Rất lâu, rất lâu trước đây..
Ta chỉ là một đóa hoa
bỉ ngạn vô tri vô giác, sống an nhàn ở chốn âm phủ. Nhưng cho đến ngày ta có ý thức, ta có linh hồn thì mọi thứ đã khác..
Hoàng tuyền.
Nơi chưa bao giờ tồn tại sự sống, là nơi ta gặp Lãnh Phong lần đầu tiên.
Huynh ấy vô tình đi ngang qua, cũng vô tình làm ta si mê. Ngươi biết đấy! Ta vốn là hoa yêu, còn Lãnh Phong thì chỉ là một vong hồn, thật sự khác biệt rất lớn. Mạnh Bà nói huynh ấy là vong hồn ba kiếp đều chết vì tình, lúc đó ta còn đem lòng ngưỡng mộ nữ nhân mà Lãnh Phong yêu, rồi ước gì ta có thể là nàng ấy.
Ta luôn nghĩ ta yêu Lãnh Phong.
Tình yêu của ta đơn giản chỉ là rung động của lần gặp gỡ đầu tiên, không có qua trình.
Cả đời này cũng chỉ nguyện ở cạnh huynh ấy. Ta chờ một trăm năm để thấy huynh ấy bước đi ngang qua trước mắt mình, sau đó lại đợi một vạn năm để đổi lại một năm ở trên nhân thế cùng huynh ấy. Huynh ấy khiến ta `tương tư´, cho ta `nhớ nhung´ để rồi ta lại bị che mắt, mù quáng không thấy chân tình mà ta tìm kiếm bấy lâu vẫn luôn tồn tại trước mắt, người mà ta luôn khao khát là sẽ yêu ta, sẽ bảo vệ, sẽ đem đến sự ấm áp cho ta lại ở ngay bên cạnh ta.
Người đó là Âu Dương Triệt, là ma tôn cao quý của ma giới.
Âu Dương Triệt yêu ta nồng nhiệt, bằng cả trái tim và lí trí nhưng trái tim ta lại mặc định là của khác mất rồi.
Ta nhớ, lần đầu ta gặp Âu Dương Triệt cũng tại nơi hoàng tuyền này. Âu Dương Triệt tìm ta những mấy trăm năm để lấy đi mạng của ta, đem máu của ta về cứu đệ đệ của hắn. Sau đó hắn đem ta về từ hoàng tuyền nhưng không giết ta, còn đãi ngộ ta đặc biệt rồi một ngày đẹp trời.. Hắn nắm tay ta đến U Minh, nơi có dòng nước xanh biếc, nơi hai bên bờ mọc lên loài hoa lưu ly xinh đẹp. Hắn nói:
"Ở lại bên cạnh ta? Được không?"
Lúc đó ta chỉ là một đóa hoa ngây dại vừa rời khỏi hoàng tuyền, đương nhiên với lời nói của Âu Dương Triệt ngoài việc ngỡ ngàng sau đó để ngoài tai thì chẳng có cảm xúc gì. Ta đã nói:
"Xin lỗi ngài, ma tôn! Ta đã đợi hơn vạn năm rồi, ta cũng đã yêu một người hơn vạn năm rồi.. Ta phải đi tìm huynh ấy."
Ta biết, lời nói ấy đã làm tim hắn đau đến nhường nào. Lúc này nghĩ lại, ta vẫn còn man mác cái đắng cay.
Âu Dương Triệt ấm áp, dịu dàng đến vậy, nếu ở cạnh hắn thêm một thời gian sợ rằng ta sẽ không nỡ đi. Chỉ tiếc hắn lại không dám đấu tranh vì ta, giữ lấy ta mà lại đẩy ta đến bên người khác. Hắn thật ngốc! Đúng không?
Sau mấy ngày du ngoạn ở ma giới, ta đột ngột bị hắn đem bỏ rơi tại kinh thành. Hắn chỉ để lại mảnh giấy ghi `Người nàng tìm chính là Lãnh Thần Phong, hoàng đế Minh quốc´
Lúc đó ta mới biết kiếp này huynh ấy là hoàng đế.. Huynh ấy tên là Lãnh Thần Phong.
Ngươi đoán xem ta sẽ làm gì?
Ta đã nhập cung với thân phận là cung nữ. Ngày ngày lén nhìn trộm Lãnh Thần Phong, ta còn tưởng huynh ấy không biết nhưng là huynh ấy đều thấy cả. Đến một ngày Lãnh Thần Phong không nhịn nổi nên đã nổi quạu nghiêm mặt nói với ta:
"Một nô tỳ như ngươi lại dám nhìn trộm bổn vương?"
Ta đã nói:
"Vì ta thích ngài, thích ngài, rất thích ngài."
Những lời nói đó đều là xuất phát từ cơn say, ta uống hơi nhiều rựu nên đã nói ra tất cả..
Sau lần đó, Lãnh Thần Phong tỏ vẻ quan tâm ta hơn, có lẽ huynh ấy cũng thích ta.
Sau đó gần nửa năm, Âu Dương Triệt đến tìm ta. Ta còn tưởng hắn quên ta rồi! Thầm mắng hắn vài câu. Hắn nói sợ ta buồn nên muốn dẫn ta đi chơi. Cũng chỉ có Âu Dương Triệt hiểu ta nhất, nơi cung cấm đầy những cung quy làm ta khó chịu và cực nhọc biết bao nhiêu, cũng chỉ đợi câu nói ấy của hắn: "Ta đưa nàng đi chơi."
Đã vậy, ta còn hỏi hắn một câu ngớ ngẩn:
"Ta không hiểu tại sao huynh ấy lại có nhiều nương tử đến vậy? Huynh ấy yêu tất cả bọn họ à.. Huynh ấy chết vì tình hay là chết vì có quá nhiều nữ nhân chứ? Như ngài là ma tôn nhưng ngài hoàn toàn không có lấy một nương tử, đúng là sự khác biệt quá lớn!"
Âu Dương Triệt đã ghé vào tai ta rồi nói:
"Là vì tâm ta chỉ có một người, nương tử của ta cũng chỉ là một người, vị trí ma hậu vĩnh viễn cũng chỉ có thể có một người ngồi."
Ta vốn không hiểu hắn nói cái gì? Ta chỉ cười ngây ngốc rồi gật đầu, hóa ra nhận thấy tình cảm của một người lại khó đến thế.
Cũng nhờ chuyến đi chơi đó ta mới được thưởng thức tài nấu ăn của Âu Dương Triệt, rất ngon! Món ăn hắn nấu ăn qua là khiến ta nhớ mãi mùi vị, ta thật sự rất nhớ.. Rất muốn ăn thêm lần nữa!
Sau hôm đó ta bị Lãnh Thần Phong nghi ngờ là gián điệp của thừa tướng phái đến. Ta biết nhưng không thể minh bạch nên đành ngậm ngùi im lặng.
Hôm đó, tại đại tiệc sắc phong hoàng hậu của Lãnh Thần Phong. Tim ta đau thót, lòng ta khó chịu như ngàn vạn mũi tên xuyên tạc qua. Ta nhìn huynh ấy cùng nữ nhân khác ở bên nhau, tay trong tay bước lên ngai vàng, dù có bao nhiêu đau khổ ta cũng không dám nói ra. Ta chỉ là một cung nữ nhỏ bé làm sao so sánh được với thiên kim tiểu thư lá ngọc cành vàng như người ta.
Hoàng hậu của huynh ấy lại nảy sinh mâu thuẫn với ta, tìm một vài cung nữ lén bỏ chút độc dược vào rựu hỉ của huynh ấy và trên người ta. Biến ta thành thủ phạm.. Huynh ấy vốn đã bị che mắt bởi cái đúng cái sai.
Huynh ấy không nói không rằng đâm ta một nhác xuyên tâm, ta đau, rất đau..
Ta không hỏi vì sao? Cũng không có đánh trả. Ta biết, thời điểm đó lòng chàng đã cạn, tình ta đã dứt. Mũi kiếm vẫn còn trên ngực, chàng hung dữ hỏi ta:
"Ngươi hạ độc?"
Hưm.. Hóa ra chàng chưa từng tin tưởng ta, dù ta bị vu oan hay không chàng cũng sẽ nghĩ là ta làm, tất cả đều là lỗi của ta. Ta đã nói thế này:
"Tam sinh tam thế bỉ ngạn ta yêu chàng nhưng trăm năm rồi vạn năm chàng từng yêu ta?"
Dứt lời thì Âu Dương Triệt xuất hiện từ không trung rồi ôm chầm lấy ta vào lòng thật ấm áp, hắn hét lên trong lo sợ:
"Lạc Nhi!"
Ta phun ra một ngụm máu, tự biết mình vẫn còn một mạng. Ta vốn có rất nhiều mạng, một cánh bỉ ngạn tương đương một lần sống.
Nhưng có lần ta lấy hoa của mình nấu thành một chén canh cho chàng, chàng liền khen ngon. Từ đó ta đã tiêu hao rất nhiều hoa để cho chàng lại khen ta. Tính đến bây giờ cũng chỉ còn hai mạng, bây giờ mất một mạng tính ra còn một mạng. Ta đã giữ chặt tay hắn và nói:
"Ta không oán cũng không hối, ngài đưa ta đi, được không?"
Lãnh Thần Phong cũng chẳng nhân từ gì, hắn quát lên: "Các ngươi tưởng có thể rời khỏi. Nằm mơ đi!"
Lãnh Thần Phong không để ta cùng Âu Dương Triệt rời khỏi mà còn hạ độc Âu Dương Triệt bằng không khí, hắn bị thương khiến ta rất lo lắng.
Chúng ta bị nhốt vào đại lao. Ta dùng máu của mình để cứu hắn, ta chỉ biết nếu hắn chết đi ta sẽ rất đau lòng..
Đến lúc tỉnh dậy, Âu Dương Liệt tức giận điên cuồng, hắn lại tạo ra một trận phong ba. Nhân gian lại phải nhiễu loạn, ma giới cùng nhân giới giao tranh. Thiên giới lợi dụng thời cơ ma tôn một mình, liền xuất binh, dồn hắn vào chỗ chết.
Khi đó, thiên đế phát hiện ta là tội nhân. Hắn đánh một chưởng chí mạng vào ta nhưng rồi ta không chết, Âu Dương Triệt đã đỡ thay ta. Hắn chắc là đau lắm. Ta tự hỏi, tại sao? Tại sao lại đỡ thay ta?
Khi hắn ngã xuống ta vừa toan chạy đến ôm chầm lấy hắn hỏi hắn có làm sao không thì thấy Lãnh Thần Phong bị người ta dồn vào đường cùng, ta đành bỏ rơi Âu Dương Triệt mà đi đến bảo hộ huynh ấy. Dù rằng ta biết, Lãnh Thần Phong không yêu ta.
Ta rơi từ trên vực sâu xuống, lòng nhẹ bẫng không oán hận nhưng Âu Dương Triệt lại nhảy xuống cùng ta..
Tại sao?
Ta cảm nhận được hơi thở ấm áp, cái ôm thật chân thành. Đôi mắt ta nhắm nghiền cảm nhận, ta liền hiểu ra. Hóa ra, đây mới là chân tình. Cái ta chờ, ta đợi trăm năm vạn năm nay hóa ra chỉ đơn giản là như vậy.
Ta mơ hồ hỏi: "Là ai, ai đã cho ta cảm giác này?"
Đôi mắt ta vừa mở liền đối với Âu Dương Triệt một bộ dạng đau đớn. Lệ ta rơi, lòng ta đau. Ta vuốt ve gương mặt hắn, nơi đây là hố sâu tử thần.. Hắn nhảy cùng ta phải chăng là sẽ chết cùng ta?
"Tại sao?"
"Ta cam tâm tình nguyện."
Lời chàng nói khi ấy làm tim ta vỡ òa, ta đã làm gì thế này? Người này, ma tôn vĩ đại đang ở trước mắt ta đã yêu ta nhường nào.. Vì cớ chi ta không nhận ra? Vì cớ chi ta không trân trọng?
Hắn lại nói: "Nàng nhất định phải sống, sống cho ta.. Và sống cho nàng. Nàng chỉ được chết khi nàng già đi, khi cánh hoa bỉ ngạn cuối cùng khô héo. Nàng hiểu không?"
Lời Âu Dương Triệt vừa dứt thì một chưởng đánh bay ta lên bên trên. Bản thân đi vào cõi luân hồi, hắn đã rời bỏ ta khỏi nhân thế. Ta còn chưa kịp nói `Ta yêu chàng´ giống như cái cách chàng yêu ta.
Một khắc đó, ta đã hiểu. Là ta cố chấp không chịu thừa nhận, bản thân đã yêu Âu Dương Triệt mất rồi nhưng lúc nào cũng cố tình phủ nhận. Ta sai thật rồi.. Lần đầu tiên, có một người vì ta mà nhẫn, vì ta mà đau, vì ta mà rơi lệ. Lúc ta đói hắn nấu cho ta ăn. Ta muốn ngủ hắn cho ta dựa vào. Ta gặp nguy hiểm hắn bảo vệ ta đến hồn phách tiêu tán.
Yêu đơn giản là như vậy, chỉ như vậy là đủ rồi.
Cũng ở tại hoàng tuyền đỏ rực. Ta lại đợi..
Đợi Âu Dương Triệt từ thạch tam sinh tu thành người, đợi chàng hồi sinh..
Vì Mạnh Bà đã nói, vạn vật đều còn một chút lí trí trên đá tam sinh này, chấp niệm của họ đều ở đây kể cả chàng.. Nên chỉ cần đợi.. Đợi linh hồn chàng hội tụ ở trên đá tam sinh thì chàng sẽ sống lại..
Bản thân ta cũng vì thế mà xóa bỏ tu vi vạn năm cùng chàng tu thân..
Ta ôm chặt thạch đầu, ta đã đợi đủ lâu rồi nhưng tại sao chàng còn chưa thức giấc.
"Tam sinh tam thế bỉ ngạn hoa yêu ta vĩnh viễn yêu chàng.."
Một đoạn hồi kết lại được nối thêm một đoạn tình dài. Miên man miên man xoay vòng giữa bể ái tình đến bao giờ mới thoát ra được?
* * *
Ta tỉnh dậy từ trong giấc mơ..
Ta đã bỏ quên cái gì đó đúng không?
Tại sao đột nhiên thức giấc ta liền không nhớ gì cả? Ta là ai? Dường như có ai đó đang gọi ta..
Những đám mây trắng xóa đang trôi dạt trên bầu trời, những làn gió nhẹ mang đầy phép màu thổi bay quá khứ, ánh trăng sáng soi rọi hiện thực trước mắt..
Trong một không gian mờ mờ ảo ảo thực nhưng không thực, tuyết trắng trải khắp vùng, ta thấy một bạch y thiếu nữ máu me đầy người đang gắng gượng đi tới phía trước, bàn tay cứ vươn lên như muốn chạm vào ai đó, nhưng đi mãi đi mãi mà không chạm được. Tâm trí ta trống rỗng, chỉ thấy có một bóng dáng mờ nhạt của một hắc y nam tử đang nằm ở đằng xa, bạch y thiếu nữ chầm chậm bước từng bước chân nặng trĩu, không hiểu sao lệ ra lại rơi khi thấy bóng dáng trước mắt, ta đờ đẫn ngồi bệch xuống, cư nhiên lại đau nhói tâm can đến vậy..
Bất ngờ không gian thay đổi từ một vùng đất toàn là tuyết trắng lại biến thành biển, nước, rất nhiều nước, ta kia bị nước nhấn chìm, ta vùng vẫy mãi mà không thoát ra được, ta bất lực buông lỏng thân thể để mặc cho tạo hóa, cho số phận, chút ý thức cuối cùng còn sót lại, ta nhìn lên trên mặt nước ngây ngốc hỏi:
"Ta là ai?"
"Ta đang ở đâu?"
"Đau.. Đầu ta thật đau, tâm ta thực đau.."
Rồi ta bị nước nhấn chìm sâu xuống biển cả..
Khi thức giấc liến hóa hư không.
Ta tỉnh dậy từ một nơi xa lạ, gặp một người gọi là Lãnh Thần Phong, ta nghi vấn:
"Ta là ai?"
"Nàng là Long hậu của ta."
"Thật sự?"
"Thật sự."
Ta hoàn toàn không biết hắn lừa ta hay nói thật vì ta mất đi toàn bộ kí ức rồi. Ta chỉ biết, đầu mình thật đau, thật hỗn loạn. Dường như chẳng còn chút kí ức nào..
Lãnh Thần Phong nói ta là hoa yêu, ta tên là Tịch Nhi. Lần trước khi hắn lịch kiếp, ta đã yêu hắn. Khi hắn trở lại là một long vương ta liền trở thành một long hậu nhưng vẫn chưa cử hành đại lễ.
Hắn bảo ta là bị người tên gọi là Âu Dương Triệt đả thương. Ta rất mơ hồ? Thật sự như thế?
Ta không tin nên rời khỏi long cung.
Ta bị yêu thú làm bị thương, cứ tưởng mình sẽ chết không ngờ lại được hắn cứu sống. Ta liền tin, có lẽ hắn đối với ta là thật lòng..
Có lần, ta nũng nịu ôm lấy Lãnh Thần Phong tra hỏi:
"Ta hỏi chàng `chàng thật sự thích ta´?"
"Không, ta không thích nàng."
Lời chàng vừa dứt, ta vừa ôm một bộ mặt kinh người, bất mãn. Tâm chợt lắng, chàng liền nói thêm.
"Ta yêu nàng mất rồi.."
Ta liền nở nụ cười tươi mãn nguyện, mặc kệ lúc trước ta là ai? Như thế nào? Ta chỉ biết, bây giờ ta yêu chàng và chàng cũng yêu ta. Ta rất hạnh phúc!
Ta gặp lại hắn, ma tôn! Ta nghe nói, hắn đã chết cách đây ba trăm năm không hiểu sao đột nhiên lại sống lại, tiếp tục thống lĩnh ma giới, phục thù thiên giới..
Ta một lần nữa động tâm với Lãnh Thần Phong rồi chuẩn bị cử hành đại hôn. Nhưng thiên đế lại đường đột ra lệnh là vì thân phận của ta không thích hợp, chưa độ ải nhân gian. Hắn phán ta phải ở nhân thế một trăn năm để hiểu đạo lí làm nhân gánh quả, vốn chỉ có năm mươi năm nhưng ta không biết tại sao hắn lại tăng lên là một trăm năm.
Như thế, ta lại đến nhân gian nhưng không biết là duyên phận hay ý trời mà ngay từ khi ta còn nhỏ đã bị vứt bỏ tại ma giới. Lớn lên cũng tại đây.