Chương 2: Chỗ ngồi bên cạnh cậu
Sau ngày khai trường ấy, Khánh Vy bắt đầu quen với việc có một người ngồi bên cạnh mình. Không phải kiểu quen thuộc ồn ào, cũng không phải sự thân thiết vội vã. Chỉ là mỗi buổi sáng bước vào lớp, khi nhìn thấy chiếc cặp quen thuộc đã đặt ngay ngắn trên bàn, cô sẽ biết rằng Vương đã đến. Và khi Vương chưa xuất hiện, chỗ ngồi bên cạnh trống trải một cách kỳ lạ, như thể thiếu đi một phần vốn dĩ nên có.
Chỗ ngồi bên cửa sổ vốn là nơi Vy chọn để trốn mình khỏi thế giới. Nhưng từ khi Vương ngồi cạnh, nơi ấy không còn là chỗ ẩn nấp nữa. Nó trở thành một khoảng không gian chung, nơi cô vừa thấy an tâm, vừa thấy lo lắng.
Vương rất ít nói trong giờ học. Cậu nghe giảng chăm chú, thỉnh thoảng ghi chép vài dòng ngắn gọn, rõ ràng. Mỗi khi giáo viên đặt câu hỏi, cậu chỉ trả lời khi được gọi tên, giọng bình thản, không hơn thua, không khoe khoang. Cách cậu tồn tại trong lớp khiến Vy cảm thấy kỳ lạ – nổi bật, nhưng không phô trương.
Còn Vy, cô vẫn là Vy của những ngày trước. Ngồi thẳng lưng, ghi bài đầy đủ, ít nói, luôn cố gắng để không làm phiền ai. Nhưng từ khi có Vương bên cạnh, cô bắt đầu nhận ra mình hay mất tập trung hơn. Không phải vì tiếng ồn. Mà vì sự im lặng. Sự im lặng có một người khác ở đó, rất gần.
Một buổi sáng, khi Vy đang loay hoay tìm cây bút máy trong cặp, Vương bất ngờ đẩy sang cho cô một cây khác.
"Cậu quên mang rồi."
Vy ngẩn ra. "Sao cậu biết?"
"Cậu lục cặp từ nãy đến giờ." Vương đáp, giọng đều đều. "Nhìn là biết."
Vy đỏ mặt, lí nhí nói cảm ơn. Cô nhận lấy cây bút, nhận ra đó là bút của Vương. Nét chữ của cậu rất gọn, không bay bướm, giống hệt con người cậu. Cô viết cẩn thận hơn bình thường, như thể sợ làm hỏng thứ gì đó không thuộc về mình.
Giờ ra chơi, Vy thường ở lại lớp. Cô không thích sự ồn ào ngoài hành lang, cũng không có nhiều bạn để tụ tập. Nhưng hôm đó, khi chuông vang lên, Vương vẫn ngồi yên.
"Cậu không ra ngoài à?" Vy hỏi, giọng nhỏ.
"Ừ." Vương gật đầu. "Ở đây cũng được."
Cô không hỏi thêm. Nhưng trong lòng lại khẽ vui, dù không rõ vì sao.
Cả hai ngồi im lặng, mỗi người một cuốn sách. Ánh nắng trưa len qua cửa sổ, rơi xuống mặt bàn, chia đôi khoảng sáng giữa họ. Vy vô thức đặt tay mình sát hơn vào vùng ánh sáng ấy, rồi lại rụt về, sợ chạm phải tay Vương.
"Vy." Vương bất ngờ gọi.
"Ừ?"
"Cậu có hay bị đau đầu không?"
Vy ngạc nhiên. "Sao cậu hỏi vậy?"
"Cậu hay xoa trán." Cậu đáp. "Nhất là lúc tập trung."
Vy sững người. Cô không nghĩ có ai để ý đến những thói quen nhỏ như vậy. "Chắc tại tớ hay thức khuya."
Vương không nói gì thêm. Nhưng chiều hôm đó, trên bàn Vy xuất hiện một viên kẹo bạc hà.
"Ngậm đi." Cậu nói. "Đỡ mệt."
Vy cầm viên kẹo trong tay rất lâu, đến khi lớp học gần tan mới bỏ vào miệng. Vị mát lan ra, nhẹ nhàng nhưng rõ ràng, giống như cảm giác đang lớn dần trong lòng cô. Những ngày sau đó, hai người bắt đầu nói chuyện nhiều hơn. Không phải những cuộc trò chuyện dài, mà là những mẩu đối thoại ngắn ngủi, vụn vặt.
"Hôm nay cậu làm bài nhanh thật."
"Cậu viết chậm hơn mọi khi."
"Tan học về hướng nào?"
Những câu hỏi tưởng như vô nghĩa ấy lại khiến Vy thấy lòng mình dịu đi. Cô bắt đầu kể cho Vương nghe về những điều rất nhỏ – bài kiểm tra khó, một đoạn văn cô thích, hay việc cô không quen ăn sáng. Vương không bình luận nhiều. Cậu chỉ lắng nghe, thỉnh thoảng gật đầu, hoặc đưa ra một nhận xét ngắn gọn nhưng đúng trọng tâm.
Một buổi chiều, khi cả lớp đã về gần hết, Vy vẫn còn ngồi lại để chép bài vì buổi sáng cô đến muộn. Cô đang loay hoay thì một quyển vở được đặt xuống trước mặt.
"Tớ chép rồi." Vương nói. "Cậu dùng đi."
Vy ngẩng lên. "Còn cậu?"
"Tớ nhớ rồi."
Cô nhìn những dòng chữ ngay ngắn trong vở cậu, lòng khẽ chùng xuống. "Cảm ơn cậu."
Vương không đáp. Nhưng khi Vy trả vở lại, cô thấy góc vở được gấp ngay ngắn, như thể cậu đã giữ gìn rất cẩn thận.
Tối hôm đó, Vy nằm trên giường rất lâu mà không ngủ được. Cô nghĩ về những chuyện trong ngày, về chỗ ngồi bên cạnh, về những câu nói ngắn ngủi nhưng ấm áp. Cô nhận ra rằng, điều khiến cô bối rối không phải là sự chú ý. Mà là cảm giác được để tâm. Chỗ ngồi bên cạnh Vương không còn khiến cô lo lắng như trước. Ngược lại, nó trở thành nơi duy nhất trong lớp học rộng lớn ấy, khiến Vy thấy mình không còn lạc lõng. Và cô không biết rằng, ở phía bên kia bàn học, Vương cũng đang dần quen với việc, mỗi ngày đến lớp, là để nhìn sang bên phải, nơi có một người luôn im lặng, nhưng chưa từng vô hình.