Dĩ vãng thời thanh xuân đã qua đi, người cũng đã chẳng còn nhưng những kí ức đẹp đẽ của ngày đấy vẫn để lại trong lòng người ta nhiều hoài niệm..
Hôm đến sinh nhật, Mặc Hy dắt tay Lam Mộc vào quán. Bầu không khí trở nên náo nhiệt, sống động bởi âm nhạc được vang lên, tiếng cười nói của mọi người. Rồi bất chợt mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía họ. Lam Mộc ngại ngùng, cứ như có hàng nghìn ánh mắt sắc bén đang mổ xẻ cô ra vậy. Mặc Hy vẫn nắm tay cô, dường như chẳng để ý tới những người xung quanh.
Bỗng anh thì thầm bên tai Lam Mộc: "Đừng sợ! Họ không dám ăn thịt em đâu!"
Hơi ấm từ giọng nói Mặc Hy phả đến tai cô khiến Lam Mộc nóng bừng, trong người như vừa có dòng điện đi qua. Anh vừa làm cái gì vậy hả?
- Hai người cũng tình tứ quá đấy! Vương Thông liếc mắt nhìn Mặc Hy rồi bật cười.
Đám người bạn anh cũng phụ họa nhưng cũng may anh họ Tô Lâm của cô kịp ra tay cứu chữa. Nếu không Lam Mộc chỉ sợ đào hố cũng không thể ngốc đầu lên nỗi.
- Mấy người làm em tôi bỏ chạy bây giờ! Dù gì nhân vật chính cũng đến rồi, cũng nên bắt đầu khai tiệc thôi.
Bạn bè Mặc Hy ai nấy đều vui vẻ và hòa đồng nên Lam Mộc rất nhanh chóng làm quen được mọi người. Dù đang nói chuyện với bạn Mặc Hy nhưng tâm trí cô lại không ở nơi đây, cô vẫn luôn nhìn hai người đối diện mình nói chuyện. Cô gái ấy ở bên cạnh Mặc Hy nhan sắc kinh diễm động lòng người, lại mang dáng vẻ mỏng manh, yếu đuối khiến người khác muốn bao bọc, che chở. Họ ngồi cạnh nhau chẳng khác nào một đôi tình nhân "trai tài gái sắc". Còn cô có gì để khiến Mặc Hy thích mình? Căn bản chẳng có tư cách để anh hồi đáp tình cảm ấy. Mọi người đều nhận ra họ thích nhau, Lam Mộc cũng không mù đến nỗi mà không thấy. Cô biết vốn dĩ trước giờ đều tự mình đa tình, trước giờ chỉ là tự mình vẽ ra chuyện cổ tích đẹp mà thôi. Hiện thực thật bi ai..
Lam Mộc thấy cổ họng mình nóng ran khó chịu, cô lấy chai bia bên cạnh rót ra ly rồi uống cạn. Dù người khác có khuyên ngăn, cô vẫn uống. Lam Mộc của lúc ấy điên cuồng đến nhường nào, cô vốn dĩ không hề biết uống như cứ đâm đầu. Cô vốn dĩ không tin cũng không muốn tin. Lam Mộc lại nhớ đến lời anh nói với cô trước đây: "Anh thích một cô gái. Nhưng cô ấy ngốc lắm mãi không nhận ra" Cô còn nhớ lúc đấy khi anh nói về người đó, ánh mắt anh tràn đầy ấm áp, dịu dàng. Thì ra là người ấy..
Hóa ra khi yêu đơn phương vốn không cần xin phép để bắt đầu hay kết thúc bởi vốn dĩ đó là vỡ kịch do ta tự biên tự diễn.
- Em điên rồi sao! Đừng uống nữa! Mặc Hy giật trong tay cô ly bia. Vẻ mặt anh giận dữ, anh vốn không nghĩ tới Lam Mộc uống say đến vậy.
- Phải, em điên thật rồi! Điên mới thích anh nhiều đến thế!
Lam Mộc nghẹn ngào nói. Cô vì Mặc Hy mà khóc, vì anh nếm trải mùi vị trái đắng trong tình yêu. Lẽ ra cô nên chúc phúc cho hai người họ mới phải nhưng lại chẳng đành lòng nhìn anh vui bên người ta. Chẳng trách được, mối tình đầu mà. Có lẽ cô chẳng phải là mối tình đầu của anh, cũng chẳng phải là người duy nhất được anh nuông chiềvỗ về. Đối với anh, Lam Mộc không phải là duy nhất, nhưng đối với cô, Mặc Hy đã từng là thanh xuân của một người.
Không gian trở nên yên tĩnh đến lạ thường. Dường như chỉ còn cô và anh. Ánh đèn dần trở nên mông lung và huyền ảo trong mắt Lam Mộc. Chỉ còn âm nhạc vang lên bài hát "Chỉ vì quá yêu anh".
Thứ lỗi vì anh thực sự đang say
Nghĩ đến 1 người lòng em nhớ lắm!
Phút yếu đuối ùa về vì cô đơn
Đã nuốt lấy niềm vui lúc ta bên nhau
Em biết rằng như vậy là không nên
Cũng biết rằng sẽ tổn thương nơi anh
Chẳng muốn giữ tay anh chặt quá,
Để mất khoảng trời riêng anh!
Anh vẫn biết tình yêu anh dành sẽ mãi mãi luôn tồn tại!
Nhưng do em, đã không biết cách để yêu anh
Rồi chính em tự mình đánh mất..
Vì chẳng thể nào biết trước
Ở kiếp sau ta còn có thể gặp lại nhau?
Vậy nên em vẫn mãi nỗ lực, và dành hết bao điều tốt đẹp nhất đến anh
Nhưng vô tình khiến em tổn thương nhiều
Tình mình bỗng nhiên trở nên bế tắc!
Chẳng phải cố ý, Chỉ là vì yêu anh!
Thứ lỗi vì anh thực sự đang say
Nghĩ đến 1 người lòng em thấy đau!
Phút yếu đuối ùa về vì cô đơn
Đã nuốt lấy niềm vui ta đã trao nhau
Em biết rằng như vậy là không nên
Cũng biết rằng sẽ tổn thương đến anh
Rồi chính em tự mình đánh mất..
Vì chẳng thể nào biết trước
Ở kiếp sau ta còn có thể gặp lại nhau?
Vậy nên emvẫn mãi nỗ lực, và dành hết bao điều tốt đẹp nhất đến anh.
Nhưng vô tình khiến anh tổn thương nhiều
Tình mình bỗng nhiên trở nên bế tắc!
Chẳng phải cố ý, chỉ vì quá yêu anh!