Bạn được secret of the elves mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
1,679 ❤︎ Bài viết: 88 Tìm chủ đề
Chương 20

Sáng hôm sau, quay trở lại với nó. Do ngày hôm trước rất mệt mỏi và mất năng lượng rất nhiều nên đêm nó ngủ rất say và sâu giấc dù trên một chiếc giường hoàn toàn xa lạ.

Dù là ngủ sâu nhưng nó cũng chẳng thể nào ngủ qua sáu giờ sáng.

Độ chừng năm giờ ba mươi sáng nó đã thức giấc không biết là do nó tự thức hay là do tiếng động bên ngoài làm nó thức giấc nửa. Mà kệ, nó cũng chẳng quan tâm mấy, nó tiếp vẫn nằm lười biếng trên giường, tiếp tục nướng khoai, nướng cho đến khi nào khét thì thôi a.

"Cạch cạch.. Uỳnh.."

Nó nghe tiếng gì vậy nhỉ? M thanh này nghe gần lắm a, mà không biết là ở đâu. Nó im lặng và lắng nghe âm thanh ấy. Hình như.. m thanh ấy xuất phát từ trước cửa phòng trọ của nó thì phải.

"Ui, chắc ai đó đang dọn đồ thì phải."

Nó tự an ủi mình bằng những lời như thế đấy. Tuy nói là như vậy nhưng nó vẫn lặng lẽ bước ra ngoài kiểm tra. Mở cánh cửa đầu tiên ra, âm thanh nó còn lớn hơn nữa, nó còn nghe cả tiếng người nói nửa kia kìa:

"Úi giời ơi, mệt đến thế là cùng."

Vừa nghe xong tôi giật bắn cả người, chạy tọt và phòng, đóng cửa lại, trèo lên giường trùm chăn lại.

Mới năm giờ ba lăm sáng, ai mà lại lên sớm thế không biết.

Nó tự cho mình có bệnh hoang tưởng, tự tưởng tượng ra thôi, chẳng có ai cả, chẳng có tiếng động gì cả a.

Nó nhẹ nhàng, nhẹ nhàng bước xuống giường, mở cánh cửa thứ nhất ra chẳng còn nghe tiếng gì nữa a. Nó mở luôn cánh cửa thứ hai, nhìn về phía cầu thang.. Chẳng có ai ở đó cả.

Nó biết ngay mà, biết ngay là do nó mệt quá nên tưởng tượng ra thôi a. Chắc chắn là vậy.

Nó nhẹ nhàng trở lại vào phòng, chuẩn bị đồ dùng vệ sinh cá nhân đồ, nhưng nó quên không để ý, mở góc nhỏ chỗ cầu thang trước phòng nó, có một đống hành lý đang được đặt tại đấy.

Tắm ra, nó cảm giác khoẻ khoắn vô cùng.

Năm giờ năm mươi, nó lại nghe thấy âm thanh đó nữa. Lần này nó mạnh dạn hơn rồi, nó bước ra mở cửa một cách dứt khoát.

"Ui hết hồn.."

Nó vừa mở cửa ra, hai hình bóng một già, một trẻ đang lại đang đứng trước cửa.. à không, đang nê cái gì để trước cửa phòng nó ấy.

Tắm ra, nó cảm giác khoẻ khoắn vô cùng.

Năm giờ năm mươi, nó lại nghe thấy âm thanh đó nữa. Lần này nó mạnh dạn hơn rồi, nó bước ra mở cửa một cách dứt khoát.

"Ui hết hồn.."

Nó vừa mở cửa ra, hai hình bóng một già, một trẻ đang lại đang đứng trước cửa.. à không, đang nê cái gì để trước cửa phòng nó ấy.

Nó ngập ngừng hỏi:

"Mọi người.. Mọi người tìm ai ạ?"

Người phụ nữ trung niên cất giọng hỏi tôi:

"Cháu ơi!"

"Cháu cho cô hỏi đây phải lầu bốn không vậy cháu?"

Nghe giọng hình như không phải người xứ này. Đường như là người Bắc hay Trung gì đó. Nó nghe rồi phải dịch lại một lần nữa rồi mới thật sự hiểu những lời người đàn bà ấy nói. Hiểu rồi, nó mới bắt đầu trả lời:

"Dạ, đây đúng là lầu bốn ạ. Cô tìm có việc gì không ạ?"

Rồi nó ngã đầu sang một bên tỏ vẻ ngây thơ hỏi.

"À, cô cơ thuê phòng trọ chỗ này. Con cho cô vào được không?"

Nó nhìn hai người này với vẻ nghi hoặc, nhưng rồi vẫn nghiên người cho họ vào. Nó thiết nghĩ: Chắc cũng chẳng phải lừa lọc gì đâu, với nó cũng không có cái gì mà lừa với chã lọc.

Sau khi hai người đó vào rồi nó ngay lập tức chạy ngay lên giường, nhắn tin cho ông chủ phòng trọ của nó:

Nó: [Dạ anh ơi!]

Anh chủ phòng trọ: [Anh nghe!]

Anh chủ phòng trọ: [Gì vậy em? ]

Nó: [Dạ anh ơi, có người lên lầu bốn nhận phòng..]

Nó: [Anh biết chưa ạ? ]

Anh chủ phòng trọ: [Có hả? ]

Nó: [..]

Anh chủ phòng trọ: [Rồi, cảm ơn em!]

Anh chủ phòng trọ: [Để anh làm xong công việc bên này rồi qua phòng bàn giao với họ.]

Nó: [Vậy em..]

Anh chủ phòng trọ: [Em cứ sinh hoạt bình thường nha em!]

Nó: [Dạ, em cảm ơn anh ạ!]

Nó: [Anh tranh thủ qua giúp em, em cảm ơn nhiều lắm.]

Anh chủ phòng trọ: [Rồi, anh nhận được thông tin rồi em nha.]

Nó: [..]

Rồi anh với nó kết thúc đoạn chat ngắn ngủi ấy, anh để mặt nó tiếp hai vị khách trọ của anh ta. Mặc dù bạn kia sau này cũng sẽ là bạn cùng phòng của nó.. nhưng.. nó cứ thấy ngại ngại sao sao ấy. Chắc do chưa quen và bất đồng ngôn ngữ.. Chắc vậy.. chứ cũng chẳng biết giải thích làm sao cho rõ nữa a.

Vừa vào đến phòng, bạn nữ kia ngay lập tức soạn đồ rồi đi ngay vào nhà vệ sinh. Bạn ấy nói với cô kia (mẹ của bạn ấy) như thế này:

"Con vào tắm trước, mẹ ở ngoài soạn đồ giúp con."

Mẹ bạn ấy: "Rồi rồi, con đi đi a."

Nói rồi bạn ấy đi tắm còn mẹ bạn ấy thì soạn đóng đồ mà họ mang lên. Nó thì đứng nhìn rồi xem có giúp gì được thì giúp a.. chứ.. nó cũng chẳng biết làm gì lúc này.

Soạn đồ được một lúc, cô nhìn vào cái giường của nó rồi hỏi:

"Con ngủ giường này hả?"

Nó ngơ ngác, ngỡ ngàng rồi vội trả lời:

"Dạ? Dạ đúng rồi ạ!"

Hết chương 20

Hi
 
1,679 ❤︎ Bài viết: 88 Tìm chủ đề
Chương 21

Rồi bà ấy nhìn sang cái giường phía dưới còn lại trong phòng và đóng đồ để ở dưới ấy:

"Bên đây cũng có người rồi hả con?"

"Dạ, hình như là vậy ạ!" Nó đáp.

Quả thật, lúc trước nó từng nghe anh chủ phòng trọ của nó nói về chuyện này và.. đóng đồ để ở bên cạnh đã chắc chắn cho điều đó rồi. Không còn gì bàn cãi.

"Vậy, bạn nằm ở đâu được con?"

Nó gãi đầu:

"Dạ, hình như hai giường trên còn trống ấy cô. Bạn có thể chọn một trong hai.. chắc vậy.."

"Rồi rồi, cô cảm ơn con nhiều nha.."

Nói rồi nó lại đứng bên cạnh xem có giúp được gì hay không. Lúc hai cô cháu đang lúi húi làm việc thì bạn kia từ trong nhà vệ sinh tắm xong đi ra. Bạn ấy nói cái gì với mẹ mà nó chẳng tài nào nghe kịp. Hình như là tiếng địa phương a.

Nhìn tôi hoang mang, bác gái hỏi nó:

"Con người ở đâu?"

Nó:

"..."

"À, dạ?"

"Con, con.. người Nam ạ!"

Bà ấy nhìn nó:

"..."

"Nãy giờ cô với bạn nói chuyện con.. nghe không hiểu à?"

Nó cười gượng xấu hổ:

"Dạ.. mọi người nói chậm một xíu cháu nghe sẽ nghe hiểu ạ!"

Hai mẹ con họ nghe thấy thế thì cười:

"Rồi, cô và bạn sẽ nói chuyện chậm lại nha."

Nó thật là xấu hổ a, ai đời nói chuyện với người khác mà phải nhờ người khác nói chuyện chậm lại để mình nghe hiểu chứ.. chắc chỉ có nó thôi a.

"Dạ, con cảm ơn cô ạ!" nó cười và cảm ơn hai mẹ con họ một cách không thể sách giáo khoa hơn a.

Cũng đâu còn cách nào khác, còn chưa gọi là quen biết thì làm sao mà dám.. lộ bản chất ra được.

"Eo, còn thiếu nhiều cái quá cháu nhỉ?" Bác gái cảm thán.

"Thiếu thì mình mua thôi chứ biết sao giờ mẹ." Bạn nữ đáp lời.

"Vấn đề là.. mình không có xe.. cũng chẳng quen đường.. mình đi mua thế nào đây con."

Nó ở bên cạnh, yên lặng lắng nghe. Lần này do tập trung nghe, nó nghe được gần hết đoạn đối thoại của hai mẹ con. Ngập ngừng đưa tay xin phát biểu ý kiến:

"Dạ!"

Hai mẹ con họ quay sang nhìn nó. Nó ngập ngừng nói tiếp:

"Dạ con có mang xe đạp điện lên đây. Nếu bạn biết chạy xe thì con với bạn cùng đi.."

Bác gái hỏi lại nó:

"Xe đạp điện hả con?"

"Dạ, đúng rồi ạ.." nó đáp.

"Vậy con đi với bạn đi con, đi mua đồ." bác ta quay sang nói chuyện với con gái mình.

"Mua những gì vậy mẹ?" Bạn nữ kia hỏi.

Bác gái nhìn xung quanh căn phòng rồi đưa ra danh sách cho hai đứa.

"Mua.." tùm lum tà la thứ.

Bác còn nói:

"Hai đứa cứ mua đi, rồi có chờ hai bạn kia lên thì mình chia tiền ra."

Nó: "..."

* * *

Ba mươi phút sau

Nó và cô bạn ấy chạy xe đạp điện lon ton trên đường phố Sài Gòn.

Đến chợ, nó cùng bạn kia đi vào một tiệm đồ người hoa để mua đồ. Nào là chổi, nào là đồ hốt rác hay cây lau nhà.

Hai đứa mua nhiều lắm. Đến lúc tính tiền, nó nghe cô bán hàng tính mà ngơ ra luôn.

Hình như cô ấy là người Hoa thì phải. Cô ấy tính tiền bằng tiếng Hoa hay một ngôn ngữ nào đấy mà nó cũng không biết nữa.

Cô ấy cứ cầm từng món lên rồi tính, nói ngôn ngữ mà nó ví von như là: "Ngôn ngữ ngoài hành Tinh."

Tính một hồi đơn giá ra gần năm trăm nghìn. Nó ngơ ra, nhìn đống đồ mà hai đứa mua.. nhiều thật.. nhưng cũng đâu đến gần nửa triệu như thế kia.

Nó và bạn cùng phòng nhìn nhau ngơ một lúc rồi thôi. Bạn cùng phòng đứng ra nói:

"Dạ cô ơi, cô nói lại cho con bấm máy tính được không ạ?"

"Ờ.. Được được.." cô chủ cửa hàng nói.

Rồi cô nói tiếng Việt với hai đứa. Cô vừa nói nó vừa bấm máy tính. Bấm một hồi ra ba trăm tám mươi bảy ngàn. Cô bán hàng đứng hình đứng im ru. Nó và bạn cùng phòng đứng nhìn nhau, hên không thì mất hơn cả trăm nghìn oan a.

Mua đồ xong, hai đứa bon bon chạy xe trở về trọ. Do chỗ trọ nó sống nằm trên đường một chiều nên hai đứa phải đi theo đường khác mà về trọ, không thể đi ngược lại mà đi về được.

Rắc rối cũng đến từ đây. Hai đứa, một đứa từ một tỉnh lẻ miền Nam lên, một đứa vừa Nam tiếng vài tiếng trước làm sao mà rành đường phố Sài Gòn được.

Nó cũng xem như từng đi qua đường về trọ nhưng.. nó nhớ từ đoạn đó đến đoạn đó thôi. Đến khúc cua quẹo vào trọ nó lại không nhớ.. kết quả là.. hai đứa chạy hố gần 1, 2 km.. bạn cùng phòng nhìn nó:

"Giờ mình đi hướng nào?"

Nó lắc đầu..

"Tôi cũng không biết nữa. Nhớ đến chỗ nhà hàng chạy chút xíu nữa là đến mà ta.."

Bạn cùng phòng lại nhìn nó một lần nữa. Lần này bạn ấy không thể tin tưởng nó được nữa, cầm điện thoại ra mà tra địa điểm trên Google rồi đi theo chỉ dẫn của nó. Rất may, nhờ có chỉ dẫn của chị Google mà hai đứa có thể về đến nhà.

Hai đứa đi gửi xe vào nhà xe, gặp chú gửi xe, nó kể cho chú nghe về trải nghiệm này. Chú nói:

"Không biết đường thì đường ở trong miệng mình, mở miệng ra mà hỏi."

Nó nghe thế thì cũng chỉ gãi đầu cười hì hì:

"Dạ, con biết rồi. Con cảm ơn chú ạ!"

Hết chương 21

Hi
 
1,679 ❤︎ Bài viết: 88 Tìm chủ đề
Chương 22

Về đến phòng, thấy nó con gái mình xách đồ đạc lỉnh kỉnh trở về bác gái cất giọng hỏi:

"Các con về rồi đấy à? Đi có xa không?"

"Đường đi thì không xa nhưng đường về thì lại xa ạ!"

Bạn cùng phòng của nó nói. Nó nghe mà cứ cảm thấy nhột nhột a.

Nó gãy gãy cái đầu, giờ nó mới để ý, bác gái này đã tắm rửa thay bộ đồ khác rồi, hèn chi trông khác khác so với lúc sáng a.

Bác giúp bọn nó gom đống đồ vừa mua về xếp gọn lại, được một lúc, bác nói với cô con gái mình:

"Mẹ thấy con nên ngủ cái giường ở bên trong a, cái giường sát với tường ấy."

"Tại sao vậy mẹ?" Bạn nữ kia hỏi.

Bác ấy chỉ vào cái giường bên trên giường của nó và nói.

"Cái giường bên kia cách tường xa quá, mẹ sợ tối con ngủ sẽ bị rơi xuống a."

Nó nhìn theo hướng tay cô ấy chỉ, quả thật, khoảng cách từ giường đến bức tường kia quả thật là khá xa a, nó thậm chí còn nằm lọt vào khoảng trống ấy được kia mà.

Nếu không phải bạn kia đã lên sớm hơn một bước và chọn cái giường sát bức tường thì thiết nghĩ, cái giường đó đã là của nó rồi a. Nghĩ lại thì thật cảm thấy đau lòng muốn rớt nước mắt.

Bạn nữ kia nhìn hai cái giường phía trên rồi nói:

"Không, con thích cái giường bên kia hơn cơ."

Rồi chỉ vào cái giường trên giường của nó rồi nói. Nó nhìn theo mà mở tròn mắt không tin được, trong lòng nó thầm nghĩ: Hảo hán, cậu thật can đảm, bái phục bái phục a. Nhưng rồi thôi, nó cũng không nói gì mà chỉ yên lặng xem xét tình hình mà thôi.

Thấy con nói vậy bác gái kia cũng đành chiều theo ý con, hai người dọn đồ và tủ rồi trèo lên giường chuẩn bị chăn gà này kia.

Lây hoây cũng mười giờ hơn, hôm nay nó lại tốn sức nữa rồi, thật là mệt a. Nó nằm trên giường ngủ thiếp đi lúc nào không hay biết, mặt cho hai mẹ con nhà kia đang hoàng huyên tâm sự chuyện trên trời dưới đất qua vuốt điện thoại gọi về nhà nơi quê xa, nó cũng chẳng buồn mà quan tâm làm chi cho mệt óc a.

Nó ngủ rồi, cũng chẳng biết hai mẹ kia đang làm gì. Chỉ biết, trong cơn mê say, một tiếng: "Đùng!" phát ra ngay bên tai nó làm nó giật mình mà tỉnh giấc.

Đang trong giấc ngủ say, bị đánh thức kiểu này cảm thật là.. nó cứ ngỡ mình như bị xuất hồn đi rồi không ấy chứ.

Nó quay đầu, đảo mắt xem xét tình hình, tìm nguồn gốc phát ra tiếng động a, thì.. trên sàn nhà.. nguyên một tấm đệm to tổ bố vốn nằm trên giường lại rơi xuống nơi đây. Sao làm được thế vậy nhỉ? Nó tò mò không biết chuyện gì xảy ra nữa, nhưng nó lại bị phá rối ngay trong giấc ngủ say, mệt, mệt lắm rồi, chẳng còn hơi sức đâu mà tìm với chả hiểu, nó nằm ngay trên giường ấy, định ngủ tiếp mặc cho sự đời không quan tâm, ai làm gì thì làm, kệ, cũng chẳng liên quan đến nó a.

À, thì ra là hai mẹ con quyết định đổi giường nên gom đồ đạc ở giường bên này chuyển sang giường bên kia ấy mà. Và không ngoài dự tính, lại là âm thanh đấy: "Đùng!" và, họ lại tiếp tục vứt tấm đệm bên kia xuống để vát tấm đệm bên này lên, trời ơi.. là trời.

Lây hoây một hồi gần năm, mười phút thì hai mẹ con mới ổn định được. Còn nó thì.. bị làm cho tỉnh luôn rồi..

Muốn ngủ mà chẳng ngủ được, lại còn bị đánh thức khi đang thiu thiu vào giấc nửa cơ chứ.. thật muốn tìm người phát tiết quá đi mất.

Nó cầm điện thoại xem đã mấy giờ trôi qua rồi. Đã.. mười hai giờ trưa hơn rồi còn gì. Hèn gì mệt đến thế a!

Trên điện thoại, hàng loạt tin nhắn của anh trai hiện lên, tin đầu tiên hình như là được bắt đầu từ lúc sáu giờ sáng thì phải. A sáng giờ "bận rộn" quá nên nó quên kiểm tra điện thoại, không biết là anh trai đã nhắn cho nó nhiều đến thế luôn đấy, không trả lời tin nhắn của anh, không biết anh có lo không nữa. Thật cảm thấy tội lỗi, tội lỗi a. Nhưng.. chỉ thấy tội lỗi được năm, mười giây rồi thôi a, cũng lâu đấy chứ.

Mở đoạn chat lên thì một loạt tin nhắn của anh hiện lên, muốn cháy máy luôn a. Nào là:

Anh trai xấu xí: [Hi em! Ngày mới tốt đẹp nha..]

Anh trai xấu xí: [Đêm qua của em thế nào, ngủ ngon không? ]

Rồi đến lúc nhắn cho nó bảy bảy bốn mươi chín tin không được trả lời thì lại phát quạu:

Anh trai xấu xí: [Này con nhóc kia, anh trai nhắn tin cho mày mà mày bơ kiểu đấy đó hả? ]

Anh trai xấu xí: [Mày còn tí lương tâm nào không thế? ]

Lúc đọc những dòng tin nhắn đầu tiên anh gửi cho nó thì tâm nó quả thật cảm thấy có chút tội lỗi a, nhưng cứ đọc, cứ đọc, đọc đến cuối cùng, cái cảm giác tội lỗi của nó hoàn toàn biến mất a. Giờ nó còn chẳng thèm rep tin nhắn của anh nữa kìa.

Nó.. lười rồi.

Hết chương 22

Hi
 
Chỉnh sửa cuối:
1,679 ❤︎ Bài viết: 88 Tìm chủ đề
Chương 23

Đầu giờ chiều, độ chừng hai giờ hơn nó cùng cô bạn cùng phòng mới này sang trường để làm thủ tục nhập học sẵn tiện gặp cô bạn cùng lớp nó quen trước đó thông qua nhóm lớp được tạo do mấy anh chị khóa trên tạo để kết nối các tân sinh viên lại với nhau.

Sau khi đưa bạn cùng phòng vào đến chỗ làm thủ tục nhập học, nó lại trở ra trước cổng trường để đón cô bạn chưa biết mặt kia.

Phải nói, rất khó để nhận dạng cô bạn này. Đặc điểm duy nhất mà nó biết về cô ấy đó là một cô gái rất cao và có mái tóc màu đỏ.

Cao ư? Tóc đỏ ư? Trời ơi! Nhiều nhận dạng thật sự! Phải nói là ở môi trường đại học này lắm người nhuộm tóc, nhất là tóc màu nổi như thế thật khó để tìm một người trong số đó khi không biết mặt.

Cũng hên một cái là cô bạn này có cho nó số điện thoại của cô ấy. Đến giờ hẹn, nó không tìm được cô bạn này, còn bạn cùng phòng của nó thì đang loay hoay với một vài rắc rối trong thủ tục nhập học nên cũng chẳng buồn quan tâm đến nó làm gì, nó thì cũng chẳng giúp gì được nên thôi, tập trung đi tìm người bạn tóc đỏ của nó thôi.

Mãi không tìm thấy, nó móc điện thoại ra gọi xem cô bạn ấy đã đến chưa:

"Alo, cậu à! Cậu đến chưa? Sao tôi mãi chưa tìm thấy cậu nhỉ?"

Bạn mới quen nên nó nói chuyện rất lịch sự và có phần hơi rụt rè. Chưa lộ bản chất được..

Cô bạn kia nói qua điện thoại:

"À à, tôi chưa tới.. Đang trên đường đến.. cậu chờ tôi một chút nha, sắp đến rồi đó!"

À, thì ra là cô bạn ấy vẫn chưa đến, hèn gì mà nó tìm mãi mà chẳng thấy. Nó sẵn sàng chờ cô bạn tóc đỏ này vì dù sao, bạn cùng phòng của nó vẫn đang lai hoay với đóng hồ sơ và vẫn chưa làm thủ tục nhập học được.

Cũng may mắn cho nó là nó đã làm hồ sơ nhập học trước đó rồi nên hiện giờ khá nhàn, chờ ngày vào học thôi.

Chờ chừng năm, mười phút gì đấy, cuối cùng thì cô bạn tóc đỏ này cũng đến rồi. Cuối cùng cũng gặp được mặt nhau sao hơn mấy tuần nhắn tin qua lại.

Cô ấy cũng cao thật, cũng có mái tóc màu đỏ thật nhưng sao.. hơi khác so với tưởng tượng của nó ấy nhỉ..

Mà công nhận, nó cũng hay thật, chẳng biết người ta là ai, mà người ta kết bạn cũng chấp nhận, nhắn tin là rep liền lia lịa - nó.. hỏng sợ người lại hay sao á.

Mà cũng không phải. Phải nói là nó dạng.. chắc vậy, tại người ta chung nhóm tân sinh viên rồi còn chung lớp đại học nữa mà, trước sau gì thì cũng quen. Làm quen trước cho đỡ bỡ ngỡ ấy mà.

Mà phải công nhận cô bạn này cũng có nét gì đó gọi là cá tính. Làm cho nó lần đầu gặp mặt cũng.. chẳng có ấn tượng gì mấy.. ờm..

Sau khi hai người chính thức gặp mặt, nó lại dẫn cô bạn tóc đỏ này vào làm thủ tục nhập học như lúc nãy dẫn bạn cùng phòng vào.. ôi, người đi trước sành sỏi là nó. Cũng là tân sinh viên như người ta mà cái gì cũng tài lanh chỉ dẫn người khác a.

Hai đứa vào trong nhưng vẫn phải chờ một lúc chắc để các thầy cô hoàn thành cho xong hồ sơ nhập học cho bạn cùng phòng của nó.

Ngồi được một lúc, có một thầy ở trường này là đồng hương cùng quê với nó, cũng khá gần nhà nó lại bắt chuyện, nó sẵn tiện thì xin luôn số điện thoại của thầy ấy để sao này có việc gì thì cũng tiện nhờ vả này kia.. nói chuyện với nó được một lúc, thấy ấy nói:

"Vậy là học sinh quê mình lên đây nhập học đủ rồi á em, có em và hai bạn trường x kia nữa.."

Nó thì cũng dạ dạ cho qua chuyện thôi chứ cũng chẳng biết mấy đứa thầy nói ai đâu mà thưa a. Nói rồi thầy vào trong phòng để đồ của trường xách ra hay cây quạt tặng cho nó với bạn tóc đỏ mỗi đứa một cây xem như quà gặp mặt rồi thầy bỏ đi tiếp tục công việc của mình.

Chắc thấy lâu quá hay gì ấy một cô ra giúp bạn tóc đỏ làm hồ sơ nhập học. Trộm vía, cô bạn này thì quá trình làm thủ tục không gặp trục trặc gì, độ chừng năm, mười phút là hoàn xong thủ tục nhập học và đi nhận đồ rồi. Còn cô bạn cùng phòng của nó.. vẫn chưa xong.

Bạn tóc đỏ hoàn thành xong thủ tục nhập học, nhận đồng phục xong rồi rồi người ta đi về luôn rồi mà cô bạn cùng phòng của nó vẫn chưa hoàn thành xong hồ sơ.

Nó ngồi đợi mòn mỏi, tính đi về phòng trọ trước rồi ấy chứ, mà thôi, nghĩ lại lỡ dẫn người ta đi rồi thì dẫn về để thôi mẹ bạn ấy hỏi nó lại không biết đường trả lời làm sao a.

Chờ một lúc thì cuối cùng vẫn xong rồi, có thể đi về được rồi. Ôi! Mừng quá.

Nó nhìn điện thoại trên tay một lúc, rồi quay sang nhìn cô bạn cùng phòng và nói..

"Ờm.. cậu cứ đi về phòng trọ trước đi, tôi đi mua ít đồ rồi về sao nha!"

Cô bạn cùng phòng ấy có vẻ không đồng ý và muối đi theo nó.

"Cậu cứ đi mua đồ đi, tớ đi theo cậu được mà!.. Gần mà đúng không?"

Nó: "..."

"Thôi được rồi, vậy mình sang cửa hàng tiện lợi đối diện mua đồ a!"

Nó rồi nó để điện thoại vào lại trong túi quần, mặc cho tin nhắn đang nổ liên tục không kịp trả lời.

Hết chương 23

Hi
 
Chỉnh sửa cuối:
1,679 ❤︎ Bài viết: 88 Tìm chủ đề
Chương 24

[Rè rè..]

Điện thoại nó không ngừng rung lên trong túi quần của nó mà không hề có dấu hiệu dừng lại. Nó cũng muốn móc điện thoại ra xem lắm nhưng mà bây giờ quả thật là có chút không tiện a. Để mặc cái điện thoại không ngừng run, nó và bạn cùng phòng sang cửa hàng tiện lợi mua vài chai nước rồi thôi.

Đáng lý ra là nó định sang cửa hàng tiện lợi bên này để ngồi nói chuyện với anh trai chút xíu chứ để anh gọi kiếm hoài không được thì cũng tội. Mà về phòng gọi thì nó cũng ngại mà ai ngờ..

Thôi thì lắc lên đến phòng nhắn một tin báo bình an cho anh chắc cũng được rồi.

Cầm hai chai nước trên tay, nó quay sang nhìn cô bạn cùng phòng này của mình nói:

"Tôi chỉ mua hai chai nước này thôi, cậu có mua gì không?"

"Không, tôi chỉ đi theo cậu thôi!"

Cô bạn bạn chớp chớp đôi mắt nhìn nó hồn nhiên nói.

Nó: "..."

Thật sự là không biết nói thêm lời nào trong trường hợp này.

"Ò.. vậy thì chúng ta trở về phòng trọ thôi."

"Oke.." cô bạn gật đầu cười nói.

Hai người, một trước một sau đi trên con đường tấp nập xe cộ này để trở về phòng trọ. Đứng trước cánh cửa có khóa vân tay, cô bạn đứng đó rồi nhìn nó chớp chớp đôi mắt.

Nó kỉu: "..."

Như hiểu ý, nó bước lên hướng về phía cánh cửa mà mở khóa. Vừa mở cánh cửa ấy ra, cô bạn này như được giải phóng, chạy nhanh như một cơn gió mà lên phòng. Còn nó, nó cứ từ từ chậm rãi mà bước từng bước đi lên sau đó. Nó thật không còn sức sống để tung tăng bay nhảy nữa rồi.

Vừa đi nó vừa móc điện thoại ra xem tin nhắn trên điện thoại. Trời, hàng loạt tin nhắn, hàng loạt cuộc gọi nhỡ như muốn nổ tung cái điện thoại của nó và hình như.. toàn là của ông anh trai khó ưa của nó.

Anh trai xấu xí: [Này, có việc gì à? ]

Anh trai xấu xí: [Có chuyện gì khó khăn thì nói với anh nha!]

* * *

Anh trai xấu xí: [Báo cáo một cái đi!]

Anh trai xấu xí: [Sáng giờ anh nhắn sao cho em không trả lời anh? ]

* * *

[Cuộc gọi nhỡ]

[Cuộc gọi nhỡ]

* * *

[Cuộc gọi nhỡ]

* * *

Nào là tin nhắn messenger, zalo, rồi hàng loạt cuộc gọi nhỡ anh gọi cho nó từ nào đến giờ đủ thấy anh quan tâm và lo lắng cho nó đến biết chừng nào và.. Nó hoàn toàn cảm nhận được hết tất cả đoạn tình cảm này. Thật là cảm động biết bao a.

Sau khi đọc hết những dòng tin nhắn của anh, nó trả lời ngay lập tức, kẻo để anh thêm vài phần lo lắng.

Em gái xinh đẹp: [Alo, em đây!]

Em gái xinh đẹp: [Sáng giờ bận quá quên trả lời tin nhắn của anh.]

Em gái xinh đẹp: [Anh thông cảm!]

Em gái xinh đẹp: [Hi hi!]

"Reng reng"

Ngay sau khi những dòng tin nhắn của nó vừa được gởi đi, điện thoại nó ngay lập tức đổ chuông, hiện lên trên màn hình điện thoại chính là gương mặt xấu xí của anh trai nó. Không lưỡng lự, nó ngay lập tức nghe điện thoại:

"Alo, em nghe!"

"Điện chi á?"

Ngay khi nghe thấy giọng của nó, đầu dây bên kia bắt đầu cuống lên, bắt đầu hỏi tới tấp. À không, chậc hẳn là đã cuống cuồng từ rất lâu rồi ấy chứ.

"Nè, sáng giờ mày đi đâu, làm gì? Sao tao nhắn tin cho mày mà mày không trả lời?"

Nó nghe anh nói thì cười hì hì, đáp:

"Thì tại sáng giờ em bận quá anh à, nên quên không trả lời tin nhắn cho anh. Anh thông cảm cho em nha!"

Nghe nó dỗ ngọt vài câu thì anh coi như cũng đã xuôi giận phần nào, nhưng mà lo thì vẫn rất lo cho nó. Gọi điện, nhắn tin từ sáng đến giờ mới chịu trả lời, thử hỏi có thằng làm anh nào mà không lo lắng cơ cơ chứ. Anh nhẹ giọng dặn dò:

"Sao này dù có bận bịu cỡ nào, anh nhắn tin, hay gọi điện cho mày thì cũng tranh thủ mà trả lời cho anh nghe chưa!"

"Anh lo cho mày thật đấy!"

"Không đùa đâu! Biết chưa?"

Nó nghe thấy những lời này của anh thì quả thật có chút cảm giác tội lỗi, nó ngoan ngoãn đáp:

"Dạaa!"

"Em biết rồi mà, mai mốt anh hai có gọi điện cho em là em nghe liền."

"Em sẽ không để cho anh hai lo lắng nữa đâu mà!"

"Anh hai yên tâm nha!"

Nó nói vài lời ngon ngọt dỗ cho anh ngu giận. Những tưởng trò trẻ con ấy không hề có tác dụng với anh nhưng không ngờ anh nguôi giận thật sự:

"Thôi được rồi! Cứ khéo nịnh nọt tôi. Ngoan ngoãn đấy, đừng có mà đi lung tung."

Anh lại tiếp tục càm ràm nó một hồi lâu rồi mới thôi.

"Thôi được rồi, anh còn có việc bận. Em nghỉ ngơi trước đi, nào rảnh anh gọi cho em sau."

"Dạ, em biết rồi, bái bai anh Hai!"

Nó cười hì hì nói lời tạm biệt anh.

Anh cũng không nhanh, không chậm mà đáp lời:

"Ừ, tạm biệt!"

Cúp máy điện thoại, nó cũng xem như nhẹ nhõm phần nào. Nhưng.. nhìn hai tầng lầu còn phải đi, nó lại cảm thấy mệt ngang. Từng bước, từng bước leo lên trên.

"Thật là mệt a!"

Nó không kiềm được mà nói lời than vãn, sau này nó sẽ sống ở đây, đi từ từ thì cũng sẽ quen thôi, sẽ không còn mệt như bây giờ nữa. Chắc vậy!

Chắc chắn là thế!

Hết chương 24

Hi
 
Chỉnh sửa cuối:
1,679 ❤︎ Bài viết: 88 Tìm chủ đề
Chương 25

Đang lết từng bước lên cầu thang, thì điện thoại nó một lần nữa reo lên:

[Ting ting]

Nó nói thầm trong bụng:

"Trời ơi, mới gọi điện nói chuyện xong rồi, còn nhắn tin nói cái gì nữa không biết."

"Ông này rãnh hơi thật!"

Nói thế thôi chứ nó vẫn nhìn điện thoại lên để xem anh nhắn gì với nó.

À, hình như nó nhầm thật rồi, người nhắn tin cho nó không phải là ông anh trai dở hơi của nó mà là anh chủ phòng trọ.

"Anh này nhắn cái gì không biết nữa?"

Nó mở bong bóng chat lên xem thử anh ta nhắn cái chi thì:

Anh chủ phòng trọ: [Em ơi!]

Anh chủ phòng trọ: [Em nói bạn mới lên xuống lầu anh lấy dấu vân tay giúp anh nha!]

Anh chủ phòng trọ: [Anh cảm ơn em nhiều nha!]

À, thì ra là anh ta muốn mình nhắn giúp cho cô bạn cùng phòng của mình xuống lấy dấu vân tay. À, nó quên mất là cô bạn này của nó vẫn chưa lấy được dấu vân tay do từ sáng đến giờ hai mẹ con cậu ấy vẫn chưa gặp được anh chủ phòng trọ.

"Ủa, vậy sao lúc sáng hai mẹ con đó lên phòng được ta?"

"Họ có phép thần thông hả ta?"

"Ui, mà thôi kệ đi, chuyện của họ mà mình quan tâm làm chi không biết nữa a."

Nó nói rồi cũng mau quên đi thôi, không nghĩ đến nữa. Lo mà nhanh nhẹn chạy lên lầu cho nhanh, chứ nó cũng mệt lắm rồi, trèo lên cho lẹ để mà còn trèo lên giường nghỉ ngơi nữa cơ chứ.

Vừa lên đến phòng, mẹ cô bạn cùng phòng ấy đã cất tiếng chào mừng:

"À, con lên đến rồi sao? Cô bé!"

Nó có hơi giật mình, nhưng rồi cũng lịch sự mà đáp lại:

"Dạ, con về rồi ạ!"

Vừa nói nó vừa tháo giày và chạy nhanh về phía cái giường của nó.

Như đã quên một cái gì đấy, nó đứng lại một chút rồi mới quay lại nói:

"À, con quên nữa!"

"Anh chủ phòng trọ bảo con nói với hai người xuống dưới lầu để lấy vân tay làm chìa khóa ấy ạ!"

Bác gái nghe nói nói thì cũng gật đầu đồng ý.

"Cô biết rồi, để một lúc nữa cô sẽ nói với bạn."

Nói mới nhớ, cô bạn cùng phòng kia của nó đâu rồi nhỉ? Chẳng phải cô ấy chạy một mạch lên trước rồi hay sao? Đâu mất rồi nhỉ?

À, nếu chịu khó lắng nghe thì nó có thể nghe được tiếng nước đang róc rách chảy trong nhà vệ sinh do vẫn chưa đóng cửa lại. Chắc cô bạn ấy đang ở trong đấy a.

Thôi, cũng chẳng quan tâm đến hai mẹ con họ nhiều làm chi, dù sao thì nó cũng đã hoàn thành xong cái nhiệm vụ truyền đạt thông tin mà ông anh chủ phòng trọ kia bảo nó rồi, coi như nhiệm vụ xong xuôi. Nghỉ ngơi được rồi, mệt chết đi mất.

"À, quên nói với anh ta là mình đã nói cho họ biết nữa."

Nói rồi nó ngay lập tức lấy điện thoại ra nhắn cho anh ấy:

Nó: [Dạ anh ơi, em đã nói hai mẹ con cậu ấy xuống rồi ạ!]

Anh chủ phòng trọ: [Anh nhận được rồi, cảm ơn em nha!]

Nó: [Gửi sticker]

Năm phút sau

Nó đang nằm lăn lóc trên giường, nó thật mệt a, thật muốn nghỉ ngơi làm sao. Đột nhiên [Ting]anh chủ phòng trọ lại gửi tin nhắn cho nó.

Anh chủ phòng trọ: [Em ơi, bạn xuống chưa? Em nói bạn xuống nhanh giùm anh nha.]

Nó thật sự có chút giật mình khi điện thoại đột nhiên reo lên như thế.

Nó: [Dạ em biết rồi, em sẽ nói lại với bạn ạ!]

Anh chủ phòng trọ: [Oke em!]

Tắt điện thoại, nó ngay lập tức quay sang nói với hai mẹ con kia.

"Dạ cô ơi, anh chủ phòng trọ bảo cô với bạn tranh thủ xuống dưới ấy ạ!"

"Anh ấy hối rồi!"

Nghe đến đây bác gái ấy ngồi trên giường cao có chút hết hồn, hình như cô ấy quên mất chuyện đó rồi thì phải.

"À, cô quên chuyện này mất tiêu luôn?"

Nó cười khổ mà chẳng biết nói thêm điều chi.

Bác ấy quay sang bảo con gái mình:

"Con à, chạy xuống dưới làm chìa khóa vào nhà kia kìa. Từ nãy giờ mẹ quên mất tiêu chuyện này."

"Ông chủ phòng trọ của con ở dưới kia chờ từ nào rồi kia kìa."

"Dạ dạ, con xuống liền!"

Nói rồi cô bạn ấy ngay lập tức trèo từ trên giường xuống.

"Đùng!"

Cái kiểu mà chưa quen với việc ngủ ở trên cao ấy, cô ấy không thể nào trèo xuống một cách bình thường như con người ta được mà khá khó khăn, gần đến vài bậc thang cuối, tựa như cậu ta không giữ thăng bằng được nên trực tiếp nhảy xuống luôn - nó tạo ra một âm thanh khá lớn tựa như vật nặng rơi từ tám tầng lầu xuống vậy.

"Ái ui da, hết hồn!"

Với tiếng động to như thế và với một con người yếu tim như nó, việc trái tim vẫn chưa rơi khỏi lồng ngực xem như là một điều gì đó nên cảm tạ trời đất rồi.

Nó la lên như thế làm hai mẹ con kia khá ngạc nhiên mà mở to mắt nhìn nó trong một lúc lâu, nhưng vì anh chủ phòng trọ đang chờ cô bạn cùng phòng của nó cũng không có nhiều thời gian mà quan tâm nó đang làm gì, cô ấy mở cửa, chạy nhanh như một cơn gió xuống dưới cầu thang. Mẹ cậu ấy thì ngồi trên đây lắc đầu tỏ vẻ bất lực:

"Con nhỏ này, hấp ta hấp tấp không bỏ được."

Hết chương 25

Hi
 
1,679 ❤︎ Bài viết: 88 Tìm chủ đề
Chương 26

"Ai da!"

"Mệt thật sự!"

"Cuối cùng cũng có thể nghỉ ngơi được rồi."

Nó thì thầm trong miệng. Nói rồi nó ngã lăn trên giường, nhắm nghiền đôi mắt bắt đầu đi vào giấc ngủ quý giá của mình.

Phải nói là, trước giờ nó hình như chưa bao giờ ngủ trưa, nhưng ngày hôm nay nó đã ngủ hẳn hai lần rồi, một lần vào lúc trưa đứng bóng và lần này, lúc chạng vạng chiều.

Thật sự, hai ngày hôm nay nó rất mệt mỏi, tựa như là gom hết tất cả sự mệt mỏi của một đời gom lại vậy. Mệt chết đi mất!

Nó thiu thiu ngủ đâu được khoảng mười lăm, hai mươi phút thì điện thoại nó lại tiếp tục reo lên.

"Chết tiệt!"

"Ai lại gọi giờ này không biết?"

"Biết vậy tắt cái chuông điện thoại từ sớm rồi! Sao reo lắm thế không biết?"

Ghét thật, lúc nào cũng như thế, cứ canh vào độ thời gian nó nghỉ ngơi là lại có người làm phiền, thật sự rất khó chịu. Tính tình của nó thì ai cũng biết rồi, cứ hễ ai mà làm phiền giấc ngủ của nó là nó cọc không chịu được. Thiếu điều nhe nanh, múa vuốt muốn nuốt chửng người ta vào trong bụng là có thật.

"Alo!"

Giọng nó cộc cằn nhất điện thoại lên mà nghe.

"Nhóc con, em đang làm gì đấy?"

Nó khó chịu ra mặt, gọi nó, làm phiền nó chỉ vì muốn hỏi nó đang làm gì ư?

Nếu thật như vậy thì anh tiêu tùng thật rồi, anh trai à.

"Tui đang ngủ. Anh gọi tui có chuyện gì không a?"

"Đâu có gì đâu, gọi điện hỏi thăm nhóc tí ấy mà, xem em gái của anh làm gì thôi."

Anh trai cười vui vẻ trả lời, hình như anh ấy vẫn chưa nhận thấy được tầm nguy hiểm của chuyện này rồi a.

Nó nghiến răng:

"Nếu thật sự chỉ có như vậy thì.. anh lượn đi."

Anh trai: "..."

Anh ấy thật sự quên mất cái tật xấu này của cô em gái này. Anh cười lớn:

"Ha ha, anh thật sự đã quên mất chuyện này, xin lỗi, xin lỗi. Mà anh cũng có biết mày đang ngủ đâu mà.."

Nó: "..."

Anh trai: "Thôi được rồi, anh không trêu mày nữa. Xuống đây!"

Nó: "..."

"Xuống đâu?"

"Xuống dưới trọ mày chứ xuống đâu con này!"

Anh trai đột nhiên nói lớn, làm nó không khỏi giật mình.

Nó tự hỏi: Xuống dưới làm gì? Xuống làm chi?

"Tự nhiên kiu tui xuống dưới làm gì ba?"

Anh trai cố gắng lấy lại sự bình tĩnh, nhẹ giọng nói:

"Mày!"

"Ngủ đến ngáo rồi đúng không? Tao đang ở dưới đây nè! Con này!"

"Xuống lẹ lên đi, tao đang chờ nè!"

Trời ơi, tự nhiên đứng trước cửa nhà người ta mà nói chuyện lớn tiếng, quát tháo như vậy, người ta nhìn làm anh ngại chết đi được. Lúc la lên thì không để ý đâu, mà giờ.. anh thật sự là muốn tìm một cái lỗ mà chui xuống mà.

Anh lấy tay che miệng mình lại, nhỏ giọng hết sức có thể mà nói:

"Xuống lẹ lên đi, rồi anh dẫn mày đi ăn."

Nó: "..."

Nghe anh nhắc đến ăn, bụng nó bỗng nhiên kêu lên ồn ột. Không nói thì thôi, nói đến là thấy đói ngay a.

Nó nhìn đồng hồ trên điện thoại, nhanh thật, mới đây mà đã gần ba giờ rưỡi rồi. Sáng giờ nó có ăn cái gì đâu, không đói mới lạ.

Nó lật đật chạy vào nhà vệ sinh rửa mặt, vỗ vỗ vài cái cho thật tỉnh táo để lát nữa không phát cọc với anh trai do vẫn còn dư âm của cơn mê ngủ.

Vừa chạy xuống cầu thang, nó gặp cô bạn cùng phòng và anh chủ phòng trọ của nó đang đi lên. Thấy nó, anh chủ phòng trọ cười cười nói:

"Bé hả, anh trai bé chờ bé dưới đây nãy giờ đấy. Tranh thủ xuống với anh đi nha."

Nó: "..."

"Dạ em biết rồi ạ!"

Nó không để anh ta có cơ hội nói thêm điều gì, vụt chạy nhanh xuống dưới kia - nơi mà anh trai đang chờ nó.

Anh trai ngồi trên chiếc xe mô tô đen tuyền, khoác trên người chiếc áo phông màu xanh dương đậm trông ngầu ơi là ngầu.

Vừa nhìn thoáng qua, nó quả thật có chút dao động vì sự ngầu lòi này của anh ấy. Nhưng anh vừa cất tiếng lập tức đánh nó từ trên chín tầng mây rớt xuống đất một cái thật lãng xẹt a.

"Ê, nhóc con!"

"Anh đây này!"

"Thấy rồi!" Nói rồi nó đi nhanh về phía anh.

Thấy nó đi lại gần, anh hỏi:

"Này, không mang nón theo à nhóc?"

"Nón?" Nó nghiêng đầu hỏi anh.

"Nón gì?"

Anh lắc đầu chật lưỡi:

"Nón bảo hiểm ấy chị hai, không có nón làm sao tui dám chở chị đây?"

Nó gật gật đầu:

"Em có đem nón lên đây, nhưng.."

"Nhưng?"

"Nhưng em bỏ nó ở trên lầu mất tiêu rồi!"

Nó ngơ ra, không lẽ bắt nó chạy trở lại lên lầu mà lấy nón? Nếu thật sự là như vậy thì thôi, nó lên lầu ngủ luôn cho rồi. Lên lên xuống xuống như vậy mệt xỉu chứ còn ăn với uống cái chi nữa. Thà là nó chịu đói chứ mà để mệt đứt hơi là nó không có chịu đâu a.

"Thôi thôi được rôi!"

Nói rồi anh gác chống xe xuống, mở cái yên xe ra lấy cái nón bảo hiểm dự phòng trong đó ra. Trời ơi, cầm cái nón bảo hiểm trên tay - cái nón này to gần gấp đôi đầu của nó đó a, sao mà đội được?

Hết chương 26

Hi
 
1,679 ❤︎ Bài viết: 88 Tìm chủ đề
Chương 27

"Tóm lại là bây giờ mày có đội không thì nói tao biết!"

Anh trai không kiên nhẫn nói.

Nó: "..."

Thấy nó phân vân, anh trai lại một lần nữa nhắc lại:

"Đội không?"

"Đội đội, em đội ngay!"

Bị hối thúc, nó không kịp suy nghĩ gấp gáp trả lời. Nói rồi, nó luống cuống tay chân đội lên đầu chiếc nón bảo hiểm quá cỡ chẳng vừa với cái đầu, trông buồn cười thật sự.

"Ha ha, như thế sớm có phải tốt hơn không? Đỡ lòng vòng mất thời gian của nhau."

Anh vừa nói vừa cười hì hì, tay thì liên tục vỗ lên cái nón bảo hiểm trên đầu nó kỉu vô cùng khoái chí, trông thật thú vị.

Nó thì lại cực kỳ khó chịu với hành động này của ông anh trai. Đưa tay che đầu mình lại rồi phụng phịu nói:

"Nè, trên nón anh có con chí hay gàu gì không đấy?"

"Đừng để lây cho em đó nha!"

Anh nghe nó nói thì đứng hình mất vài giây rồi phá lên cười:

"Ha ha, mày khéo đùa, nón anh mới mua, sẽ chẳng có con chí nào trong đó đâu!"

"Thật không?" Nó nghi hoặc hỏi.

"Không, anh nói xạo đó!" Anh cười gian xảo nói.

"Anh!"

Nó tức giận, vun chân lên như thường lệ mà đạp lên người anh, nhưng đã bị anh nắm thóp và rút chân lại kịp.

"Êy, giận hóa quá khùng hả mày?"

"Định đạp anh à?"

"Mơ đê!"

"Hư, không thèm nói chuyện với anh nữa, em đi lên. Không ăn uống gì nữa!"

Nó giận thật rồi, định quay đầu đi thẳng lên trọ mà không để ý đến anh nữa. Nhưng anh cũng rất nhanh, nhận thấy em gái bắt đầu phùng mang bỏ đi thì ngay lập tức đưa tay ra giữ em lại, ngọt giọng dỗ danh:

"Thôi thôi, anh xin lỗi, xin lỗi nha. Đừng giận anh nữa. Nha!"

"Nha nha!"

"Em đói rồi mà đúng không? Anh chở em đi ăn nha! Đừng giận nữa."

Nó thì dễ bị dụ, anh trai chỉ cần nói ngọt vài lần là ngay lập tức bị sập bẫy ngay cộng với việc nó đang đói nữa chứ, nhắc đến ăn là nó đồng ý ngay ay mà. Anh trai là khéo nắm bắt tâm lý con gái - à không, phải nói rõ hơn là thật là khéo trong việc nắm bắt tâm lý của nó - em gái của anh.

Nó nhanh lắm, anh vừa nói xong nó đã thoắt cái ngồi ngay ngắn trên xe của anh rồi, có điều chiếc xe hơi cao thật đấy trèo lên quả thật có chút khó khăn.

Anh trai thấy thế thì cũng phì cười nhưng cũng không dám, để con nhỏ tự nhiên nếu không nó lại tự ái mà trèo xuống cái nữa thì khổ thân.

Đợi nó ngồi ổn định trên xe anh mới bắt đầu dẫn xe ra ngoài rồi trèo lên xe chạy.

"Ngồi im nha, anh chạy á!"

"Biết rồi mà, tui có phải con nít đâu mà anh nói hoài vậy?"

"Ừ ừ, rồi, tao biết rồi!"

Đôi co một lúc thì cuối cùng anh em nó cũng bon bon trên đường mà đi kiếm ăn.

"Này, ôm chặt vào!"

"Để lát nữa chạy nhanh mày không bị bật ngửa nè!"

"Ha, anh cứ khéo lo!"

Quả thật, anh trai sẽ không vặn ga chạy quá nhanh để cho nó đến mức phải bật ngửa ra phía sau nhưng anh ấy lại.. thắng gấp mới đau ấy chứ.

Đang chạy ngon lành trên đường với vận tốc ổn định, nó không hiểu vì sao anh trai lại thắng gấp bất ngờ như vậy. Chắc do nó mải mê suy nghĩ gì đó nên không để ý đường xá ấy mà, theo quán tính làm nó vô thức mà đập mạnh cái đầu của mình lưng anh.

"Ư!"

"Con này, mày làm gì vậy?"

"Tại anh thắng gấp chứ bộ a!"

Nó vừa nói vừa đưa tay chỉnh lại cái nón bảo hiểm to đùng đã bị lệch sang một bên của nó.

"Đèn đỏ cô hai ưi!"

"Đau chết tui!"

"Ò!"

"Hihi!"

Nó cười hì hì, mặc cho những lời than vãn của anh trai.. chứ nó cũng chẳng biết làm gì nữa. À.. Nó vươn tay, vòng lên ôm thật chặt eo của anh.

"Eo nhỏ mà cứng dữ ta!"

Vừa nói nó lại còn vừa ấn ấn tay vào bụng anh tỏ vẻ rất thích thú a.

"Chời, đừng có giỡn. Bụng người ta múi nào ra múi đấy đó nhé cô hai."

Anh nói thì nói thế, chứ một tay đã buông xuống từ lúc nào mà đặt trên đôi tay nhỏ đang ôm bụng anh kia rồi tủm tỉm cười trong rất vui vẻ.

Chạy xe trên đường được một lúc, anh chợt hỏi nó:

"Nè, mày muốn ăn gì?"

"Ưm, ăn gì cũng được!" Nó bình thản trả lời mà chẳng cần suy nghĩ gì.

"Nữa?"

"Lại ăn gì cũng được?"

"Chắc tao đạp mày xuống đường quá con này!"

Anh trai khá khó chịu với câu trả lời này của nó. Ăn gì cũng được là sao? Là tóm lại nó muốn ăn cái gì? Có trời mới thấu được suy nghĩ của nó.

Nó thì không nghĩ nhiều như thế đâu, cứ nghĩ là anh dẫn đi ăn cái gì thì ăn cái đó thôi không đôi co phiền hà chi cho mệt.

"Em ăn gì cũng được thiệt mà!"

"À, như cũ. Không mắm nha!"

"Tao biết ngay mà."

Anh thật không biết nói gì nữa. Cũng quá quen với lối suy nghĩ này của nó. Ăn gì cũng được nhưng kèm theo một điều kiện gì đó. Nhưng mà điều kiện này thì đơn giản, anh lo được.

"Ăn gì cũng được đúng không?"

"Ừm!"

"Không phàn nàn kỳ kèo nha!"

"Oke, em sẽ không phàn nàn gì cả!"

"Được rồi, chờ tao chút xíu!"

Xác định được đúng vấn đề, đầu anh nhảy số rất nhanh và ngay lập tức biết mình cần đi đâu và mua gì bỏ vào bụng nó rồi.

Khoảng mười lăm phút sao

"Anh à, mình thật sự phải ngồi đây và ăn cái này hay sao?"

"Ừ!"

Hết chương 27

Hi
 
1,679 ❤︎ Bài viết: 88 Tìm chủ đề
Chương 28

"Anh à!"

"Chúng ta phải thật sự ngồi đây và ăn cái này sao?"

"Ừ!"

Thật không thể nào mà lường trước được bước đi này của anh trai. Không biết là ai dựa anh ấy mà anh lại có thể nghĩ ra được cái suy nghĩ thật thông minh như thế này a.

Tại một cái công viên gần nhà trọ của nó.

Hai anh em nó đang ngồi trên một cái bậc thềm trồng hoa mà gặm bánh mì.

Nó cầm ổ bánh mì trên tay chưa ăn mà đang nhìn anh nhai ngốn nghiến ổ bánh mì trông như chết đói chết khát tự lúc nào.

"Ngon không?"

"Ngon sao không a!" Đói chết m. Ẹ, ăn gì mà không ngon mày! "

Anh vừa ăn vừa nói chuyện với nó trong khi thức ăn vẫn còn trong miệng vẫn chưa kịp nuốt.

Đang ăn, anh vô tình nhìn sang ổ bánh mì vẫn còn nguyên đai nguyên vẹn của nó, nuốt nước bọt nói:

" Mà không ăn à? "

Nó hết hồn, nói nhanh:

" Em ăn, ăn chứ a.. "

Nói rồi nó nhanh chóng đưa ổ bánh mì vào trong miệng mà cắn. Eo, cái đầu của ổ bánh mì làm sao mà lại cứng và khô đến mức này kia chứ. Không phải là nó không ăn được đầu bánh mì, nhưng mà cái đầu bánh mì này nó quá là khô rồi, nó quả thật là ăn không nỗi a.

Nhìn ông anh trai nó ăn xong ổ bánh mì, uống xong chai nước suối và giờ đây đang ngồi bấm điện thoại chờ nó ăn, nó chợt nảy ra một suy nghĩ:

" Anh ơi! "

Vừa nói nó vừa dùng tay bẻ cái đầu bánh mì ra đưa về phía anh lại nói:

" Cái đầu bánh mì này cứng quá, em ăn không được. Anh ăn dùm em với ạ! "

Anh nhìn nó, rồi lại nhìn cái đầu bánh mì còn vương dấu răng trên tay nó, cười nói:

" Chỉ có những lúc thế này thì mày mới nhớ đến anh nhỉ? "

Vừa nói, anh vừa cười đưa tay ra nhận lấy phần đầu bánh mì ấy mà đưa vào miệng ăn.

Nó nghe thế thì cười hì hì, nhìn anh ăn rồi tiếp tục ăn phần bánh mì của mình.

Nó ăn nhanh lắm, độ chừng năm phút là đã ăn xong rồi. Mà người ta ăn rất từ tốn nha, chứ không phải là ngốn cái mà nghiến như ông anh trai kia đâu à nha.

Ăn xong, anh có hỏi nó muốn đi đâu chơi không anh chở đi, tiện thể làm quen với Sài Gòn luôn nhưng thôi.. nhắc đến cung đường Sài Gòn lại làm nó nhỏ đến chuyện đi lạc lúc sáng, giờ còn hơi rén nên chuyện đó tính sau đi a. Giờ thì nó nói anh chở nó về nhà trọ. Cũng gần bốn giờ chiều rồi, trễ rồi còn chạy đâu lon ton nữa cơ chứ. Cho nó về rồi anh cũng về nhà anh nghỉ ngơi nữa mà, làm việc cả một ngày lại còn đèo theo nó nữa, chắc anh đã rất mệt mỏi rồi a.

* * *

Về đến nhà trọ, nó vô tình gặp được anh chủ phòng trọ hình như là đang đi lên phòng nó thì phải, nó cũng không hỏi nhiều gặp thì mở miệng chào hỏi cho phải phép.

" Dạ, em chào anh ạ! "

" À, em đó hả.. mới đi đâu về vậy? "Gặp nó, anh ta cũng bắt chuyện nói vài câu.

" Dạ.. "

Chưa để nó hết câu, anh ta lại nói tiếp tục:

" À, mấy bạn phòng em đều đã lên đủ hết rồi đó, lên rồi tranh thủ làm quen với các bạn em nha! "

" Anh cũng đang chuẩn bị lên phong em làm hợp đồng với các bạn ấy nè. "

Nó nghe anh nói vậy thì cũng dạ một tiếng rồi cũng không nói gì thêm và cũng cùng anh đi lên phòng trọ của mình để gặp các bạn.

Thật hy vọng tất cả bạn cùng phòng của nó đều là những cô gái thật dễ gần và thân thiện để mà còn cùng nhau xây dựng một cuộc sống sinh viên thật tươi đẹp a.

Lên đến phòng, anh chủ phòng trọ thì đi lên trước còn nó thì đi theo sao.

Vừa lên đến nơi, anh ta đã lớn tiếng nói:

" Xin chào, vậy là phòng mình đã lên hết rồi ha. Em lên đây làm hợp đồng cho mấy bé. "

" Đâu, bên kia con thiếu một bạn mà? Đủ đâu mà đủ? "

Giọng nói xa lạ mà hình như nó đã từng nghe ở đâu đó của một người phụ nữ độ chừng trung niên cất lên từ bên trong phòng nó.

Anh chủ phòng trọ nhìn theo hướng tay mà cô kia chỉ về phía giường của nó, anh ta nói:

" À, bạn bên kia á hả, đây nè! "

Nói rồi anh nghiêng người sang một bên, né cho nó đi vào phòng. Nói thật là, nó cũng bị cái hành động này của anh làm cho ngỡ ngàng, nó từ từ bước vào, cũng rất lịch sự và lễ phép mà chào hỏi:

" Dạ, con chào mọi người ạ! "

" À, con bé này đó hả? Nó lên từ sớm lận, hình như hôm qua là nó ở đây rồi mà đúng không? "

À, là bác gái lên trước kia nhận ra nó mà chen lời vào nói. Mà không nhận ra thì cũng uổng a, đã tiếp xúc với nhau cả sáng đến giờ, không nhận ra thì cũng uổng đấy ạ. Nó nghe bác ấy nói vậy thì cũng cười đáp:

" Dạ! "

" Đúng rồi, con bé này nó đã lên từ ngày hôm qua rồi và cũng làm xong thủ tục hợp đồng đồ này kia rồi. Còn ba bạn đến sau thì chưa làm thôi. "

Anh chủ phòng trọ nói.

" Rồi ba mẹ con đâu? "

Bác gái lúc này bảo còn thiếu nó ấy, bác ấy vừa hỏi nó rằng ba mẹ nó đâu rồi..

Nó:

"..."

Hết chương 28

Hi
 
1,679 ❤︎ Bài viết: 88 Tìm chủ đề
Chương 29

"Ba mẹ con ạ?"

"Ba mẹ con ở nhà chứ ạ!"

Nó suýt nữa thì bậc cười thành tiếng với câu hỏi này của bác ấy. Nói thật thì.. Nó cảm thấy câu hỏi này có chút.. ngớ ngẩn nhỉ. Nhưng cũng chỉ nghĩ thế thôi chứ nó đâu dám nói ra mấy lời như thế kia chứ.

"À, vậy là ba mẹ con không lên cùng với con à?"

Một người phụ nữ khác cũng nhanh giọng lên tiếng, hình như người phụ nữ này cũng đưa con gái lên nhận trọ cùng lúc với bác gái vừa hỏi nó là: Ba mẹ con đâu ấy.

Nó nhìn về hướng hai mẹ con ấy, trả lời:

"Dạ ba mẹ con ở nhà, trước họ đã cùng con lên đây làm xong hết mọi thủ tục hết rồi nên giờ con tự lên ạ!"

"À, thì ra là thế!" Người phụ nữ ấy thốt lên.

"Bạn này nhanh nhẹn lắm, lên rất sớm và làm gì cũng sớm hơn người ta nữa!"

Anh chủ phòng trọ nói leo vào cuộc trò chuyện của mọi người, giống như anh ta đang cố gắng làm cho bầu không không bị ngượng quá cũng như là không để chuyện gì quá giới hạn và nó chắc cũng có suy nghĩ

Như vậy, cười hì hì đáp:

"Dạ, anh khéo khen! Hihi!"

"Công nhận con giỏi đó chứ, mà ba mẹ con cũng gan ha? Dám cho con một thân một mình lên đây. Cô thì không dám như vậy đâu."

"Mẹ, mẹ nói gì vậy?"

Hai mẹ con lên đầu tiên ngay sau nó đang nói chuyện. Biết là mọi người không có ý xấu hay là mỉa mai gì đâu, nhưng mà nghe cách họ nói chuyện nó cảm thấy rất khó chịu, miệng nó bắt đầu giật giật luôn rồi.

"Ờm.. Haha.."

"À, nghe giọng cô giống quê ở Đăk Lăk nhỉ? Đúng không ta?"

Anh chủ phòng trọ hướng cái cô có giọng rất đặc trưng và khác biệt rõ ràng nhất trong số ba người phụ nữ ngồi ở đây.

"Đúng rồi, cô sống ở Đăk Lăk đấy!"

"À, hèn gì, bảo sao nghe giọng quen thuộc đến thế. Đây cũng Đăk lăk đây này."

"Cô ở chỗ nào Đăk Lăk nhỉ? Con ở xxx"

"À, cô ở huyện xxx á!"

Lúc này là họ bắt đầu dần dần sử dụng tiếng địa phương của mình để giao tiếp rồi, không biết là những người còn lại trong phòng có nghe hiểu họ nói gì không chứ nó là từ nghe hiểu chút chút rồi thành lú luôn lúc nào không hay.

Không phải là nó không muốn nghe hiểu hay gì, mà chỉ đơn giản là do nó từ nó đến lớn sống ở nơi mà tất cả mọi người ở đó có chung một cách nói chuyện và giọng điệu nói chuyện thì gần như giống nhau. Nó gần như chưa từng rời khỏi nơi nó sống cho đến hiện tại cũng như rất ít hoặc phải nói là chưa từng tiếp xúc với người ở địa phương khác nên việc để nó nghe và hiểu cách nói chuyện ở nơi khác là một việc khá khó khăn và chắc hẳn là cần phải có thời gian tiếp xúc rồi.

Họ nói chuyện một lúc lâu về quê hương của họ, về chuyện làm nông, về những cây sầu riêng, café được mùa hay mất giá. Nó trông anh ta nói chuyện, nhìn đôi mắt tựa như loé sáng lên vậy, giống như ở chốn Sài Gòn này bôn ba bao nhiêu năm, vô tình gặp được đồng hương nên có rất nhiều chuyện muốn nói, nói rất vui vẻ, rất hăng tựa như quên mất xung quanh mình vẫn còn người khác vậy.

Nó ngồi trên giường của mình, tay ôm gối vào trong lòng, với máu nhiều chuyện sẵn trong người nó cố vảnh lỗ tai lên mà nghe họ nói gì, nhưng quả thật, họ nói mười thì nó cũng chỉ nghe được ba, bốn phần trong đó không hơn được.

Đang nói chuyện, anh chủ phòng trọ vô tình nhìn về hướng nó, trông nó có vẻ lạc lõng nhìn thật tội, anh như thoát khỏi thế giới của riêng mình cố bắt chuyện với nó, nói chuyện với nó nhiều hơn một chút để vơi đi phần nào lạc lõng trong nó, nó thì cũng chỉ ầm ừ vậy thôi, chứ đang nhiều chuyện mà bị gọi tên thì cũng hoảng hồn không biết nói gì a.

Anh ta thấy tội cho nó cũng phải thôi, vì trong phòng này có bốn đứa nữ thuê phòng trọ, mà hết ba đứa có mẹ đi theo săn sóc, bảo ban vào những ngày đầu tiên họ vào đời, chỉ có nó.. ngay từ đầu chỉ có một mình, không mẹ ở bên nó lạc lõng là phải.

Hỏi nó có buồn không? Buồn chứ, ngay từ hôm đầu tiên ở trên đây, nó đã rất buồn và cô đơn rồi và nó cũng đã khóc rất nhiều tựa như đã khóc hết nước mắt cho đêm hôm qua rồi, cũng mai sáng sớm thức dậy mắt không bị sưng hay khó chịu gì nếu không chắc sẽ bị anh chủ phòng trọ và tên anh trai kia của nó trêu cho tức chết.

* * *

Hợp đồng thuê nhà cho ba bạn cùng phòng của nó đều đã làm xong, rất nhanh, anh chủ phòng trọ đã yêu cầu hai bạn mới đến sau xuống dưới để làm khóa vân tay ra vào, trước khi hai bạn kia đi nó còn vui vẻ nói:

"Bái bai!" Với họ, nó cười vui vẻ và trông có vẻ phần nào "thích ứng" được với môi trường hoàn toàn mới rồi.

Hết chương 29

Hi
 
1,679 ❤︎ Bài viết: 88 Tìm chủ đề
Chương 30

Trong phòng giờ đây có ba người lớn và hai đứa nhỏ và.. chỉ có nó cảm thấy thật lạc lõng.

Nó không nói gì, chỉ im lặng ngồi trên giường và nghịch điện thoại, cố gắng hạ sự hiện diện của mình xuống mức thấp nhất có thể.

Ở trong phòng, ba vị phụ huynh nói chuyện với nhau rôm rả về nhiều vấn đề liên quan đến những đứa con của họ.

Có người nói con họ lười lắm, ít làm việc nhà này kia, lại có người nói con mình gốc ở xa lên đây lạ lẫm không biết đường nữa. Đặt biệt hơn, người kia lại nói con của bà ấy không ăn cơm, cô ấy chỉ ăn mì tôm thôi nên nếu mấy đứa tụi nó có bài ra nấu cơm chung thì chừa con của bà ấy ra, cậu ta không ăn cùng đâu.

Họ nói với nhau rất nhiều chuyện, từ trên trời dưới đất, đúng là.. ở đâu có phụ nữ ở đấy sẽ là "cái chợ"!

Họ nói chuyện nhiều vậy thôi, chứ nó cũng không nghe vào tai được bao nhiêu tại đang bận với cái điện thoại nên họ nói gì thì cũng từ tai này sang tai kia rồi theo gió cuốn ra ngoài tất cả.

Ngồi bấm điện thoại một lúc thì hai người kia cũng lên lại phòng rồi, mấy vị phụ huynh mới nói:

"Thôi thì phòng mình còn thiếu nhiều thứ, tranh thủ giờ còn sớm mình đi chợ mua đồ rồi sẵn mua thức ăn để lát nấu cơm nha!"

Nó ngơ ngác hỏi: "Đi hết ạ?"

"Ừ! Đi hết nha con!"

"Thôi, hai chị với các cháu đi trước đi, em ở lại đây dọn dẹp lại đồ của nhỏ con em cái đã!"

"Chuyện này.."

"À, em gửi tiền đi chợ trước nha!"

"Đây, em gởi trước ít trăm đi chợ trước, thiếu đủ mình tính sau nha!"

"Rồi rồi, tôi hiểu rồi, vậy chị ở lại trọ nha, chị em tụi tui đi mua đồ nha!"

Phụ huynh của cô bạn chỉ ăn mì tôm quyết định không đi chợ cùng mọi người mà ở lại trọ làm việc gì đó nó cũng không biết nữa.

Nó ngồi trên giường, đang suy nghĩ là không biết mình có nên đi chợ cùng với họ không thì một trong số hai bác gái kia đi xuống và nhìn nó cười rồi nói:

"Đi con!"

Nó nhìn bác ấy rồi chớp chớp mắt, đơ một hồi rồi nó mới phản ứng lại:

"Dạ dạ, con biết rồi ạ!"

Nói rồi nó lật đật nhảy xuống giường, không nói gì nhiều mà đi theo họ. Hai người lớn và bốn đứa con gái nhỏ bao gồm cả nó.

Nó lon ton chạy theo sau cùng, như một cái đuôi họ đi đâu thì nó đi theo đó.

Vào đến đầu chợ, mọi người gặp một sạp rau củ khá tươi dù bây giờ đã là buổi xế chiều.

Đang đứng mua rau, hai vị phụ huynh kia nói chuyện một hồi, cô bán rau đứng trong sạp vọng ra nói:

"Mấy đứa con hết ha?"

"Đúng rồi, con hết đó!"

Bác gái người Đăk Lăk tự nhiên nói.

"Ô, đẻ được mấy đứa ngon ha."

"Dạ, ha ha."

Trong suốt cuộc trò chuyện của hai người họ thì nó và ba đứa còn lại đều im lặng, nó nghe bác ấy nói chuyện thì thấy cũng hơi ngại ngại nhưng quan sát thái độ của mấy bạn kia thấy bình thường nên nó cũng không nghĩ là chuyện gì quá không bình thường đâu a.

Đi dạo lòng vòng chợ một hồi, mọi người cũng đã mua rất nhiều đồ rồi, mua cả cái sào phơi đồ để ngoài lang cang phòng luôn rồi mà.

Ý là cái lang cang ở phòng trọ có sẵn cái sào phơi đồ rồi, nhưng mà nó cao quá đi mấy đứa con gái nhỏ xíu con như này phơi thì khá là khó khăn, nên họ dứt khoát mua một cái sào khác thấp hơn để tiện cho việc phơi đồ.

Mua xong đồ, sáu con người hai lớn bốn nhỏ xách đồ đạc lỉnh kỉnh trở về phòng trọ. Phải nói là lúc đi không có mệt mấy nhưng đến lúc về thì nó lại thấy xa vời vợi vừa mỏi lại vừa mệt.

Về đến trọ, chưa kịp lên phòng thì nó đã thấy một trong số các cô bạn cùng phòng của nó nước mắt đã lưng tròng, à, thì ra mẹ của cậu ta - cái người không đi mua đồ cùng ấy, do không sắp xếp được công việc nên sao khi đưa nó lên phòng rồi sắp xếp một chút liền trở về nhà ngay trong chiều nên cậu ấy có chút buồn.

Đứng bên đường nhìn qua, rõ ràng nó thấy cậu ta đang khóc và cố níu kéo mẹ mình vậy nhưng rồi mẹ cậu ấy vẫn rời đi, vẫn lên xe và trở về nhà bỏ cậu ấy ở lại đây một mình với những người xa lạ.

Cậu ấy không làm gì, nhìn theo hướng xe của mẹ mình cho đến khi khuất dần thân ảnh.

Lau đi nước mắt, cậu ấy đi sang đường nơi chúng tôi đang đợi cùng lên phòng.

Hiểu ý, ngay khi cậu ấy sang đến, nó nhanh nhẹn đưa tay mở khóa và giữ của để từng người lên trước.

Khi cậu ta đi qua nó, vô tình, nó nhìn vào đôi mắt đó. Đôi mắt đã được lau đi những giọt nước mắt nhưng sâu trong khóe mắt ấy, vẫn còn đâu đấy đọng lại vài giọt nước mắt chưa tuôn.

Mọi người lên hết rồi, nó mới chậm rãi bước lên sau và tranh thủ nhắn cho anh trai

Vài dòng tin nhắn.

Hết chương 30

Hi
 
1,679 ❤︎ Bài viết: 88 Tìm chủ đề
Chương 31

Em gái xinh đẹp: [ Này, anh trai xấu xí! Anh về đến nhà chưa đấy? ]

Nhận được tin nhắn, anh trai đang nằm trên giường úp mặt xuống gối để chữa lành lập tức ngốc đầu lên xem xem là ai gọi. À, thì là cô em gái nhỏ ngốc nghếch của anh.

Anh trai xấu xí: [Gì? ]

Anh trai xấu xí: [À, anh về đến nhà từ mười tám năm trước rồi!]

"Phụt!" Ông anh này của nó thật là biết đùa, nhưng mà.. đùa chẳng vui tí nào..

Em gái xinh đẹp: [Haizzz.. về rồi thì thôi, nghỉ ngơi đi nha, em cũng nghỉ ngơi đây, mệt lắm rồi!]

Em gái xinh đẹp: [Ngủ ngon nha!]

Em gái xinh đẹp: [Bái bai!]

"Con nhỏ này?"

"Giờ mới mấy giờ mà chúc ngủ ngon rồi?"

Tò mò là vậy, nhưng mà thôi, anh cũng không nói gì nhiều chỉ trả lời rằng:

Anh trai xấu xí: [oke, nhóc con ngủ ngon!]

Vừa đi lên cầu thang từng bước chậm rãi, nó vừa nhắn tin với anh. Trong khi con người ta đã lên phòng hết rồi chỉ còn chờ mỗi nó.

Quả thật, nó vẫn chưa quen với việc leo bộ bốn tần lầu như thế này.

Mệt chết đi được a!

Buổi tối, hai trong số ba vị phụ huynh ngủ lại đây với con của họ, nó cũng không quá quan tâm lắm đến vấn đề này vì dù sau, họ ngủ với con họ thì cũng không ảnh hưởng gì đến nó, với lại họ cũng khá hòa đồng và dễ nói chuyện.. chắc vậy!

Nói vậy chứ, đêm nay cũng thật khó ngủ. Bạn kia sau khi mẹ về rồi thì cứ âm thầm khóc suốt.

Hỏi làm sao nó biết ư?

Vì đơn giản, cậu ta nằm cái giường phía ở trên nó. Suốt cả một đêm cậu ấy cứ thút thít không thôi.

Nó nghe chứ, nó nghe thấy tiếng cậu ấy khóc chứ, nghe rất rõ nữa là đằng khác.

Nhưng mà nghe thì nghe thế thôi, nó vẫn im lặng không nói gì, cậu ấy khóc thì cứ khóc, khóc đã rồi thôi chứ nói thật là nó cũng không biết nói gì nữa, nó cũng đâu thể trèo lên đó mà dỗ dành cậu ta.

Cứ thế, cả đêm trôi qua, nó cũng chẳng biết làm gì cho qua nhanh, lại cứ anh trai mà tiến đến.

Em gái xinh đẹp: [Hú, anh ưi? ]

Em gái xinh đẹp: [Ngủ chưa dạ? ]

Ông anh trai của nó đang cấm đầu vào màn hình máy tính làm việc.

Bận rộn đến mức không rời được tầm mắt khỏi máy tính.

Khi điện thoại reo lên, anh thật phiền cứ tưởng là lại bị dí Deadline hay là lại giao thêm công việc cho anh.

Định lấy điện thoại tắt nguồn luôn cho rãnh nợ, vừa cầm điện thoại lên thì à, là em gái "đáng yêu" của anh tìm đến.

Anh trai xấu xí: [Anh ngủ rồi!]

Anh trai xấu xí: [Sao em còn chưa ngủ? ]

Anh trai xấu xí: [Ngủ không được à? ]

Em gái xinh đẹp: [ừm, không ngủ được thật!]

Anh trai xấu xí: [call không? ]

Em gái xinh đẹp: [Sao bảo ngủ rồi? ]

[..]

Anh trai xấu xí: [Giờ thức rồi!]

Em gái xinh đẹp: [Thôi, xàm quá ông ơi, ngủ đi, em ngủ rồi á!]

Anh trai: .

Ơ, vậy có ai có thể vào đây và tóm tắt nội dung của cuộc trò chuyện này và nói lại cho anh trai hiểu được không đột nhiên nhảy ra bắt chuyện với anh làm cho anh phân tâm rồi lại lặn mất tăm hơi, thật là đáng đánh đòn mà!

Vốn định tắt điện thoại để mà có không gian yên tĩnh để làm việc, nhưng mà thôi cứ để đấy, chó con của anh việc cần thì anh còn nhanh mà trả lời kịp.

[Ting ting!]

Hảo, vừa nhắc đến "chó" thì "chó" tìm đến thật.

"Chó" này rất đúng lúc nha!

Lão Cẩu vừa nhắn tin cho anh, lại gửi thêm cho anh một đóng tài liệu, bảo anh tự mà lo liệu lấy.

Mô phật, ta đây tịnh tâm, ta đây không thấy gì hết, không thấy gì hết a!

[RENG RENG!]

"Má nó!"

Không hổ là Lão Cẩu, dí deadline anh trai là dí không trượt phát nào, nhắn tin không thấy hồi âm liền gọi ngay lập tức, lần này anh không thể không nghe rồi a.

"Alo, em nghe anh!"

"Cậu giỏi thật ha, tôi nhắn tin cậu không thèm trả lời luôn à?"

Lão Cẩu đúng là Lão cẩu, mắng người cũng hay thật, vừa nhất máy chưa kịp làm gì đã bị anh ta làm cho một tràng không kịp trở tay rồi.

"Anh à, nhắn tin cho người khác phải xem thời gian chứ!"

"Anh xem bây giờ là mấy giờ rồi?"

"Nhắn tin giờ này còn cầu người khác trả lời a?"

Anh giở giọng ngáy ngủ, làm bộ khó chịu lại thêm bực dọc nói.

Ha, nhưng mà anh vẫn còn non lắm anh trai à, không ngờ người ta đã có chuẩn bị trước rồi mới đến có đúng không nè!

"Ha!"

"Haha!"

"Cậu nghĩ tôi là đồ ngốc à?"

"Không có, em không dám ạ!"

"Hửm?"

"Anh không ngốc, là tôi ngốc được chưa a!"

Là tôi ngốc!

Tôi ngốc!

Rõ ràng, Lão Cẩu thấy anh lúc đầu quả thật là offline rồi nhưng gần nửa đêm thì lại tiếp tục online. Cái nút xanh rõ ràng rành thế kia mà lị, không cãi đi đâu được.

"Nhưng mà anh à, công việc hiện tại của em quả thật là rất nhiều rồi a, không thể tiếp thêm nữa đâu, anh nhờ người khác giúp em nha!"

Anh trai bắt đầu nghiêm túc từ chối công việc rồi, vì anh hiểu rõ có lảng tránh cỡ nào cũng không bằng một lần trực tiếp nói rõ cho xong.

"Nhưng mà quả thật, chỉ có cậu là có năng lực và làm việc hiệu quả nhất thôi người anh em à!"

"Vậy thuê người không có năng lực vào công ty mình làm gì hả anh?"

Hết chương 31

Hi
 
Chỉnh sửa cuối:
1,679 ❤︎ Bài viết: 88 Tìm chủ đề
Chương 32

"Thuê nhân viên về công ty để họ làm việc mà bây giờ lại nói là do không đủ năng lực nên không để họ làm?"

"Không phải, ý là.."

Không để Lão Cẩu nói thêm lời nào anh lại nói tiếp.

"Nếu họ thật sự không có năng lực giải quyết công việc thì em không ngại đào tạo một lứa nhân sự mới có năng lực hơn đâu anh à!"

"Nói tóm lại là em sẽ không nhận thêm công việc đâu, anh tự liệu mà làm. Em bận lắm!"

"Vậy nha, bai!"

"Ê, này.."

Vẫn chưa kịp nói xong, anh trai đã vội tắt máy và.. đưa luôn Lão Cẩu anh ta vào danh sách đen.

"Chỉ đêm nay thôi, ngày mai mình gỡ ổng ra sau!"

"Chắc Lão Cẩu anh ta không biết đâu ha!"

Phía bên kia, Lão Cẩu bất ngờ bị anh trai đưa vào danh sách đen thì đang phát điên.

"Aaaaaa, cái thằng nhóc kia!"

"Thế mà dám cho ông đây vào danh sách đen. Đừng để ông đây bắt được mày nếu không ông xé mày ra trăm mảnh!"

"Aaaaaaaaaaaaa!"

Tiếng gào thét, chửi mắng trù ẻo anh trai cứ thế mà từ miệng Lão Cẩu thoát ra không ngừng. M thanh ấy như xé toạc màn đêm tĩnh mịch và âm u xuyên thủng cả màng trời đêm.

Phải nói giờ đây, ta nên cầu chúc cho anh trai bảo trọng, đừng để cho Lão Cẩu bắt được, không thì khó nguyên vẹn thân này.

"Ui da, sao hôm nay cứ ngứa tai thế ta?"

"Ai đang nói xấu mình à?"

"Chắc là Lão Cẩu anh ta à? À thôi kệ đi, lo chuyện của mình trước đã."

"Ngứa quá aaa!"

Anh với Lão Cẩu không những là đồng nghiệp làm việc ăn ý với nhau lâu năm mà còn là huynh đệ xã hội thân nhau gần như anh em một nhà, nên thường không phân cấp trên cấp dưới mà nói chuyện với nhau không kiêng dè, riết rồi cũng quen, nhân viên trong công ty không biết nhiều khi còn nhầm ai là cấp trên, ai là cấp dưới nửa kia mà. Đến khi biết rồi thì họ cũng chỉ ồ lên:

"A, thì ra là vậy!" Thế thôi.

Nói đi cũng phải nói lại, anh vừa bị em gái làm phiền lại còn tiếp chuyện với Lão Cẩu anh ta làm anh trễ nải công việc, phải cấm đầu vào làm tiếp cho xong đây a. Thật là, đã nghèo còn nghèo hơn nữa, hảo anh em!

* * *

Quay đi quay lại, nó cũng ở trên Sài Gòn này được vài ngày rồi, tiếp đến là kỳ nghỉ kéo dài vài ngày liên tiếp nên nó có ý định xin mẹ trở về nhà.

"Alô, mẹ hả?"

"Ngày mai con được nghỉ rồi, mẹ cho con về nhà với mẹ nha!"

"Thôi con ơi, về chi mà về hoài, con mới lên chưa bao lâu nữa!"

Mẹ nó bên đầu dây bên kia thẳng thừng từ chối lời đề nghị được về quê của nó dù ngày hôm sau gia đình nó có đám giỗ. Nó buồn lung lắm nhưng không biết phải làm sao.

Cả ngày hôm ấy, nhiều lắm những người lớn trong nhà gọi điện xem nó có về kịp ăn giỗ hay không nhưng câu trả lời của nó đều là không!

Mẹ nó không cho nó về thì có cho nó thêm mười lá gan nửa nó cũng chẳng dám lết xác về.

Nhỏ coi vậy mà gan nhỏ a!

Buổi chiều gần tối, nó lại gọi điện cho mẹ một lần nữa xin về quê.

"Mẹ.. Mẹ cho con về quê đi mà mẹ!"

"Về quê ăn giỗ á!"

"Đi, nha~.. đi mà mẹ!"

Mẹ nó cũng thật hết cách với cái giọng nũng nịu này của nó, nhưng hết cách, mẹ lại một lần nữa từ chối lời đề nghị này của nó.

"Thôi con, nghỉ có một ngày thì ở trên đó đi. Về quê chi cho xa xôi, mệt nhọc hả con?"

Nói thật ra thì mẹ cũng rất muốn nó về với bà ấy, đi mới mấy ngày đâu mà ngày nào mẹ cũng nhớ nó rồi khóc đỏ cả mắt. Nhưng thôi, thương con, sợ con đi đường xa mệt nhọc rồi không học hành gì được nên bà bấm bụng không chịu cho nó về dù lòng đau như cắt.

"Đâu, con được nghỉ cả hai ngày mà mẹ! Cả thứ bảy, chủ nhật con đều được nghỉ mà. Rồi thứ hai con học buổi chiều mà mẹ."

"Về được hết á, không mệt đâu a!"

"Đi mà mẹ, cho con về đi nha!"

"Nha!"

"Nó được nghỉ hai ngày vậy thôi chị cho nó về đi a!"

Cô út của nó từ bên phía bên kia của đầu dây điện thoại nói vọng vào, ý là nói thêm để cho mẹ nó đồng ý về quê ăn giỗ.

Trời ơi cô út, cô út dễ thương quá chừng luôn. Nó thương cô út nhất trên đời!

"Ờm.."

"Mẹ nghĩ là con chỉ được nghỉ một ngày sợ con mệt nên không cho con về, nếu vậy thì con cứ về đi, về ăn giỗ với mọi người nha con."

Nó nghe mẹ nói thì hào hứng hết sức, yeah cuối cùng cũng được về quê rồi a. Ngay lập tức, nó gọi về nhà xe để mà bắt xe về quê ngay lập tức. Nhưng lại bị mẹ can ngăn bảo giờ trời đã tối rồi, muốn về thì để ngày mai tranh thủ trở về sớm còn hôm nay thì cứ ở lại phòng trọ.

Thế là, nó đặt hẳn chuyến xe vào lúc năm giờ sáng ngày mai để trở về quê.

Eo ôi!

Khi không lại tự mang kiếp nạn đến cho mình.

Hết chương 32

Hi
 
1,679 ❤︎ Bài viết: 88 Tìm chủ đề
Chương 33

Đặt xe năm giờ sáng đồng nghĩa là khoảng bốn giờ ba mươi hơn sẽ có người đến để đón nó.

Nói cách khác là nó phải thức sớm trước bốn giờ sáng để chuẩn bị mọi thứ.

Eo ôi! Lần cuối cùng nó thức dậy vào giờ này là khi nào nhỉ?

Thi đại học sao? Không, dù là thi đại học thì nó cũng chỉ thức khuya hơn bình thường thôi chứ cũng không có chuyện ba, bốn giờ sáng là thức dậy đâu a. Thức dậy vào giờ này đúng thật là cực hình.

Bởi người ta nói phải, thà thức trắng một đêm còn hơn là thức sớm như thế.

Nhưng biết sao được, nôn về mà nó cứ thao thức mãi không ngủ được cho đến một, hai giờ sáng rồi ngủ thiếp đi lúc nào không hay.

Ôi trời, cơn ác mộng!

Cho đến lúc lên lên đến trên xe nó vẫn không khỏi gật gù vì cơn buồn ngủ.

Suốt hai tiếng đồng hồ ngồi trên xe, dù cho mấy người lớn cứ luyên thuyên mãi vì câu chuyện của họ thì nó vẫn ngủ như chưa từng được ngủ.

Trong cả chặng đường, nó cứ ngủ rồi lại thức, ngủ rồi lại thức mặc cho mấy người lớn kia vẫn cứ nói chuyện không ngừng.

"Ha ha, phải công nhận thằng cháu nhà tôi nó viết chữ đẹp lắm nha!"

"Vậy ha, nó con trai mà cũng khéo tay dữ thần à!"

"Ha ha!"

Ôi trời! Già mà hơi khoẻ dữ thần ha, ai như nó, thanh niên mười tám tuổi mà lại gật gù suốt chuyến đi như thế này.

Nhưng mà.. cũng có một nhược điểm chính là.. họ nói nhiều đến nỗi nó đau cả đầu. Thật sự rất mệt luôn á!

Nó nín nhịn suốt chuyến đi, chỉ vì nôn nóng trở về ngôi nhà thân yêu.

Trên xe rung chuyển, nó háo hức nhìn khắp nơi thông qua cửa xe.

Dù là quê hương nơi nó lớn lên, nhưng mà quả thật vẫn còn nhiều nơi nó vẫn chưa được đặt chân đến.

Không, phải nó là trên tuyến đường mà nó đi học hằng ngày nay trông cũng xa lạ quá chừng.

Quê hương của nó đang trong quá trình đổi mới từng ngày. Trông một khoảng thời gian ngắn nữa thôi, nơi đây - từng là một vùng quê hẻo lánh sẽ trở thành một khu đô thị mới phát triển hơn nữa.

"Này cô bé, nhà con ở khúc nào vậy?"

"Hơ.."

Nó đang đắm chìm vào trong suy nghĩ của mình lại bị một tiếng nói đánh ra khỏi tâm trí nên có chút giật mình.

Nó nghiêm túc nhìn đường đi rồi nói:

"Dạ, còn vào sâu thêm một khúc nữa ạ!"

Bác tài xế đang chở nó trên xe đột nhiên bật cười:

"Ha ha, cô bé! Đừng có nói lên Sài Gòn có mấy tháng mà quên mất đường về nhà rồi nha. Ha ha!"

Trò đùa của bác ấy làm nó có chút sượng trân.

"Đâu, đâu có! Làm sao có thể có chuyện đó được chứ. Hơ hơ!"

Nó nói cho bác tài xế biết chính xác vị trí nhà của nó rồi lại im lặng chìm vào suy nghĩ của chính mình cho đến khi về nhà.

"Đến nhà rồi cô bé!"

"Dạ, con cảm ơn ạ!"

Nhóc con cười rạng rỡ chào tạm biệt bác tài xế - người đã đưa nó về đến nhà.

Xuống xe, người đầu tiên chào đón nó chính là cặp vợ chồng quán nước đối diện nhà.

"Ê, về rồi hả con?"

"Dạ, con về rồi ạ!" Nó hớn hở đáp lại lời chào đón của vợ chồng quán nước nhà bên rồi chạy tọt vào trông nhà.

Vừa vào cổng, nó đã hét lên trong vui sướng:

"Cha mẹ ơi! Con về rồi nè, haha!"

Cha nó đang ngồi xẻ cá trước nhà, nghe tiếng kêu thì liền nói:

"Con gái con lứa, la lói um sùm không nết na gì cả!"

"He he!"

Lâu rồi, không nghe cha mắng. Lần này được nghe lại nó sướng tai gì đâu ấy.

Nghe mắng mà lại cười hì hì.

Sự vô tri của nó quả thật là lên đỉnh điểm rồi a.

"Mẹ ơi! Chị hai về rồi kìa!"

Em gái nó đang nghịch điện thoại nghe thấy tiếng chị hai thì chạy ra ngoài xem xét tình hình rồi lại tọt vào trong nhà báo cáo tình hình với mẹ nó.

Con bé này, cũng thú vị không kém chị gái nó.

Nó cũng không để ý đến ba của mình nữa mà cũng chạy tọt vào trong nhà hét lớn:

"Mẹ ơi mẹ ơi, con về rồi ạ!"

Mẹ nó đang nấu ăn ở nhà trong nghe thấy thì trả lời:

"Nghe rồi nghe rồi, con không cần phải hét lớn thế đâu!"

Mẹ nó thì nhẹ nhàng hơn cha nhiều nhưng mà hình như trong câu nói vẫn mang ý nghĩa như vậy nhỉ. He he.

"Nhưng mà mẹ! Mọi người đâu?"

"Đám giỗ mà kỳ thế!"

Nó nhìn xung quanh ngôi nhà trống vắng bóng người rồi quay sang hỏi mẹ.

"Ngốc ạ! Ngày mai mới là ngày chính, hôm nay chỉ phụ thôi nhóc ạ!"

"Mấy cô con ở dưới bếp nấu ăn kia kìa!" Mẹ xoa đầu nó cười nói.

"Vậy ha!" Nó lấy tay xoa đầu, cười nói.

"Con xuống thưa mấy cô đi rồi tắm rửa cho khoẻ người nha con!"

"Dạ!"

Nó cười rồi chạy tọt xuống nhà dưới. Điều chỉnh lại ngữ khí của mình rồi nhẹ giọng thưa.

"Thưa mấy cô con mới về!"

"Ồ, về rồi hả con!"

"Con này, biến hình nhanh ha!"

"Mày, ghẹo nó hoài đi nha!"

Mấy cô của nó không ngớt lời trêu chọc con nhóc vừa về khiến nó không khỏi xấu hổ.

"Thôi, con đi tắm trước đây ạ!"

Nó ngại ngùng chạy nhanh đi mà không thèm quay đầu lại mấy người cô xấu xa kia.

Hết chương 33

Hi
 
1,679 ❤︎ Bài viết: 88 Tìm chủ đề
Chương 34

Đám giỗ vốn là một ngày buồn đối với những gia đình khác, là ngày tưởng nhớ những người đã khuất. Nhưng đối với gia đình của nó, hơn hết đó là ngày con cháu sum vầy tề tựu ngồi ăn với nhau mâm cơm đủ đầy. Vì đơn giản rằng, người trên bàn thờ kia ngay cả trưởng lão trong nhà là ông nội của nó cũng chẳng nhớ được mặt và cách nó đến tận mấy đời.

Ngày hôm ấy, nó thức sớm để phụ giúp mọi người làm những việc lặt vặt trong khả năng. Ờm.. cũng không sớm lắm đâu.. Tám giờ..

Biết làm sao được, đi xe từ xa về đã rất mệt rồi a, lại thêm tối qua nó không ngủ được nữa nên cảm giác khó chịu vô cùng.

Và việc nó thức trễ như vậy người lớn trong nhà đều không có ý kiến gì a. Bà nó thậm chí còn trêu nó rằng:

"Chà, nay thức sớm ghê ta!"

Mọi người đều không ác cảm với nó chỉ trừ người ấy.

"Con gái con lứa, mười tám, hai mươi tuổi đầu ngủ đến tám, chín giờ sáng mới chịu thức đậy!"

"Mày không biết dậy sớm phụ giúp việc này việc kia hay gì, không nhìn thấy nhà có đám tiệc à?"

Nó bị mắn, cũng không nói gì chỉ lủi thủi đi chỗ khác chảy thẳng máy tóc bị rối của mình. Nhưng người ấy hình như không có ý định bỏ qua cho nó dễ dàng như vậy, bà ta vẫn với theo nó mà lơn tiếng nói:

"Tao nói đến vậy mà vẫn không biết nhanh nhẹn mà phụ việc à? Lơn thế này mà nói không biết nghe hả con kia?"

"Cứ chảy tóc hoài đi tao. Tóc dài quá thì biết điều mà đi cắt bớt đi. Một cái đầu của mày bằng năm con người ta cộng lại à!"

Người đàn bà ấy nó gọi là bà bảy cùng với bà nội nó là chị em bạn dâu.

(Vợ của em trai của chồng)

Mà buồn cười một cái là từ nãy đến giờ bà nội của nó chẳng nói chẳng rằng điều chi mà chỉ có bà ta là lắm lời.

Đã mắng nó thì thôi đi, bây giờ đến cả đầu tóc của nó cũng có ý kiến là thôi rồi, không nhịn được. Phải biết rằng, gia đình của nó là gia đình ba thế hệ sống cùng nhau nên còn gì đó rất là phong kiến, và với quan điểm rằng: "Cái răng, cái tóc là gốc con người" cả ông và ba nó đều rất yêu và quý bộ tóc dài này của nó.

Khi không lại bị la, nó có hơi bực mình một xíu nhưng cũng nhanh nhanh mà buộc tóc cao lên để không bị nói nữa. Ai da, thật khó mà chiều lòng thiên hạ.

Nó lúi cúi làm việc, Bác Hai ngồi uống nước trà trên bàn từ nãy giờ nghe bà bảy nói thế thì mở miệng bảo vệ nó vài câu.

"Chị nói như thế là tui không chịu nha chị Bảy." Cái răng cái tóc là gốc con người "chị kêu nó cắt là cắt sao chị?"

Nó nghe Bác Hai bảo vệ no thì thầm đưa ngón tay cái lên hướng về phía ông:

"Bác Hai là tuyệt nhất a!"

Bác Hai là do nó gọi theo anh trai thôi a, chứ tính ra thì ông ấy cũng phải ngang vai phải vế với ông nội của nó chứ không nhỏ hơn đâu, nhưng không có họ hằng bà con gì nên người lớn không chấp nhặc, để nó muốn gọi thế nào thì gọi, chỉ cần không hỗn hào mất dạy là được.

Bà Bảy bị chặng họng không nói gì được, ấp a ấp úng một lúc lâu cũng không rặng ra được chữ nào thì lại thôi không nói nữa.

Nó thì lén trốn trong một gốc mà cười thầm, thế là xử lý xong người đàng bà đanh đá ấy mà không phải tốn nước bọt.

* * *

Đang ngồi gọt rau củ, Bác Hai gọi nó lên bàn nước trà của các bô lão mà hỏi thâm này kia, vad đưng nhiên ông nội nó cũng ngồi trên đó. Ông nội rất tự hào về người cháu gái là nó.

Các ông hỏi nó nhiều thứ về cuộc sống nơi Sài Thành, hỏi các bạn ở cùng có tốt không. Hỏi ó đã quen hơn với nơi đó chưa, hỏi nos có nhận được sự giúp đỡ gì từ những người họ hàng đã và đang sống trên đó hay không. Nó lễ phép mà thuật lại tất cả cho mọi ngươi nghe và nhanh chóng chuồn đi ngay khi có thể. Biết vì sao không? Vì ông nội nó đang tân bố nó quá đà, đưa nó lên tận chính tầng mây. Khiến nó xấu hổ không thôi, chuồn lẹ chuồn lẹ không lại bị trêu!

Xuống nhà dưới được một lúc thì Bác Hai mang tận một ấm trà xuống vừa uống vừa uống vừa nói chuyện với nó.

Lần này, không phải là những câu chuyện xung quanh nó nữa mà là về anh trai.

Bác hỏi anh sống cố tốt không, có vui vẻ và hạnh phúc không này kia.

Nó cũng vui vẻ mà trả lời từng câu hỏi của Bác Hai:

"Trời ơi! Bác Hai cứ yên tâm đi. Anh Hai ba chục tuổi đầu rồi, Bác còn sợ ai ăn hiếp được ảnh hay sao a!"

Bác Hai cười hà hà, uống ngụm trà bác ấy lại nói tiếp:

"Tao là tao không sợ ai ăn hiếp anh Hai mày, tao chỉ sợ là nó nhai đầu người ta thôi. Ha ha!"

"Nhưng mà, tính nó khó kiềm, tao sợ sống một mình trên đó nó không kiềm hãm được bản thân mà làm những chuyện không tốt!"

"Nay có mày lên bầu bạn với nó thì tao cũng yên tâm được phần nào!"

Anh trai tính khí khó kiềm ư? Tính gì? Phải chăng Bác Hai đang nói tới sự khùng điên tưng tửng của anh ấy không ta?

Chắc là vậy thật rồi, nếu là nói về cái đấy tì Bách Hai có thể yên tâm rồi, có nó ở đây, nó sẽ trị tận gốc sự khùng điên của anh ấy!

"Bác Hai yên tâm đi, gì chứ chuyện đấy là nghê của con, con hứa sẽ không để cho Bác Hai thất vọng đâu a!"

Bác Hai nghe nó nói thì gương mặt lộ rõ vẻ mừng rỡ, vì ông ấy biết rõ: Cả cuộc đời này, chỉ có nó - yếu điểm duy nhất của anh ấy, và cũng là hy vọng duy nhất để níu kéo anh ấy ở lại với cuộc đời này.

Giọng run run: "Vậy Bác Hai nhờ con săn sóc anh trai nhiều hơn nha! Chỉ có con mới có thể giúp được nó thôi!"

"Dạ con biết rồi mà, Bác Hai cứ yên tâm!" Nó giọng chắc nịt, lễ phép đáp lại lời bác, lòng thầm nghĩ: Lần này nhất định phải chỉnh đón anh trai tới nơi tới chốn, trị dứt điểm sự khùng điên ba trợn của anh trai để cho Bác Hai mới được. Nó cười thầm trong bụng.

Nhờ vả được nó trông chừng anh trai, Bác Hai như nhẹ gánh nỗi lòng. Nhưng có một điều mà Bác đã quên: Nó, dù sao thì cũng chỉ là cô bé mới mười tám tuổi đầu, chuyện của người lớn, nó hiểu gì đâu mà xen vào.

Thôi thì, có lẽ.. sự tồn tại của nó xung quanh anh là đủ rồi!

* * *

Trên bàn ăn, nó đang vui vẻ nhồi nhét thật nhiều thức ăn vào bụng thì có một cô lớn tuổi ngồi gần hỏi thăm:

"Bé, con lên Sài Gòn ở chung với anh hai hả? Hay ở riêng!"

Nó đang cắn một miếng thịt to trong miệng bị hỏi thì suýt nghẹn.

Ủa ủa ủa, ở đâu có chuyện ó sẽ ở chung với anh trai cơ chứ, mắc gì a!

Nói nuốt nhanh miếng thịt rồi cười một nụ cười công nghiệp rồi nói:

"Dạ không ạ! Con không ở cùng anh trai ạ!"

"Vậy ha!" cô ấy nói.

Nó cười: "Dạ đúng rồi ạ! Ba mẹ muốn cháu có cuộc sống độc lập nên cho cháu sống với người bên ngoài thôi ạ!"

"Tụi nó có phải anh em ruột hay họ hàng gì đâu mà sống chung trời!" Một người khác trên bàn ăn nói tiếp lời.

"Ủa vậy ha! Thấy tụi nó ở chung với nhau suốt tui tưởng anh em ruột ha!" Cô ấy nói.

Nó: "Dạ! Ha ha ha!"

"Nói chứ anh hai mày cũng ba mươi mấy rồi ha! Có người yêu chưa vậy?" Cô ấy nói tiếp.

Nó không biết, thật sự không biết mấy chuyện này a. Mấy chuyện này của anh trai nó chưa ao giờ hỏi và anh trai cũng chưa bao giờ kể cho nó nghe mấy chuyện này.

Hình như, từ đầu đến cuối cùng.. hình như.. anh trai toàn nghe nó lãi nhãi về những câu chuyện xung quanh nó, anh.. chưa bao giờ nhắc về cuộc đời của mình với nó..

Nó.. nghĩ có chút buồn.

Cười trừ, nó nói: "Dạ, chuyện này thì con không nghe anh trai nói ạ! Có gì cô hỏi lại anh ấy giúp con ạ!"

Hết chương 34

Hi
 
1,679 ❤︎ Bài viết: 88 Tìm chủ đề
Chương 35

Như cách mà thế giới vận hành, tình yêu là thứ hiển nhiên của mọi con người, dù sớm hay muộn.

Nhưng với nó - một cô gái mới lớn, tình yêu là một thứ gì đó kỳ lạ.

Yêu hay không yêu, đã lớn hay còn nhỏ và đã có người yêu hay chưa thì điều do định mệnh quyết định.

Ba mười tuổi đã hay chưa có người yêu đâu phải là chuyện gì quan trọng để mà lấy ra bàn tán. Phải chăng là duyên chưa tới, anh vẫn chưa gặp được định mệnh đời mình mà thôi. Cuộc đời mà, lắm chuyện ngạc nhiên, biết đâu ngày mai anh sẽ dẫn về một cô gái thật xinh đẹp và giới thiệu với mọi người đây là bạn gái của anh ấy thì sau. Nó..

"Vậy à, cô hỏi cho biết thôi chứ không gì đâu! Con đừng để bụng làm gì!" Cô ấy nói.

Nó nhắm mắt cười trừ: "Dạ!"

Nó tiếp tục ăn, có trời mới biết nó đang nghĩ gì trong đầu.

Ăn xong, nó ngồi rửa bát với mấy cô. Bình thường nó chẳng hay làm chuyện này cho lắm, vì có những người lớn hơn nó làm rồi. Lần này, chắc do nó rãnh hơi.

Đang ngồi tráng nốt những cái bác cuối cùng thì nó ghe mọi người đang bàn tán về chuyện của anh trai xì xà xì xầm:

"Này, bà biết gì chưa, hòi nãy bà ba bã hỏi thăm cháu ông Hai kìa!"

"Thì sao, hỏi thăm bình thường thôi mà, có gì đâu mà bà làm quá vấn đề vậy?"

"Rồi xong, vậy là bà không hiểu bà đó rồi, haha!"

Đang ngồi hóng chuyện, nó bị cô út của mình tát cho vài giọt nước lạnh vào người, giật hết cả người!

"Không lo rửa chén mà ngồi nhiều chuyện hả cô nương!"

Nó cười hì hì rồi tiếp tục rữa chén. Vậy đó, mà cỡ nào cỡ nó vẫn cứ lóng lỗ tai lên mà nghe.

"Chuyện là bà đó hay đi làm mai lắm, coi chừng mốt bã kiếm được mối nào rồi làm mai cho thằng đó rồi á!"

"Mà mấy chuyện mai mối này nếu có thành thì cũng được mấy năm còn chưa biết!"

"Ừ, công nhận bà kia cũng rãnh ghê, chuyện nhà mình không lo đi lo chuyện thien hạ."

Cô kia cười: "Ha ha ha, rãnh gì bà ơi! Mà làm vậy bã ăn tiềm làm mai á chứ đâu mà tốt đẹp gì đâu a!"

"Thôi bà ơi! Kệ người ta, cũng chưa chắc gì thằng kia chịu!"

"Ừ!'

Từ đầu đến cuối, nó vẫn đang cắm cuối rửa chén rồi dọn dẹp nay kia và không hề có ý định phát biểu trong lúc này.

Nó đang suy nghĩ, không biết khi mà anh có người yêu, có vợ rồi thì mai này anh có còn quan tâm nó như lúc này không nhỉ, hay thậm chí là không thèm nói chuyện với nó nữa do cô bạn gái kia ghen a, cành nghĩ nó càng cảm thấy đáng sợ không dám tưởng tượng thêm nữa.

Chưa bao giờ, nó nghĩ đến sẽ có một ngày như vậy. Tự nhiên, lòng nó cảm thấy chua sót vô cùng.

Không hiểu, nó thật sự không hiểu. Anh trai kết tóc se duyên, tìm được bến đổ đời mình thì nó có gì mà không vui cơ chứ. Ai biết, ai biết gì đâu. Ai da, ai da, không suy nhĩ nữa a càng nghĩ càng đau đầu a!

* * *

Buổi xế chiều.

Nó đang buồn chán nằm nghịch điện thoại thì cô út nó chợt hỏi:

" Ủa bé, vậy khi nào con lên lại Sài Gòn vậy? "

" Dạ? "Nó có chút không nghe rõ nên hỏi lại một lần nữa.

Cô út bất nói lại một lần nữa:

" Út hỏi khi nào con lên lại Sài Gòn ấy! "

" À à, chắc là ngày mai hay ngày mốt gì đó con sẽ lên lại à, chứ con không về lâu được ạ! "Lần này thì nó đã nghe rõ câu hỏi của cô út rồi và cũng đã trả lời một cách rõ ràng.

" Sau đi sớm vậy con, sau không ở lại lâu hơn xíu nữa con? "Út có chút buồn khi cháu gái của mình không ở nhà được lâu hơn một chút. Nói buồn vậy thôi chứ nó có ở nhà thì út cũng có gặp mặt nó đâu, út ở nhà chồng út mà..

Nó cười khờ:" Dạ, tại con lên rồi còn chuẩn bị đi học nữa ạ, sinh viên mới nên con chưa dám cúp học ạ! "

Út mất mát:" Vậy thôi con lên đó nhớ ăn uống đầy đủ nghe chưa, không có bỏ bữa đâu đó! "

" Dạ, con biết rồi mà út! "

" Dạ, dạ! "

" Dạ! "

Nói chuyện với út xong, nó nằm thiu thiu trên chiếc võng giữa nhà, trong bình yên thật sự. Bỗng, điện thoại nó reo lên bất chợt, làm nó tức mình, khi không phá hoại bầu không khí của người ta - đáng giận.

" Ha! "

" Là anh. "

Nó bắt máy lên, giọng khinh khỉnh:" Alo, em nghe! "

" Anh điện cái gì đó? "

" Em đang ngủ mà! "

Anh trai đầu dây bên kia như thường lệ giọng hối thúc:

" Xuống đây, xuống đây lẹ lên nè! "

" Xuống đâu? "Nó nằm trên võng đung đưa, lười biến hỏi.

" Trời ơi, con này, xuống dưới trọ mày chứ đâu, xuống lẹ lên, người ta nhìn tao quá trời nhìn kìa! "

Vừa nói anh vừa đưa mắt nhìn xung quanh, sợ mọi người nhìn anh như sinh vật lạ nơi đây.

Nó nghe anh nói, không nhịn được mà cười thành tiếng:

" Ha ha ha, gì vậy cha? "

" Con về quê qua nay rồi, giờ cha kêu con xuống con xuống đường nào cha! "

" Cái gì? "Anh thét lên trong bất ngờ.

Thét xong, anh mới đơ người nhìn xung quanh, lần này quả thật mọi người đều đang trơ mắt nhìn anh như nhìn sinh vật lạ.

Anh đỏ mặt, nhỏ giọng nói:" Trời ơi! Con này, mày về sau mày không nói với anh một tiếng. Để anh chạy qua đây kiếm mày công cóc rồi! "

Nó cười hì hì:" Ai biết anh sẽ qua kiếm em đâu mà, tại mấy bữa anh bận, anh có qua chở em đi ăn đâu! "

" Với ai bảo anh sang mà không báo trước cho em làm gì kia chứ, công cốc rồi đổ thừa em à? "

" Thôi thôi được rồi! Lỗi tại anh, tại anh được chưa? "Anh bất lực.

" Hơ, thì vốn dĩ là do anh mà ra mà! "Nó nói.

Cúp máy, anh phóng xe đi ngay lập tức, đi ăn à?

Không hề, anh phóng một lèo trở về nhà mà nằm dài ra đấy. Lâu lâu, mới thảnh thơi được một chút tính chạy qua chở nó đi ăn bù đắp lại mấy ngày qua bỏ bê nó, vậy mà nó nở lòng nào chạy về quê mà không nói cho anh lấy một tiếng.

Con này, vô tâm không ai bằng rồi.

A, anh thật là đau lòng mà, đau quá đi mà!

Tính chở nó đi ăn vậy mà nó không có ở đây nên chán rồi không thèm ăn nữa, dù bây giờ anh rất là đói bụng, đối lắm luôn á trời. Nằm dài được một lúc, đói bụng quá không chịu được nữa rồi anh mới bắt đầu lủi thủi đi xuống đổ mì ăn lót dạ.

" Con này, mày chơi anh một vố quá đau luôn rồi đấy! Chờ đấy!

Vừa ăn mì, anh vừa lải nhải nhỏ em làm anh hụt hẫn đến mức phải ăn mì thế này a.

Không ngon, nhưng vẫn phải ăn. Chết vì đói thì trông xấu lắm!

Sựt nhớ ra điều gì, anh nhắn tin hỏi nó một vài điều:

Anh trai xấu xí: [ Ê nhóc!]

Em gái xinh đẹp: [ Giề!]

"Trời, cọc vậy?" anh bật cười khi nó trả lời tin nhắn của mình một cách cọc lóc như vậy.

Anh trai xấu xí: [Ai làm gì mà cọc vậy chời? ]

Hết chương 35

Hi
 
1,679 ❤︎ Bài viết: 88 Tìm chủ đề
Chương 36

Nó không trả lời anh mà chụp gởi cho anh xem một bức ảnh, một bức ảnh lệch góc hình ánh sáng thì chói lóa. Rõ ràng là nó chụp cho có chứ chẳng thèm để tâm đến.

Nhìn vào thì anh cũng hòm hòm thấy được một rổ tỏi cùng hành tím, nhìn thôi cũng thấy đau lưng đau mắt rồi a.

Qua màn hình điện thoại thì anh cũng nhận thấy sự ngông nghênh của nó.

Em gái xinh đẹp: [Thấy làm gì hong? ]

Em gái xinh đẹp: [Nhắn nhắn gì, có tin tui bay lên Sài Gòn cắn đầu anh hong hả? Gừ! "

Anh bật cười nhắn lại:

Anh trai xấu xí: [Ghê vậy sao, giỏi lên đây liền mày, anh sợ mày quá ha!]

Em gái xinh đẹp: [Sticker gận dữ]

Anh trai xấu xí: [À quên nữa, anh nhắn là muốn hỏi mày là khi nào mày lên lại ấy? ]

Em gái xinh đẹp: [ờ ơoooo hong biết nữa, chắc ở lại đây luôn.]

Anh trai xấu xí: [Cũng được, ở dưới cho dốt luôn đi!]

Em gái xinh đep: [Plè!]

Anh trai xấu xí: [Nói chứ khi nào lên lại thì nói anh, anh chạy qua bến xe đón mày.]

Anh trai xấu xí: [Không là ổng tống ba, tống bốn luôn đó nhá!]

Anh trai xấu xí: [Rồi mày rớt dọc đường hong ai hay đâu đấy nhá!]

Em gái xinh đẹp: [..]

Anh nói tới đây làm nó nhớ lần đầu tiên nó lên thành phố kia, mới có tháng hơn chứ mấy, ông xe ôm đòi đèo cả anh ấy và nó trên chiếc xe tàn tạ đến chỗ trọ, còn cái cảnh mà nó ngồi nữa cái mông ló ra ngoài xong rớt xuống đường nữa chưa gì đã thấy ớn lạnh rồi. Nhưng nghĩ lại hôm trước chú xe ôm đi rước nó ra bến xe, xe thì cà tàn thật nhưng ổng chở có mình nó chứ có tống ba, tống bốn gì đâu a. Lần trước chắc là do xui thôi!

Nó tự tin nhắn lại anh:

Em gái xinh đẹp: [Đâu có, qua em về ổng chở có mình em ra bến xe à.]

Em gái xinh đẹp: [Bữa là do xui thôi!]

Anh trai xấu xí: [Rồi nhóc có đảm bảo là lần nào nhóc cũng sẽ mai mắn như hôm qua không? ]

Anh trai xấu xí: [Đời thì nên biết tìm hướng đi an toàn cho bản thân mình chứ! Em còn non và xanh lắm bé con ạ!]

Nó bị anh trai nói làm cho cứng họng, quả thật anh sống ở Sài Gòn lâu hơn nó, trải đời nhiều hơn nó. Nhà xe mà nó đang đi về từ quên đến thành phố cũng là gia đình anh cụ thể là mẹ anh lấy danh thiếp của họ về cho nó liên lạc vì đây là nơi mà hai anh của nó từng đi lại lúc còn non dại đên họ tin tưởng mà giới thiệu cho nó, bé con mà họ xem như con gái trong nhà. Đương nhiên, họ chỉ hiểu rõ về trụ sở nhà xe đặt ở quên thôi chứ trạm trên Sài Gòn thì chỉ có người đi lên đến đó rồi mới thấy – anh trai, anh quá hiểu cách mà nơi này vận hành rồi, bao nhiêu năm vẫn không thay đổi.

Cảm thấy anh nói có lý, có tài xế miễn phí dại gì mà nó bỏ tiền ngồi trên chiếc xe cà tàn chật chội kia.

Em gái xinh đẹp: [Chắc ngày kia (hai ngày nữa) em lên á! Có gì khi nào em lên em báo cho anh hai hay nha.]

Em gái xinh đẹp: [Anh hai ra đón em nha!]

Em gái xinh đẹp: [Sticker dễ thương]

Anh trai xấu xí: [Okay!]

Đọc tin nhắn của nó, anh đúng là vui vẻ hơn này. Nhắn tin với nó lúc nào cũng làm cho anh thư giản hơn rất nhiều.

Nhóc con này, lúc nào cũng vậy. Lúc không cần thiết thì hất hủi, không tèm để ý đến người ta (Chỉ mỗi anh nó mới đối xử như vậy thôi) nhưng lúc cần thiết thì lại anh ơi, anh à ngọt hết chịu nỗi. Hưm hưm hưm, nhưng anh lại rất thích cái tính cách này của nó. Thú vị, hề hước!

Nhắn đến đây thì cũng thực hiện xong mục đíc ban đầu mà anh muốn hỏi rồi nên hai anh em không tiếp tục câu chuyện nữa. Vì cả hai biết rõ khi nhắn tin một lúc quá nhiều nội dung sẽ bị xàm và không còn đi đúng hướng ban đầu nó nên đi nữa nên thôi, ừng đúng lúc mới là lựa chọn khôn ngoan để duy trì mối quan hệ của anh em.

Kết thúc trò chuyện, nó lấy tay lau đi những giọt nước mắt đang rơi trên mí mắt mình.

" Ây da, cay cay! "

Mẻ đang gọt hành, nhưng lại lấy chính bàn tay đang gọt hành ấy chùi lên mắt xong rồi khóc thét, khôn thật sự.

Đang loay hoay không biết làm sao, mắt thì nhắm tịt vì cay và liên tục chảy ra nước mắt thì trong nhà vọng ra tiếng của mẹ nó:

" Lột vỏ hành tỏi xong chưa con? "

Nó nhắm tịt đôi mắt đang cay vì hành tỏi hét lên:

" Dạ chưa, chưa mẹ ơi.. "

" Nhưng mà, nhưng mà mẹ ơi! "

" Giúp con với aaaa! "

Mẹ nó nghe giọng của nó có chút kỳ lạ nên bước ra xem thử:

" Sao? Chuyện gì vây con? "

Nó khóc thét, đôi tay quơ quào trong không trung:" Mẹ ơi, mẹ ơi giúp con với! "

" Cay, con cay mắt quá mẹ ơi! "

Nó làm mẹ cũng hoảng hốt theo:" Con cắt hành bị cay mắt à? Nhưng sao phản ứng mạnh vậy? "

Nó nức nở:" Hức.. nảy con nới chuyện với anh hai, con quên.. con.. hức hức.. con lất tay quẹt lên mắt.. hức.. mẹ ơi, cứu con, cứu con mẹ ơi! "

Mẹ lắt đầu cười khổ:" Tôi đến chịu với chị, ha ha! "

Nói rồi mẹ vào trong nhà lấy thao múc một đầy một thao nước đem ra cho nó.

" Nè, ngồi xuống đó đi, rồi cầm lấy. "

Mẹ hướng dẫn nó úp cả ngương mặt xuống thao nước và bắt đầu chớp mắt, nó nghe theo và chớp mắt lia lịa.

" Khụ khụ! "

Không biết là có hết cay mắt hay không chứ nó là nó sặt vì nghẹt nước rồi a, nó đưa cả miệng và mũi chìm xuống khỏi mặt nước thì hỏi sao mà không sặc cho bằng được.

Mẹ bật cười:" Giờ thì đỡ hơn chưa? "

Nó nhìn mẹ, chớp chớp đôi mắt của mình:" Vẫn còn cay lắm mẹ ơi~ "

Mẹ cười nói:" Nhưng bây giờ thì con mở mắt ra nhìn mẹ được rồi không phải sao? "

Nó:"... "

Mẹ nói tiếp:" Xong rồi thì ngồi lột tiếp cho xong đi cô nương! "

" Aaaaa, mẹ! Mấy củ hành nó làm đau con màaaaaa! "

" Mẹ còn bắt con lột tiếp nữa! "

Nó nũng nịu hòng trốn việc. Mẹ nhìn đó, đã mất đâu ánh mắt dịu dàng trìu mến:

" Nhanh lên, mười tám hai mươi tuổi rồi. Lột có mấy củ hành với tép tỏi mà cả tiếng không xong. Cô lo mà lột cho xong đi nha, không xong thì tui không cho cô an cơm chiều đâu nha! "

" Mẹeeeeee! "

" Không nói nhiều! "Mẹ nó thẳng thừng ra lệnh, không dây dưa. Mệt!

Nó rớt nước mắt, thật muốn lấy tay lau nước mắt lại chảy ra trên mắt. Không, nó thật sự sẽ không ngu ngốc như vậy nữa. Một lần là quá đủ rồi, quá đủ rồi a cay mắt chết đi được.

Cuối cùng, không có sự giúp đỡ của mẹ nó đành ngậm đắng nuốt cay mà tiếp tục gọt hành cắt tỏi.

Lần này, nó nhất định phải nhanh lên, nhanh lên nữa để mà còn được ăn cơm. Không thì mẹ bỏ đói nó thật sự a.

Nhanh nhanh thật sự rất nhanh với tốc độ bàn thờ.

" Mẹ ơi! Con làm xong rồi! "

" Xong rồi à! Vậy con dô đây phụ mẹ dọn chén đũa ra ăn cơm nè con! "

" Dạ!"Nó hứng khởi mang rỗ hành tỏi bỏ vào dưới nhà rồi lửng tửng chạy giúp mẹ dọn chén đũa ra giúp mẹ.

Tranh thủ, tranh thủ để còn được ăn cơm a. Đói, đói lắm rồi!

Hết chương 36

Hi
 
1,679 ❤︎ Bài viết: 88 Tìm chủ đề
Chương 37

Hai ngày trôi qua rất nhanh, nó hôm nay lại trên chuyến xe lên lại Sài Gòn. Và tất nhiên với sự hù dọa của anh trai thì nó đã sợ hãi mà báo cáo tất cả giờ giấc lịch trình của nó:

Em gái xinh đẹp: [Nay em đi sớm, hai tranh thủ khoảng chừng 8 giờ ra bến xe đón em nha!]

Anh trai xấu xí: [Oke!]

Em gái xinh đẹp: [Vậy em tranh thủ ngủ chút xíu, buồn ngủ chết mất!]

Anh trai xấu xí: [Vậy ngủ đi!]

Ý, hôm nay cách nhắn tin của anh trai có chút khác biệt so với mọi hôm nhưng nó cũng chẳng quan tâm lắm đến chuyện này đẩy ba lô vào góc rồi nghỉ ngơi.

Từ quê nó lên Sài Gòn đi xe khách ít nhất cũng phải hai tiếng nên khoảng thời gian này nó ngoài trừ bấm điện thoại thì chính là đi ngủ.

Đế bến xe, nhìn dòng người nháo nhào tìm xe rung chuyển mà nó đứng nép một góc gọi anh trai.

"A lô, anh đến chưa ạ? Em lên đến Sài Gòn rồi, anh tranh thủ ra bến xe đón em nha!"

"Rồi rồi! Anh đang đến đây, em kiếm chỗ nào mác mác mà ngồi chờ anh chút xíu nha!"

"Dạ!"

Nó tính khí thất thường nhưng cũng biết lúc nào nên chanh chua nghịch ngợm và lúc nào thì dịu dàng với anh trai, vậy chứ đang chờ ổng ra đón về mà giọng chanh chua khó ưa kỉu như bình thường thì có khi ổng bỏ luôn ngoài bến xe không thèm ra đón luôn hỏng chừng.

Chờ anh đâu năm, mười phút thì điện thoại nó chợt reo lên, là anh gọi.

"A lô, anh đến chưa dạ?"

"Anh đến rồi, đậu ngay bến xe nè, mày đâu?" anh hỏi.

Nó đứng chỗ góc cây nghe anh nói thì cũng ngó ra mặt đường tìm kiếm:

"Đâu? Em có thấy anh đâu?"

"Rồi rồi! Anh thấy mày rồi, đứng yên đó chờ anh quay đầu xe lại đón mày!"

Nó không hiểu, nó cố gắng căn mắt ra nhìn nhưng cũng đâu có thấy anh đâu, sao anh lại bảo là thấy nó rồi lại còn bảo nó đứng yên chờ nữa cơ chứ, thôi thì anh nói sao nghe vậy chứ có biết gì đâu mà trả treo.

Độ chừng ba mươi giây sau, có một chiếc ô tô đậu ngay chỗ nó làm chắng mất tầm nhìn khiến nó khó chịu mà nhăn mày.

Xe lớn chắn ngang trước mặt nó cũng không thể bắt người ta chạy đi chỗ khác mà đậu được đành dời đóng đồ của mình sang chỗ khác mà tiếp tục ngóng anh trai tới đón.

Chưa kịp xách đồ đi thì kính chắng gió của chiếc ô tô hạ xuống và giọng của anh trai vang lên:

"Ê ê, đi đâu đấy?"

Nó ngơ ngác chưa hiểu chuyện gì:

"Hở?"

Rõ ràng là nghe thấy giọng anh trai đâu đây nhưng nhìn khắp phía vẫn không thấy anh đâu, anh ám ảnh nó đến mức sinh ra hoang tưởng rồi à?

Nhìn con em mình ngáo ngơ, mở cửa xe bước ra đứng ngay trước mặt nó.

"Đây nè, cô hai!"

"Ngáo ngơ cũng vừa vừa phải phải thôi chứ!"

Nhìn anh, rồi nhìn chiếc xe to phía sau anh, nó không khỏi hoang mang không tin vào mắt mình. Chiếc xe, có phải to quá rồi không a?

Anh nhìn con nhỏ ngốc nghếch trước mặt mình cũng lười giải thích, xách đống đồ của nó bỏ vào phía sau xe rồi mở cửa cho cô nhóc quê mùa này lên xe.

"Em biết rồi mà!"

"Được rồi, lên xe đi! Anh chở mày đi ăn cái rồi hẳn về nhà trọ!"

"Dạ!"

Cái gì thì cái chứ cái chuyện ăn uống là nó sẽ không thể nào mà từ chối được a, đi từ sáng sớm đến giờ thì bụng nó quả thật là bắt đầu kêu cồn cào rồi ấy chứ, được cho ăn thì còn gì sướng hơn kia chứ.

Cứ như vậy nó ngồi trên xe ngoan ngoãn cho anh chở nó đi ăn.

Đến một quán ăn khá to, anh hướng nó bảo nó đi xuống.

Lên Sài Gòn lâu như vậy, đây là lần đầu tiên anh chở nó đến nơi như thế này mà ăn cơm. Bình thường hai anh em cũng chỉ đèo nhau ra công viên hay là ngồi ăn với nhau nơi quán cốc mà thôi nên cũng không nghĩ là có ngày anh sẽ dẫn nó đến những nơi như thế này.

"Anh!"

"Gì?"

Nó ngập ngừng hỏi:

"Mình đến đây làm gì hử?"

Anh cười nói:

"Đến để ăn chứ làm gì trời! Con này hỏi ngu!"

"Ở đây thật à?"

"Không lẽ tao lừa mày!"

Với cách nói chắc chắn của anh thì nó tin rằng hôm nay nó sẽ có một bữa ăn ngon, nhưng nó vẫn không hiểu, tại sao hôm nay anh lại dẫn nó đến những nơi như thế này kia chứ? Nhưng thôi, chuyện của anh anh tự biết tính toán, nó không cần phải để tâm làm chi cho mệt óc.

Cùng anh, nó bước vào một bàn anh ê hê thức ăn và một người con gái trẻ trung xinh đẹp đang chờ sẳn ở đó.

Nó còn chưa định thần thì cô gái ấy đã lên tiếng bắt chuyện:

"Chào em! Chị là bạn của anh trai em, nghe anh ấy nhắc đến em cũng đã nhiều nhưng hôm nay mới có cơ hội được gặp!"

Nó đơ ra không hiểu chuyện gì cho đến khi anh ấn nó xuống:

"Chào hỏi người ta, con này!"

"Dạ, dạ em chào chị à!"

Nhìn thấy hành động của hai anh em, chị ái kia không khỏi bật cười thích thú:

"Anh, hai người bình thường đều như vậy à! Đáng yêu thật ấy!"

Anh đỏ mặt: "Em ấy, lại trêu anh nửa rồi!"

Gì vậy, chuyện gì đang xảy ra vậy? Như vầy là thế nào?

Anh ấy.. hai người họ, rốt cuộc là sao? Không lẽ..

[Cốc!]

"Nhỏ này, làm gì mà cứ đơ hoài vậy?"

"D.. dạ?"

Anh phì cười, xoa đầu nó: "Trời, nay bị đánh mà cũng im ru vậy ta? Phải em tui hong ấy chèn?"

Nó như choàng tỉnh: "H.. hơ hơ!"

Nó hỏi: "Hai.. hai người, rốt cuộc là?"

Bị nó hỏi mặt anh đã đỏ giờ còn đỏ hơn: "Cái gì mà cái gì, lo mà ăn đi! Em hỏi nhiều quá ấy!"

Vừa nói, anh vừa gắp thật nhiều thức ăn bỏ vào trong bát của nó và bảo nó mau ăn đi. Còn anh, anh tiếp tục quay sang phía cô gái kia và gắp thức ăn cho cô ấy, giọng dịu dàng hơn lúc nói chuyện với nó rất nhiều.

"Em, em cũng ăn đi! Ngon lắm ấy!"

Tất cả hành động của anh làm cho nó cảm thấy rất khó chịu, cực kỳ khó chịu. Trong suốt buổi ăn nó gần như không chú tâm được gì cả.

Từng lời nói, tiếng cười của hai người như cái là một thứ gì đó làm đầu nó vô cùng khó chịu, đầu nó cứ ong ong nhức ơi là nhức, lòng ngực thì cứ đau không hiểu được là bị làm sao.

A a a a khó chịu quá đi!

Hết chương 37

Hi
 
1,679 ❤︎ Bài viết: 88 Tìm chủ đề
Chương 38

Không lẽ nào.. không thể nào!

Nó.. thật không biết phải làm sao, và.. cũng không biết chuyện gì đang xảy ra với mình và tại sao lại như vậy nữa.. chỉ là lòng ngực nó cứ đau âm ỉ, khó chịu vô cùng..

"Ha ha ha.. hôm nay vui thật ha!"

"Mày hôm nay sướng lắm á nha!"

"Được trai xinh gái đẹp ăn cơm chung, rồi còn đưa rước đi về nữa ha, sướng quá trời ha!"

"Hưm hưm, anh nói nói gì kỳ quá hà!"

*Chát*

*Chát chát*

Chị gái xinh đẹp nghe anh trai nói thì thích chí cười hoài, cười đến nỗi chị ấy không kiềm chế được mà đưa tay vỗ vào lưng anh trai bốp bốp mặc cho anh ấy đang chú tâm láy xe.

"Hự!"

"Này em, anh đang láy xe kia mà! Thích thế nào cũng đừng đánh đau như thế chứ!"

"Anh mất tập trung á!"

Anh trai hơi nhói nhói phần vai của mình, rụt sang một bên né đòn đánh của chị gái rồi nói.

Chị gái ấy trông có vẻ ngại ngùng, xấu hổ nói:

"Em.. em xin lỗi anh!"

"Anh.. anh có đau lắm không?"

Đau, đau chết đi được, đau chết đi sống lại luôn á, đỏ hết vai người ta rồi nè, aaaaa.

"Không, em đánh như kiến cắn ấy mà, có đau đơn gì đâu a! Chỉ là em đáng yêu quá à, tội của em chính là quá đáng yêu làm anh mất tập trung luôn ấy!"

Anh trai nên đi bán bánh tráng mới đúng a, lật mặt đúng là còn nhanh lật bánh tráng nữa a.

"Hư!"

Nó vốn không có tâm trạng quan tâm đến hai con người này nhưng cách mà hai người thể hiện àm cho nó cảm thấy thật là.. chán ghét vô cùng..

"Con kia! Mày thái độ gì đó!"

Anh trai rõ phản ứng của nó thông qua gương chiếu hậu bên trong xe, khiêu khích nói.

Nó chán không buồn nói:

"Dạ, không có gì để nói ạ!"

Anh trai: "Hư!"

Nó: "Hơ hơ!"

Hai anh em này chỉ có hai chữ: Vô tri!

Tự nhiên, trong không khí trong xe trở nên.. không có gì để nói a. Từ đó trong xe không còn tiếng nói nào!

"Rồi, đến trọ rồi nhóc con! Có cần anh mày xách hộ đồ lên phòng không nè?"

Nó mệt rồi, không muốn nói chuyện với anh nữa, trả lời hờ hững rồi thôi:

"Không cần đâu, em tự xách lên được!"

Anh trai: "..."

"Vậy được rồi, em lên phòng đi rồi có chuyện gì cần thì alo anh nha."

"Anh với chị đi về trước đây!"

Chị gái xinh đẹp kia: "Bái bai em nha!"

Nó nhỏ giọng: "Tạm biệt anh chị!"

Anh gật đầu với nó rồi phóng xe rời đi.

Nhìn theo bóng dáng của chiếc xe ngày càng khuất bonngs giữa dòng xe tấp nập lòng nó buồn thật sự.

Đáng lí ra, anh có người yêu thì nó phải vui chứ nhỉ, sao lại có cảm giác như thế này?

Cảm giác như bản thân mình bị phản bội vậy..

Kỳ lạ thật!

Thôi, gạt bỏ những suy nghĩ mông lung ấy sang một bên, nó xách đồ lên lại phòng chuẩn bị sắp xếp để mà còn nghỉ ngơi để ngày mai đi học nữa chứ. Quên đi, quên đi những chuyện làm ảnh hưởng đến tâm trạng của nó. Quên đi, quên đi a!

Lên đến phòng, bạn cùng phòng của nó mỗi người một việc, nó thì cũng chỉ chào một tiếng rồi thôi. Không thân!

Nhắc đến chuyện này thì mẹ cũng thường hay ghẹo nó:

"Ha, lúc mới lên thì làm thân ghê gớm lắm mà, mới có tháng hơn mà chưa gì đã hết thân rồi ha!"

Lúc đó nó chỉ cười rồi trả lời mẹ:

"Lúc đó mới gặp, chưa biết rõ về nhau, giờ thì ở chung hiểu nhau quá rõ rồi. Lòi mặt chuột ra rồi."

"Không thân được, ghê lắm!"

"Xin tha!"

Mỗi người một việc, mạnh ai nấy làm. Nó thì xuống bếp hăm lại chỗ thịt kho mà mẹ nấu cho mang theo rồi cũng tắm táp đi ngủ. Chưa tối, nhưng nó đã quá mệt cho ngày hôm nay rồi a.

Mà nói ngủ thì cũng chẳng ngủ được, chuyện của anh trai và hình bóng người con gái ấy cứ không thoát khỏi đầu nó được. Bức bách vô cùng.

Nó lướt điện thoại, thấy anh nhỏ vừa cập nhật mạng xã hội vài phút trước.

Em gái bé bỏng: [Anh ba! Còn onl hong dạ? ]

Anh nhỏ: [Còn, sao á!]

Nó đang soạn tin nhắn, chưa xong thì anh trai đã liên hoàn tin nhắn trả lời nó:

Anh nhỏ: [Gì? ]

Anh nhỏ: [Trời ơi! Em gái hôm nay chủ động nhắn tin cho tôi!]

Anh nhỏ: [Nay Sài Gòn mưa bảo gì hả? ]

Anh nhỏ: [Chứ chỗ anh là trời quan mây tạnh à!]

Anh nhỏ: [Sao, có chuyện gì kể anh nghe coi nào!]

Anh nhỏ: [Không tự nhiên mà nhóc con mày nhắn cho anh đúng không!]

Anh nhỏ: [..]

Ôi trời, nó đọc tin nhắn của anh mà đến hoa cả mắt, phải cố lắm mới cắt ngang mà xen vào được, không thôi anh ấy sẽ biến thành đọc thoại nội tâm mất, chắc chắn là như vậy luôn, không sai đi đâu được. Vì anh làm quá, nó bỏ không thfm seen tin nhắn nữa chứ gì.

Em gái bé bỏng: [Anh im cho em nói chuyện coi!]

Anh nhỏ: [..]

Anh nhỏ: [Rồi, nín rồi! Nói đi!]

Nó ngập ngừng một hồi lâu cũng không biết bắt đầu từ đâu, soạn rồi lại xóa, xóa rồi ại soạn. Có mấy dòng tin nhắn mà soạn mãi cũng chẳng xong.

Em gái bé bỏng: [..]

Em gái bé bỏng: [Rồi khi nào anh về lại Sài Gòn? ]

Anh nhỏ nhìn tin nhắn của nó, suy nghĩ một hồi:

"Hưm, nhóc con này lại có chuyện gì nữa đây không biết?"

Anh rep tin nhắn:

Anh nhỏ: [Không biết nữa, công việc còn nhiều quá, không bỏ ngang mà về được.]

Anh nhỏ: [Với đang làm trai Hà Thành ngon cơm, về đó lại phải chịu sự quản lý của anh hai mày! Nghĩ mà chán!]

Anh trai nhắn tin mà làm cho nó không khỏi bật cười.

Hết chương 38

Hi
 
1,679 ❤︎ Bài viết: 88 Tìm chủ đề
Chương 39

Em gái bé bỏng: [Anh em hay là anh của anh? ]

Anh nhỏ: [Ai mà biết được!]

Ai biểu từ nhỏ đến lớ nó cứ hở ra là danh anh trai với anh ấy cho bằng được nên bây giờ đâm ra anh ấy chán cộng với là cũng lớn rồi, không thèm danh anh trai với nó nữa, cho nó luôn, muốn độc chiếm như thế nào tùy nó định đoạt luôn. Anh không thè quan tâm luôn.

Em gái bé bỏng: [He he!]

Em gái bé bỏng: [Hong thèm, trả cho anh ấy!]

Em gái bé bỏng: [Em chê rồi!]

Anh trai đọc xin nhắn của nó không nhịn được mà bật cười, đang trong phòng làm việc nên hành động của anh làm cho mọi người xung quanh chú ý đến:

"Êy nhóc! Nhắn tin với người yêu à?"

Anh nghe một tiền bối trong phòng làm việc hỏi chuyện thì uống ngụm nước rồi trả lời:

"Đâu có, nhắn tin với nhỏ em. Mà nó tiểu phẩm nên mắc cười thôi."

Vị tiền bối kia có chút không tin tưởng được, thêm lời trêu chọc:

"Thật không đó? Tin được không?"

Anh bực mình, tay chân múa loạn xọa:

"A a a a, úm ba la xì bùa! Bậy bạ quá ông ơi!"

"Lo làm việc của ông đi! Tui trừ lương giờ!"

Nghe anh nói vậy thì vị tiền bối kia chỉ phá lên cười rồi thôi chứ cũng không có ý trêu chọc thêm nữa. Tại lỡ ảnh trừ lương thật thì toan luôn.

Mọi người hóng chuyện đã xong, bắt đầu lại côn việc và anh thì cũng tiếp tục nhắn tin với cô em gái lâu ngày chưa gặp của mình để bàn chuyện tiếp nhận lại ông anh trai quá lứa lỡ thì của anh.

Anh nhỏ: [Chê rồi hả? ]

Em gái bé bỏng: [Ò, chê rồi!]

Nghĩ một hồi nó quyết định nhắn tiếp:

Em gái nhỏ: [Nói chứ anh tranh thủ về đi a. Bác Hai với mọi người nhớ anh lắm rồi á!]

Em gái nhỏ: [Với cũng đừng có mà lo chỗ anh hai. Anh ấy bây giờ chắc cũng chẳng còn tâm trạng đâu mà đi quản lý anh em mình a!]

Em gái bé bỏng: [Về đi anh, về đi để em còn có đồng minh.]

Anh nhỏ hình như nắm bắt sai trọng điểm, anh hỏi:

Anh nhỏ: [Anh mày thì cũng ăn không ngồi rồi cả một ngày, thời gian quản lý con người ta nhiều lắm a. Ở đấy mà không quản lý!]

Nó ấp úng, bí lời rồi không biết nói gì:

Em gái bé bỏng: [Thì.. anh ấy cũng có đi làm mà!]

Em gái bé bỏng: [Cũng bận mà!]

Chưa gì hết anh nhỏ đã tạt cho nó một gáo nước lạnh.

Anh nhỏ: [Bận đến mức nào thì cũng vẫn còn hơi sức dòm ngó anh em mình!]

Anh cũng đâu thể nói với nó là mới bào anh trai mấy chục triệu xong nên trước khi làm ra đại sự thì không thể lòi mặt về được. Nhục mặt lắm a!

Anh nhỏ: [Rốt cuộc là có chuyện gì mà đến mức không còn tâm trạng quản giáo anh em mình? ]

Em gái bé bỏng: [Anh hai anh ấy..]

Em gái bé bỏng: [Anh ấy..]

Anh nhỏ từ vui vẻ xong bây giờ bắt đầu bực mình rồi nha.

Anh nhỏ: [Rốt cuộc là anh ấy có chuyện gì? ]

Anh nhỏ: [Em cứ ấp a ấp úng làm anh bực mình quá đi a!]

Nó..

Em gái bé bỏng: [..]

Em gái bé bỏng: [Anh hai có bạn gái rồi!]

Nó nhắn tiếp:

Em gái bé bỏng: [Bởi vậy anh ấy chẳng còn tâm hơi đâu mà đi quản lý anh a!]

Lần này thì nó thật sự làm anh trai hoảng thật rồi a, đang uống ngụm nước trong miệng chưa kịp nuốt mà nó làm một phát anh phun hết ra cả.

Anh đứng hình, mọi người dừng lại hết công việc nhìn anh.. như sinh vật lạ..

Khỏi cần mọi người phải nói, tự anh cũng nhận ra..

Eo ôi! Dơ kinh khủng!

Trước khi cô lao công nhận ra anh nhanh chóng mà gọi dọn dẹp tất cả.

Ngồi thụp xuống đất, anh dọn dẹp tất cả cũng như gọi điện cho nó xác nhận lại tất cả. Nhưng sợ mọi người lại chú ý nên cố hết sức hạn chế giọng của mình nhất có thể.

"Alo, bé!"

"Em nói thật à! Không đùa anh đó chứ!"

Nó cũng đang ở cùng với bạn cùng phòng nên cũng biết ý mà nói chuyện nhỏ lại:

"Em nói thiệt ấy!"

"Không có nói xạo đâu a!"

Anh nhor bây giờ trong y như là một bà tám nhiều chuyện ấy, vừa ngồi xổm lau nước nơi sàn nhà vừa hóng chuyện qua điện thoại:

"Mà.. mà.. mà sao em biết vậy?"

"Anh hai kể cho em nghe à?"

"Anh ấy không kể cho em nghe, mà trực tiếp dẫn em đi gặp luôn rồi ấy chứ! Bất ngờ chưa!"

Nói rồi nó kể cho anh nghe mọi chuyện diễn ra hôm nay. Chuyện dài lắm, kể mấy tiến chắc cũng không hết được.

Cuối cùng, anh nhỏ chốt lại một phát khiến nó đau tận tâm can:

"Rồi, chết mày chưa!"

Nó khó hiểu hỏi:

"Sao?"

"Ông ấy có ghệ rồi là ổng không có thèm quan tâm mày nữa đâu, tao cho mày ra rìa nha con!"

Hự!

Anh ấy thật biết nắm bắt trọng tâm vấn đề a.

Nhưng mà điều anh ấy nói cũng khiến nó suy nghĩ nhiều lắm a mà muốn không suy nghĩ cũng không được, nó cứ xuất hiện trong đầu, muốn đánh nó bay đi mà đánh mãi không được ấy!

"Ayyy.. Không biết đâu, không biết đây, nói tóm lại anh tranh thủ về đây với em đi!"

"Ha ha ha, không biết, không biết ha!"

Bên này, công việc của anh bổng ùa đến: "Này, giúp tôi chút đi!"

"Ồ ồ oke! Chờ tôi xíu nha!"

"Thôi, anh có việc bận rồi! Lần sao nói chuyện tiếp nha!"

"Bái bai!"

"Ê ê!"

Mới vậy là xong rồi hả?

Nói chuyện với nó mà chỉ dành ra được chút xíu thời gian vậy thôi hả? Không dành cho nó thêm chút thời gian nữa được à!

Keo kiệt vậy à?

Hết chương 39

Hi
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back