Trong thanh xuân của tôi có thanh xuân của hàng vạn người.
Là thanh xuân của cô bạn thân AH dưới trời mưa ướt đẫm.
Là thanh xuân của cô bạn bàn trên HC trong một buổi chiều nắng nhẹ.
Là thanh xuân của tôi tại những khoảng gió khó quên.
Là thanh xuân của cô bạn lớp bên cạnh TN với anh chàng cùng tập võ.
Là thanh xuân của cô bạn học Sinh học CC khi bị gán ghép.
Là thanh xuân của những trang sách còn nhớ mãi bóng hình.
Là thanh xuân của cô bạn thân HN chưa từng thích một ai.
Là thanh xuân của cô bạn ấy NL khi lỡ thích cậu ấy.
Là thanh xuân của vui đùa bên bạn của lớp tôi 41 thành viên.
Và cũng là thanh xuân của tất cả chúng ta.
* * *
Thanh xuân này không có gì ấm áp hơn là khi có một người đến mang đến niềm vui của tuổi học trò -
Crush
Thanh xuân cũng không còn có gì chua chát hơn là giữa mình và họ không còn gì nữa rồi.
Thanh xuân này đầy đủ.
Đầy đủ tất cả cảm xúc, đong đầy chính con tim mình lại.
* * *
Người con trai ấy vĩnh viễn ở trong trái tim tuổi trẻ của tôi.
Hình ảnh chàng trai 11 tuổi rồi 15 tuổi vẫn còn mãi.
Tôi không hề quên cậu ấy khi mới trò chuyện làm thân cùng tôi.
Cậu ấy đỏ mặt lúng túng quay đi khẽ quát tôi: Mày nói gì đấy? Khi tôi hỏi cậu ấy: Mày có thích NL không?
Khoảng khắc ấy không hề hy vọng câu trả lời nào cả, chỉ mong thời gian dừng một chút.
Chỉ một chút thôi.
Thì có lẽ tôi đã không mệt mỏi đến như vậy đâu.
Nhưng tôi biết điều ấy đã không xảy ra vì tôi vẫn khóc.
Cậu ấy là một điểm trong lúc tôi chán chường cuộc sống tầm thường này nhưng cậu ấy cũng làm mong ước được bình yên của tôi sụp đổ.
Cậu ấy vừa là người tôi thích nhưng cũng vừa là đối thủ thời học sinh.
Tôi còn nhớ những khoảng thời gian khi cậu ấy thỉnh thoảng dở chứng ngồi chăm học Sinh cùng tôi.
Tôi biết tôi có điểm khó hiểu, bởi trong lớp, kẻ thích cái môn này chỉ có hai, ba đứa thôi.
Cậu ấy chưa từng hỏi tôi vì sao lại làm như vậy cả.
Cậu ấy chỉ im lặng ngồi nghe cùng tôi rồi thỉnh thoảng hỏi tôi những cái gì không hiểu rõ.
Tôi rất thích như vậy.
Vì rất chân thật.
Khi cậu ấy ở bên cạnh.
* * *
Tôi còn nhớ chàng trai tranh nhau cùng tôi lên bảng mỗi giờ Anh.
Tuy nhiên lần nào cũng thua.
Là cậu ấy.
Cậu ấy hỏi tôi đủ thứ trên trời dưới đất nhưng lại cứ đối đầu với tôi trong những lúc lên bảng.
Tôi không chấp nhặt với cậu ấy nhưng lại được sự ủng hộ của quần chúng xung quanh nên cũng tranh giành.
Tôi tuy không muốn làm như vậy nhưng thấy cậu ấy mỗi khi thua lại làm bộ mặt im re hay hơi thấy tủi thân mà cứ trưng ra khuôn mặt ỉu xìu.
Làm tôi càng muốn thấy nhiều hơn.
Tôi muốn thấy cậu ấy một cách chân chính chứ không phải e dè khi ngồi nói chuyện với tôi.
Vì vậy, mỗi ngày như vậy đều khiến tôi vui.
* * *
Tôi còn nhớ khi cậu ấy bị điểm danh lên bảng đã cầu cứu tôi với ánh mắt có một chút hơi đáng thương.
Tôi lúc ấy hơi mềm yếu một tí nên tôi lại động lòng trắc ẩn mà nhắc.
Tất nhiên là nhắc dưới sự kín đáo một chút nếu như cô bạn thân AH ngồi cạnh không làm ầm lên.
Và rồi trong thời khắc ấy, tôi thấy hơi xấu hổ, ngay lập tức cậu ấy cũng cùng tôi phát cùng một hiệu ứng.
Lại một phen trêu chọc.
Lúc ấy làm ai hạnh phúc biết bao.
Tôi biết khoảng khắc ấy sẽ chẳng tồn tại được bao lâu cả.
Vì có cô bạn ấy.
Cô bạn ấy ngồi bàn đầu.
Tôi ngồi bàn hai.
Cậu ấy ngồi bàn ba.
Quả thực cảm giác giống như tôi là đồi núi mọc giữa dòng sông.
Tôi như dòng sông Hoàng Hà ngăn cách tình đẹp Ngưu Lang Chức Nữ.
Tôi vĩnh viễn là khoảng cách giữa hai người bọn họ.
Tôi thực không biết.
Rốt cuộc tôi đã làm gì?
Mà khiến cô bạn ấy không còn thân cận với tôi nữa khi mà cậu ấy làm thân với tôi.
Tôi chỉ biết.
Giữa chúng tôi vẫn còn có cậu ấy.
Vậy thì giữa tôi và cô bạn ấy, ai sẽ được lựa chọn trong chúng tôi.
Tất cả đều không biết.
Nhưng nếu thực sự phải chọn giữa tôi và bất cứ người con gái nào khác.
Thì hãy chọn cô ấy!
Không phải tôi cao thượng.
Cũng không phải vì bỏ cuộc.
Mà là vì..
Chúng tôi khác nhau, cái gì cũng khác nhau.
Đều là cố chấp cứng đầu.
Cậu ấy là một người con trai 15 tuổi.
Cậu ấy rất nhiệt tình. Cậu ấy rất tươi sáng. Cậu ấy nhông nháo.
Cậu ấy mang những tâm tư ngang tàng của tuổi trẻ, thích thay đổi thế giới bằng sự sáng tạo của mình.
Là chàng trai muốn phá cách, thoát khỏi những hạn hẹp của cuộc sống.
Là chàng trai đầy lửa, muốn trở thành trung tâm vầng sáng.
Là chàng trai đầy kiêu ngạo, không muốn phải gò bó chật hẹp.
Là chàng trai vô phép tắc, không chịu nghe theo bất kỳ ai cả.
Là chàng trai vô tư hồn nhiên cùng chút lạnh lùng xa cách ấm áp.
Là chàng trai của mộng mơ.
Là chàng trai của thanh xuân.
Là chàng trai của tôi.
Nhưng tôi lại không có được.
Vì cậu ấy không cần tôi.
Vì vậy, nếu như một ngày phải lựa chọn giữa tôi và một người con gái nào khác thì tôi mong cậu ấy.
Hãy đi cùng cô ấy.
Tôi không đủ nhẫn nại và khoan dung với một người suy nghĩ hời hợt.
Tôi không đủ dũng cảm để an nhiên chấp nhận những thương tổn mà cậu ấy mang lại.
Tôi không đủ nhiệt tình hăng hái của tuổi trẻ để cùng đồng hành với cậu ấy.
Tôi và cậu ấy như hai mặt đồng xu của nhau áp lưng vào nhau nhưng lại chẳng cảm nhận được sự tồn tại của đối phương.
Tôi và cậu ấy vĩnh viễn là vậy.
Bởi vì duyên phận là một điều gì đó rất tuyệt vời, những người có duyên với nhau chắc chắn sẽ gặp nhau.
Nhưng gặp nhau đâu cần thiết phải yêu nhau đâu!
* * *
Nếu như bây giờ tôi hỏi cậu ấy là chúng ta gặp nhau ở đâu?
Liệu câu trả lời có làm tôi bật cười đến mức phát khóc không?
Nhưng kể cả có như thế nào với những gì xảy ra giữa chúng tôi thì
Tôi quyết không hối hận.
Chỉ là cậu ấy vẫn bình thường, không quay đầu lại mà thôi.
Còn tôi vẫn đứng đấy.
Thứ cuối cùng mà tôi nhận được từ cậu ấy là bóng lưng.
Trước giờ vẫn luôn là vậy.
Tôi chỉ muốn biết rốt cuộc cậu ấy muốn cái gì cơ chứ hả?
Không có việc gì tàn nhẫn hơn là khi mình chờ đợi rất lâu, đã rất lâu rồi nhưng đến khi nhận được kết quả thì giật mình nhận ra bản thân chẳng có được cái gì cả.
Nắm được, buông được.
Không nắm được, vẫn buông được.
Đó mới là chấp nhận mọi thứ.
Nhưng tôi không hề muốn như vậy.
Tôi rất cố chấp, cứ khăng khăng một điều cho dù ai cũng cho là sai.
Cho dù cậu ấy không trả lời đi nữa thì tôi cũng sẽ đợi.
Cái gì cũng phải kết thúc.
Tình yêu chẳng phải vĩnh cửu.
Thế nên suốt 4 năm qua, tôi vẫn luôn cố gắng tìm dấu chấm hết cho tất cả.
Tôi sẽ luôn chờ đợi câu trả lời.
Tôi đã viết bao nhiêu lần câu ấy lên trên mặt bàn gỗ.
Mong mỏi khi vô tình đi qua thì có thể nhìn thấy dòng chữ này.
Tuy nhiên, sau tất cả, tôi không muốn mình bị tổn thương thêm bất cứ lần nào nữa.
Tôi thực sự không muốn phải khóc.
Tôi thực sự chẳng muốn.
Nhưng đến cuối cùng, người ta cũng chỉ có một trái tim mà thôi.
Hạnh phúc là nó.
Đau khổ là nó.
Phải làm sao bây giờ?
Để cán cân không phải nghiêng về bên nào mà mất bình tĩnh đây.
* * *
Tuyệt vọng nhất không phải là sự chờ đợi của tôi không được ai ủng hộ mà là một ngày nào đó, tôi chẳng còn sức lực mà chờ đợi cậu ấy.
Vì mọi chuyện trên thế giới đều rất đỗi bình thường, ai mà chẳng có lúc bị mài mòn đến mức gai góc cơ chứ?
Sân trường năm ấy. Tại lúc ấy.
Tôi đã gọi tên cậu ấy.
Chỉ một lần.
Là lần đầu tiên. Cậu ấy đã quay lại nhìn.
Nhưng chẳng đáp trả lại.
Là vì đang chờ tôi bắt đầu.
Vì vậy, tôi mới quyết định.
Sẽ an nhiên xuất hiện trong thanh xuân của cậu ấy.
Mãi đợi thanh xuân có cậu ấy.
* * *
Không sợ cậu ấy buông tay, chỉ sợ tôi không hề nắm chặt.
Không sợ cậu ấy đi mất, chỉ sợ tôi không thể đuổi kịp.
Không sợ cậu ấy từ chối, chỉ sợ tôi nghe thấy sự im lặng.
Không sợ cậu ấy không còn bên cạnh, chỉ sợ tôi sẽ chẳng kề bên.
Không sợ cậu ấy sẽ khóc, chỉ sợ tôi không thể cười nổi.
Không sợ cậu ấy không muốn nghe, chỉ sợ tôi không dũng cảm để nói.
Không sợ cậu ấy ghét mình, chỉ sợ tôi không có mặt trong đấy.
Không sợ cậu ấy không nhìn thấy, chỉ sợ tôi không tồn tại trong ánh mắt.
Không sợ phải thừa nhận điều gì cả, chỉ sợ cậu ấy không lắng nghe.
Không sợ tôi làm điều gì mà khiến cậu ấy không chấp nhận, chỉ sợ tôi chẳng kịp nhận ra gì cả.
Không sợ không có được tình cảm của cậu ấy, chỉ sợ tôi không có can đảm nắm giữ sau nhiều đau thương.
Thế nên, nếu như một ngày mà tôi sợ điều gì đó thì tôi sẽ yêu cầu cậu ấy nói "không" với tôi.
Hãy dành cho tôi một điều nhỏ nhoi như thế thôi.
* * *
Chúng ta đã đi qua nhau.
Chỉ lướt qua nhau như những cánh hoa rơi trước gió..
Chỉ như ngọn gió thu nhẹ còn níu lại trong mùa đông lạnh giá..
Cậu ấy và tôi..
Tôi và cậu ấy..
Chẳng thể trở thành thanh xuân của nhau nữa rồi.
Nhưng lại khiến chúng ta phải bật cười ngô nghê khi nhớ về.
* * *
Vậy nên, nhiều lần đã tự coi mình là kẻ đứng ngoài.
Nhưng mỗi lần chạm ánh mắt cũng là mỗi lần bối rối.
Chúng tôi nhiều lần đã đi lướt qua nhau trong một ngày mưa và bỏ quên nhau ở một ngày nắng.
Một cách tình cờ.
Thanh xuân này của chúng tôi là những đường thẳng song song nằm liền kề nhau nhưng không cảm nhận được đối phương.
Chỉ cần cậu ấy chệch đường một chút thôi, sẽ thấy tôi đang đứng đợi.
Chỉ cần tôi đi nhanh một chút thôi, thì sẽ thấy cậu ấy trong biển người.
Đối với đoạn tình cảm 4 năm này, nói ngắn không hề ngắn, nói dài cũng chẳng dài.
Nhưng 4 năm này, lại là những năm đầu tiên bắt đầu thanh xuân của tôi.
Là những năm tháng đã khiến tôi tìm được niềm vui trong cuộc sống.
Là những năm tháng có chàng trai ấy ở bên cạnh.
Là những năm tháng chua xót đầy buốn vui xen kẽ nhưng lại khiến tôi thực lòng muốn quay trở về.
Là những năm tháng không trở lại.
Là những năm tháng khó phai đi.
Cậu ấy, người đứng dưới cơn mưa, tỏa ánh nắng rực sáng như thiêu đốt tuổi trẻ của tôi.
Cậu ấy, chàng trai ngồi phía sau tôi, chỉ gõ nhẹ vai tôi nhưng lại làm tôi luôn phải ngoái lại phía sau.
Vì vậy, cậu ấy là người đáng quý của thanh xuân nhưng tôi không giữ ở lại được.
* * *
Tôi vẫn còn thích cậu ấy, không thể phủ nhận trái tim mình.
Chỉ là vẫn cố chấp nói với người khác là đã không còn thích nữa.
Đúng vậy, cho dù có thích đến mấy thì cuối cùng tổn thương vẫn là tôi.
Tôi thực lòng thích cậu ấy.
Nhưng cũng không đành lòng làm bản thân bị thương.
Vì vậy, trong một ngày mưa to không xa, có thể tôi sẽ không còn thích chàng trai của nắng nữa.
Mặc kệ mình vẫn còn thương cậu ấy.
(TT_TT)
* * *
Thanh xuân crush đâu là của riêng ai.
Xin được phép đóng màn.
Ở con số thứ 19.
19 - Có biết bao ý nghĩa cần giải thích lấy đây làm điểm tựa đây?
19 - Khi cộng thêm 1 sẽ thành số tròn chục 20, chọn 19 làm cuối cùng vì tôi biết chuyện tình này sẽ không hề có một kết thúc nào cả.
Nếu có, chẳng qua cũng chỉ là tự tôi quyết định, đó có lẽ là một điều may mắn nhất khi thích cậu ấy?
19 - Lớp 9, như một sự đưa đẩy của số phận mà mỗi chúng ta không ai có thể nắm giữ được.
Tôi và cậu ấy phải chăng cũng chỉ là lần dư thừa trong thanh xuân của mỗi chúng tôi?
19 - Là tổng của hai số 13 + 6 = 19.
Thứ 6 ngày 13, một ngày xui xẻo.
19 - Là một số không tròn trĩnh
Là sự thiếu sót giữa hai chúng tôi. Là số mãi không thể chia hết. Là một con số không hề đẹp.
Tựa như chuyện tình một phía giữa hai chúng tôi.
19 - Không có cái gì đẹp
Không có gì tàn nhẫn hơn vậy
Con số này..
Khát khao của tôi
Tình yêu của tôi
Niềm vui của tôi
Thanh xuân của tôi
* * *
Vĩnh viễn chỉ nằm trong ký ức này
Cậu ấy có biết nơi mềm yếu nhất của thanh xuân nhưng cũng là nơi cất giấu sâu nhất với nhiều điều.
19 - Đối với tôi còn có nghĩa là
910. Chính là em.
Đoạn tình cảm này tôi đã dành hết tâm can để đẩy chúng ta về bên nhau.
Vì vậy quyết không hối hận.
Thanh xuân của tôi có vô vàn thanh xuân của kẻ khác.
Thanh xuân của người khác cũng đâu đó bóng dáng của tôi.
Thanh xuân chưa kết thúc thì cậu ấy đã lặn trong đám đông, thế nên lại bắt đầu một cái kết khác, muốn làm khác đi.
Cảm ơn vì đã làm cho thanh xuân của tôi trở nên không trọn vẹn.
* * *
The end.