Bọn trẻ ở làng tôi có một thú vui đó là tắm sông, tắm ao. Ao Nghè chính là một địa điểm vô cùng lý tưởng cho thú vui này. Hè về, trời nắng nóng, mỗi khi chiều tà là lũ trẻ lại tập trung tại ao Nghè, bơi tắm thỏa thích. Đó là năm 2006, đã một năm trôi qua kể từ khi chiếc bia đá được đào lên. Làng quê yên bình và tuyệt vời như thế, ấy mà đùng một cái ao Nghè lại có người chết. Đứa bị chết đuối là con ông Bình trưởng thôn, thằng bé tên Hanh, mới có 10 tuổi. Nghe đám bạn nó kể lại là trưa hôm đó, lũ chúng nó trốn người lớn ra ao Nghè chơi, một nhóm 5 đứa đi chung. Lúc đang chơi ngoài ao, thì thằng nhóc đó cứ im im lầm lũi, mặc dù bình thường nó là đứa to mồm nhất. Khi cả đám đang chơi, thì bác Mộc ghé vào đình kiểm tra. Thấy lũ trẻ con chơi gần ao. Bác Mộc lấy roi ra đuổi hết, đuổi sạch. Bốn đứa kia chạy tán loạn, chỉ còn thằng Hanh đứng lại, bác Mộc bèn quất cho nó một roi rồi nói:" Còn chưa chạy? Tối về tao nói bố mày biết, giữa trưa ra ao, ra hồ chơi, muốn chết đuối hay gì? "Thằng Hanh không nói gì, cứ đứng im, hai mắt nó gườm gườm nhìn bác Mộc. Rồi nó nói bằng giọng buồn buồn:" Có một bà ở đây, bà ấy bắt cháu làm con, không cho về với bố mẹ cháu nữa ". Bác Mộc giật mình hỏi nó:" Bà nào? Ở đâu? ". Thì nó từ từ ngoảnh mặt ra phía cây gạo sau đình, rồi im lặng không nói. Mặc dù là người gan lớn, nhưng bác Mộc cũng nổi hết ra gà, bác quát nó:" Mày liệu thần hồn đấy, đứng đây tao lấy cho ít lộc ăn, rồi đi về đi, không tao đánh cho quắn đít ". Nói rồi, bác Mộc bỏ vào trong đình lấy cho nó ít hoa quả, bánh kẹo. Lúc quay người trở ra thì chẳng thấy nó đâu, tưởng thằng Hanh đã đi về, bác Mộc lại vào đình dọn dẹp như mọi khi. Ấy vậy mà thằng Hanh mất tích, bố nó phải lên xã báo công an, đồng thời cũng nhờ bà con làng xóm tìm giúp mà chẳng thấy đâu, hai hôm liên tục tìm không thấy. Đến hôm thứ 3, có bà ra ao Nghè lấy bèo về cho vịt ăn, quờ quạng thế nào mà bà ấy nắm được cái gì đấy mềm, tròn tròn, có lông tóc mọc trên. Nghĩ làm lạ, bà ấy nhấc lên xem thử, bà ấy hết toáng lên, ôi trời ơi, thứ mà bà ấy nhấc lên là đầu thằng Hanh. Chẳng hiểu sao nó chết đuối ở ao Nghè. Lúc vớt xác nó tôi cũng đi xem, người nó trắng bệch, chân tay co quắp, da dẻ tím tái, môi thâm sì mím chặt, mặt như kiểu đau đớn lắm, thối um lên, ruồi nhặng bâu vào. Người ngạc nhiên nhất có lẽ là bác Mộc, vì chẳng hiểu nó chết lúc nào, nếu nó bị rơi xuống ao, nó phải quẫy hay đạp nước, hôm nó mất tích, bác Mộc ở trong đình từ trưa đến chiều nhưng chẳng nghe thấy gì. Kỳ lạ hơn nữa, là chiều nào bọn trẻ cũng ra ao Nghè bơi, sao không pháy hiện ra xác nó. Gia đình thằng Hanh đành đưa nó về an táng, đêm hôm ấy, chẳng hiểu sao lại có một bầy quạ kì lạ bay từ đâu đến, đậu trên cây Xoan trước cửa nhà thằng Hanh kêu lên inh ỏi. Nhà nó lấy gạch, đá, rồi soi đèn pin làm đủ trò mà chúng nó cứ bay đi được một hồi, rồi lại đậu trên cây Xoan y như cũ. Trong đêm, tiếng kèn đám ma, tiếng khóc thương của thân nhân lại thêm tiếng quạ kêu. Những âm thanh đó quện vào nhau tạo ra một khung cảnh vô cùng ghê rợn. Nhà thằng Hanh thấy điềm xấu, đưa nó ra đồng chôn cất sớm. Kể từ đó, bầy quạ lại chuyển từ nhà thằng hanh bay qua cây gạo sau đình. Cứ đêm đến, ngôi làng nhỏ yên tĩnh lại vang lên tiếng quạ kêu, nghe thê lương, nỉ non, như câu hồn người sống. Từ khi lũ quạ đến, là bắt đầu có nhiều chuyện
kinh dị xảy ra. Đầu tiên là việc bà Năm tờ mờ sáng đi chợ, đi ngang qua chỗ cây Gạo, thì nghe thấy tiếng người nói chuyện xì xào trên cây. Bà Năm ngẩng đầu lên nhìn, thì bà thét lên rồi quăng quang gánh chạy, vì trên cây ngồi chi chít bóng trắng. Rồi ai đi ngang qua chỗ đó cũng bị ném đá, ném sỏi, hay bị gọi tên, có người còn thấy một đám trẻ con vẫn còn đỏ hỏn, tay đứa nào đứa nấy cầm tờ 500 đồng đo đỏ. Đùa giỡn dưới gốc cây, chúng nó không đi được mà bò rất nhanh, vừa bỏ vừa la ê ê a a. Chuyện đáng sợ nhất là thằng Minh, con ông Bảy sửa xe đạp đầu làng bị ma nhập. Chẳng là nó lấy súng cao su (ở trong miền Nam gọi là ná thun) đi bắn chim. Chẳng hiểu bắn thế nào lại bắn bay một góc cái ụ đen sì trên cành cây gạo. Đêm hôm đó, thằng Minh sốt nặng, mặt mày tay chân tím tái, nhìn như người chết trôi. Bố mẹ nó lo lắm, thức trong nó cả đêm. Khoảng hơn 12h đêm, bỗng nhiên có tiếng quạ kêu rất lớn trên nóc nhà nó. Thằng Minh đang nằm tự nhiên bật thẳng dậy, hai con mắt mở ra toàn lòng trắng, rồi miệng thì thào nói:" Trả nhà cho tao, trả nhà cho tao.. ". Cứ mỗi lần nó nói như vậy, người nó lại giật lên tưng tưng, bố nó sợ quá lao vào giữ nó, mà nó lắc người một cái, bố nó bay sang một bên. Rồi nó gầm gừ trong cuống họng:" Trả mạng cho tao, trả mạng cho tao.. ". Rồi quay sang cửa nhà cười hí hí hề hề, nó phóng người qua cửa cổng chạy ra ngoài. Ông Bảy vùng dậy đuổi theo miệng hô lớn:" Con ơi con, con ơi ". Ông bảy đuổi theo nó một lúc, thì nó chạy về phía đình làng. Đáng sợ ở chỗ, nó nhảy một cái bay qua bức tường cao hơn 2 mét của đình. Ông Bảy bèn hô lớn:" Ông Mộc, ông Mộc có trong đình không? Cứu, cứu con tôi với ". Lúc đấy bác Mộc đang nằm ngủ, thì nghe tiếng la thất thanh, bèn ngồi dậy chạy ra xem thử, thì thấy ông Bảy đang đứng ngoài cửa đình, đập cửa rầm rầm. Bác Mộc chạy ra mở cửa, vừa mở bác vừa nói:" Có chuyện gì thế ông Bảy? Nửa đêm còn la hét cái gì thế? "Ông Bảy vừa thở hổn hển nói:" Ông cứu thằng Minh với, nó bị ma nhập rồi, nó nhảy vào trong đình, ông mau mở cửa không là không kịp đâu ". Bác Mộc vừa mở cửa thì nghe tiếng cười the thé, rồi tiếng hát í ới ở sau đình. Hai ông vội vàng chạy ra phía sau đình xem, đập vào mắt 2 người là một cảnh tượng vô cùng đáng sợ. Thằng Minh đang đứng trên lá chuối, nhảy một phát lên cành Gạo, rồi nó đứng bằng một chân, nhảy lò cò. Vừa nhảy hai tay nó vừa múa, miệng thì hát a a ê ê rồi lại cười ngặt nghẽo. Ông Bảy sợ quá quỵ xuống, hai tay chắp lại vái như tế sao, bác Mộc đớ người ra một lúc. Nhưng đã quá quen với những chuyện kì dị trong đình, bác liền chạy vào trong đình thắp hương khấn Đức Thành Hoàng, rồi lấy cây đao gỗ của một vị thần tướng, mà vị thần tướng ấy đang cầm trong tay. Bác Mộc chạy ra phía cây gạo, chỉ vào mặt thằng Minh rồi quát lớn:" Vong nào nhập xác người trần, mau trả xác, không Đức Thần Hoàng diệt Vong ". Rồi bác Mộc cầm thanh đao gỗ, chạy lại gốc cây gạo, chém lên thân cây, vừa chém bác vừa khấn Đức Thành Hoàng, điều kì lạ ở đây cứ chém một nhát là thằng Minh lại rú lên một tiếng, rồi cả cây gạo như rung lên. Đến nhát thứ 7, thì thằng Minh thét lên rồi ngã nhào từ trên cây xuống. May sao số nó còn chưa tận số, nó ngã ngay lên người bố nó. Chỉ nghe huỵch một cái, người nó đè lên người ông Bảy. Lúc này dường như ông Bảy lấy lại được tri giác. Nỗi lòng của người làm cha làm mẹ không mất được. Ông Bảy ôm thằng Minh rồi lay lay, miệng thì hỏi liên tục:" Con ơi con! Có làm sao không con? Tỉnh dậy bố xem nào con ơi ".