4 ❤︎ Bài viết: 6 Tìm chủ đề
58 0
55286766555_b908202a7e_o.png


Chào các bạn độc giả của dembuon.vn ,

Có những buổi chiều tan ca, khi dòng người đổ ra khỏi các tòa nhà văn phòng, các khu công nghiệp, các khu chợ tấp nập, chúng ta bắt gặp những đôi mắt mệt mỏi, những đôi vai hơi chùng xuống sau một ngày dài. Người phụ nữ trung niên cặm cụi đẩy xe hàng qua góc phố, người đàn ông lái xe ôm công nghệ ngồi thở dài trước màn hình điện thoại chờ chuyến tiếp theo, cậu sinh viên làm thêm ca tối vừa ra khỏi cửa hàng tiện lợi với đôi chân rã rời. Mỗi người một gánh nặng riêng, mỗi người một câu chuyện riêng mà chưa chắc đã có ai lắng nghe hết.

Và trong những khoảnh khắc tĩnh lặng hiếm hoi của cuộc sống bộn bề ấy, khi một mình với chính mình, không ít người trong chúng ta lại tự hỏi một câu hỏi nhỏ mà đau: "Mình như vậy, liệu có xứng đáng được yêu thương không?"

Vì Sao Câu Hỏi Ấy Lại Xuất Hiện?

Để hiểu vì sao nỗi hoài nghi ấy cứ len lỏi vào những giờ phút yên tĩnh nhất của một ngày, có lẽ cần nhìn lại môi trường mà con người hiện đại đang sống, một môi trường mà từng giờ, từng phút, đang ngầm thì thầm vào tai chúng ta rằng mình "chưa đủ".

Mạng xã hội là thứ đầu tiên cần nhắc đến. Thứ vật dụng gần như không thể thiếu trong túi áo của mỗi người ấy, mỗi ngày phơi bày trước mắt chúng ta hàng trăm hình ảnh của những cuộc đời trông có vẻ hoàn hảo. Những chuyến du lịch xa hoa, những bữa ăn đẹp như tranh, những thân hình cân đối được ánh đèn chiếu sáng tinh tế. Người ta gọi đó là "sống đẹp", nhưng ít ai nhắc đến rằng đằng sau mỗi tấm ảnh ấy là bao nhiêu lần chỉnh sửa, bao nhiêu góc chụp bị loại bỏ, bao nhiêu khoảnh khắc đau lòng không ai thấy.

Thế nhưng não bộ con người không phân biệt được điều đó. Khi liên tục tiếp xúc với những "phiên bản highlight" của người khác, chúng ta vô thức lấy đó làm thước đo cho chính mình. Và đương nhiên, khi so sánh một cuộc đời thực với một cuộc đời được dàn dựng, chúng ta luôn thua.

Áp lực đồng lứa cũng là một sức nặng vô hình nhưng không kém phần đè nặng. Ở độ tuổi hai mươi, người ta hỏi: "Mày ra trường chưa, làm gì rồi?" Ở tuổi ba mươi: "Sao chưa lấy vợ, chưa có nhà?" Ở tuổi bốn mươi: "Con mày học trường nào, thành tích thế nào?" Mỗi câu hỏi tưởng chừng vô hại ấy lại ngầm chứa đựng một thang đo vô hình về giá trị con người, rằng bạn xứng đáng hay không phụ thuộc vào những cột mốc xã hội bạn đã chạm tới hay chưa.

Và rồi tiền bạc, thứ không thể né tránh trong cuộc sống mưu sinh. Khi vật giá leo thang, khi lo từng khoản học phí, tiền thuê nhà, tiền chữa bệnh cho cha mẹ già, người ta dễ rơi vào cảm giác rằng mình "chưa đủ", chưa đủ giỏi, chưa đủ cố gắng, chưa đủ giá trị. Từ "chưa đủ tiền", người ta trượt dần sang "chưa đủ xứng đáng" một cách không hay biết, không kịp nhận ra.

Đó là lý do vì sao sự tự ti không phải điểm yếu của riêng ai. Đó là hệ quả tất yếu của một xã hội đang chạy đua không ngừng, nơi giá trị con người bị quy đổi thành những con số trên bảng lương hay những lượt tim trên mạng xã hội.

Nhưng Giá Trị Của Một Con Người Không Bao Giờ Là Con Số:

Hãy nhìn lại người phụ nữ đẩy xe hàng ở góc phố kia.

Mỗi sáng, khi phần lớn thành phố còn đang say ngủ, bà đã thức dậy, sắp xếp từng thứ hàng hóa lên xe với đôi bàn tay thô ráp nhưng thoăn thoắt. Bà không có tài khoản mạng xã hội. Bà không có bộ ảnh du lịch. Bà không đạt được bất kỳ "cột mốc" nào mà xã hội gọi là thành công. Nhưng bà nuôi được ba đứa con ăn học, bà còn dành dụm gửi tiền về quê cho mẹ già mỗi tháng, bà mỉm cười với từng người khách dù trời nắng gắt hay mưa tầm tã.

Bà ấy có xứng đáng được yêu thương không?

Câu trả lời, hiển nhiên và không cần bàn cãi, là: Có. Hoàn toàn xứng đáng.

Và nếu bà ấy xứng đáng, thì tại sao chúng ta lại không?

Sự thật là yêu thương không phải phần thưởng dành cho người xuất sắc nhất. Yêu thương là nhu cầu căn bản của con người, cũng như cần không khí để thở, cần nước để sống. Không ai bảo rằng phải đạt điểm cao mới được thở. Không ai quy định rằng phải có nhà lầu xe hơi mới được uống nước. Thế thì tại sao chúng ta lại chấp nhận cái lô lốc sai lầm rằng phải "đủ điều kiện" mới được yêu và được trân trọng?

Mỗi con người sinh ra đã là một cá thể độc nhất. Không một ai trên thế giới này giống hệt bạn, không một ai có cùng tổ hợp ký ức, cảm xúc, trải nghiệm và tâm hồn như bạn. Sự độc nhất ấy, tự nó, đã là một giá trị không thể định giá bằng tiền bạc hay địa vị.

Chính Những Vết Thương Cũng Là Bằng Chứng Của Sự Xứng Đáng:

Có một nghịch lý kỳ lạ mà ít ai để ý: Chính vì chúng ta đã từng đau, đã từng mệt, đã từng vấp ngã, chúng ta lại càng xứng đáng được yêu thương hơn, chứ không phải ít hơn.

Nghĩ mà xem, người nào chưa từng trải qua giông bão, người đó chưa thực sự hiểu được giá trị của một bờ vai để tựa vào. Nhưng những ai đã từng trắng đêm lo lắng, đã từng nuốt nước mắt vào trong để tiếp tục bước đi, đã từng một mình gánh chịu những điều không thể nói thành lời, những người đó hiểu hơn ai hết rằng một cử chỉ quan tâm nhỏ bé có thể có ý nghĩa lớn lao đến nhường nào.

Những vết sẹo trên tâm hồn không phải dấu hiệu của sự yếu đuối. Đó là bằng chứng của sức chịu đựng. Người đã gục ngã mà vẫn đứng dậy, người đó mạnh mẽ hơn rất nhiều so với người chưa bao giờ phải đứng dậy. Và sức mạnh ấy, sự bền bỉ ấy, hoàn toàn xứng đáng được nhìn nhận và trân trọng.

Cuộc sống mưu sinh hằng ngày đôi khi khắc nghiệt đến mức người ta không còn thời gian để nhìn lại mình. Người cha làm tăng ca quên mất rằng ông đang hy sinh giấc ngủ vì tình yêu với con cái. Người mẹ tất bật cơm nước quên mất rằng từng bữa cơm bà nấu là một hành động yêu thương cụ thể và chân thành nhất. Người trẻ vật lộn với áp lực công việc quên mất rằng mỗi ngày cố gắng không bỏ cuộc của họ đã là một chiến thắng đáng ngưỡng mộ.

Chúng ta hay nhìn vào những điều lớn lao mà bỏ sót những điều nhỏ bé, nhưng chính trong những điều nhỏ bé ấy, giá trị của một con người hiện rõ nhất.

Tự Yêu Thương Bản Thân: Không Phải Ích Kỷ, Mà Là Dũng Cảm

Trước khi có thể nhận tình yêu thương từ người khác, mỗi chúng ta cần học cách trao nó cho chính mình trước.

Điều này nghe có vẻ đơn giản, nhưng thực ra đòi hỏi một sự dũng cảm không nhỏ, bởi vì xã hội từ lâu đã dạy rằng đặt bản thân lên trước là ích kỷ, rằng cần phải hoàn hảo trước rồi mới dám tự hào về mình, rằng chỉ khi được người khác công nhận thì giá trị của mình mới có thật. Nhưng tất cả những điều đó đều sai.

Tự yêu thương bản thân không có nghĩa là tự mãn hay phủ nhận những điều cần cải thiện. Đó là thái độ bao dung với chính mình, hiểu rằng mình không hoàn hảo nhưng vẫn xứng đáng được đối xử tốt; hiểu rằng mình đang cố gắng dù kết quả chưa như mong đợi; hiểu rằng những cảm xúc tiêu cực, mệt mỏi, buồn bã, lo âu, đều hợp lý và không cần phải giấu đi hay xấu hổ vì chúng.

Hãy bắt đầu từ những điều nhỏ nhất. Sau một ngày dài, thay vì tự trách bản thân vì những gì chưa làm được, hãy thử ghi nhận một điều mình đã làm tốt, dù nhỏ đến đâu. Đó có thể chỉ đơn giản là: "Hôm nay mình đã không bỏ cuộc." Điều đó thôi, đã đủ để trân trọng rồi.

Bạn Đã Xứng Đáng Ngay Từ Khi Bắt Đầu

Nếu hôm nay bạn đang đọc những dòng này sau một ngày dài mệt nhoài, có thể bạn vừa tan ca muộn, vừa lo xong một chuyện khó khăn, hay đang cố gắng tìm lại chút bình yên trong lòng trước khi đặt lưng xuống ngủ, thì hãy để những dòng này là một bàn tay nhẹ nhàng vỗ vai bạn mà nói rằng: Bạn đã làm rất tốt rồi. Dù không ai nhìn thấy, dù không ai nói ra.

Giá trị của bạn không nằm ở con số trong tài khoản ngân hàng, không nằm ở chức danh trên danh thiếp, không nằm ở số lượng người theo dõi trên mạng xã hội. Giá trị của bạn nằm ở chính sự hiện diện của bạn trong cuộc đời này, ở những điều bạn cảm nhận, ở những người bạn quan tâm, ở những khoảnh khắc bạn đã chọn tiếp tục bước đi dù mệt mỏi.

Cuộc sống sẽ còn nhiều ngày gian nan phía trước. Sẽ còn những lúc nghi ngờ bản thân, còn những đêm dài trằn trọc, còn những khoảnh khắc cảm thấy mình quá nhỏ bé trước muôn vàn áp lực. Nhưng giữa tất cả những điều đó, hãy giữ lấy một niềm tin, rằng bạn xứng đáng được yêu thương, không phải vì bạn hoàn hảo, mà vì bạn là một con người đang thực sự sống, thực sự cố gắng và thực sự cảm nhận.

Và điều đó, chưa bao giờ là chưa đủ.
 
Chỉnh sửa cuối:

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back