973
0
Nhan đề Những ngôi sao xa xôi nói lên ý nghĩa gì?
Với Lê Minh Khuê, nhà văn nữ từng là nữ thanh niên xung phong, đã chứng kiến những gian khổ, hi sinh cũng như tâm hồn tuyệt đẹp của tuổi trẻ Trường Sơn nên rất thành công khi viết về những anh chiến sĩ, cô gái thanh niên xung phong thời chống Mĩ. Một trong những tác phẩm nổi tiếng của bà là truyện ngắn "Những ngôi sao xa xôi" được sáng tác năm 1971 (xuất bản năm 2001), trong lúc cuộc kháng chiến chống Mĩ diễn ra vô cùng ác liệt và bấy giờ Lê Minh Khuê cũng đang tham gia hoạt động trên tuyến đường Trường Sơn.
Những ngôi sao xa xôi là nhan đề hay, giàu hình ảnh, gợi nhiều ý nghĩa và vô cùng lãng mạn. Câu chuyện viết về đề tài chiến tranh mà nhà văn mượn hình ảnh thiên nhiên thơ mộng để đặt tên cho tác phẩm của mình. Trước hết, nhan đề "Những ngôi sao xa xôi" mang nghĩa thực chỉ những ngôi sao có thật, là hình ảnh thiên nhiên tươi đẹp, vĩnh hằng tỏa sáng lấp lánh trên bầu trời đêm. Đặt dưới cái nhìn của nhân vật Phương Định- cô gái trẻ với vẻ đẹp nữ tính trẻ trung, luôn yêu thích sự lãng mạn, mộng mơ, những ngôi sao còn gợi nhớ về những kỉ niệm tuổi thơ của cô gái, để lại trong lòng người đi xa những suy tư lắng đọng. Đó là nỗi nhớ nhà, khao khát cuộc sống hòa bình, hạnh phúc. Ánh sáng của những ngôi sao không chỉ xoa dịu không khí bức bối, căng thẳng nơi chiến trường mà còn giúp soi sáng, khích lệ tinh thần của những cô gái thanh niên xung phong làm tốt nhiệm vụ chiến đấu vì Tổ quốc thân yêu. Ngoài ra người đọc cũng có thể liên tưởng đến những ngôi sao trên mũ, trên vai người lính hay là ngôi sao vàng trên lá cờ Tổ quốc Việt Nam.
Những ngôi sao ấy còn mang ý nghĩa biểu tượng, tượng trưng cho vẻ đẹp tâm hồn của những cô gái thanh niên xung phong trên tuyến đường Trường Sơn thời kì kháng chiến chống Mỹ. Họ chính là những ngôi sao khiêm nhường lặng lẽ, tuy nhỏ bé, khuất lấp nhưng có sức tỏa sáng diệu kì. Qua đó, nhan đề đã định hướng cho người đọc cảm nhận chủ đề, tư tưởng tác phẩm: Ca ngợi vẻ đẹp tâm hồn của thế hệ trẻ Trường Sơn thời chống Mĩ, vẻ đẹp của tâm hồn mơ mộng, trẻ trung và tinh thần dũng cảm, lạc quan.
Ý nghĩa nhan đề Những ngôi sao xa xôi ngắn gọn
Nhan đề Những ngôi sao xa xôi là một nhan đề giàu chất thơ, lãng mạn và rất tiêu biểu cho văn học thời kháng chiến chống Mĩ. Tựa đề không chỉ gợi lên bầu trời đêm Trường Sơn mênh mông, nơi những vì sao lấp lánh trong khoảng xa vời, mà còn bắt nguồn từ thế giới tâm hồn của nhân vật Phương Định: Cô gái Hà Nội có ánh mắt "xa xăm", hay mơ mộng, hay nhớ về thành phố với những "ngôi sao to" trên bầu trời. Đồng thời, nhan đề còn gắn với cách nhìn trân trọng của đồng đội: Các anh lính, các anh lái xe, những người đi qua trọng điểm, đã gọi tổ trinh sát mặt đường như những vì sao trên cao điểm. "Ngôi sao" vì tỏa sáng, vì đẹp trong trẻo, vì mang ý nghĩa dẫn đường; "xa xôi" vì ở nơi cuối rừng, giữa chiến trường heo hút, thầm lặng, ít người biết đến. Bằng hình ảnh ấy, Lê Minh Khuê tôn vinh ba cô gái thanh niên xung phong – Phương Định, Nho, chị Thao – những con người bình dị mà phi thường, lấy tuổi trẻ đối mặt bom đạn, lấy sự can trường soi rọi niềm tin, để giữa mưa bom vẫn hiện lên một thứ ánh sáng dịu mát mà bền bỉ như sao trời.
Tựa đề Những ngôi sao xa xôi nghe qua tưởng chỉ là một hình ảnh thiên nhiên, nhưng thật ra lại là biểu tượng đầy dụng ý của nhà văn. "Ngôi sao" gợi vẻ lung linh, cao quý, trong sáng; trong tác phẩm, đó là vẻ đẹp của ba cô gái trinh sát mặt đường – những cô gái trẻ vẫn giữ được sự hồn nhiên, mơ mộng, giàu cảm xúc dù phải sống trong hang đá, chạy trên cao điểm đầy bom nổ chậm. Còn "xa xôi" không chỉ nói về khoảng cách địa lí của Trường Sơn với hậu phương, với Hà Nội, mà còn nói về sự âm thầm của những người làm nhiệm vụ nguy hiểm: Họ ở trên cao điểm "vắng", ít ai chứng kiến hết công việc đo đất, đếm bom, phá bom. Như sao trời, ánh sáng của họ không ầm ĩ, không phô trương, nhưng lại khiến người khác thấy ấm lòng và tin tưởng. Qua nhan đề, Lê Minh Khuê đã khéo đưa vào truyện một vẻ đẹp lãng mạn để làm dịu đi sự khốc liệt của chiến tranh, đồng thời gửi gắm lời tri ân với thế hệ thanh niên xung phong: Những "ngôi sao" bé nhỏ mà kiên cường, càng trong đêm tối càng tỏa sáng.
Nhan đề Những ngôi sao xa xôi được gợi mở từ chính cảm nhận của Phương Định về cuộc sống và con người nơi tuyến lửa. Cô gái Hà Nội ấy mang theo nỗi nhớ thành phố, nhớ cửa sổ, nhớ đêm mưa đá, nhớ những ánh đèn trên quảng trường "lung linh như những ngôi sao", và từ những hồi tưởng ấy, bầu trời sao trở thành biểu tượng của một thế giới bình yên, đẹp đẽ, luôn ở phía trước. Nhưng đồng thời, "những ngôi sao" trong nhan đề còn là hình ảnh ẩn dụ cho ba cô gái thanh niên xung phong trên cao điểm Trường Sơn. Họ sống giữa đất đỏ, đá to, cây cháy khô, giữa tiếng máy bay trinh sát và bom rơi; vậy mà vẫn giữ tiếng cười, vẫn có những dự định "sau chiến tranh", vẫn tin một niềm tin mãnh liệt. "Xa xôi" vì họ ở nơi heo hút, vì sự hy sinh của họ không phải ai cũng nhìn thấy ngay; muốn nhận ra ánh sáng ấy, người ta phải "ngước nhìn", phải nhìn bằng sự thấu hiểu và trân trọng. Tựa đề vì thế vừa đẹp, vừa sâu, vừa là lời ngợi ca thấm thía: Tuổi trẻ Việt Nam thời chống Mĩ đã tỏa sáng theo cách lặng thầm mà vĩ đại như sao trời.
Có thể nói nhan đề Những ngôi sao xa xôi là một "chìa khóa" nghệ thuật giúp người đọc bước vào thế giới truyện với cảm xúc vừa xót xa vừa tự hào. Hình ảnh ngôi sao vốn nhỏ bé nhưng bền bỉ, không rực chói như mặt trời mà lấp lánh âm thầm; đó chính là vẻ đẹp của các cô gái trinh sát mặt đường: Trẻ trung, giàu nữ tính, thích hát, thích làm điệu, có những rung động rất đời thường, nhưng khi đứng trước nhiệm vụ, họ lại vô cùng gan góc, quyết liệt. Hai chữ "xa xôi" gợi lên cái xa của chiến trường Trường Sơn, xa gia đình, xa Hà Nội, xa những ngày êm đềm. Đồng thời, nó còn gợi cái xa về nhận thức: Chiến công của họ không nằm ở những nơi "ánh đèn sân khấu", mà ở trọng điểm bụi đất, nơi "thần chết" lẩn trong ruột bom. Nhờ nhan đề ấy, câu chuyện không chỉ kể về bom đạn mà còn thắp lên ánh sáng nhân văn: Trong khắc nghiệt vẫn có mơ mộng, trong hiểm nguy vẫn có tình đồng đội, và trong im lặng vẫn có những ngôi sao bền bỉ tỏa sáng.
Nhan đề Những ngôi sao xa xôi vừa lãng mạn vừa gợi nhiều tầng ý nghĩa biểu tượng. Trước hết, "ngôi sao" có thể khiến người đọc liên tưởng đến "ngôi sao trên mũ" của người lính, gợi lí tưởng và niềm tin chiến đấu. Nhưng trong tác phẩm của Lê Minh Khuê, ngôi sao còn là vẻ đẹp tâm hồn của ba nữ thanh niên xung phong: Họ can đảm đến mức dám bước thẳng tới quả bom, nhưng cũng dịu dàng đến mức nâng niu từng viên kẹo chanh, tờ giấy thơm. "Xa xôi" là Trường Sơn cuối rừng, là khoảng cách địa lí; đồng thời là khoảng cách giữa sự hi sinh thầm lặng với đời sống bình thường. Người ta có thể đi qua trọng điểm thật nhanh, nhưng ánh sáng của họ thì ở lại, như sao trời lặng lẽ mà không tắt. Như vậy, nhan đề không chỉ đẹp ở âm hưởng, mà còn có sức nâng đỡ tư tưởng truyện: Ca ngợi chủ nghĩa anh hùng cách mạng, ca ngợi thế hệ trẻ sống đẹp, sống hết mình trong thời chiến, để "ánh sáng" của họ trở thành điều không thể quên trong ký ức dân tộc.
Với Lê Minh Khuê, nhà văn nữ từng là nữ thanh niên xung phong, đã chứng kiến những gian khổ, hi sinh cũng như tâm hồn tuyệt đẹp của tuổi trẻ Trường Sơn nên rất thành công khi viết về những anh chiến sĩ, cô gái thanh niên xung phong thời chống Mĩ. Một trong những tác phẩm nổi tiếng của bà là truyện ngắn "Những ngôi sao xa xôi" được sáng tác năm 1971 (xuất bản năm 2001), trong lúc cuộc kháng chiến chống Mĩ diễn ra vô cùng ác liệt và bấy giờ Lê Minh Khuê cũng đang tham gia hoạt động trên tuyến đường Trường Sơn.
Những ngôi sao xa xôi là nhan đề hay, giàu hình ảnh, gợi nhiều ý nghĩa và vô cùng lãng mạn. Câu chuyện viết về đề tài chiến tranh mà nhà văn mượn hình ảnh thiên nhiên thơ mộng để đặt tên cho tác phẩm của mình. Trước hết, nhan đề "Những ngôi sao xa xôi" mang nghĩa thực chỉ những ngôi sao có thật, là hình ảnh thiên nhiên tươi đẹp, vĩnh hằng tỏa sáng lấp lánh trên bầu trời đêm. Đặt dưới cái nhìn của nhân vật Phương Định- cô gái trẻ với vẻ đẹp nữ tính trẻ trung, luôn yêu thích sự lãng mạn, mộng mơ, những ngôi sao còn gợi nhớ về những kỉ niệm tuổi thơ của cô gái, để lại trong lòng người đi xa những suy tư lắng đọng. Đó là nỗi nhớ nhà, khao khát cuộc sống hòa bình, hạnh phúc. Ánh sáng của những ngôi sao không chỉ xoa dịu không khí bức bối, căng thẳng nơi chiến trường mà còn giúp soi sáng, khích lệ tinh thần của những cô gái thanh niên xung phong làm tốt nhiệm vụ chiến đấu vì Tổ quốc thân yêu. Ngoài ra người đọc cũng có thể liên tưởng đến những ngôi sao trên mũ, trên vai người lính hay là ngôi sao vàng trên lá cờ Tổ quốc Việt Nam.
Những ngôi sao ấy còn mang ý nghĩa biểu tượng, tượng trưng cho vẻ đẹp tâm hồn của những cô gái thanh niên xung phong trên tuyến đường Trường Sơn thời kì kháng chiến chống Mỹ. Họ chính là những ngôi sao khiêm nhường lặng lẽ, tuy nhỏ bé, khuất lấp nhưng có sức tỏa sáng diệu kì. Qua đó, nhan đề đã định hướng cho người đọc cảm nhận chủ đề, tư tưởng tác phẩm: Ca ngợi vẻ đẹp tâm hồn của thế hệ trẻ Trường Sơn thời chống Mĩ, vẻ đẹp của tâm hồn mơ mộng, trẻ trung và tinh thần dũng cảm, lạc quan.
Ý nghĩa nhan đề Những ngôi sao xa xôi ngắn gọn
Mẫu 1
Nhan đề Những ngôi sao xa xôi là một nhan đề giàu chất thơ, lãng mạn và rất tiêu biểu cho văn học thời kháng chiến chống Mĩ. Tựa đề không chỉ gợi lên bầu trời đêm Trường Sơn mênh mông, nơi những vì sao lấp lánh trong khoảng xa vời, mà còn bắt nguồn từ thế giới tâm hồn của nhân vật Phương Định: Cô gái Hà Nội có ánh mắt "xa xăm", hay mơ mộng, hay nhớ về thành phố với những "ngôi sao to" trên bầu trời. Đồng thời, nhan đề còn gắn với cách nhìn trân trọng của đồng đội: Các anh lính, các anh lái xe, những người đi qua trọng điểm, đã gọi tổ trinh sát mặt đường như những vì sao trên cao điểm. "Ngôi sao" vì tỏa sáng, vì đẹp trong trẻo, vì mang ý nghĩa dẫn đường; "xa xôi" vì ở nơi cuối rừng, giữa chiến trường heo hút, thầm lặng, ít người biết đến. Bằng hình ảnh ấy, Lê Minh Khuê tôn vinh ba cô gái thanh niên xung phong – Phương Định, Nho, chị Thao – những con người bình dị mà phi thường, lấy tuổi trẻ đối mặt bom đạn, lấy sự can trường soi rọi niềm tin, để giữa mưa bom vẫn hiện lên một thứ ánh sáng dịu mát mà bền bỉ như sao trời.
Mẫu 2
Tựa đề Những ngôi sao xa xôi nghe qua tưởng chỉ là một hình ảnh thiên nhiên, nhưng thật ra lại là biểu tượng đầy dụng ý của nhà văn. "Ngôi sao" gợi vẻ lung linh, cao quý, trong sáng; trong tác phẩm, đó là vẻ đẹp của ba cô gái trinh sát mặt đường – những cô gái trẻ vẫn giữ được sự hồn nhiên, mơ mộng, giàu cảm xúc dù phải sống trong hang đá, chạy trên cao điểm đầy bom nổ chậm. Còn "xa xôi" không chỉ nói về khoảng cách địa lí của Trường Sơn với hậu phương, với Hà Nội, mà còn nói về sự âm thầm của những người làm nhiệm vụ nguy hiểm: Họ ở trên cao điểm "vắng", ít ai chứng kiến hết công việc đo đất, đếm bom, phá bom. Như sao trời, ánh sáng của họ không ầm ĩ, không phô trương, nhưng lại khiến người khác thấy ấm lòng và tin tưởng. Qua nhan đề, Lê Minh Khuê đã khéo đưa vào truyện một vẻ đẹp lãng mạn để làm dịu đi sự khốc liệt của chiến tranh, đồng thời gửi gắm lời tri ân với thế hệ thanh niên xung phong: Những "ngôi sao" bé nhỏ mà kiên cường, càng trong đêm tối càng tỏa sáng.
Mẫu 3
Nhan đề Những ngôi sao xa xôi được gợi mở từ chính cảm nhận của Phương Định về cuộc sống và con người nơi tuyến lửa. Cô gái Hà Nội ấy mang theo nỗi nhớ thành phố, nhớ cửa sổ, nhớ đêm mưa đá, nhớ những ánh đèn trên quảng trường "lung linh như những ngôi sao", và từ những hồi tưởng ấy, bầu trời sao trở thành biểu tượng của một thế giới bình yên, đẹp đẽ, luôn ở phía trước. Nhưng đồng thời, "những ngôi sao" trong nhan đề còn là hình ảnh ẩn dụ cho ba cô gái thanh niên xung phong trên cao điểm Trường Sơn. Họ sống giữa đất đỏ, đá to, cây cháy khô, giữa tiếng máy bay trinh sát và bom rơi; vậy mà vẫn giữ tiếng cười, vẫn có những dự định "sau chiến tranh", vẫn tin một niềm tin mãnh liệt. "Xa xôi" vì họ ở nơi heo hút, vì sự hy sinh của họ không phải ai cũng nhìn thấy ngay; muốn nhận ra ánh sáng ấy, người ta phải "ngước nhìn", phải nhìn bằng sự thấu hiểu và trân trọng. Tựa đề vì thế vừa đẹp, vừa sâu, vừa là lời ngợi ca thấm thía: Tuổi trẻ Việt Nam thời chống Mĩ đã tỏa sáng theo cách lặng thầm mà vĩ đại như sao trời.
Mẫu 4
Có thể nói nhan đề Những ngôi sao xa xôi là một "chìa khóa" nghệ thuật giúp người đọc bước vào thế giới truyện với cảm xúc vừa xót xa vừa tự hào. Hình ảnh ngôi sao vốn nhỏ bé nhưng bền bỉ, không rực chói như mặt trời mà lấp lánh âm thầm; đó chính là vẻ đẹp của các cô gái trinh sát mặt đường: Trẻ trung, giàu nữ tính, thích hát, thích làm điệu, có những rung động rất đời thường, nhưng khi đứng trước nhiệm vụ, họ lại vô cùng gan góc, quyết liệt. Hai chữ "xa xôi" gợi lên cái xa của chiến trường Trường Sơn, xa gia đình, xa Hà Nội, xa những ngày êm đềm. Đồng thời, nó còn gợi cái xa về nhận thức: Chiến công của họ không nằm ở những nơi "ánh đèn sân khấu", mà ở trọng điểm bụi đất, nơi "thần chết" lẩn trong ruột bom. Nhờ nhan đề ấy, câu chuyện không chỉ kể về bom đạn mà còn thắp lên ánh sáng nhân văn: Trong khắc nghiệt vẫn có mơ mộng, trong hiểm nguy vẫn có tình đồng đội, và trong im lặng vẫn có những ngôi sao bền bỉ tỏa sáng.
Mẫu 5
Nhan đề Những ngôi sao xa xôi vừa lãng mạn vừa gợi nhiều tầng ý nghĩa biểu tượng. Trước hết, "ngôi sao" có thể khiến người đọc liên tưởng đến "ngôi sao trên mũ" của người lính, gợi lí tưởng và niềm tin chiến đấu. Nhưng trong tác phẩm của Lê Minh Khuê, ngôi sao còn là vẻ đẹp tâm hồn của ba nữ thanh niên xung phong: Họ can đảm đến mức dám bước thẳng tới quả bom, nhưng cũng dịu dàng đến mức nâng niu từng viên kẹo chanh, tờ giấy thơm. "Xa xôi" là Trường Sơn cuối rừng, là khoảng cách địa lí; đồng thời là khoảng cách giữa sự hi sinh thầm lặng với đời sống bình thường. Người ta có thể đi qua trọng điểm thật nhanh, nhưng ánh sáng của họ thì ở lại, như sao trời lặng lẽ mà không tắt. Như vậy, nhan đề không chỉ đẹp ở âm hưởng, mà còn có sức nâng đỡ tư tưởng truyện: Ca ngợi chủ nghĩa anh hùng cách mạng, ca ngợi thế hệ trẻ sống đẹp, sống hết mình trong thời chiến, để "ánh sáng" của họ trở thành điều không thể quên trong ký ức dân tộc.
Last edited by a moderator:

