19
0
Có những buổi chiều muộn, khi bước chân trở về nhà sau một ngày dài không có điểm dừng, chúng ta đóng cửa lại và đứng yên một lúc trong bóng tối của hành lang, không muốn bật đèn lên ngay, chỉ muốn đứng đó thêm vài giây để lấy lại hơi thở. Ngoài kia vẫn còn đó những deadline chưa xong, những lời nói của ai đó cứ vẩn vơ trong đầu, những lo toan cơm áo nằm chình ình như tảng đá nặng nề không biết khi nào mới đặt xuống được.
Và rồi, từ phía trong nhà, một tiếng "meo" nhỏ nhẹ vang lên. Hay một bộ bàn chân lọc cọc chạy ra, một cái đuôi vẫy không kịp định thần.
Chỉ vậy thôi. Nhưng chỉ vậy thôi cũng đủ làm lồng ngực nhẹ đi một nửa.
Rất nhiều người trong chúng ta đã từng tự hỏi, tại sao những sinh vật bé nhỏ không biết nói ấy lại có thể làm được điều mà đôi khi cả một buổi trò chuyện với người thân cũng không làm được? Tại sao một cái áp đầu vào lòng bàn tay, một cái cuộn tròn bên cạnh lúc nửa đêm, lại có sức mạnh xoa dịu đến kỳ lạ đến thế?
Câu trả lời, thật ra, rất bình dị và cũng rất thẳm sâu.
Con người hiện đại cô đơn theo cách không ai nhìn thấy:
Chúng ta đang sống trong một thời đại mà sự kết nối chưa bao giờ dễ dàng đến thế nhưng nỗi cô đơn cũng chưa bao giờ phổ biến đến thế. Điện thoại lúc nào cũng đầy thông báo. Mạng xã hội lúc nào cũng có người online. Chỉ cần một cái chạm ngón tay là có thể nói chuyện với ai đó ở bên kia thế giới.
Nhưng chúng ta vẫn cô đơn. Cô đơn theo một cách rất lạ và rất khó gọi tên.
Bởi vì sự kết nối trong thế giới hiện đại thường đi kèm với một cái giá thầm lặng: Chúng ta phải gồng mình lên để xứng đáng với nó. Phải trình bày bản thân cho đẹp, cho ổn, cho có vẻ đang sống tốt. Phải lọc lại cảm xúc trước khi chia sẻ, sợ người ta thấy mình yếu đuối. Phải cân nhắc từng lời nói, sợ người kia hiểu nhầm, sợ tạo gánh nặng, sợ bị phán xét. Ngay cả với những người thân thiết nhất, chúng ta đôi khi vẫn giữ lại một phần của mình ở phía sau, không phải vì không tin tưởng mà vì không muốn làm phiền.
Con người hiện đại đang mang một bộ mặt ngoài đời và một trái tim khác ở bên trong, và khoảng cách giữa hai thứ đó ngày càng lớn hơn theo từng năm tháng.
Chúng ta mệt. Không chỉ mệt về thể xác mà mệt vì cái gánh nặng vô hình của việc phải liên tục đáp ứng kỳ vọng. Kỳ vọng của công việc. Kỳ vọng của gia đình. Kỳ vọng của xã hội. Và cả kỳ vọng của chính bản thân mình, thứ đôi khi còn nặng nề hơn tất cả những thứ kia cộng lại.
Và trong cái mệt mỏi cô độc đó, chúng ta bước về nhà, đóng cửa lại, rồi gặp một sinh vật bốn chân đang nhìn mình bằng đôi mắt không chứa đựng bất kỳ sự phán xét nào.
Sự hiện diện im lặng nhưng thấu suốt:
Điều kỳ diệu mà thú cưng làm được không phải là chúng hiểu ngôn ngữ của chúng ta. Điều kỳ diệu nằm ở chỗ chúng hoàn toàn không cần đến ngôn ngữ mà vẫn hiểu được điều quan trọng nhất: Rằng chúng ta cần được ở bên một ai đó lúc này.
Khi chúng ta ngồi xuống sàn nhà trong trạng thái kiệt sức, không nói gì, một chú chó sẽ lặng lẽ đi lại và đặt đầu lên đùi. Không hỏi hôm nay có chuyện gì. Không đưa ra lời khuyên. Không cố gắng "giải quyết vấn đề". Chỉ đơn giản là ngồi đó, áp thân vào thân, như một lời thì thầm không thành tiếng: "Tôi ở đây. Tôi ở đây với bạn."
Một chú mèo thì khác hơn, lãnh đạm hơn theo cái cách mà chỉ những ai từng nuôi mèo mới hiểu được vẻ đẹp của sự lãnh đạm đó. Chúng không lao ra vồ vập như chó, nhưng đến một lúc nào đó trong đêm, khi chúng ta đang nằm một mình với những suy nghĩ nặng nề, chú mèo sẽ lặng lẽ nhảy lên, cuộn tròn bên cạnh, và tiếng gừ gừ nhỏ nhẹ của nó sẽ lấp đầy căn phòng bằng một thứ yên tĩnh ấm áp mà rất lâu rồi chúng ta không được cảm nhận.
Và điều quan trọng hơn tất cả là: Chúng không quan tâm chúng ta là ai ở ngoài đời.
Người nuôi thú cưng có lẽ đều hiểu cái cảm giác này. Chú chó nhỏ của mình không biết mình đang thăng chức hay vừa bị sa thải. Chú mèo không biết mình đang nợ nần hay vừa kiếm được một khoản tiền lớn. Chúng không biết mình từng thất bại hay thành công, không đánh giá mình qua cái xe mình đi hay cái nhà mình ở, không so sánh mình với ai cả. Với chúng, mỗi người chỉ đơn giản là người mà chúng yêu. Không điều kiện, không thêm bớt, không bao giờ thay đổi.
Trong một thế giới mà hầu hết mọi mối quan hệ đều có màu sắc của sự đo đếm và kỳ vọng, thứ tình cảm đơn thuần không vướng bận toan tính của một sinh vật bốn chân trở thành thứ xa xỉ nhất và cũng cần thiết nhất mà con người ta tìm kiếm.
Liều thuốc sinh học từ những cái chạm dịu dàng:
Không chỉ là cảm xúc, khoa học cũng từ lâu đã lên tiếng xác nhận điều mà trực giác của chúng ta đã biết từ lâu: Thú cưng chữa lành theo đúng nghĩa đen của từ đó.
Khi bàn tay chúng ta đặt lên bộ lông mềm mại của một chú chó hay một chú mèo, não bộ lập tức nhận ra tín hiệu và bắt đầu tiết ra oxytocin, thường được gọi là hormone của sự gắn kết và hạnh phúc, thứ hormone mà cơ thể người ta sản sinh ra khi ôm ấp người thân, khi cảm thấy được yêu thương và an toàn. Đồng thời, nồng độ cortisol, hormone gây ra căng thẳng và lo âu, bắt đầu giảm xuống. Nhịp tim chậm lại. Huyết áp hạ xuống. Những thớ cơ đang căng cứng suốt một ngày dài dần dần được thả lỏng ra.
Tất cả những điều đó xảy ra chỉ từ một hành động đơn giản là vuốt ve một sinh vật nhỏ bé.
Không cần thuốc. Không cần liệu pháp phức tạp. Chỉ cần một cái chạm dịu dàng và sự hiện diện ấm áp của một sinh linh đang tin tưởng đặt mình vào tay chúng ta.
Tiếng gừ gừ nhỏ của một chú mèo không chỉ dễ nghe, nó thực sự tác động lên hệ thần kinh của con người theo hướng kích hoạt trạng thái thư giãn sâu. Cái chạm ướt át từ chiếc mũi nhỏ của một chú chó lên lòng bàn tay, cái lắc đuôi nhịp nhàng, cái nhìn tin cậy không rời, tất cả đều là những rung động nguyên bản, thô sơ và chân thật của sự sống đang kéo chúng ta trở lại với khoảnh khắc hiện tại.
Bởi vì thú cưng không sống trong quá khứ hay tương lai. Chúng chỉ sống ở đây, lúc này, với người đang ở bên cạnh chúng. Và khi ở cạnh chúng, chúng ta cũng được kéo về cái hiện tại ấy, được phép tạm gác lại những lo âu về ngày mai, tạm quên đi những vết thương của hôm qua, chỉ để cảm nhận hơi ấm thực tế đang chạm vào lòng bàn tay mình ngay lúc này.
Trách nhiệm nhỏ bé tạo nên ý nghĩa lớn lao:
Có một điều nữa mà người nuôi thú cưng thường nhận ra sau một thời gian, đôi khi không để ý nhưng thực ra đang âm thầm chữa lành họ từng ngày: Đó là cảm giác được cần đến.
Trong những giai đoạn cuộc sống trở nên mơ hồ và không có phương hướng, khi chúng ta không biết mình đang làm tất cả những điều này để làm gì, thú cưng mang lại một sự rõ ràng rất cụ thể và rất thật. Sáng ra, có một sinh vật nhỏ đang đói và đang chờ. Buổi chiều, có một ai đó đang mong chúng ta về. Cuối ngày, có một trách nhiệm nhỏ bé nhưng thực sự cần được thực hiện.
Việc lo từng bữa ăn cho chúng, dọn dẹp khay cát, chuẩn bị nước uống sạch sẽ, những hành động nhỏ và lặp đi lặp lại ấy vô tình trở thành cái neo giúp chúng ta không bị trôi dạt quá xa. Chúng thiết lập lại nhịp sống cho những ngày tháng mà chúng ta không còn tìm được lý do để ra khỏi giường. Chúng trao cho chúng ta cảm giác có một ai đó thực sự cần mình, không phải vì mình giỏi giang hay thành đạt, mà đơn giản chỉ vì mình là người của chúng.
Và cảm giác được cần đến theo cái cách vô điều kiện ấy, đôi khi còn chữa lành hơn bất kỳ thứ gì khác.
Được quyền yếu đuối:
Có một điều mà xã hội này không dạy chúng ta đủ: Chúng ta được quyền yếu đuối.
Chúng ta bị dạy phải mạnh mẽ, phải kiên cường, phải tiếp tục bước đi dù đang kiệt sức, phải mỉm cười dù lòng đang nặng trĩu. Sự yếu đuối được ngầm định là điều xấu hổ, là thứ cần che giấu, là dấu hiệu của sự thất bại. Và thế là chúng ta gồng lên, ngày qua ngày, tháng qua tháng, cho đến khi cái gồng mình ấy trở thành tư thế mặc định và chúng ta quên mất rằng mình cũng chỉ là người, cũng có quyền được mệt và được buồn.
Nhưng trước mặt thú cưng, tất cả những lớp giáp đó tự nhiên rơi xuống.
Không ai phán xét chúng ta nếu chúng ta khóc ôm một chú chó lúc nửa đêm. Không ai thấy đó là yếu đuối nếu chúng ta nằm xuống và để một chú mèo cuộn tròn trên bụng trong một buổi chiều không làm gì được. Không ai đòi chúng ta phải giải thích hay phải ổn hơn hay phải nhanh nhanh vượt qua đi. Chúng chỉ ở đó, hiện diện và trung thành, như một chứng nhân thầm lặng cho những khoảnh khắc thật nhất của chúng ta.
Và trong cái không gian không phán xét đó, chúng ta mới thực sự được thở.
Lời kết
Thú cưng không biết dùng ngôn từ để nói với chúng ta rằng mình đẹp hay mình giỏi. Chúng không mua cho chúng ta những món quà đắt tiền, không có cách nào để chúng ta khoe chúng lên mạng xã hội như một bằng chứng cho sự thành công. Nhưng chúng trao cho chúng ta thứ mà tiền bạc không mua được và danh vị không đổi được: Một tình yêu thuần khiết không vướng bận bất kỳ điều kiện nào, một sự trung thành không bao giờ dao động, và một sự hiện diện ấm áp trong những khoảnh khắc chúng ta cần nó nhất.
Nếu hôm nay mỗi người đang cảm thấy mệt mỏi, nếu những lo toan và áp lực ngoài kia đang làm trái tim nặng nề, hãy trở về nhà và ôm lấy những người bạn bốn chân một lần. Hãy để hơi ấm từ tấm thân nhỏ bé của chúng sưởi lại những góc đang nguội lạnh bên trong. Hãy ngồi xuống bên cạnh chúng, đặt tay lên lưng chúng, và để tâm trí tạm nghỉ ngơi khỏi tất cả những tiếng ồn của cuộc đời.
Với chúng, mỗi người luôn là cả thế giới rồi. Không cần phải làm thêm bất kỳ điều gì để xứng đáng với tình yêu đó.
Và đôi khi, chỉ cần biết điều đó thôi, cũng đã đủ để tiếp tục bước qua một ngày nữa.
