Bậc thầy độc dược Severus Snape đang rất bực mình, tại sao ư? Dumbledore buộc hắn bỏ dở vạc độc dược đang pha chế giữa chừng mà lên văn phòng của lão, vì "một việc khẩn cấp".
- Kẹo chanh.
Vừa dứt, Ưng thần dịch chuyển, bậc thang xoắn hiện ra, Severus bước lên từng bậc, mồm không ngừng làu bàu, vừa vào văn phòng hiệu trưởng, Albus Dumbledore đã niềm nở chào hỏi:
- À, Severus, cậu bé của ta, giọt chanh chứ?
Lão phù thủy già cầm cái bát đựng đầy loại kẹo Muggle yêu thích lên mời, Severus nhăn mặt, nhưng vẫn giữ một giọng nói tôn kính nhất có thể:
- Không, cảm ơn hiệu trưởng, tôi ổn. Ông cần gì ở tôi?
"Tốt nhất không phải điều gì ngu ngốc."
Severus nghĩ.
- Đúng rồi, đúng rồi, như cậu biết là năm học mới sắp bắt đầu, thư nhập học đã được gửi đi, hầu hết các học sinh đã nhận được thư, nhưng có vẻ
Harry Potter đã gặp một vấn đề nào đó khiến cho cậu bé không thể nhận thư.
Sao Severus lại không nghĩ đến điều này nhỉ, tất nhiên là phải liên quan đến đứa trẻ sống sót. Đứa con của Potter chắc hẳn được sống trong nhung lụa, tôn sùng bởi nhà Dursley, có khả năng Harry Potter được nuông chiều quá mức để rồi trở thành một thằng nhóc hư hỏng, kiêu ngạo đến nỗi không thèm làm những thứ như trả lời thư.
- Vậy ý ông là sao?
Severus nói dứt khoát, hắn chỉ muốn xong việc để có thể ra khỏi cái căn phòng toàn màu sắc với âm thanh kì lạ này.
Mắt Dumbledore bỗng lóe lên tia lấp lánh, bàn tay già nua vuốt chòm râu dài, bạc phơ, Severus biết lão ta sắp có âm mưu gì.
- Ta muốn cậu đến số 4 đường Privet Drive và kiểm tra tình hình của Harry.
Severus trợn trừng mắt, hắn gắt:
- Tuyệt đối không, ông muốn tôi đi kiểm tra xem đứa con của kẻ thù truyền kiếp có ổn không ư? Tại sao không phải là bất cứ ai khác ngoài tôi? Ông biết rất rõ về mối quan hệ giữa tôi và Potter!
Albus vẫn bình thản, lão biết rằng sẽ nhận được phản ứng này:
- À, nhưng Severus, Harry cũng là con của Lily.
Severus khựng lại, môi mấp máy như muốn nói một câu để vặn lại, nhưng không thể. Đúng vậy, thằng bé cũng là con của Lily Evans, của người phụ nữ hắn yêu.
Và hắn đã thề sẽ bảo vệ người mà Lily trân quý nhất.
Severus mở mồm, nhưng lần này lại không thể nói gì. Albus nhìn hắn mong chờ, ánh mắt làm hắn muốn phát điên, đồng thời khiến hắn phải dè chừng.
Cuối cùng, hắn quyết định gạt cái tôi sang một bên và thử một lần hành động như một Gryffindor.
- Được rồi. Chỉ lần này thôi.
Vẻ hài lòng hiện rõ trên khuôn mặt của Albus sau khi nghe được câu trả lời mong muốn từ cựu Tử thần Thực tử. Không đợi Dumbledore nói thêm bất cứ điều gì, Severus đã quay lưng bỏ đi, áo choàng phập phồng phía sau.
Sau khi khoác một bộ dạng mà sẽ không khiến cho bọn Muggle nghi ngờ, Severus sải bước trên con đường đến số 4 Privet Drive, dừng trước căn nhà của gia đình Dursley, Severus đeo lên biểu cảm bình tĩnh nhất có thể trước khi gõ cửa.
- Ai đó? Đợi một chút.
Severus nhận ra ngay chủ nhân của cái giọng nói cao chót vót nghe không lọt tai đó, cô chị ghen ghét với em mình – Petunia Evans, giờ là Dursley.
Cánh cửa vừa mở, một người đàn bà với mái tóc vàng và cổ dài bước ra, chào đón Severus bằng một nụ cười mà khiến hắn phải cố lắm mới ngăn nổi lời nhạo báng sắp phun từ miệng.
Quá giả dối, là một Slytherin hắn đương nhiên biết.
- Ngài cần gì sao?
Câu trả lời của Severus làm cho Petunia tái mặt:
- Tôi là một giáo viên của ngôi trường mà cậu Harry Potter sắp theo học, hẳn là cậu Potter đã nhận được thư nhập học, nhưng vì một lí do nào đó mà chúng tôi không thể nhận được thư hồi đáp, vì vậy hiệu trưởng đã cử tôi đến tìm hiểu lí do.
Petunia vội nói:
- Thằng bé không nhận được bất cứ bức thư nào cả.
Bà ta đóng vội cửa, nhưng Severus đưa tay giữ lại, hắn tiếp tục:
- Bà có chắc không, bà Dursley? Hẳn là đã có một bức thư được gửi đến đây từ nơi mang tên Hogwarts.
Petunia mở to mắt sau khi nghe đến từ "Hogwarts", bà ta chỉ vào mặt người đối diện:
- Ông.. ông là một trong số tụi nó.. lũ quái dị với cái ngôi trường mà em gái tôi đã theo học!
Severus thấy khó chịu trước các dùng từ của người đàn bà này:
- Đúng vậy, và hẳn là bà nhận ra tôi chứ, Tuney?
Cái tên làm bà ta giật mình, quắc mắt nhìn Severus, có vẻ bà ta nhận ra điều gì đó:
- Ra là mày! Cái thằng nhóc lầm lì lúc nào cũng lẽo đẽo theo con em quái dị của tao!
"Quá lắm rồi, ta mất hết kiên nhẫn rồi đấy!"
- Trí nhớ của bà vẫn tốt đấy, Tuney. Bây giờ nói: Harry Potter đâu?
Severus nhấn mạnh từng từ cuối, khiến cho giọng nói nạt học sinh của hắn thêm phần đe dọa, và nó rất có tác dụng. Petunia đứng sang một bên, đẩy cửa cho Severus vào, bà ta ngần ngừ:
- Vào đi, lôi nó khỏi đây ngay.
Petunia biết cái gã mà bà ta cho là "quái dị" này có thể làm những gì với gia đình mình, nên bà ta thà giao Harry ra còn hơn là dây dưa với hắn.
- Gọi nó ra.
Severus bất ngờ khi bà ta đi tới một cánh cửa dưới gầm cầu thang, bà ta kéo chốt khóa và mở tung cửa. Bà ta lôi một đứa trẻ nhỏ con mặc trên người bộ quần áo rộng thùng thình từ trong cái hốc hẹp đó, đẩy nó đến trước mặt Severus.
- Bà nhốt một đứa trẻ trong đó ư? Ôi, tôi đang thắc mắc làm cách nào bà có thể là máu mủ của Lily.
Petunia vội biện minh:
- Không phải lỗi tại tao, từ ngày nó đặt chân vào cái nhà này, nó chỉ biết gây rắc rối, nó nên cảm thấy biết ơn vì có một mái nhà và quần áo để mặc, nó không khác gì thằng bố vô dụng và người mẹ dị hợm của nó cả!
Severus lôi đũa phép ra, chĩa vào mặt Petunia, khi hắn sắp mở mồm và đọc câu thần chú kinh khủng nhất mà hắn có thể nghĩ đến, thì có giọng nói khác chen vào:
- Mẹ!
Cả hai hướng mắt lên trên cầu thang, nơi một thằng bé mà Severus cho là con của Petunia đang đứng. Mặt nó hốt hoảng, liếc nhìn Petunia rồi lại nhìn hắn, Petunia cũng thế, vừa để mắt đến cái đũa phép trên tay Severus, vừa nhìn cậu con trai, mồm lắp bắp những từ vô nghĩa.
- Chuyện gì mà ồn ào thế!
Một người đàn ông xuất hiện sau lưng Severus, ông ta to con y hệt thằng bé, mang bộ mặt cáu kỉnh, và khi ông liếc nhìn tới thứ mà Severus đang cầm, hắn hét lên ra lệnh với khuôn mặt tím vì giận dữ:
- Cất cái thứ đó mau, bằng cách nào mà lại thêm một đứa quái dị vào nhà ta?
"Cái gia đình này.. Thật đáng khinh!"
- Ta chắc chắn các người không nói với Harry về thân phận của nó.
Biểu cảm của Severus chuyển biến từ sự giận dữ và bất ngờ sang một biểu cảm mà hắn hàng ngày biểu hiện, hắn tuyên bố:
- Harry Potter sẽ theo tôi, nó sẽ không phải trở về nơi này với tụi quái vật các người. Tránh ra!
Severus ra lệnh cho Petunia khi hắn tiến đến "căn phòng" của Harry. Những thứ bên trong làm gân cổ hắn nổi lên: Đồ chơi hỏng ở trong một hộp giấy, giường cùng với gối và chăn, toàn đồ cũ rích.
- Thằng bé không có thứ gì còn xài được ư?
Giọng nói của Severus mang vẻ căm hận khó tả, như phun độc vào ba con người mang họ Dursley kia.
- Dạ thưa, con có ạ.
Sau một hồi im lặng, Harry lên tiếng, nó nói lí nhí vì sợ rằng người đàn ông đáng sợ đang cầm cái que kì lạ kia sẽ mắng nó vì chen ngang, chạy tới phòng ngủ của mình, nó mò mẫm rồi lôi từ trong góc một cái chăn đã không còn lành lặn, chỗ liền chỗ rách, phai màu và dơ bẩn. Nó ôm lấy cái chăn trước đôi mắt tò mò của Severus.
- Đây là cái chăn mà mẹ con dùng để quấn con hồi con còn bé, đây là kỷ vật duy nhất mà con có từ mẹ con.
Harry nhìn Severus với đôi mắt van xin như sợ rằng hắn ta sẽ lấy cái chăn khỏi nó, và cũng chính lúc này hắn như giật mình bởi đôi mắt ngọc lục bảo đang nhìn mình, đôi mắt đã từng hút hồn hắn vào cái ngày đầu tiên gặp Lily. Bây giờ khi hắn nhìn kĩ thì Harry không khác gì bản sao của James Potter, cặp kính tròn, tóc tai bù xù; hắn muốn cảm thấy khó chịu, nhưng không hiểu vì lí do gì khi nhìn vào đôi mắt đó, hắn lại không thể.
- Đi thôi.
Thằng bé ngơ ngác:
- Đi đâu thưa ngài? Mà ngài là ai?
- Ta là Severus Snape, giáo sư dạy bộ môn độc dược của trường Hogwarts, cũng là ngôi trường mà con sắp theo học.
Severus trả lời.
- Độc dược.. là gì ạ?
Đúng như Severus dự đoán, hắn biết rõ nhà Dursley không nói cho thằng bé về thế giới phép thuật, mấy người này ghét cay đắng bất cứ gì liên quan đến thế giới của nó. Hắn giải thích từ từ:
- Độc dược là một môn học quan trọng mà con sẽ học tại hogwarts, sau này con sẽ biết rõ, và con là một phù thủy..
- Này!
Severus lôi đũa ra, phẩy một cái:
- Silencio.
Mồm ông Dursley vẫn cứ cử động, nhưng không có bất cứ âm thanh nào. Harry há hốc mồm, nó không thể tin vào mắt mình, người đàn ông này vừa làm gì vậy? Chẳng nhẽ giống với điều đã xảy ra với tấm kính ở sở thú.
- Đi với ta, nếu con muốn học về thế giới của chúng ta, muốn biết về bố mẹ con, bởi vì ta biết những người này không bao giờ nói cho con.
Severus đưa tay, Harry ngần ngừ, nhưng nó thấy người đàn ông này tuy trông đáng sợ nhưng lại có giọng nói rất ấm áp, và ổng còn nói là biết về bố mẹ nó; những người mà nó còn chẳng biết tên.
- Con thật sự không phải trở về đây, đúng không ạ?
- Không bao giờ, ta cam đoan với con.
Chỉ cần thế thôi, nó chạy vù tới và nắm lấy tay Severus. Cả hai con người bước ra khỏi ngôi nhà đã mang từng đến nhiều thiếu thốn cho một đứa trẻ, chuẩn bị tinh thần cho những điều sẽ xảy ra trong tương lai.