Sau buổi tối đó Khoảnh Khắc luôn tránh mặt cô. Cô vẫn luôn quan sát Khoảnh Khắc và Màu Hồng. Cách nói chuyện, thái độ, hỏi thăm, trêu đùa Khoảnh Khắc dùng cho Màu Hồng không khác gì khi đối với cô. Cô đã hiểu ra lại thoáng chốc quên nó đi. Đã muốn tránh né cô thì thôi vậy, cô vốn muốn nói với Khoảnh Khắc những lời trong suy nghĩ cho dù cậu đã có người mình thích đi chăng nữa! Khỏi cho cậu thêm việc để nghĩ, không nói, không cần nói. Khi nào cậu có thể đối diện với cô, không né tránh. Nói cũng không muộn. Không nói vẫn tốt hơn tất cả, cô không muốn phá vỡ sự cân bằng đang có.
Nuốt nỗi lòng vào tận sâu trong ngóc tối của tâm hồn, giữ lại câu nói và nụ cười của Khoảnh Khắc trân trọng làm bí mật tự chữa lành chính mình. Cô muốn bỏ qua cho bản thân lại muốn tàn nhẫn với chính nó. Bao lâu vẫn luôn luôn dày vò chính mình, vì một lần lệch nhịp lại trở thành thông suốt. Dù trong trạng thái như thế nào, dù không muốn bước tiếp, thời gian vẫn trôi, vẫn đang sống. Phải bước.
Khi học lớp mười một, cô vẫn đi học thêm cùng lớp của Khoảnh Khắc, dường như cô quên mất Khoảnh Khắc là ai, gương mặt của cậu đã phai mờ trong tâm trí cô cho dù hẳng ngày đi học vẫn gặp trên hành lang. Một năm học chung ít nhiều củng quen mặt mọi người, lớp mười một này cô được ngồi chung cùng một cậu bạn tính cách khá thú vị, suốt buổi học nói không ngừng, cô ngồi nghe và thỉnh thoảng đáp lại. Ở góc nào đó có một ánh mắt lén lút gửi lên hình ảnh cô. Khoảnh Khắc vẫn né tránh cô.
Gần kết thúc năm học của lớp mười một, khoảng thời gian cô quên mất Khoảnh Khắc là ai kết thúc, cô thấy Nói Nhiều đi cùng Khoảnh Khắc, cách hai bồn hoa cô hé nụ cười như mưa xuân chào hai người họ, cả Khoảnh Khắc và Nói Nhiều bất giác gương mặt đều trở nên gượng gạo. Nói nhiều cố gắng cười lại với cô rồi nhanh chóng đi mất, Khoảnh Khắc ở gần sau cũng bước vội theo lên câu thang mất dáng. Sau vài lần gặp, cả hai đều có ý né tránh cô. Đối với cô dùng một chút ý thức cũng đoán được là vì sao, mất công đoán cũng chẳng được gì. Nếu không muốn gặp, không muốn chào thì thôi.
Thời gian học lớp mười hai, cô thường xuyên gặp Khoảnh Khắc và Nói Nhiều đi cùng nhau. Khi đi học, vì đi bộ cô thấy rất rõ Khoảnh Khắc chở Nói nhiều ở phía sau đang ôm eo cậu cười nói. Lúc hai người đó chạy xe ngang qua cô, tiếng cười nói đều tắt ngóm. Cả lúc ra về cũng gặp hai người họ trong trạng thái như vậy, đôi lúc học thêm không còn chung lớp cô vẫn hay bắt gặp cảnh tượng đó. Thỉnh thoảng cô gặp họ ở hành lang, cầu thang hay sân trường, Khoảnh Khắc và Nói Nhiều đùa giỡn cùng nhau, cô muốn chào cả hai, cả hai lại có vẻ mặt rất thiếu tự nhiên, cô cũng không chào. Không còn chào nữa.
Những lúc tan trường không hiểu sao cô vẫn luôn gặp hai người họ, đôi khi cô thấy Khoảnh Khắc xoa đầu Nói Nhiều. Có vài khi cô được bạn thân chở về, trong nhà xe, xe của bạn thân cô cách chỗ lấy xe của Khoảnh Khắc khoảng hai mét. Cô thấy Khoảnh Khắc sau khi xoa đầu Nói nhiều vài cái, đội nón bảo hiểm cho Nói Nhiều còn vén tóc lại cho Nói Nhiều. Cô bất giác mỉm cười tự hỏi nếu Nói Nhiều chưa đeo khẩu trang lên liệu Khoảnh Khắc có mang lên giùm cho không nhỉ.
Cảnh tượng trong nhà xe khiến cô thấy gai cả người, cũng khiến cô
buồn cười cực độ, nghĩ lại những sự việc nhìn thấy trước lúc đó khiến cô cười thành tiếng lớn. Bạn thân của cô nhìn cô khó hiểu, cô nói với người bạn đó rằng sau này có cho cô về ké thì ra cổng đón cô, khung cảnh trong nhà xe vừa nãy làm nhìn nhiều chắc cho cô bị bội thực thị lực mất. Người bạn kia nhìn cô đang tươi cười đầy nghi hoặc.
Lạ nhỉ tại sao cô lại thấy buồn cười?
Khoảnh Khác và Nói Nhiều vẫn mãi né tránh cô, lý do cô hiểu giờ lại chẳng hiểu một li. Một người đã từng rất thân thiết, một người thân thiết cô thích. À không, là từng thích. Tại sao họ lại tránh né cô?
Người con trai đó xuất hiện thoáng chốc trong cuộc sống của cô nên hãy gọi cậu là Khoảnh Khắc. Cô gặp được Khoảnh Khắc chính là "Bước Ngoặc". Câu nói và nụ cười của Khoảnh Khắc là món quà quan trọng để cô đi qua "Bước Ngoặc" này.
Chỉ một câu nói khiến cô ấm áp mỗi lần nhớ đến, chỉ một nụ cười khiến cô vui vẻ mỗi khi nhớ lại.
- HẾT_
Cảm giác đơn phương là như thế nào? Cảm giác người đó cũng thích mình là như thế nào?
Tất cả chỉ là cảm giác, không hề có câu trả lời, thay vì tự tạo cho mình một vết thương lại chọn thời gian xóa nhòa đi tình cảm. Để cảm xúc mối tình đầu thời niên thiếu đẹp đẽ và còn mãi.
Câu chuyện này dựa trên những cảm xúc và câu chuyện có thật, phần đầu tuy có hơi cường điệu hoàn cảnh của nhân vật nữ. Câu chuyện thật êm đềm và thoáng qua như cơn gió mùa hè mang hơi ẩm vị mưa, chỉ là đoạn tình cảm này vương vấn với cô tới bốn năm tròn. Cuối cùng vẫn là không có câu trả lời cho "Khoảnh Khắc có từng thích cô một chút nào không?"
Nếu các bạn có câu trả lời xin để lại cho tôi biết!
Cảm ơn các bạn vì đã đọc!