Chương 80: Cánh cổng tịnh thổ.
Bụi đen từ quả cầu lửa của chiếc xe nỏ bị lật bốc lên khét lẹt. Tuyết xung quanh khu vực rãnh nước vừa xả xối xả nhanh chóng biến thành một vùng bùn xám ngoét, sền sệt, lẫn lộn giữa tro than và dấu chân người.
Đoàn quân Nam Hẻm Núi chững lại trong vài nhịp thở. Nhưng sự hỗn loạn không kéo dài lâu.
Gã sĩ quan chỉ huy rút kiếm gạt, mắt vằn lên những vệt máu đỏ gầu. Hắn nhận ra mình đã khinh địch khi để một đám dân tị nạn dùng mấy mẹo vặt thủy lợi làm chậm bước tiến.
- Đội thương thủ đứng lại giữ dốc! - Gã gào lên, tiếng khàn đi vì lạnh và giận dữ. - Kỵ binh vòng qua bờ tường phía Đông! Nơi đó gờ tường thấp, dốc đá nông! Trèo lên cho ta!
Tiếng tù và bằng đồng lại vang lên, lần này dồn dập và gắt gỏng hơn. Sáu mươi kỵ binh nhanh chóng chuyển hướng, móng ngựa nện xuống mặt tuyết vang lên những tiếng bập.. Bập.. Nặng trịch. Bọn chúng vòng qua bãi bùn lầy, nhắm thẳng vào đoạn tường bằng gỗ thông nối với vách đá phía Đông - nơi kho vật liệu số hai vừa bị cháy rụi đêm qua, khung gỗ vẫn còn ám đen và gia cố sơ sài.
Trên bờ tường chính, Lục Dạ nhảy gót xuống bục gỗ. Hắn không nhìn ra bãi chiến trường phía trước nữa. Trong mắt hắn lúc này, toàn bộ Tịnh Thổ là một cỗ máy thô sơ vừa mới lắp ráp, và từng bộ phận phải hoạt động đúng vị trí của nó để không bị nghiền nát.
- Mộc! - Lục Dạ gọi lớn.
- Có! - Mộc chạy xộc tới, trán dính đầy bồ hóng.
- Ngươi dẫn mười tay cung tốt nhất sang bục quan sát phía Đông. Đứng trên vách đá cao, không bắn thương thủ, chỉ nhắm vào đầu ngựa của đám kỵ binh khi chúng leo dốc. Bật móng ngựa ra khỏi vách đá là chúng tự ngã.
- Rõ! - Mộc dằn mạnh cây cung gân thú xuống đất rồi dắt nhóm thợ săn lao đi.
Lục Dạ quay sang Cố Thanh Nghi. Cô đang đứng bên gờ tường phía trong, tóc xõa ra vài lọn dính vào má đầy mồ hôi. Tay cô cầm cây thước gỗ dùng để đo đạc địa hình, trên đó ghi xít xát những con số bằng than.
- Thanh Nghi, hệ thống rút lui thế nào?
- Hầm đất số hai đã chốt phía trong. Người già, trẻ con và hai mươi bao lương thực dự phòng đã hạ xuống dưới. - Cố Thanh Nghi nói nhanh, giọng gãy gọn, không một chút run rẩy. - Nhưng đường rút ra hẻm phía sau bị sạt tuyết nửa mét. Nếu tường phía Đông thủng, chúng ta chỉ giữ được khu vực xưởng rèn và bể nước trong vòng mười lăm phút.
- Mười lăm phút là đủ. - Lục Dạ ngoái lại nhìn sân chung.
Ở đó, không có những người binh lính chính quy với áo giáp sáng loáng.
Chỉ có Barin - lão thợ rèn Dwarf tay lăm lăm cây búa nện thép, người dính đầy tro than, đứng chắn ngay cửa lò.
Có Kael cùng nhóm Beastfolk tộc Sói - những kẻ vốn bị coi là quái vật dị dạng ở các thị trấn phía Nam, giờ đang gồng lưng vác những phiến đá to bằng gầu nước xếp thành hàng rào phụ ngay sau cổng gỗ.
Có cả những người phụ nữ vừa tới Tịnh Thổ tuần trước, tay run rẩy nhưng vẫn xiết chặt những cây lao tre chẻ đôi, sẵn sàng chuyền tên và tiếp nước cho đội thợ săn trên tường.
Đây không phải là một quân đội. Đây là một tập hợp những kẻ chẳng còn nơi nào để lùi.
Uỳnh!
Một tiếng động rung chuyển vang lên từ bờ tường phía Đông. Một con ngựa chiến của quân Nam Hẻm Núi vượt qua được dốc đá nông, hất văng hai cọc nhọn phòng thủ. Gã kỵ binh trên lưng ngựa vung đao gạt, chém đứt làm đôi cây cọc gỗ thông. Theo sau hắn, năm kỵ binh khác hò reo tràn lên, mũi giáo đâm thẳng vào gờ tường yếu ớt.
Mặt ván ép gia cố rung lên bần bật rồi vỡ vụn. Dăm gỗ bắn tung tóe. Một gã thợ săn Tịnh Thổ đứng trên bục gác bị giáo đâm trúng ngực, ngã văng xuống đống tuyết dưới chân tường, máu nhuộm đỏ một khoảng đất.
- Tường thủng rồi! - Tiếng gào thất thanh vang lên từ khu nhà kho.
Sự hoảng loạn bắt đầu nhen nhóm. Vài người tị nạn mới đến giật nảy mình, vô thức lùi lại phía sau vài bước, mắt dại đi vì sợ hãi.
Lục Dạ không gầm lên. Hắn không đọc những lời triết lý về lòng dũng cảm. Hắn lao thẳng về phía bờ tường sụp rách.
Thanh đao thô trong tay Lục Dạ quét ra một vệt sáng lạnh lẽo. Rắc! Cán giáo của gã kỵ binh vừa vượt qua tường bị đứt làm đôi. Trước khi gã kịp rút đao ngắn bên hông, Lục Dạ đã bước tiến một bước, vung vai húc mạnh vào hông con ngựa.
Sức mạnh thể chất của một kẻ từng sống sót qua hàng chục trận sinh tử ở Vận Rủi Chi Địa khiến con ngựa chiến chao đảo, mất trượt chân trên nền gỗ mục. Lục Dạ xoay lưỡi đao, sống đao đập mạnh vào quai hàm gã kỵ binh, hất văng gã xuống đất.
- Đốt rơm tẩm mỡ bên hông kho! - Lục Dạ gào lớn, giọng lấn át tiếng binh khí va chạm. - Kael! Mang đống củi khô chặn lỗ hổng!
Kael gầm lên một tiếng xé cổ họng, gã Beastfolk tộc Sói cùng ba đồng loại lao tới. Bọn họ không dùng vũ khí, mà vác nguyên cả những khúc gỗ cây thông chưa xẻ dài gần ba mét, đâm mạnh ra ngoài lỗ thủng bờ tường.
Đống củi khô tẩm mỡ cừu bên hông kho số hai bị châm lửa. Ngọn lửa bùng lên nhanh chóng nhờ gió lạnh, tạo thành một bức tường lửa dày đặc ngay tại điểm gãy của bờ tường. Khói đen mù mạt và hơi nóng bốc lên ngùn ngụt khiến đàn ngựa chiến của quân Nam sợ hãi, hí lên điên cuồng rồi giật lùi lại dốc đá, mặc cho gã sĩ quan chỉ huy phía sau chửi rủa om sòm.
Lục Dạ đứng trước đống củi đang cháy, ngực phập phồng. Vệt máu của gã kỵ binh bắn lên má hắn, lạnh ngắt rồi nhanh chóng khô lại.
Hắn nhìn ra ngoài bờ tường qua làn khói đen. Đoàn quân Nam Hẻm Núi đã dừng lại. Bọn chúng không còn vẻ hăng hái ban đầu. Bốn gã kỵ binh bị ngã dốc đá đang nằm bất động dưới đầm bùn. Một chiếc xe nỏ bị cháy rụi. Hơn chục gã thương thủ bị thương do tên tre đang được đồng đội kéo lùi về phía sau.
Gã sĩ quan chỉ huy cưỡi ngựa ở khoảng cách một trăm thước, mặt xám xịt như tro tàn. Hắn nhìn bờ tường gỗ cháy dở nhưng vẫn đứng vững, nhìn những mũi tên tre vẫn chĩa thẳng ra ngoài không một chút dao động.
Hắn hiểu rằng, muốn san bằng cái lòng chảo này, hắn phải bỏ lại ít nhất một nửa số quân ở đây. Và Nam tước Nam Hẻm Núi gửi hắn đến đây để thu thuế và tiếp quản, chứ không phải để nướng sạch lực lượng kỵ binh quý giá vào một cái xưởng rèn tự chế.
Tiếng tù và của quân Nam lại vang lên, nhưng lần này là nhịp điệu kéo dài, chậm rãi.
- Rút quân! - Tiếng gã sĩ quan cay đắng vang lên giữa làn sương mùa đông.
Đoàn kỵ binh chậm rãi quay đầu, dạt sang hai bên để bảo vệ đội thương thủ và chiếc xe tải còn lại lùi dần ra khỏi tầm bắn của thợ săn. Bọn chúng để lại trên bãi bùn hai chiếc xe nỏ hỏng, mấy cái khiên vỡ và những vệt máu sẫm màu đang bị tuyết rơi xuống che phủ.
Trên bờ tường Tịnh Thổ, không có tiếng reo hò chiến thắng.
Mọi người đứng ngây ra, tay vẫn cầm chặt gậy gỗ, lao tre, thở ra những luồng hơi trắng xóa. Mộc gục đầu vào gờ tường, hai tay run lên vì kiệt sức. Barin buông rơi cây búa nện thép xuống đất, phát ra một tiếng chát đục ngầu.
Lục Dạ trèo lên bục gỗ cao nhất, nhìn đoàn quân Nam Hẻm Núi thu đội hình rút về phía con đường mòn dẫn ra khỏi hẻm núi.
Hắn không đuổi theo. Hắn biết rõ Tịnh Thổ không có khả năng truy kích.
Cố Thanh Nghi bước đến bên cạnh hắn, lau vệt bồ hóng trên trán. Cô nhìn đoạn tường phía Đông vẫn còn nghi ngút khói đen và những lỗ thủng do tên nỏ bắn nát.
- Chúng ta thắng rồi? - Cô hỏi, giọng nhỏ như thì xầm.
Lục Dạ nhìn xuống sân Tịnh Thổ.
Hai thợ săn đang khiêng một đồng đội bị tên đâm xuyên đùi vào nhà y tế. Đoạn tường phía Đông vỡ nát một khoảng lớn, để lộ ra những cây cột gỗ thông bị cháy xém. Kho gỗ số hai gần như sụp hoàn toàn. Lượng tên tre chuẩn bị suốt hai tuần qua đã dùng hết hơn một nửa.
Lục Dạ lắc đầu, ánh mắt sâu thẫm như đáy vực:
- Không.
Hắn xoay người, nhìn về phía những mái nhà vách nứa nằm im lìm dưới làn sương muộn:
- Chúng ta chỉ vừa mới bắt đầu trả giá cho cái tên của nơi này thôi.
Đoàn quân Nam Hẻm Núi rút lui được gần hai dặm thì dừng lại ở cửa gãy của hẻm núi. Gã sĩ quan chỉ huy đứng trên lưng ngựa, ngoái nhìn vệt khói đen vẫn bốc lên từ phía Tịnh Thổ. Mặt hắn gân guốc, bàn tay xiết chặt cương ngựa đến mức tróc từng mảng da.
Hắn không thể quay về báo cáo với Nam tước rằng mình bị đánh bại bởi một đám dân tị nạn, nhưng hắn cũng thừa hiểu nếu xông vào lần nữa, cái giá phải trả sẽ là toàn bộ đội kỵ binh nòng nỗ.
Khi sương mù chiều bắt đầu buông xuống, một đoàn người khác từ hướng Tây tiến lại. Đó không phải binh lính, mà là đoàn thương nhân của thương hội Mộc Mã - những kẻ từng ép giá khoáng sản của Tịnh Thổ ở Chương 63. Người dẫn đầu là một gã đại thương gia béo bệu, khoác áo lông gấu, cưỡi trên chiếc xe kéo hai ngựa.
Gã sĩ quan chỉ huy gạt ngựa tiến lại, giọng cộc lốc:
- Lũ thương nhân các ngươi đến đây làm gì? Muốn xem kịch hay sao?
Gã thương gia Mộc Mã mỉm cười thản nhiên, bước xuống xe, chìa ra một tờ văn thư có dấu ấn của Liên minh Thương trấn tự do phía Tây:
- Ngài sĩ quan, Nam tước muốn đất, nhưng chúng tôi muốn đường. Nếu ngài san bằng cái lòng chảo đó, tuyến đường giao thương qua hẻm núi này sẽ bị quái vật và tụi thổ phỉ chiếm lại. Ai sẽ bảo vệ chuyến hàng của chúng tôi?
- Lũ rác rưởi đó dám chống lại quân đội! - Gã sĩ quan gầm lên.
- Bọn họ không chống lại ngài, bọn họ chỉ chống lại việc bị biến thành nô lệ. - Gã thương gia nhàn nhã gõ chiếc gậy đầu bọc đồng xuống tuyết. - Để tôi đứng ra làm trung gian. Ngài giữ được thể diện, thu được phí đường; bọn họ giữ được mạng; còn chúng tôi có thị trường. Đó là cách thế giới này vận hành, chứ không phải vứt năm mươi kỵ binh vào cái hố bùn kia.
Hai canh giờ sau.
Trước cổng Tịnh Thổ, gã thương gia Mộc Mã đi cùng hai gã vệ sĩ không mang vũ khí tiến lại gần khoảng cách ba mươi bước. Hắn giơ hai tay lên cao, cất tiếng gọi:
- Lục Dạ thủ lĩnh! Tôi mang tới một lời đề nghị, không phải mũi tên!
Lục Dạ đứng trên bục gác đã bị cháy xém một nửa. Bên cạnh hắn, Cố Thanh Nghi tay siết chặt thanh kiếm ngắn, mắt không rời gã thương gia.
- Nói đi. - Lục Dạ cất giọng khô khốc.
- Ngài sĩ quan Nam Hẻm Núi đồng ý rút quân hoàn toàn khỏi hẻm núi trong mùa đông này. - Gã thương gia cất giọng hào sảng. - Đổi lại, Tịnh Thổ phải cam kết ba điều:
Thứ nhất: Không được mở rộng phạm vi tường thành ra ngoài lòng chảo trong vòng hai năm.
Thứ hai: Không được tấn công hay thu phí bất kỳ đoàn thương buôn nào đi qua tuyến đường chính ngoài hẻm núi.
Thứ ba: Phải duy trì việc trao đổi khoáng sản với thương hội Mộc Mã theo mức giá cố định.
Lục Dạ đè tay lên gờ gỗ mục, hỏi ngược lại:
- Đổi lại, chúng tôi được gì?
- Sự công nhận. - Gã thương gia thu lại nụ cười, giọng trở nên nghiêm túc. - Nam Hẻm Núi và Liên minh Thương trấn sẽ công nhận Tịnh Thổ là một khu vực tự quản lý thực tế. Không ai đến thu thuế thổ địa, không ai đến bắt người, không ai dán giấy phong tỏa. Bắt đầu từ hôm nay, các người không còn là "lũ nô lệ trốn chạy" hay "đám thổ phỉ vô chủ". Các người là Tịnh Thổ.
Cố Thanh Nghi ghé sát tai Lục Dạ, nói nhỏ:
- Bọn họ đang câu giờ. Bọn họ biết mùa đông sắp đến, đánh tiếp sẽ thiệt hại. Nhưng đây là khoảng trống duy nhất chúng ta có thể thở.
Lục Dạ nhìn gã thương gia, rồi nhìn ra con đường mòn phủ đầy tuyết phía sau. Hắn hiểu rõ bản chất của bản thỏa thuận này: Đây không phải là sự từ bi, mà là sự thỏa hiệp của những kẻ mạnh khi nhận ra việc đè bẹp Tịnh Thổ tốn kém hơn việc để Tịnh Thổ tồn tại.
- Tôi đồng ý. - Lục Dạ nói, tiếng hắn đanh lại. - Nhưng thêm một điều kiện.
- Điều kiện gì? - Gã thương gia nhướng mày.
- Thương hội Mộc Mã phải cung cấp cho chúng tôi ba trăm cân muối thô và hai mươi cuộn vải bông ngay trong tuần này, tính theo giá thị trường ngang bằng, không ép giá. Nếu không, cánh cổng này sẽ không bao giờ mở cho bất kỳ chiếc xe hàng nào của các người.
Gã thương gia ngơ ngác một chút, rồi bất ngờ bật cười khoái trá:
- Được! Rất có khí phách! Giao dịch thành công!
Mặt trời lặn hẳn xuống sau vách núi đá đen. Đoàn quân Nam Hẻm Núi cùng đoàn thương nhân lùi dần vào bóng tối của khu rừng phía xa.
Tịnh Thổ chìm vào một khoảng không tĩnh lặng lạ thường.
Nắng tàn rọi xuống mảnh đất tan hoang. Đoạn tường phía Đông vỡ nát, than hồng vẫn còn bốc lên những vệt khói xám nhạt. Khu nhà kho số hai sụp một góc, gỗ mục rải rác khắp nơi. Trong nhà y tế tạm thời, tiếng rên hừ hừ của những người bị thương vang lên đứt quãng. Mấy phụ nữ đang dùng nước ấm lau vệt máu trên chân một thợ săn trẻ tuổi.
Barin ngồi bệt xuống đống xỉ than trước cửa lò rèn, hai bàn tay thô ráp bám đầy bồ hóng vuốt mạnh lên mặt, để lại những vệt đen lem luốc. Kael cùng nhóm Beastfolk lẳng lặng nhặt nhạnh từng mũi tên tre còn nguyên vẹn gắm trên bãi bùn gom lại thành đống.
Cố Thanh Nghi cầm cuốn sổ ghi chép đã bị ố đen một góc vì khói, bước đến bên cạnh Lục Dạ.
- Tổn thất thế nào? - Lục Dạ hỏi, mắt vẫn nhìn về phía cánh cổng gỗ đã gãy mất một bên bản lề.
- Bảy người bị thương nặng, hai mươi người bị thương nhẹ. Kho gỗ số hai mất trắng. Lương thực hỏng khoảng mười phần trăm do nước ngọt tràn vào khi xả rãnh. Tường thành phía Đông phải mất ít nhất một tháng mới dựng lại được như cũ. - Cố Thanh Nghi đọc từng dòng chữ, giọng cô lặng đi. - Chúng ta kiệt quệ rồi, Lục Dạ. Nếu bọn chúng quay lại vào ngày mai, chúng ta không còn một mũi tên nào để bắn.
- Bọn chúng sẽ không quay lại vào ngày mai. - Lục Dạ thản nhiên đáp. Hắn cúi xuống, nhặt một mảnh gỗ cháy dở dưới chân lên, bóp nát nó thành bột đen trong lòng bàn tay. - Bọn chúng là thương nhân và quý tộc. Bọn chúng tính toán lợi ích. Hôm nay chúng ta cho bọn chúng thấy rằng việc nuốt chửng Tịnh Thổ sẽ làm bọn chúng gãy răng.
Cố Thanh Nghi nhìn bàn tay bám đầy bột than của Lục Dạ, rồi ngước lên nhìn gương mặt góc cạnh, lạnh xám của hắn.
- Anh không giống người lãnh đạo một cộng đồng sinh tồn nữa. - Cô đột ngột nói.
Lục Dạ quay sang nhìn cô:
- Vậy ta giống cái gì?
- Giống một kẻ đang bắt đầu xây dựng một luật lệ mới. - Cố Thanh Nghi dằn giọng, mắt đăm đăm. - Nhưng anh có biết cái giá của việc này không? Khi thế giới ngoài kia công nhận chúng ta tồn tại, bọn họ sẽ không dùng kiếm nữa. Bọn họ sẽ dùng tiền, dùng muối, dùng sự chia rẽ từ bên trong để siết cổ nơi này.
Lục Dạ không trả lời ngay. Hắn bước lại gần cánh cổng gỗ gãy gục, giơ tay chạm vào dòng chữ "TỊNH THỔ" vừa được khắc sâu vào thớ gỗ thông tuần trước. Mảng gỗ xung quanh chữ đã bị khói lửa làm đen nhẻm, nhưng hai chữ ấy vẫn hằn rõ, thô giáp và lì lợm.
- Ta biết. - Lục Dạ cất giọng, tiếng hắn trầm xuống, hòa vào tiếng gió mùa đông đang rít qua khe núi. - Nhưng ít nhất, tối nay những người sống ở đây không còn phải trốn chui trốn lủi như những con chuột dưới hầm đá. Bọn họ có một nơi để đứng, có một cái tên để gọi, và có một ranh giới để bảo vệ.
Hắn quay lưng lại với cánh cổng, hướng mắt về phía những căn nhà vách nứa đang bắt đầu sáng lên những đốm lửa sưởi đầu tiên.
Một mùa đông dài và khắc nghiệt thực sự mới chỉ vừa mới bắt đầu.
Đoàn quân Nam Hẻm Núi chững lại trong vài nhịp thở. Nhưng sự hỗn loạn không kéo dài lâu.
Gã sĩ quan chỉ huy rút kiếm gạt, mắt vằn lên những vệt máu đỏ gầu. Hắn nhận ra mình đã khinh địch khi để một đám dân tị nạn dùng mấy mẹo vặt thủy lợi làm chậm bước tiến.
- Đội thương thủ đứng lại giữ dốc! - Gã gào lên, tiếng khàn đi vì lạnh và giận dữ. - Kỵ binh vòng qua bờ tường phía Đông! Nơi đó gờ tường thấp, dốc đá nông! Trèo lên cho ta!
Tiếng tù và bằng đồng lại vang lên, lần này dồn dập và gắt gỏng hơn. Sáu mươi kỵ binh nhanh chóng chuyển hướng, móng ngựa nện xuống mặt tuyết vang lên những tiếng bập.. Bập.. Nặng trịch. Bọn chúng vòng qua bãi bùn lầy, nhắm thẳng vào đoạn tường bằng gỗ thông nối với vách đá phía Đông - nơi kho vật liệu số hai vừa bị cháy rụi đêm qua, khung gỗ vẫn còn ám đen và gia cố sơ sài.
Trên bờ tường chính, Lục Dạ nhảy gót xuống bục gỗ. Hắn không nhìn ra bãi chiến trường phía trước nữa. Trong mắt hắn lúc này, toàn bộ Tịnh Thổ là một cỗ máy thô sơ vừa mới lắp ráp, và từng bộ phận phải hoạt động đúng vị trí của nó để không bị nghiền nát.
- Mộc! - Lục Dạ gọi lớn.
- Có! - Mộc chạy xộc tới, trán dính đầy bồ hóng.
- Ngươi dẫn mười tay cung tốt nhất sang bục quan sát phía Đông. Đứng trên vách đá cao, không bắn thương thủ, chỉ nhắm vào đầu ngựa của đám kỵ binh khi chúng leo dốc. Bật móng ngựa ra khỏi vách đá là chúng tự ngã.
- Rõ! - Mộc dằn mạnh cây cung gân thú xuống đất rồi dắt nhóm thợ săn lao đi.
Lục Dạ quay sang Cố Thanh Nghi. Cô đang đứng bên gờ tường phía trong, tóc xõa ra vài lọn dính vào má đầy mồ hôi. Tay cô cầm cây thước gỗ dùng để đo đạc địa hình, trên đó ghi xít xát những con số bằng than.
- Thanh Nghi, hệ thống rút lui thế nào?
- Hầm đất số hai đã chốt phía trong. Người già, trẻ con và hai mươi bao lương thực dự phòng đã hạ xuống dưới. - Cố Thanh Nghi nói nhanh, giọng gãy gọn, không một chút run rẩy. - Nhưng đường rút ra hẻm phía sau bị sạt tuyết nửa mét. Nếu tường phía Đông thủng, chúng ta chỉ giữ được khu vực xưởng rèn và bể nước trong vòng mười lăm phút.
- Mười lăm phút là đủ. - Lục Dạ ngoái lại nhìn sân chung.
Ở đó, không có những người binh lính chính quy với áo giáp sáng loáng.
Chỉ có Barin - lão thợ rèn Dwarf tay lăm lăm cây búa nện thép, người dính đầy tro than, đứng chắn ngay cửa lò.
Có Kael cùng nhóm Beastfolk tộc Sói - những kẻ vốn bị coi là quái vật dị dạng ở các thị trấn phía Nam, giờ đang gồng lưng vác những phiến đá to bằng gầu nước xếp thành hàng rào phụ ngay sau cổng gỗ.
Có cả những người phụ nữ vừa tới Tịnh Thổ tuần trước, tay run rẩy nhưng vẫn xiết chặt những cây lao tre chẻ đôi, sẵn sàng chuyền tên và tiếp nước cho đội thợ săn trên tường.
Đây không phải là một quân đội. Đây là một tập hợp những kẻ chẳng còn nơi nào để lùi.
Uỳnh!
Một tiếng động rung chuyển vang lên từ bờ tường phía Đông. Một con ngựa chiến của quân Nam Hẻm Núi vượt qua được dốc đá nông, hất văng hai cọc nhọn phòng thủ. Gã kỵ binh trên lưng ngựa vung đao gạt, chém đứt làm đôi cây cọc gỗ thông. Theo sau hắn, năm kỵ binh khác hò reo tràn lên, mũi giáo đâm thẳng vào gờ tường yếu ớt.
Mặt ván ép gia cố rung lên bần bật rồi vỡ vụn. Dăm gỗ bắn tung tóe. Một gã thợ săn Tịnh Thổ đứng trên bục gác bị giáo đâm trúng ngực, ngã văng xuống đống tuyết dưới chân tường, máu nhuộm đỏ một khoảng đất.
- Tường thủng rồi! - Tiếng gào thất thanh vang lên từ khu nhà kho.
Sự hoảng loạn bắt đầu nhen nhóm. Vài người tị nạn mới đến giật nảy mình, vô thức lùi lại phía sau vài bước, mắt dại đi vì sợ hãi.
Lục Dạ không gầm lên. Hắn không đọc những lời triết lý về lòng dũng cảm. Hắn lao thẳng về phía bờ tường sụp rách.
Thanh đao thô trong tay Lục Dạ quét ra một vệt sáng lạnh lẽo. Rắc! Cán giáo của gã kỵ binh vừa vượt qua tường bị đứt làm đôi. Trước khi gã kịp rút đao ngắn bên hông, Lục Dạ đã bước tiến một bước, vung vai húc mạnh vào hông con ngựa.
Sức mạnh thể chất của một kẻ từng sống sót qua hàng chục trận sinh tử ở Vận Rủi Chi Địa khiến con ngựa chiến chao đảo, mất trượt chân trên nền gỗ mục. Lục Dạ xoay lưỡi đao, sống đao đập mạnh vào quai hàm gã kỵ binh, hất văng gã xuống đất.
- Đốt rơm tẩm mỡ bên hông kho! - Lục Dạ gào lớn, giọng lấn át tiếng binh khí va chạm. - Kael! Mang đống củi khô chặn lỗ hổng!
Kael gầm lên một tiếng xé cổ họng, gã Beastfolk tộc Sói cùng ba đồng loại lao tới. Bọn họ không dùng vũ khí, mà vác nguyên cả những khúc gỗ cây thông chưa xẻ dài gần ba mét, đâm mạnh ra ngoài lỗ thủng bờ tường.
Đống củi khô tẩm mỡ cừu bên hông kho số hai bị châm lửa. Ngọn lửa bùng lên nhanh chóng nhờ gió lạnh, tạo thành một bức tường lửa dày đặc ngay tại điểm gãy của bờ tường. Khói đen mù mạt và hơi nóng bốc lên ngùn ngụt khiến đàn ngựa chiến của quân Nam sợ hãi, hí lên điên cuồng rồi giật lùi lại dốc đá, mặc cho gã sĩ quan chỉ huy phía sau chửi rủa om sòm.
Lục Dạ đứng trước đống củi đang cháy, ngực phập phồng. Vệt máu của gã kỵ binh bắn lên má hắn, lạnh ngắt rồi nhanh chóng khô lại.
Hắn nhìn ra ngoài bờ tường qua làn khói đen. Đoàn quân Nam Hẻm Núi đã dừng lại. Bọn chúng không còn vẻ hăng hái ban đầu. Bốn gã kỵ binh bị ngã dốc đá đang nằm bất động dưới đầm bùn. Một chiếc xe nỏ bị cháy rụi. Hơn chục gã thương thủ bị thương do tên tre đang được đồng đội kéo lùi về phía sau.
Gã sĩ quan chỉ huy cưỡi ngựa ở khoảng cách một trăm thước, mặt xám xịt như tro tàn. Hắn nhìn bờ tường gỗ cháy dở nhưng vẫn đứng vững, nhìn những mũi tên tre vẫn chĩa thẳng ra ngoài không một chút dao động.
Hắn hiểu rằng, muốn san bằng cái lòng chảo này, hắn phải bỏ lại ít nhất một nửa số quân ở đây. Và Nam tước Nam Hẻm Núi gửi hắn đến đây để thu thuế và tiếp quản, chứ không phải để nướng sạch lực lượng kỵ binh quý giá vào một cái xưởng rèn tự chế.
Tiếng tù và của quân Nam lại vang lên, nhưng lần này là nhịp điệu kéo dài, chậm rãi.
- Rút quân! - Tiếng gã sĩ quan cay đắng vang lên giữa làn sương mùa đông.
Đoàn kỵ binh chậm rãi quay đầu, dạt sang hai bên để bảo vệ đội thương thủ và chiếc xe tải còn lại lùi dần ra khỏi tầm bắn của thợ săn. Bọn chúng để lại trên bãi bùn hai chiếc xe nỏ hỏng, mấy cái khiên vỡ và những vệt máu sẫm màu đang bị tuyết rơi xuống che phủ.
Trên bờ tường Tịnh Thổ, không có tiếng reo hò chiến thắng.
Mọi người đứng ngây ra, tay vẫn cầm chặt gậy gỗ, lao tre, thở ra những luồng hơi trắng xóa. Mộc gục đầu vào gờ tường, hai tay run lên vì kiệt sức. Barin buông rơi cây búa nện thép xuống đất, phát ra một tiếng chát đục ngầu.
Lục Dạ trèo lên bục gỗ cao nhất, nhìn đoàn quân Nam Hẻm Núi thu đội hình rút về phía con đường mòn dẫn ra khỏi hẻm núi.
Hắn không đuổi theo. Hắn biết rõ Tịnh Thổ không có khả năng truy kích.
Cố Thanh Nghi bước đến bên cạnh hắn, lau vệt bồ hóng trên trán. Cô nhìn đoạn tường phía Đông vẫn còn nghi ngút khói đen và những lỗ thủng do tên nỏ bắn nát.
- Chúng ta thắng rồi? - Cô hỏi, giọng nhỏ như thì xầm.
Lục Dạ nhìn xuống sân Tịnh Thổ.
Hai thợ săn đang khiêng một đồng đội bị tên đâm xuyên đùi vào nhà y tế. Đoạn tường phía Đông vỡ nát một khoảng lớn, để lộ ra những cây cột gỗ thông bị cháy xém. Kho gỗ số hai gần như sụp hoàn toàn. Lượng tên tre chuẩn bị suốt hai tuần qua đã dùng hết hơn một nửa.
Lục Dạ lắc đầu, ánh mắt sâu thẫm như đáy vực:
- Không.
Hắn xoay người, nhìn về phía những mái nhà vách nứa nằm im lìm dưới làn sương muộn:
- Chúng ta chỉ vừa mới bắt đầu trả giá cho cái tên của nơi này thôi.
Đoàn quân Nam Hẻm Núi rút lui được gần hai dặm thì dừng lại ở cửa gãy của hẻm núi. Gã sĩ quan chỉ huy đứng trên lưng ngựa, ngoái nhìn vệt khói đen vẫn bốc lên từ phía Tịnh Thổ. Mặt hắn gân guốc, bàn tay xiết chặt cương ngựa đến mức tróc từng mảng da.
Hắn không thể quay về báo cáo với Nam tước rằng mình bị đánh bại bởi một đám dân tị nạn, nhưng hắn cũng thừa hiểu nếu xông vào lần nữa, cái giá phải trả sẽ là toàn bộ đội kỵ binh nòng nỗ.
Khi sương mù chiều bắt đầu buông xuống, một đoàn người khác từ hướng Tây tiến lại. Đó không phải binh lính, mà là đoàn thương nhân của thương hội Mộc Mã - những kẻ từng ép giá khoáng sản của Tịnh Thổ ở Chương 63. Người dẫn đầu là một gã đại thương gia béo bệu, khoác áo lông gấu, cưỡi trên chiếc xe kéo hai ngựa.
Gã sĩ quan chỉ huy gạt ngựa tiến lại, giọng cộc lốc:
- Lũ thương nhân các ngươi đến đây làm gì? Muốn xem kịch hay sao?
Gã thương gia Mộc Mã mỉm cười thản nhiên, bước xuống xe, chìa ra một tờ văn thư có dấu ấn của Liên minh Thương trấn tự do phía Tây:
- Ngài sĩ quan, Nam tước muốn đất, nhưng chúng tôi muốn đường. Nếu ngài san bằng cái lòng chảo đó, tuyến đường giao thương qua hẻm núi này sẽ bị quái vật và tụi thổ phỉ chiếm lại. Ai sẽ bảo vệ chuyến hàng của chúng tôi?
- Lũ rác rưởi đó dám chống lại quân đội! - Gã sĩ quan gầm lên.
- Bọn họ không chống lại ngài, bọn họ chỉ chống lại việc bị biến thành nô lệ. - Gã thương gia nhàn nhã gõ chiếc gậy đầu bọc đồng xuống tuyết. - Để tôi đứng ra làm trung gian. Ngài giữ được thể diện, thu được phí đường; bọn họ giữ được mạng; còn chúng tôi có thị trường. Đó là cách thế giới này vận hành, chứ không phải vứt năm mươi kỵ binh vào cái hố bùn kia.
Hai canh giờ sau.
Trước cổng Tịnh Thổ, gã thương gia Mộc Mã đi cùng hai gã vệ sĩ không mang vũ khí tiến lại gần khoảng cách ba mươi bước. Hắn giơ hai tay lên cao, cất tiếng gọi:
- Lục Dạ thủ lĩnh! Tôi mang tới một lời đề nghị, không phải mũi tên!
Lục Dạ đứng trên bục gác đã bị cháy xém một nửa. Bên cạnh hắn, Cố Thanh Nghi tay siết chặt thanh kiếm ngắn, mắt không rời gã thương gia.
- Nói đi. - Lục Dạ cất giọng khô khốc.
- Ngài sĩ quan Nam Hẻm Núi đồng ý rút quân hoàn toàn khỏi hẻm núi trong mùa đông này. - Gã thương gia cất giọng hào sảng. - Đổi lại, Tịnh Thổ phải cam kết ba điều:
Thứ nhất: Không được mở rộng phạm vi tường thành ra ngoài lòng chảo trong vòng hai năm.
Thứ hai: Không được tấn công hay thu phí bất kỳ đoàn thương buôn nào đi qua tuyến đường chính ngoài hẻm núi.
Thứ ba: Phải duy trì việc trao đổi khoáng sản với thương hội Mộc Mã theo mức giá cố định.
Lục Dạ đè tay lên gờ gỗ mục, hỏi ngược lại:
- Đổi lại, chúng tôi được gì?
- Sự công nhận. - Gã thương gia thu lại nụ cười, giọng trở nên nghiêm túc. - Nam Hẻm Núi và Liên minh Thương trấn sẽ công nhận Tịnh Thổ là một khu vực tự quản lý thực tế. Không ai đến thu thuế thổ địa, không ai đến bắt người, không ai dán giấy phong tỏa. Bắt đầu từ hôm nay, các người không còn là "lũ nô lệ trốn chạy" hay "đám thổ phỉ vô chủ". Các người là Tịnh Thổ.
Cố Thanh Nghi ghé sát tai Lục Dạ, nói nhỏ:
- Bọn họ đang câu giờ. Bọn họ biết mùa đông sắp đến, đánh tiếp sẽ thiệt hại. Nhưng đây là khoảng trống duy nhất chúng ta có thể thở.
Lục Dạ nhìn gã thương gia, rồi nhìn ra con đường mòn phủ đầy tuyết phía sau. Hắn hiểu rõ bản chất của bản thỏa thuận này: Đây không phải là sự từ bi, mà là sự thỏa hiệp của những kẻ mạnh khi nhận ra việc đè bẹp Tịnh Thổ tốn kém hơn việc để Tịnh Thổ tồn tại.
- Tôi đồng ý. - Lục Dạ nói, tiếng hắn đanh lại. - Nhưng thêm một điều kiện.
- Điều kiện gì? - Gã thương gia nhướng mày.
- Thương hội Mộc Mã phải cung cấp cho chúng tôi ba trăm cân muối thô và hai mươi cuộn vải bông ngay trong tuần này, tính theo giá thị trường ngang bằng, không ép giá. Nếu không, cánh cổng này sẽ không bao giờ mở cho bất kỳ chiếc xe hàng nào của các người.
Gã thương gia ngơ ngác một chút, rồi bất ngờ bật cười khoái trá:
- Được! Rất có khí phách! Giao dịch thành công!
Mặt trời lặn hẳn xuống sau vách núi đá đen. Đoàn quân Nam Hẻm Núi cùng đoàn thương nhân lùi dần vào bóng tối của khu rừng phía xa.
Tịnh Thổ chìm vào một khoảng không tĩnh lặng lạ thường.
Nắng tàn rọi xuống mảnh đất tan hoang. Đoạn tường phía Đông vỡ nát, than hồng vẫn còn bốc lên những vệt khói xám nhạt. Khu nhà kho số hai sụp một góc, gỗ mục rải rác khắp nơi. Trong nhà y tế tạm thời, tiếng rên hừ hừ của những người bị thương vang lên đứt quãng. Mấy phụ nữ đang dùng nước ấm lau vệt máu trên chân một thợ săn trẻ tuổi.
Barin ngồi bệt xuống đống xỉ than trước cửa lò rèn, hai bàn tay thô ráp bám đầy bồ hóng vuốt mạnh lên mặt, để lại những vệt đen lem luốc. Kael cùng nhóm Beastfolk lẳng lặng nhặt nhạnh từng mũi tên tre còn nguyên vẹn gắm trên bãi bùn gom lại thành đống.
Cố Thanh Nghi cầm cuốn sổ ghi chép đã bị ố đen một góc vì khói, bước đến bên cạnh Lục Dạ.
- Tổn thất thế nào? - Lục Dạ hỏi, mắt vẫn nhìn về phía cánh cổng gỗ đã gãy mất một bên bản lề.
- Bảy người bị thương nặng, hai mươi người bị thương nhẹ. Kho gỗ số hai mất trắng. Lương thực hỏng khoảng mười phần trăm do nước ngọt tràn vào khi xả rãnh. Tường thành phía Đông phải mất ít nhất một tháng mới dựng lại được như cũ. - Cố Thanh Nghi đọc từng dòng chữ, giọng cô lặng đi. - Chúng ta kiệt quệ rồi, Lục Dạ. Nếu bọn chúng quay lại vào ngày mai, chúng ta không còn một mũi tên nào để bắn.
- Bọn chúng sẽ không quay lại vào ngày mai. - Lục Dạ thản nhiên đáp. Hắn cúi xuống, nhặt một mảnh gỗ cháy dở dưới chân lên, bóp nát nó thành bột đen trong lòng bàn tay. - Bọn chúng là thương nhân và quý tộc. Bọn chúng tính toán lợi ích. Hôm nay chúng ta cho bọn chúng thấy rằng việc nuốt chửng Tịnh Thổ sẽ làm bọn chúng gãy răng.
Cố Thanh Nghi nhìn bàn tay bám đầy bột than của Lục Dạ, rồi ngước lên nhìn gương mặt góc cạnh, lạnh xám của hắn.
- Anh không giống người lãnh đạo một cộng đồng sinh tồn nữa. - Cô đột ngột nói.
Lục Dạ quay sang nhìn cô:
- Vậy ta giống cái gì?
- Giống một kẻ đang bắt đầu xây dựng một luật lệ mới. - Cố Thanh Nghi dằn giọng, mắt đăm đăm. - Nhưng anh có biết cái giá của việc này không? Khi thế giới ngoài kia công nhận chúng ta tồn tại, bọn họ sẽ không dùng kiếm nữa. Bọn họ sẽ dùng tiền, dùng muối, dùng sự chia rẽ từ bên trong để siết cổ nơi này.
Lục Dạ không trả lời ngay. Hắn bước lại gần cánh cổng gỗ gãy gục, giơ tay chạm vào dòng chữ "TỊNH THỔ" vừa được khắc sâu vào thớ gỗ thông tuần trước. Mảng gỗ xung quanh chữ đã bị khói lửa làm đen nhẻm, nhưng hai chữ ấy vẫn hằn rõ, thô giáp và lì lợm.
- Ta biết. - Lục Dạ cất giọng, tiếng hắn trầm xuống, hòa vào tiếng gió mùa đông đang rít qua khe núi. - Nhưng ít nhất, tối nay những người sống ở đây không còn phải trốn chui trốn lủi như những con chuột dưới hầm đá. Bọn họ có một nơi để đứng, có một cái tên để gọi, và có một ranh giới để bảo vệ.
Hắn quay lưng lại với cánh cổng, hướng mắt về phía những căn nhà vách nứa đang bắt đầu sáng lên những đốm lửa sưởi đầu tiên.
Một mùa đông dài và khắc nghiệt thực sự mới chỉ vừa mới bắt đầu.