Vua Biển

maybe later.........
239 ❤︎ Bài viết: 554 Tìm chủ đề
Tên Truyện: Thanh xuân của tôi có cậu

Tác giả: Vua Biển

Thể loại: Truyện teen

Giới thiệu:

Thanh xuân của tôi có cậu là một câu chuyện tình chậm rãi, dịu dàng, kể về những rung động đầu đời giữa hai con người tưởng như rất gần, nhưng lại nhiều lần lỡ nhịp vì im lặng và sợ hãi.

Khánh Vy là một cô gái lớn lên trong thiếu thốn tình thương, học cách mạnh mẽ từ rất sớm. Hải Vương là chàng trai trầm lặng, giỏi giang, luôn giữ khoảng cách với thế giới xung quanh. Họ gặp nhau trong những năm tháng cấp ba – nơi thanh xuân còn non nớt, tình cảm chưa kịp gọi tên đã phải học cách giấu đi. Từ tớ – cậu vụng về của tuổi mười bảy, đến anh – tôi dè dặt của những năm trưởng thành, họ mang theo nhau suốt một quãng đời dài bằng những điều chưa từng nói ra. Một người chọn ra đi để tự cứu lấy mình, một người ở lại với những năm tháng không tên và một lá thư đến quá muộn. Truyện không có cao trào kịch tính, không có những lời yêu ồn ào. Chỉ có những chi tiết rất nhỏ: Một hộp sữa đặt lên bàn, một lần che mưa, một ánh mắt nhìn theo bóng lưng rời xa. Nhưng chính những điều nhỏ bé ấy lại trở thành ký ức khắc sâu nhất của thanh xuân.

Thanh xuân của tôi có cậu là câu chuyện dành cho những ai từng bỏ lỡ, từng im lặng khi lẽ ra nên nói, từng nghĩ rằng nếu mình mạnh mẽ hơn một chút, dũng cảm hơn một chút, thì kết cục có lẽ đã khác. Và cũng là câu chuyện để tin rằng: Có những người đến muộn, nhưng không bao giờ là quá trễ, miễn là lần này, ta chọn ở lại.


55221317639_701dcae0cc_o.png
 
239 ❤︎ Bài viết: 554 Tìm chủ đề

Chương 1: Ánh sáng đến từ một cú va chạm


Chương 1: Ánh sáng đến từ một cú va chạm


Ngày khai trường năm lớp mười, bầu trời trong xanh đến mức khiến người ta có cảm giác mọi chuyện rồi sẽ ổn. Sân trường đông nghịt học sinh. Tiếng cười nói vang lên khắp nơi, xen lẫn tiếng loa thông báo và tiếng bước chân vội vã. Những bộ đồng phục mới tinh, những gương mặt còn nguyên nét háo hức của tuổi mười lăm, tất cả hòa vào nhau tạo thành một bức tranh rộn ràng đến choáng ngợp.

Giữa khung cảnh ấy, Dương Khánh Vy cúi đầu chạy nhanh qua cổng trường. Cô đến muộn. Đêm qua, bố cô lại say. Ông làm rơi vỡ chiếc bát sứ duy nhất còn nguyên trong nhà. Tiếng bát chạm đất vang lên khô khốc, như cắt ngang không khí vốn đã nặng nề. Khánh Vy không khóc. Cô quen rồi. Cô lặng lẽ dọn dẹp, nhặt từng mảnh sứ nhỏ, sợ bố vô tình giẫm phải. Sau đó, cô ngồi vào bàn học, mở sách, ép mình tập trung cho bài kiểm tra đầu năm. Cô gần như không ngủ.

Sáng nay, chuông báo thức vang lên muộn hơn thường lệ. Khánh Vy giật mình bật dậy, thay đồng phục, buộc vội mái tóc, cầm cặp rồi lao ra khỏi nhà. Cô chạy. Chạy thật nhanh, như thể chỉ cần chậm một chút thôi, mọi thứ phía sau sẽ kịp đuổi theo. Và rồi, cô đâm sầm vào một người. Cú va chạm không quá mạnh, nhưng đủ khiến cả hai loạng choạng. Sách vở trong tay Khánh Vy rơi xuống đất, giấy trắng vương vãi khắp nơi. "Xin lỗi.. Tớ không cố ý.." Cô vội vàng cúi xuống nhặt sách, giọng lạc đi vì hoảng hốt. Trong đầu chỉ có một suy nghĩ duy nhất: Đừng gây rắc rối trong ngày đầu tiên.

Một bàn tay bất ngờ nắm lấy cổ tay cô. Không mạnh, nhưng đủ để ngăn cô cúi thấp hơn nữa. "Không sao." Giọng nói trầm, bình tĩnh, không mang theo chút khó chịu nào. Khánh Vy ngẩng lên.

Ánh nắng buổi sáng chiếu từ phía sau lưng người đối diện, khiến cô phải nheo mắt lại. Trong khoảnh khắc ấy, mọi thứ xung quanh như mờ đi, chỉ còn lại gương mặt trước mắt cô. Cậu ấy cao hơn cô một chút. Gương mặt sắc nét, sống mũi cao, đôi mắt sâu và lạnh, nhưng không hề khó gần. Đồng phục được mặc rất gọn gàng, bảng tên gắn ngay ngắn trên ngực áo. "Ngọc Hải Vương." Cái tên mà Khánh Vy đã nghe thấy không ít lần trong mấy ngày nhập học. Học sinh giỏi nổi bật của trường. Giải Toán cấp thành phố. Đội tuyển bóng rổ. Thành tích gần như hoàn hảo. Một người hoàn toàn không thuộc về thế giới của cô.

"Sau này nhớ nhìn đường." Cậu nói, giọng đều đều. Khánh Vy gật đầu lia lịa, vội vàng ôm sách vào ngực rồi chạy đi, không dám nhìn thêm lần nào nữa. Tim cô đập rất nhanh, không rõ là vì chạy, hay vì cú va chạm vừa rồi. Cô nghĩ đó chỉ là một sự cố rất nhỏ. Nhỏ đến mức chỉ cần quay lưng lại là quên. Nhưng số phận dường như không nghĩ vậy. Trong lớp học mới, Khánh Vy ngồi ở hàng ghế gần cửa sổ. Cô thích vị trí này, vì có thể nhìn ra ngoài, và cũng vì ít bị chú ý. Cô mở sách, cố gắng tập trung vào lời giáo viên, nhưng đầu óc vẫn còn lơ đãng. Cho đến khi giáo viên chủ nhiệm bắt đầu đọc danh sách sắp xếp chỗ ngồi.

"Ngọc Hải Vương.."

Khánh Vy khẽ ngẩng đầu lên.

".. Ngồi cùng Dương Khánh Vy."

Cả lớp xôn xao. Những tiếng thì thầm vang lên không quá lớn, nhưng đủ để cô nghe thấy. Khánh Vy cảm giác như tim mình vừa rơi xuống đâu đó rất sâu. Cô ngồi im, hai tay đặt chặt trên mặt bàn, không dám quay sang bên cạnh. Tiếng kéo ghế vang lên. Ngọc Hải Vương ngồi xuống cạnh cô. Cậu đặt cặp lên bàn, chỉnh lại ghế, mọi động tác đều gọn gàng, không dư thừa. Cậu không nói gì, cũng không nhìn sang cô. Khoảng cách giữa hai người rất gần. Nhưng Khánh Vy lại thấy xa lạ vô cùng. Suốt buổi học hôm đó, cô gần như không dám cử động. Mỗi lần vô tình quay sang, cô lại thấy cậu đang chăm chú nghe giảng, nét mặt bình thản, như thể việc ngồi cạnh cô chẳng có gì đáng bận tâm. Những ngày sau đó trôi qua chậm rãi. Khánh Vy vẫn giữ thói quen im lặng. Cô không chủ động bắt chuyện, cũng không dám hỏi han. Cô sợ làm phiền, sợ mình trở nên lạc lõng hơn giữa một người quá nổi bật. Cho đến một buổi học Toán.

"Vy."

Cô giật mình.

"Bài này tớ làm xong rồi." Cậu nói, giọng không lớn. "Cậu làm chưa?"

"Rồi." Khánh Vy đáp nhanh, rồi ngập ngừng đưa vở sang.

Vương nghiêng người lại gần để xem. Khoảng cách bất ngờ thu hẹp khiến Khánh Vy cứng đờ. Cô cảm nhận được mùi xà phòng nhàn nhạt, rất sạch.

"Làm đúng hết." Cậu nói, khẽ gật đầu. "Tớ tưởng cậu chỉ giỏi Văn."

Khánh Vy ngạc nhiên. "Sao cậu biết?"

"Bảng điểm đầu vào." Vương đáp. "Tớ có thấy."

Câu nói rất bình thường, nhưng lại khiến lòng Khánh Vy khẽ rung lên. Hóa ra, không phải chỉ mình cô biết đến cậu. Từ hôm đó, Vương bắt đầu nói chuyện với cô nhiều hơn.

"Kính cận mà vẫn không nhìn ra lỗi sai à?"

"Cậu học giỏi thế mà hay căng thẳng quá."

"Vy, cậu lại thức khuya đúng không?"

Những câu nói nửa đùa nửa thật ấy khiến Khánh Vy vừa ngại, vừa bối rối. Nhưng lạ thay, cô không hề thấy khó chịu. Vương lạnh lùng với cả lớp. Nhưng với cô, cậu lại rất khác. Một buổi sáng, khi Khánh Vy đến lớp với chiếc bụng đói cồn cào vì chưa kịp ăn, trên bàn cô xuất hiện một hộp sữa.

"Uống đi." Vương nói.

"Cậu không uống à?"

"Tớ ăn rồi."

Sau này cô mới biết, hôm đó cậu cũng chưa ăn gì. Khánh Vy bắt đầu chờ đợi những buổi sáng đến lớp. Chờ tiếng ghế kéo quen thuộc. Chờ giọng nói trầm thấp gọi tên cô. Cô không nhận ra từ lúc nào, sự hiện diện của Vương đã trở thành một phần rất tự nhiên trong cuộc sống của mình. Và cô cũng không biết rằng, cú va chạm hôm khai trường ấy, đã mở ra một đoạn thanh xuân mà cả hai sẽ mang theo rất lâu về sau.
 
Từ khóa: Sửa

Những người đang xem chủ đề này

  • Xu hướng nội dung

    Back