0 ❤︎ Bài viết: 9 Tìm chủ đề
422 0
Thanh xuân vườn trường Tác giả: Nam-thembulul

Thể loại: Manhua, yêu đương, cảm xúc..


Tình trạng: Đang tiếp tục

images


Giới thiệu:

Thế giới của Bạch Thư là một bản hòa tấu của những sắc xám đơn điệu. Xám của những bức tranh dang dở, xám của những nỗi đau không lời, và xám của một trái tim đã từ lâu quên cách rung động. Cô chọn đứng sau giá vẽ, lặng lẽ quan sát cuộc đời qua một lăng kính u buồn.

Cho đến khi Cố Hạo xuất hiện.

Cậu mang theo mùi của phim máy ảnh cũ, tiếng lách tách của màn trập và một "vệt đỏ" chói chang phá vỡ sự tĩnh lặng trong cô. Một người dùng cọ để vẽ lại nỗi cô đơn, một người dùng ống kính để bắt trọn những khoảnh khắc vụn vỡ.

Hai linh hồn lạc lõng vô tình va vào nhau giữa những ngày đầu đông hanh hao, trong một bài tập mang tên "Cảm xúc không tên".

"Cậu vẽ nỗi buồn, còn tớ chụp lại nó. Như vậy, nỗi buồn của cậu sẽ không còn đơn độc nữa, có được không?"

Chương1: Màu xám buổi sáng


Sáng thứ Hai, không khí mùa đông miền Bắc tràn vào phòng học qua những kẽ tóc, mang theo cái se lạnh khô khốc. Bầu trời ngoài kia xám xịt, một màu xám đục ngầu như những mảng màu loang lổ trên bức tranh của Bạch Thư.

Trong phòng mỹ thuật, Bạch Thư ngồi bất động. Ngón tay cô vẫn kẹp chặt cây bút chì 2B, nhưng ánh mắt cô từ lâu đã không còn đặt trên trang giấy. Trước mặt cô là một thành phố dở dang – một thành phố không người, không nắng, cũng chẳng có lấy một vệt xe qua lại. Chỉ có những tòa nhà sừng sững phủ những lớp sương mờ màu xám tro, đơn điệu đến nghẹt thở.

"Bạch Thư," giọng thầy Phong vang lên trầm thấp ngay sau lưng khiến cô khẽ giật mình, nhưng đôi tay vẫn giữ nguyên vị trí. "Em vẽ rất chắc tay, kỹ thuật tốt.. Nhưng nó vô hồn quá. Tranh của em giống như một xác ướp đẹp đẽ, nhưng không có nhịp đập."

Bạch Thư không phản ứng. Cô đã quá quen với những lời này. Đối với người khác, đây có thể là một lời phê bình cay đắng, nhưng với cô, nó chỉ như một âm thanh xa xăm ngoài biển cả, chẳng thể nào thấm nổi vào tâm hồn vốn đã đóng băng từ lâu.

Tiếng chuông báo giờ ra chơi vang lên, cắt ngang bầu không khí đặc quánh mùi sơn dầu. Trong khi đám bạn nhốn nháo ùa ra hành lang, Bạch Thư chỉ lặng lẽ lấy tai nghe, phát một bản piano không lời của Yiruma. Cô ghét những bài hát có lời, vì chúng bắt cô phải suy nghĩ, phải thấu hiểu. Nhạc không lời thì khác, nó chỉ đơn giản là những nốt nhạc rơi rụng, giống như những giọt mưa ngoài cửa sổ kia vậy.

Cạch. Cửa phòng học khẽ hé mở.

Một cậu trai bước vào. Cậu ta cao khoảng một mét tám mươi ba, dáng người gầy nhưng cân đối trong bộ đồng phục hơi xộc xệch. Gương mặt cậu đẹp theo kiểu góc cạnh nhưng lại mang theo một tia mệt mỏi rõ rệt. Ánh mắt cậu khẽ liếc một vòng quanh lớp, như một thợ săn đang tìm kiếm một khoảng không gian thuộc về mình, rồi dừng lại trên người Bạch Thư.

Không một lời chào hỏi, mắt cậu ta dừng lại trên cô vài giây rồi nhanh chóng chuyển đi. Chỉ vài giây ngắn ngủi ấy thôi, Bạch Thư – một người vốn nhạy cảm với những rung động của màu sắc – đã nhận ra sự khác lạ. Ánh mắt đó không có sự tò mò của người mới, mà là sự đồng điệu của một kẻ cũng đang lạc lối.

Cậu trai ấy tiến lại dãy bàn cuối lớp – nơi góc khuất thiếu sáng nhất, chỗ mà chẳng ai muốn ngồi. Cái tên "Cố Hạo" nhanh chóng trở thành tâm điểm của những lời xì xào bắt đầu lan ra từ phía cửa. - "Nhìn cái mặt lạnh thế kia là biết loại hay gây gổ rồi."... "

Nghe bảo bị đuổi khỏi trường cũ vì đánh nhau đấy, còn bị cảnh cáo học vụ nữa."

Bạch Thư không quan tâm. Với cô, tin đồn cũng giống như những bức tranh sao chép rẻ tiền – màu sắc có thể đậm đà, nhưng chẳng bao giờ có chiều sâu. Cô chỉ liếc sang một lần duy nhất. Cố Hạo đang nhìn lên trần nhà, tay nghịch sợi dây đeo máy ảnh trên cổ. Một chiếc máy ảnh cũ, trầy xước chi chít nhưng được giữ gìn vô cùng cẩn thận.

Đột nhiên, một tiếng "Cạch" cực khẽ vang lên.

Tiếng máy ảnh vang lên nhỏ đến mức tưởng như bị tiếng mưa nuốt chửng. Nhưng Bạch Thư nghe thấy. Hướng ống kính vừa rồi không phải hướng vào cô, cũng chẳng hướng vào lớp học. Cậu ta đang chụp khoảng sáng mờ nhạt hắt từ cửa sổ, nơi những vệt nắng tàn cuối cùng va vào khung tranh xám xịt của cô, rồi loang lổ trên nền gạch.

Cậu ấy chụp ánh sáng. Chỉ là ánh sáng đơn thuần, không chủ thể, không con người.

Nhưng chính thứ ánh sáng lẻ loi ấy lại đang nằm giữa thế giới xám tro của cô. Bạch Thư hơi siết chặt tay cầm cọ. Một cảm giác lạ lẫm len lỏi vào lồng ngực - không hẳn là khó chịu, mà giống như một sự tò mò đang nhen nhóm. Cậu ta không nhìn cô, nhưng cô cảm thấy như chính linh hồn mình vừa bị một ống kính nào đó nhìn xuyên thấu.
 
Chỉnh sửa cuối:
0 ❤︎ Bài viết: 9 Tìm chủ đề
Sáng thứ Hai, không khí mùa đông miền Bắc tràn vào phòng học qua những kẽ tóc, mang theo cái se lạnh khô khốc. Bầu trời ngoài kia xám xịt, một màu xám đục ngầu như những mảng màu loang lổ trên bức tranh của Bạch Thư.

Trong phòng mỹ thuật, Bạch Thư ngồi bất động. Ngón tay cô vẫn kẹp chặt cây bút chì 2B, nhưng ánh mắt cô từ lâu đã không còn đặt trên trang giấy. Trước mặt cô là một thành phố dở dang – một thành phố không người, không nắng, cũng chẳng có lấy một vệt xe qua lại. Chỉ có những tòa nhà sừng sững phủ những lớp sương mờ màu xám tro, đơn điệu đến nghẹt thở.

"Bạch Thư," giọng thầy Phong vang lên trầm thấp ngay sau lưng khiến cô khẽ giật mình, nhưng đôi tay vẫn giữ nguyên vị trí. "Em vẽ rất chắc tay, kỹ thuật tốt.. Nhưng nó vô hồn quá. Tranh của em giống như một xác ướp đẹp đẽ, nhưng không có nhịp đập."

Bạch Thư không phản ứng. Cô đã quá quen với những lời này. Đối với người khác, đây có thể là một lời phê bình cay đắng, nhưng với cô, nó chỉ như một âm thanh xa xăm ngoài biển cả, chẳng thể nào thấm nổi vào tâm hồn vốn đã đóng băng từ lâu.

Tiếng chuông báo giờ ra chơi vang lên, cắt ngang bầu không khí đặc quánh mùi sơn dầu. Trong khi đám bạn nhốn nháo ùa ra hành lang, Bạch Thư chỉ lặng lẽ lấy tai nghe, phát một bản piano không lời của Yiruma. Cô ghét những bài hát có lời, vì chúng bắt cô phải suy nghĩ, phải thấu hiểu. Nhạc không lời thì khác, nó chỉ đơn giản là những nốt nhạc rơi rụng, giống như những giọt mưa ngoài cửa sổ kia vậy.

Cạch. Cửa phòng học khẽ hé mở.

Một cậu trai bước vào. Cậu ta cao khoảng một mét tám mươi ba, dáng người gầy nhưng cân đối trong bộ đồng phục hơi xộc xệch. Gương mặt cậu đẹp theo kiểu góc cạnh nhưng lại mang theo một tia mệt mỏi rõ rệt. Ánh mắt cậu khẽ liếc một vòng quanh lớp, như một thợ săn đang tìm kiếm một khoảng không gian thuộc về mình, rồi dừng lại trên người Bạch Thư.

Không một lời chào hỏi, mắt cậu ta dừng lại trên cô vài giây rồi nhanh chóng chuyển đi. Chỉ vài giây ngắn ngủi ấy thôi, Bạch Thư – một người vốn nhạy cảm với những rung động của màu sắc – đã nhận ra sự khác lạ. Ánh mắt đó không có sự tò mò của người mới, mà là sự đồng điệu của một kẻ cũng đang lạc lối.

Cậu trai ấy tiến lại dãy bàn cuối lớp – nơi góc khuất thiếu sáng nhất, chỗ mà chẳng ai muốn ngồi. Cái tên "Cố Hạo" nhanh chóng trở thành tâm điểm của những lời xì xào bắt đầu lan ra từ phía cửa. - "Nhìn cái mặt lạnh thế kia là biết loại hay gây gổ rồi."... "

Nghe bảo bị đuổi khỏi trường cũ vì đánh nhau đấy, còn bị cảnh cáo học vụ nữa."

Bạch Thư không quan tâm. Với cô, tin đồn cũng giống như những bức tranh sao chép rẻ tiền – màu sắc có thể đậm đà, nhưng chẳng bao giờ có chiều sâu. Cô chỉ liếc sang một lần duy nhất. Cố Hạo đang nhìn lên trần nhà, tay nghịch sợi dây đeo máy ảnh trên cổ. Một chiếc máy ảnh cũ, trầy xước chi chít nhưng được giữ gìn vô cùng cẩn thận.

Đột nhiên, một tiếng "Cạch" cực khẽ vang lên.

Tiếng máy ảnh vang lên nhỏ đến mức tưởng như bị tiếng mưa nuốt chửng. Nhưng Bạch Thư nghe thấy. Hướng ống kính vừa rồi không phải hướng vào cô, cũng chẳng hướng vào lớp học. Cậu ta đang chụp khoảng sáng mờ nhạt hắt từ cửa sổ, nơi những vệt nắng tàn cuối cùng va vào khung tranh xám xịt của cô, rồi loang lổ trên nền gạch.

Cậu ấy chụp ánh sáng. Chỉ là ánh sáng đơn thuần, không chủ thể, không con người.

Nhưng chính thứ ánh sáng lẻ loi ấy lại đang nằm giữa thế giới xám tro của cô. Bạch Thư hơi siết chặt tay cầm cọ. Một cảm giác lạ lẫm len lỏi vào lồng ngực - không hẳn là khó chịu, mà giống như một sự tò mò đang nhen nhóm. Cậu ta không nhìn cô, nhưng cô cảm thấy như chính linh hồn mình vừa bị một ống kính nào đó nhìn xuyên thấu

Chương 2: Bức ảnh không tiêu đề

Lớp học mỹ thuật 12A3 buổi chiều hôm ấy chìm trong một bầu không khí đặc quánh mùi sơn dầu và bụi phấn, xen lẫn cái nắng xiên khoai của buổi hoàng hôn đổ dài trên những giá vẽ. Trên mảng tường phía cuối phòng, những bức tranh chưa hoàn thiện của học sinh được treo san sát nhau, trông như một cuộc triển lãm của những mảnh tâm hồn còn dang dở.

Bạch Thư đứng giữa căn phòng vắng, lặng im như một pho tượng. Trước mặt cô là bức tranh vừa mới đặt bút hoàn thành - một thành phố phủ sương xám xịt. Trong tranh, những tòa nhà cao tầng mọc lên sừng sững nhưng không có lấy một bóng người, không một tán cây xanh, cũng chẳng có chút ánh sáng ấm áp nào le lói qua những mảng màu xám xịt trùng lặp. Nó là một sự phản chiếu hoàn hảo cho thế giới nội tâm của cô: Tĩnh lặng đến mức đáng sợ.

Thầy Phong bước lại gần, tiếng bước chân khô khốc trên nền gạch khiến Bạch Thư khẽ liếc mắt. Thầy nhìn bức tranh, gật gù một hồi rồi trầm ngâm: "Vẽ rất chắc tay, bố cục cũng rất tốt. Nhưng mà.." Thầy nghiêng đầu, ánh mắt đầy vẻ tiếc nuối: ".. Vẫn thiếu cái gì đó. Có lẽ là cảm xúc, Thư ạ. Tranh của em giống như một căn phòng đẹp nhưng không bao giờ mở cửa cho ai vào."

Bạch Thư không đáp lời, cũng chẳng có lấy một chút phản ứng nào trên gương mặt thanh tú. Những lời nhận xét kiểu này cô đã nghe đến phát chán, chúng chỉ như gió thoảng qua tai, chẳng thể nào chạm đến vùng lõi lạnh lẽo trong tim cô.

Cô lẳng lặng thu dọn đồ nghề, rời khỏi lớp khi những tia nắng cuối cùng bắt đầu lịm tắt. Bức tranh vẫn được dựng ở đó, cô độc và xám xịt giữa một thế giới đầy sắc màu.

Đi được một đoạn, Bạch Thư sực nhớ mình đã bỏ quên quyển sổ tay ký họa quan trọng trên bàn. Cô quay trở lại. Căn phòng mỹ thuật lúc này đã vắng tanh, tiếng quạt trần đã tắt, chỉ còn lại sự im lìm của những bức tượng thạch cao. Nhưng ở dãy bàn cuối, có một người vẫn còn ở đó.

Cố Hạo.

Cậu ta không vẽ, cũng chẳng làm bài tập. Cậu ngồi vắt vẻo trên bàn, mắt ngước nhìn lên trần nhà một cách vô định, tay xoay nhẹ sợi dây đeo của chiếc máy ảnh cũ kỹ treo trước ngực. Chiếc máy ảnh có vẻ đã qua tay nhiều chủ, vỏ ngoài trầy xước và ố màu thời gian, nhưng lại được lau chùi sạch bóng, phản chiếu chút ánh sáng yếu ớt còn sót lại trong phòng.

Cố Hạo lúc này không hề giống một kẻ "bất trị" hay hay đánh nhau như lời đồn đại. Ánh mắt cậu dường như đang chứa đựng một sự mâu thuẫn rất lớn - vừa trống rỗng lại vừa như đang khao khát tìm kiếm một điều gì đó đẹp đẽ giữa không gian nồng nặc mùi sơn cũ này.

Bạch Thư toan bước tới lấy sổ rồi đi ngay, nhưng đúng lúc đó, ánh mắt Cố Hạo bất ngờ chuyển hướng. Cậu không nhìn cô, mà nhìn vào bức tranh thành phố xám của cô đang dựng nghiêng ở góc tường.

Cậu bước chậm lại gần, đứng nhìn chăm chú vào những mảng màu xám đục ấy một lúc lâu. Rồi, như nói với chính mình, giọng cậu trầm thấp vang lên: "Bức tranh này rất đẹp.. Nhưng nếu có thêm một chút màu đỏ ở đây, có lẽ nó sẽ biết yêu."

Bạch Thư khựng lại, tay cô siết chặt lấy quyển sổ vừa cầm lên.

Đã bao lâu rồi chưa có ai nói với cô những lời như vậy? Không phải là kiểu phán xét đúng sai về kỹ thuật, cũng không phải lời khen ngợi sáo rỗng thường tình - mà là một cái gì đó.. Chạm vào tận sâu bên trong theo một cách vô cùng kỳ lạ.

Cô không đáp lại, nhưng khi bước ra khỏi phòng, trái tim vốn dĩ bình lặng của Bạch Thư bỗng rung lên một nhịp lạ thường. Giống như sau bao nhiêu năm tháng băng giá, một khe nứt nhỏ vừa xuất hiện, để mặc cho một chút hơi ấm lạ lẫm len lỏi vào.
 
Chỉnh sửa cuối:
0 ❤︎ Bài viết: 9 Tìm chủ đề

Chương 2: Bức ảnh không tiêu đề


Lớp học mỹ thuật 12A3 buổi chiều hôm ấy chìm trong một bầu không khí đặc quánh mùi sơn dầu và bụi phấn, xen lẫn cái nắng xiên khoai của buổi hoàng hôn đổ dài trên những giá vẽ. Trên mảng tường phía cuối phòng, những bức tranh chưa hoàn thiện của học sinh được treo san sát nhau, trông như một cuộc triển lãm của những mảnh tâm hồn còn dang dở.

Bạch Thư đứng giữa căn phòng vắng, lặng im như một pho tượng. Trước mặt cô là bức tranh vừa mới đặt bút hoàn thành - một thành phố phủ sương xám xịt. Trong tranh, những tòa nhà cao tầng mọc lên sừng sững nhưng không có lấy một bóng người, không một tán cây xanh, cũng chẳng có chút ánh sáng ấm áp nào le lói qua những mảng màu xám xịt trùng lặp. Nó là một sự phản chiếu hoàn hảo cho thế giới nội tâm của cô: Tĩnh lặng đến mức đáng sợ.

Thầy Phong bước lại gần, tiếng bước chân khô khốc trên nền gạch khiến Bạch Thư khẽ liếc mắt. Thầy nhìn bức tranh, gật gù một hồi rồi trầm ngâm: "Vẽ rất chắc tay, bố cục cũng rất tốt. Nhưng mà.." Thầy nghiêng đầu, ánh mắt đầy vẻ tiếc nuối: ".. Vẫn thiếu cái gì đó. Có lẽ là cảm xúc, Thư ạ. Tranh của em giống như một căn phòng đẹp nhưng không bao giờ mở cửa cho ai vào."

Bạch Thư không đáp lời, cũng chẳng có lấy một chút phản ứng nào trên gương mặt thanh tú. Những lời nhận xét kiểu này cô đã nghe đến phát chán, chúng chỉ như gió thoảng qua tai, chẳng thể nào chạm đến vùng lõi lạnh lẽo trong tim cô.

Cô lẳng lặng thu dọn đồ nghề, rời khỏi lớp khi những tia nắng cuối cùng bắt đầu lịm tắt. Bức tranh vẫn được dựng ở đó, cô độc và xám xịt giữa một thế giới đầy sắc màu.

Đi được một đoạn, Bạch Thư sực nhớ mình đã bỏ quên quyển sổ tay ký họa quan trọng trên bàn. Cô quay trở lại. Căn phòng mỹ thuật lúc này đã vắng tanh, tiếng quạt trần đã tắt, chỉ còn lại sự im lìm của những bức tượng thạch cao. Nhưng ở dãy bàn cuối, có một người vẫn còn ở đó.

Cố Hạo.

Cậu ta không vẽ, cũng chẳng làm bài tập. Cậu ngồi vắt vẻo trên bàn, mắt ngước nhìn lên trần nhà một cách vô định, tay xoay nhẹ sợi dây đeo của chiếc máy ảnh cũ kỹ treo trước ngực. Chiếc máy ảnh có vẻ đã qua tay nhiều chủ, vỏ ngoài trầy xước và ố màu thời gian, nhưng lại được lau chùi sạch bóng, phản chiếu chút ánh sáng yếu ớt còn sót lại trong phòng.

Cố Hạo lúc này không hề giống một kẻ "bất trị" hay hay đánh nhau như lời đồn đại. Ánh mắt cậu dường như đang chứa đựng một sự mâu thuẫn rất lớn - vừa trống rỗng lại vừa như đang khao khát tìm kiếm một điều gì đó đẹp đẽ giữa không gian nồng nặc mùi sơn cũ này.

Bạch Thư toan bước tới lấy sổ rồi đi ngay, nhưng đúng lúc đó, ánh mắt Cố Hạo bất ngờ chuyển hướng. Cậu không nhìn cô, mà nhìn vào bức tranh thành phố xám của cô đang dựng nghiêng ở góc tường.

Cậu bước chậm lại gần, đứng nhìn chăm chú vào những mảng màu xám đục ấy một lúc lâu. Rồi, như nói với chính mình, giọng cậu trầm thấp vang lên: "Bức tranh này rất đẹp.. Nhưng nếu có thêm một chút màu đỏ ở đây, có lẽ nó sẽ biết yêu."

Bạch Thư khựng lại, tay cô siết chặt lấy quyển sổ vừa cầm lên.

Đã bao lâu rồi chưa có ai nói với cô những lời như vậy? Không phải là kiểu phán xét đúng sai về kỹ thuật, cũng không phải lời khen ngợi sáo rỗng thường tình - mà là một cái gì đó.. Chạm vào tận sâu bên trong theo một cách vô cùng kỳ lạ.

Cô không đáp lại, nhưng khi bước ra khỏi phòng, trái tim vốn dĩ bình lặng của Bạch Thư bỗng rung lên một nhịp lạ thường. Giống như sau bao nhiêu năm tháng băng giá, một khe nứt nhỏ vừa xuất hiện, để mặc cho một chút hơi ấm lạ lẫm len lỏi vào.

Chương 3: Bài tập giao cảm


Sáng thứ Hai, phòng Mỹ thuật nồng nặc mùi dầu thông và màu vẽ. Bạch Thư vẫn ngồi ở góc cũ, lặng lẽ gọt bút chì, mắt dán vào những vụn gỗ rơi vãi trên sàn. Với cô, lớp học này chỉ là một nơi để cô trốn sau giá vẽ, dùng những mảng màu tối để che lấp đi sự hiện diện của mình trước đám đông.

Thầy Phong bước vào, thong thả đặt xấp hồ sơ lên bàn rồi gõ tay xuống mặt gỗ: "Bài tập lớn của tháng này là về sự kết nối. Các em sẽ làm việc theo cặp để tạo ra một tác phẩm chung. Thầy muốn thấy sự tương tác giữa hai người trên cùng một khung hình. Danh sách đã có sẵn."

Bạch Thư siết chặt cây bút chì. Cô ghét nhất là phải để người khác can thiệp vào cách cô vẽ. Nhưng khi thầy Phong đọc đến tên mình: "Bạch Thư và Cố Hạo", cô khựng lại.

Phía cuối lớp, Cố Hạo vẫn dựa lưng vào tường, tay vân vê nắp ống kính máy ảnh, gương mặt lơ đãng như thể chuyện này chẳng liên quan gì đến mình. Một vài tiếng xì xào bắt đầu nổi lên. Trong mắt cả lớp, đây là sự kết hợp của hai kẻ kỳ dị nhất trường.

Giờ giải lao, Bạch Thư định lên gặp thầy Phong để xin làm một mình, nhưng Cố Hạo đã đứng chặn ngay lối đi. Cậu ta khoác chiếc áo da bạc màu, gương mặt không chút cảm xúc.

"Khỏi tìm thầy đi, thầy không đổi đâu," Cố Hạo nói thẳng, giọng khô khóc.

"Tôi muốn tự làm," Bạch Thư nhìn vào vạt áo của cậu ta, giọng lạnh lùng đáp lại.

Cố Hạo nhếch mép, một nụ cười không rõ ý vị: "Cậu định cứ vẽ mãi những thứ u ám đó một mình à? Chiều nay tan học đi theo tớ. Coi như đi tìm tư liệu cho bài tập."

Bạch Thư định từ chối, nhưng cái thái độ kiên quyết của cậu ta khiến cô nhất thời không tìm được lý do để bật lại.

Chiều hôm ấy, Cố Hạo dẫn cô lên một chuyến xe buýt vắng người về phía ngoại ô. Họ dừng lại ở một nơi không ai ngờ tới: Nghĩa trang thành phố.

Nhìn những dãy mộ nằm im lìm dưới bầu trời hoàng hôn tím thẫm, Bạch Thư đứng hình: "Cậu đưa tôi đến đây làm cái gì?"

Cố Hạo không nhìn cô, cậu chậm rãi tháo nắp máy ảnh, đưa ống kính lên ngắm nghía: "Ở đây yên tĩnh. Yên tĩnh đến mức cậu có thể nghe rõ mình thực sự đang nghĩ gì, thay vì nghe những tiếng ồn ào vô nghĩa ở trên lớp."

Bạch Thư im lặng. Cô nhìn quanh, nghĩa trang lúc chiều tà không đáng sợ, nó chỉ mang một nỗi buồn tĩnh mịch. Gió thổi qua những tán cây dại tạo nên những tiếng xào xạc đều đặn. Cố Hạo bắt đầu bấm máy. Cậu không chụp những bia mộ to lớn, cậu chụp những kẽ nứt trên đá, chụp những nhành cỏ khô héo đang run rẩy trong gió.

"Nếu phải vẽ sự im lặng này, cậu sẽ dùng màu gì?" Cố Hạo bất ngờ hỏi.

Bạch Thư nhìn về phía chân trời đang tối dần: "Màu tro bụi."

"Còn tớ sẽ chụp nó bằng sự tương phản," Cố Hạo xoay ống kính, lấy nét vào bóng lưng gầy guộc của cô đang đứng giữa những hàng bia mộ.

Tách

Tiếng màn trập vang lên khô khốc. Lần đầu tiên, Bạch Thư thấy mình không phải là một kẻ vô hình đang lẩn trốn, mà là một thực thể hiện hữu rõ ràng trong ống kính của một người khác
 
Chỉnh sửa cuối:
0 ❤︎ Bài viết: 9 Tìm chủ đề

Chương 3: Bài tập giao cảm


Sáng thứ Hai, phòng Mỹ thuật nồng nặc mùi dầu thông và màu vẽ. Bạch Thư vẫn ngồi ở góc cũ, lặng lẽ gọt bút chì, mắt dán vào những vụn gỗ rơi vãi trên sàn. Với cô, lớp học này chỉ là một nơi để cô trốn sau giá vẽ, dùng những mảng màu tối để che lấp đi sự hiện diện của mình trước đám đông.

Thầy Phong bước vào, thong thả đặt xấp hồ sơ lên bàn rồi gõ tay xuống mặt gỗ: "Bài tập lớn của tháng này là về sự kết nối. Các em sẽ làm việc theo cặp để tạo ra một tác phẩm chung. Thầy muốn thấy sự tương tác giữa hai người trên cùng một khung hình. Danh sách đã có sẵn."

Bạch Thư siết chặt cây bút chì. Cô ghét nhất là phải để người khác can thiệp vào cách cô vẽ. Nhưng khi thầy Phong đọc đến tên mình: "Bạch Thư và Cố Hạo", cô khựng lại.

Phía cuối lớp, Cố Hạo vẫn dựa lưng vào tường, tay vân vê nắp ống kính máy ảnh, gương mặt lơ đãng như thể chuyện này chẳng liên quan gì đến mình. Một vài tiếng xì xào bắt đầu nổi lên. Trong mắt cả lớp, đây là sự kết hợp của hai kẻ kỳ dị nhất trường.

Giờ giải lao, Bạch Thư định lên gặp thầy Phong để xin làm một mình, nhưng Cố Hạo đã đứng chặn ngay lối đi. Cậu ta khoác chiếc áo da bạc màu, gương mặt không chút cảm xúc.

"Khỏi tìm thầy đi, thầy không đổi đâu," Cố Hạo nói thẳng, giọng khô khóc.

"Tôi muốn tự làm," Bạch Thư nhìn vào vạt áo của cậu ta, giọng lạnh lùng đáp lại.

Cố Hạo nhếch mép, một nụ cười không rõ ý vị: "Cậu định cứ vẽ mãi những thứ u ám đó một mình à? Chiều nay tan học đi theo tớ. Coi như đi tìm tư liệu cho bài tập."

Bạch Thư định từ chối, nhưng cái thái độ kiên quyết của cậu ta khiến cô nhất thời không tìm được lý do để bật lại.

Chiều hôm ấy, Cố Hạo dẫn cô lên một chuyến xe buýt vắng người về phía ngoại ô. Họ dừng lại ở một nơi không ai ngờ tới: Nghĩa trang thành phố.

Nhìn những dãy mộ nằm im lìm dưới bầu trời hoàng hôn tím thẫm, Bạch Thư đứng hình: "Cậu đưa tôi đến đây làm cái gì?"

Cố Hạo không nhìn cô, cậu chậm rãi tháo nắp máy ảnh, đưa ống kính lên ngắm nghía: "Ở đây yên tĩnh. Yên tĩnh đến mức cậu có thể nghe rõ mình thực sự đang nghĩ gì, thay vì nghe những tiếng ồn ào vô nghĩa ở trên lớp."

Bạch Thư im lặng. Cô nhìn quanh, nghĩa trang lúc chiều tà không đáng sợ, nó chỉ mang một nỗi buồn tĩnh mịch. Gió thổi qua những tán cây dại tạo nên những tiếng xào xạc đều đặn. Cố Hạo bắt đầu bấm máy. Cậu không chụp những bia mộ to lớn, cậu chụp những kẽ nứt trên đá, chụp những nhành cỏ khô héo đang run rẩy trong gió.

"Nếu phải vẽ sự im lặng này, cậu sẽ dùng màu gì?" Cố Hạo bất ngờ hỏi.

Bạch Thư nhìn về phía chân trời đang tối dần: "Màu tro bụi."

"Còn tớ sẽ chụp nó bằng sự tương phản," Cố Hạo xoay ống kính, lấy nét vào bóng lưng gầy guộc của cô đang đứng giữa những hàng bia mộ.

Tách

Tiếng màn trập vang lên khô khốc. Lần đầu tiên, Bạch Thư thấy mình không phải là một kẻ vô hình đang lẩn trốn, mà là một thực thể hiện hữu rõ ràng trong ống kính của một người khác

Chương 4: Sự tương phản


Sáng hôm sau, Bạch Thư đến phòng Mỹ thuật sớm hơn thường lệ. Cô muốn tập trung hoàn thành nốt bản phác thảo cá nhân trước khi phải đối mặt với "bài tập chung" đầy rắc rối với Cố Hạo. Thế nhưng, vừa đẩy cửa vào, cô đã thấy cậu ta ngồi đó từ bao giờ.

Dưới ánh nắng ban mai nhạt nhòa, Cố Hạo ngồi trên chiếc bàn nhỏ, tay lật giở những bức ảnh vừa mới rửa, mùi hóa chất nồng nặc quyện với mùi gỗ mục của căn phòng cũ.

"Cậu nhìn thử đi," Cố Hạo nói, không ngẩng đầu lên.

Cậu ta trải lên bàn ba bức ảnh đen trắng chụp ở nghĩa trang chiều qua. Trong ảnh, mọi thứ hiện lên với những mảng đen sâu thẳm và vệt sáng trắng gắt gỏng, không có chút màu xám trung tính nào. Nó mạnh mẽ và đầy tính công kích.

Bạch Thư nhíu mày, giọng đầy bài xích: "Tôi đã bảo là tôi muốn dùng màu tro nhạt. Những thứ này.. Quá gắt. Nó phá nát sự tĩnh lặng tôi muốn hướng tới."

"Gắt mới là sự thật," Cố Hạo nhảy xuống bàn, tiến về phía giá vẽ của cô. Cậu nhìn vào bảng màu nhạt nhẽo cô đang pha, rồi nói thẳng: "Cậu đang cố hòa tan mọi thứ vào nhau để người ta không thấy được cái đau của cậu, đúng không? Nhưng nghệ thuật mà không có sự tương phản thì chỉ là một đống màu chết."

Bạch Thư cảm thấy một luồng giận dữ xộc lên. Cô đặt mạnh cây cọ xuống, đối diện với ánh mắt của cậu: "Cậu thì biết gì về tôi? Cậu chỉ là kẻ đứng ngoài cầm máy ảnh thôi, đừng có ra vẻ thấu hiểu."

Cả căn phòng rơi vào im lặng đến nghẹt thở. Cố Hạo không đáp trả bằng sự giận dữ, cậu lặng lẽ đưa ra bức ảnh thứ tư – bức ảnh chụp bóng lưng cô đứng giữa những bia mộ.

Trong ảnh, cô gái nhỏ bé ấy không hề chìm nghỉm vào bóng tối. Ánh hoàng hôn phía sau tạo nên một đường viền sáng rực rỡ bao quanh mái tóc và bờ vai gầy, khiến cô trông như đang rực cháy giữa một không gian lụi tàn.

"Tớ không thấu hiểu cậu," Cố Hạo hạ giọng, mắt vẫn dán vào bức ảnh. "Tớ chỉ chụp lại những gì tớ thấy. Và tớ thấy cậu đang tồn tại rất mãnh liệt giữa đống tro tàn đó, Thư ạ."

Bạch Thư khựng lại. Những lời châm chọc chực tuôn ra bỗng nghẹn lại ở cổ họng. Cô nhìn vào bức ảnh, rồi lại nhìn vào gương mặt bất cần của cậu trai trước mặt. Một cảm giác lạ lùng, vừa sợ hãi vừa nhẹ nhõm, bắt đầu lan tỏa.

"Bài tập này.. Cậu định làm thế nào?" Cô hỏi, giọng đã dịu đi.

Cố Hạo thu ảnh lại, đưa cho cô một tấm: "Cậu vẽ, tớ chụp. Chúng ta sẽ chồng lớp lên nhau. Sự tương phản của tớ và sự tĩnh lặng của cậu. Dám thử không?"
 
Chỉnh sửa cuối:
0 ❤︎ Bài viết: 9 Tìm chủ đề

Chương 4: Sự tương phản


Sáng hôm sau, Bạch Thư đến phòng Mỹ thuật sớm hơn thường lệ. Cô muốn tập trung hoàn thành nốt bản phác thảo cá nhân trước khi phải đối mặt với "bài tập chung" đầy rắc rối với Cố Hạo. Thế nhưng, vừa đẩy cửa vào, cô đã thấy cậu ta ngồi đó từ bao giờ.

Dưới ánh nắng ban mai nhạt nhòa, Cố Hạo ngồi trên chiếc bàn nhỏ, tay lật giở những bức ảnh vừa mới rửa, mùi hóa chất nồng nặc quyện với mùi gỗ mục của căn phòng cũ.

"Cậu nhìn thử đi," Cố Hạo nói, không ngẩng đầu lên.

Cậu ta trải lên bàn ba bức ảnh đen trắng chụp ở nghĩa trang chiều qua. Trong ảnh, mọi thứ hiện lên với những mảng đen sâu thẳm và vệt sáng trắng gắt gỏng, không có chút màu xám trung tính nào. Nó mạnh mẽ và đầy tính công kích.

Bạch Thư nhíu mày, giọng đầy bài xích: "Tôi đã bảo là tôi muốn dùng màu tro nhạt. Những thứ này.. Quá gắt. Nó phá nát sự tĩnh lặng tôi muốn hướng tới."

"Gắt mới là sự thật," Cố Hạo nhảy xuống bàn, tiến về phía giá vẽ của cô. Cậu nhìn vào bảng màu nhạt nhẽo cô đang pha, rồi nói thẳng: "Cậu đang cố hòa tan mọi thứ vào nhau để người ta không thấy được cái đau của cậu, đúng không? Nhưng nghệ thuật mà không có sự tương phản thì chỉ là một đống màu chết."

Bạch Thư cảm thấy một luồng giận dữ xộc lên. Cô đặt mạnh cây cọ xuống, đối diện với ánh mắt của cậu: "Cậu thì biết gì về tôi? Cậu chỉ là kẻ đứng ngoài cầm máy ảnh thôi, đừng có ra vẻ thấu hiểu."

Cả căn phòng rơi vào im lặng đến nghẹt thở. Cố Hạo không đáp trả bằng sự giận dữ, cậu lặng lẽ đưa ra bức ảnh thứ tư – bức ảnh chụp bóng lưng cô đứng giữa những bia mộ.

Trong ảnh, cô gái nhỏ bé ấy không hề chìm nghỉm vào bóng tối. Ánh hoàng hôn phía sau tạo nên một đường viền sáng rực rỡ bao quanh mái tóc và bờ vai gầy, khiến cô trông như đang rực cháy giữa một không gian lụi tàn.

"Tớ không thấu hiểu cậu," Cố Hạo hạ giọng, mắt vẫn dán vào bức ảnh. "Tớ chỉ chụp lại những gì tớ thấy. Và tớ thấy cậu đang tồn tại rất mãnh liệt giữa đống tro tàn đó, Thư ạ."

Bạch Thư khựng lại. Những lời châm chọc chực tuôn ra bỗng nghẹn lại ở cổ họng. Cô nhìn vào bức ảnh, rồi lại nhìn vào gương mặt bất cần của cậu trai trước mặt. Một cảm giác lạ lùng, vừa sợ hãi vừa nhẹ nhõm, bắt đầu lan tỏa.

"Bài tập này.. Cậu định làm thế nào?" Cô hỏi, giọng đã dịu đi.

Cố Hạo thu ảnh lại, đưa cho cô một tấm: "Cậu vẽ, tớ chụp. Chúng ta sẽ chồng lớp lên nhau. Sự tương phản của tớ và sự tĩnh lặng của cậu. Dám thử không?"

Chương 5: Những vệt màu đầu tiên


Cả tuần sau đó, phòng Mỹ thuật số 4 trở thành lãnh địa riêng của hai kẻ lập dị. Bạch Thư vẫn duy trì thói quen đến sớm, nhưng giờ đây, bên cạnh giá vẽ của cô không còn là sự trống trải mà là một chiếc bàn gỗ ngổn ngang những cuộn phim, ống kính và xấp ảnh đen trắng của Cố Hạo.

Họ bắt đầu bài tập bằng một sự im lặng kỳ lạ. Bạch Thư cầm cọ, đứng trước tấm toan (canvas) trắng muốt khổng lồ – thứ sẽ là nơi giao thoa giữa hội họa và nhiếp ảnh. Cô ngập ngừng. Với cô, đặt nét vẽ đầu tiên lên một tấm toan sạch sẽ luôn là một sự mạo hiểm, giống như việc tự phơi bày vết thương của mình ra trước ánh sáng.

"Đừng sợ nó," tiếng Cố Hạo vang lên bên cạnh. Cậu đang loay hoay với chiếc máy chiếu cũ mà cậu mượn được từ kho tư liệu.

"Tôi không sợ," Bạch Thư đáp nhanh, cố giữ giọng bình thản dù đầu ngón tay hơi run.

"Cậu có. Cậu sợ nếu vẽ sai một nét, thế giới hoàn hảo xám xịt của cậu sẽ sụp đổ."

Cố Hạo vừa nói vừa bật máy chiếu. Một luồng sáng mạnh xuyên qua màn đêm lờ mờ của căn phòng chưa bật điện, rọi thẳng lên tấm toan trắng. Đó là bức ảnh đen trắng chụp những nhành cỏ dại vươn lên từ kẽ nứt bê tông ở nghĩa trang. Những mảng sáng tối hiện rõ mồn một, đổ bóng lên khuôn mặt của Bạch Thư.

"Bây giờ, hãy vẽ lên những khoảng tối đó bằng màu của cậu đi," Cố Hạo lùi lại phía sau, khoanh tay đứng nhìn.

Bạch Thư hít một hơi thật sâu. Cô bắt đầu pha màu. Lần này, cô không chỉ dùng màu xám tro. Theo bản năng, cô pha thêm một chút xanh thẫm của màn đêm và một tí sắc tím than lạnh lẽo. Những nhát cọ đầu tiên còn ngập ngừng, nhưng dần dần, dưới sự thúc giục của ánh sáng từ máy chiếu, đôi tay cô trở nên thanh thoát hơn.

Cô vẽ lại sự đổ nát, nhưng không phải bằng những đường nét khô khốc, mà bằng những lớp màu chồng chéo, tạo cảm giác về sự mục rỗng nhưng đầy sức sống ẩn hiện.

"Cậu thấy không?" Cố Hạo bất ngờ tiến lại gần, khoảng cách gần đến mức Bạch Thư có thể nghe thấy nhịp thở đều đặn của cậu. Cậu cầm lấy một cây cọ nhỏ, nhúng vào vệt màu đỏ rực còn sót lại trên bảng màu của cô từ hôm trước. "Chỗ này.. Cần một chút hơi ấm."

Bạch Thư định ngăn lại, nhưng đã muộn. Cố Hạo quẹt một đường ngang qua kẽ nứt của bức tranh. Một vệt đỏ rực rỡ, lạc lõng nhưng đầy ám ảnh, hiện lên ngay giữa trung tâm của sự u tối.

"Cậu làm hỏng nó rồi!" Bạch Thư gắt lên, quay sang nhìn cậu.

"Không, tớ vừa mới cứu nó đấy," Cố Hạo nhìn thẳng vào mắt cô, đôi mắt cậu trong bóng tối của phòng chiếu sáng lên một vẻ kiên định lạ lùng. "Nỗi đau nếu chỉ có màu xám thì nó sẽ là sự tuyệt vọng. Nhưng nếu thêm một chút màu đỏ, nó sẽ trở thành sự phản kháng. Cậu không muốn phản kháng sao, Thư?"

Bạch Thư sững người. Câu hỏi của Cố Hạo giống như một mũi tên đâm xuyên qua lớp vỏ bọc mà cô đã dày công xây dựng bấy lâu. Cô nhìn lại bức tranh. Vệt màu đỏ đó trông giống như một vết máu, nhưng cũng giống như một đóa hoa vừa nở rộ giữa đống tro tàn. Nó khiến bức tranh có sức sống một cách tàn nhẫn.

Ngoài trời, cơn mưa phùn bắt đầu nặng hạt hơn, đập liên hồi vào cửa kính. Trong căn phòng nhỏ, chỉ còn tiếng máy chiếu rè rè và mùi màu vẽ nồng đậm. Bạch Thư không tẩy vệt màu đỏ đó đi. Cô im lặng, nhúng cọ vào màu đỏ, rồi tiếp tục phác họa những cánh hoa li ti quanh kẽ nứt.

Lần đầu tiên trong đời, cô cho phép một người khác bước vào thế giới của mình, không phải với tư cách là người quan sát, mà là người cùng cô tô điểm cho những nỗi đau.
 
0 ❤︎ Bài viết: 9 Tìm chủ đề

Chương 6: Khung hình đầu tiên


Tiết trời những ngày đầu đông khiến hành lang lớp học phả ra một mùi lạnh đặc trưng – mùi của tường vôi ẩm, của gió hanh và những vệt nắng khô rụng xuống mái hiên thành những tiếng vang vô hình.

Bạch Thư đến lớp sớm hơn mọi khi. Cửa lớp vẫn còn khóa im lìm. Cô đứng tựa lưng vào lan can hành lang tầng hai, đôi bàn tay gầy áp chặt vào chiếc khăn quàng màu xám tro để tìm chút hơi ấm. Trong sự tĩnh lặng của buổi sớm đông, cô cảm giác mình như một mảng màu đơn độc đang tan ra vào bầu không khí xám xịt của sân trường.

Cô không ngờ Cố Hạo cũng đến sớm như vậy.

Hôm nay cậu không mang theo máy ảnh, cũng không có túi xách lỉnh kỉnh thường thấy. Cố Hạo xuất hiện với một hộp giấy màu nâu được bọc bằng dây vải gai đơn sơ. Cậu dừng lại bên cạnh cô, gật đầu nhẹ thay cho lời chào. Một lọn tóc mái của cậu khẽ bay trong cơn gió lạnh đầu mùa.

Sự im lặng bao trùm giữa hai người, nhưng lần này, nó không còn nặng nề. Cố Hạo đưa hộp giấy về phía cô: - Cho cậu.

Bạch Thư hơi khựng lại, đôi mắt lộ vẻ dè dặt: - Gì vậy?

- Phim máy ảnh. Loại trắng đen. - Cố Hạo thản nhiên đáp - Đồ cũ thôi, nhưng tớ nghĩ cậu sẽ thích.. Nếu cậu muốn thử cầm máy.

Bạch Thư khẽ nhíu mày. Hơi lạnh từ lan can sắt thấm vào lưng áo khiến cô khẽ rùng mình: - Tôi không chụp ảnh. Tôi chỉ vẽ.

- Biết. Nhưng có thể thử. - Cậu hơi nghiêng đầu, giọng nói trầm thấp hòa vào tiếng gió hanh - Cảm xúc đôi khi cũng cần được.. Giữ lại một cách trực tiếp hơn là vẽ.

Cố Hạo không ép cô nhận. Cậu đặt hộp phim lên chiếc ghế gỗ cạnh đó rồi đứng nhìn xuống sân trường vắng lặng. Bạch Thư không từ chối, nhưng cũng không nhận ngay. Cô lẳng lặng đặt nó lên bàn mình khi cửa lớp vừa mở, cảm giác cái lạnh từ lớp giấy bìa chạm vào lòng bàn tay thật đến lạ lùng.

Giờ học hôm đó, thầy Phong bước vào với một nụ cười ẩn ý. Thầy gõ nhẹ lên bản kế hoạch trên tay:

- Lớp chúng ta sẽ bắt đầu bài tập nhóm lớn cho cuối học kỳ. Đề tài có tên là Cảm xúc không tên". Yêu cầu là các em phải kết hợp giữa nhiếp ảnh và hội họa để tái hiện lại những khoảng lặng trong tâm hồn. Ai chưa có nhóm, tôi sẽ trực tiếp chỉ định. À, nhóm Bạch Thư và Cố Hạo.. Nghe nói hai em đang phối hợp rất tốt?

Cả lớp bất giác quay lại nhìn. Những ánh mắt tò mò rộ lên kèm theo tiếng xì xào. Bạch Thư cúi gằm mặt, cây bút chì trong tay cô vạch một đường sắc lẹm trên mặt giấy.

Bên cạnh cô, Cố Hạo vẫn thản nhiên ngón tay thon dài của cậu xoa xoa trên sợi dây vải gai gói quà còn sót lại. Cậu không giải thích, cũng không phủ nhận. Sự im lặng của hai người lúc đó, dưới cái nắng hanh hao của mùa đông, bỗng trở thành một lời xác nhận đầy bí ẩn.

Buổi chiều, phòng Mỹ thuật lại là nơi họ tìm thấy nhau. Bạch Thư mang theo chiếc máy ảnh cũ của cha – thứ vốn đã ngủ yên trong ngăn kéo đầy bụi từ rất lâu.

- Chỉ là thử thôi. - Cô nói, không nhìn cậu.

Cố Hạo gật đầu, môi hơi cong lên: - Ừ, chỉ thử thôi.

Trong một khoảnh khắc, khi ánh nắng cuối ngày xiên ngang qua khung cửa sổ, phủ lên vai áo Cố Hạo một viền sáng mỏng lấp lánh như bụi vàng, Bạch Thư bất giác đưa máy ảnh lên. Qua khung ngắm nhỏ hẹp, thế giới màu xám thường ngày bỗng bị đóng khung lại. Ở giữa khung hình ấy là Cố Hạo – một chàng trai đứng giữa ranh giới của ánh sáng và bóng tối mùa đông.

Cô không ấn chụp. Cô chỉ nhìn.

Và lần đầu tiên, Bạch Thư nhận ra lồng ngực mình không còn cảm giác trống rỗng đến lạnh người như trước nữa.

Chỉ là một ngày không màu, nhưng khung hình của cô.. Đã có ai đó bước vào.
 
Chỉnh sửa cuối:

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back