Mùa đông ở Bắc Kinh, tuyết rơi phủ trắng xóa, đặc biệt xinh đẹp. Ẩn mình dưới làn tuyết trắng, có người bằng lòng làm con bò cho trẻ con, có người quyết tâm mở đường cho những cơn tuyết sau, cũng có người mơ màng hồ đồ không biết thời gian trôi qua.
Theo nhiệt độ tăng cao, tuyết ở Bắc Kinh bắt đầu hòa tan và trở nên lầy lội. Mặt trời ló dạng nhưng không tỏa ra hơi ấm. Khi cái lạnh cuối xuân kéo đến, nhiệt độ không khác mấy so với nhiệt độ mùa đông. Người đi đường vẫn mặc áo khoác dày như cũ.
Trình Bạch Truật lật lịch ngày, rất tốt, hôm nay là tiết Kinh Trập*, nhưng ngày hôm trước sấm mùa xuân đã vang lên. Bệnh can khí tăng quá sớm, đoán chừng mùa xuân này sẽ có nhiều bệnh về gan hơn. Hắn nên mua một ít thuốc Tiêu Dao hoàn, cảm thấy chuẩn bị sẵn sàng sẽ tốt hơn. Sự phổ biến trên Weibo giảm xuống, số thứ tự khám bệnh của Trình Bạch Truật bắt đầu trở nên dư thừa. Trình Bạch Truật cũng không có gì ngạc nhiên đối với điều này, nhưng ba thực tập sinh đi theo hắn lại hơi cô đơn. Khi hỏi rõ lý do, Trình Bạch Truật chỉ cảm thấy buồn cười: "Làm nghề y là chuyện cả đời, phải giữa tâm trạng ổn định. Chỉ có không ngừng học hỏi và nâng cao trình độ y thuật thì mới có thể tiếp tục đi trên con đường này lâu dài."
(*Tiết Kinh Trập là 1 trong 24 tiết khí của năm, báo hiệu mùa xuân đang ở vào thời kỳ thịnh đạt nhất và sắp chuyển sang hè. Kinh Trập có nghĩa là sự tỉnh giấc của các loài côn trùng sâu bọ sau một thời gian dài, chuyển tới mua sinh sôi nảy nở của chúng. Vì nên, người ta còn hay gọi tiết Kinh Trập là tiết sâu nở)
Ba thực tập sinh phấn khởi gật đầu. Y học là nghề duy nhất cần học tập suốt đời và thi cử suốt đời. Bọn họ chỉ là hơi bất mãn mà thôi, rõ ràng y thuật của ba Trình đỉnh như vậy, sao không có bệnh nhân chứ? Bọn họ dường như còn sốt ruột hơn của người trong cuộc, thực sự là Hoàng đế không lo mà thái giám lo?
Trước đó từ một ngày một bệnh nhân, đến bây giờ một ngày bốn năm bệnh nhân. Đây chẳng phải là tiến bộ sao? Bệnh viện ở Bắc Kinh nhiều như gà, bác sĩ càng dày đặc như sao trên trời, khởi đầu khó khăn là chuyện bình thường. Bản thân hầu hết các bệnh đều không nghiêm trọng lắm, sự chênh lệch về trình độ của bác sĩ về bệnh nhẹ cũng không rõ ràng. Nhưng ở đâu ra lại có nhiều bệnh hiểm nghèo đến vậy?
Nếu không có bệnh nhân, Trình Bạch suy nghĩ, vậy nâng cao cho thực tập sinh thì thế nào? Không thể ném sách giáo khoa được.
Vừa nói đến kiểm tra, thực tập sinh lập tức lên tinh thần, không còn chán nản nữa.
Ngay lúc thực tập sinh đang than khóc trong lòng thì một người đàn ông trung niên bước vào phòng khám với một xấp tài liệu thật dày trên tay: "Xin chào bác sĩ Trình, tôi tên Phương, là người bị thoát vị đĩa đệm thắt lưng nặng." Người đàn ông không biết nên giải thích thân phận của mình như thế nào, sốt ruột đến mức xoay quanh.
Người phụ nữ bên cạnh vỗ về ông Phương, đang định giải thích thì nghe Trình Bạch Truật an ủi: "Tôi nhớ chú. Chú xem như là bệnh nhân đầu tiên của tôi ở Phòng khám Y học cổ truyền, là bệnh đau lưng tái phát sao?"
Ông Phương thấy Trình Bạch Truật còn nhớ mình thì cười vui vẻ. Giống như Lý Lâm, ông nằm trong nhóm bệnh nhân đầu tiên mà Trình Bạch Truật đến khám sau khi chính thức vào làm ở Phòng khám Y học cổ truyền. Tuy nhiên, sau mấy lần châm cứu, chứng thoát vị đĩa đệm thắt lưng của ông Phương đã không còn tái phát nữa. Hiện tại ông làm việc vừa phải, thỉnh thoảng đến đây củng cố tình trạng của mình thì không còn vấn đề gì nữa. Từ tuyệt vọng đến hy vọng, nhưng sau mấy lần châm cứu, ông Phương vô cùng cảm động. Biết nhà nước hiện đang đề nghị từ chối bao lì xì, nên mỗi lần đến ông đều mang theo trái cây tặng cho bác sĩ Trình. Cho dù Trình Bạch Truật đã nói rõ bệnh viện thu phí bình thường, cũng vẫn không thay đổi.
Ông Phương đặt túi táo trong tay xuống, trả lời: "Bác sĩ Trình có bàn tay thần diệu, tôi đã ổn rồi. Lần này tôi đến đây để hỏi thăm giúp mẹ vợ."
Vừa nói nụ cười trên mặt ông Phương chợt tắt. Mẹ vợ của ông Phương năm nay đã bảy mươi ba tuổi cũng bị thoát bị đĩa đệm thắt lưng. Bởi vì quanh năm lặp lại đau đớn và tái phát, bà cụ thực sự chịu không nổi. Nhất là khi nhìn thấy ông Phương nằm trên giường nửa năm vì thoát vị đĩa đệm thắt lưng, sợ hãi đến mức quyết định phẫu thuật. Lúc đó, ông Phương đang nằm trên giường bị từ chối không thể làm phẫu thuật, ghen tị với mẹ vợ có thể làm phẫu thuật. Sau khi bàn bạc, gia đình đã đưa bà cụ đến bệnh viện chỉnh hình cấp ba tốt nhất ở địa phương để phẫu thuật. Ca phẫu thuật vô cùng thành công, nhưng mẹ vợ lại bị liệt.
Đúng vậy, trước khi phẫu thuật còn có thể đi lại và ngồi bình thường, có chút bệnh vặt như là huyết áp cao, mỡ máu cao và viêm khớp. Nhưng hoàn toàn có thể tự lo trong việc chăm sóc bản thân. Kết quả là phẫu thuật xong ngược lại nằm trên giường không dậy nổi, ngồi cũng ngồi không yên.
Khi đó, ông Phương không thể di chuyển do đau lưng tái phát nên phải để vợ ông về quê thăm mẹ già. Sau đó nữa, ông Phương đến Phòng khám Y học cổ truyền, gặp được Trình Bạch Truật và chữa khỏi. Mà mẹ vợ còn nằm trên giường, cả nhà mẹ vợ có thể nói là u ám ảm đạm. Ông Phương tranh thủ thời gian cùng vợ đi thăm mẹ vợ, hỏi thăm tình hình cặn kẽ. Sau đó mang theo một xấp kết quả xét nghiệm và hồ sơ bệnh án đến gặp Trình Bạch Truật.
Vợ của ông Phương, Hoàng Xuân Hoa chủ động giải thích:"Bác sĩ nói ca phẫu thuật vô cùng thành công, nhưng sau ca phẫu thuật mẹ tôi chỉ có thể nằm trên giường. Đây là tất cả kết quả xét nghiệm gần đây..." Bà chỉ vào một xấp tài liệu lớn, tiếp tục nói: "Các xét nghiệm đều bình thường, không có vấn đề gì. Bác sĩ thực hiện ca phẫu thuật bảo mẹ tôi về nhà nghỉ ngơi điều dưỡng và theo dõi, nhưng đã gần hai tháng rồi mà vẫn không có kết quả."
Ông Phương vươn tay ôm lấy vai vợ, an ủi và cho bà dựa vào. Hoàng Xuân Hoa lau nước mắt, nhìn Trình Bạch Truật đầy mong đợi. Lúc trước chồng bà nghiêm trọng như vậy đều có thể khôi phục bình thường thì mẹ bà cũng có thể được cứu.
Sau khi Trình Bạch Truật lật qua kết quả xét nghiệm, nhìn sơ qua hồ sơ bệnh án thì ném xấp tài liệu này cho ba thực tập sinh đang tụ tập phía sau, nói với vợ chồng ông Phương: "Có thể thử xem, bà cụ đang ở đâu?"
Hoàng Xuân Hoa gần như rơi nước mắt, lập tức nói: "Bác sĩ Trình, hôm nay mẹ tôi sẽ từ tỉnh H đến đây. Bây giờ chúng tôi sẽ đi đặt lịch ngày mai của bác."
Trình Bạch Truật gật đầu, hai vợ chồng lập tức rời đi để thu xếp đưa mẹ đến Bắc Kinh.
Bởi vì ngày mai còn phải đến nên vợ chồng ông Phương để lại tài liệu bệnh án, cũng đồng ý yêu cầu của Trình Bạch Truật dùng mẹ vợ làm mẫu dạy học.
Vợ chồng ông Phương vừa đi, Kha Văn Văn đã hỏi: "Thưa thầy, ca phẫu thuật đã thành công. Tại sao bệnh nhân còn nằm trên giường không dậy nổi?" Điều này hơi trái ngược với nhận thức của bọn họ.
Trình Bạch Truật nói: "Ba người cũng đã ở Bệnh viện Đông y bên kia được nửa năm. Phẫu thuật thắt lưng là động dao từ chỗ nào?"
Đổng Chính Ngọ nói: "Trên cột sống."
"Chính xác, cột sống ở trong Đông y của chúng ta là mạch Đốc. Mạch Đốc là biển dương khí, làm phẫu thuật gây khí huyết thiếu hụt, dương khí đi lên lối đi sẽ bị chặn. Bà cụ khí huyết kém, lại chảy máu nhiều, có thể xuống giường phẫu thuật đều do thân thể bà cụ đủ khỏe."
"Nhưng mà... nhưng mà có rất nhiều người phẫu thuật cột sống."
"Đúng vậy, cho nên bệnh nhân đến đây châm cứu sau khi phẫu thuật sẽ có kết quả xấu hơn vì kinh lạc bị tắc nghẽn và không thông suốt. Một khi đã bắt đầu phẫu thuật thân đốt sống thì không thể dừng lại. Trong quá trình phẫu thuật, một phần cốt chất sẽ bị cắt bỏ, lại tiến hành cắt bỏ tủy hạch. Sự ổn định giữa các thân đốt sống giảm đi, các thân đốt sống gần đó bị chèn ép nhiều hơn, trong vòng vài năm bệnh sẽ tái phát. Sau khi tái phát lại phẫu thuật, sau khi phẫu thuật lại tái phát, lặp đi lặp lại mấy lần, bệnh viện sẽ trực tiếp bôi xi măng cố định thân đốt sống. Đến lúc đó khả năng vận động và chất lượng cuộc sống của bệnh nhân sẽ giảm đi rất nhiều."
Ba thực tập sinh trố mắt nhìn nhau, à cái này... bọn họ thực sự không hiểu, chỉ cho rằng phẫu thuật là vô địch.
Trình Bạch Truật nhìn thấy biểu cảm của bọn họ thì biết bọn họ đang suy nghĩ gì, càng ngày càng bất lực. Đông y suy tàn ở chỗ này, ngay cả bác sĩ Đông y và sinh viên Đông y đều không tin Đông y thì làm sao có thể truyền bá và kế thừa Đông y? Mặc dù hắn cảm thấy mình không thể khiêng nổi cây cờ Đông y, nhưng khi đối mặt với tình huống này hắn thực sự rất tức giận.
Trình Bạch Truật quyết định lát nữa uống Tiêu Dao hoàn để tránh bệnh gan ứ đọng nói: "Thoát vị đĩa đệm thắt lưng và thoát vị đĩa đệm cổ đều là những bệnh phổ biến ở thời
hiện đại. Ba người đều là sinh viên của Đại học Đông y dược Bắc Kinh, cũng không thể nói rằng mình không thể chữa khỏi một căn bệnh đơn giản như vậy."
Gương mặt của ba thực tập sinh đỏ bừng vì xấu hổ. Bọn họ... có lẽ thực sự là không chữa được.
Trình Bạch Truật: ...
Ba người thật sự là nhóm thực tập sinh tệ nhất mà tôi từng dẫn dắt!
* * *
Sáng sớm hôm sau, vợ chồng ông Phương đẩy xe lăn vào phòng khám, theo sau là một cặp vợ chồng khác. Trình Bạch Truật đứng dậy kiểm tra, sắc mặt bà cụ ngồi trên xe lăn tái nhợt, một sợi dây được buộc quanh eo, cố định bà cụ vào xe lăn.
Trình Bạch Truật nói thẳng: "Xin chào cụ, hôm qua tôi đã xem tư liệu của cụ. Cụ đến đây tôi bắt mạch xem tình hình thế nào."
Ông Phương đẩy xe lăn đến cạnh bàn khám. Cặp vợ chồng đi chung là con trai cả của bà cụ Hoàng Tuấn Hoa và con dâu Phương Phượng, cũng là anh vợ của ông Phương. Hoàng Tuấn Hoa thấy ánh mắt của Trình Bạch Truật chuyển sang sợi dây quấn quanh eo mẹ già thì giải thích: "Xin chào bác sĩ Trình, tôi là con trai của bệnh nhân. Mẹ tôi sau khi phẫu thuật chỉ có thể nằm, không thể ngồi dậy, ngồi cũng không vững, nói là không có sức, chỉ có thể dùng sợi giây cố định lại." Nếu không bà cụ sẽ trượt xuống.
Cũng may không ảnh hưởng cử động phần thân trên của bà cụ. Bà cụ cuộn tròn trên xe lăn đặt tay trái lên chiếc gối bắt mạch. Trình Bạch Truật duỗi tay, đặt ngón giữa vào bộ quan (mé trong chỗ xương cao và ngang với lồi xương quay) của bà cụ, rồi đặt luôn hai ngón tay thứ hai và thứ tư phía trước và sau thành ba bộ mạch. Ba ngón tay không ngừng điều chỉnh lực sờ và ấn, đồng thời cảm nhận cẩn thận.
Trong phòng khám yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi, mọi người đều nhìn chằm chằm vào gương mặt bình tĩnh không chút hoang mang của Trình Bạch Truật. Ngay sau đó, Trình Bạch Truật bắt mạch tay phải của bà cụ, kiểm tra trong ngoài.
Ba thực tập sinh đứng phía sau Trình Bạch Truật chỉ cảm thấy máy sưởi trong phòng bật hơi cao làm cho họ toát mồ hồi. Bầu không khí yên tĩnh này còn làm cho họ căng thẳng hơn là tiếng khóc ồn ào.
Ba đến năm phút sau, Trình Bạch Truật lại xem lưỡi và mạch dưới lưỡi của bà cụ. Sau đó để cho ba thực tập sinh thay phiên nhau bắt mạch. Trong lúc đó, Trình Bạch Truật nói với người nhà và bà cụ đang căng thẳng: "Không sao đâu, có thể chữa khỏi."
Chỉ mấy chữ ngắn ngủi đã làm cho năm người kích động đến mức sắp bật khóc, vẫn chưa châm cứu kê thuốc mà bọn họ đã tin. Bởi vì có ông Phương làm ví dụ sống đứng ở đây.
Ba thực tập sinh bắt mạch xong sắc mặt lại càng căng thẳng, mồ hôi trên trán càng đổ nhiều hơn.
Trình Bạch Truật nói: "Đến đây, hôm qua ba người cũng xem kết quả xét nghiệm, nói cho tôi biết phán đoán của ba người."
Dưới sự đùn đẩy, Kha Văn Văn bị đẩy ra phía trước, nguyên nhân là cô đã ở bên thầy lâu nhất. Kha Văn Văn thầm chửi rủa trong lòng: Má, không biết chăm sóc con gái sao?
Sau đó cô bị ánh mắt của Trình Bạch Truật dọa sợ đến mức không kịp suy nghĩ nữa. Cô bắt đầu lắp bắp nói: "Bà cụ đã trải qua một cuộc phẫu thuật hai tháng trước, lượng máu mất trong quá trình phẫu thuật ở mức vừa phải. Tuy nhiên, suy xét đến bà cụ tuổi già sức yếu, khí huyết thiếu hụt quá mức. Cộng thêm mạch hai tay yếu, cũng sắp không sờ thấy, có thể suy xét là khí huyết thiếu hụt. Kim... cần châm huyệt Túc Tam Lý để tăng khí và bổ sung khí, ngoài ra còn có Tam Âm Giao, Huyết Hải..." Do dự một lát, cô còn nói thêm: "Thuốc bắc có thể cân nhắc đến Bổ trung ích khí thang cộng với Tứ vật thang để bổ sung khí huyết."
Sau khi Kha Văn Văn nói xong thì đến lượt Đổng Chính Ngọ. Đổng Chính Ngọ vốn đang đứng thẳng lưng, nhưng dưới ánh mắt của Trình Bạch Truật từ từ co lại, cũng trở nên nói lắp bắp: "Suy nghĩ của tôi cũng giống Văn Văn. Nhưng... nhưng tôi cảm thấy bổ dương khí quan trọng hơn. Đơn thuốc... nên chọn Bổ thận tráng gân thang, có tác dụng bồi bổ gan thận, mạnh gân cốt."
Ánh mắt của Trình Bạch Truật càng thêm bình tĩnh, làm cho người khó có thể biết được hắn có hài lòng với câu trả lời hay không. Thực tập sinh cuối cùng là Mạnh Dương Thiên cảm thấy quyết định trả lời cuối cùng của mình là sai lầm. Lẽ ra cậu nên trả lời trước, không đến mức một mình gánh chịu sự chú ý của cả phòng. Không có năng lực đi áp chót thì đừng giả ngầu.
Nhịp tim của Mạnh Dương Thiên đã gần đến một trăm: "Đơn thuốc... Đơn thuốc thì tôi chọn Thập toàn đại bổ thang, có thể ôn bổ khí huyết, trị các chứng hư. "
Trình Bạch Truật chỉ cảm thấy đầu càng đau hơn. Ba người này rõ ràng không phát hiện được gì nên chỉ nói tới nói lui câu 'khí huyết thiếu hụt' mà hắn nói hôm qua. Với trình độ này, còn lo Đông y không mất sao?
Trình Bạch Truật đau đầu lấy kim ra châm vào huyệt Hậu Khê trên hai tay của bà cụ. Đúng như dự đoán, cảm giác dưới kim trống rỗng như đấm vào bông, kim nhẹ vê chậm, kim chậm vê nhẹ.
" A - - "Bà cụ kêu lên một tiếng ngắn ngủi, chỉ cảm thấy hai bên cánh tay tê dại căng đau, giống như cơ bắp đau nhức sau khi khiêng đồ nặng cả buổi trưa. Trình Bạch Truật dừng kim lại, thấy cảm giác tắc nghẽn dưới kim không mạnh. Nhưng nếu bà cụ có cảm giác, thuận tiện lấy cảm giác của bà cụ làm chuẩn. Sau đó bình tĩnh lại một lúc có thể điều chỉnh kim để thúc đẩy khí, tăng cường hiệu quả chữa bệnh.
Đợi năm phút, Trình Bạch Truật bảo Hoàng Tuấn Hoa cởi bỏ sợi dây quanh eo bà cụ, xem bà cụ có thể tự ngồi được hay không. Hoàng Tuấn Hoa hơi do dự, nhưng ông Phương lại lập tức tiến lên cởi bỏ sợi dây. Trong phán đoán của Hoàng Tuấn Hoa tình huống bà mẹ không thể ngồi vững và trượt xuống cũng không có xuất hiện.
Bà cụ làm theo lời dặn của Trình Bạch Truật, thử từ từ thẳng lưng. Kết quả thực sự có thể! Thẳng lưng ngồi ngay ngắn trên xe lăn!
Hoàng Xuân Hoa:"! "
Vợ chồng Hoàng Tuấn Hoa:"! "
Bà mẹ đã hơn bảy mươi:"! "
Ba thực tập sinh:"!"
Hàng nghìn từ ngữ hội tụ thành một câu 'chết tiệt'!