102 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 40: Chúng ta ở lại

Gió sau cơn bão tuyết quật liên hồi qua khe núi, mang theo cái lạnh như muốn đông cứng từng hơi thở. Nắng chiều nhạt nhẽo xói qua làn sương đục, chiếu xuống khoảng sân đầm đìa vết máu đông xám đen và ba cái xác dã thú nằm ngửa bụng trên tuyết.

Mảng tường đá phía đông-thứ từng ngốn của mười mấy con người ba ngày đập đá, trát bùn-bây giờ chỉ còn là một đống vụn vỡ hỗn loạn. Bùn đóng băng bị lực tác động của Sơn Báo vỡ vụn thành từng mảng lớn, văng vãi khắp nơi. Kho lương thực tạm thời ở góc tường bị tuyết tràn vào ngập quá nửa; hai bao hạt giống khô quý giá gom được từ phế tích bị tảng đá hộc đè rách một góc, rải ra nền đất ẩm ướt.

Lục Dạ ngồi bệt xuống một tảng đá phẳng gần cửa ra vào, tay phải siết chặt đoạn dải vải rách quấn tạm vết thương. Vết chém cũ ở vai trái vỡ rộng, máu đỏ tươi thấm đen cả mảng áo da thú sần sùi. Mỗi nhịp thở của hắn kéo theo một cơn giật nhói dọc xương sống, nhưng đôi mắt đen thẫm vẫn miết dọc theo từng khoảng tổn thất.

Cố Thanh Nghi bước tới, đặt một chiếc hộc gỗ đựng ba mẩu rựa sắt gãy và vài cuộn dây thừng gai tơi tả xuống chân hắn. Bàn tay nàng quấn vải trắng đầy vệt máu khô, ngón cái rướm máu do dằm gỗ đâm vẫn chưa kịp rút hết.

"Thống kê xong rồi," Cố Thanh Nghi cất giọng khàn đục, ánh mắt đảo qua đám đông đang nằm ngồi ngả ngốn bên trong nhà đá. "Mất một phần ba thịt khô dự trữ vì bị quái vật giẫm nát lẫn vào tuyết máu. Hai bao hạt giống bị ẩm, nếu không sấy khô ngay trong đêm nay thì coi như bỏ. Tường phía đông sụp bốn mét, rào chắn gỗ nát hoàn toàn. Ba người bị thương nặng, năm người bị móng vuốt cào rách da thịt."

Lục Dạ không đáp ngay. Hắn dùng răng cắn chặt một đầu dải vải, tay phải giật mạnh một cú để siết chặt vết thương trên vai trái. Cơ mặt hắn co rút lại, mồ hôi lạnh chảy thành vệt trên má rồi đóng băng ngay tức khắc.

"Số thuốc cầm máu còn bao nhiêu?" Hắn hỏi, giọng đanh cứng.

"Chỉ đủ dùng hai lần nữa," Cố Thanh Nghi nhặt thanh gỗ gãy dưới đất, quẹt một đường lên tuyết. "Nếu vết thương của anh và Hùng bị nhiễm trùng do cái lạnh, chúng ta không có thứ gì để cứu."

Trong gian nhà đá chính, không khí ngột ngạt bao trùm. Tiếng rên hừ hừ của những người bị thương hòa lẫn vào tiếng gió rít qua khe hổng vách tường đá.

Trọng-gã đàn ông luôn nhen nhóm ý định bỏ đi-đang lẳng lặng gom lại gói đồ cá nhân của mình. Gã cuộn chặt mẩu chăn đệm xơ xác, nhặt lên chiếc đục sắt còn lành lặn duy nhất, rồi bước ra giữa gian nhà.

Lần này, không chỉ mình gã. Hai thanh niên đi cùng gã đêm trước cũng lẳng lặng đứng dậy, lưng đeo gùi gỗ, mắt tránh né những ánh nhìn của mọi người xung quanh.

"Lục Dạ," Trọng đứng cách Lục Dạ năm bước chân, giọng run run nhưng đốm lửa sợ hãi trong mắt gã đã biến thành sự quyết tuyệt tàn nhẫn của kẻ đường cùng. "Tường sụp rồi. Máu thú xốc lên thế này, đêm nay hoặc ngày mai sẽ có thêm dã thú bò tới. Nơi này không phải là nơi ở được nữa."

Hùng đang tay ôm vết thương ở gáy, nghe vậy liền chửi thề một tiếng, định chồm dậy: "Mẹ kiếp cái nhà chú! Vừa đánh xong quái vật, tay chân người ta còn chưa kịp rửa máu, chú lại đòi quẩy gói bỏ đi?"

"Tôi bỏ đi thì làm sao?" Trọng gào lên, gân cổ nổi phồng. "Đống đá này ngăn được một con báo, có ngăn được cả đàn không? Lương thực mất một nửa, thuốc hết, tường thủng! Ở lại đây là chờ chết cào từng ngày! Chúng ta chạy ra khỏi lò than để sống, chứ không phải để chôn thây trong cái hộc đá này!"

Tiếng tranh cãi vang lên như mồi lửa ném vào đống rơm khô.

Một số người lao động nghèo ngồi ở góc lều phụ bắt đầu nháo nhác. Họ nhìn cái xác Sơn Báo bét nhè thịt xương, nhìn mảng tường đá sụp đổ, rồi nhìn xuống phần khẩu phần ăn vốn đã ít ỏi nay còn bị rút ngắn hơn nữa. Sự hoảng loạn lan ra rất nhanh.

"Nói đúng đấy.. Nơi này xui xẻo lắm.."

"Tuyết sắp phủ kín núi rồi, không đi bây giờ thì bão tới không còn đường mà đi.."

Lục Dạ lặng lẽ đứng dậy. Hắn không vung thanh sắt, cũng không gầm lên đe dọa như những tên quản thúc ở lò than. Hắn bước từng bước chậm rãi đến trước mặt Trọng, ánh mắt phẳng lặng như mặt hồ đóng băng.

"Muốn đi?" Lục Dạ hỏi ngắn gọn.

Trọng nuốt nghẹn một cái, siết chặt chiếc đục sắt trong tay, gật đầu: "Phải. Lần này tôi đi thật. Ai muốn sống thì đi theo tôi!"

Lục Dạ nhìn gã, rồi quay sang nhìn cả gian nhà đá. Mọi cặp mắt-từ Hùng đang hừng hực tức giận, Sạn đang hoang mang, đến những đứa trẻ ôm chặt lấy mẹ chúng trong góc tối-đều dồn về phía hắn.

Hắn không đưa ra quyết định thay họ. Hắn không đứng lên bệ đá đọc diễn văn về hy vọng hay tương lai.

Lục Dạ nghiêng người, nhường ra một lối đi trống trải hướng thẳng ra khe núi phủ đầy tuyết trắng.

"Đường ở đó," Lục Dạ cất giọng, tiếng nói nhỏ nhưng lấn át cả tiếng gió rít qua khe tường. "Ai muốn đi, bước ra. Tài sản cá nhân tự mang theo. Nhưng thức ăn chung và công cụ đập đá phải để lại."

Trọng khựng lại. Gã nhìn Lục Dạ, rồi nhìn con đường tuyết trắng xóa dẫn ra thung lũng vô định ngoài kia-nơi không có tường đá chắn gió, không có lửa ấm, và đầy vết chân dã thú vừa đi qua.

Khoảng sân rơi vào một nhịp lặng câm đến ngạt thở. Tuyết vụn bị gió quật lả tả xéo qua lối đi trống mà Lục Dạ vừa vạt ra.

Trọng đứng chần chừ giữa ranh giới đó. Gã liếc nhìn con đường trắng xóa, thăm thẳm dẫn xuống chân núi-nơi gió hoang gầm tháo và bóng tối đang nhanh chóng tràn xuống. Đằng sau gã, hai thanh niên từng hăng hái đòi đi bắt đầu giật lùi lại nửa bước. Tay họ ôm chặt lấy bao vải đựng mẩu thịt khô đông cứng, mắt dán chặt vào tuyết đỏ rực máu dã thú ngay trước mặt.

"Đi đi," Sạn lên tiếng, giọng rung rung nhưng đanh lại. Gã cầm thanh gỗ bọc sắt nhích lên một bước, đứng sóng đôi cùng Hùng. "Ra ngoài kia mà tìm 'tự do' của các người. Nhưng đừng có hòng mang theo cái xẻng sắt do chúng tôi vừa đổ máu bảo vệ."

Trọng cắn chặt môi đến bật máu, hai hàm răng nghiến ken kẹt. Gã ngoảnh lại nhìn mảng tường đá sụp mất một nửa, nhìn nấm mồ đá của lão Tôn đứng vững vàng trên gờ núi tây, rồi lại nhìn gian nhà đá rực lên ánh lửa vàng ấm áp trong góc sâu.

Gã nhận ra một sự thật tàn nhẫn: Ngoài cái hộc đá rách rưới này ra, họ hoàn toàn không có nơi nào khác để đi. Ra ngoài kia, họ không có tường chắn gió, không có bẫy đá, và quan trọng nhất-sẽ không có ai đứng ra cắm thanh sắt vào mắt con quái vật khi nó lao tới.

"Mẹ kiếp.." Trọng chửi thề một tiếng trong cổ họng. Gã buông cuộn chăn đệm rơi thịch xuống đất, giận dữ đá văng một viên đá nhỏ dưới chân rồi quay gót bước ngược vào trong, gằn giọng: "Tôi ra gờ núi bắc vác đá. Tối nay không gia cố xong bức tường này, tất cả làm mồi cho thú hết!"

Hai gã thanh niên đi theo gã cúp đầu, lặng lẽ vứt gùi gỗ xuống rồi lủi nhanh ra phía ngoài dọn dẹp đống vụn vỡ.

Lục Dạ không buông lời mỉa mai hay tỏ thái độ thắng thế. Hắn nhìn đám đông bắt đầu tự giác tỏa ra các góc-người khiêng xác thú, kẻ gom hạt giống ẩm đem đi sấy trên đá nóng, người nối lại những sợi dây thừng rách.

Mọi thứ diễn ra không cần một lời cổ vũ nào. Họ chọn ở lại không phải vì Lục Dạ hứa hẹn cho họ một tương lai tươi sáng hay một Tịnh Thổ trong mơ. Họ ở lại vì mảnh ruộng nhỏ vừa gieo hạt dưới tuyết, vì căn nhà đá gập ghềnh vừa che chở họ qua cơn sinh tử, vì những người đồng cảnh ngộ vừa cùng họ đổ máu, và vì nấm mồ có bia đá của người vừa nằm xuống ban sáng.

Cố Thanh Nghi bước tới bên cạnh Lục Dạ. Nàng nhìn bức tường đá tơi tả đang được Hùng và Trọng gồng sức kéo từng tảng đá to lên gia cố lại, rồi đưa mắt nhìn Lục Dạ, giọng bình thản nhưng chứa đựng sức nặng chưa từng có:

"Tôi ở lại."

Lục Dạ quay sang nhìn nàng, vai hắn vẫn rỉ máu thấm qua lớp vải quấn: "Vì sao?"

Cố Thanh Nghi nhìn những vệt bùn băng đang được trát lại trên vách đá, nghiêng đầu đáp:

"Bởi vì nếu chúng ta rời đi bây giờ, tất cả những thứ này chỉ là một nơi chúng ta từng đi qua. Một cái hố tạm bợ. Tôi muốn xem nó có thể trở thành cái gì."

Nàng không nói đến những điều to tát. Ánh mắt nàng kiên định, góc cạnh và đầy bản lĩnh-sự bản lĩnh của một người đã chọn đối mặt với thực tại khắc nghiệt thay vì chạy trốn.

Lục Dạ nhìn quanh một lượt.

Hắn chưa phải là một vị lãnh chủ trị vì muôn dân. Nơi này chưa có những tòa thành kiên cố, chưa có luật pháp hoàn chỉnh, chưa có quân đội hay thương mại sầm uất. Càng chưa thể gọi là một "Tịnh Thổ".

Nhưng đứng giữa cái lạnh cắt da cắt thịt của Vận Rủi Chi Địa, giữa những con người lem luốc, kiệt sức nhưng đang gồng mình bám trụ, hắn biết có một thứ thực sự đã đơm hoa kết rễ: Một cộng đồng.

Lục Dạ siết chặt tay phải, cúi xuống nhặt thanh sắt gọt nhọn lên, giọng đanh gọn vang lên giữa tiếng gió ngàn:

"Vậy thì ở lại."

Hắn quay lưng bước về phía mảng tường đổ, dồn lực nhấc một tảng đá hộc dẹt lên.

"Từ ngày mai, chúng ta không chỉ tìm cách sống sót. Chúng ta phải học cách sống."
 
Chỉnh sửa cuối:
102 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 41: Ngày mai bắt đầu từ đâu?

Cơn bão tuyết rút đi để lại một vệt nắng hanh vàng lạnh giắt trên đỉnh núi đá phía bắc. Khói từ gian nhà đá chính bốc lên thẳng tắp, tan nhanh vào không khí buốt giá.

Sau trận tử chiến với đàn dã thú biến dạng đêm qua, nỗi sợ hãi về việc bỏ chạy đã tạm thời chìm xuống. Không còn ai thu dọn đống chăn đệm xơ xác để sửa bọc gùi gỗ nữa. Nhưng cái lạnh, cái đói và thực tại đổ nát lập tức lấp đầy khoảng trống đó bằng những câu hỏi gai góc hơn.

Họ không còn hỏi: "Có nên ở lại đây không?"

Thay vào đó, những ánh mắt trũng sâu vì thiếu ngủ dồn về phía Lục Dạ, hỏi một câu trống hoác: "Ở lại rồi thì làm gì?"

Lục Dạ bước ra góc sân chung. Vai trái hắn bọc một lớp da thú khô để giữ chặt gạc vải bó vết thương. Hắn nhặt lên một phiến đá vôi phẳng to bằng mặt bàng, dùng vệt than đen lấy từ bếp lửa bắt đầu vạch từng đường ngang dọc lên bề mặt đá.

Mọi người quây lại thành một vòng rộng. Hùng tay vác chiếc xẻng sứt mỏ, Trọng đứng tấp vào góc tường với bộ dạng lấm lem bùn đất, Cố Thanh Nghi tựa lưng vào cọc gỗ, hai tay khoanh trước ngực lặng lẽ quan sát.

Lục Dạ vạch xong tám dòng than đen, ngẩng đầu nhìn quanh:

"Chúng ta có tám việc phải làm. Nước sạch. Lương thực. Chỗ ở. Y tế. Phòng thủ. Công cụ. Vệ sinh môi trường. Phân công lao động."

Tiếng xầm xì lập tức rỉ ra từ đám đông.

Sạn nuốt bọt ừng ực, chỉ tay vào mảng tường đá phía đông vừa được đắp lại tạm bợ: "Anh Dạ, con Sơn Báo hôm qua đập một cú là hỏng mất một nửa tường. Tôi e là phải đập đá to hơn để dựng lại toàn bộ hàng rào phòng thủ trước. Không có tường, đêm nay thú nó lại bò vào thì sao?"

"Tường quan trọng, nhưng cái hộc củi kia chẳng còn mấy mẩu," Trọng lập tức cãi lại, giọng cộc lốc. "Không có củi đốt thì chưa đợi thú vào ăn thịt, đêm nay cả lũ đã chết đông thành đá rồi. Phải cho người lên ngọn núi phía tây chặt gỗ khô!"

"Thịt khô cũng chỉ còn đủ ăn ba ngày nữa!" Một người phụ nữ bế con nhỏ gầy giuộc cất giọng run run. "Mấy đứa trẻ sốt bế trên tay còn chưa có bát cháo nóng nào. Phải gieo tiếp hạt giống hoặc tìm cách đi săn ngay!"

"Mở rộng khu ruộng đi! Đất ở bãi suối cạn mềm lắm, gieo ngay còn kịp!"

"Sửa lại lò rèn trước! Cuốc gãy hết rồi, lấy cái gì mà đào đất làm ruộng?"

Mỗi người một ý. Sự hỗn loạn không đến từ lòng tham hay sự chống đối, mà đến từ cái nghèo và sự thiếu thốn bủa vằn khắp phía. Ai cũng có lý do chính đáng cho đề xuất của mình, vì thứ nào đối với họ lúc này cũng liên quan trực tiếp đến tính mạng.

Cố Thanh Nghi bước tiến lên một bước. Nàng nhặt một mẩu than gãy dưới đất, liếc nhìn Lục Dạ: "Nhân lực chúng ta có mười chín người khỏe mạnh có thể lao động nặng. Nếu chia ra làm cùng lúc năm việc: Vừa đập đá làm tường, vừa đi chặt củi, vừa làm ruộng, vừa rèn công cụ, vừa canh gác.. Mỗi nhóm chỉ có ba đến bốn người. Làm dở dang mỗi thứ một ít thì một tuần nữa chúng ta chẳng có cái gì hoàn chỉnh cả."

Lục Dạ gật đầu. Hắn bước lại gần phiến đá vôi, dùng lòng bàn tay xóa đi ba dòng chữ phía dưới, chỉ để lại năm mục chính.

"Sức chúng ta không đủ để làm tất cả cùng lúc," Lục Dạ nói, giọng thản nhiên nhưng dứt khoát. "Ưu tiên lệch một ly, cả lũ ra ma."

Hắn dùng thanh sắt gõ nhẹ vào từng dòng than đen theo thứ tự từ trên xuống dưới:

"Thứ nhất: Nước. Không có nước sạch, hai ngày nữa bệnh dịch bùng phát, khỏi cần làm gì hết.

Thứ hai: Lương thực. Kiểm kê lại toàn bộ thịt khô và hạt giống còn sấy được, chia khẩu phần tối thiểu.

Thứ ba: Nơi ở. Gia cố mái nhà chính, che kín các kẽ hở bằng bùn tuyết để giữ nhiệt, chưa xây tường đá mới vội.

Thứ tư: Y tế. Gom toàn bộ thảo dược khô còn lại, cách ly ba người sốt nặng ra góc lều phụ.

Thứ năm: Phòng thủ. Chỉ cử hai người thay phiên nhau gác trên gờ đá bắc, làm bẫy đá đơn giản ở lối vào. Chưa đổ sức dựng tường kiên cố."

"Không dựng tường?" Sạn trợn mắt. "Thế quái vật đến thì tính sao?"

Lục Dạ quay sang nhìn Sạn, ánh mắt không một chút dao động: "Một nơi muốn tồn tại không cần làm mọi thứ cùng lúc. Nó cần biết thứ gì không thể để mất trước. Mất tường, chúng ta dùng bẫy và người gác để bù. Nhưng mất người vì chết đói hay rét run, thì tường đá kiên cố đến đâu cũng chỉ là cái lăng mộ."

Lời Lục Dạ rơi xuống giữa sân như một khối đá nặng thả thẳng xuống lòng hồ đóng băng. Sự im lặng bao trùm. Những người vốn đang hừng hực tranh cãi chầm chậm cúi đầu nhìn xuống phiến đá vôi khắc năm dòng than đen gọn lỏn.

Không một triết lý hoa mỹ. Không một lời hứa hẹn hão huyền về một Tịnh Thổ phồn vinh. Chỉ là những con số tàn nhẫn và thứ tự sinh tồn không thể chối bỏ.

Trọng là người lên tiếng trước. Gã quệt vệt bùn bẩn trên má, nhìn vào dòng thứ ba: "Nếu chưa xây tường mới, mảng thủng phía đông tối nay chèn bằng gì?"

"Chèn bằng gỗ củi gom được ở bờ suối cạn và chất đá vụn bên ngoài," Lục Dạ trả lời ngay. "Hùng phụ trách nhóm này, gom thêm hai người nữa. Làm xong trước khi trời tối hẳn."

"Được," Hùng gật đầu cái rụi. Gã nhặt chiếc xẻng sứt mỏ lên, ngoảnh sang hai gã thanh niên đứng gần đó. "Hai đứa đi theo tao ra bãi suối!"

Lục Dạ tiếp tục phân công, giọng hắn đều đặn, không có nét chần chừ của một kẻ đang dò dẫm:

"Sạn dẫn hai người đi kiểm tra lại mạch suối cạn phía tây. Lọc sơ bằng than củi và cát thô trước khi gánh về. Người bệnh tuyệt đối không được uống nước chưa đun sôi."

"Rõ!" Sạn đáp nhanh, lập tức vơ lấy hai chiếc thùng gỗ ghép tạm.

"Cố Thanh Nghi," Lục Dạ quay sang nhìn người phụ nữ đang tựa lưng vào cọc gỗ. "Cô phụ trách phân loại lương thực và kiểm tra số thuốc còn lại. Chia thành từng phần nhỏ đủ cho năm ngày tới. Ai làm việc nặng nhận phần thịt, trẻ em và người sốt ưu tiên cháo loãng với hạt giống dập."

Cố Thanh Nghi gật đầu. Nàng không bàn cãi về sự phân biệt giữa "người làm việc nặng" và những người khác, bởi nàng hiểu quá rõ: Nếu lực lượng lao động chính đổ gục vì đói, cả khu định cư này sẽ sụp đổ dây chuyền trong vòng ba ngày.

"Còn lại bốn người," Lục Dạ quét mắt qua những người chưa được gọi tên, "theo tôi lên gờ đá bắc. Chúng ta sẽ đặt bẫy đá sạt và chuẩn bị củi đốt cho đêm nay."

Đám đông lập tức phân ra thành từng nhóm nhỏ. Tiếng vung xẻng, tiếng vác gỗ cối, tiếng dây thừng sột soạt kéo lê trên tuyết nhanh chóng xua tan cái không khí u ám ngột ngạt vừa rồi. Mỗi người một việc, những bước chân lao động gấp gáp nhưng không còn sự hoảng loạn hỗn loạn của ngày đầu tiên.

Trời sẩm tối rất nhanh. Nhiệt độ hạ xuống đột ngột khiến lớp tuyết mới rơi bắt đầu cứng lại thành một tấm băng giòn.

Bên trong gian nhà đá chính, luồng không khí ấm áp tỏa ra từ lò lửa trung tâm được chặn lại bởi mảng tường chèn tạm bằng gỗ và đá hộc. Mùi khói củi thông ngát nồng hòa lẫn với mùi cháo hạt giống ninh kỹ.

Lục Dạ ngồi tựa lưng vào vách đá gồ ghề, đôi mắt đăm đăm nhìn ngọn lửa nhảy múa. Lòng bàn tay hắn đầy những vệt than đen và vệt máu đông rỉ ra từ vết thương chưa lành hoàn toàn ở vai.

Cố Thanh Nghi bước đến, đặt xuống bên cạnh hắn một bát gỗ nhỏ đựng cháo loãng nghi ngút khói cùng vài vệt thịt khô xé nhỏ. Nàng lặng lẽ ngồi xuống tảng đá đối diện, tay cầm đoạn vạt vải xé ra tự quấn lại ngón tay rướm máu.

"Hôm nay giải quyết xong năm việc," Cố Thanh Nghi cất giọng, âm thanh lọt qua tiếng gió gầm ngoài khe núi. "Nhưng lương thực chỉ gượng được năm ngày. Hạt giống ẩm đem sấy khô chỉ còn giữ được một nửa khả năng nảy mầm."

"Từng bước một," Lục Dạ cầm bát cháo lên, húp một ngụm lớn. Sự nóng rát lan dần xuống dạ dày đang cồn cào. "Chúng ta không thể vạch ra kế hoạch cho cả năm khi chưa biết ngày mai có bão tuyết hay không."

"Mọi người đang nghe theo anh," Nàng nhìn thẳng vào mắt hắn. "Không phải vì họ tôn anh làm thủ lĩnh hay lãnh chúa. Mà vì anh cho họ thấy một con đường rõ ràng để không phải chết trong đêm nay."

Lục Dạ hạ bát gỗ xuống, ánh mắt phẳng lặng như dòng nước ngầm dưới băng: "Ta không cần làm thủ lĩnh. Ta chỉ cần họ không làm vướng chân khi quái vật đến, và biết tự cầm cuốc khi đến mùa gieo hạt."

Cố Thanh Nghi mỉm cười nhẹ-một nụ cười thoáng qua, cứng cỏi và góc cạnh: "Nhưng anh vừa tạo ra thứ mà họ chưa từng có ở lò than hay trên đường tháo chạy."

"Thứ gì?"

"Một phương hướng."

Nàng đứng dậy, phủi lớp tuyết vụn bám trên vạt áo da thú rồi bước về phía góc dành cho người bệnh để tiếp tục kiểm tra các vết thương.

Lục Dạ nhìn theo bóng lưng nàng, rồi quay lại nhìn phiến đá vôi đặt ở góc nhà. Ngọn lửa chập chờn chiếu sáng năm dòng chữ than đen. Chúng không phải là luật pháp, cũng chẳng phải là bản thiết kế của một đế chế.

Chúng chỉ là những nét gạch sơ khai đánh dấu điểm bắt đầu của một cộng đồng sinh tồn.
 
102 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 42: Luật đầu tiên

Gió gầm qua khe núi đá phía bắc, lùa qua những kẽ hở trên vách gỗ chèn tạm, tạo thành tiếng hú rin rít kéo dài. Tuyết bắt đầu đóng băng cứng thành từng mảng xám xịt quanh gian nhà đá chính.

Mọi người vừa kết thúc buổi chia khẩu phần tối. Bát cháo loãng với mấy mẩu thịt khô xé nhỏ chỉ đủ tráng dạ dày, nhưng tiếng chuyện trò thì thầm đã bớt đi vẻ hoảng loạn của những ngày trước. Người ta bắt đầu biết thu dọn chỗ nằm, dùng than củi vẽ vài đường lên vách đá làm dấu đánh dấu số ngày còn sống sót.

Đúng lúc đó, một tiếng động rôm rốp vang lên từ góc tối sâu nhất của kho lương thực tạm thời.

"Thằng chó này! Mày làm cái gì đấy?"

Tiếng Hùng hét lên gân cổ, xé rách không khí oi ngột bên trong căn nhà.

Ngay sau đó là tiếng ngã rầm, một bao tải bằng da thú rách bung ra, vài vốc hạt giống dập rơi vãi lênh láng trên nền đất ẩm. Hùng lao tới như một con gấu điên tiết, một tay đè ngửa một gã đàn ông gầy còm xuống đất, tay kia giơ chiếc xẻng sứt mỏ lên cao.

Gã đàn ông bị đè dưới đất tên là Lộc. Mặt gã tái dại, hai hốc mắt sâu hoắm lồi ra vì hoảng sợ. Trong vạt áo da thú rách rưới của gã, hai cục thịt khô to bằng bàn tay rơi ra, dính đầy bụi than.

"Tôi.. Tôi không cố ý! Con tôi nó sốt ba ngày nay rồi.. Nó đói quá.." Lộc gào lên, hai tay giơ lên đỡ lấy cán xẻng của Hùng, giọng run bắn.

"Đói? Ở đây ai không đói?" Hùng đỏ ngầu mắt, chửi thề một tiếng rồi thúc mạnh đầu gối vào sườn Lộc. "Đêm qua tao với anh em gánh đá suýt gãy lưng mới đổi được mấy mẩu thịt này! Mày mò vào kho trộm riêng cho nhà mày à? Tao đập chết mẹ mày!"

Mọi người trong nhà đá lập tức xô lại. Tiếng xô đẩy, tiếng trẻ con khóc thét và tiếng chửi rủa bùng lên như một mồi lửa thả vào đống củi khô.

Sạn chen vào giữa, giằng lấy chiếc xẻng từ tay Hùng: "Đừng đánh nữa! Đánh chết nó thì giải quyết được cái gì?"

"Không đánh à?" Một người đàn ông khác từng tham gia nhóm khiêng đá tiến lên, mặt hầm hầm. "Kho lương chia chung, mỗi ngày mỗi người chỉ được một bát cháo loãng. Nó lén giấu hai miếng thịt to bằng cái bát! Nếu hôm nay không bắt được, mai đến lượt đứa nào lén ăn trộm? Đuổi mẹ nó ra khỏi khu trú đi!"

"Đúng! Đuổi nó đi! Cho nó ra ngoài cho quái vật ăn thịt!"

"Tha cho nó một lần đi.. Con nó mới năm tuổi, đuổi đi thì cả nhà nó chết rét mất!"

Hai phe gào vào mặt nhau. Người muốn đánh chết Lộc để làm gương, người đòi tống cút ra khỏi cửa, vài người phụ nữ ôm con nhỏ thì đứng co ro ở góc tường, ánh mắt đầy sợ hãi và thương hại nhưng không ai dám bước ra can ngăn.

Lộc nằm bệt dưới đất, hai tay ôm lấy lồng ngực vừa bị ăn một cú thúc đau đớn, máu mũi chảy rỏng ròng xuống cằm. Gã không van xin nữa, chỉ giương đôi mắt đỏ ngầu nhìn đống thịt khô rơi vãi dưới đất, rồi quay sang nhìn về phía góc lều phụ-nơi đứa con nhỏ của gã đang nằm mê man vì sốt cao.

Cố Thanh Nghi từ trong khu người bệnh bước ra. Nàng nhặt hai miếng thịt khô lên, lau sạch lớp bụi than bám bên ngoài, rồi ngẩng đầu nhìn quanh đám đông đang hỗn loạn.

"Sở dĩ tối nay Lộc mò vào kho được," Cố Thanh Nghi cất giọng lạnh nhạt, "là vì cửa kho chỉ gài bằng một mẩu gỗ mục. Người gác kho giờ này đang ngồi sưởi lửa ngoài sân."

Gã thanh niên phụ trách gác kho mặt cắt không còn một giọt máu, lủi nhanh ra sau lưng Hùng.

"Nhưng đó không phải là lý do để trộm," Cố Thanh Nghi nói tiếp, ánh mắt dừng lại trên người Lộc. "Hai miếng thịt này là khẩu phần cả ngày của bốn người làm việc nặng."

"Xong chưa?"

Một giọng nói trầm thấp, phẳng lặng vang lên từ phía cửa vào.

Đám đông lập tức dạt ra hai bên. Lục Dạ bước vào. Vai trái hắn vẫn bó chặt vạt vải trắng rướm máu khô, tay phải cầm thanh sắt dài dính vệt than. Hắn không nhìn Lộc, cũng không nhìn đống hạt giống rơi vãi, mà đi thẳng đến trước phiến đá vôi lớn đặt ở góc nhà-nơi sáng nay hắn vừa vạch ra năm dòng ưu tiên.

Lục Dạ quay lại, liếc nhìn Hùng đang thở hộc hốc, rồi nhìn sang Lộc vẫn đang nằm co quắp dưới nền đất.

"Nói," Lục Dạ buông một từ ngắn gọn.

Hùng hất hàm về phía Lộc: "Nó trộm thịt khô trong kho. Tôi bắt quả đắng tại trận. Anh Dạ, cứ theo lệ cũ ở lò than mà làm: Chặt một ngón tay rồi tống ra ngoài tuyết!"

"Không! Anh Dạ ơi, tha cho chồng tôi!" Khang-vợ của Lộc-từ góc nhà lao ra, quỳ gục xuống trước mặt Lục Dạ, đầu đập gạt gạt xuống nền đá dăm. "Chồng tôi sai rồi! Mấy miếng thịt này chúng tôi trả lại, trả lại hết! Xin anh đừng đuổi gia đình tôi đi.. Ngoài kia tuyết rơi, ra ngoài là chết mất!"

Lục Dạ không cúi xuống kéo người phụ nữ dậy. Hắn nhìn Lộc: "Mày lấy từ lúc nào?"

Lộc nuốt một ngụm bọt lẫn máu, giọng thều thào: "Lúc.. Lúc mọi người đang tập trung đẩy tảng đá chèn mảng tường phía đông. Tôi.. Tôi lén chui qua kẽ hở vách gỗ.."

"Mày có biết thịt trong kho là của chung không?"

"Tôi biết.."

"Mày có biết nếu kho mất lương thực, những người đi làm nặng đêm nay sẽ không có gì ăn không?"

Lộc cúi gập đầu xuống đất, hai tay siết chặt lấy đất bùn lạnh ngắt, không trả lời.

Một khoảng im lặng nặng nề bao trùm lấy gian nhà đá. Mọi ánh mắt đều dồn về phía Lục Dạ. Hùng siết chặt nắm đấm, chực chờ một mệnh lệnh để lao vào tống cổ gia đình Lộc ra ngoài. Cố Thanh Nghi đứng im bên cạnh, đôi mày nhíu nhẹ, muốn xem Lục Dạ sẽ xử lý thế nào trước bài toán đầu tiên về trật tự.

Nếu tha thứ chỉ vì hoàn cảnh đáng thương, kho lương sẽ trở thành cái chợ xói mòn, ai đói cũng có quyền lén lấy. Kỷ luật vừa dựng lên buổi sáng sẽ sụp đổ ngay trong đêm.

Nhưng nếu tống cổ Lộc ra ngoài bão tuyết lúc này, gã và đứa con năm tuổi chắc chắn sẽ chết. Ở một nơi chỉ có mười chín người lao động, việc biến một người phạm sai lầm thành một cái xác vô nghĩa là thứ xa xỉ mà họ chưa trả nổi.

Lục Dạ nhặt mẩu than đen dưới đất lên. Hắn bước lại gần phiến đá vôi, không viết thêm chữ nào, chỉ gõ nhẹ mẩu than vào vách đá tạo thành những tiếng cộc, cộc đều đặn.

"Hùng," Lục Dạ cất tiếng.

"Có tôi!"

"Đuổi nó đi, mày có thêm được miếng thịt nào không?"

Hùng ngơ ngác một giây, rồi hầm hầm đáp: "Không! Nhưng đuổi nó để kẻ khác không dám bắt chước!"

"Đuổi nó đi, ai sẽ gánh đá thay phần nó ngày mai?" Lục Dạ hỏi tiếp.

Hùng nghẹn lời, mắt đảo qua đảo lại nhưng không trả lời được.

Lục Dạ quay sang nhìn Lộc. Ánh mắt hắn lạnh lẽo, không một chút gợn sóng thương hại, nhưng cũng không có sự giận dữ của một kẻ bị xúc phạm quyền lực.

"Mày trộm hai miếng thịt," Lục Dạ cất giọng thản nhiên. "Ngày mai, khẩu phần của mày cắt một nửa. Một nửa đó trả lại vào kho."

Lộc ngẩng xao đầu lên, ánh mắt đầy vẻ ngỡ ngàng.

"Chưa xong," Lục Dạ dằn giọng, từng từ nặng trịch. "Trong ba ngày tới, mày không được ngồi sưởi lửa ở nhà chính. Ban ngày đi gánh đá với nhóm của Hùng, ban đêm gác kho từ giữa đêm đến sáng. Việc gác kho của mày không được tính vào ca lao động bình thường."

"Anh Dạ!" Hùng giật nẩy người, bất bình gào lên. "Xử nhẹ thế sao được? Thế thì hòa cả làng à?"

"Nghe cho rõ đây," Lục Dạ xoay người lại, ánh mắt quét qua toàn bộ đám đông đang xôn xao.

"Ở đây không có ai là thánh sống để tha thứ cho kẻ trộm. Mày làm sai, mày phải trả giá bằng sức lao động của mày. Nhưng ở cái xó này, một cái xác chết đông không có giá trị gì cả. Tao cần sức của mày để đào đất và gánh đá."

Hắn tiến một bước lại gần Lộc, cúi thấp người xuống:

"Nếu mày tái phạm một lần nữa, tao không đuổi mày đi. Tao sẽ tự tay ném mày xuống vực bắc. Lúc đó, không ai cứu được mày. Nghe rõ chưa?"

Lộc run bắn người, đầu đập mạnh xuống đất: "Rõ.. Tôi nghe rõ rồi! Cảm ơn anh Dạ.. Cảm ơn anh.."

Khán phòng đá rơi vào một khoảng lặng nghẹt thở. Không ai lên tiếng nữa. Hùng thở hộc hốc, siết chặt hai nắm đấm rồi tặc lưỡi quay mặt đi chỗ khác. Gã không hoàn toàn hài lòng, nhưng cái lý của Lục Dạ quá thực tế. Đuổi Lộc đi đồng nghĩa với việc nhóm của gã thiếu mất một đầu người gánh đá giữa lúc tay chân ai nấy đều muốn rời ra vì kiệt sức.

Lục Dạ bước lại gần phiến đá vôi lớn ở góc nhà. Hắn giơ thanh sắt dính vệt than đen lên, bắt đầu vạch từng nét thẳng, dứt khoát lên mặt đá, ngay phía dưới năm ưu tiên sinh tồn đã ghi ban sáng.

Cố Thanh Nghi tiến lại gần, nhìn những vạch than xám xịt vừa được kéo xuống. Nàng cất giọng nhẹ, đủ để người đứng gần nghe thấy: "Anh không chọn giải pháp làm vừa lòng số đông."

"Tao không ở đây để làm hài lòng ai," Lục Dạ đáp, mắt không rời khỏi mặt đá. "Người ta muốn phạt nặng để hả giận, hoặc đòi tha thứ để tự trấn an bản thân rằng mình là người tốt. Cả hai thứ đó đều không ăn được."

"Nhưng nếu gã không gánh nổi đá vì thiếu khẩu phần?" Cố Thanh Nghi nhíu mày. "Cắt một nửa khẩu phần trong ba ngày giữa cái lạnh này có thể khiến gã gục ngay trên bãi đá."

"Thế thì gã phải chịu," Lục Dạ dừng tay, quay lại nhìn nàng bằng đôi mắt phẳng lặng. "Đã dám thò tay vào kho lương thì phải chấp nhận trả cái giá tương ứng. Nếu gã chết vì kiệt sức, đó là giới hạn của gã. Nhưng nếu tao không cắt khẩu phần, ngày mai sẽ có kẻ thứ hai thử vận may."

Cố Thanh Nghi im lặng vài giây. Nàng nhìn Lộc đang được vợ dìu về góc nhà, gương mặt gã xám xịt nhưng ánh mắt không còn vẻ tuyệt vọng hoàn toàn của một kẻ bị dồn vào đường cùng. Nàng phải thừa nhận Lục Dạ đã tính toán đúng: Gã không nương tay, nhưng gã để lại một sợi dây thừng để người ta tự leo lên hoặc tự siết cổ mình. Tha thứ suông chỉ làm tha hóa kỷ luật, còn sự trừng phạt tàn bạo vô nghĩa chỉ tạo ra sự uất hận.

Lục Dạ gõ thanh sắt vào phiến đá vôi, tiếng động khô khốc vang lên thu hút toàn bộ sự chú ý của mười tám con người trong nhà đá.

"Từ hôm nay," Lục Dạ nói, giọng lạnh và chắc như đinh đóng cột, "đây là quy tắc ở nơi này."

Hắn chỉ thanh sắt vào ba dòng than vừa khắc:

* Một: Tài sản chung trong kho không ai được tự ý chiếm đoạt. Kẻ nào lén lấy sẽ phải hoàn trả gấp đôi bằng khẩu phần và sức lao động.

* Hai: Bị bắt lần thứ nhất: Cắt khẩu phần, tăng ca lao động, công khai hành vi trước cộng đồng.

* Ba: Tái phạm lần thứ hai: Tước bỏ toàn bộ quyền lợi ở khu trú và trục xuất khỏi Tịnh Thổ.

"Đã ghi lên đá thì không có ngoại lệ," Lục Dạ quét mắt qua từng người, từ Hùng, Sạn, cho đến những người phụ nữ đang ôm con ở góc nhà. "Tao không quan tâm chúng mày từng là ai trước khi đến đây-thợ rèn, dân cướp hay kẻ bỏ chạy. Bước vào đây, ăn chung một nồi cháo, gác chung một mảng tường thì phải tuân theo cái này. Ai thấy không sống nổi theo luật, bước ra khỏi cửa ngay bây giờ."

Không một ai di chuyển. Tiếng gió bão ngoài khe núi vẫn rít lên từng hồi ghê rợn, nhắc nhở họ rằng bên ngoài cánh cửa kia chỉ có cái chết đông cứng và nanh móng của lũ quái biến dạng.

Sạn hít một hơi sâu, tiến lên nhặt hai miếng thịt khô bị rơi lúc nãy giao lại cho Cố Thanh Nghi: "Tôi hiểu rồi. Từ đêm nay, nhóm gánh nước sẽ tự phân ca gác kho cùng với Lộc. Không để xẩy ra chuyện này lần nữa."

Hùng cũng hốt một vốc đất chèn lại bọc da thú bị xé rách, hắng giọng cộc lốc: "Mai tao sẽ giám sát nó gánh đá. Thiếu một chuyến tao lôi cổ nó ra bãi tuyết."

Đám đông bắt đầu tản ra. Sự căng thẳng ngột ngạt dần lắng xuống, thay vào đó là nhịp làm việc lẳng lặng nhưng có trật tự hơn. Lộc ngồi thu mình ở góc tường đá mù sương, đón lấy bát nước ấm từ tay vợ, cắn răng chịu đựng cơn đau từ mạng sườn. Gã không oán hận Lục Dạ. Ở cái vùng đất Vận Rủi này, một bản án phạt lao động để đổi lấy sự sống cho đứa con năm tuổi là thứ nhân từ nhất mà gã từng nhận được.

Lục Dạ ngồi xuống cạnh bếp lửa trung tâm, thả thanh sắt xuống nền đất.

Cố Thanh Nghi bước đến, chìa ra một miếng da thú sạch đã được nhúng nước ấm: "Lau vệt máu trên vai đi. Vết thương của anh lại rỉ máu rồi."

Lục Dạ nhận lấy miếng da, không nói lời cảm ơn, chỉ lặng lẽ áp miếng da ấm vào cổ áo.

"Luật đầu tiên," Cố Thanh Nghi ngồi xuống tảng đá đối diện, nhìn về phía phiến đá vôi đang phản chiếu ánh lửa bập bùng. "Anh vừa đặt ra thứ gông cùm đầu tiên cho họ."

"Không phải gông cùm," Lục Dạ nhìn ngọn lửa nhảy múa. "Là ranh giới. Không có ranh giới, mười chín con người này sẽ tự xé xác nhau trước khi quái vật tìm đến."

Cố Thanh Nghi nhìn hắn rất lâu. Người đàn ông này không có lời lẽ hoa mỹ, không hứa hẹn tương lai, nhưng từng bước hắn đi đều cắm sâu một cột mốc xuống mặt đất cằn cỗi này. Tịnh Thổ-nơi mà họ từng mơ hồ nhắc đến như một chỗ trốn bão-đang bắt đầu hình thành những thớ cơ đầu tiên từ chính sự tàn nhẫn và thực tế ấy.

Trời về đêm càng lúc càng lạnh. Lộc lặng lẽ đứng dậy, khoác lên mình chiếc áo da thú rách rưới, cầm lấy thanh gậy gỗ đi về phía cửa kho lương thực để bắt đầu ca gác đầu tiên của mình dưới cái rét cắt da.
 
102 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 43: AI sở hữu mảnh đất?

Mặt tuyết dưới chân bãi suối cạn bắt đầu tan chảy, để lộ ra những mảng đất xám xịt, xốp nhão và sũng nước. Sau hai tuần dọn dẹp đá hộc và vỡ vụn, một vệt đất rộng chừng nửa sào đã được làm sạch.

Giữa mảng đất đen xì ấy, năm sáu vệt mầm xanh nhỏ bằng đầu ngón tay trỏ đột ngột nhô lên khỏi lớp bùn lạnh.

Những mầm cây đầu tiên của mùa xuân.

Sạn là người nhìn thấy trước. Gã quăng cái cuốc sứt mỏ xuống đất, quỳ rọc xuống bùn nhão, hai tay chắp lại như thể vừa nhìn thấy phép kỳ diệu. Tiếng la reo của gã kéo cả nhóm đang đào đá ở mép suối chạy ùa tới. Người quỳ xuống, người chụm đầu nhìn, những đôi bàn tay thô ráp, nứt nẻ vì rét run bỗng run rẩy không dám đụng vào mảnh lá non manh mún.

Nhưng niềm vui ngắn ngủi ấy tan đi nhanh như vệt sương buổi sáng.

"Đoạn đất này là do tao với hai đứa cháu đào suốt bốn ngày đêm," Hùng bước tới, cắm phập chiếc xẻng xuống ngay cạnh vệt mầm. Gã quệt mồ hôi trên trán, giọng cộc lốc dứt khoát: "Lúc bọn tao gánh đá gãy cả lưng thì tụi mày còn mải đi nhặt củi khô ngoài rừng. Đoạn đất nhô mầm này thuộc về nhóm tao. Bọn tao sẽ tự chăm, đến lúc thu hoạch chia nhau."

"Mày nói cái gì đấy Hùng?" Sạn đứng phắt dậy, mặt đỏ gay. "Hạt giống là do ai mang tới? Là do tao với nhóm đi gõ từng cánh cửa nhà đá cũ nhặt về! Không có hạt của bọn tao thì mày đào đất trống lên để ngắm à? Mảnh ruộng này phải tính cho người có hạt!"

"Có hạt mà không có đất trồng thì hạt mày thối rữa dưới tuyết à?" Một gã thanh niên đi cùng Hùng lên tiếng, giơ cánh tay đầy vết xước máu ra. "Nhìn tay bọn tao xem! Đá hộc to bằng cái thúng, không có tụi tao cạy lên thì cái cuốc của mày bổ xuống gãy đôi cán!"

"Thế tụi tao không gác à?" Trọng-gã thợ mộc ngơ ngác thường ngày-bỗng chen vào, giọng cự cãi không kém phần gắt gao. "Hai đêm nay ai đứng trên gờ đá bắc chịu gió buốt gạt lũ linh hống xuống vực để tụi mày yên ổn ngủ mà có sức đào đất? Không có người gác, quái vật nó giậm một bãi thì cả mầm lẫn người thành tương ngâm bùn! Mảnh đất này tất cả đều có công, sao nhóm mày đòi nhận riêng?"

"Mày gác là việc của mày! Việc gác có chia khẩu phần cháo riêng mỗi đêm rồi!" Hùng cãi trắng phượng. "Đất ai làm thì người ấy hưởng! Từ xưa tới nay ở cái lò than hay dưới đồng bằng đều thế! Mày không đổ mồ hôi đào mảnh đất này thì đừng mong mò tay vào ăn ngọn rau nào!"

"Mày dám nói lại lần nữa xem?"

Sạn xông tới, hai tay siết chặt lấy cổ áo Hùng. Hùng không giương mắt nhìn xuống mà giơ ngay chiếc xẻng lên, mắt hầm hầm chực hạ xuống.

Mấy gã thanh niên hai bên lập tức lao vào giằng co. Tiếng chửi rủa, tiếng đất bùn bắn tung tóe dưới những đôi ủng da thú rách rưới. Sự tranh chấp không còn là cuộc cãi vã nhỏ nhặt của một vài cá nhân. Nó là ranh giới sinh tồn. Khi mầm sống thực sự nhú lên từ lòng đất, cái đói triệt hạ tiềm thức người ta, buộc họ phải giành giật từng tấc đất để giữ lấy cái quyền được ăn trong tương lai.

"Dừng tay."

Một giọng nói gãy gọn vang lên từ gờ đá cao.

Cố Thanh Nghi bước xuống. Nàng khoác chiếc áo da thú quấn chặt ngang hông, tay cầm một thanh gỗ đã gọt nhẵn dùng để đo đạc. Nàng bước thẳng vào giữa hai nhóm người đang giằng co, không sợ hãi cũng chẳng hề né tránh chiếc xẻng trên tay Hùng.

"Bỏ xẻng xuống," Cố Thanh Nghi nhìn Hùng, mắt lạnh như băng. "Anh định dùng chiếc xẻng duy nhất còn đào được đất để bổ vào đầu người cùng gánh đá à?"

Hùng hất mạnh tay, buông cổ áo Sạn ra nhưng vẫn nhếch môi: "Cô Thanh Nghi, cô là người đọc sách, cô nói xem có đúng lý không? Đất bọn tao bỏ công ra đào, giờ mầm cây mọc lên, tụi nó nhảy vào đòi chia bình tông. Thế thì sau này ai dại gì đi đào đá làm ruộng nữa? Cứ ngồi chờ người khác làm rồi nhảy vào ăn hớt à?"

"Đúng đấy! Đất của ai người nấy giữ!" Mấy người đứng sau Hùng gào lên hưởng ứng.

Cố Thanh Nghi không đáp ngay. Nàng cúi xuống nhìn vệt mầm xanh nhỏ bé dưới lớp bùn. Nàng hiểu sự nguy hiểm của trận chiến này. Đây không phải là một vụ trộm thịt khô như của Lộc. Vụ trộm thịt là vi phạm quy tắc chung, còn việc phân chia mảnh đất này lại chạm vào gốc rễ của quyền sở hữu.

Nếu hôm nay Lục Dạ hay nàng gật đầu cho Hùng nhận mảnh đất đó là của riêng, thì ngày mai cả khu trú sẽ chia rẽ thành từng phe phái. Người chiếm lòng suối, kẻ chiếm gờ đá, người giữ lò rèn. Cộng đồng chưa kịp lớn lên sẽ tự xé lẻ ra thành những nhóm nhỏ tranh giành tài nguyên.

Nhưng nếu ép Hùng giao toàn bộ sản lượng cho chung mà không có sự đền bù thỏa đáng, cày xới và khai phá sẽ lập tức đình trệ. Không ai muốn bỏ sức ra làm cho kẻ khác hưởng trọn.

"Lục Dạ đâu?" Cố Thanh Nghi ngẩng đầu hỏi Sạn.

"Anh Dạ đang ở phía lò rèn cũ kiểm tra đống sắt vụn," Sạn quệt vệt máu trên môi, hầm hầm đáp.

"Gọi anh ấy ra đây," Cố Thanh Nghi dằn giọng. "Trận này không giải quyết bằng nắm đấm hay vài câu cãi vã được đâu."

Chưa đầy năm phút sau, Lục Dạ bước tới. Hắn đi chậm, vạt áo da thú bám đầy vệt than đen và rỉ sắt. Tay phải hắn cầm thanh sắt dài quen thuộc, bước chân giậm đều đặn trên lớp tuyết nhão.

Hắn không nhìn Hùng, cũng không nhìn Sạn. Hắn đi thẳng đến vệt mầm xanh, cúi người xuống quan sát vài giây rồi đứng thẳng dậy, xoay người lại nhìn mười mấy con người đang thở hộc hốc vì tức giận.

"Mới có mấy ngọn cỏ mọc lên mà chúng mày đã muốn chém nhau à?" Lục Dạ lên tiếng, giọng thản nhiên nhưng sắc lẹm.

"Anh Dạ, anh phân xử đi!" Hùng bước lên một bước, chỉ vào mảnh đất. "Bọn tao đào mảng đất này. Hạt là của chung, nhưng công đào là của bọn tao. Bọn tao đòi quyền giữ mảnh này thì có gì sai?"

Lục Dạ nhìn Hùng, rồi quay sang nhìn cả đám đông đang im lặng chờ đợi.

"Mày muốn sở hữu mảnh đất này?" Lục Dạ hỏi.

"Đúng!"

"Thế tao hỏi mày," Lục Dạ vung thanh sắt chỉ về phía gờ đá bắc nơi Trọng vừa đứng gác đêm qua. "Nếu quái vật tràn xuống từ gờ đá, mày có tự cầm xẻng ra đỡ cho mảnh đất của mày không? Hay mày sẽ gọi nhóm gác ra đỡ thay?"

Hùng khựng lại, môi giật giật nhưng không thốt ra được câu nào.

Lục Dạ lại chỉ thanh sắt về phía mạch nước cạn: "Mày có tự gánh nước từ suối về tưới cho ruộng của mày không? Hay mày lấy nước từ đống nước lọc than mà nhóm của Sạn gánh về mỗi sáng?"

Sân suối cạn hoàn toàn im lặng. Chỉ còn tiếng gió rít qua những khe đá nhọn.

Lục Dạ bước thêm một bước về phía Hùng, thanh sắt trong tay hắn hạ thấp xuống, chĩa thẳng vào lớp bùn nhão ngay dưới chân gã thợ than.

"Mày nghĩ mày gánh vài chuyến đá là mảnh đất này thành của riêng mày?" Lục Dạ dằn từng từ, giọng khô khốc. "Nếu tao cho mày mảnh đất này, tao cũng sẽ cho nhóm gác gờ đá cái cổng chính. Khi quái vật đến, bọn tao đứng nhìn ruộng của mày bị giậm nát. Mày tự đi mà giữ lấy cái tài sản của mày."

Mặt Hùng tái đi. Gã nuốt một ngụm bọt gắt, bàn tay siết chặt cán xẻng run lên nhè nhẹ, nhưng không dám cãi lại một lời.

"Còn nhóm của Sạn," Lục Dạ xoay gót chân, ánh mắt lạnh lẽo quét sang gã thợ gác. "Chúng mày mang được vài vốc hạt giống về, rồi tưởng thế là xong việc? Không có người đào hết đống đá hộc này, hạt giống của chúng mày cắm xuống cát khô hay ném vào khe đá?"

Sạn cúi gạt đầu xuống, vạt áo rách rưới đung đung theo cơn gió lạnh. Mấy gã thanh niên đi cùng gã ban nãy còn hung hăng xô đẩy, giờ lủi dần ra phía sau.

Cố Thanh Nghi tiến lại gần Lục Dạ. Nàng nhìn phiến đá dăm phẳng dưới chân, rồi cất giọng rõ ràng để tất cả mười chín con người có mặt đều nghe thấy:

"Nếu phân chia đất cho từng cá nhân lúc này, chúng ta sẽ tự phá hủy mọi thứ. Đất không tự mọc ra củi, không tự dẫn nước, cũng không tự đánh đuổi quái vật. Không ai ở đây có đủ sức tự mình làm hết những việc đó để giữ riêng cho mình một mảnh đất."

Nàng quay sang nhìn Lục Dạ, gật nhẹ đầu. Đây là điều hai người đã trao đổi ngắn trước đó, nhưng lúc này Lục Dạ cần đặt ra một cột mốc dứt khoát.

Lục Dạ cắm phập thanh sắt xuống nền đất xốp nhão, tạo thành một vệt sâu ngăn cách giữa khu đất vừa khai phá và lòng suối cạn.

"Nghe cho rõ đây," Lục Dạ nói, ánh mắt cứng như thép. "Toàn bộ đất đai ở cái Tịnh Thổ này là của chung cộng đồng. Không một cá nhân hay một nhóm nào có quyền tuyên bố sở hữu riêng bất kỳ tấc đất nào."

Một tiếng xì xào nhỏ bùng lên trong đám đông, nhưng lập tức bị ánh mắt của Lục Dạ đè bẹp.

"Nhưng," Lục Dạ nói tiếp, giọng chậm rãi hơn, "sức lao động của chúng mày không bị san phẳng."

Hắn chỉ tay vào Hùng: "Nhóm mày bỏ công đào đá khai phá mảnh đất này. Mảnh đất này do nhóm mày tiếp tục canh tác. Khi thu hoạch, một phần sản lượng bắt buộc phải nộp vào kho lương chung để nuôi nhóm gác tường, nuôi người gánh nước và người chữa bệnh."

"Phần còn lại?" Hùng vô thức hỏi, giọng đã hạ bớt sự hung hăng.

"Phần còn lại chia trực tiếp cho nhóm trực tiếp làm ra nó," Lục Dạ đáp dứt khoát. "Làm nhiều hưởng nhiều, làm ít hưởng ít. Đã nhận đất mà để đất mốc meo, tao tước quyền canh tác giao cho người khác. Kẻ không làm mà đòi nhúng tay vào thu hoạch của người khác, tao coi như kẻ trộm."

Sạn nghe vậy thì mắt sáng lên, vội vã cất lời: "Thế còn hạt giống của nhóm tôi?"

"Hạt giống đưa vào ruộng nào, nhóm thu hoạch phải trả lại gấp đôi số lượng hạt giống đó vào kho dự trữ sau mùa vụ," Cố Thanh Nghi chen vào giải thích, giọng gãy gọn. "Cộng đồng giữ đất và nguồn nước, người lao động giữ quyền hưởng thành quả tương ứng với công sức. Không ai nuốt chót vót công lao của người khác, nhưng cũng không ai được tự biến mình thành chủ đất ở đây."

Đám đông hoàn toàn im lặng. Trọng-gã thợ mộc đứng gác đêm-gật gật đầu, vẻ mặt giãn ra rõ rệt. Cách tính này rõ ràng và công bằng. Nhóm gánh đá có đất để làm và được ăn nhiều hơn nếu họ bỏ thêm sức, nhưng họ không thể đuổi người gác gờ đá ra khỏi sự bảo vệ chung. Nhóm gác đêm cũng yên tâm rằng phần lương thực họ nhận được từ kho chung là cái giá xứng đáng cho tính mạng họ bỏ ra trên vách đá.

Hùng nhìn vệt mầm xanh dưới đất, rồi nhìn sang Lục Dạ. Gã thở ra một hơi dài, vệt hơi trắng xóa tan nhanh vào không khí lạnh.

"Được," Hùng nói, giọng cộc lốc nhưng không còn sự chống đối. "Mảnh này nhóm tao làm. Mai tao dẫn người đào thêm mảng đất bên bờ tây. Nhưng nói trước, đứa nào lén mò vào vắt trộm ngọn rau của tao, tao đập gãy tay!"

"Mày cứ làm đúng luật," Lục Dạ nhặt thanh sắt lên, dằn giọng. "Kẻ nào vi phạm, cứ chiếu theo ba dòng khắc trên phiến đá ở nhà chính mà xử."

Đám đông dần tản ra. Hùng cùng hai đứa cháu lại nhặt xẻng, bắt đầu gạt nốt những mảng đá dăm quanh vệt mầm xanh. Sạn quệt vệt máu trên môi, lặng lẽ đi về phía bờ suối để kiểm tra lại các thùng gỗ hứng nước. Xung đột vừa bùng lên như ngọn lửa liếm qua đống củi khô đã được dập tắt không phải bằng sự nhượng bộ, mà bằng một khung trật tự mới.

Cố Thanh Nghi đứng bên bờ ruộng, dùng thanh gỗ gọt nhẵn đánh dấu ranh giới mảng đất vừa khai phá.

"Một cơ chế kinh tế sơ khai," Nàng nói nhỏ, tay tỉ mẩn vạch một đường thẳng trên mặt đất sũng nước. "Không có chủ đất, chỉ có quyền canh tác và nghĩa vụ đóng góp. Anh vừa ngăn chặn được một cuộc chiến chia rẽ phe phái đấy."

Lục Dạ nhìn những mầm cây xanh mỏng manh đang rung rinh trước gió lạnh. Hắn nâng chiếc ủng da thú lên, gạt bỏ mảng bùn bám dưới đế.

"Hôm nay chúng nó tranh đất vì đói," Lục Dạ nói, ánh mắt nhìn về phía những dãy núi xám xịt bao quanh Vận Rủi Chi Địa. "Ngày mai khi thức ăn đủ hơn, chúng nó sẽ tranh nhau những thứ khác. Nếu không đóng cọc ranh giới từ bây giờ, đến lúc nơi này đông người lên, thứ chảy trên mảnh đất này sẽ là máu chứ không phải nước suối."

Hắn xoay người bước đi về phía khu nhà đá, nơi tiếng búa rèn thô sơ bắt đầu vang lên chát, chát đều đặn.

Hạt giống của sự sở hữu đã được gieo xuống, nhưng nó không thuộc về kẻ mạnh nhất hay kẻ hung hãn nhất. Nó thuộc về một trật tự đang dần được khắc sâu vào lòng người ở vùng đất bị ruồng bỏ này.
 
102 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 44: Xưởng rèn

Cú nện của lưỡi cuốc sắt xuống nền đá dăm vang lên một tiếng keng chói óc, kèm theo vài tia lửa bắn ra rồi tắt ngấm. Hùng cúi xuống, nhặt phần lưỡi kim loại đã bị gãy đôi, mảng gỉ xám bong ra dính đầy trên những ngón tay chà nhám.

"Mười phút," Hùng nhổ một bãi nước bọt đục ngầu xuống rãnh đất. "Cái thứ sắt mục lấy từ đống phế tích này không chịu nổi ba trăm cú nện."

Xung quanh gã, năm sáu người đàn ông khác cũng đang ngồi bệt dưới cái gờ đá lộng gió. Lưỡi giáo bằng thép cuộn nhặt từ trạm gác cũ đã quăn queo như lá chuối khô; hai chiếc xẻng duy nhất dùng để đào kênh thoát nước thì một chiếc đã gãy cán, chiếc còn lại lưỡi mẻ thành hình răng cưa. Công cụ lao động và vũ khí phòng thủ của cả khu trú đang tự phân hủy theo từng giờ làm việc.

"Không có công cụ mới, kênh thoát nước phía đông sẽ dừng," Cố Thanh Nghi bước tới, tay ôm quyển sổ chép làm từ bìa vỏ cây khô. Nàng chỉ ngón tay về phía những rãnh mút nước dang dở. "Mưa xuống, nước suối tràn qua gờ đá sẽ cuốn sạch mảng ruộng vừa gieo."

Lục Dạ đi đến bên cạnh Hùng, cúi xuống nhặt nửa lưỡi cuốc gãy. Hắn dùng ngón tay cái miết nhẹ qua vết gãy xốp rỗng. Sắt tái chế từ đồ phế thải bị lẫn quá nhiều xỉ và tạp chất, lại qua tay những kẻ không biết kỹ thuật nhiệt độ, việc gãy vỡ chỉ là chuyện sớm muộn.

"Trong đám người mới đến tuần trước, có một gã từng làm ở xưởng đúc cẩu đá," Trọng-gã thợ mộc-từ phía gờ đá đi xuống, tay xách theo một chiếc đe thô sơ thực chất là một khối đá hộc bề mặt tương đối phẳng. "Tên gã là Lực. Gã bảo nếu có than củi và vạt gió, gã có thể dựng được một lò rèn thô."

Lục Dạ ngẩng đầu: "Gọi gã ra đây."

Lực là một người đàn ông ngoài bốn mươi, lưng khom, hai cánh tay cuồn cuộn những mảng sẹo bỏng cũ xám xịt. Gã đi tới, nhìn nửa lưỡi cuốc gãy trong tay Lục Dạ rồi tặc lưỡi:

"Sắt nguội nện thành hình thì chỉ để ngắm. Muốn làm ra thứ bổ được đá, gọt được gỗ, phải có lò thổi than củi đạt nhiệt độ, phải có đe sắt thật chứ không dùng cái cục đá mục này được."

"Mày cần những gì?" Lục Dạ hỏi ngắn gọn.

"Nước ngọt, than củi cứng, ống thổi da thú, và.." Lực ngập ngừng, mắt đảo qua dải sắt vạt nối bảo vệ cổng chính. ".. Toàn bộ số sắt phế liệu còn lại trong kho. Kể cả mấy thanh gia cố cổng."

Một tiếng động khựng lại vang lên từ phía nhóm gác gờ đá. Sạn-gã thợ gác vừa đi tới-ngay lập tức sầm mặt:

"Mày điên à? Tháo sắt gia cố cổng để làm cuốc? Quái vật hoặc cướp mò tới, chúng tao đỡ bằng cái gì? Bằng mấy cái cuốc mẻ của chúng mày chắc?"

"Không có cuốc đào đất, tuần sau lấy cái gì nhét vào mồm mà đứng đấy mà gác?" Lực quay lại cãi thẳng mặt Sạn. "Mày cầm cái giáo quăn này đâm được con lợn rừng nào không? Muốn vũ khí tốt hay muốn cổng sắt cứng mà bụng rỗng?"

Xung đột lập tức bùng lên giữa hai nhóm. Một bên là những kẻ trực tiếp lao động dưới ruộng, chịu áp lực từ thời gian gieo hạt và đất cứng. Bên còn lại là lực lượng gác đêm, những kẻ hàng ngày đối mặt với bóng tối bên ngoài gờ đá và coi mỗi mảnh kim loại trên cánh cổng là lá chắn bảo vệ mạng sống của chính mình.

"Mấy thanh sắt cổng là thứ duy nhất ngăn được thú dữ lao thẳng vào khu nhà đá," Sạn bước tiến lên một bước, bàn tay siết chặt lấy cán giáo gãy. "Tao không cho phép tháo một đinh sắt nào ở đó."

"Mày không cho?" Hùng đứng bật dậy, cao hơn Sạn nửa cái đầu, ngực phập phồng. "Thế mai này không có ngô ăn, nhóm gác của mày tự đi mà gặm đá!"

Cố Thanh Nghi nhìn hai bên đang gầm ghè nhau, nhẹ nhàng lùi lại nửa bước đứng bên cạnh Lục Dạ, nói nhỏ chỉ đủ hai người nghe:

"Số kim loại khả dụng chúng ta thu gom được trong tháng qua chỉ có chừng bốn mươi cân. Nếu đúc vũ khí, chỉ đủ năm mũi giáo và hai lưỡi rìu chiến. Nếu đúc công cụ, đủ năm cái cuốc, ba cái xẻng và hai con dao đẽo gỗ. Không thể làm cả hai."

Lục Dạ im lặng. Hắn nhìn gã thợ rèn Lực, rồi nhìn sang Sạn và Hùng.

Đây không phải là một cuộc tranh cãi về sở thích. Đó là cuộc chiến giữa sự an toàn trước mắt và khả năng sinh tồn lâu dài. Nếu nghiêng về phòng thủ, họ giữ được cánh cổng nhưng sẽ chết đói khi mùa đông tới vì ruộng đất không thể mở rộng. Nếu nghiêng toàn bộ về sản xuất, một đợt tấn công bất ngờ của quái vật hoặc thú dữ sẽ quét sạch toàn bộ Tịnh Thổ trước khi mùa vụ kịp thu hoạch.

Lục Dạ không đọc diễn văn. Hắn bước thẳng tới dải rào chắn bằng gỗ gia cố sắt ở cổng chính, dùng đầu thanh sắt trong tay gõ mạnh vào thanh gia cố ngang chát, chát.

Âm thanh kim loại vang vọng cắt đứt tiếng cãi vã của đám đông.

"Lực," Lục Dạ quay lại, ánh mắt khóa chặt gã thợ rèn. "Mày đúc một cân sắt phế liệu thì hao hụt mất bao nhiêu?"

"Hao hụt xỉ khoảng một phần tư," Lực trả lời, giọng chần chừ. "Nếu sắt quá bẩn, có khi mất một nửa."

"Bốn mươi cân sắt. Tao cho mày sử dụng ba mươi cân," Lục Dạ cất giọng dứt khoát, không để bất kỳ ai ngắt lời. "Trong ba mươi cân đó, làm ra bốn lưỡi cuốc, hai con dao đẽo gỗ. Số sắt còn lại, rèn lại thành sáu mũi giáo mới dầy bản hơn, có gờ gia cường."

Sạn lập tức khè lên: "Lục Dạ! Mười cân sắt gia cố cổng bị tháo đi, cánh cổng sẽ lỏng lẻo-"

"Cánh cổng lỏng lẻo thì gia cố bằng gỗ kép và cọc đá," Lục Dạ nhìn thẳng vào mắt Sạn, giọng lạnh như băng. "Vũ khí không làm ra lương thực. Nhưng nếu không có cuốc để làm ruộng, tao lấy cái gì trả lương cho nhóm gác của mày vào tháng sau?"

Sạn nghẹn lời. Bàn tay gã buông lỏng cán giáo quăn.

Lục Dạ quay sang Hùng: "Nhóm mày nhận cuốc mới, chỉ tiêu đào rãnh thoát nước tăng gấp đôi. Trong ba ngày phải xong bờ kè phía đông. Đứa nào làm gãy cuốc vì ẩu, tao cắt một phần ba khẩu phần ăn tuần đó để bù vào chi phí rèn lại."

Hùng nuốt ngụm bọt, gật đầu thật mạnh: "Được! Có cuốc sắc, tao chấp cả mảng đá phía bờ tây!"

"Còn mày," Lục Dạ bước tới trước mặt Lực, hạ thấp giọng nhưng đầy sức nặng. "Chiều nay dựng xong lò rèn. Tối nay bắt đầu nhóm lửa. Nếu tao thấy ba mươi cân sắt biến thành một đống xỉ bỏ đi, mày sẽ là người thay vị trí của Trọng đứng gác đêm ngoài vách đá mà không có áo da."

Lực rùng mình một cái, hai cánh tay chà nhám siết chặt lại: "Tao làm được. Cho tao hai người phụ nén ống thổi da!"

Lục Dạ không nói thêm từ nào. Hắn quay sang Cố Thanh Nghi: "Ghi chép lại số lượng kim loại giao cho Lực. Mỗi sản phẩm đúc ra phải cân lại trọng lượng."

Cố Thanh Nghi mỉm cười nhẹ, cây bút vỏ cây trong tay nàng nhanh chóng vạch xuống những dòng chữ nhỏ gọn:

"Đã hiểu. Phân bổ: 75% cho công cụ sản xuất, 25% cho vũ khí phòng thủ."

Nắng chiều gắt gỏng chiếu xuống lòng suối cạn. Khu trú chưa có một bức tường thành kiên cố nào, nhưng âm thanh của đống đá hộc được dọn dẹp và tiếng bước chân vội vã đi gom than củi bắt đầu vang lên rộn rã.

Lục Dạ đứng trên gờ đá cao nhìn xuống. Hắn biết, quyết định này không làm cho Tịnh Thổ an toàn hơn ngay lập tức, nhưng nó cho nơi này một cơ hội để tự nuôi sống chính mình.

Khói xám xịt bắt đầu bốc lên từ gờ đá phía đông khu trú. Lò rèn đầu tiên của Tịnh Thổ chỉ là một hố đút củi sâu nửa thước đắp bằng bùn sét trộn rơm mục, xung quanh xếp thành vòng tròn bằng ba tầng đá hộc chịu nhiệt nhặt dưới lòng suối.

Lực cởi trần phần thân trên, những mảng sẹo bỏng cũ nổi gân guốc đỏ rực dưới ánh lửa. Gã cầm hai sợi dây da thú nối với một cặp túi da dê khâu kín, liên tục kéo đẩy đều đặn. Mỗi cú nén của gã thổi một luồng gió mạnh qua ống nứa cắm thẳng vào đáy lò, khiến đống than củi cứng rực lên màu cam chói mắt.

"Đút thêm than!" Lực gào lên qua tiếng gió rít và tiếng củi nổ lốp bốp. "Sắt xỉ mục này không đủ nhiệt thì nện chỉ có nát!"

Trọng và một gã thanh niên khác vội vã xúc từng vốc than củi đen nhánh thả vào miệng lò. Nhiệt độ bùng lên hất thẳng vào mặt mọi người xung quanh, mùi lưu huỳnh lẫn mùi da thú cháy xém khét lẹt cả một góc núi.

Lục Dạ đứng cách đó năm bước chân. Hắn im lặng quan sát. Trong đôi mắt hắn phản chiếu ngọn lửa màu cam đang liếm qua những thanh sắt phế liệu xếp ở mép lò. Thanh gia cố cổng chính bị tháo ra ban chiều giờ đã bị chặt thành từng đoạn ngắn bằng lòng bàn tay.

Lực dùng một chiếc kẹp sắt tự chế-thực chất là hai đoạn thép uốn gập đôi lại-kẹp một khối sắt đã hồng rực đặt lên bề mặt tảng đá đe.

Chát!

Cú nện đầu tiên từ chiếc búa sắt sứt góc của Lực hạ xuống. Tia lửa bắn tung tóe lên ngực trần của gã, nhưng gã không chớp mắt. Khối sắt đỏ bị ép chặt, mảng xỉ đen bong ra rớt xuống đất rơi gạt gạt như vảy cá.

Chát! Chát! Chát!

Tiếng búa đập vang lên gãy gọn, có nhịp điệu dứt khoát. Cả khu trú dừng mọi việc. Những người phụ nữ ôm con nhỏ từ trong nhà đá bước ra nghển cổ nhìn. Hùng gác chiếc xẻng mẻ lên vai, tựa lưng vào vách đá ngắm nhìn từng cú nện. Ngay cả Sạn và nhóm gác gờ đá-những kẻ từng hầm hầm tức giận vì mất đi thanh sắt gia cố cổng-cũng lẳng lặng tiến lại gần, mắt không rời khỏi khối sắt đang dần biến hình dưới tay Lực.

Tiếng búa rèn này không phải tiếng vũ khí chém giết. Nó là âm thanh của sự nhào nặn. Lần đầu tiên từ khi chạy trốn đến cái xó Vận Rủi này, họ được nghe một âm thanh mang tính tạo dựng chứ không phải sự sụp đổ hay tàn phá.

Cố Thanh Nghi ngồi trên tảng đá phẳng gần đó, giở quyển sổ chép ra. Nàng nhúng đầu que gỗ vào vệt mực làm từ than trộn mỡ thú, bắt đầu ghi lại từng con số.

"Thanh sắt gia cố cổng: Nặng bảy cân. Sau khi luyện lại và lọc xỉ, còn bốn cân rưỡi," Nàng cất giọng nhẹ nhàng nhưng đủ rõ ràng để Lục Dạ nghe thấy. "Mất gần bốn mươi phần trăm trọng lượng vì tạp chất. Độ hao hụt cao hơn Lực dự tính."

Lục Dạ bước đến cạnh lò, không quay đầu lại: "Nó vẫn ra được lưỡi cuốc chứ?"

"Đủ," Cố Thanh Nghi ngẩng đầu nhìn về phía chiếc búa của Lực. "Nhưng nếu độ hao hụt này giữ nguyên cho toàn bộ đống phế liệu, số lượng vũ khí chúng ta tính làm cho nhóm của Sạn sẽ phải thu nhỏ lại. Hoặc sáu mũi giáo sẽ ngắn đi một gang tay, hoặc phải bớt đi một lưỡi cuốc."

Lực vừa nhúng khối sắt đã định hình vào thùng nước lạnh để tôi.

Xèo!

Một luồng hơi nước trắng xóa bùng lên, kèm theo mùi tanh nồng của sắt tôi nước suối. Lực nâng lưỡi cuốc đầu tiên ra khỏi thùng nước. Bề mặt kim loại không phẳng mịn như đồ thương mại ngoài thành trấn, nó sần sùi, màu xám đen cặn kẽ, nhưng phần lưỡi được đập mỏng và gọt qua bằng đá mài đã ánh lên một vệt sáng sắc lạnh.

Lực quay lại, giơ cao lưỡi cuốc còn bốc khói nghi ngút về phía Hùng: "Đến mà lấy! Xem cái thứ này có bổ gãy được đá nhà mày không!"

Hùng bước nhanh tới, chộp lấy lưỡi cuốc. Gã không sợ nóng, dùng bàn tay thô ráp miết mạnh qua phần sống thép dầy dặn rồi tra ngay vào chiếc cán gỗ tần皮 đã đẽo sẵn. Gã vung tay, bổ mạnh lưỡi cuốc xuống mảng đá vôi ngay cạnh chân lò.

Phập!

Mảng đá vôi nứt đôi. Lưỡi cuốc cắm sâu vào lòng đá, không hề cong vên hay sứt mẻ.

"Tốt! Thép cứng lắm!" Hùng reo lên, mặt rạng rỡ hẳn. Gã quay sang nhìn Lục Dạ, giơ chiếc cuốc mới lên như một chiến lợi phẩm. "Có bốn cái này, bờ kè phía đông tao làm xong trong hai ngày!"

Đám đông reo hò nhỏ. Sự hoài nghi và bầu không khí u ám đè nặng từ chiều hoàn toàn biến mất.

Lực quệt mồ hôi trên trán, nhếch môi cười để lộ hàm răng sứt. Gã kẹp tiếp khối sắt thứ hai bỏ vào lòng lò than đang rực đỏ.

Lục Dạ đi tới trước thùng nước tôi sắt. Hắn cúi xuống nhặt một mảnh sắt vụn bị ném đi vì chứa quá nhiều xỉ. Hắn miết ngón tay lên mảng sắt mục, rồi ngẩng đầu nhìn Cố Thanh Nghi.

"Không bớt lưỡi cuốc," Lục Dạ dằn giọng, "Bớt độ dài của mũi giáo. Giáo ngắn dễ xoay xở hơn trong khe đá hẹp."

Cố Thanh Nghi mỉm cười, vạch một đường sửa lên tờ bìa vỏ cây: "Được. Giảm chiều dài mũi giáo từ hai mươi phân xuống mười lăm phân. Tiết kiệm đủ kim loại để giữ nguyên bốn lưỡi cuốc và hai dao đẽo."

Nàng gập quyển sổ lại, đứng dậy bước sóng đôi với Lục Dạ về phía khu nhà đá chính. Đêm bắt đầu buông xuống Vận Rủi Chi Địa. Gió lạnh vẫn gào hú qua các khe núi, nhưng ngọn lửa từ xưởng rèn thô sơ vẫn bốc cao, hắt những vệt sáng màu cam lên những gương mặt lem luốc than củi.

Tịnh Thổ lúc này vẫn chỉ là một cái hốc đá rách rưới. Không tường cao, không hào sâu, không có những xưởng đúc đồ sộ. Nhưng giữa khoảng trời tối om này, âm thanh chát, chát của chiếc búa rèn đập vào đe đá đã mang lại một thứ mà họ chưa từng có trong suốt những ngày chạy trốn:

Khả năng tự sửa chữa và tạo ra công cụ để tiếp tục sống.
 
102 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 45: Người lạ đến từ phía bắc

Gió bấc thổi lồng lộn qua khe hẹp gờ đá, mang theo cái lạnh cắt da cắt thịt của vùng núi phía bắc. Sạn co người trong chiếc áo da dê chắp vá, hai tay xoa mạnh vào nhau để tìm chút hơi ấm rồi đưa mắt quan sát lối vệt đá cạn dẫn ra bên ngoài Vận Rủi Chi Địa.

Bên chân gã, chiếc giáo mới đúc từ lò rèn của Lực nằm tựa vào vách đá. Mũi giáo tuy ngắn đi một gang tay nhưng phần gờ gờ nổi giữa lưỡi thép ánh lên màu xám đen lì lợm, không còn cảm giác rung rinh, quăn queo như thanh sắt mục cũ.

"Sạn! Có động tĩnh!"

Gã thợ gác đi cùng đứng ở điểm cao hơn nói giật giọng, tay chỉ về phía dải bụi rậm khô héo nằm cách đường ranh giới khoảng ba trăm thước.

Sạn lập tức nhổm dậy, chộp lấy cán giáo. Gã nheo mắt nhìn qua khe đá. Giữa những vệt sương mù xám đục đang cuộn lên từ lòng vực, một bóng người loạng choạng bước ra.

Kẻ đó đi không thành hàng, một chân bước xiêu quẹo như sắp khuỵu xuống. Bộ quần áo trên người gã xơ xướp, bám đầy mảng máu khô sẫm màu và vệt bùn đất đọng lại thành từng mảng cứng.

"Một người?" Sạn hỏi khè qua kẽ răng.

"Chỉ thấy một. Nhưng phía sau có vết máu kéo dài."

"Báo cho Lục Dạ ngay," Sạn dặn gã đi cùng, mắt vẫn không rời khỏi bóng người đang lết từng bước về phía cổng gờ đá. "Mới đổi mấy cái thanh sắt cổng lấy cuốc, đừng để kẻ nào mò vào lúc này."

Gã thợ gác vội vã tụt xuống dải đá hộc, chạy xốc về khu nhà chính.

Năm phút sau, Lục Dạ đã xuất hiện ở điểm gác cao nhất. Theo sau hắn là Cố Thanh Nghi và Hùng, tay mỗi người đều lăm lăm thanh sắt hoặc chiếc cuốc mới đúc.

Bóng người kỳ lạ kia đã gục xuống ngay trước vệt đá ranh giới. Gã nằm sấp trên nền đá lạnh, một tay với về phía trước như cố bám lấy vệt mầm xanh của khu ruộng sơ khai, thân thể rung lên từng đợt theo nhịp thở gấp gáp, đứt quãng.

"Để tao ra dứt điểm," Hùng bước tiến một bước, siết chặt cán cuốc. "Nhỡ đâu là mồi nhử của tụi cướp ở núi phía bắc."

"Đứng yên," Lục Dạ giơ tay ngăn lại. Hắn nheo mắt nhìn vệt máu kéo dài phía sau gã lạ mặt. Vệt máu đông lại thành từng mảng nhỏ, xen lẫn dấu chân vội vã của ít nhất ba bốn người khác nhưng đã dừng lại ở quãng đường cách đó nửa cây số.

Lục Dạ nhảy qua gờ đá thấp, bước dứt khoát về phía gã lạ mặt. Thanh sắt gia cố cổng cũ-nay đã được Lực rèn lại thành một thanh xà xăm dầy dặn-chĩa thẳng vào gáy người đang nằm dưới đất.

"Dậy." Lục Dạ dằn giọng.

Gã lạ mặt run rẩy, từ từ lật ngửa thân mình ra. Đó là một gã gầy gộc, hai hốc mắt sâu hoắm, gò má nhô cao dưới làn da xám xịt vì đói lạnh. Trên vai trái gã có một vết đâm sâu, mép thịt hoại tử bốc mùi hôi hám.

Gã nhìn Lục Dạ, rồi nhìn thanh sắt trong tay hắn. Đôi môi nứt nẻ chảy máu của gã máy máy, thốt ra những âm thanh kỳ lạ, trĩu nặng, không hoàn toàn giống ngôn ngữ phổ thông của vùng đồng bằng.

"Kha.. Krash.. Vahr.."

Gã vừa nói vừa dùng chút sức tàn giơ một bàn tay gầy giuộc lên, hai ngón tay chụm lại rồi trỏ vào cổ mình, làm động tác nuốt ngụm bọt tưởng tượng.

"Gã không nói tiếng của chúng ta," Cố Thanh Nghi đã đi tới từ lúc nào. Nàng quan sát kiểu dệt trên vạt áo rách của gã lạ mặt, rồi hạ thấp giọng. "Đây là thổ ngữ của dân du mục dốc núi phía bắc. Loại vải thô dệt từ xơ gai này chỉ có vùng biên giới mới dùng."

"Đuổi đi," Sạn từ phía sau nói vọng ra, giọng căng thẳng. "Tịnh Thổ không dư lương thực cho kẻ lạ. Hơn nữa gã mang vết thương do người đâm, rước gã vào là rước họa."

Đám đông xung quanh bắt đầu xì xào. Những người mới thu hoạch đợt rau gieo hạt đầu tiên nhìn gã lạ mặt với ánh mắt cảnh giác. Trải nghiệm bị truy đuổi và cướp bóc trong quá khứ khiến sự sợ hãi đối với "kẻ bên ngoài" trở thành một bản năng ăn sâu vào máu họ.

Lục Dạ cúi xuống, dùng đầu thanh sắt lật nhẹ mảng túi da đeo bên hông gã lạ mặt. Bên trong không có vũ khí, chỉ có một miếng đá bọt nhẵn bóng và vài mảng rễ cây khô đã bị gọt dở.

Gã lạ mặt thấy Lục Dạ lục đồ, không chống cự, chỉ gục đầu xuống nền đá hộc, giọng thều thào qua kẽ răng bằng thứ ngôn ngữ chắp vá:

"Thức.. Ăn.. Bị.. Đuổi.."

Hai từ "thức ăn" và "bị đuổi" phát ra cứng nhắc, méo mó, nhưng đủ để Lục Dạ và Cố Thanh Nghi hiểu được. Gã đã cố học vài từ phổ thông trên đường tháo chạy.

"Hắn đi một mình," Cố Thanh Nghi nói, ngẩng đầu nhìn về phía những dải núi chập chùng phía bắc. "Nhưng vết đâm này do giáo sắt gây ra. Tụi cướp du mục không dùng giáo sắt dầy như thế này."

Lục Dạ đứng im vài giây. Hắn không có sự thương hại vô điều kiện, nhưng hắn hiểu một điều: Một kẻ bò được đến tận đây trong tình trạng này nghĩa là phía bắc gờ đá không còn là vùng đất trống hoàn toàn im lìm nữa.

"Túm lấy hắn," Lục Dạ ra lệnh cho Trọng và Hùng. "Đưa vào cái hốc đá cũ sát cổng gác. Không cho phép gã bước qua vệt rãnh thoát nước vào khu nhà chính."

"Lục Dạ! Mày giữ gã lại thật à?" Sạn gầm lên.

"Tao giữ gã để hỏi," Lục Dạ quay lại, ánh mắt sắc như dao chém qua mặt Sạn. "Nếu phía bắc có một toán người có giáo sắt đang di chuyển, tao cần biết bọn chúng cách đây bao xa trước khi chúng tự mò đến cổng gờ đá này."

Sạn nghẹn lời, hầm hầm lùi lại một bước nhưng không cãi thêm.

Hùng và Trọng xốc hai nách gã lạ mặt kéo xếch đi. Gã không còn lực để phản ứng, đôi chân lê trên nền đá hộc để lại một vệt máu loang mỏng.

Cố Thanh Nghi đi cạnh Lục Dạ, tay vạch một dòng nhỏ vào bản ghi chép nhân lực:

"Người lạ đến từ phía bắc. Chưa rõ nhân thân. Cần cách ly và khai thác thông tin."

Nàng ngẩng đầu nhìn Lục Dạ: "Anh nghĩ gã là tiên phong hay kẻ đào tẩu?"

"Dù là gì," Lục Dạ miết chặt thanh sắt trong tay, ánh mắt nhìn thẳng về con đường mòn phủ đầy sương lạnh. "Tin đồn về một nơi có nước ngọt và lửa rèn ở cái xó Vận Rủi này.. Bắt đầu rò rỉ ra ngoài rồi."

Hốc đá cách ly nằm lọt thỏm dưới một vệt đá sụp phía đông cổng gác, ẩm thấp và bốc mùi rêu mục. Gã lạ mặt nằm co quắp trên lớp lá khô, ngực phập phồng theo từng nhịp thở đứt quãng.

Cố Thanh Nghi đặt đĩa gốm thô đựng nước ấm và một mảng củ dại đã luộc chín xuống nền đá. Nàng không tiến quá gần, giữ khoảng cách đúng ba bước chân. Lục Dạ đứng dựa lưng vào vách đá ngay cửa hốc, thanh sắt xăm tựa bên hông, ánh mắt trầm lặng dõi theo từng cử động nhỏ của kẻ nằm dưới đất.

Gã lạ mặt ngửi thấy mùi củ chín thì hai mắt chợt mở to. Gã dùng chút sức lực cuối cùng chồm dậy, hai tay vơ lấy đĩa gốm rồi nhét ngấu nghiến miếng củ vào miệng, vừa nuốt nghẹn vừa ngửa cổ uống ừng ực ngụm nước ấm. Nước mắt xen lẫn bụi bẩn chảy gạt thành hai vệt dài trên đôi gò má xám xịt.

"Từ từ thôi," Cố Thanh Nghi cất giọng gãy gọn. Nàng giơ ba ngón tay lên, rồi chỉ hướng bắc. "Mày.. Từ đâu đến? Bao nhiêu người?"

Gã lạ mặt nuốt ực miếng củ cuối cùng, ngực thở hốc hếch. Gã nhìn Cố Thanh Nghi, rồi đảo mắt sang Lục Dạ. Nhìn thấy thanh sắt và vẻ mặt lạnh như băng của Lục Dạ, gã vô thức co hai chân lại, vạt áo rách siết chặt lấy vết thương trên vai làm gã đau đớn nhăn mặt.

"Kha.. Khai thác.. Mỏ," Gã cất giọng méo mó, dùng vài từ phổ thông bập bẹ vừa học được kết hợp với điệu bộ quơ tay. "Mỏ đá.. Phía bắc. Bọn chúng.. Đánh.. Ép làm.."

Gã dùng ngón tay vạch những vệt ngắn trên nền đất ẩm, tạo thành hình một khu trại rộng có rào gỗ, rồi dùng lòng bàn tay đập mạnh xuống xới tung vết vạch.

"Sụp.. Trốn.. Chạy," Gã thều thào, giơ hai ngón tay làm động tác người bước đi. "Mười hai người.. Chạy. Bọn chúng.. Đuổi theo."

Lục Dạ bước tiến một bước, vệt bóng đen của hắn phủ trùm lên gã lạ mặt. Hắn cúi đầu, giọng khô khốc:

"Bọn chúng là ai?"

Gã lạ mặt run lên một cái, mắt hiện rõ sự hãi hùng. Gã chỉ vào vết đâm hoại tử trên vai mình, rồi cố gắng bắt chước âm thanh của một loại biểu tượng:

"Giáp.. Sắt. Cờ.. Vệt đỏ. Bọn.. Buôn người. Bọn.. Săn cướp dốc núi."

Cố Thanh Nghi nhíu mày. Nàng nhìn Lục Dạ, hạ thấp giọng: "Một toán quân tư nhân hoặc băng cướp quy mô lớn ở ranh giới phía bắc. Chúng lập trại lao dịch để khai thác đá phế tích hoặc khoáng sản. Nếu gã này trốn thoát được đến tận đây.."

"Nghĩa là quãng đường không quá ba ngày đi bộ," Lục Dạ ngắt lời, tiếp nối mạch suy luận. Hắn quay sang nhìn gã lạ mặt: "Mười một người còn lại đâu?"

Gã lạ mặt gục đầu xuống, hai tay bám chặt lấy đầu gối, lắc đầu liên tục. Gã giơ ba ngón tay lên, rồi hạ gập từng ngón xuống nền đá:

"Chết.. Bị bắt lại.. Chỉ còn.. Hai ba người.. Phân tán."

Gã ngẩng đầu nhìn Lục Dạ, ánh mắt cầu xin chớp chớp liên hồi. Gã bò rướn về phía trước nửa thước, hai tay chụm lại dập mạnh xuống nền đá hộc nghe chát, chát:

"Cho ở.. Làm việc.. Đào đá.. Đúp.. Đúp lực.."

Gã cố dùng từ "làm việc" để chứng minh giá trị của mình, giống như một con thú bị dồn vào chân tường đang cố trưng ra chút sức lực cuối cùng để đổi lấy mạng sống.

Lục Dạ nhìn bàn tay đầy vết chai sần và móng tay gãy nát của gã lạ mặt. Đây là đôi tay của một kẻ lao dịch thực sự, không phải tay của một sát thủ hay gián điệp được huấn luyện. Nhưng điều đó không có nghĩa là nguy cơ bị loại bỏ.

"Gã nói thật một nửa," Lục Dạ quay sang Cố Thanh Nghi. "Toán người phía bắc là thật. Vết thương do thương sắt gây ra không giả được. Nhưng gã không đi một mình."

Gã lạ mặt giật mình khi nghe Lục Dạ nói, dù không hiểu hết từng từ nhưng gã cảm nhận được sự hoài nghi trong giọng nói đó.

"Ý anh là sao?" Cố Thanh Nghi hỏi.

"Vết máu trên đường gờ đá dừng lại cách đây nửa cây số không phải của một mình gã," Lục Dạ nhìn thẳng vào hốc mắt gã lạ mặt. "Có kẻ đang nấp ở dải rậm phía bắc quan sát cái hốc đá này. Gã là đứa được thả vào đây để dò phản ứng của chúng ta."

Gã lạ mặt tái xám mặt mày. Gã run rẩy nuốt nghẹn một ngụm bọt gắt, hai tay siết chặt lấy mảng áo rách, không dám cãi lại một từ. Sự im lặng của gã chính là câu trả lời rõ ràng nhất.

Cố Thanh Nghi đứng dậy, tay siết chặt quyển sổ chép làm từ vỏ cây. Nàng nhìn ra phía cổng gờ đá, nơi Sạn và nhóm gác đang lăm lăm mũi giáo đứng canh.

"Nếu bọn buôn người phía bắc đang lùng bắt những kẻ đào tẩu này," Nàng cất giọng trầm tư, "sớm muộn gì vết chân của chúng cũng kéo đến tận ranh giới Vận Rủi Chi Địa. Tịnh Thổ không còn là một cái hốc ẩn nấp hoàn toàn vô danh nữa."

Lục Dạ bước ra khỏi hốc đá. Hắn đứng dưới dải nắng chiều muộn đang nhạt dần trên các đỉnh núi xám.

"Trọng! Sạn!" Lục Dạ gọi lớn.

Hai gã thợ gác lập tức bước lại gần.

"Khóa gã này trong hốc đá. Cho gã ăn một nửa khẩu phần mỗi ngày, thay băng vết thương," Lục Dạ dặn dò, giọng lạnh và cứng như đá hộc. "Tăng gấp đôi người gác gờ đá đêm nay. Thấy bất kỳ bóng người nào lảng vảng ở dải bụi rậm phía bắc, không bắn đuổi, chỉ báo động."

"Còn gã này thì sao? Xử lý thế nào?" Sạn hất hàm về phía hốc đá.

"Giữ mạng cho gã," Lục Dạ đè thanh sắt xuống đất, tạo thành một vệt sâu. "Gã biết sơ đồ trại phía bắc và cách bọn buôn người di chuyển. Thứ đó.. Sắp tới chúng ta sẽ cần đến."

Hắn quay lưng bước về khu nhà chính, nơi ngọn lửa lò rèn của Lực lại bắt đầu bùng lên những tia đỏ quạnh trong chạng vọng. Cánh cửa ranh giới đã mở ra một khe hẹp. Những kẻ bị ruồng bỏ ngoài kia đã bắt đầu ngửi thấy mùi khói lửa của nơi này, và cùng với họ, những tai họa từ thế giới bên ngoài cũng đang lặng lẽ bò đến.
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back