Trinh Thám [Fanfic] Khi Conan Và Kuroba Kaito Tình Cờ Gặp Nhau! - BCmanga

Thảo luận trong 'Truyện Của Tôi' bắt đầu bởi BCmanga, 17 Tháng chín 2021.

  1. BCmanga

    Bài viết:
    35
    Chương 10: Thấu hiểu.

    Bấm để xem
    Đóng lại
    "An toàn rồi đấy! Meitantei!"

    Kaito Kid cất tiếng nhẹ nhàn trong đêm tối tĩnh mịch, khi vừa buông lõng đôi tay để đưa cậu bé thám tử về lại mặt đất sau một khoảng thời gian cùng nhau bay trên không trung để trốn khỏi sự truy sát của nhóm người lạ mặt.

    "Nhóc vẫn không sao chứ?"

    Kaito Kid hỏi thêm, ngay sau khi Conan vừa đứng tách ra quay mặt về phía anh ta.

    "Tôi không sao, còn anh?"

    Conan hỏi với giọng nghiêm túc, cùng ánh nhìn lo lắng về phía Kid, khi anh ta vừa lùi về phía góc tối để che đi sự nổi bật của mình.

    "Lo lắng cho tôi sao, Meitantei?" Kid đùa cợt trong giọng nói.

    "Chẳng qua vì anh vừa cứu tôi thôi, chứ bình thường thì.. À, Mà bọn chúng là ai thế, có vẻ họ quen anh? Viên kim cương đã bị chúng lấy đi mất rồi, anh không định sẽ trả nó lại cho chủ sao?" Conan bình tĩnh bỏ qua sự lãng tránh của Kid, còn không quên hỏi về đám người lạ có súng trên sân thượng. Chúng rõ ràng là nhắm vào Kid chứ không hẳn chỉ vì muốn đoạt lấy viên đá, những kẻ như thế vẫn luôn truy đuổi Kaito Kid trong bóng tối.

    "Chúng là những cái đuôi phiền phức! Cậu không cần phải biết về đám người đó đâu, Meitantei?"

    Kid nhẹ giọng nói một câu như để cho âu chuyện, còn không quên nhắc đến một chút vấn đề liên quan đến viên đá mà những kẻ đó vừa cướp được:

    "Cậu quên rằng Victoria có tới hai viên sao? Chúng chỉ lấy đi kẻ thế thân, đúng như vai trò của nó."

    Kid vẫn lẫn tránh câu hỏi, trên gương mặt vẫn nở nụ cười tinh ranh thường thấy.

    Conan thầm suy nghĩ, cái tên giao xảo, ngay cả mình cũng bị hắn lừa? Trên gương mặt cậu không khỏi khó chịu nổi với cái kẻ không thể lường trước được này.

    "Trước khi gia đình ông Mori đi tiệc về thì tạm thời cậu hãy ở đây, nơi này với cậu chắc hẳn sẽ an toàn hơn phải không, Meitantei?" Kid lên tiếng cắt đứt suy nghĩ của Conan.

    Conan quay mặt lên nhìn, thì ra cậu đang đứng trước nhà Kudo, đó chính là nhà của cậu. Conan kinh ngạc không nói nên lời, quay lại hướng Kid đang đứng để hỏi cho rõ:

    "Tại sao lại?"

    Nhưng đối diện với cậu nhóc bây giờ chỉ là màn đêm tĩnh mịch kèm theo hơi gió lạnh của sự đơn độc. Kid đã rời đi nhanh như một cơn gió nhưng lại không mang theo một âm thanh nào.

    Chỉ còn sót lại một hương vị nồng đậm mà đối với thám tử đó là hương vị kích thích giác quan họ làm việc mạnh mẽ hơn bất kỳ ai, như những con cá mập đói khát luôn có thể nhận biết được mùi vị này trong gió, một thứ mà thám tử không thể nhầm lẫn được đó là 'mùi máu'.

    * * *

    "Shinichi! Sao trễ vậy cháu lại đến đây?" Tiến sĩ Agasa mở cửa hỏi với vẻ mặt khá ngạc nhiên. Giờ đã khuya, trên người ông bác tiến sĩ diện cả cây đồ ngủ.

    "Chuyện dài dòng lắm!" Conan bày ra vẻ mặt bất đắc dĩ vừa trả lời vừa đi vào nhà một cách rất tự nhiên.

    * * *

    "À.. thì ra là do Kaito Kid đã đưa cháu đến đây vì biết cha con ông Mori còn ở khách sạn Vitoria chưa về phải không?" Ông tiến sĩ sờ cằm tập trung để hiểu về nội dung Conan vừa kể.

    "Cháu đã nhắn tin cho Ran nói rằng cháu đang ở đây, để cô ấy không phải lo lắng!" Conan vừa nói vừa chăm chú nhìn màn hình điện thoại di động trên tay.

    "Vậy còn bọn người có súng đó thì sao? Chúng có đuổi theo cháu không? Liệu bọn chúng có tìm đến đây không Shinichi?" Ông tiến sĩ hỏi với vẻ lo lắng.

    "Ông cứ yên tâm, cháu và Kid đã bay đi rất nhiều hướng trước khi Kid đưa cháu đến đây!

    Vấn đề là, Kid đã thả cháu xuống ngay trước nhà của Kudo Shinichi!" Conan nói với giọng nghiêm túc.

    "Cháu nói thật chứ Shinichi? Nếu vậy không lẽ Kaito Kid biết thân phận thật của cháu rồi sao?" Ông tiến sĩ hoảng hốt.

    "Cháu cũng không chắc, có khi do trùng hợp hắn thấy nhà bên đó vắng người nên sẽ không bị ai dòm ngó thôi?" Conan tỏ ra lạc quan hơn nhưng sau đó cậu liền thay đổi cách nghĩ: "Nhưng với tên đó, không chuyện gì có thể qua mặt được hắn đâu ông à!" Conan vừa nói vừa mỉm cười như điều đó với cậu không có gì phải lo lắng thậm chí lại là một điều tốt.

    "Nhưng vấn đề khiến cháu lo lắng hơn chính là cái mùi đó, rõ ràng là mùi máu. Có thể Kid đã bị thương nên hắn mới cố ý.." Conan chìm vào suy nghĩ về người nào đó nhưng nhanh chóng bị cắt ngang bởi tiếng chuông điện thoại của mình, người gọi là Ran mori.

    "Alo chị Ran!.. Vâng em đang ở nhà của tiến sĩ, Kaito Kid đã đưa em về đây ạ! Bọn người đó rất hung dữ ạ, cũng may lúc đó Kaito Kid đã ôm em bỏ chạy kịp thời nên em không sao ạ!"

    Conan vừa nói vừa làm ra vẻ mặt bất đắc dĩ với chất giọng trẻ con nhất có thể. Sau khi lắng nghe một lúc, cậu tiếp tục quay sang hỏi về một người khác:

    "Chị Ran ơi! Anh Hakuba còn đó không ạ? Lúc nãy anh ấy có làm rơi đồ, em đã nhặt được nên chạy lên sân thượng theo anh ấy, không ngờ gặp cả Kid và bọn người xấu!"

    "Ran vẫn còn ở đó sao cháu?" Ông tiến sĩ hỏi khi thấy Conan vừa tắt máy.

    "Vâng ạ, vì có liên quan đến bọn người có súng nên vụ án trở nên nghiêm trọng hơn, cảnh sát đang mở rộng điều tra để truy tìm bọn chúng đó Bác!" Conan vừa nói vừa nhìn xung quanh như tìm kiếm ai đó: "Haibara đâu rồi bác?"

    "Bé Ai đang ở dưới tầng hầm, mấy ngày nay con bé nghiên cứu gì tới rất khuya." Ông tiến sĩ vừa nhìn về hướng tầng hầm vừa nói.

    "Nhưng mà Shinichi, trên áo cháu hình như có máu thì phải, cháu có bị thương đâu không?" Ông tiến sĩ lại gần cầm tay đang cầm điện thoại của Conan lên.

    Conan nhìn xuống kiểm tra vì vệt máu ở bên hông và phía dưới vạt áo vest sẫm màu mà cậu đang mặc nên cậu không để ý.

    Đây là máu của Kid, anh ta đã bị bắn trúng. Là lúc rơi xuống sao? Thì ra đây là lý do lúc đó anh ta lùi về phía góc tối để mình không nhận ra. Conan thầm suy nghĩ, trên gương mặt không giấu nổi sự lo lắng. Đồng thời tiếng chuông điện thoại của Ran làm cậu càng khẩn trương hơn.

    "Alo!" Conan nhanh chóng bắt máy, người bên kia không phải Ran mà là Hakuba, cả hai nói chuyện như đàm phán bí mật trong điện thoại.

    "Vâng!" Conan kết thúc cuộc nói chuyện của hai người, chủ đề giữa họ không phải ai khác chính là người mà Conan hiện đang lo lắng nhất.

    "Có chuyện gì sao cháu?" Tiến sĩ hỏi với vẻ lo lắng.

    "Cảnh sát không tìm ra được bọn người đó, Kid thì đã chạy mất nên tạm thời tất cả mọi người sẽ được ra về." Conan nói với vẻ không mấy quan tâm.

    "Nhưng có vẻ Kid đã bị thương, vết máu này là của anh ta!" Conan vừa nói vừa nhìn xuống vạt áo đã nhuộm màu máu của mình.

    "Thật vậy sao, nếu bị thương thì bây giờ anh ta đang ở đâu chứ?" Ông tiến sĩ hỏi với vẻ mặt ngạc nhiên.

    "Nếu biết được thì anh ta đã bị cháu tóm lâu rồi" Conan vừa nói vừa cười với vẻ bất đắc dĩ.

    "Nhưng cháu biết có người có thể giải đáp cho cháu vấn đề này." Conan nói với vẻ mặt phấn khích như sắp được khám phá một điều bí ẩn, hay như một đứa trẻ sắp được mở phần quà của mình.

    Một lúc sau, hai cha con thám tử Mori đến đón Conan, đi theo còn có thanh tra Nakamori. Trước những câu hỏi dồn dập từ các phía và sự lo lắng của Ran Mori khiến cậu nhóc toát cả mồ hôi. Điều mà Conan cố gắng cung cấp cho thanh tra Nakamori chỉ đơn thuần là bọn người lạ mặt có súng và mô tả sơ lượt về chúng cũng không khác gì của Hakuba cung cấp, đơn giản chỉ là bọn người lạ mặt. Còn về Kid thì việc Conan nhiều lần được Kid cứu nguy hay cùng hắn trãi qua nhiều chuyện đã trở nên rất đổi quen thuộc với những người trước mặt nên việc nhận dạng Kid thì khỏi ai bàn tới..

    Conan đã cởi áo vest khoát ngoài để không ai biết về chuyện Kid đã bị thương, không phải để bao che cho tội phạm mà để đáp lại những việc Kid đã làm cho cậu, với Conan điều mà cậu đang mong chờ nhất lại là điều cậu chưa từng nghĩ tới, chính là được gặp con người thật của Kid.

    "Đêm nay đúng là một đêm thật dài!" Conan thầm suy nghĩ khi đến tận bây giờ vẫn chưa được về ngủ..

    Hôm sau, trường tiểu học Teitan..

    "Nghe Tiến sĩ nói tối qua cậu bị bọn người lạ mặt bắn và Kaito Kid đã cứu cậu phải không?" Haibara ngồi nói và nhìn Conan với ánh mắt bình thản.

    "Có lẽ vậy, nhưng bọn người đó từ hắn mà ra, tớ chỉ bị dính vào vì liên luỵ thôi." Conan tỏ ra bất mãn bởi câu hỏi không đầu không đuôi, với sự cố ý làm sai lệch nội dung của Haibara.

    "Nghe Tiến sĩ nói bọn người đó rất nguy hiểm và có súng nữa, vậy mà cậu vẫn bình an vô sự là nhờ có Kaito Kid đã kịp ôm cậu tránh đạn và còn đưa cậu về nhà tiến sĩ nữa mà?" Haibara nhấn mạnh hơn về việc này.

    "Ờ.. thì.. đúng là như vậy!" Conan không thể phản bác lại, vì đây rõ ràng là sự thật nhưng còn nguyên nhân chính khiến cậu bị bọn người đó bắn thì lại cố bị lượt bỏ đi.

    "Kaito Kid là người tốt nên việc hắn cứu cậu hết lần này đến lần khác là chuyện không có gì là khó hiểu hết đâu, nhưng còn việc hắn đưa cậu đến tận nhà thật sự của cậu mới là điều đáng nói đó?" Haibara nói tỉnh bơ như không.

    "Ờ.. Tớ có cảm giác tên đó đã biết thân phận của tớ rồi, nhiều lần hắn cố ý cải trang thành tớ kể cả khi ra nước ngoài, có thể vì hắn có nhiều nét giống với tớ và hắn biết rỏ Shinichi Kudo không thể xuất hiện khi đó." Conan nói với vẻ mặt không thể làm gì hơn.

    "Không phải trước mặt Kaito Kid cậu không hề tỏ ra mình là một cậu bé sao? Một người thông minh như Kaito Kid không thể không chú ý đến điểm này, nên chuyện bại lộ cũng là lẽ thường tình thôi!" Haibara vừa nói vừa mỉm cười nhẹ như cố ý trêu ngươi ai đó.

    "..."

    Conan biểu tình khó nói với cái cô gái hay có cách nói đâm thấu tâm cang người khác này.

    Bất chợt điện thoại Conan rung lên báo hiệu tin nhắn, cậu mở xem và nở nụ cười như những lúc sắp phá giải được một vụ án nào đó.

    "Chuyện gì làm cậu vui vậy?" Haibara rất để ý đến cử chỉ của Conan.

    "À, tin trả lời từ một người quen, nói rằng mọi việc vẫn ổn!" Conan trả lời cho có lệ.

    "Còn bọn người đã bắn cậu thì sao? Cậu đã biết họ là ai chưa?" Haibara tỏ ra khó chịu vì biết hắn không muốn cho mình biết chuyện gì nên chủ động thay đổi chủ đề.

    "Tạm thời vẫn chưa! Thanh tra Nakamori đang điều tra về bọn người đó, vì chúng có ý định cướp lấy viên kim cương. Có lẽ Kid biết về chúng, nhưng rất khó để lấy được thông tin từ miệng của hắn lắm?" Conan nói với vẻ chán nản vì hoàn toàn không có chút manh mối.

    "Tới nghĩ cậu nên để vụ này cho cảnh sát, vì biết đâu bọn người đó là mafia thì sẽ phiền phức lắm! Chúng ta có cả một tổ chức phía sau đã đủ lo rồi!" Haibara nói với thái độ nghiêm túc.

    Lời Haibara như có gì đó khiến Conan sửng sờ trong giây lát. Cậu vội vàng mở điện thoại nhắn tin khá nhanh, bên kia chỉ trả lời lại một từ duy nhất "Ok". Conan một lần nữa mỉm cười, trong ánh mắt tràn ngập niềm phấn khởi vì những mắt xích từ phi vụ tối qua, về bọn người lạ mặt hay về Kaito Kid như dần được định hình lại.
     
    Last edited by a moderator: 31 Tháng tám 2024
  2. BCmanga

    Bài viết:
    35
    Chương 11: Gặp Mặt!

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Sở cảnh sát Tokyo..

    "Như vậy là sao? Vẫn không điều tra được kẻ nào đã bắn Kaito Kid à?"

    Thanh tra Nakamori đang quát tháo tại đội điều tra. Vụ trộm của Kaito Kid và nhóm người lạ có súng trên sân thượng khách sạn nhằm vào Kid vẫn không có chút manh mối nào, khiên ông ta không thể nào ngồi yên được.

    "Thanh tra bình tĩnh! Bọn người đó như từ trên trời rơi xuống đột ngột quá. Chúng tôi đã liên hệ với bên các đội khác, họ cũng chưa có tin tức gì về bọn người lạ đó." Một cảnh sát viên khuyên can và báo cáo lại những gì mà họ đã làm.

    "Một bọn người có súng, không phải là chuyện nhỏ, trong khi chúng ta lại không điều tra ra được. Hơn nữa chúng lại nhắm vào Kid!" Thanh tra Nakamori không kìm được sự tức giận. Người bắt Kid chỉ có thể là ông, giờ lại lòi đâu ra thêm một bọn người nguy hiểm liên quan tới Kid, không thể cứ để mặc chuyện này được.

    "Không phải cả Kaito Kid chúng ta cũng không thể điều tra được sao? Nên bọn người liên quan đến hắn chúng ta không có manh mối, đó cũng là lẽ bình thường mà Ngài thanh tra!" Viên trợ lý vừa cười, vừa nói với vẻ mặt ngây ngô, nhưng đây lại là sự thật mà ai cũng thầm hiểu.

    "Cậu nói gì thế hả tên ngốc?"

    Thanh tra quát tháo ầm ĩ. Ai cũng biết tính nóng nãy của vị thanh tra đã theo đuổi các phi vụ của Kaito Kid từ trước tới nay. Nhưng lần này lại có kẻ muốn mưu hại hắn khiến ông càng thêm tức giận hơn cả việc bị Kid qua mặt.

    "Ngài thanh tra đang rất nóng lòng với vụ này rồi đây!" Từ xa nhìn thấy thanh tra Nakamori đang quát tháo, Hakuba lên tiếng.

    "Xem ra cả cảnh sát cũng không biết gì về bọn người đó?" Conan nói khi đang đứng kế bên Hakuba. Cả hai vừa vào tới, nghe thoáng qua đã biết nội dung nhưng cũng đủ để người đang tìm kiếm thông tin phải thất vọng.

    "Cậu Hakuba và khắc tinh của Kid đã đến rồi à! Ngài thanh tra đang đợi hai cậu, xin mời vào!" Một viên cảnh sát tươi cười đón tiếp họ và dẫn cả hai đến chổ thanh tra Nakamori đang còn ngùn ngụt ngọn lửa với bọn người lạ mặt.

    "Ngài thanh tra! Cậu Hakuba và bé Conan đã tới rồi ạ!" Viên cảnh sát lại gần vị thanh tra đang gặm nhắm sự căm tức để trình báo.

    "Hiện tại việc ta quan tâm nhất chính là Kaito Kid và bọn người có súng kia, những việc khác ta mặc kệ!"

    Thanh tra Nakamori đang mất tập trung nên theo quáng tính quay lại rào lên. Nhưng khi vừa nhìn thấy Hakuba và Conan thì lập tức lấy lại lý trí. Trong khi đó cả phòng cảnh sát đều đứng hình, Hakuba vẫn mỉm cười vì quá quen thuộc với tính khí của ông thanh tra này, còn Conan thì làm bộ mặt khó đỡ với ông ta.

    * * *

    "E.. hèm! Chúng ta bắt đầu làm việc!" Thanh tra Nakamori nói sau khi tất cả ngồi vào bàn.

    Hôm nay Conan và Hakuba đến với giai trò là nhân chứng có mặt tại nơi sự việc xảy ra và đã nhìn thấy bọn người kia, nên việc cung cấp thông tin cho phía cảnh sát là vô cùng cần thiết.

    "Chưa được!" Hakuba lên tiếng phản đối.

    "Tại sao vậy, cậu có chuyện gì sao?" Thanh tra lên tiếng hỏi. Kèm theo đó là bộ mặt ngạc nhiên của Conan.

    "Không phải. Vì người giám hộ của cậu bé vẫn chưa quay lại." Hakuba nhìn Conan nói và mỉm cười nhẹ nhàn.

    "Ủa, không phải hai đứa đi chung với nhau hả?" Vị thanh tra ngộ nhận.

    "Dạ không ạ! Cháu đi với Bác tiến sĩ Agasa, khi vào tới cửa đội điều tra mới gặp anh Hakuba." Conan làm bộ dạng trẻ con giải thích.

    "Vậy ông ấy đâu?" Thanh tra nhìn quanh hỏi.

    "Bác ấy đi vệ sinh sẽ quay lại ngay ạ!" Conan cười với vẻ bất đắc dĩ.

    "Ông ấy đi được 08 phút 47 giây rồi! Có vẻ ông ấy bị lạc hay bị bắt cóc rồi không chừng?" Hakuba nhìn đồng hồ nói, đồng thời nháy mắt với Conan.

    "Không lẽ nào.." Conan thầm nghĩ.

    "Chào các vị, ta đi chung với thằng bé!" Tiến sĩ Agasa từ phía sau lên tiếng.

    Thấy mọi người đều nhìn mình trong im lặng, tiến sĩ bổng ngơ ngác không hiểu lý do.

    "Thôi được rồi! Vậy chúng ta bắt đầu làm việc! Do các cậu là người mục kích các đối tượng sử dụng súng và còn bị chúng bắn nên bên cảnh sát chúng tôi muốn nhờ hai cậu có thể cung cấp thêm về hình dạng của chúng cho tiện việc điều tra." Thanh tra Nakamori nghiêm túc trình bày ngắn gọn những gì cần thiết.

    "Vâng, lúc đó cậu nhóc đây và Kaito Kid ở gần chúng nhất, có lẽ nhóc sẽ nhìn rõ hơn." Hakuba nói và nhìn Conan. Không ngoài ý bảo cậu nói trước và hơn hết cậu là người bị hại thứ hai trong sự việc này.

    Bọn họ chăm chú vào cuộc phác họa gương mặt và cố nhớ lại một số chi tiếc cần thiết để cung cấp cho phía cảnh sát về bọn người lạ mặt. Về phần Conan, cậu không đề cập gì đến Kid ngoài việc được Kid cứu và mang đi.

    "Nếu nói vậy, mục tiêu của chúng cũng là viên kim cương sao?" Thanh tra nắm đúng trọng điểm mà họ cố đề cập đến.

    "Kaito Kid cũng chuyên trộm đá quí, không lẻ giữa họ có liên quan với nhau sao?" Tiến sĩ Agasa bất ngờ lên tiếng thắc mắc nhưng lại là những điều mà hai kẻ ngồi đó rất muốn biết để xâu chuổi những mắc xích bí ẩn lại với nhau, cả hai đều mỉm cười nhìn vị tiến sĩ đang có vẻ mặt ngẩn ngơ không hiểu chuyện gì.

    "Cũng rất có thể, nếu chúng nhắm vào viên đá thì chuyện chúng và Kid gặp nhau không chỉ một lần đâu." Thanh tra gật gù đồng tình, không để ý đến vẻ mặt kèm nụ cười tự tin của hai kẻ ngồi đó, khi họ cố lái hướng điều tra của cảnh sát theo suy đoán của mình nhưng không để bị ai phát hiện.

    "Vậy Kaito Kid đã hoàn trả lại viên kim cương thật chưa chú thanh tra?" Conan hỏi như cố tình hướng về điều này.

    "Theo như cháu nói tối hôm đó thì Kid vẫn đang giữ viên kim cương thật nhưng lạ là hắn vẫn chưa hoàn trả lại như mọi khi." Thanh tra sờ cằm thắc mắc.

    "Xem ra hắn ta đang gặp rắc rối gì đó nên chưa thể trả lại. Hay là hắn vẫn giữ để dụ bọn người kia tìm đến mình lần nữa?" Hakuba suy nghĩ đưa ra giả thuyết.

    "Thôi được rồi, cảnh sát sẽ điều tra thêm. Bây giờ hai cậu có thể về, khi nào nhớ thêm gì cứ gọi cho tôi." Thanh tra Nakamori kết thúc cuộc thảo luận.

    * * *

    Bên ngoài Trụ sở cảnh sát..

    "Anh Hakuba nghĩ sao nếu như Kid cung cấp thông tin mình biết cho cảnh sát?" Conan lên tiếng khi cả hai đã đi ra khỏi cổng.

    "Anh không nghĩ Kid chịu hợp tác với cảnh sát đâu?" Hakuba trả lời nhưng mắt lơ đãng nhìn ra xa.

    Việc cả hai đang đứng đợi là do tiến sĩ Agasa đã đi lái xe đến nên Hakuba phải ở lại chờ cùng cậu bé cho đến khi người lớn lái xe đến nhận.

    Cũng chính là dịp tốt để cả hai có thể trò chuyện mà không cần kiên dè.

    "Nhưng với bọn người nguy hiểm đó nếu để cảnh sát ra mặt thì không phải Kid sẽ an toàn hơn sao?" Conan hỏi dò người đang đứng bên cạnh.

    "Có khi là điều ngược lại cũng nên, hắn đã chọn đi con đường trở thành Kaito Kid thì mọi nguy hiểm với hắn là điều tất nhiên không phải sao?"

    Hakuba nói với giọng nhẹ nhàn, ánh mắt nhìn đi xa, như đang nói lên một điều tất nhiên phải là vậy.

    Con đường đã chọn sao? Conan thầm suy nghĩ về lời Hakuba vừa nói.

    "Anh không nghĩ là bọn người kia có thể thuộc một tổ chức mafia nào đó sao? Một mình Kaito Kid liệu có đối phó nổi không? Mục đích của hắn bày ra các phi vụ chấn động chỉ để dụ bọn chúng xuất hiện thôi sao?" Conan nói với giọng nghiêm túc, không còn dùng chất giọng trẻ con như khi nói với những người khác.

    "Anh cũng nghĩ như nhóc! Nhưng mục tiêu của Kid không chỉ có vậy đâu." Hakuba quay mặt lại vừa nói vừa nhìn Conan với ánh mắt đượm buồn, ánh mắt mà cậu đã được nhìn thấy ở một người nào đó.

    "Anh phải đi đây, nhóc cũng về đi!" Hakuba vừa nhìn đồng hồ vừa nói. Hắn canh rất chuẩn thời gian, giờ này đáng lẽ ra đã có xe đến nhưng giờ lại không thấy đâu, phải chăng..

    "Kuroba Kaito!" Conan bất chợt nói ra cái tên đó sau khi nhìn thấy ánh mắt vừa rồi của Hakuba.

    "..."

    Hakuba im lặng khó hiểu.

    "Anh biết cái tên này chứ? Đây là điều tôi rất muốn hỏi anh một lần, nhưng không phải để vạch rõ thân phận đằng sau chiếc kính một mắt đó. Mà chỉ để hiểu rõ đằng sau đôi mắt ấy thật sự ẩn chứa điều gì?" Conan hỏi nhưng không nhìn thẳng vào Hakuba, chiếc kính to bản đã che đi biểu cảm trên đôi mắt của cậu lúc này.

    "..."

    Hakuba vẫn im lặng nhìn Conan như dò xét.

    "Tôi nghĩ anh hiểu mà phải không? Kaito Kid?" Conan quay mặt nhìn thẳng vào Hakuba, nói như khẳng định.

    "..."

    Hakuba vẫn im lặng.

    "Anh không cần phải phủ nhận, mục đích thật sự hôm nay tôi đến đây để gặp anh đó. Vì anh còn để một thứ quan trọng ở chổ tôi, nên tôi đã nhờ anh Hakuba cố tình cho anh biết việc hôm nay tôi và anh ta đến sở cảnh để cung cấp thêm lời khai. Quả nhiên, không ngoài dự đoán anh đã đến nhưng lại bằng chính thân phận của Hakuba." Conan vừa nói vừa mỉm cười hứng khởi vì đã thành công lừa được tên chuyên đi lừa người khác. Nhưng lại càng bất ngờ hơn khi phát hiện hắn lại cải trang thành chính kẻ đã lừa hắn đến đây.

    "Nhóc không nghĩ là Kaito Kid đã cải trang thành một người khác sao?" Hakuba lên tiếng.

    "Ban đầu, việc bác tiến sĩ đi vệ sinh quá lâu củng khiến tôi nghi ngờ. Nhưng sau đó, chúng tôi đã nói chuyện riêng với nhau, nên tôi chắc chắn đó là người thật. Hơn nữa, để tránh việc bị tráo đổi trước đó tôi và Hakuba đã trao đổi một số thông tin mà anh không thể biết được nên lúc mới gặp ở cửa tôi đã biết đó là anh rồi." Conan tự tin đưa ra lập luận.

    "Vậy sao lúc gặp thanh tra Nakamori cậu không tố giác tôi chứ?" Hakuba mỉm cười, nụ cười cao ngạo của Kaito Kid không lẫn vào đâu được.

    "Vì chỉ có anh mới biết rõ về bọn người đó nên thay vì tố giác để anh chạy mất, chi bằng để anh chủ động hợp tác như vậy sẽ có ích hơn nhiều." Conan nói với vẻ ngượng ngùng.

    "Vậy ra cậu muốn gặp tôi là vì chuyện đó thôi sao? Dù sao tôi cũng đã làm đúng theo ý cậu, cung cấp thông tin cho cảnh sát rồi, bây giờ tôi có thể đi được chưa?" Kid nói khi vẫn còn trong lốt cải trang Hakuba.

    "Anh vẫn chưa trả viên kim cương, không lẽ anh muốn giữ để dụ bọn chúng thật sao?" Conan truy hỏi.

    "Tôi đã trả nó trong ngăn tủ của thanh tra Nakamori rồi. Đó không phải thứ tôi đang tìm." Kid đáp lại nhẹ nhàn.

    "Thứ anh đang tìm có phải cũng là thứ bọn chúng tìm không?" Conan nghiêm túc hỏi.

    "Cậu là thám tử mà, hãy thử tìm ra sự thật đi? Meitantei!" Kid trả lời như thách đố.

    "Vẫn cái kiểu nói năng đáng ghét này. Tôi còn chưa hỏi anh về vụ án mạng tại trung tâm thương mại. Lúc đó chính anh đã gợi ý cho tôi, anh đã biết hung thủ là ai, sao không tự mình chỉ ra hắn mà còn dồn mình vào thế kẹt?" Conan bực vì cách trả lời lẫn tránh của Kid.

    "Không phải việc chỉ ra hung thủ là chuyện của thám tử sao? Tôi biết hung thủ chỉ tình cờ dựa vào quan sát thái độ của nạn nhân trước đó và của cả hung thủ mà suy ra thôi. Quan sát đó là công việc của một siêu trộm mà." Kid đính chính.

    "Mà chuyện này củng không mấy quan trọng! Nếu cậu đã đạt được mục đích rồi thì tôi đi đây, không thôi cái tên phiền phức này tỉnh lại trước rồi tìm đến đây thì phiền." Kid chủ động kết thúc cuộc trò chuyện.

    "Khoan đã, mục đích của tôi đã đạt được rồi, vậy còn anh thì sao Kid?" Conan vừa nói vừa nhìn Kid cười với vẻ mặt ngây thơ.

    "À! Nếu cậu muốn thì đã giao nó cho cảnh sát rồi. Với tôi thì chuyện đó không phải lần đầu." Kid nói với vẻ mặt không mấy quan tâm.

    Không phải lần đầu? Lúc ở Singapore hắn cũng từng bị thương do đạn bắn. Xem ra cuộc sống của hắn không phải hào nhoáng như vẻ bề ngoài của hắn, mà luôn bị rình gập bởi những mối nguy hiểm.

    Conan nhìn Kid mà chìm vào suy nghĩ. Trong đầu cậu văng vẳng một câu hỏi mà từ khi gặp Kid cậu đã rất muốn hỏi nhưng không thể mở lời, như bất giác nhớ đến lúc Kid tự mình băng bó vết thương, cậu đã buột miệng lên tiếng: "Vết thương của anh thế nào rồi?"

    Kid dùng gương mặt Hakuba tỏ ra ngạc nhiên, vì lần trước anh bị thương tên nhóc này còn nói mĩa mai.

    "Cậu làm tôi ngạc nhiên đó, Meitantei?" Kid vừa nói vừa mỉm cười, một nụ cười bí ẩn.

    "Không phải vì có tôi nên anh mới bị thương sao? Nên hỏi thăm là chuyện thường tình mà!" Conan vừa nói vừa tỏ hờ hợt trên mặt như thể điều này là rất tự nhiên.

    "Không phải tên này đã trả lời cậu rồi sao? Hai từ" vẫn ổn "hắn nhắn cho cậu chắc chắn là đang ám chỉ tôi rồi." Kid vừa nói vừa chỉ tay vào khuôn mặt Hakuba mình đang mang.

    Phải công nhận hắn ta thông minh thật, Conan suy nghĩ, trên gương mặt tỏ vẻ bất mãn.

    "Vậy nhé Meitantei! Coi như chúng ta không ai nợ ai. Tạm biệt!" Kid trong hình dáng của Hakuba vừa quay lưng đi vừa nói.

    "Tôi nghĩ có thể chúng ta có chung một kẻ thù. Chúng không phải loại người mà một mình có thể đối phó được. Nếu Kaito Kid là mồi nhữ thì hãy để Kuroba Kaito trở thành người thợ săn?" Conan nói nghiêm túc trước khi Kid bước đi.

    "..."

    Kid quay mặt lại nhìn Conan bằng ánh mắt ngạc nhiên hiếm thấy của một siêu trộm, sau đó Kid mỉm cười nhẹ nhàn và bước đi, còn không quên giơ tay như chào tạm biệt.

    Conan cũng nhìn theo mỉm cười tương tự như nhẹ lòng, như thấu hiểu, như khai phá được một tiềm năng rộng lớn mà cậu còn chưa từng nghĩ đến.

    Tại bãi đổ xe, bác tiến sĩ vẫn đang đợi mõi mòn và liên tục nhìn đồng hồ.
     
    Chỉnh sửa cuối: 23 Tháng tám 2024
  3. BCmanga

    Bài viết:
    35
    Chương 12: Ánh Sáng!

    Bấm để xem
    Đóng lại
    "Chuyện là như vậy đó! Có vẻ như anh ta không có ý định sẽ hợp tác với cảnh sát hay cho chúng ta biết thêm gì về những kẻ lạ mặt đó đâu." Conan vừa ngồi tỳ tay lên bàn vừa nói điện thoại với một người nào đó.

    Nơi mà cậu đang ngồi chính là phòng xem tivi của nhà ông Mori, sau khi vừa thức dậy lại ngồi ăn bánh uống trà và xem chương trình. Thám tử Mori đã đi ra ngoài chắc là lại đi tìm bạn uống bia, Ran thì đang nấu ăn dưới bếp. Nên việc cậu đang làm chính là rảnh ranh mà nghe điện thoại.

    "Cái tên ranh ma đó sẽ không dễ dàng để người khác biết về bí mật của mình đâu." Đầu dây bên kia có tiếng đáp lại.

    "Em đã nói hết những gì cần nói rồi! Cũng cám ơn anh, nhờ có anh em mới có cơ hội nói chuyện riêng với Kid!" Conan tươi cười nhẹ nhàn nói qua điện thoại.

    "Dù gì thì giữa tôi và tên đó vẫn còn một món nợ cần đòi.. lần sau gặp lại tôi sẽ trả cho hắn đầy đủ!" Hakuba bên kia cuộc gọi nói với giọng nhẹ nhàn nhưng nội dung vẫn nồng nặc mùi thù mới.

    Anh ta vẫn đang cay cú chuyện bị Kid đánh thuốc mê và cải trang vừa rồi, Conan vừa nghe điện thoại vừa suy nghĩ và cười một cách bắt đắc dĩ.

    "Nhưng có vẻ như tôi phải để nhóc 'khắc tinh của Kid' làm hộ rồi!" Hakuba hạ giọng.

    "Sao ạ?" Conan ngạc nhiên hỏi lại.

    "Tôi sắp phải bay sang Luân Đôn, có lẽ phải một thời gian mới quay lại Nhật bản nên chuyện của Kid đành nhờ nhóc vậy?" Hakuba vừa nói vừa xem đồng hồ tại ghế ngồi khoang hạng nhất của máy bay.

    "Việc này anh phải nhờ cảnh sát thì hơn, em không đủ khả năng đến vậy đâu." Conan tỏ ra ngờ nghệch

    "..."

    Hakuba im lặng mỉm cười nhẹ nhàng như thầm khẳng định một điều gì đó.

    "Xin lỗi quí khách! Máy bay sắp cất cánh, phiền quí khách có thể tắt điện thoại." Một nữ tiếp viên hàng không nhẹ nhàn nói.

    "Vâng!" Hakuba vừa mỉm cười vừa đáp.

    "Xem ra chúng ta phải kết thúc cuộc nói chuyện tại đây rồi!" Hakuba nói qua điện thoại.

    "Vâng." Conan bên kia đáp lại.

    "Nếu nhóc muốn biết thêm về Kuroba Kaito?" Hakuba hỏi gấp.

    "Sao ạ?" Conan ngạc nhiên vì bất thình lình Hakuba đề cập đến.

    ".. Hãy hỏi thanh tra Nakamori!" Hakuba do dự tiếp thêm lời trước khi tắt máy.

    Thanh tra Nakamori sao? Conan vừa nghĩ trong đầu vừa rất đổi kinh ngạc khi nghe Hakuba nói đến tên vị thanh tra đang truy bắt Kid lại biết về Kuroba Kaito. Conan muốn hỏi lại nhưng đầu dây bên kia chỉ còn tiếng "tút.. tút.."

    Chuyện này là sao? Mình có nên xác nhận lại không? Nhìn thế nào cũng không ra được ông thanh tra nóng nãy đó lại bao che cho Kaito Kid được.. nhưng nếu nói ông ta cuồng tên đó thì may ra có thể. Conan ngồi trầm ngâm suy nghĩ về thông tin mới nhận được.

    Đột nhiên điện thoại trên tay rung lên báo cuộc gọi đến làm cắt ngang mạch suy nghĩ của cậu. Nhìn vào màn hình thấy người gọi cậu đổi giọng khác với cách nói chuyện với Hakuba vừa rồi: "Alo!"

    " "Alo!" Cái con khỉ! Cái tên này, chuyện động trời vậy sao cậu không nói cho tới biết hả? "

    Hattori nói như hét qua điện thoại, Conan nhanh chóng đưa điện thoại ra xa động tác nhanh nhẹn như đã bị rất nhiều lần.

    " Này, này Hattori! Chuyện gì mà sáng sớm ra cậu hét như có ai mới bị giật đồ vậy? "Conan ác liệt trả lời.

    " Giật đồ cái đầu cậu! Tớ đang hỏi chuyện nghiêm túc đây nè? "Hattori phản pháo.

    " Rốt cuộc là chuyện gì? "Conan hỏi lại.

    " Thì chuyện cậu và Kaito Kid bị một nhóm người lạ mặt nổ súng bắn trên sân thượng khách sạn Victoria hồi tuần trước, vậy mà cậu lại không cho tớ biết? "Hattori vẫn còn hậm hực nói qua điện thoại.

    " À, là vụ đó sao? Tớ bận quá nên quên gọi điện kể cho cậu nghe. Nhưng sao cậu nắm được thông tin chính xác vậy. Bên cảnh sát giữ bí mật sự có mặt của tớ vì tớ là trẻ con, nên trên tin tức chỉ có nhóm người lạ mặt tấn công Kid thôi mà! "Conan vừa nói vừa bày ra vẻ mặt ngây thơ vô số tội.

    " Vụ đó đang được Sở cảnh sát bên Tokyo gửi công văn nhờ Sở cảnh sát bên Osaka hỗ trợ truy tìm tung tích bọn người lạ mặt. Do có liên quan đến cậu nên bố tớ đã gọi hỏi tớ có phải cậu bé trong vụ nổ súng này có phải cậu không và tớ dám chắc là cậu vì đứa trẻ liên quan tới Kid ngoài cậu ra không còn ai khác, sau đó Kid còn cứu cậu bay đi rồi không có chuyện gì xãy ra tiếp theo cả. "

    Hattori nói rõ câu chuyện một cách mạch lạc. Chuyện đã xảy ra gần một tuần lễ mà giờ cậu mới được biết đến, trong khi nhân vật chính tham gia vào câu chuyện thì lại không hé nữa lời kể lại cho nghe, làm cậu cay cú không biết trút vào đâu lúc này.

    " Đúng là Kid đã cứu tớ sau đó hắn đã thả tớ xuống tại nhà của Kudo Shinichi.. "Conan nói hạ giọng để không ai bên ngoài nghe thấy.

    " Vậy sao? Hả? Không lẽ Kid biết.. "Hattori giật mình sau vài giây..

    " Cũng không rõ.. có khi hắn ta muốn đưa tớ về nhà bác tiến sĩ không chừng. "Conan trấn an Hattori cũng như tự trấn an mình.

    " Mà này, sáng ra cậu hét vào mặt tớ chỉ để hỏi có vậy thôi hả? "Conan phản pháo, tỏ ra bực bội.

    " Này.. này.. chuyện lớn vậy tất nhiên tớ phải hỏi cho rõ rồi. Hơn nữa bọn người đó có khi từ một tổ chức không chừng, chúng thật sự nhắm vào Kaito Kid hay vào cậu đó mới là vấn đề tớ muốn hỏi đó? "Hattori tiếp tục câu chuyện với tâm trạng vừa bực cái tên đang cào nhào bên kia, vừa lo lắng hắn có phải là mục tiêu của bọn người có súng.

    " Mấy kẻ đó là nhắm vào viên đá và có quen với Kid. "Conan trả lời ngắn gọn và đầy đủ.

    " Bọn chúng là trộm như Kaito Kid sao? "Hattori bên kia sờ cằm suy nghĩ.

    " Cũng không hẳn là giống, như Kid, chúng muốn lấy viên đá nhưng với cách làm giống như cướp thì đúng hơn. Bọn họ có vẻ là đã gặp qua nhiều lần, chúng luôn muốn lấy viên đá và cả mạng Kaito Kid. "Conan nghiêm mặt nói về vấn đề này.

    " Lấy mạng Kaito Kid! Là thật sao? "Hattori hỏi lại như không tin vào những gì mình nghe được.

    " Ừ.. chính tớ đã chứng kiến vụ việc. "Conan nghiêm túc trả lời.

    " Nếu vậy thì đáng lo rồi đây! Bọn người đó cả cậu là trẻ con cũng ra tay thì xem ra chúng giết người không gớm tay đâu. Dù Kaito Kid chỉ là tên trộm nhưng hắn đã cứu cậu nhiều lần xem như hắn cũng là một người tốt trong giới tội phạm. "Hattori phân tích.

    " Nên tớ muốn hợp tác với Kid trong việc tìm ra bọn người đó. "Conan đưa ra ý định.

    " Có điều là vầy Kudo! Hành tung của Kaito Kid với chúng ta gần như là con số không nên dù hắn có gặp nguy hiểm đi nữa chúng ta cũng không thể can thiệp được. "Hattori đáp lại.

    " Tớ đã gặp Kid sau đó và đề nghị với anh ta nhưng anh ta đã phớt lờ. "Conan nói thêm.

    " Cậu đã gặp Kid sao? Làm cách nào mà? "Hattori ngạc nhiên.

    " Tớ đã nhờ Hakuba hỗ trợ để truyền tin đến Kid, không ngờ thành công ngoài mong đợi, Kid xuất hiện trước mặt tớ với bề ngoài của Hakuba. "Conan kể lại sự việc.

    " Vậy là cái tên Hakuba lúc nào cũng ra vẻ đó bị Kaito Kid chơi một vố rồi hả? Ha.. ha.. ha.. gặp Kaito Kid ngoài các phi vụ chắc chỉ có cậu thôi đó Kudo! "Hattori vừa cười đến thỏa mãn vừa tán thưởng Conan.

    " Thật ra việc tớ muốn tìm hiểu xem có phải những kẻ truy sát Kaito Kid và bọn người tổ chức áo đen có phải là một hay không? "Conan nói ra mục đích thật sự.

    " Ừ.. cũng có thể lắm chứ? Nhưng làm cách nào để xác minh việc đó? "Hattori vừa suy nghĩ vừa hỏi.

    " Tớ sẽ tìm cách, có thể tìm gặp Kid là phương pháp tốt nhất lúc này? "Conan vừa nói vừa cười.

    " Cậu đùa với tớ đấy à Kudo! Nếu Kid dễ tìm vậy thì cảnh sát khắp thế giới đâu phải điên đầu vì hắn chứ? "Hattori làm vẻ mặt ngờ nghệch trước câu nói khó đỡ của cậu bạn tài ba không chuyện gì không làm được này.

    " Vậy tớ cần tranh thủ thời gian đi tìm Kid, có tin gì tớ sẽ liên lạc cậu sao! Tạm biệt nhé! "Conan vừa nói vừa cúp máy nhanh chóng, mặc cho bên kia Hattori gào lên in ỏi vì chưa nói xong câu chuyện và cả việc cậu ta muốn cùng tham gia điều tra với Conan nhưng bị cậu bạn nhanh chóng bỏ lại đằng sau.

    Tại Sở cảnh sát Tokyo

    " Cháu muốn tìm thanh tra Nakamori ạ? "Conan xuất hiện tại Sở cảnh sát như một điều quá đổi bình thường với những cảnh sát viên tại đây.

    " Thanh tra đã ra ngoài rồi cậu nhóc "khắc tinh của Kid" muốn tìm ngài ấy để trình báo thêm về vụ án của Kid phải không? "Một cảnh sát viên tươi cười hỏi lại.

    " Dạ không ạ! Cháu sẽ quay lại sau ạ! "Conan quay đi, thầm nghĩ nếu gọi điện thoại để hỏi có lẽ đường đột quá trong khi mọi thứ chỉ là mới nghi ngờ.

    " Ấy chết, cậu bé không sao chứ? "Vừa đi vừa suy nghĩ Conan chạm phải một cảnh sát đi ngược lại, anh ta mang một thùng hồ sơ ôm trước ngực, cả hai vô tình va vào nhau.

    " Cháu không sao ạ! "Conan mỉm cười trả lời với chất giọng trẻ con.

    " A.. ra cậu bé "khắc tinh của Kid" nổi tiếng đây mà! "Người kia bắt chuyện.

    " Vâng ạ!'Conan mỉm cười bắt đắc dĩ.

    "Nhưng sau cháu lại ở đây? Chú nghe nói tối nay Kaito Kid lại có phi vụ mới, thanh tra đã đi từ sớm rồi." Viên cảnh sát thắc mắc.

    "Kid có phi vụ mới, ở đâu vậy chú?" Conan hỏi nhanh chóng vì bất ngờ

    "Chú cũng không rõ lắm, nghe đâu ở dinh thự riêng của một người giàu có là Chủ tịch tập đoàn Konor. Kaito Kid đã gửi thư nói sẽ lấy báu vật vào ngày sinh nhật của ông ấy. Tức là ngày mai, nên thanh tra đã đến đó ngay lập tức." Viên cảnh sát kể lại.

    "Vâng, cám ơn chú! Cháu phải đi rồi, cháu chào chú!"

    Conan nhanh chóng rời Sở cảnh sát. Vừa chạy ra ngoài vừa suy nghĩ về phi vụ sắp tới của Kid, khi mà vụ truy đuổi lần trước mới diễn ra không lâu, cậu không hiểu tại sao Kid lại bày ra thêm một vụ tiếp theo nhanh đến vậy, phải chăng Kid muốn dẫn dụ chúng ra hay vì một lý do gì khác. Trên hết, dù hôm gặp nhau tại sở cảnh sát bề ngoài cho thấy anh ta không bị thương quá nghiêm trọng nhưng vết máu đó cho thấy Kid thật sự bị thương, sao còn tiến hành phi vụ ngay lúc này.

    Mãi lo nhanh chóng rời khỏi Sở cảnh sát và suy nghĩ về Kid, Conan không biết rằng viên cảnh sát mà cậu vừa nói chuyện vẫn đứng im lặng nhìn theo cậu, anh ta đưa tay kéo chiếc mủ cảnh sát che đi đôi mắt, đồng thời mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhàn mà quen thuộc.
     
    Chỉnh sửa cuối: 24 Tháng tám 2024
  4. BCmanga

    Bài viết:
    35
    Chương 13: Bóng Tối!

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Tại lâu đài riêng của Tập đoàn Konor.

    "Không ngờ họ gửi thiệp mời và cho người đưa rước chúng ta nồng hậu vậy, Bố có chắc không quen biết ai trong Nhà Konor chứ ạ?"

    Ran ăn mặc sang trọng vừa bước đi vừa nói nhỏ bên cạnh thám tử Mori. Phía trước là một người mặt vest đang dẫn đường cho họ đi vào ngôi biệt thự sang trọng, sáng rực trong ánh đèn ở khắp mọi nơi.

    "Bố không biết! Họ trực tiếp tới gửi thiệp mời và nói có thể dẫn theo người nhà. Nghe đâu là lão già Suzuki giới thiệu, họ mời bố với tư cách thám tử đến giúp họ phá giải vụ án nữa."

    Thám tử Mori vừa nói vừa nhìn thẳng về hướng tòa nhà, cảm thấy khó hiểu với sự mau lẹ của những người có tiền này.

    Conan đi bên cạnh bất đắc dĩ suy nghĩ sự thật là do cậu không còn cách nào khác phải nhờ đến ông bác đó. Do tình huống quá gấp cũng không biết diện lý do gì cho thỏa đáng, không ngờ khi nghe đến Kaito Kid thì liền đồng ý ngay.

    "Hân hạnh quá Ngài thám tử Mori! Rất vui vì Ngài đã đến!"

    Một người đàn ông trung niên tỏ ra vui mừng chào đón gia đình thám tử Mori.

    "Vâng, quí Ngài đây là?"

    Thám tử Mori không khỏi bất ngờ trước sự có mặt tại đây và cả một người chưa từng quen biết lại hết sức thân thiện đang đứng trước mặt.

    Ông ta ra hiệu cho người mặc vest đang cúi chào lui vào trong, vừa quay sang nhìn thám tử Mori với gương mặt tươi cười, nhẹ nhàn đáp: "Vâng, xin được tự giới thiệu với ngài! Tôi là.."

    "Ngài thám tử lừng danh thật không phải rồi? Đây là người thừa kế tài năng của tập đoàn Konor, Tổng giám đốc Konor Jiro!"

    Một người thanh niên trẻ tuổi lịch lãm, phong thái quí tộc, đột ngột xuất hiện từ phía sau gia đình Mori, trịnh trọng lên tiếng cắt ngang cuộc nói chuyện và thản nhiên tự giới thiệu về mình:

    "Xin phép được tự giới thiệu! Tôi là Konor Ichiro, là con trai út của chủ nhân tòa nhà này!"

    "À, vâng! Hân hạnh!" Thám tử Mori ngập ngừng đáp lại. Thật sự thì ông Mori cũng không biết họ là ai, kể cả chủ nhân của tòa nhà này, người đã đưa ra lời mời.

    "Này Ichiro! Em hãy ăn nói cho lễ độ với ngài thám tử Mori. Ông ấy được mời đến đây để giúp chúng ta đối phó với Kaito Kid đấy!" Người đàn ông trung niên lên tiếng trách mắng, sau khi cả nhà Mori được một phen ngỡ ngàng, trước màn tự giới thiệu có phần mang âm hưởng của người có tiền này.

    "Không phải em đã giúp anh cả đây có một màn giới thiệu độc đáo trước mặt ngài thám tử Mori sao? Phải không anh Juro?" Chàng thanh niên mỉm cười đáp lại và liếc về phía bên cạnh, có một bóng người đang bước tới. Người sau tiến đến, ánh sáng bị cặp kính gọng vàng làm cho có chút lóa mắt, hơn cả cái cách ăn mặt có phần bắt mắt của người phía trước.

    "Anh Jiro trước giờ vẫn rất thận trọng! Chỉ vì lá thư của một tên trộm mà không chỉ có cảnh sát, còn có cả thám tử nữa. Hoàn toàn không một kẽ hở, người như vậy mới xứng đáng là người thừa kế để dẫn dắt Tập đoàn sau này."

    Giọng nói phát ra, là một người đàn ông trông chuẩn chạc như một doanh nhân, vừa bước tới vừa góp lời vào màn chào hỏi hơi bị lây hoay này.

    Lại ai nữa đây! Ông Mori bất giác suy nghĩ trong đầu. Vì toàn những khuôn mặt mà ồn chỉ mới gặp lần đầu.

    "Dù gì thì người mà Kaito Kid nhắm đến chính là ông Bố cao quí của chúng ta, nên việc anh Jiro cẩn thận cũng là việc nên làm. Cả hai người các cậu giờ này mới đến còn không biết phép tắc lịch sự!"

    Một phụ nữ chạc trung niên tiến đến giọng điệu uy lực, ánh mắt sắc bén trấn áp hai người vừa đến.

    "Ôi! Mỹ nhân!" Mặt ông Mori sáng ra với cái suy nghĩ háo sắc khi vừa thấy người phụ nữ tiến đến.

    "Bọn em chỉ giúp anh cả giới thiệu với ngài thám tử thôi mà, bà chị làm vẻ mặt đáng sợ quá!" Cậu út nhà Konor vừa cười vừa nói, quay sang bắt chuyện với gia đình Mori: "Phải vậy không Ngài thám tử Mori?"

    "À.. à.."

    Ông Mori cũng không biết nói gì trong tình huống này. Cả Ran và Conan bên cạnh đều hoàn toàn im lặng. Cái không khí chào hỏi vừa rồi có chút gì đó không đúng? Phải chăng cuộc sống của những người có tiền thường là như vậy.

    "Em nghĩ chúng ta nên để Ngài Mori vào trong trước đã?" Con trai thứ vừa đến tên là Konor Juro, anh đã lên tiếng dời chủ đề.

    "Xem ra, người phụ nữ đẹp nhất đêm nay không phải là tôi rồi. Quí cô bên cạnh ngài Mori chắc là ái nữ Ran Mori có tiếng, và cậu bé được mệnh danh" khắc tinh của Kid "cũng đã ở đây, thì còn sợ gì Kaito Kid nữa!"

    Người phụ nữ tiến đến gần Ran và khom người kê sát mặt Conan vừa mỉm cười vừa nói với gương mặt và ánh mắt sắc sảo. Không phải ai cũng biết về họ, điều này cho thấy, người phụ nữ này rất hiểu biết về những phi vụ của Kid.

    "Đúng vậy, mời Ngài thám tử và các cháu vào trong, chúng ta sẽ gặp Ngài thanh tra để bàn bạc về lịch trình tối nay."

    Vị anh cả của dòng họ trịnh trọng lên tiếng, ông ta đưa tay là động tác mời gọi, vì thật ra chính họ đã cản bước những vị khách vừa đến khi còn chưa được vào tới cửa.

    "Thanh tra?" Ông Mori tự hỏi với vẻ ngạc nhiên, bên cạnh là Conan với gương mặt và ánh mắt bất đắt dĩ suy nghĩ trong đầu và như chắc chắn là người mà cậu biết: 'Còn ai vào đây!'

    "Sao lúc nào cũng thấy cái bản mặt này xuất hiện trong các phi vụ của Kid hết vậy hả.. Ngài thám tử Mori?" Ông Thanh tra Nakamori vừa bắt tay vừa kề sát mặt nói với ông Mori, thám tử Mori cũng không chịu thua: "Sở cảnh sát bộ hết người rồi hả.. sao lúc nào cũng chỉ có ông vậy? Ngài thanh tra Nakamori!" Cả hai giằng co trước sự ngỡ ngàng của những người đi cùng.

    Hơn ai hết, sự có mặt của họ gần như là bất biến trong các phi vụ gần đây của Kaito Kid và sự đối nghịch thường diễn ra chỉ trên bề mặt này lại là thường xuyên được nhìn thấy. Cả hai đều không biết rằng, kẻ thật sự lúc nào cũng có mặt kia lại đang đứng nhìn hai người với ánh mắt thật bó tay, lại không được nhắc đến.

    * * *

    "E.. hèm! Tóm lại là Kaito Kid vào sáng hôm nay đã gửi thông báo, hẹn sẽ lấy báu vật của Ngài chủ tịch Konor vào đúng ngày sinh nhật của ông ấy và thật ra sinh nhật của ông ấy là ngày mai nhưng theo vị thanh tra dầy dặn kinh nghiệm truy bắt Kaito Kid lại cho rằng hắn có thể ra tay vào tối nay." Ông Mori bắt đầu tóm tắt lại nguyên nhân tất cả có mặt tại đây.

    "Đúng vậy, Kid tính toán thời gian rất chính xác, hắn chỉ để trong thư là vào ngày sinh nhật nhưng không nói rỏ thời gian, tức là thời gian hành động của hắn từ 00h đêm nay cho đến hết ngày mai." Vị thanh tra trả lời rất thuyết phục, những người bên cạnh gật gù tán đồng.

    "Nếu vậy thì báu vật mà Kid muốn lấy là gì vậy chú thanh tra Nakamori?" Conan dùng chất giọng trẻ con như bao lần, hồn nhiên đặt câu hỏi cho sự tò mò của một đứa trẻ.

    "Thật ra ta đã hỏi ngài Chủ tịch và ngài Konor đây, dù nhà có rất nhiều thứ quí giá nhưng không hề sở hữu viên ngọc nào đáng giá mà Kid thường hay nhắm tới." Thanh tra Nakamori sờ cằm suy nghĩ.

    Bản thân ông đã đến đây từ rất sớm, những gì cần thu thập đã tìm hết, kể cả khuôn viên tòa nhà đều đã được bố trí cẩn thận, không lúc nào mà ông không chuẩn bị cẩn thận khi Kid tiến hành phi vụ được báo trước như thế này.

    "Có khi thứ hắn nói không phải là ngọc quí thì sao?" Thám tử Mori lập luận, vì theo ông được biết, Kid vẫn từng nhắm đến những tác phẩm giá trị như tranh vẽ, biết đâu có món đồ nào đó giá trị mà không được nhắc tới.

    "Gia tộc Konor có rất nhiều thứ quí giá, khi đã nhắm đến thì hắn có thể ăn cắp bất cứ gì hắn trong thấy thôi, dù gì hắn cũng chỉ là một tên trộm. Thay vì nghĩ xem hắn trộm cái gì thì chi bằng cứ cho nhiều người giám sát tất cả khuôn viên tòa nhà thật cẩn thận không để kẻ nào có thể vào tận đây là được chứ gì." Cậu út nhà Konor tỏ ra thư thái, phong nhã khi đưa ra ý kiến. Chung quy một câu, cậu ta không quan tâm Kaito Kid là ai? Và hắn đã từng làm được những gì?

    "Cậu đang thể hiện sự thiếu hiểu biết của mình trước mặt nhiều người đó.. Cậu em trai hỉ mũi chưa sạch ạ!"

    Người chị sắc xảo hướng về cậu em non nớt đưa ra lời nhận xét ác liệt không nương tình, sau đó, quay sang nhìn thẳng cậu ta nói: "Kaito Kid là ai chứ? Cậu đem so một siêu trộm với những kẻ trộm đầu đường xó chợ sao? Hắn là một tên trộm quí tộc nếu không phải thứ hắn muốn lấy dù cậu có đem dâng tận tay hắn cũng không ngó ngàn tới."

    "Này, bà chị thông minh xinh đẹp của tôi có bị nói quá không đó.. cho dù hắn có là quí tộc thì cũng từ trộm cắp mà giàu có thôi." Cậu em trai phản bác với thái độ coi thường.

    "Cậu.." người chị chưa kịp nói gì thì Ran lên tiếng "Không phải vậy đâu! Theo em biết thì từ trước tới giờ Kid vẫn trả các món báu vật đã trộm lại cho chủ nhân của nó." Sau câu nói nhận xét về Kid, Ran hơi ngượng vì mọi người điều hướng nhìn mình, bất giác theo thói quen túm lấy Conan ngượng ngùng nói tiếp: "Mọi người vẫn hay nói vậy, phải không Conan?"

    "Vâng ạ, trong các phi vụ mà cháu đã gặp Kid thì hầu như anh ta đều trả lại các món đồ bị trộm ạ!" Conan bất đắc dĩ phối hợp theo Ran, nhưng đó cũng là sự thật cậu biết về Kid.

    "Có điều lần này Kid hành động hơi lạ đó ạ?" Conan sẵn cơ hội đưa ra nghi vấn cho bức thư của Kid.

    "Hành động lạ là sao? Cháu nói thử xem?" Thanh tra Nakamori gần như tin tưởng vào nhận xét và lập luận của cậu nhóc mà lúc nào ông già Suzuki cũng ca ngợi.

    "Kid luôn thông báo chỉ đích danh báu vật mà mình sẽ trộm trước khi thực hiện phi vụ, nhưng lần này thì khác và còn rất mơ hồ nữa, lời lẽ trong thư có vẻ không giống tác phong thường ngày của Kid."

    Conan trầm tư vừa suy nghĩ vừa đưa ra lập luận, bất giác phát hiện ánh mắt mọi người đều dồn về phía mình với sự tò mò và ngạc nhiên, Conan vội phân bua:

    "Do lần nào cháu cũng được xem thư thông báo của Kid nên thấy có chút khác biệt so với lần gần đây nhất thôi ạ!"

    "Đúng là ta cũng thấy vậy?" Thanh tra Nakamori trầm mặt suy ngẫm.

    Conan như đã thành công gợi ý lên điều mà cậu thắc mắc về thư thông báo lần này, bởi lẻ chính cậu cũng không đoán được hành động tiếp theo của Kid là gì khi mà sự kiện lần trước mới xảy ra gần đây, liệu hắn có thể nhanh chóng thực hiện chiêu trò tiếp theo.. chưa kể đến chuyện hắn bị thương sau lần đó.

    "Theo tôi nghĩ chúng ta nên đưa Ngài thám tử và Ngài thanh tra, cùng với mọi người ở đây đi tham quan một vòng xem xét hệ thống an ninh của tòa nhà trước đi đã." Người chị cả lên tiếng xóa tan sự trầm mặt chìm trong suy ngẫm của mọi người.

    "Đúng vậy, dù sao thì chúng ta phải cẩn thận vì trời đang tối dần mà vẫn không biết được thứ mà tên trộm đó muốn lấy thật sự là gì sẽ rất khó cho chúng ta, nên cứ đi xem thử biết đâu mọi người sẽ phát hiện được gì đó?" Người con trai thứ Juro cùng quan điểm.

    Ông Mori ngẫm nghĩ, tòa nhà rộng thế này nếu đi một vòng có khi đến giờ hẹn với Kid luôn không chừng.

    "Tốt nhất chúng ta sẽ đi những nơi cần thiết và tiện thể sẽ ghé qua phòng Ngài Chủ tịch." Thanh tra Nakamori tuyên bố ngắn gọn, xóa tan nỗi lo của ông Mori.

    * * *

    "Xem ra bé Ran và bé Conan đây củng là người hâm mộ Kaito Kid phải không?" Trên đường đi, người phụ nữ nhanh chóng bắt chuyện với chị em Ran.

    "Dạ?" Ran hơi khó hiểu.

    "Ta thấy hai đứa không chỉ đứng về phía Kaito Kid mà còn có vẻ hiểu về tên trộm đó nữa? Đặc biệt là cậu bé đây đã được đích thân cố vấn của nhà Suzuki nhắc đến." Cô ta hỏi thẳng.

    "Ơ.. dạ không hẳn! Thật ra bạn của cháu mới là người hâm mộ đó ạ! Cháu và bé Conan đã từng có mặt vài lần khi Siêu trộm Kid xuất hiện, anh ta có rất nhiều người hâm mộ nên phi vụ nào cũng rất náo nhiệt, bé Conan may mắn đoán được mánh khoét anh ta sử dụng nên được bác Jirokichi tin tưởng và không ngờ lần nào anh ta cũng trả lại đồ đã trộm cho bé Conan trả hộ." Ran vui vẻ trò chuyện.

    "Thật ra ta cũng là một người hâm mộ Kid cuồng nhiệt đó!" Cô ta vừa nói vừa nháy mắt.

    "Thật sao ạ!" Ran ngạc nhiên.

    Conan bất đắc dĩ vừa đi vừa nghe câu chuyện không khỏi suy nghĩ như ghét bỏ, vì một ai đó đến đâu cũng có người hâm mộ!

    "Nhưng nhìn cô không có vẻ gì như bạn cháu khi nói về siêu trộm Kid cả?" Ran còn chưa tin nên hỏi tiếp.

    Đâu phải ai cũng như cái bà Sonoko đó. Conan suy nghĩ với vẻ mặt nhàn nhạt, nhưng cậu vẫn không xen vào cuộc nói chuyện của hai vị phụ nữ duy nhất ở đây mà vẫn đi bên cạnh Ran như bao lần.

    "Ta không có cơ hội gặp Kid như hai nhóc, dù rằng trước đây ta đã cố công đem nhiều thứ quí giá ra để dẫn dụ Kid xuất hiện nhưng hắn không mải may để ý đến. Dù gì thì chuyện cũng khá lâu nhưng đến giờ hắn vẫn không thay đổi gì nhiều." Người phụ nữ tâm sự.

    Khá lâu? Không thay đổi sao? Conan ngẫm nghĩ về những điều mà người phụ nữ trung niên nói về Kid. Theo như Conan biết, Kaito Kid hiện nay vẫn còn rất trẻ, nếu là chuyện của trước đây với người phụ nữ trung niên này, vậy không phải là..

    "Sonoko bạn cháu vẫn hay nói như vậy đó ạ! Đến nổi bạn ấy còn đòi ngồi ôm lấy viên đá để được gặp Kid." Ran vừa nói vừa cười vui vẻ vì biết có người hâm mộ giống bạn mình.

    "Ai cũng biết Kid là kẻ trộm nhưng vẫn công khai hâm mộ hắn, thậm chí còn kéo theo đám đông reo hò, nhưng cảnh sát lại không làm gì được họ."

    Cô ta mỉm cười đáp lại Ran và quay hướng nhìn về Conan nhẹ giọng nói: "Bé Conan được mệnh danh" khắc tinh của Kid "nên hiểu biết về Kid cũng là chuyện thường tình. Như chuyện lần này không phải tự nhiên cậu bé lại xuất hiện ở đây, cũng như việc Kaito Kid nhắm vào dòng họ Konor?" Cô ta nói chuyện với gương mặt mỉm cười nhưng trong đôi mắt ẩn chứa điều gì đó khiến Conan bận tâm.

    Phòng đầu tiên mà họ ghé qua chính là phòng quan sát hệ thống camera, các ngỏ ngách trong tòa nhà, hoàn toàn không có gì bất thường. Bảo vệ trong và ngoài khá đông nhưng..

    "Sao không thấy bóng dáng của một cảnh sát nào vậy?" Ông Mori thắc mắc.

    "Do Chủ tịch không muốn thấy cảnh sát đi tới lui trong khuôn viên biệt thự nên Ngài Konor đã yêu cầu chỉ để các cảnh sát mặc thường phục." Thanh tra Nakamori điềm đạm trả lời.

    "Ông ấy đã lớn tuổi rồi nên không thích ồn ào náo nhiệt đó thôi, dự kiến sinh nhật lần này chúng tôi chỉ tổ chức trong phạm vi gia đình, nếu thấy cảnh sát trong nhà có khi ông ấy lại suy nghĩ lung tung." Người anh cả Jiro giải thích.

    "Vậy hiện giờ ngài Chủ tịch Konor đang ở đâu? Chúng tôi có thể gặp ông ấy được không?" Ông Mori yêu cầu.

    "À, chuyện này thì.." Ông Jiro ngập ngừng.

    "Giờ này có lẽ ông ấy ở phòng đọc sách nên không thể gặp được. Một lát nữa ông ấy sẽ dùng bửa với chúng ta trong giờ ăn tối."

    Người con gái ông Chủ tịch đứng ngay cạnh lên tiếng như biết rỏ thói quen hằng ngày của bố mình.

    "Ông lão vẫn duy trì thói quen đó suốt mấy chục năm rồi, nên có đến củng không vào đó được đâu, phòng sách là thiên đường của ông ấy!" Cậu em út thản nhiên nói.

    "Ông ấy luôn đọc sách trước giờ cơm tối và càng không bao giờ đến muộn khi thức ăn đã được dọn ra." Người anh kế tiếp tục.

    "Xem ra ngài Chủ tịch là một người rất nề nếp và qui tắc." Thanh tra Nakamori như đưa ra kết luận cho những lời nói của các thành viên trong gia đình.

    Về phía Conan vẫn im lặng quan sát vì với suy nghĩ của cậu có thể Kid đã cải trang thành một người trong số họ. Tuy nhiên, những thành viên trong gia đình đều lần lượt nói lên thói quen của bố mình như một bằng chứng cho thấy họ không phải Kid, liệu có phải là trùng hợp hay thật sự Kid không hề có mặt lúc này. Mặt khác, linh tính mách bảo cậu rằng như có một âm mưu gì đó, một cảm giác không hề giống như khi đối đầu với Kid thật sự.
     
    Chỉnh sửa cuối: 24 Tháng tám 2024
  5. BCmanga

    Bài viết:
    35
    Chương 14: Khoảng Trống

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Chương 14: Khoảng trống

    Tất cả đã tập trung tại bàn lớn, bửa tối đã được dọn ra một lúc nhưng đã hơn 30 phút vẫn không thấy bóng dáng ngài Chủ tịch, ai nấy đều nhìn đồng hồ thắc mắc, cả những người con củng đang bàn luận. Suy nghĩ có điều bất thường, tất cả mọi người thống nhất chạy đến phòng đọc sách để tìm kiếm.

    "Ngài Chủ tịch Konor, ngài có trong đó không?" Thanh tra Nakamori gõ cửa và gọi lớn nhưng bên trong vẫn không thấy tiếng trả lời.

    Ý thức thoáng qua như có điều gì chẳng lành trong suy nghĩ của tất cả những người có mặt, cả Conan củng nghĩ rằng điều mình lo lắng là thật, trong chuyện này rốt cuộc có một âm mưu nào đó.

    Sợ có điều chẳng lành, thám tử Mori ra hiệu thanh tra Nakamori cùng phá cửa xông vào, mọi người đứng ngoài đều như sững sờ lo lắng, có phải điều gì không ngờ sẽ xảy ra.

    Khi tất cả đều mang tâm trạng chờ đón sự kinh hãi sắp diễn ra trước mắt, đằng sau sự máu lửa của hai vị thám tử và thanh tra đang sẵn sàng tư thế phá tan cái cửa to lớn trước mặt. Nhưng trong khoẳnh khắc mọi chuyện không như họ nghĩ, một cánh cửa đột nhiên mở ra, trước sự ngỡ ngàng của mọi người, một ông lão với mái tóc và bộ râu bạc trắng, ngồi trên một chiếc xe lăn được trang bị hiện đại cất tiếng hỏi với chất giọng vô cùng bình thản: "Các người đang làm gì ở đây vậy?"

    "Bố ơi!" Những người con đồng loạt kêu lên những âm từ rất đổi thiêng liêng đó như thể họ sợ rằng không còn cơ hội gặp lại khi cách cửa được mở ra. Và còn hai vị khí thế hừng hực kia bị khựng đột ngột đến nổi bị tuột cảm xúc đến ngỡ ngàng. Riêng Conan và Ran thì thở hắc ra một hơi như nhẹ lòng.

    Trở lại bàn ăn tối..

    "Cái gì.. ngủ quên sao?" Gần như hơn một nữa số người có mặt tại đó phản ứng thái quá với lời giải thích của Ngài chủ tịch đáng kính.

    "Bố làm chúng con lo quá?" Cậu con thứ Juro lo lắng.

    "Thì ra các người nghĩ rằng tôi sẽ bị Siêu trộm Kid hãm hại sao?" Ông lão ngồi ở vị trí đầu bàn, mặc bộ Jukata màu đen xám, thân hình không quá to cao, do không tiện đi lại nên lúc nào củng ngồi trên chiếc xe lăn kể cả khi ăn.

    "Vâng ạ! Chúng con lo rằng Bố sẽ gặp chuyện gì nên mới định phá cửa.. rất may là Bố không sao!" Người con cả Jiro lên tiếng.

    "Rõ ràng là vậy mà.. hiện nay kẻ đang dòm ngó nhà chúng ta là tên trộm đó, biết đâu được hắn sẽ làm ra chuyện gì không chừng. Con nghĩ nên tăng cường thêm bảo vệ bên trong nhà cho an toàn đi Bố." Người con út nói thẳng ra những gì mà một số người đang nghĩ.

    "Có khi lúc này đã quá muộn rồi cũng nên nhưng Kid xưa nay không làm hại ai.. chỉ sợ có kẻ nào đó lợi dụng điều này để làm chuyện gì đó củng nên." Cô chị đưa ra quan điểm như một thuyết âm mưu có chủ đích, trước vẻ mặt biến sắc của cả ba người con trai như một khơi gợi về sự đoàn kết của anh em nhà Konor chỉ trên danh nghĩa.

    "Chị nói vậy là sao?" Cậu em út liền phản pháo.

    "Thôi đủ rồi! Chủ tịch Konor lên tiếng cắt ngang màn tranh cãi sắp diễn ra trước mặt và tiếp tục nghiêm khắc nhắc nhở" Chúng ta còn có những vị khách quý đang ngồi tại đây, các ngươi không thấy mất mặt nhưng ta thì thấy xấu hổ đấy? "

    " Dạ.. khôn.. g! "Thám tử Mori hơi bị khớp trước tình huống hiện tại, chưa kịp nói gì thì..

    " Không sao đâu ạ! Tiện thể tôi muốn hỏi Ngài chủ tịch, ngài có nghĩ khả năng Kaito Kid sẽ nhắm đến món báu vật nào của Ngài không ạ? Nếu biết rõ cảnh sát chúng tôi sẽ dễ dàng hành động hơn. "Thanh tra Nakamori nghiêm túc.

    Ông lão trầm ngâm không nói gì, Conan quan sát nét mặt và ánh mắt của những thành viên nhà Konor họ như rơi vào suy nghĩ trước một câu hỏi khó..

    " Nếu nói thứ quý giá thì không phải không có, nhưng ta lại không biết thứ gì mới hợp nhãn tên trộm đó? Đa số những gì quý giá ta đều để trong két sắt, ta nghĩ các người đã cho người canh chừng nó rồi "Vị Chủ tịch trả lời như không.

    " Bố có nghĩ tới thứ tên trộm ấy nói đến có khi lại nằm trong căn phòng bí mật đó không, thưa Bố? "Người con trai thứ tay tựa cằm suy ngẫm rồi đưa ra suy luận làm cho mọi thành viên trong gia đình đều tỏ ra kinh ngạc.

    " Căn phòng bí mật sao? Nơi đó là đâu, sao ngay từ đầu không ai đề cập đến? "Conan suy ngẫm.

    " Nơi đó là đâu, chúng tôi có thể đến đó xem thử không? "Thanh tra Nakamori đưa ra yêu cầu.

    " Thật ra.. nơi đó.. "Người con trưởng trong nhà ngần ngại lên tiếng.

    " Chổ đó là phòng làm việc riêng của ta, nó không có gì quý giá để phải trộm cả. Các ngài không cần quan tâm đến nó. "Vị Chủ tịch trịnh trọng từ chối thẳng thừng yêu cầu của thanh tra, đồng thời nghiêm giọng, liếc mắt nói:" Ta cũng không nghĩ có kẻ lại đem chuyện này nói ra trong thời điểm như bây giờ! "Ông lão vừa nói vừa nhìn người con trai thứ Juro đang tỏ ra lo lắng trước ánh mắt không mấy vui vẻ của người cha già.

    " Chắc anh Juro sợ tên trộm đó sẽ gây hại đến Bố khi đang trong phòng làm việc nên mới nhắc Bố thôi ạ! "Người con út lên tiếng nói đỡ.

    " Đủ rồi! Ta không muốn đề cập đến vấn đề này, 30 phút nữa các anh chị tới phòng sách, ta có chuyện cần nói? "Ông lão nghiêm giọng, quay đi ra hiệu cho quản gia đưa mình về phòng sau khi từ giã những vị khách gần như bất đắc dĩ trên bàn ăn lúc này.

    " Ông lão có vẻ cao có, ông ấy không chịu hợp tác thì làm sao có thể bắt Siêu đạo chích Kid được. "Ông Mori than phiền khi vị Chủ nhân ngôi nhà vừa đi khỏi.

    " Đúng vậy! Có vẻ ông ấy không muốn nói đến căn phòng đó. Rốt cuộc thì thứ mà Kaitou Kid nhắm đến là gì chúng ta cũng không biết nên không thể loại trừ khả năng nào? "Thanh tra Nakamori nghi vấn.

    " Ý ngài Thanh tra có thể báu vật mà Siêu trộm Kid muốn lấy không nhất thiết là châu báu phải không? Hoặc có khi đó là thứ quý giá nhất trong căn nhà này, các vị sẽ nghĩ tới điều gì? "Vị ái nữ duy nhất trong gia đình Konor lên tiếng đặt một giả thuyết làm ai nấy giật mình kinh hãi.

    Lời của cô ta như ám chỉ một điều gì mang tính đe dọa, bởi theo cách hiểu của những người ở đây, không có thứ gì quý giá nào có thể so sánh với vị chủ nhân căn nhà này.

    * * *

    Đêm nay cả gia đình ông Mori được sắp xếp ngủ lại tại một gian phòng trong căn biệt thự rộng lớn. Xung quanh trong ngoài khuôn viên ngôi nhà đều có bảo vệ của dinh thự và cảnh sát canh gác cẩn thận.

    " Ai đó? "Conan giật mình phát hiện có người theo dõi khi đang đi dọc hành lang để trở lại phòng, sau khi vừa quan sát canh phòng khu vực bên trong tòa nhà.

    " Là ta, quản gia Satoru. Thấy cậu bé đi một mình sợ là cậu bị lạc đường nên mới đi theo, nhưng có vẻ cậu đã tìm được đường về phòng rồi, tôi xin phép đi trước? "Vị quản gia trẻ tuổi của nhà Konor, cũng là người đã đi mời và đón gia đình Mori về dinh thự theo lời của người thừa kế gia tộc Konor.

    " Khoan đã, có thể cho cháu hỏi vài chuyện không ạ? "Conan dùng chất giọng trẻ con lên tiếng.

    " Vâng, cậu muốn hỏi chuyện gì ạ? "Người quản gia tỏ ra kính cẩn.

    " Có phải năm nào ông Chủ tịch cũng tổ chức sinh nhật tại nhà riêng không ạ? "Conan hỏi với giọng điệu của một đứa trẻ.

    " Chỉ mấy năm gần đây thôi. Vì tình hình sức khoẻ Ngài Chủ tịch không tốt nên ông ấy không muốn tiệc tùng đông người. Những ngày bình thường ông ấy củng không muốn tiếp khách. "Người quản gia bình thản đáp.

    " Có phải Chú Jiro cũng không ở đây phải không ạ, cháu thấy những người con khác đều từ nơi khác đến? "Conan hỏi thêm.

    " Ngài Jiro trước đây không ở đây, nhưng khoảng năm năm nay do Chủ tịch thường xuyên không khoẻ nên ngài ấy đã dọn đến đây ở. Điều này cũng dấy lên sự tranh cãi giữa các người con trai. "Người quản gia vừa nói vừa sờ cằm như đang suy nghĩ, ánh mắt không nhìn thẳng về Conan. Bất chợt như nhớ ra điều gì người quản gia giật mình rồi quay về phía Conan nói với vẻ mặt lo lắng:" Thôi chết, Ông chủ kêu tôi đi lấy cho ông ấy ít sữa với mật ong mà tôi quên mất. Cậu bé thứ lỗi, tôi phải đi làm ngay rồi, xin mạn phép! "Vừa nói xong người quản gia quay đi bước thật nhanh nhưng vẫn giữ phong thái lịch sự, chuẩn mực. Conan nhìn theo người quản gia đó, một cái nhìn không mang hàm ý gì.

    Đêm ngày càng về khuya, một số người vẫn ngồi tập trung như đang chờ đợi. Người thì bài trò đánh bài tiêu khiển, người thì chăm chú quan sát và xem đồng hồ liên tục, người thì lăn ra ngủ. Những nơi quan trọng đều được bố trí cảnh sát cải trang như bảo vệ tòa nhà, kể cả phòng của Chủ tịch dù ông ấy không đồng tình nhưng củng không thể ngăn cản.

    Một trận chiến kéo dài không rõ mục tiêu và kế hoạch của kẻ địch, càng khiến người ta thêm chút nản lòng vì sự chờ đợi không có điểm đến, mặc dù thời điểm đồng hồ hiện số 00" 00 được xem là sự bắt đầu trận chiến với tên trộm lừng danh. Với Conan, đây là lúc bắt đầu cho những màn suy luận của cậu, đối đầu với Kid hay với một âm mưu nào đó được dàn dựng trên danh nghĩa Kid, có lẽ điều cậu quan tâm nhất lúc này chính là liệu Kid có thật sự xuất hiện. Bí ẩn quanh hắn như một lớp sương mù mà có thể Conan đã vén được một phần sự mờ mịt trong đó, và đang từ từ nhìn rõ chân tướng sự thật mà cậu luôn theo đuổi.
     
    Chỉnh sửa cuối: 24 Tháng tám 2024
  6. BCmanga

    Bài viết:
    35
    Chương 15: Sắp Đặt.

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Trong màn đêm tĩnh mịch, nơi căn biệt thự ấy vẫn sáng rực rỡ với những ánh đèn bên trong lẫn ngoài, dù cho tận bể nước hay cả trên bầu trời đều được trang bị ánh sáng lan tỏa khắp cả khuôn viên rộng lớn.

    Huỳnh.. h.. h!

    Đột ngột một tiếng nổ lớn chấn động cả tòa nhà, làm cho tất cả những người có mặt tại căn biệt thự giật mình hoảng hốt. Ngay lập tức thanh tra Nakamori và Conan nghĩ đó là tiếng nổ giống như bom liền căng thẳng mà chạy về hướng tiếng nổ phát ra một cách nhanh chóng, những thành viên có mặt tại đó cũng vội vàng chạy theo sau.

    Nơi xảy ra vụ nổ là nơi chứa két sắt to lớn của gia đình Konor, chủ nhà vẫn luôn khóa trái căn phòng và tuyệt đối không để người ngoài bước vào bên trong nên cạnh căn phòng có vài viên cảnh sát mặt thường phục canh gác cũng bị vụ nổ làm cho bị thương.

    Những nhân viên bảo vệ và cảnh sát nhanh chóng tập trung lại hiện trường để đưa người bị thương ra khỏi đống đổ nát, dù không ai nguy hiểm tính mạng nhưng cũng cần được chữa trị kịp thời.

    Gần như tất cả những thành viên trong gia đình đều tập trung lại, đều bị chặn bên ngoài, họ đều căng thẳng vì vụ nổ lớn. Thanh tra Nakamori hết sức căng thẳng quan sát bên ngoài căn phòng vừa nghiến răng suy nghĩ: "Kid! Ngươi đang làm gì vậy?"

    Conan vừa nhìn vào hiện trường đổ nát, cùng khói bụi mịt mù, kèm theo tiếng la hét của những người giúp việc vì hoảng sợ, là những lời nói gần như thì thầm của một ai đó trong cơn run rẩy, "Căn phòng đó.. không thể nào.."

    Thanh tra Nakamori và Conan vừa quan sát hiện trường vụ nổ vừa đi vào bên trong căn phòng tối om vì không còn gì ngoài đống đổ nát, theo sau là ông thám tử Mori, những thành viên còn lại kể cả Ran đều ở bên ngoài căn phòng vừa xảy ra vụ nổ. Căn phòng rộng lớn giờ chỉ còn những bức tường ám đen, những hỗn độn còn sót lại và chiếc két sắt sừng sững to lớn trước mặt ba người.

    Sau khi quan sát bên ngoài chiếc két vẫn đóng kín, gần như không có dấu hiệu gì là được mở ra và xung quanh gần như không có biểu tượng của Kid như mọi khi. Cả thanh tra Nakamori và Conan đều chìm trong suy nghĩ liệu đây có phải là Kaito Kid làm ra không, gây ra vụ nổ khiến nhiều người bị thương không giống tác phong thường ngày của hắn, ngay cả hiện trường cũng không có dấu hiệu gì để lại.

    "Không xong rồi, phòng Chủ tịch xảy ra chuyện rồi?" Người quản gia hốt hoảng chạy vội thông báo, làm mọi người một phen lo lắng. Lại một lần nữa tất cả đều chạy nhanh đến phòng Chủ tịch, thanh tra Nakamori còn không quên căn dặn một vài cảnh sát ở lại canh giữ hiện trường. Conan vừa chạy theo vừa quay đầu nhìn về phía hiện trường vụ nổ vừa suy nghĩ: 'rốt cuộc chuyện gì đây? Có khi nào là mưu kế của Kid không (như vụ chiếc két Tanuki của ông Suzuki) ', nhưng bản năng thám tử vẫn luôn thôi thúc cậu nơi tiếp theo sẽ cho cậu câu trả lời thật sự.

    Khi mọi người đến đó thì những viên cảnh sát giả làm bảo vệ đã ngủ mê mang, thanh tra Nakamori lập tức mở cửa bước vào thì thấy Ngài Chủ tịch đã không có trong phòng. Nhưng nơi đó gần như đã bị lục tung lên, mọi thứ xáo trộn như hiện trường một vụ trộm.

    Sau khi kiểm tra hiện trường xung quanh, ngay vị trí chiếc tủ trưng bày các món đồ sưu tầm mà chủ nhân căn phòng bày trí, xuất hiện tấm thẻ bài có ký hiệu của Kaito Kid được ghim chặt lên thanh gỗ. Những người có mặt tại đó tỏ ra kinh ngạc, một số người thốt ra thành lời: "Là Kaito Kid!"

    Trong suy nghĩ của Conan, có cảm giác là Kid đã đến đây nhưng vẫn thấy có gì đó không đúng, tấm thẻ này có khi không phải do Kid để lại.

    "Nhưng Bố đã ở đâu, giờ này đã là nữa đêm ông ấy không thể ra ngoài?" Người con trưởng tỏ ra lo lắng. Trong khi thanh tra Nakamori và Conan vẫn quan sát hiện trường xem có manh mối gì để lại nữa không.

    "Không lẽ ông ấy đã bị Kaito Kid bắt cóc?" Người con út hốt hoảng suy đoán.

    "Điều này không thể xảy ra được." Người con gái duy nhất của chủ nhân căn phòng lên tiếng trong sự ngờ vực.

    "Có khi nào Bố đã ở trong căn phòng vừa nổ tung khi nãy?" Người con thứ lên tiếng như một lời nhắc nhở một cách tình cờ làm cho những người có mặt tại đó sững sốt trong giây lát.

    "Khi chúng tôi vào đó không hề thấy cái xác cháy đen nào, khả năng ông ấy ở đó không cao." Thanh tra Nakamori lên tiếng.

    "Chúng ta đi tìm kiếm hết xung quanh thử xem, có khi ông ấy vẫn như lần trước ngủ quên ở đâu đó thì sao?" Ông Mori tỏ ra bình tĩnh lí trí.

    "Trước mắt, trong khi chờ đợi cảnh sát đến xem xét hiện trường vụ nổ, tôi sẽ cho cảnh sát đi tìm kiếm ngài Chủ tịch trước.."

    Thanh tra Nakamori đang nghiêm giọng nói chưa hết lời thì nghe bên ngoài có tiếng chân chạy vội đến và tiếng nói vừa lớn vừa hoảng sợ của một ai đó chen ngang giữa chừng..

    "Không tìm thấy ngài Chủ tịch đâu cả.."

    Người quản gia thở hỗn hển chạy tới trước cửa phòng báo cáo.

    "Tôi đã kêu tất cả mọi người tìm kiếm khắp trong biệt thự không thấy Ngài ấy đâu cả.." Vị quản gia bất đắc dĩ ủ rủ mà nhỏ giọng từ từ.. mọi người theo lời nói đó càng trở nên lo lắng, bầu không khí căng thẳng bất chợt càng khiến lòng người bất an hơn.

    Bên cạnh những lời qua tiếng lại giữa các thành viên trong gia đình trong cơn hoảng loạn, và lời thanh tra Nakamori đang yêu cầu tất cả mọi người ở yên tại chổ không được tự ý hành động vì thủ phạm gây ra vụ nổ có thể vẫn còn bên trong tòa nhà này và có thể Kid đã trà trộn vào bằng cách cải trang thành một ai đó.

    "Chúng tôi không phải nghi phạm, Ngài thanh tra! Điều quan trọng nhất là phải tìm được bố, ông ấy đi lại khó khăn nên không thể đi đâu xa được, lỡ như siêu trộm Kid làm hại ông ấy trong khi chúng ta lại không làm gì?" Người con thứ đưa ra lời lẽ phản đối việc ở yên một chổ và dựa vào cảnh sát tìm kiếm.

    "Đúng vậy, cảnh sát mấy người đã có mặt vậy mà bố tôi vẫn mất tích, tôi nghi ngờ khả năng làm việc của các người, bọn tôi sẽ tự mình đi tìm!" Người con út nóng nãy, vùng đi khỏi trước sự bất lực của thanh tra Nakamori.

    "Tôi nghĩ trước tiên để chúng tôi tìm được bố trước đã, còn vụ nổ và siêu trộm Kid vẫn nhờ vào cảnh sát các vị." Người con thứ cũng lặng lẽ rời đi.

    "Tôi sẽ ở lại để cùng các ngài tìm kiếm và điều tra rõ chân tướng vụ việc lần này." Cô gái duy nhất trong gia đình lên tiếng. Rồi quay về phía người anh đang trong tâm trạng lo lắng phía sau, hỏi: "Còn anh thì sao, anh Jiro?"

    "Anh muốn đi tìm bố.. nhưng anh sẽ tin vào cảnh sát để họ đối phó với Kaito Kid. Anh cũng tin Kid sẽ không làm hại bố." Người anh cả như lấy lại tinh thần.

    Nhưng với điều kiện là vụ việc này là do Kid tạo ra, nếu như không phải thì đó sẽ là một âm mưu nào đó nhắm vào các thành viên trong gia đình. Conan vừa suy nghĩ, vừa nhìn chăm chú hai thành viên còn lại lúc này đang thân thiện nói chuyện với nhau.

    "Nhưng tôi đã cùng tất cả người hầu trong biệt thự đi tìm hết mọi nơi mà vẫn không thấy ngài Chủ tịch đâu hết, ngài ấy chưa từng biến mất như vậy?" Người quản gia vẫn đang trong trạng thái lo lắng.

    "Có thể có những nơi mà chúng ta không ngờ tới." Thanh tra Nakamori, vừa nói vừa nhìn xung quanh căn phòng đã được lục soát kỹ càng một lần.

    "Nơi này nhìn qua là biết, trừ khi ông ấy có thể thu nhỏ lại chui vào cái tủ nào đó thì may ra." Thám tử Mori vừa nhìn xung quanh, vừa lẩm bẩm như để nói còn nơi nào ở đây để kiếm nữa.. Nhưng lời nói vô tình lướt qua của ông Mori lại khơi gợi nên một ý nghĩ loé lên trong đầu Conan.

    "Không phải chúng ta vẫn chưa xem bên trong két sắt sao chú thanh tra Nakamori, cái két sắt to như thế nếu có thể vào đó ngủ một giấc chắc sẽ tuyệt lắm. Hay có khi ông Chủ tịch muốn chơi trò trốn tìm với chúng ta không chừng?" Conan cười tươi nói với giọng cao lanh lãnh của trẻ em, vẫn vô tư đưa ra gọi ý với cách thức trẻ con như bao lần.

    Nhưng câu nói tưởng như trẻ con như thế lại vô tình làm cho tất cả những người có mặt phải kinh ngạc, như chợt nhớ tới điều gì, thanh tra Nakamori nhìn sang hai cảnh sát mặc thường phục phân phó: "Hai cậu ở lại đây."

    Rồi quay sang những người khác nói: "Gọi tất cả mọi người tập trung tại phòng ăn và ở yên đó trước khi cảnh sát đến lấy lời khai thì không được đi đâu."

    Thanh tra Nakamori lập tức chạy về nơi xảy ra vụ nổ, theo sau là ông Mori, Conan và người quản gia, hai nơi cách nhau không xa mấy, tách biệt hai dãy hành lang, do phòng lớn nên cách nhau chừng vài phòng mà theo Conan ước chừng đi bộ bình thường chưa tới năm phút.

    Họ đã nhanh chóng có mặt tại căn phòng đổ nát, hai cảnh sát canh giữ vẫn ở đó, họ hơi ngạc nhiên khi thấy nhóm người thanh tra Nakamori quay lại với vẻ mặt không khác mấy với lúc họ đi khỏi đây.

    Họ đã nhanh chóng đứng trước chiếc két sừng sửng, theo lời người quản gia thì chiếc két này hoàn toàn không có khe hở thông khí, nếu ở bên trong quá lâu sẽ không thở được và chỉ có ngài Chủ tịch mới có thể mở.

    "Không lẽ lại giống như chiếc két của ông già Suzuki đó sao, phải tìm Kaitou Kid nhờ hắn mở khóa cho?" Ông Mori nói giọng nghiêm túc nhưng lời lẽ thì như đùa. Nhưng thực tế thì chuyện này đã xảy ra rồi.

    Thanh tra liên hệ hết tất cả thành viên trong gia đình, không ai biết cách mở chiếc két, lo lắng vì sợ nếu thật sự ông chủ nhà đang ở trong đó thì thật sự nguy mất. Những người con không yên tâm cũng đều tập trung lại, người này hỏi người kia, vắt óc suy nghĩ, nhưng không ai dám thử vì sợ có cơ quan, cạm bẫy đáng sợ như chiếc Tanuki.

    Khi tất cả đang bối rối nghĩ cách, thì đột ngột nghe một tiếng "cạch" đanh gọn, mọi người dồn mắt về phía tiếng động phát ra, cũng là nơi cánh cửa chiếc két đã được mở, đứng kế bên là người quản gia đang cầm tay nắm cửa, bối rối trước ánh mắt ngạc nhiên của tất cả mọi người vội vàng xua tay giải thích: "Không phải tôi mở, cách cửa này ngay từ đầu đã không có khóa, tôi định cầm kéo thử không ngờ nó đã mở ra.."

    Không đợi người quản gia giải thích hết câu, thanh tra Nakamori và Conan đã xông đến, khi Ngài thanh tra mở cửa thì thật không ngoài dự đoán

    "Ngài chủ tịch!"

    "Bố ơi!"

    Tiếng kêu của người quản gia và những người con khi tận mắt thấy được ngài Chủ tịch trong gia đình đang ngồi bên trong, dựa lưng vào một bên thành két, hai chân buông lõng, hai tay đã rũ xuống, nếu như trên mặt ông ấy không mang mặt nạ dưỡng khí có kết nối với bình oxy nhỏ đặt bên trong két thì mọi người đã nghĩ đến tình huống xấu nhất.

    Sau khi được đưa ra ngoài sơ cứu, bác sĩ đã có mặt tại đó xác định ông ấy chỉ là ngất xỉu, và đề nghị đưa vào bệnh viện để theo dõi, nhưng ông lão đã tỉnh và từ chối với lý do hôm nay là sinh nhật nên không muốn đón sinh nhật trong bệnh viện và đã gọi bác sĩ riêng tới chăm sóc tại nhà.
     
  7. BCmanga

    Bài viết:
    35
    Chương 16: Tiếp diễn.

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Cảnh sát chống bom và đội điều tra đều có mặt, họ nhanh chóng khám nghiệm hiện trường, lấy lời khai nhân chứng, đêm đó gần như không ai có thể ngủ. Ngài Chủ tịch sau khi tỉnh lại, được một lúc thì lại ngủ mê man.

    Theo điều tra, quả bom được kích nổ qua thiết bị từ xa nên tất cả những thành viên trong căn biệt thự đều không thoát khỏi diện tình nghi. Tất cả được yêu cầu tập trung tại phòng, đợi có kết quả khám nghiệm hiện trường.

    Manh mối quá ít, Conan không xác định được mục đích hay động cơ gì từ vụ án này. Hung thủ chỉ phá hủy căn phòng hay muốn hãm hại ông Chủ tịch, nếu là thiết bị điều khiển từ xa thì có thể chọn thời gian và mục tiêu hành động.

    Conan đi lòng vòng xem lại một lần nữa hiện trường vụ nổ và cả phòng Chủ tịch khi mất tích. Hiện câu hỏi lớn nhất của cậu là ai đã đưa ông ấy vào két sắt, hay chính ông ấy đã vào đó, nhưng để làm gì. Nếu ông ấy ở tại đây và phát hiện quả bom nên đã chui vào két sắt kịp thời. Cũng không đúng, nếu như quả bom phát nổ rõ ràng sẽ không ai kịp lúc mở két để chui vào, huống chi một ông lão ngồi xe lăn.

    Conan tới gần chiếc két sắt, xung quanh là những cảnh sát vẫn đang làm việc, sự xuất hiện của Conan tại hiện trường vụ án với họ đã quá quen thuộc nên không ai ngăn cản cậu đi vào phòng.

    "Chú cảnh sát ơi? Chiếc két này có phải đã bị người ta phá hoại rồi không ạ?" Conan tỏ vẻ ngây thơ hỏi viên cảnh sát đang kiểm tra chiếc két.

    "Chiếc két không bị sao cả. Bên ngoài tuy bị lửa làm cho ám đen nhưng bên trong hoàn toàn không bị gì. Hệ thống khóa vẫn còn hoạt động, nhờ lúc ban đầu nó đã mở sẵn nếu không chú không biết làm sao để vào bên trong." Người cảnh sát vui vẻ trả lời, còn chỉ cho Conan coi chỗ nào bị hư hại do bom.

    "Chiếc két này nó sẽ tự khóa sau khi đóng lại phải không ạ?" Conan tỏ vẻ tò mò hỏi.

    "Chú không rõ nữa, thông thường két sắt đều như thế nên từ đầu chú không để cho cửa đóng lại vì cấp trên nói chỉ có ông Chủ tịch mới biết cách mở, lỡ khi cần dựng lại hiện trường sẽ không có." Chú cảnh sát nhìn chiếc két suy ngẫm.

    "Vậy là phải đợi ông Chủ tịch thức dậy mới được rồi." Conan tỏ vẻ nuối tiếc.

    "Chắc phải vậy rồi." Chú cảnh sát cười hiền hòa đáp.

    Bất thình lình phía sau có một cái tay nhấc bổng Conan lên, Conan hoảng hốt xoay mặt lại nhìn thì mới biết là ông Mori.

    "Cái thằng nhóc thích chạy loạn, còn không mau cút ra ngoài cho người khác làm việc hả?" Ông Mori ném Conan về phía cửa, Conan không bị té xuống đất, liếc nhìn cái lão râu kẽm cản trở này.

    "Bác Mori ơi, bác không thấy lạ là chiếc két này lúc tìm thấy ông Chủ tịch nó đã được mở sẵn rồi không, chắc ông Chủ tịch đã leo vào đó để chơi trốn tìm phải không ạ?" Conan vẫn kiên trì ở lại khi thấy ông Mori đến, cậu như bao lần đặt câu hỏi tưởng chừng như ngô nghê.

    "Mi có thấy một ông lão, ngồi xe lăn, chui vào chiếc két sắt phải thở oxy để chơi trốn tìm chưa hả? Và còn chưa chắc có người sẽ mở nó ra được để tìm mình nữa."

    Ông Mori vừa nói vừa tiện tay đóng cánh cửa két sắt lại rồi mở ra, động tác theo lời nói làm nhanh gọn, khiến cho cả Conan và vị cảnh sát đứng đó đều ngơ ngác nói không ra lời.

    'Cái cửa này, không tự động khóa!' Conan suy nghĩ, vậy thì không phải ông ấy tự vào đó. Nhưng tại sao phải đặt ông Chủ tịch vào đó sau vụ nổ, nhầm mục đích gì chứ.

    Ông Mori không biết họ nhìn mình vậy là ý gì. Liền xách Conan đi về phòng tập trung.

    "Tôi chỉ mới đến lúc chập tối hôm qua, còn ở chung với bọn họ cả buổi tối, đến nữa đêm thì phát nổ. Làm sao tôi có thời gian đi đặt bom được chứ?"

    Người con út không nhịn được phải chờ đợi tập trung quá lâu, anh ta muốn đi về phòng.

    "Nếu nói như cậu thì cả tôi cũng không thể, chúng ta gần như đến cùng một lúc. Nếu muốn điều tra có lẽ nên hỏi những người từ đầu đã ở trong ngôi biệt thực này trước khi tôi đến. Liệu đây có phải hồng môn yến không? Tôi thật không dám nói."

    Người con thứ Jutro tiếp lời, ánh mắt liếc về phía người anh cả đang có chút lo lắng, người chị ruột nhìn lại anh ta với ánh mắt sắc bén thường thấy và cả vị quản gia bên cạnh đang chưa hết bàng hoàng vẫn đang nhìn đồng hồ đeo tay.

    "Bây giờ mà rời khỏi đây một mình chẳng khác nào làm mồi cho Kid đó!"

    Thám tử Mori từ bên ngoài bước vào nói một câu bình thản nhưng có mấy phần đe dọa. Những người có mặt đều nhìn về phía ông Mori đang bước vào, bên cạnh là bé Conan theo sát dưới chân.

    "Ngài thám từ Mori nghĩ vụ này là do Kid là ra sao?" Người chị ánh mắt mang theo mấy phần tò mò hỏi.

    "Nếu không phải hắn thì còn ai? Dù không ai thiệt mạng nhưng không biết hắn sẽ làm gì tiếp theo nữa?" Thám tử Mori nghiêm túc nói.

    Conan nhìn những người đang ngồi tại đây, mỗi người đều có những phản ứng khác nhau. Lời ông Mori vừa nói không phải không có lý, dù chưa biết thủ phạm là ai, nhưng không ai có thể biết được kẻ đó sẽ làm gì tiếp theo.

    "Thanh tra! Đã rà soát xong, không có phát hiện quả bom nào nữa." Một cảnh sát tiến vào báo cáo.

    "Trước khi vụ nổ xảy ra tôi cũng cho người đi rà soát qua để tránh Kid dùng bom tẩu thoát, nhưng sự việc vẫn xảy ra. Để đề phòng mọi người không nên về phòng riêng vào lúc này."

    Những người có mặt sao khi nghe viên cảnh sát báo cáo đều nhẹ nhõm, nhưng lời thanh tra Nakamori làm họ bắt đầu cảm thấy lo sợ. Trời vẫn chưa sáng họ phải đợi tới bao giờ?

    * * *

    Cảnh sát thức trắng đem để tìm manh mối, nhưng không có gì ngoài những mảnh vụn, dấu vết còn lại chỉ trong chiếc két là những dấu vân tay của ông Chủ tịch.

    Khi màn đêm sắp dần được thay thế bởi một chút ánh sáng của bình minh, khi mà lúc không ai trong ngôi biệt thự có thể chợp mắt.

    "Bùng.. Phừng.. phừng.. "

    Một tiếng nổ phát ra kèm theo đó là ngọn lửa bùng cháy. Âm thanh làm tất cả những người có mặt đều kinh hãi, bật tỉnh trong những giấc ngủ gà.

    Khác hẳn với vụ nổ ban đầu, lần này cả căn phòng đều bị ngọn lửa đó bao trùm lấy, thiêu rụi mọi thứ bên trong đó, kèm theo một mạng người bị ngọn lửa cuồng nộ đó vĩnh viễn mang đi.

    "Đã xác nhận nạn nhân chính là anh Konor Juro, con trai thứ của chủ nhân ngôi biệt thự này."

    Cảnh sát Chiba thông báo lại kết quả sau khi đội điều tra hình sự tiếp nhận vụ án.

    Nơi xảy ra vụ nổ và cháy lan ra cả căn phòng là một góc nhỏ ở bên trong, nơi đó có một cánh cửa rất dày như nó đã bị vụ nổ phá tung và lan rộng ra xung quanh.

    Nơi đó được xác nhận là phòng làm việc riêng của Ngài Chủ tịch, là nơi ông lưu trữ rất nhiều tài liệu quan trọng, mức độ bảo mật không thua chiếc két. Dù là những đặc điểm hai nơi xảy ra vụ án đều rất quan trọng được coi là có thể cất giữ những thứ quý giá nhưng vụ án đã đi quá xa so với những gì mọi người đã biết, những phi vụ như thế này mấy ai có thể nghĩ sẽ liên quan đến Kaito Kid.

    "Sao lại như vậy chứ? Không phải mọi người đều được thông báo phải tập trung một chổ. Sao cậu ấy lại đến căn phòng đó?"

    Người chị cả trên nét mặt không khỏi kinh ngạc trước cái chết đầy bất ngờ của người em trai.

    "Các ông đã nói không còn bom nữa mà, sao giờ nó lại nổ?"

    Cậu em út càng không kìm chế được nóng giận, lớn tiếng đổ lỗi cho cảnh sát.

    "Vụ việc cần phải đợi khám nghiệm hiện trường xong mới biết chính xác được."

    Thanh tra lên tiếng.

    Vụ án kéo dài với hai vụ nổ cách xa nhau và lấy đi một mạng người. Mà trước đó được xác nhận là có liên quan đến Kaito Kid, liệu hắn có vai trò gì trong chuyện này, hay chỉ đơn thuần được nhắc đến.

    Và nguyên nhân vì sao nạn nhân lại một mình đi vào nơi đó để xảy ra vụ nổ, hay có kẻ nào đó đã lén bắt cóc nạn nhân đưa vào đó rồi kích nổ quả bom, nhưng vụ thứ nhất là do bom gây ra, còn vụ sau này ngọn lửa rất lớn, cũng chưa thể khẳng định có phải do bom hay không.

    Mọi thứ chỉ là nghi vấn, trong suy nghĩ của Conan lúc này, liệu ai sẽ là hung thủ trong số những người có mặt tại đây và ai sẽ là Kid, liệu hắn có vai trò gì trong vụ án này.
     
    Chỉnh sửa cuối: 31 Tháng tám 2024
  8. BCmanga

    Bài viết:
    35
    Chương 17: Mạo Danh.

    Bấm để xem
    Đóng lại
    "Ông ấy vẫn chưa tỉnh lại, chúng ta có nên đưa ông ấy đến bệnh viện không?"

    Ran nét mặt có chút lo lắng hướng ông Mori và thanh tra Nakamori nói. Từ sau khi tìm được ông Chủ tịch, Ran được phân công canh giữ tại đây cùng với bác sĩ và một số người giúp việc.

    Conan đi đến bên cạnh giường nhìn vào ông Chủ tịch đang ngủ say tuy chưa biết được động cơ của hung thủ nhưng cậu có thể biết hắn không có ý hãm hại vị nằm tại đây.

    "Ông ấy cứ ngủ như vậy thì làm sao biết được ai đưa ông ấy vào chiếc két kia chứ?"

    Thanh tra Nakamori càng nóng ruột hơn bất cứ ai, bởi lẽ ra đây là phi vụ của Kid, giờ lại trở thành một vụ án mạng, liệu hắn có dính dáng gì hay không? Ông quay sang hỏi vị bác sĩ đang đứng gần đó:

    "Khi nào ông ấy mới có thể tỉnh lại?"

    Vị bác sĩ nhìn thanh tra Nakamori, trên mặt có chút khẩn trương nói:

    "Không rõ, theo tình trạng thì ông ấy không sao, có thể do sợ hãi quá độ, nhưng khi nào tỉnh thì tôi không dám chắc."

    "Vậy khi nào ông ấy tỉnh lại, hãy thông báo cho chúng tôi."

    Thanh tra Megune dặn dò. Hiện tại đội khám nghiệm hiện trường vẫn đang khẩn trương tìm kiếm manh mối. Nhân chứng duy nhất chính là người đang nằm tại đây, lại luôn trong tình trạng hôn mê.

    ...

    "Còn Kaito Kid thì sao? Lẽ ra nên khẩn trương tìm ra hắn. Việc giữ chúng tôi tại đây trong khi hắn đã thừa cơ trốn thoát hay giăng thêm một cái bẫy nào nữa để lấy mạng ai đó. Các ông còn chờ đến bao giờ chứ?"

    Người con út đã trở nên mất kiên nhẫn, anh ta nhất định đây là hành vi do Kid gây ra và hắn đang lẫn trốn đâu đó trong toà nhà rộng lớn này.

    "Chúng tôi đã cho người canh giữ và tiến hành điều tra. Qua camera đã xác nhận việc nạn nhân Juro là do anh ta đã tự ý rời khỏi phạm vi được bảo vệ, mới xảy ra chuyện đáng tiếc. Từ nay xin hãy hợp tác vì chưa biết hung thủ sẽ còn ra tay hay không?"

    Thanh tra Nakamori thẳng thừng tuyên bố, việc vụ án đã không còn nằm trong phạm vi của ông nhưng việc liên quan đến Kid, chính là đang khiêu khích vị thanh tra này.

    "Quan trọng là tại sao nạn nhân lại ở nơi phát ra vụ nổ. Chúng ta chỉ thấy anh ta đi về hướng căn phòng đó, trong khi camera khu vực xảy ra các vụ nổ thì lại bị phá hoại không tìm thấy được dữ liệu, rõ ràng đây là hành động đã được định trước."

    Thám tử Mori đứng một bên thắc mắc, ông trở nên đăm chiêu hơn ngày thường từ khi đi ở phòng Chủ tịch về.

    Vụ án được thực hiện ngay trước mắt với nhiều cảnh sát nhưng lại chưa tìm được kẻ tình nghi là ai. Người duy nhất lúc này được nói đến chỉ có mỗi Kaito Kid, nhưng làm sao biết được người gửi lá thư có phải là Kid hay không?

    Conan đứng một bên quan sát những người tại đây, trong đầu như đang sắp xếp lại những tình tiết đã trở nên rối rắm này.

    Nếu ban đầu vụ án tương tự như Chiếc két Tanuki của ông cố vấn Suzuki thì có thể hiểu động cơ là từ Ngài chủ tịch đã mời gọi Kid, và Kid sẽ là ai trong số những người này để có thể dễ dàng tiếp cận ông Chủ tịch?

    Quan trọng là ông ấy cầu cứu Kid vì chuyện gì? Ông ấy đã gặp được Kid chưa? Nhưng nếu Kid đã xuất hiện thì sao lại phát sinh ra án mạng.

    "Anh Juro chắc chắn đi tìm nó."

    Người con út như vừa chợt nhớ ra lên tiếng nói.

    "Đó là gì? Anh có thể nói rõ không?"

    Thanh tra Megune hỏi lại, tất cả những người trong phòng đều nhìn anh ta như đang trông đợi một điều gì đó.

    "Là kết quả xét nghiệm ADN. Hung thủ giết anh Juro chính là anh Jiro."

    Người con út chỉ thẳng vào người anh cả nói như tuyên bố. Theo như những gì anh ta nói, Ngài Chủ tịch đã cho người bí mật làm xét nghiệm ADN, trong khi chỉ còn một thời gian không lâu nữa sẽ chính thức tuyên bố nghỉ hưu và người sẽ thừa kế mới, không ai khác chính là con cả Konor Jiro.

    Vậy xét nghiệm đó là dành cho ai, cả hai người con thứ đều có chung suy nghĩ. Nên muốn tận mắt thấy được tờ kết quả đó, có khi nó lại là sự thật kinh người nên ông chủ tịch mới đóng cửa không ra ngoài trong thời gian gần đây.

    Nhưng không lâu sau lại xuất hiện vụ án này, chứng tỏ có người đang lo sợ nên đã mạo danh Kaito Kid hay bắt tay với Kid để trộm đi chứng cứ thân thế đó. Chỉ có thể là người sắp được thừa kế Konor Jiro.

    Lập luận của người con út nghe ra cũng rất có lý, nếu nhìn tổng thể vụ án, đúng là chỉ có người trong toà nhà này mới có thể làm được. Nhưng liệu có bàn tay Kid trong này không? Manh mối mới này lại khơi gợi thêm một hướng đi khác trong chuỗi dài phức tạp này.

    "Đi điều tra thông tin này?"

    Thanh tra Megune ra lệnh điều tra, dù cho bản gốc tại đây có bị tiêu hủy do ngọn lửa thì vẫn có thể xác minh tin tức này có phải là thật hay không?

    Conan trầm mặt suy nghĩ về thông tin mới nhận được này, nếu đây là một âm mưu thì có kẻ đang lợi dụng tên tuổi của Kid để gây án, nhưng tại sao phải là Kid chứ?

    Vẫn có nhiều cách khác để trộm đồ hay gây án, nếu là hung thủ cậu sẽ không dại dột mà đánh động cảnh sát và nhiều người như vậy để chứng kiến mình gây án. Trừ khi...

    ...

    "Vâng! Cháu hiểu rồi ạ! Có vẻ như Kid sẽ không xuất hiện mà có một người khác thay thế hắn."

    Conan nói qua điện thoại với một người nào đó, sau khi xác nhận xong, trên gương mặt cậu nở nụ cười như đã hiểu phần nào mớ rắc rối của vụ án vẫn không có tiến triển này.

    Conan đi một vòng xem xét lại những hiện trường để xâu chuỗi suy luận lại từ đầu. Có vẻ như hung thủ đã dẫn dắt họ đi theo một hướng hoàn toàn sai lệch để thực hiện hành vi mưu sát có chủ đích này.

    "Này.."

    Một giọng nói phát ra từ phía sau làm Conan giật bắn người. Cậu quay lại thì thấy ông Mori đứng cạnh bên khom người ghé sát tai cậu mà lên tiếng.

    "Hung thủ còn chưa bắt được, thằng nhóc người lại đi lung tung, không sợ gặp phải hung thủ sao?"

    Ông Mori đứng thẳng người lên tiếng như quở trách. Từ sau khi Ran được giao nhiệm vụ canh chừng ông Chủ tịch đang hôn mê, thì ông Mori lại như cái đuôi dai dẳng phía sau cậu.

    "Lúc vừa rồi cháu có điện thoại sợ làm ồn nên ra ngoài nghe thôi ạ!"

    Conan bất đắc dĩ trả lời, và quả thật cậu đúng là ra ngoài để nghe điện thoại nhưng không thể nói cho ông Mori biết người đó là ai.

    "Đây là hiện trường vụ nổ thứ hai? Nghe điện thoại tới đây à? Mi đang tường thuật lại cho bọn nhóc thám tử ở nhà nghe sao?"

    Ông Mori hỏi như đang thắc mắc sao cậu chạy qua tới hiện trường vụ án mà nghe điện thoại.

    "Cháu đang kể cho tiến sĩ Agasa nghe đó ạ?"

    Conan như vô tình tìm được một lý do khá hợp lý trước câu hỏi của ông Mori.

    "À, vậy ông ta có ý kiến gì trong vụ án này không?"

    Ông Mori vừa hỏi vừa bước tới nhìn vào trong hiện trường đã bị cháy đen, xung quanh toàn là nước dùng để dập lửa. Sau khi làm ướt đế giày do nước đọng, Ông Mori lên tiếng nói:

    "Nhìn thế nào thì vẫn giống một vụ cháy hơn là nổ bom nhỉ?"

    Conan như hiểu ra ý của ông Mori, đúng là trong vụ thứ hai tiếng nổ không lớn nhưng lửa lại cháy rất lớn, hoàn toàn không giống vụ thứ nhất. Cảnh sát đã không tìm thấy bom trong toà nhà, nếu vậy có khi vụ nổ thứ hai không phải do bom mà do một thứ gì đó có thể nổ và gây ra vụ cháy.

    "Tên Kid này cũng quá phách lối rồi. Bình thường hắn ăn trộm đã báo tin rầm rộ, giờ gây án mạng cũng cố ý dẫn cảnh sát theo chứng kiến, đúng là không coi ai ra gì?"

    Đang trầm ngâm suy nghĩ, Conan bổng sựt tỉnh bởi lời ông Mori vừa nói. Một số nút thắt từ vụ án thứ nhất dần được mở ra, cậu mỉm cười như để nói lên con đường phía trước gần như đã đi đúng hướng.

    ...

    "Theo những gì xác minh, ông Chủ tịch hoàn toàn không có làm xét nghiệm ADN với Ngài Konor Jiro. Có lẽ thông tin cậu Ichiro nhận được có sự sai lệch nào đó."

    Cảnh sát Chiba báo cáo lại thông tin vừa xác nhận được, cho thanh tra và những người có mặt cùng nghe.

    "Không thể nào? Rõ ràng chúng tôi đã được thông báo như vậy?"

    Người con út không đồng ý với kết quả điều tra này. Anh ta đập mạnh bàn tay xuống bàn như không chấp nhận được.

    "Chúng tôi chỉ xác nhận được ông ấy có liên hệ làm xét nghiệm nhưng là giữa hai người khác, không phải ông Chủ tịch hay Ngài Jiro."

    Cảnh sát Chiba cung cấp thêm thông tin để mọi người được rõ hơn.

    "Bố tôi đã làm xét nghiệm cho ai?"

    Người chị gái lên tiếng hỏi sau lúc lâu im lặng, sự tò mò của cô với người được ông ấy tra xét thân phận còn nhiều hơn sự chỉ chích của cậu em út dành cho người anh cả.

    "Satoru! Cậu có biết việc này không?"

    Người anh cả Jiro hỏi người quản gia trẻ tuổi đang đứng phía sau như để xác nhận đó có phải người trong dinh thự này.

    "Tôi cũng không biết việc này."

    Người quản gia trả lời sau khi suy nghĩ một lúc.

    Cảnh sát Chiba mở tài liệu vừa được cung cấp, tiếp tục nói lớn cho mọi người cùng nghe:

    "Là một nam và một nữ. Cả hai đều giấu tên chỉ có họ, người nam họ Samada, người nữ họ Kasaki, kết quả cho thấy giữa họ là cùng huyết thống. Ngoài ra ông Chủ tịch không cung cấp gì thêm."

    "Họ là ai chứ?"

    Người con út ngạc nhiên hỏi, nhưng đó cũng là điều những người ngồi đây đều muốn biết.

    "Ông Chủ tịch tự nhiên lại điều tra về hai người xa lạ sao? Hay ông ấy muốn biết ai trong số họ là Kid?"

    Ông Mori lơ đễnh hỏi, nhưng lập luận từ câu hỏi lại quá sức miễn cưỡng.

    "Không phải cái xét nghiệm đó đã làm cách đây đã lâu rồi sao? Kid lại mới gửi thư hôm qua, làm sao ông ấy biết được mà làm chuyện đó chứ? Hai người đó có vẻ như không liên quan đến vụ án này."

    Thanh tra Nakamori phản bác lại lời ông Mori, vụ việc có vẻ đi quá xa so với nhiệm vụ chính của ông.

    Conan nhìn biểu hiện của những người có mặt tại đây, cậu vẫn còn nhiều điều phải suy nghĩ, bởi vụ án đã không đi theo đúng quỷ đạo ban đầu. Chúng được tạo ra bởi nhiều kế hoạch khác nhau, khiến cho vụ án trở nên phức tạp.

    Nhưng chắc chắn một điều, có kẻ đã mạo danh Kaito Kid để thực hiện những hành vi này, đến sau cùng thủ phạm cũng chỉ có mỗi Kid. Nếu muốn làm được điều đó, hắn nhất định sẽ chưa dừng tay, hắn còn phải trộm đi thứ quý giá nhất và tẩu thoát mà không một ai hay biết.

     
  9. BCmanga

    Bài viết:
    35
    Chương 18: Giăng bẫy.

    Bấm để xem
    Đóng lại


    "Cái gì? Ý cậu nói là Kaito Kid đã gây ra những vụ án này sao?"

    Thanh tra Megune ngạc nhiên hỏi lại khi nghe qua kết luận của một ai đó. Không chỉ thanh tra mà hầu như người trong cả căn phòng đều hết sức kinh ngạc trước thông tin này.

    "Đúng vậy! Trước hết mọi người hãy nghe tôi trình bày đã!"

    Thám tử Mori chính là người đưa ra kết luận này và hiện giờ ông đang sẵn sàng lập luận để phá án.

    "Ý Ngài là, Kaito Kid là hung thủ sao?"

    Thanh tra Nakamori lên tiếng hỏi, như đã nói những việc liên quan đến Kid thì đều có mặt ông.

    "Tôi chỉ nói Kaito Kid gây ra những vụ án này. Trước tiên, phải nói đến lá thư mà Kid đã gửi, hoàn toàn không có thời gian hay mục tiêu rõ ràng như những bức thư trước đây."

    Ông Mori bắt đầu đưa ra lập luận phá án. Nhưng có một chút gì đó khác lạ là ông ta không hề ngủ gật, mà lại rất tỉnh táo đưa ra lập luận khá giống với lập luận thường thấy khi ông phá án bao lần.

    "Đúng là tôi cũng từng thắc mắc như vậy."

    Thanh tra Nakamori lên tiếng nói, nhưng dù có nghi vấn gì, một khi liên quan đến Kid ông không bao giờ bỏ qua dù chỉ một manh mối.

    "Cả bé Conan cũng từng đề cập đến điều này."

    Người chị cả trong nhà Konor cũng lên tiếng, đây rõ ràng là những vướng mắc ngay từ ban đầu.

    "Nên nói đúng hơn bức thư đó không phải do Kaito Kid viết, có kẻ đã mạo danh hắn để gửi lá thư. Mà người làm điều đó chính là chủ nhân toà nhà này, Chủ tịch Konor!"

    Ông Mori từ từ dẫn dắt câu chuyện như cái kiểu Conan thường làm khi đứng phía sau giả giọng thám tử ngủ gật.

    Nhưng lần này thì khác, Conan vẫn đứng một bên lắng nghe, trong khi thám tử Mori lại hoàn toàn tỉnh táo.

    "Vì sao Bố lại giả mạo Kid, không lẽ ông ấy là hung thủ sao?"

    Người con út Ichiro kinh ngạc khi biết kẻ chủ mưu là người cha của mình, càng hoảng sợ hơn khi nạn nhân lại chính là một người trong số anh em nhà họ.

    "Không thể nào Bố làm việc đó."

    Người anh cả lớn tiếng phản bác, ông là người như thế nào, sao lại có thể tạo ra án mạng với chính con trai mình.

    "Chúng ta cứ bình tĩnh nghe Ngài Mori nói tiếp đã. Trước đây, cố vấn Suzuki cũng từng giả danh Kid gửi thư cho chính mình không phải sao?"

    Người chị cả tỏ ra bình tĩnh, cô rất am hiểu về vụ án của Kid nên khi nghe qua nội dung cô liền liên tưởng đến những phi vụ tương tự của Kid.

    "Đúng như vậy! Chủ tịch Konor chính là làm theo cách của ông Cố vấn Suzuki, mục đích cũng tương tự đó chính là cầu cứu Kid."

    Thám tử Mori tiếp tục nói, lời lẽ khá bình tĩnh mượt mà, không vội vã đổ tội cho bất cứ ai. Nhận thấy ánh mắt đang trông đợi của những người trong phòng đang nhìn, ông chỉnh giọng tiếp tục nói:

    "E..Hèm!"

    "Chúng tôi đã tìm được một lá thư đe doạ được ông Chủ tịch cất kỹ trong túi áo, tổ giám định đang kiểm tra lại nó. Nội dung trong đó, chính là sẽ lấy đi một trong bốn món bảo vật của Nhà Konor trong lần sinh nhật thứ 75 của Chủ tịch."

    Ông Mori vừa nói xong những thành viên trong gia đình đều tỏ ra kinh ngạc. Sau khi liên tưởng đến vụ án mạng, họ đã hiểu ra nội dung bức thư đó là đề cập đến những gì. Chính là bốn đứa con Nhà Konor.

    "Ý Ngài là bốn người chúng tôi sao?"

    Người chị cả trên mặt có chút lo lắng hỏi, sau khi án mạng xảy ra, những chuyện tồi tệ đều có thể sẽ đến. Đây không còn nằm trong phạm vi hiểu biết của cô về Kid nữa.

    "Đúng vây! Vì lo sợ không biết lá thư có phải thật không? Lại không dám kinh động cảnh sát, ông Chủ tịch đành đánh liều một phen, nhờ đến sự giúp đỡ của Kaito Kid thông qua sự hướng dẫn của Cố vấn Suzuki."

    "Vậy sao Bố lại không báo cảnh sát chứ? Ông ấy nhờ một tên trộm để làm gì chứ?"

    Thám tử Mori dừng lại vì câu hỏi cắt ngang của người con út Ichiro. Quả thật không ai đi nhờ một tên trộm trong trường hợp này, cả thám tử Mori lúc này cũng nghĩ thế, nhưng sau đó ông lại mở miệng trả lời:


    "Vì chỉ là một bức thư đe doạ nên càng không thể báo cảnh sát. Ông Chủ tịch dùng danh nghĩa của Kid, vì phía sau Kid luôn có một đội cảnh sát hùng hậu vây bắt, với lực lượng cảnh sát như vậy, thủ phạm làm sao dám ra tay, lại thêm sự xuất hiện của Kid trong bóng tối hắn càng dễ bị bại lộ hơn."

    Ông Mori đưa ra phân tích nhưng trên nét mặt ngờ ngợi như mới được nghe qua. Sau khi thấy ánh mắt những người khác nhìn mình mới lấy lại chú ý tập trung vào lập luận vụ án.

    "Nhưng điều ông ấy không ngờ là Kid đã xuất hiện trong lớp cải trang một ai đó, hắn đã bày ra cách đánh bom để tạo sự chú ý của cảnh sát, giúp tìm ra thủ phạm đang lẫn trốn trong toà nhà.

    Sau đó tạo ra hiện trường giả ông Chủ tịch là người bị hại, để cảnh sát vào cuộc và Kid là người âm thầm quan sát thủ phạm gửi lá thư sẽ là ai trong số họ.

    Cuối cùng thì Kid đã tìm ra được kẻ đó chính là Konor Juro, nhưng nơi mà họ gặp nhau lại chính là trong căn phòng bí mật mà mọi người đã nói, Konor Juro đang truy tìm bảng kết quả ADN vì nghĩ là của anh trai mình.

    Vì không biết đó là Kid trong lớp cải trang, Juro và hắn đã xảy ra ẩu đả khiến cho lửa bén đến các thiết bị dễ cháy trong căn phòng, những tiếng nổ chính là từ những quả đạn khói từ trên người Kid rơi ra nên chúng ta không tìm được vết tích nào của quả bom.

    Khói và lửa cùng chung một căn phòng kín, Kid quá quen với khói nên đã thoát ra ngoài, trong khi Konor Juro không thể thoát ra khỏi nên chìm trong biển lửa."

    Thám tử Mori đưa ra suy luận cho cả quá trình hai vụ án xảy ra một cách nhanh chóng, vì sức hút như một câu chuyện kể, những người có mặt không ai chen lời vào mà chỉ chăm chú lắng nghe ông Mori kể hết câu chuyện mà ông suy đoán từ những gì góp nhặt được.

    Sau khi nói đến đó, một khoảng im lặng như đang tiếp thu những gì ông Mori vừa nói, họ như đang từ từ phân tích lại câu chuyện vừa nghe. Cả hai vị thanh tra đang có mặt cũng hết sức chăm chú suy nghĩ, vì những lập luận ông Mori đưa ra lần này quá nhanh chóng, hơi có chút khác lạ so với trước đây.

    "Làm sao khẳng định người gửi thư đe doạ là Konor Juro chứ?"

    Cuối cùng thì cũng có câu hỏi phát ra, ông Mori biểu cảm giống như biết thế nào cũng có người hỏi vậy. Sau đó ông tỏ ra rất nghiêm túc trả lời câu hỏi vừa rồi.

    "Đợi sau khi giám định sẽ biết, trên lá thư nhất định là có dấu vân tay của Konor Juro để lại."

    Thám tử Mori điềm đạm trả lời như chuyện rất chắc chắn.

    "Kid vì sao lại giúp ông Chủ tịch đến như vậy chứ? Dù ông ấy có nhờ cậy thì cũng không thể liều mình mà xen vào chuyện này?"

    Thanh tra Nakamori thắc mắc, ông ấy đúng là từng thấy Kid ra tay giúp người khác nhưng sao lại vì một người nhờ vả gián tiếp mà mạo hiểm tạo ra vụ nổ và còn đưa đến vụ án mạng.

    Thám tử Mori trên mặt như nói 'đúng rồi!' nhưng tiếng nói phát ra lại là những lời biện giải khá thiết thực.

    "Kid giúp ông ấy chỉ vì ông Chủ tịch dám một mình đương đầu với cái ác, dù biết rõ kẻ đó là ai nhưng ông ấy vẫn làm vậy, mà không báo cảnh sát."

    Trên mặt ông Mori như đắn đo suy nghĩ, trước những con mắt đang nhìn lấy mình, ông nghiêm túc tiếp tục màn suy luận.

    "Nhưng việc án mạng có lẽ ngoài dự tính của Kid, hiện giờ hắn nhất định đang trong lốt cải trang một ai đó, để tìm cơ hội trốn thoát. Chỉ có thể đợi ông Chủ tịch tỉnh lại hoặc là kiểm tra từng người một trong toà nhà này, kẻ cải trang chính là Kid."

    Sau khi thám tử Mori vừa kết thúc màn suy luận thì bên phía thanh tra Megune vừa nhận được điện thoại thông báo, trên bức thư ông Mori vừa nói quả thật có dấu vân tay của người con thứ Konor Juro, càng chứng minh lập luận của thám tử Mori là thuyết phục nhất lúc này cho vụ án gần như bế tắt.

    "Nếu vậy, phải kiểm tra từng người sao? Kể cả những cảnh sát canh giữ trước đó?"

    Thanh tra Nakamori hỏi, ông như bắt đầu hiểu ý của thám tử Mori, dù hung thủ là ai thì việc tìm ra Kid có thể kết nối được những câu chuyện bên trong này, không thể khoanh vùng một ai, chỉ có thể tập trung kiểm tra toàn bộ.

    "Trước tiên nên kiểm tra những người có mặt tại đây trước đi ạ! Vì mọi người chưa ai từng rời khỏi đây."

    Conan tiến lên nói với chất giọng trẻ con, cậu từ đầu không hề lên tiếng, nhưng ngay lúc này lại tỏ ra vô cùng hứng thú mà xung phong lên đầu tiên.

    "Lúc nãy cháu đã thử kiểm tra Bác Mori rồi đó ạ!"

    Conan tươi cười chỉ vào một bên khuôn mặt đã bị véo đỏ của ông Mori. Trước đề nghị của cậu hầu như bất kỳ ai cũng phải được kiểm tra.

    Ông Mori rỏ ra hăng hái với vẻ mặt gian ác đứng trước mặt hai vị thanh tra như muốn họ phải trãi nghiệm đầu tiên.
    Cả căn phòng ngoài người nữ duy nhất ra hầu hết đều bị véo má, nhưng không một ai là người được cải trang.

    Những thành viên trong toà nhà đều được tập trung vào một chổ riêng với những cảnh sát mặt thường phục. Với phụ nữ họ tìm một nữ cảnh sát giúp, vì không phải như bọn đàn ông mà hành hung thô bạo được.

    Với một số người nghĩ có thể Kid đã cao chạy xa bay sau khi gây án xong. Nhưng phía cảnh sát thì không nghĩ vậy, họ tuyên bố Kaito Kid sẽ không rời đi nếu sự việc chưa kết thúc.

    ...

    "Cộc cộc cộc.."

    "Ai đó?"

    Ran lên tiếng hỏi khi nghe tiếng gõ cửa, cô là người canh giữ phòng ông Chủ tịch khi ông ấy đang hôn mê, bên phía sopha là vị bác sĩ gia đình đang ngồi ngủ gà, ngủ gật.

    "Là tôi. Quản gia Satoru!"

    Nghe tiếng người quản gia trẻ tuổi, Ran tự nhiên mở cửa, vị bác sĩ cũng bị tiếng ồn đánh thức.

    "Tôi đến để thay thế canh chừng chổ này, cô Ran và bác sĩ có thể qua đó để cảnh sát kiểm tra."

    Vị quản gia nhã nhặn, giọng nói nhẹ nhàn.

    "Nhưng..."

    Trước ánh mắt có chút nghi ngờ của Ran, vị quản giá trẻ tuổi nói thêm:

    "Ngài thám tử Mori bảo tôi qua đây để thay thế canh chừng chổ Ngài Chủ tịch. Tôi đã được kiểm tra xong rồi."

    Anh ta không quên cho Ran xem vết kiểm tra trên gương mặt mình, để đảm bảo anh không phải do Kid cải trang.

    "Vâng ạ! Vậy làm phiền anh."

    Ran nhẹ giọng đáp lại, cô thu dọn túi sách và cùng vị bác sĩ rời khỏi căn phòng.

    Cửa phòng đóng lại, không gian lập tức yên tĩnh theo sau nụ cười vụt tắt nhanh chóng của người quản gia trẻ. Anh đưa tay bấm khoá cửa phòng, rồi quay người đi về phía giường ông Chủ tịch Konor đang nằm.

    Anh nghiêm túc nhìn vào gương mặt đang ngủ say của ông ấy, sau đó ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh giường, đưa tay lấy ra một hộp nhỏ dài, bên trong chính là một ống bơm tiêm nhỏ đã chứa sẵn thuốc.

    Không vội tiêm, anh ta mỉm cười nói với người nằm hôn mê như thể nói với người đang thức tỉnh.

    "Đến giờ tiêm thuốc rồi! Thưa Chủ tịch!"

    Anh tìm kiếm bàn tay của người đang nằm đó, động tác thành thạo mà đưa thuốc theo kim vào trong lòng mạch máu. Khi vừa thực hiện hành động như một người chăm sóc hàng ngày, anh ta vừa nói như bắt đầu tâm sự với người đang hôn mê nằm đó:

    "Vừa rồi Ngài thám tử đã tìm ra thủ phạm chính là Kaito Kid và một người liên quan trong đó chính là cậu Juro. Hiện họ đang bắt đầu tìm ra ai là Kid cải trang thành và có thể Kid đã trốn chạy sau khi gây án."

    Quản gia Satoru thu hồi kim tiêm và nhìn lấy người đang năm đó vẫn an tĩnh như không hề có dấu hiệu gì tỉnh lại. Dù vậy, y vẫn tiếp tục dựa lưng vào ghế ngồi, chân bắt chéo, hướng về trước mà nói:

    "Có thể màn suy luận tiếp theo của họ sẽ là: Sự xuất hiện của Kaito Kid hoàn toàn không được chứng thực, có thể do bị ám ảnh bởi bức thư đe doạ kia, nên ông Chủ tịch tự mình làm ra việc này, để đánh lạc hướng cảnh sát về sự xuất hiện của Kid nhằm làm rối cuộc điều tra, ông đã tự nhốt mình vào chiếc két trong căn phòng chứa bom để loại khỏi danh sách tình nghi, trước đó thì đã đặt bẫy để lấy đi tính mạng bất cứ ai đã bước chân vào căn phòng bí mật."

    Anh ngưng lại mắt nhìn xung quanh căn phòng và dừng lại trên bàn tay vừa được tiêm thuốc xong tiếp tục nói:

    "Nhưng sau đó biết mình đã hại chết con trai nên đau khổ mà tự kết liễu mình. Vụ án không còn hung thủ, hoàn toàn kết thúc."

    "Hoặc là, sau khi Ngài Chủ tịch liên kết với Kaito Kid, hắn thấy bản thân đã gây ra án mạng nên càng không muốn ai biết mình từng xuất hiện tại đây, sự xuất hiện của Kid ban đầu chỉ là suy đoán, nên hắn nghĩ chỉ cần kết liễu Ngài Chủ tịch là sẽ không còn nhân chứng nào có thể biết Kid đã từng đến đây. Kid đã lén vào đây đánh ngất quản gia Satoru, kết liễu Ngài Chủ tịch và chạy thoát hoàn toàn không thể tìm ra."

    Quản gia Satoru thoả mãn sau màn suy luận của bản thân vừa rồi. Cả hai đều có thể xảy ra, nếu theo chiều hướng phát triển từ suy luận của thám tử Mori.

    Anh ta nhìn đồng hồ như đang chờ đợi điều gì đó nhưng không lâu sau vẻ khẩn trương của vị quản gia trong một căn phòng chỉ có mỗi anh và người đang hôn mê nằm đó thì thật rất kỳ lạ. Anh đứng dậy khỏi ghế, nhìn chầm chầm vào máy đo nhịp tim đang nhấp nháy bên đầu giường, trên gương mặt không khỏi thắc mắc, anh buột miệng nói ra thành tiếng: "Sao nó không dừng lại!"

    "Câu đó nên nói với anh thì đúng hơn."

    Một giọng nói trẻ con phát ra trong một căn phòng rộng lớn.

    "Là ai?"

    Quản gia Satoru sửng sốt nhìn xung quanh, trên miệng quát lớn, anh ta không khỏi thay đổi sắc mặt vì có thể kẻ đó vừa rồi đã nghe những gì anh ta nói.

    "Quản gia Satoru Touya hay nên gọi anh là Samada Touya."

    Conan bước ra khỏi một chiếc tủ ở gần đó, ngước mặt nhìn vị quản gia trẻ tuổi. Trên gương mặt cậu lúc này không phải là nụ cười ngạo nghễ như khi tìm ra được đáp án, mà chỉ là gương mặt trầm tĩnh như một sự tiếc nuối trong ánh mắt u buồn mà nhìn về phía người đang kinh ngạc nhìn lấy cậu.



     
  10. BCmanga

    Bài viết:
    35
    Chương 19: Lối Thoát?

    Bấm để xem
    Đóng lại

    Trong căn phòng rộng lớn không có lấy một tiếng động, đứng trước mặt người quản gia trẻ tuổi chỉ là một cậu bé, nhưng trong cái nhìn trên gương mặt non dại đó lại là sự thấu hiểu hết những gì mà anh đã trãi qua.

    Kìm chế tâm tình chấn động vừa rồi, quản gia Satoru mỉm cười nhẹ nhàn nói với cậu bé ở trước mặt:

    "Ra là cậu bé Nhà thám tử Mori. Cậu bé đang chơi trò thám tử phá án phải không?"

    Anh ta hướng đến Conan vừa nói vừa mỉm cười, thiết nghĩ như đây chỉ là một cậu bé đang chơi trò chơi, hoàn toàn không phải cảm giác bị đe doạ giống như lúc ban đầu. Nhưng ý nghĩ đó chợt tan biến khi anh ta giật mình vì nghe được lời nói từ phía sau mình phát ra.

    "Đúng vậy! Ta đang dạy thằng bé cách để chỉ ra thủ phạm khi hắn không phải muốn bỏ trốn mà lại còn muốn tiếp tục tội ác."

    Giọng nói phát ra gần kề, làm quản gia Satoru kinh ngạc quay lại nhìn, thì đã thấy đều mà anh ta hết sức sợ hãi. Ông Chủ tịch nhà Konor đã ngồi dậy, dựa lưng vào đầu giường và đang khoanh tay trước ngực nhìn lấy anh.

    Hết sức kinh hãi với điều mình nhìn thấy nhưng anh ta vẫn cố gắng giữ sự bình tĩnh, im lặng nhìn lấy không chỉ một mà cả hai người vừa mới xuất hiện trong căn phòng.

    "Anh đang thấy làm lạ vì sao ông Chủ tịch tỉnh lại phải không?"

    Conan đứng cách một đoạn lên tiếng nói, cậu vẫn như thế không mang trên mặt nụ cười vốn có, mà vẫn trầm mặt đưa ra câu hỏi về phía người đối diện đang hết sức kinh ngạc nhìn lấy người đàn ông ngồi trên giường.

    "Cậu nói gì vậy? Ngài Chủ tịch tỉnh lại tôi vì mừng quá nên không kịp phản ứng thôi!"

    Quản gia Satoru quay mặt sang phía cậu bé vừa đưa ra câu hỏi mà nhẹ giọng trả lời.

    "Không phải chính anh là người đã làm cho ông ấy hôn mê không tỉnh sao... Kaito Kid?"

    Conan vừa nói vừa nhấn mạnh về một danh phận khác của người trước mặt, lần này thì nụ cười thường thấy đã hiện trên gương mặt và ánh mắt đầy tự tin của cậu.

    "Cậu bé nhầm rồi! Tôi vẫn là quản gia Satoru, không phải Kaito Kid cải trang, lúc kiểm tra cậu cũng có mặt mà."

    Vị quản gia trẻ tuổi trở lại gương mặt hiền lành thường thấy, vừa nói vừa chỉ tay vào một bên má bị đỏ do thanh tra Nakamori mạnh tay kéo lấy.

    "Cho dù cậu không cải trang nhưng cậu thật sự là Kid trong cả vụ án này?"

    Người phía sau mở miệng nói, quản gia trẻ tuổi chỉ biết nhìn ông ta mà nuốt lấy sự lo lắng, trên ánh mắt không chắc chắn mà nhìn người đang ngồi đó.

    "Ý của Chủ tịch là sao ạ?"

    Quản gia Satoru hướng ông Chủ tịch mà hỏi như thường ngày vẫn làm khi tiếp chuyện cùng ông.

    "Ý ông ấy anh Satoru chính là Kaito Kid đã tiếp cận ông Chủ tịch và tạo ra vụ án mạng vừa rồi."

    Conan trả lời nhấn mạnh vấn đề đã xoay lòng vòng này. Không để người kia có cơ hội phản bác, cậu tiếp tục nói:

    "Như đã nói, ông Chủ tịch đã gửi thư cầu cứu Kid, vì biết được kế hoạch đó, anh đã mạo danh Kid để gặp ông ấy."

    Anh ta hơi có chút ngạc nhiên nhìn lấy Conan, sau cái nhìn đó là gương mặt điềm tĩnh mà phân tích sự việc một cách sáng suốt.

    "Không lẽ Ngài Chủ tịch không nhận ra tôi sao? Tôi lấy gì để ông ấy tin tôi là Kaito Kid mà nghe theo tôi sắp đặt chứ?"

    Quản gia trẻ vẫn bình thản hỏi lại, điều này quả thật không có gì sai, vì Kid không phải ai muốn mạo danh cũng có thể làm được.

    "Nếu Kaito Kid xuất hiện hùng hồn với bộ cánh trắng trước mặt nhiều người, thì có lẽ khó có thể mạo danh được.

    Nhưng theo những gì ông Chủ tịch được biết, Kid vẫn có thể xuất hiện với hình tượng không thể ngờ nhất, giả dụ như một cô gái trẻ để gặp ông cố vấn Suzuki.

    Thì chuyện cải trang thành một quản gia vừa mới đi ra ngoài trở về là rất bình thường."

    Conan đưa ra lập luận cho thấy đúng là rất khó để trở thành Kid khi đang thực hiện phi vụ nhưng lại rất dễ dàng để người khác nhầm lẫn một khi y có ý tiếp cận và nhất là đối phương lại không có ý định công kích thì càng dễ mạo danh hơn. Việc quản gia Satoru vừa mới trở về sau khi đi đón gia đình thám tử Mori lại là cái lý do thuyết phục nhất cho một siêu trộm thay đổi vị trí.

    "Không chỉ vậy! Cậu còn chuẩn bị sẵn một thứ để có thể thuyết phục bản thân chính là Kaito Kid. Đó chính là lá bài đã cắm tại phòng ông Chủ tịch mà chúng ta đã thấy lúc ông ấy biến mất."

    Người phía sau nói vọng tới như để khẳng định kẻ mạo danh chính là người trước mặt này.

    "Nhưng sao phải là tôi chứ, có rất nhiều người trong toà nhà này, ai cũng có thể trở thành Kid. Hoặc có thể chính Kaito Kid đã xuất hiện và làm việc này."

    Người quản gia vẫn bình tĩnh đáp lời, nếu chỉ vì bao nhiêu đó ai cũng có khả năng cải trang thành Kid mà lừa ông Chủ tịch hoặc do Kid đã tham gia vào.

    "Người xuất hiện tại đây không thể là Kid và không phải một ai khác mà chính là anh, quản gia Satoru."

    Conan một lần nữa nhấn mạnh, cậu đã tiến tới vài bước gần hơn, gương mặt có chút âm trầm nhìn lấy người quản gia trẻ. Cậu tiếp tục đưa ra lập luận để chỉ đích danh chính anh ta là người đứng sau hai vụ án.

    "Vì chỉ có anh mới có thể phá hoại camera, đưa ông Chủ tịch vào căn phòng đã bị bom phá hủy và chuẩn bị cái bẫy thứ hai để nhử Konor Juro vào đó."


    "Cậu Juro không phải là người đã gửi bức thư đe doạ cho Ngài Chủ tịch sao? Tôi cũng không có lý do gì để phải giăng bẫy cậu ấy."

    Quản gia Satoru vẫn một mặt bình thản nói, dù sao anh đã làm quản gia cho dòng họ Konor được vài năm những tình huống xảy ra và phản ứng như thế nào cho thích hợp, kể từ khi làm người giúp việc anh đã được huấn luyện qua.

    "Bức thư đó, thật ra là do anh đã tạo ra và bỏ vào túi ông Chủ tịch trước khi đưa ông ấy vào chiếc két. Việc có được dấu vân tay của Konor Juro chỉ cần trước đó đưa một số tờ giấy cho anh ta ghi vài chữ là có thể có được. Mục đích để tạo ra nguyên nhân thích hợp cho việc ông Chủ tịch mạo danh Kid gửi lá thư. Nếu cứ để cảnh sát điều tra thêm từ đó, sẽ tìm ra nguyên nhân ngọn nguồn là từ đâu."

    Conan nói rõ ràng với chất giọng bình thường, không còn dáng vẻ hay giọng điệu trẻ con như lúc ban đầu.

    Đối phương vẫn im lặng nhìn cậu, ánh mắt mang chút lo lắng và phòng bị, bởi lẽ đây không phải những lời mà một đứa trẻ có thể nói ra được.

    "Sẵn tiện nói luôn mục đích mà anh đưa ông ấy vào căn phòng đã bị đánh bom, là để tập trung sự chú ý vào đó và có lý do hợp lý để ông Chủ tịch rơi vào hôn mê. Chỉ có như vậy anh mới có thể hoàn thành cái bẫy và con mồi thật sự của mình."

    Conan tiếp tục nói lên lập luận của mình. Mắt vẫn nhìn về người quản gia trẻ tuổi trước mặt, như chờ đợi biểu hiện từ gương mặt và ánh mắt đang lo lắng của anh.

    "Cho dù tôi có giả làm Kaito Kid để làm hài lòng ông Chủ, tôi cũng chỉ làm theo kế hoạch của ông ấy. Nhưng việc căn phòng đó tự bốc cháy, thì tôi có thể giăng bẫy Konor Juro bằng cách nào được chứ?"

    Anh ta vẫn không thừa nhận những lập luận đó, nếu trước mặt chỉ có mỗi cậu bé có lẽ anh đã bỏ qua từ lâu, nhưng do phía bên cạnh vẫn còn một người đang ngồi trên giường, mà anh ta vẫn đang nghi ngờ rốt cuộc người này có phải là ông Chủ tịch hay không?

    "Như đã nói, biết được Konor Juro luôn muốn tận mắt nhìn thấy kết quả xét nghiệm ADN mà anh ta và người em đã nghi ngờ. Anh đã chuẩn bị cái bẫy trong căn phòng đó từ đêm trước khi vụ nổ xảy ra. Sau đó lợi dụng lúc ông Chủ tịch đang hôn mê, anh đánh tiếng cho Konor Juro về việc căn phòng bỏ trống và không khoá để anh ta tìm cơ hội để vào đó."

    Conan vẫn đứng đó thông thả nói ra những lập luận dường như đã có sẵn chỉ đợi người kia đưa ra câu hỏi.

    "Vậy tôi làm sao cho nổ căn phòng đó, còn ngọn lửa là từ đâu ra chứ? Trong khi tôi chưa từng tiếp cận nơi đó lúc nghe thấy tiếng nổ."

    Anh ta vẫn thản nhiên hỏi lại như rất tự tin vào mánh khoé của mình. Nhưng khi nhìn thấy cả hai người đều mỉm cười trong lòng không khỏi có sự lo lắng, và ngay lúc đó Conan nhấn mạnh về một vật dùng để châm lửa từ xa mà ngay tại tiệc sinh nhật hôm nay lẽ ra phải có nhưng lại không thấy đâu.

    "Những chiếc bóng bay cho ngày sinh nhật, một quản gia như anh sao lại không chuẩn bị chúng vào ngày hôm nay chứ?"

    Trước ánh mắt kinh ngạc của người trước mặt, cậu biết kẻ đó đã hiểu những gì cậu đang đề cập đến. Không chỉ người quản gia trẻ, kể cả người ở phía sau y luôn im lặng quan sát, giờ đây như đã rõ ràng mà lên tiếng nói:

    "Thì ra là vậy! Trò chơi hết sức đơn giản nhưng lại hiệu quả. Chỉ cần bơm đầy khí Hydro vào những quả bóng bay và thả nó vào căn phòng kín, chỉ cần một tác nhân nhỏ cũng đủ khiến chúng phát nổ và tạo ra vụ cháy."

    "Đúng vậy! Thay vì mua bình khí Heli là một loại khí trơ an toàn để bơm bóng bay, anh ta cố tình mua khí Hydro, một chất có ái lực lớn với Oxy, một khi gây nổ nó sẽ tạo ra nhiệt độ khoảng 3000 độ C."

    Conan nghiêm túc nói, một bên lại thêm người phụ hoạ phía sau nói tiếp lời:

    "Chỉ cần đưa một lượng lớn bóng bay đã bơm căng vào đó, một khi nó phát nổ sẽ như một lò thiêu đúng nghĩa."

    Lần này giọng nói phát ra không phải ông Chủ tịch mà là giọng nói của thám tử Mori, điều này khiến cho quản gia Satoru âm thầm lo sợ trong lòng, vì rõ ràng chân tướng sắp bị phanh phui.

    "Việc tráo đổi hai loại khí cho dù sau này có bị phát hiện, anh vẫn có thể giải thích do người giao nhầm, bởi chúng có tác dụng tương tự nhau. Có một số người vì để tăng lợi nhuận thay vì khí Heli có giá thành cao, lại sử dụng khí Hydro với giá rẻ để bơm bóng bay, trong khi chúng dễ gây nổ, rất nguy hiểm."

    Conan nhìn thẳng vào quản gia Satoru để nói, điều cậu muốn nhìn thấy ở người quản gia trẻ tuổi này chính là gì? Một phản ứng hay một sự ân hận, nhưng liệu điều đó có xảy ra, một khi anh ta đã ở đây và thực hiện tội ác cuối cùng của mình. Liệu lối thoát nào mới là tốt nhất cho vụ án này?

    "Vậy thì sao chứ? Tôi nghĩ hai loại đó có tác dụng như nhau nên đã lấy thứ giá tốt nhất. Và chỉ để tạm chúng ở đó, do cậu ta đã uy hiếp bắt tôi phải cho cậu ta vào. Việc để chúng phát nổ là do cậu ta xui xẻo mà thôi."

    Quản gia Satoru không thể phản bác lại những lời vừa rồi, vì nếu cảnh sát tiến hành điều tra anh vẫn không thể chối cải được. Nên thà thừa nhận đó là một sai lầm, vì nếu là một người bình thường ai có thể phân biệt được nên nhầm lẫn là không thể tránh khỏi.

    "Tất nhiên cậu phải dùng một thứ để kích nổ, đó là tờ giấy kết quả mà anh ta muốn. Chỉ việc đặt tờ giấy vào quả bóng và bơm lên rồi đặt nó lên bàn nơi Konor Juro dễ tìm thấy nhất, anh ta vì muốn lấy nó sẽ phải đâm thủng quả bóng. Với một quả bóng nổ không thể phá hủy một căn phòng nhưng chúng đồng thời được ngòi dẫn với một số lượng lớn sẽ tạo ra một vụ nổ như một quả bom, chỉ khác biệt là chúng gây cháy lớn do căn phòng còn chứa khá nhiều giấy."

    Giọng nói thám tử Mori phát ra trong bộ dạng Chủ tịch Konor, dù đã rõ ràng ông đã cải trang để gài bẫy kẻ trước mặt nhưng vẫn giữ nguyên khuôn mặt đó mà nói chuyện cho đến bây giờ.

    "Chỉ cần điều tra là có thể biết số lượng bóng mà anh đã mua, thậm chí cả chiếc kim tiêm mà anh vừa mới sử dụng để hoàn thành tội ác của mình."

    Conan trầm mặt nhìn anh nói, dù có bao nhiêu lập luận đi nữa thì chứng cứ rõ ràng nhất chính là hành động vừa rồi. Anh ta đã quá vội vàng rơi vào cái bẫy được giăng sẵn, giờ dù có bao nhiêu lập luận cũng không thể biện giải được hành vi giết người này.

    "Tôi sẽ đem cánh tay giả này giao cho cảnh sát phân tích xem đây là chất gì. Nó và bom tiêm trên người cậu là vật chứng không thể chối cãi được."

    Thám tử Mori vừa nói vừa lột đi chiếc mặt nạ mang gương mặt ông Chủ tịch.

    Từ đầu khi thấy cậu bé kia xuất hiện, quản gia Satoru liền hiểu bản thân đã bị lừa, sự đối lý ban đầu không thể che đậy được hành động ngay trước mắt và cả sự thật phía sau.

    Nhìn thấy sự im lặng không nói nên lời của người quản gia trẻ tuổi, Conan lên tiếng thay cho những gì anh ta đã cất giữ bấy lâu.

    "Anh là đang trả thù cho em gái mình, Kasaki Ayumi vừa nhảy lầu tự sát tại Bệnh viện Trung ương một tuần trước."

    Quản gia Satoru ngước mắt nhìn cậu, ánh mắt đã không còn vẻ trầm tĩnh vốn có của người quản gia.

    "Theo như những gì điều tra được, cô ấy đã bị xâm hại tập thể nhưng lại không có chứng cứ để buột tội đám người đó. Chủ mưu phía sau chính là Konor Juro."

    Conan tiếp tục nói với chất giọng âm trầm, vì đây thật sự là một điều không ai muốn nhắc đến.

    "Tên khốn đó đã bán cô ấy cho những tên cặn bã kia. Hắn đáng phải chết hơn như thế gấp ngàn lần."

    Nổi uất hận nhưng tuông tràn mà phát ra trên khuôn mặt đau khổ của người quản gia trẻ. Anh ta đau khổ khi phải nhắc đến những tội ác mà chúng đã gây ra với người em gái ruột và còn hơn thế nữa.

    "Vì biết con trai gây hoạ, ông Chủ tịch đã cho điều tra về cô gái đó. Chứng cứ nhân thân cô ta lại có mối quan hệ với anh, quản gia Satoru. Thông qua hình ảnh, giữa hai người thật sự có nhiều nét tương đồng, đó là lý do ông Chủ tịch đã làm xét nghiệm ADN cho cả hai. Cô gái đã chết, ông ấy sợ anh sẽ làm ra điều gì ngay tại tiệc sinh nhật khi có mặt của Konor Juro, nên đã nghĩ ra cách nhầm đánh động cảnh sát và khiến anh không thể có hành động gì khác trong ngày này. Nhưng ông ấy không ngờ anh lại lợi dụng điều đó để thực hiện kế hoạch của mình."

    Conan nói về những gì mình đã thu thập được từ phía cảnh sát, cái chết của cô gái đó chính là một ngòi nổ thật sự cho vụ án này. Nhìn thấy người quản gia cúi mặt trong đau khổ, dù rất cảm thông nhưng không thể tha thứ, cậu tiếp tục hỏi:

    "Có phải ban đầu anh đã không có ý làm hại ông Chủ tịch? Nếu không, chỉ cần để ông ấy vào đó, đóng kín cửa thì có thể khiến cái chết của ông ta không một ai nghi ngờ."

    "Không phải!"

    Quản gia Satoru phản bác lại, ánh mắt mang nổi căm hận mà cất tiếng nói như sắp điên dại:

    "Lẽ ra phải để ông ấy tỉnh lại chứng kiến cái chết của đứa con bảo bối. Nếu không phải ông ta nhúng tay vào thì vụ án đã không bị dàn xếp thành đôi bên tự nguyện, khiến Ayumi ôm hận tìm đến cái chết."

    "Anh sai rồi!"

    Thám tử Mori lên tiếng nói, chứng kiến hết vụ việc, ông không thể để cậu ta tiếp tục chìm đắm trong tội ác mà không có hướng giải thoát nên chủ động nói ra điều mình đã được biết.

    "Tôi tìm được tờ giấy này, nội dung ghi tên Kasaki Ayumi và Kamada Touya, bên người nam đã ký. Đây là nói rõ, mối quan hệ giữa cậu và cô gái kia không chỉ là anh em ruột mà còn là người yêu của nhau. Nơi được tìm thấy là trong chiếc gối nằm ở phòng cậu, dù đã che giấu rất kỹ nhưng sẽ không che đậy được sự thật."

    "Có thể ông Chủ tịch đã cho Ayumi biết kết quả ADN, đó mới là nguyên nhân dẫn đến cái chết của cô ấy. Vì thấy ân hận ông Chủ tịch không muốn làm tổn thương anh, nên mới âm thầm ngăn cản hành động của anh, mà không mạnh tay loại trừ khi biết anh sẽ có ý đồ xấu ngay từ đầu. Nhưng ông ấy đã không thể ngăn cản được anh còn suýt nữa biến anh thành kẻ sát nhân hàng loạt."

    Conan tiếp lời thám tử Mori, nhìn thấy nước mắt trong sự đau khổ của người trước mặt, dù biết rằng anh ta cũng chỉ là một nạn nhân trong thảm kịch này nhưng hành động cướp đoạt đi mạng sống của người khác là không thể tha thứ dù với bất kỳ do gì đi chăng nữa.
     
Trả lời qua Facebook
Đang tải...