5h30
* * *
Neol wihaeseoramyeon nan
Seulpeodo gippeun cheok hal suga isseosseo
* * *
Tiếng chuông báo thức như thường lệ vang lên, đánh thức giấc mộng đẹp của nó. Lồm cồm ngồi dậy trong trạng thái không tỉnh táo, nó lắc đầu cố xua đi những mệt mỏi. Tối qua nó vừa phải đi làm thêm, vừa phải học bài đến 3 giờ sáng. Khiến sức lực của nó rơi vào tình trạng cạn kiệt.
- Vi Vi ăn sáng rồi hẳn đi học con.
- Dạ..
Vệ sinh cá nhân, soạn tập vở xong thì cùng mẹ nó ăn sáng. Mỗi sáng hai mẹ con đều quây quần có nhau. Nó từ lâu đã quên đi cái cảm giác thiếu vắng bóng hình của người ba. Thậm chí nó từng nghĩ, không có ba có lẽ nó và mẹ sẽ được sống vui vẻ hơn. Đúng vậy, không có ba nó và mẹ nó không cần nghe mấy lời ra vào của người khác. Không cần mệt mỏi chờ đợi ông ấy.. cuộc sống có thiếu thốn nhưng tự do hơn nhiều.
Ăn sáng xong đã là 6h10. Nó ngắm nghía chiếc đồng hồ, tự dưng hôm nay nó lại trông ngóng từng giây từng phút trôi qua. Nhưng cũng không biết tại sao..
Nó đành lấy cây guitar ra lau, nó hay lau tới lau lui cây guitar ấy. Đó là quà mà thầy Thạch đã tặng nó. Nó quý món quà, lại càng quý thầy Thạch hơn. Trong đầu nó thầy luôn ở trên vị trí một người thầy. Thầy không chỉ dạy nó lí thuyết, thầy cũng không dạy nó cách làm người tốt bằng lời nói. Mà thầy dạy nó bằng chính con người thầy. Nên nó nhớ thầy, nó thương thầy và kính trọng thầy.
Nó ngắm nhìn cây guitar rồi ánh mắt đăm chiêu nhìn chiếc khăn tay có thêu hình bông hoa tinh xảo. Có lẽ nó không phải thứ gì đắc đỏ. Nhưng chiếc khăn tay đó là món "kỉ vật" mà nó rất nâng niu. Đó là khi nó bị thương cô Lam đã dùng chiếc khăn tay của cô để bó vết thương cho nó. Trong khi chẳng ai quan tâm nó thì chỉ có cô chú ý nó. Nhưng cảm xúc đời thường ấy đi vào tâm trí nó bằng một sức mạnh vô hình và mãnh liệt..
- Vi Vi..
- Dạ mẹ?
- Đàn mẹ nghe một bài đi..
- Vâng ạ
Mẹ nó hay thế, hay muốn nó đàn cho bà nghe. Mẹ nó cứ rảnh rỗi lại ngồi nghe nó đàn hát. Bà thương nó nhiều lắm, bản thân bà lại càng khổ tâm hơn. Thấy nó thiếu thốn hơn chúng bạn mà bà xót vô cùng. Nhưng cái cảnh nghèo mà không có gì nương tựa, đành phải cơm cháo mẹ con cùng sống qua ngày.
Những giai điệu du dương của bản tình ca buồn cũng chợt tắt. Bài hát mà nó đàn đã kết thúc, chỉ còn nổi buồn trên từng phím đàn là mãi vương lại. Bà hiểu tâm can con gái bà, hiểu cả những nổi sầu nó gửi vào âm nhạc.
Hiểu nhiều và thương rất nhiều.
- Vi Vi.. đàn xong rồi thì đi học đi con, 6h25 rồi đấy.
- À à dạ..
Nó nhìn đồng hồ rồi gấp gáp cất cây đàn và lấy xe chạy đi. Nó chạy qua những căn phòng trọ, nghiên mình qua những tia nắng ban mai. Hôm nay trời nhiều sương và lộng gió. Một không khí trong lành đầy rộn tiếng chim kêu.
Chiếc xe đạp dừng lại trước một chung cư. Nó vừa định xuống xe thì bắt gặp vóc người nhỏ nhắn tay cầm chiếc cặp da bước đến bên nó.
- Em mới đến hay đến lâu rồi?
- Dạ mới đây thôi cô. Lên xe đi cô, đi thôi!
Cô lên xe nó ngồi, còn nó thì hì hục đạp xe. Cảnh tượng thì lãng mạn, nhưng mà nó đuối quá. Ấy chẳng hiểu sao nó lại thích như thế. Môi nó bất giác nở một nụ cười, dưới ánh nắng bình minh chen qua những tầng lá xuyên xuống mặt đường, soi rọi trên đôi môi nó nụ cười dịu dàng. Quả thật khiến người ta phải say mê.
Nó đi ngang qua chổ sửa xe hôm qua. Dừng xe lại, nó để cô với chiếc xe đạp rồi vào trong hỏi anh thợ. Biết được chiếc xe đã sửa xong, nó gửi anh tiền và đi ra. Mặc dù là nghèo thật, nhưng dẫu sau nó cũng đủ kinh phí, hơn cả tự dưng nó muốn làm vậy cho cô.
- Cô ơi, cô vào lấy xe đi.
- Ừm, cám ơn em nhiều nha.
Cô vào lấy xe còn nó thì đạp xe một mạch đến trường.
* * */____
THPT X _ 12A1
Nó đặt balo xuống rồi an vị, vẫn như thường lệ, nó vẫn vu vơ nhìn ra ngoài của sổ. Cuộc sống của nó thật sự quá đổi nhàm chán..
Cố tìm cách gì đó để có thể giải tỏa nổi ngán ngẫm này. Đưa tay vào balo lấy ra một cuốn sách rồi chăm chú đọc. Một cuốn tiểu thuyết nó vừa mua vài ngày trước. Nó thích và rất mê tiểu thuyết. Còn say sưa không để ý xung quanh, chợt nhận ra có ai đó đang nhìn mình. Vô thức nó ngước lên thấy cậu đang giăng mắt vào nó không rời. Có khó chịu, nhưng nó không phản ứng kịch liệt như trước nữa. Nó chỉ cười nhẹ một cái rồi tiếp tục đọc sách.
- Vi Vi! Tui nói này nè _ giọng nói của cậu phá vỡ mọi rào cản dù là nhỏ nhất của không gian. Bổng chốc nó cảm thấy quanh đây chẳng còn ai ngoài cậu
- Hửm?
- Tui thích bạn!
Câu nói của cậu làm nó thật sự bỡ ngỡ, nhưng từ lâu cũng ngầm đoán được. Suốt 4 tuần qua, cậu luôn lo lắng và chăm sóc cho nó, mặc kệ rằng nó có lạnh nhạt ra sao. Mỗi tối vẫn nhắn tin chúc nó ngủ ngon. Hằng ngày vẫn dặn nó ăn sáng, dặn nó ngủ sớm, học bài, làm bài tập..
Quả thật lúc đầu nó có rung động, nhưng nó còn quá đổi phân vân. Nó không hiểu cảm xúc hiện tại của nó là như thế nào. Bây giờ hiện lên trong đầu nó chỉ là loại cảm giác mến mộ. Một loại cảm giác
yêu thích nó đã đánh mất sau mối tình đầu. Hơn nữa có là yêu, thì nó cũng quá hèn nhát để chấp nhận. Sau những điều ba nó làm, nó thật sự mất niềm tin vào cái gọi là tình yêu "nam nữ". Bản thân nó hiểu không nên ghép chung tất cả. Nhưng thực tế nếu không có những mãnh vụn thì làm sao có bức tranh toàn cảnh.
Đàn ông bản chất vốn dĩ là như thế. Khác ở chổ nếu chưa gặp đúng người thì anh ta sẽ không phản bội. Còn gặp phải người thì có là ai đi nữa anh ta cũng sẽ rời xa bạn thôi.
Nó sợ nhiều, lo nhiều và bây giờ nó có rung động, nhưng nó không yêu.. không thể yêu.
Không thể mở lòng!
Hơn nữa nó còn dành một loại cảm xúc đặc biệt hơn cho một người khác nữa rồi.
- Ờ.. thì sao?
- Thì..
- Tôi không thích bạn. Đừng phiền tôi nữa.
Thì ra cái cảm giác yêu đương đó với nó giờ chỉ là những vụn vỡ không thế chấp vá nữa. Những tình cảm dù là nhỏ nhất nó cũng không thể hiện hữu. Cậu tốt, cậu thật sự rất tốt với nó. 4 tuần đủ để người ta ngầm hiểu về đối phương dù là điều nhỏ nhất. Thế nhưng cảm xúc này tốt nhất đừng bao giờ hé nở.
Hèn nhát, nếu chỉ là cảm giác giác ấy thì nó chấp nhận! Để trái tim không hằng thêm nhiều vết sẹo. Và không phải làm ai thêm tổn thương.
- Tui thật sự thích bạn! _ Hoài Bảo vẫn kiên trì nói với nó.
Bất đắc dĩ nó nhìn thẳng vào mắt cậu, nói
- Nếu gọi tôi là bạn, thì nên là bạn thôi. Ngoài việc làm bạn bè chúng ta vốn dĩ không thể làm điều khác..
Nó bỏ lại cậu với nổi hụt hẫng vô độ. Nó biết mình có cảm tình, nhưng như đã nói cái cảm tình đó quá nhỏ bé so với vết thương vẫn chưa nguôi rỉ máu kia. Biết là vì đau mà bỏ người thương chân thành. Nhưng hiện tại không thể vì người thương chân thành mà đánh đổi cả những vui vẻ cuối cùng. Nó và cậu còn quá nhỏ so với cả cuộc đời dài rộng kia. Không thể đem trọn tình cảm để yêu thêm nữa. Tương lai là một con số mập mờ không rõ, không thể vì thế mà mạo hiểm.
* * *10h45***
Sinh hoạt chủ nhiệm.
- Nghiêm!
- Rồi các bạn ngồi xuống đi. (Hông phải là tiết anh ngữ nên chào gv bình thương thôi)
Các tổ trưởng tích cực báo cáo tình hình học tập, lớp trưởng tổng kết điểm tuần, thủ quỹ thu tiền, các bạn im lặng. Còn cô vẫn lẳng lặng nghe báo cáo, đôi mắt đôi khi nhìn qua chổ quen thuộc kia. Cô thấy nó nằm trên bàn. Cái đôi mắt đầy muộn phiền gửi vào những tầng mây ngoài cửa sổ. Còn người kế bên _ cậu vẫn chăm chú nhìn nó. Đôi lúc khẽ chạm tóc nó thật ân cần. Cô chỉ trộm thở dài vài cái, trong lòng rất khó chịu.
- Được rồi, tổ về cuối sẽ quét trực cho tổ về nhất nhé. Ngoài ra một số em tuần này được điểm tốt rất đáng khen.
Vừa nói đôi mắt cô vừa lướt nhìn trên sổ đầu bài. Điều làm cô ngạc nhiên nhất chính là những điểm số về nó. Cô chủ nhiệm nó, cô dạy nó nên cô biết rõ khả năng nó. Cô biết nó kém anh ngữ, thậm chí là vừa kiểm tra mấy ngày trước nó chỉ có 5 điểm. Nhưng quả thật ngoài ra cái gì nó cũng giỏi.
- Vi Vi có rất nhiều điểm tốt, kiểm tra miệng văn - sử - toán - lí - hóa - sinh - địa.. đều 10, các em nên học tập bạn.
- Cô ơi điểm văn nó full 10 rồi đó cô. Chỉ có cột 1 tiết là thi giữa kì chưa có thôi á cô.
- Toán nó 2 hay 3 cái 10 rồi á cô.
- Như quỷ vậy ai học lại cô.
- Đúng rồi, nó là dạng cõi trên rồi cô ơi.
Cả lớp lại nháo nhào vì nó. Nó chỉ cười một nụ cười nhạt nhẽo và lạnh ngắt. Nó hãnh diện vì người ta tôn trọng nó, nhưng nó cũng lo ngại đó là sự giả dối. Hoặc nó chỉ đang cố gắng cho rằng bản thân như thế là còn cố chưa đủ. Người ta nghĩ nó tham, nhưng cuộc sống của nó bắt nó phải thế.
Cô Đình Đình khẽ nhìn nó, một chút tự hào, cô nói
- Biết vậy thì cố gắng cho bằng bạn!
- Xời ơi..
Nhìn phản ứng của cả lớp làm cô rất buồn cười. Bạn nhỏ tên Huỳnh Vi Vi này thật ra trình độ rất cao, chỉ là không giỏi 1 môn thôi.
- Vi Vi, lát ở lại gặp cô.
Nó nghe cô nói rồi chỉ gật nhẹ đầu. Không biết lát sẽ làm gì, nhưng nó cũng không quá để tâm
- Cả lớp chuẩn bị văn nghệ sao rồi?
- Dạ ổn rồi cô.
- Thứ tư tuần sau thi đó, cố lên. _ cô dặn dò
- Dạ. Bữa đó chiều 1h30 á cô, cô vô nha.
- Để cô xem đã.
- Vô nha cô!
Cả lớp nài nỉ cô, nhưng cô chính là không muốn đi. Cô không có thói quen đó!
- Cô, có bạn Vi Vi hát á cô. Có em nữa nè cô.
- Có em nữa cô
- Có lớp trưởng múa nữa cô ơi
- Đi đi cô!
- Đuổi cô đi hả? _ cô trêu ghẹo các bạn. Một nụ cười đầy ẩn ý hiện lên trên khóe môi, cô sẽ đi vì Vi Vi vậy. _ Vậy cô sẽ sắp xếp.
- Yehhhhhh
- Thôi im lặng, sinh hoạt tiếp nè.
* * *
11h30
Trong khi các bạn đang chuẩn bị ra về thì nó lại bước cùng cô đến phòng giáo viên. Mặc dù cô còn trẻ, nhưng lại là tổ trưởng tổ anh ngữ thành ra cô có hẳn phòng riêng.
Đẩy cửa bước vào trong, cô đặt chiếc cặp da xuống rót hai ly nước cho nó và cho cô
- Em ngồi đi.
- Có vấn đề gì hả cô?
Thấy cô quá thong thả nó có chút không thoải mái. Hôm nay nó phải đi làm thêm buổi chiều. Thử ra nó không muốn phí quá nhiều thời gian.
- Sao lại trả tiền sửa xe?
- Có gì đâu cô.. sau này cô dẫn em đi ăn bù cũng được.
Cô nhìn nó nở một nụ cười thật ôn nhu. Xoa đầu nó đầy dịu dàng và nhìn nó không rời. Còn nó cảm thấy như có một dòng điện chạy qua người. Chợt muốn rụt đầu khỏi tay cô, cũng nữa muốn để yên.
- Có.. có gì nữa không cô
- A, cô thấy các môn của em điều có điểm rất cao tại sao chỉ có anh ngữ là điểm lại thấp như thế.
- Thuộc về bẩm sinh rồi cô.
- Anh ngữ sau này rất có lợi.
- Biết thế, nhưng em cũng đâu còn cách khác? Có cố gắng em cũng thành kẻ bại trận thôi..
- Sao lại có thể..
- Đúng, ai cũng nghĩ cố gắng và nổ lực là được. Nhưng với em là trừ anh ngữ ra.
- Tại.. sao?
- Có những vết thương trải qua thật nhiều năm cũng sẽ không thể xóa mờ được.. làm một thứ từng đem lại cho bản thân nổi thất vọng và hụt hẫng tột cùng thì làm sao có thể cố chấp giữ lấy.
Nó dừng lại không nói thêm, dừng lại nhìn cái sự ngạc nhiên của cô. Dừng lại để nhớ về những kí ức chua xót.. "bị phân biệt đối xử" của nó.
- Thôi em về trước nha cô.
- Vi Vi, cô dạy kèm em nha.
- Em không có tiền trả cô đâu. Hơn nữa em rất bận.
- Em bận? Mấy giờ em rảnh?
- 2 hoặc 3 giờ sáng
-..
Cô ngơ ngạc nhìn bóng lưng nó khuất dần. Những lời nói như có cánh của nó khiến cô cứ suy nghĩ mãi. Nghĩ xem tại sao một cô bé hoàn hảo như thế, học giỏi như thế lại chỉ "ngu" một môn? Do anh ngữ quá khó, là do bẩm sinh như nó nói chăng? Hay do rào cản nào đó đã ngăn nó học tập chăm chỉ? Cô thật sự muốn giúp nó!
Mà hình như nó muốn tránh mặt cô rồi, nó dỗi cô à? Sao lại lạnh nhạt như thế.