Chương 2 Những Chú gấu tuyết
*
*
*
Giữa tháng 11, Sapa đã trở nên rất lạnh, đường phố cũng trở nên đông đúc bởi những du khách khắp nơi đổ về. Một người đàn ông ngoài ngũ tuần cuộn chặt mình trong chiếc áo khoác đen. Đầu ông ta đội một chiếc mũ tròn đen, hai tay đút vào tùi quần, cổ rụt hẳn vào trong áo. Chân điềm nhiên bước ra khỏi nhà thờ đá.
Ông ấy lag Nguyễn Hùng, một nhà nhiếp ảnh gia đã từng một thời nổi tiếng với những bức ảnh tuyệt tác ở hạng mục thiên nhiên trong và ngoài nước. Nhưng cũng kể từ giải thưởng ấy những bức ảnh ông chụp càng về sau càng đem lại sự thất vọng giới phê bình và người hâm mộ. Người ta nói có lẽ ông đã hết thời, cũng có người nói năng lực ông chỉ có bấy nhiêu thôi.
Ông đâm ra hoài nghi bản thân và từ đó không chụp nữa. Ông chuyển lên Sapa sống thuê một căn hộ, mỗi tối ông đều đến nhà thờ làm lễ và thấm thoát đã hai năm trôi qua.
Ông đội mũ lên, ra đến cổng nhà thờ thì trời trở tuyết, tuyết đang rơi trên mũ, trên vai áo khoác, đầu mũi giày, ông chìa tay ra cảm nhận tuyết trong lòng bàn tay. Ông chợt nhớ đến trước đây đã từng dự định chụp ảnh ở Bắc Cực, mục đích chính là muốn chia sẽ tới mọi người cuộc sống hoang dã nơi đây, đặc biệt là cuộc sống đang bị đe dọa cảu loài Gấu Trắng bởi sự tàn phá thiên nhiên của con người.
Nhưng từ dạo các bức ảnh của ông không được đón nhận nữa, ông cũng đã từ bỏ ý định ấy vì ông đã giải nghệ. Thế thì sao trong lòng ông lại cứ đau đáu một nỗi trăn trowe.
Ông không phải là một người giàu có thể lập ra quỷ bảo vệ môi trường, cũng không phải là một nhà phát minh tài ba có thể phát minh túi tự phân hủy, máy tạo giấy hay máy tạo cát từ vỏ chai chay bia, nhựa. Ông chỉ là một nhiếp ảnh gia hết thời, nhưng ông muốn đem chút tài mọn làm gì đó cho Bắc Cực. Ông đã sống hơn nữa đời người còn gì để mất nữa đâu.
Tuyết rơi ngày càng dày đặc giống như lòng ông không còn phẳng lặng nữa, bước chân càng lúc càng nhanh hơn, tuyết nhảy nhót trên mũi giày ông cho đến khi về nhà. Trước khi tra chìa khóa vào ổ, ông mở hờm thư cauwr phát hiện tấm bưu thiếp của con trai gửi sáng nay. Ông mở ra:
"Kính gửi bố yêu
Đã lâu lắm rồi con chưa thấy tấm ảnh nào từ bố, nhân tiện một tổ chức cuộc thi ảnh. Con gửi tấm vé máy bay đến Bắc Cực, nơi mà bố vẫn khao khát đến. Con rất mong được thấy bố trở lại với nghề, chúc bố có cuộc hành trình ý nghĩa.
Món quà trước giáng sinh. Chúc bố giáng sinh vui vẻ."
Ông cầm tắm vé trên tay run run, khóe mắt bỗng nóng như đang xoa dịu cái lạnh này, cảm mơn con.
* * *
Sau khi mất một ngày ngồi máy bay, ông đã có mặt ở Bắc Cực, Ông thuê một chiếc thuyền đánh cá nhỏ đi theo hành trình và hiện đang trên vịnh Hudson. Ban đầu ông chẳng chụp được một con Gấu nào cả, mà thay vào đó là đàn cú tuyết bay lơ lửng trên không trung, có vài con đáp xuống trên mặt băng. Một con sư tử biển đang chìm nghỉm dưới mặt nước, và suýt dọa ông bởi vẻ mặt to bự đen bóng của nó và vài sợi râu trắn le que hai bên má nó cứ tưởng trong nó đáng yêu.
Tiếp sau đó vài hôm chờ đợi, ông chợt thấy một con gấu trắng đang tuổi lớn lấp ló bên tảng băng, nó cứ nhấp nhởm hiếu kỳ chiếc thuyền của ông, cuối cùng nó cũng tó mò tiến chậm rãi. Qua lăng kính cửa cabin, khuôn mặt ngây thơ của con gấu hiện rõ qua ống kính của nhiếp ảnh.
Sau đó lại xuất hiện thêm vài con gấu trắng, một trong số chúng đang thỏa thích bơi tung tăng dưới mặt nước sau cuộc bắt mồi còn lắm tấm vết máu dính trên bộ lông trắng muôt. Hay một cặp vợ chồng gấu tìm chổ nghỉ ngơi vùi mình vào tuyết. Tất cả khoảnh khắc quý giá đều được lưu lại trong những thước phim của ông.
Nhưng đến giữa hè, băng và tuyết tan nhanh một cách chóng mặt bởi khí hậu biến đổi vì tình trạng trái đất ấm lên, một con gấu mẹ đang cố ôm lấy gấu con trong lòng bám víu tảng băng nhỏ xíu gần như tan hết với đôi mắt ngơ ngác.
Đến cuối tháng chín, băng và tuyết hầu như không còn nữa. Việc thiếu đi băng và tuyết đã làm cho quần đảo buồn một cách ame đạm. Một chú gấu cô độc trên bờ biển đang cúi đầu nhìn mặt nước trông rất trầm tư, Ngay lập tức giây phút ấy đã lay động người nhiếp ảnh khổng thể nào không bấm máy.
Ông neo thuyền và lên bờ, lang thang vài ngày ông nhìn thấy một chú gấu đang trong tình trạng gầy trơ xương, sắp lả đi vì đói. Nó chậm chạp lê bước trên mảnh đất cằn cõi không băng tuyết, nó đang cố gắng dùng sức lực cuối cùng, nặng nhọc lê bước đi tìm thức ăn.
Ông đã rưng nước mắt khi tay vẫn bấm liên tục máy ảnh, những giọt nước mắt cứ rơi trên gò má không kìm lại được khi phải chứng kiến cảnh nó kiếm ăn từ những thứ vứt của dân chài, rồi nằm trên đất như thể sự sống cứ cạn dần từng chút một, tất cả những điều ấy đã để lại trong tâm thức ông một sự ám ảnh.
Chúng ta đã nghe nói quá nhiều về biến đổi khí hậu, nhứng chúng ta chỉ biết tới những con số thống kê, những báo cáo khao học mà thiếu đi một cái nhìn thức tế khác về hậu quả của chúng. Ông thực sự rất muốn thông qua những bức ảnh để mọi người có thể nhìn thấy một sự sống trên trái đất đang chết dânf chết mòn! Góc nhìn mà không mấy ai trong chúng ta có cơ hội tận mắt chứng kiến.
Hết.