng tôi.. vô năng vi lực.
Bác sĩ cầm bệnh lịch trong tay, đẩy kính mắt, nín thở chờ đợi cuồng phong mưa rào sắp đến.
Quả nhiên khi nghe được lời của bác sĩ, Đoạn cha nhíu mày, gắt gao theo dõi hắn, xác định đối phương cũng không phải nói đùa với mình:
- Uy, bác sĩ, anh đang nói đùa sao?
Bác sĩ nghiêm mặt:
- Không phải là như thế, chúng tôi tuyệt đối sẽ không lấy sự khỏe mạnh thân thể của người bệnh đem ra nói giỡn.
Nghe được bác sĩ nhận chân nói, lửa giận của Đoạn cha hoàn toàn bạo phát:
- Anh đây là có ý gì? Bệnh viện của các anh am hiểu nhất không phải trong phương diện này sao!
Nói tới đây hắn mất tự nhiên dừng lại một chút, sau đó giảm thấp thanh âm, phát ra tiếng gầm nhẹ phẫn nộ đến từ sâu trong linh hồn:
- Sao có thể nói vô năng vi lực đây? Anh đây là muốn tạp biển chữ vàng của mình biết không!
Tỷ như các bác sĩ cùng y tá trong bệnh viện.
Tiểu hộ sĩ là năm nay mới tốt nghiệp nhập chức, bởi vì trong nhà còn có chút bối cảnh, cho nên mới có thể vừa tốt nghiệp liền tiến vào trong bệnh viện lớn này công tác.
Đêm 30 tết nàng còn phải trực ban, gọi điện cho cha mẹ, y tá trưởng liền kêu nàng theo lệ thường tuần tra ban đêm.
Đêm nay việc tuần tra ban đêm không chỉ một lần, còn chưa tính tình huống đột phát phát sinh.
Bởi vì tầng trệt người ở lại không giàu cũng quý, cho nên cần phải chiếu cố càng thêm thỏa đáng mới được.
Mặc dù y tá trưởng là người nghiêm túc, nhưng đối đãi các vị y tá dưới quyền đều giảng giải cẩn thận, tiểu hộ sĩ nghe lời y tá trưởng, vừa cố gắng nhớ vừa liên tục gật đầu.
Đi tới đi tới, bỗng nhiên nàng phát hiện bên trong một gian phòng bệnh rỗng tuếch, giống như không ai.
Vì sao không có người ở mà cửa không đóng?
Vừa nghĩ như vậy, nàng không khỏi tò mò vội vàng đi qua xem.
Vừa đi tới gần cửa sổ, một khuôn mặt che kín bướu thịt đột ngột xuất hiện, miệng to lướn chỉ còn lại nửa phần đầu lưỡi kịch liệt run lên.
Tiểu hộ sĩ hoảng sợ hét rầm lên, bước chân lảo đảo cả người ngã trên hành lang.
- Cô làm sao vậy?
Y tá trưởng thấy tình thế không đúng, lập tức chạy tới nâng nàng đứng lên.
Tiểu hộ sĩ kinh hồn chưa định chỉ vào gian phòng bệnh trống không, nói không ra lời.
Y tá trưởng khó hiểu nhìn theo tay nàng, trống rỗng không có gì, khóe mắt lại vừa lúc chứng kiến bên cạnh phòng bệnh không biết khi nào thì xuất hiện một thiếu niên dáng vẻ có chút ốm yếu.
Y tá trưởng nhận ra đối phương:
- Đoạn Kỳ Thụy, sao cậu lại xuống giường?
Nàng nhớ được đối phương là thiếu gia Đoạn gia, bọn họ đã ở lại trong bệnh viện thời gian khá dài, lúc mới đưa vào bệnh viện còn bị đưa vào phòng giải phẫu cấp cứu, tuy khôi phục được rất nhanh, nhưng nhìn sắc mặt đối phương vẫn tái nhợt, y tá trưởng không nhịn được thương tiếc:
- Mau trở về nằm xuống nghỉ ngơi đi.
Đoạn Kỳ Thụy đem con quỷ mới bắt được "đút" cho Vô Thiên tán nhân, ngữ khí ôn hòa nói:
- Cảm ơn chị y tá quan tâm, nhưng tôi đã hỏi bác sĩ trưởng nói có thể thích hợp đi lại một chút, tôi cũng muốn đi xem ba ba.
Hắn cúi đầu, lông mi thật dài rũ xuống, thoạt nhìn càng thêm yếu ớt cùng.. vô hại.
Y tá trưởng sửng sốt, đột nhiên nhớ tới tình huống của Đoạn tổng – mặc dù là giữ bí mật, nhưng nàng làm y tá trưởng vẫn biết được một ít nội tình – nàng nuốt xuống lời muốn nói, sửa miệng:
- Được được, nhưng cậu có cần y tá cùng..
Nàng đang chuẩn bị kêu tiểu hộ sĩ, bên kia Đoạn Hân Duyệt chạy tới:
- Ca ca! Em vừa mới nghe nói mẹ cũng đi xem cha.
Nàng nói xong, nhìn thấy tiểu hộ sĩ xinh đẹp nhưng sắc mặt lại trắng nhợt, có chút địch ý nhìn nàng, sau đó ôm cánh tay Đoạn Kỳ Thụy:
- Ca ca, em đỡ anh đi.
Đoạn Kỳ Thụy:
- Không cần, anh cũng không bị thương chân.
Lời tuy như thế nhưung cũng không giãy khỏi tay Đoạn Hân Duyệt.
Tiểu hộ sĩ ôm ngực, thật vất vả mới hồi phục thần trí, sắc mặt tái nhợt vẫn không che giấu được vẻ hoảng sợ của nàng, khi Đoạn Kỳ Thụy đi ngang qua bên người nàng thì nàng nhịn không được lui ra sau mấy bước, ý thức được mình làm cái gì, nàng chợt cứng ngắc lại – nàng, vừa rồi nàng bị ảo giác sao?
- Thể chất tiểu nha đầu này thật dễ hấp dẫn vật âm tà đâu, nếu lâu dài lưu lại trong loại địa phương như bệnh viện, chỉ sợ mạng không lâu rồi, con không giúp nàng sao đồ nhi?
Vẻ mặt Đoạn Kỳ Thụy không chút thay đổi:
- Sư phụ, chúng ta bây giờ tự thân còn khó bảo toàn, làm sao còn có lực lượng thừa đi trợ giúp người khác?
- Thật có lỗi, ở giai đoạn hiện tại chúng tôi.. vô năng vi lực.
Bác sĩ cầm bệnh lịch trong tay, đẩy kính mắt, nín thở chờ đợi cuồng phong mưa rào sắp đến.
Quả nhiên khi nghe được lời của bác sĩ, Đoạn cha nhíu mày, gắt gao theo dõi hắn, xác định đối phương cũng không phải nói đùa với mình:
- Uy, bác sĩ, anh đang nói đùa sao?
Bác sĩ nghiêm mặt:
- Không phải là như thế, chúng tôi tuyệt đối sẽ không lấy sự khỏe mạnh thân thể của người bệnh đem ra nói giỡn.
Nghe được bác sĩ nhận chân nói, lửa giận của Đoạn cha hoàn toàn bạo phát:
- Anh đây là có ý gì? Bệnh viện của các anh am hiểu nhất không phải trong phương diện này sao!
Nói tới đây hắn mất tự nhiên dừng lại một chút, sau đó giảm thấp thanh âm, phát ra tiếng gầm nhẹ phẫn nộ đến từ sâu trong linh hồn:
- Sao có thể nói vô năng vi lực đây? Anh đây là muốn tạp biển chữ vàng của mình biết không!

